
“... chưa thể đưa ra quyết định,” cô Nakamura tuyên bố.
“Chúng ta có hai bài thơ cùng xứng đáng, tựa như hai hạt đậu đặt trong cùng một cái bát vậy,” ngài Saigyo giải thích.
Cả sảnh đường liền trở nên sôi động với những tiếng bàn tán xem ai là hai nhân vật sáng giá vừa được nhắc đến. Jack mong sao Yori cũng được chọn. Đây sẽ là một liều thuốc tăng cường tự tin mà cậu bé đang rất cần lúc này.
Khi những âm thanh xôn xao đã bắt đầu lăng xuống, ngài Saigyo mới tiếp tục “Vì vậy, tôi đề nghị chúng ta tiến hành một cuộc so tài tay đôi giữa hai thí sinh ưu tú nhất.”
Cả lớp lập tức im phăng phắc, lần này do hồi hộp chứ không phải vì lạnh nữa.
Cô Nakamura bước lên phía trước phổ biến thể lệ tỉ thí.
“Khách mời của chúng ta, ngài Saigyo sẽ đưa ra hai câu vè ngắn, dựa vào đó các thí sinh sẽ làm thơ haiku gắn thêm vào tạo thành một bài đoản ca. Bài haiku nối thêm phải có tính sáng tạo, liên tưởng tới hai câu đề từ, và được sáng tác ngay tại sảnh đường này,”
Độ khó của thử thách này ngay lập tức khiến bọn võ sinh bên dưới choáng ngợp.
“Yori, Takuan, mời hai em bước lên phía trước.”
Yori sững sờ, vẻ mặt kinh ngạc như một chú thỏ giữa chốn đông người.
Jack thì thầm, “Đừng lo lắng quá. Tớ tin vào khả năng ứng biến của cậu mà.”
Takuan đứng ngay dậy tự tin tiến lên phía trước. Cả lớp cũng bình tĩnh chờ đợi, mãi một lúc sau Yori mới hoàn hồn, cậu bé miễn cưỡng bước lên tham gia tỉ thí.
Ngài Saigyo nở một nụ cười nồng hậu với cậu bé.
“Lời đề từ của tôi cũng rất đơn giản thôi:
“Vừa muốn giết,
Lại vừa không muốn giết...”
Yori hoàn toàn bất ngờ trước chủ đề có phần bạo lực này, trong khi đó, Takuan đã thầm sáng tác bài haiku để đối đáp.
“Người bạn thích cóc của ta,” ngài Saigyo tuyên bố, “mời con cho đáp án trước.”
Yori nhìn một lượt những khuôn mặt đầy vẻ chờ đợi xung quanh. Jack có cảm tưởng Yori chỉ chực lao ngay khỏi sảnh ưng Điểu Đường này, dường như sức ép đã hoàn toàn lấn lướt cậu bé. Đột nhiên khuôn mặt Yori sáng bừng lên như đã tìm thấy cảm hứng dào dạt. Cậu bé đọc bài haiku của mình nhanh đến độ suýt chút nữa líu cả lưỡi:
“Nếu có thể chọn:
thì so với trả thù
tha thứ vẫn tuyệt hơn.”
Yori thở dài nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng ứng đối được lời đề từ của ngài Saigyo.
Vị thi sĩ cau mày nghiền ngẫm một lúc, rồi quay về phía Takuan nói. “Thế còn con, con trai của ta?”
Takuan đáp ngay không chút lưỡng lự:
“Dưới ánh sáng
khuôn mặt tên ăn cắp,
chính là anh trai ta!”
Ngài Saigyo gật đầu xác nhận rồi hờ hững nhìn về phía chiếc bát bằng đất sét chứa than dùng để sưởi ấm của mình chậm rãi suy nghĩ.
“Việc tôi đang làm lúc này cũng gần giống như phải chọn lựa giữa hai loại rượu hoàn toàn khác nhau. Dù mỗi bài đều mang âm hưởng riêng, vẫn có thể tìm được điểm chung ở sự mới mẻ và thuyết phục của chúng,” ông vừa nói vừa vuốt vuốt cằm mình. “Yori, bài thơ của con tuy toát lên được tinh thần của một người võ sĩ, nhưng nó vẫn còn thiếu một chút tính lãng tử. Trong khi đó, tác phẩm của Takuan vừa ấn tượng, mà lại vừa bất ngờ, tựa như đóa hồng nở rộ giữa mùa đông lạnh giá. Hội thi lần này, Takuan là người thắng cuộc!”
Cả võ đường ngập tràn trong những tiếng xuýt xoa hào hứng của các võ sinh, cũng như tiếng vỗ tay tán thưởng rầm rộ từ phía những võ sinh còn lại. Takuan tiến lên nhận phần thưởng của mình, một cuộn giấy có chứa bài thơ do chính tay ngài Saigyo sáng tác và đề tặng.
Vậy là hội thi kukai năm nay đã kết thúc, cô Nakamura tuyên bố hết giờ học rồi nhanh chóng mời ngài Saigyo đến Phượng Hoàng Đường cho buổi hội đàm cùng thầy Masamoto. Bên ngoài, các võ sinh tụ tập rất đông xung quanh Takuan để chúc mừng bài thơ ấn tượng cũng như chiến thắng rất xứng đáng của anh chàng. Emi cùng Akiko đứng ngay cạnh nhân vật chính, cùng nhau đọc bài haiku ngài Saigyo viết tặng.
Jack thấy Yori lặng lẽ bước đi nên liền vội vàng chạy ra giữa sân trường đầy tuyết để đuổi theo cậu bé.
“Cậu vẫn ổn chứ?” Jack nhẹ nhàng cất tiếng hỏi, trong đầu chỉ mong sao đứa bạn của mình đừng thất vọng quá.
Nghe nó hỏi, Yori bèn quay lại, một nụ cười mãn nguyện hiển hiện trên môi cậu bé.
“Tất nhiên rồi. Tớ đoạt được giải nhì cơ mà. Tuyệt vời quá còn gì nữa.”
“Nhưng mà... dù gì thì vẫn là cậu đã thua cuộc. Chăng lẽ cậu không thấy buồn khi bị Takuan đánh bại sao?”
“Sao phải thế? Tớ còn không nghĩ mình sẽ được để mắt đến chứ đừng nói lọt vào tốp hai người xuất sắc như thế này. Tớ đã được tiếp chuyện với thi sĩ Saigyo, và ông ấy còn thích bài haiku về cóc của tớ nữa!”
“Tớ vẫn chẳng thể nào hiểu nổi tại sao cậu lại có thể vui vẻ đến vậy đấy,” Jack tiếp tục, lúc này đã cùng với Yori về phòng của cậu ở Sư Tử Đường. “Nếu đổi lại là tớ thì chắc đã thấy thất vọng ghê gớm rồi.”
“Tớ không phải là cậu,” Yori đáp và dọn chiếc tô đồng của mình ra tập khí thuật. “Nếu đem so sánh kết quả với Takuan thì hẳn nhiên tớ là người thua cuộc. Nhưng nếu thay vào vị trí đó bằng ham muốn sáng tác được một bài thơ tốt hết sức có thể, thì tớ lại là người chiến thắng.”
Jack biết chẳng thể nào đấu khẩu nổi với cậu bạn thông thái của mình nên đành chui vào góc phòng nhặt vài tờ giấy có những bài thơ do chính mình sáng tác lên. Sau khi nghe qua những tác phẩm dự thi hôm nay, nó biết chẳng có bài nào trong số này xứng đáng đem ra tặng Akiko cả.
“Dở không thể tưởng tượng được,” Jack rên rỉ. “Chẳng đáng rửa chân cho Takuan nữa. Có lẽ nhờ cậu ấy viết tặng hộ tớ luôn cho rồi.”
“Đừng tự so sánh với Takuan như thế nữa,” Yori trách Jack, lúc này cậu bé đã chuẩn bị xong mọi thứ để bắt đầu bài tập khí công của mình. “Nhất định những bài thơ của cậu sẽ được Akiko đánh giá cao hơn, vì nội dung còn chứa đựng tình cảm cũng như quyết tâm không ngại khó khăn của cậu mà.”
“Cậu nghĩ thế thật à?”
Yori gật đầu rồi hét về phía cái tô. Một âm thanh nhỏ phát ra và chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Cậu bé nhăn nhó thất vọng một lúc rồi lại tiếp tục tập.
Được cậu bạn động viên, Jack quyết định tăng cường gấp đôi nỗ lực quyết viết cho bằng được một bài haiku ra trò. Những lời khuyên của Yori đã giúp nó nhận ra đâu mới là việc nên làm. Jack muốn viết về một việc vừa có ý nghĩa với nó, mà cũng vừa có ý nghĩa với Akiko nữa. Cô bé đã tặng cho nó viên ngọc quý. Bài thơ này sẽ là vật đáp lễ.
“Các cậu biết tin gì chưa?” Saburo xông thẳng vào phòng la lớn.
Jack và Yori lắc đầu không hiểu.
“Akiko, Emi và Takuan đã được chọn đại diện trường chúng ta tham gia hội thi Lưu đích mã sắp tới đấy.”
“Tuyệt,” Jack lẩm bẩm, hạ luôn cây bút lông trên tay xuống. “Thế là hai người họ lại có thêm thời gian vui vẻ với nhau rồi.”
“Tớ chả hiểu cậu thì có cái gì để mà than phiền,” Saburo đột nhiên vặn lại. “Chẳng phải cậu suốt ngày cũng hú hí với ông anh của tớ hay sao!”
“Cậu nói vậy là sao?”
“Giá mà cậu nhìn thấy được mình trong giờ ăn trưa nhỉ. Lúc nào cũng anh Taro thế này, anh Taro thế nọ. Tớ ngán đến tận cổ mấy bài diễn văn ca ngợi ông ấy của cậu rồi đấy!”
“Xin lỗi nha,” Jack đáp, không khỏi bất ngờ trước màn nổi nóng bất ngờ của Saburo. “Tớ không biết cậu lại... thấy ghen đến thế.”
Saburo lắc đầu vẻ mệt mỏi. “Không, tớ mới là đứa cần phải xin lỗi. Cũng tại bố mẹ tớ cả. Sao con không học theo Taro và hành xử như một võ sĩ đi hả, Saburo? Tớ ngán việc suốt ngày bị đem ra so sánh với ông ấy lắm rồi.”
“Cậu không nên nghĩ ngợi quá nhiều về chuyện đó. Quên anh ấy và tập trung vào những tham vọng của riêng mình đi,” Jack nói, nhận thấy Yori tủm tỉm cười khi nghe những lời khuyên của cậu được chính nó lặp lại. “Có thể anh Taro lợi hại trong việc sử dụng kiếm hơn, nhưng thật lòng mà nói, anh ấy ăn nói khá là đơn điệu chứ không được hài hước như cậu đâu.”
“Cảm ơn nha” Saburo đáp, cậu chàng cười hớn hở khi vớ được mẩu giấy nhàu nát dưới chân Jack. “Cái gì thế này? Tớ cứ tưởng cậu ghét cay ghét đắng môn haiku cơ mà?”
“Trả lại đây!” Jack hoảng hồn vì sợ Saburo sẽ nhận ra bài thơ này nó viết tặng Akiko.
Nó giật phắt luôn mảnh giấy khỏi tay Saburo rồi đẩy thằng nhóc ra, nhanh chóng thu dọn những bài thơ vương vãi bên dưới. Saburo loạng choạng dẫm luôn phải chân Yori đang đứng phía sau làm cậu ta la lên một tiếng chói tai.
Cái tô cuối cùng cũng chịu rung lên.
Jack cùng Saburo tròn mắt nhìn hết Yori rồi đến cái tô đồng.
“Tớ làm được rồi,” Yori cũng không khỏi ấn tượng với thành quả của mình. “Tớ thật sự làm được rồi.”
“Chỗ này ấn tượng thiệt đó bây ơi,” Kazuki thò đầu qua cửa bình luận. “Hình như mình lạc sang dãy phòng tụi con gái rồi thì phải? Giận hờn, thơ thẩn, rồi có cả màn la hét đến con muỗi cũng chả sợ nữa. Không khéo nay mai tụi nó chuyển qua chơi luôn cắm hoa nghệ thuật nữa không chừng!”
Bọn Hiroto, Goro và Nobu cùng phá lên cười sặc sụa một lúc rồi mới chịu trở về phòng của mình. Bị công kích, Jack và Saburo đuổi theo ngay phía sau. Nhưng chúng chẳng thể nghĩ ra câu nào để đối đáp lại bọn Kazuki nên chỉ biết trừng mắt nhìn theo chúng mà thôi.
Yori vẫn đứng yên tại chỗ, phấn khởi nhìn cái tô đồng lung lay trước mắt.