Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
thầy dòng
logo

Các thế phòng ngự của Akiko dễ dàng bị phá vỡ trước thế tấn công như vũ bão của thầy Masamoto.

Dù đã bị đánh văng mất đoản kiếm wakizashi sau đòn Thu Diệp Thức, cô bé vẫn cố gắng lấy lại thăng bằng. Tuy nhiên thầy Masamoto quá lợi hại, ông nhanh chóng phóng đến, tước luôn thanh trường kiếm katana còn lại trên tay Akiko rồi chém mạnh xuống đầu cô bé. Trong giây phút lâm nguy, Akiko bất ngờ bắt chéo hai tay chặn ngay nhát kiếm của vị võ sư lại.

Một loạt những tiếng xuýt xoa kinh ngạc vang lên từ phía những người đang quan sát trận đánh phía bên kia Phượng Hoàng Đường.

Akiko vừa chặn đường kiếm của vị kiếm sư Masamoto vĩ đại, bằng tay không!

“Đây không phải là cách phòng thủ một võ sĩ nên làm, Akiko ạ,” thầy Masamoto nói, lạ thay, ông không có vẻ gì là ngạc nhiên trước điều kì diệu cô bé vừa thực hiện cả. “Trò có thể bị ta cắt đứt vài ngón tay đấy.”

Đến giờ Akiko mới nhận ra việc mình vừa làm, cô bé ngay lập tức buông tay rồi nhặt kiếm trở về vị trí ngay bên cạnh Jack. Jack thật không thể tin nổi việc mình vừa chứng kiến nữa. Dùng tay không chặn nhát chém đang phóng tới như vậy đă vượt quá xa các bài học chúng được dạy trong trường. Nhưng nó còn chưa kịp hỏi Akiko thì đã bị thầy Masamoto gọi đứng dậy tiếp tục màn đấu tập đối kháng.

Jack gặp không ít khó khăn trước kĩ năng tấn công bằng song kiếm của thầy Masamoto. Vừa giơ đoản kiếm đỡ cú chém cực mạnh. Jack vừa tìm cách phản đòn bằng cách vung một đường katana nhắm thẳng vào cổ họng cha đỡ đầu của nó. Thế nhưng ông dễ dàng nghiêng người tránh sang bên rồi dùng trường kiếm xả một nhát vào ngực Jack.

Kiếm của họ va mạnh vào nhau.

Không chút đắn đo, Jack dùng đầu kiếm chém mạnh xuống thanh katana của thầy Masamoto. Hai lần.

Và thanh gươm rơi đánh cạch xuống sàn.

Mọi người tròn xoe mắt ngạc nhiên trước màn trình diễn ấn tượng của Jack, riêng chỉ có anh Taro là thản nhiên nở nụ cười tự hào.

Phải mất đến mấy giây Jack mới nhận ra việc nó vừa làm.

Nó đã tước được thanh trường kiếm trong tay kiếm sĩ huyền thoại Masamoto Takeshi.

Nó đã thực hiện một chiêu Thu Diệp Thức hoàn hảo.

“Mình làm được rồi!” Jack mừng rỡ thì thầm. “Mình biết cách dùng tuyệt kĩ Nhị Thiên rồi!”

Nhưng cuộc chiến nào đâu đã kết thúc. Thầy Masamoto vẫn còn thanh đoản kiếm wakizashi tên tay.

Jack còn chưa kịp tận dụng lợi thế của mình, ông đã xoay ngược thanh kiếm trên tay ném mạnh về phía nó. Chuôi đoản kiếm đập vào lồng ngực Jack một cú cực mạnh. Loạng choạng lùi ra sau mấy bước, Jack vấp phải tấm bục cao phía sau ngã nhào luôn xuống sàn.

“Trò đã chết,” thầy Masamoto lên tiếng kết thúc màn tỉ thí.

Tuy đang phải thở dốc vì kiệt sức nhưng Jack vẫn lên tiếng phản đối: “Nhưng mà... vừa rồi đâu phải đòn thế Kiếm Thuật... thầy đã dùng sức ném vào em.”

“Tòng sơn đáo hải,” thầy Masamoto không một chút thương cảm. “Muốn phá vỡ lợi thế của trò, ta buộc phải thay đổi chiến thuật, ra đòn theo cách mà trò không thể nào ngờ được. Hay nói cách khác, hạ thẳng từ trên núi xuống dưới biển. Nhớ cho kĩ nhé, chàng trai trẻ.”

Jack bèn đứng dậy cầm thanh đoản kiếm trả lại cho thầy Masamoto.

“Ta rất vui khi cuối cùng trò cũng lĩnh hội được đòn Thu Diệp Thức, nhưng đừng nhầm lẫn một kĩ năng cơ bản với toàn bộ pho kiếm pháp Nhị Thiên,” vị võ sư lên tiếng trách móc, khuôn mặt của ông vẫn lộ rõ vẻ nghiêm khắc như mọi khi.

Jack cúi đầu hiểu ý. Vừa rồi nó đã quá vui mừng với thành quả vừa đạt được mà tự làm mình trở nên ngu xuẩn khi ngộ nhận toàn bộ vấn đề.

“Điều cốt lõi nhất của tuyệt kĩ Nhị Thiên không phải là chiến đấu bằng song kiếm,” thầy Masamoto quay sang tuyên bố trước cả lớp. “Mà quan trọng nhất là tinh thần ham muốn chiến thắng cao độ - bất chấp mọi phương pháp, hay vũ khí trong tay. Hiểu được điều này là các trò đã tiến thêm một bước trên con đường dài này rồi đó.”

Khi ấy, tuyết đã tan, trời đã vào xuân, không khí nhộn nhịp tràn ngập mọi nẻo đường Kyoto. Jack và Yamato vội vàng tìm cách thoát ra khỏi dòng người, bởi chúng sắp trễ mất giờ học Kị xạ của cô Yosa đến nơi. Jack nhận thấy một bầu không khí khác lạ xung quanh việc các lái thương đang tích trữ gạo rất nhiều. Sau hàng tháng trời không động tĩnh gì, mới đây bỗng nhiên có tin đồn rằng đại quân của Lãnh chúa Kamakura đã chuẩn bị xuất chinh đến nơi. Mọi người lo lắng với tình hình chiến sự có thể xảy ra bất kì lúc nào nên ai ai cũng lo mua gạo về nhà cất trước cho an toàn.

“Công cuộc luyện tập tuyệt kĩ Nhị Thiên của cậu đến đâu rồi?” Yamato lên tiếng.

Jack không khỏi bất ngờ trước câu hỏi của bạn. Thông thường Yamata luôn tìm cách tránh né tối đa chủ đề này. Bất chấp khả năng nổi trội trong tất cả các môn học ở trường, cậu vẫn không khỏi tự ti mỗi khi nhớ đến thất bại ngày đó của mình.

“Tốt cũng có mà xấu cũng có,” Jack đáp. “Tớ vừa mới phát hiện ra rằng tuyệt kĩ Nhị Thiên đòi hỏi bên cạnh việc thành thục chiêu thức, người sử dụng cũng phải biết cách vận dụng chiến thuật...”

Đột nhiên một cánh tay xuất hiện từ trong hẻm năm chặt lấy Jack. Nó lập tức nhớ đến lần bị mấy tay binh sĩ vồ chủ bắt cóc nên vội la lớn cầu cứu, đồng thời theo phản xạ vặn ngược kẻ tấn công khóa chặt lại. Người đàn ông lập tức khuỵu ngay xuống rên rỉ xin tha. Rất nhanh chóng, Yamato đã có mặt ngay bên cạnh Jack, trên tay là thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ.

“Xin tha mạng!” người đàn ông cúi rạp mặt van lơn. “Tôi không có ý đồ gì xấu đâu.”

“Thế ông muốn gì?” Yamato chất vấn.

Người ngợm bẩn thỉu, tóc tai rối bù, người đàn ông lạ vận một bộ áo choàng rách nát, trông bộ dạng rất phờ phạc, mắt trũng xuống, đục ngầu. Và điều đáng ngạc nhiên nhất, là ông ta da trắng.

“Tôi... Tôi là Juan de Madrid,” ông ta bắt đầu lắp bắp thứ tiếng Nhật đặc sệt khẩu ngữ Tây Ban Nha của mình. “Tu sĩ dòng Franciscan của nhà thờ thánh Francis tại Edo. Tôi đến đây thì nhìn thấy chàng trai này và nghĩ cậu ấy có thể giúp đỡ mình nên...”

“Con có thể làm gì cho cha?” Jack lên tiếng hỏi, tò mò không hiểu vì sao vị thầy dòng này lại rơi vào tình trạng tệ hại đến thế.

“Cậu là một người da trắng. Vậy nên tôi nghĩ rất có thể cậu đến từ một tàu Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha nào đó.”

“Không. Thuyền của con bị chìm nên mới dạt vào đây thôi. Con là một người Anh.”

“Người Anh sao!” vị thầy dòng thất kinh. Jack gật đầu. “Mà cũng không quan trọng. Trong những lúc nguy nan như thế này, mọi người đều là đồng minh của nhau, không phải kẻ thù. Như vừa trình bày, tôi đến từ vùng Edo phương bắc, nơi đã từng gây dựng được một giáo đoàn vững mạnh suốt nhiều năm, nhưng giờ thì tất cả đã hết... hết thật rồi...”

Nói đoạn hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác của ông.

“Theo con về trường Nhị Thiên Nhất Lưu đi,” Jack gợi ý rồi quỳ xuống an ủi vị tu sĩ. “Ở đó cha sẽ được an toàn.”

“Không đâu. Làm gì còn nơi nào an toàn nữa,” ông lập tức phản bác. “Lãnh chúa Kamakura đã ra lệnh cho quân đội của ông ta tàn phá tất cả các nhà thờ Ki-tô giáo, đốt sạch nhà cửa của chúng ta, không cần biết trong đó có người hay không! Thậm chí nếu có người kịp trốn khỏi đám cháy thì cũng không thể thoát nổi lưỡi kiếm của bọn họ...”

Vị thầy dòng càng sụt sịt lớn hơn khi hồi tưởng đến cảnh tượng khủng khiếp đã chứng kiến.

“Thế bằng cách nào mà ông chạy được đến đây?” Yamato hỏi ngay, thanh gươm vẫn giữ trong tư thế sẵn sàng.

“Tôi cũng không biết tại sao mình còn sống sót được nữa. Tôi đã mất hết tất cả, một tấm áo lành lặn cũng không còn. Bây giờ tôi chỉ muốn nhanh nhanh đến hải cảng Nagasaki, rời bỏ mảnh đất dã man này mà thôi.” Nói đoạn ông thất thần cầm chặt tay Jack, “Chúng ta không còn thời gian nữa đâu, quân đội của Lãnh chúa Kamakura đã bắt đầu khởi binh đến đây rồi. Cậu cũng chạy với tôi đi, nếu không sẽ bị họ lấy mạng đấy!”

Ông hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh rồi cố đứng dậy, nhưng chân đã không còn đủ sức nữa.

“Cha cần phải nghỉ ngơi,” Jack nói rồi vòng tay đỡ vị thầy dòng. “Hãy theo con đến chỗ thầy Yamada, ông ấy sẽ chăm sóc cho cha.”

Hôm sau, chỉ mới tờ mờ sáng Jack đã cùng thầy Yamada đưa tiễn tu sĩ Juan de Madrid lên đường.

“Cha có thể ở lại đây lâu hơn cũng dược mà,” thầy Yamada lên tiếng.

“Cảm ơn thầy, thầy đối xử với tôi như vậy đã là tử tế lắm rồi,” vị thầy dòng cúi đầu tỏ lòng biết ơn. “Tôi rất cảm kích tấm áo và chỗ thức ăn, nhưng còn nấn ná nữa sẽ rất nguy hiểm.”

Nói đoạn ông đưa mắt nhìn Jack hỏi lại lần nữa, “Cậu có chắc là không muốn đi cùng tôi không?”

“Jack sẽ an toàn hơn nếu ở lại đây,” thầy Yamada khẳng định.

Ngay sau đó, vị tu sĩ lên đường. Jack nhìn theo bước chân nặng nhọc của ông chui nhủi trong những khoảng tối. Cùng với việc đã có thể khẳng định rằng một cuộc chiến với Lãnh chúa Kamakura là không thể tránh khỏi, hi vọng tìm lại cuốn hải đồ của người cha quá cố cũng hoàn toàn tan vỡ. Dù tàn độc đến mấy thì Độc Nhãn Long cũng chỉ là một người, việc đối đấu với hắn hoàn toàn khác hẳn với cả một đoàn quân. Vấn đề quan trọng nhất đối với Jack lúc này làm sao để giữ được mạng sống. Mỗi ngày qua đi, mối hiểm họa lại càng lớn dần lên.

Bóng vị tu sĩ khuất hẳn vào trong con hẻm mà không ngoái lại nhìn lần nào.

“Có khi con cũng nên theo ông ấy thì hơn,” Jack buột miệng.

Thầy Yamada chậm rãi lắc đầu.

“Ở trong hang cọp vẫn an toàn hơn ngoài đồng rắn, con trai à,” vị thiền sư đáp. “Đường đi đến Nagasaki vừa gian khổ lại chứa đựng vô vàn mối hiểm nguy. Ta ngờ rằng vị tu sĩ nọ khó mà đến được tỉnh Kobe cách đây ba ngày đi đường nữa là. Trong những lúc khó khăn như thế này, tìm ra người muốn giúp đỡ thì khó, chứ những kẻ muốn lấy đầu lại rất nhiều. Ở lại đây, thầy Masamoto sẽ bảo vệ cho con. Trong khoảng thời gian này, không nơi nào trên đất Nhật Bản an toàn bằng trường Nhị Thiên Nhất Lưu đâu.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »