
Tiếng trống và tiếng vó ngựa phi nước đại vang vọng khắp nơi. Rất đông võ sinh tụ tập bên ngoài đường chạy Lưu đích mã được căng ngang hai bên bởi dây thừng mà reo hò động viên, cỗ vũ cho trường của mình. Jack thấy ngựa của Akiko, Emi và Takuan bước ngang qua, kéo theo một tràng âm thanh hào hứng từ góc khán giả trường Nhị Thiên Nhất Lưu.
Cuối cùng mùa xuân cũng đến, theo đó là hội thi cưỡi ngựa bắn cung giao lưu giữa các trường mà cô Yosa đã đề cập. Trong một tháng kể từ cuộc gặp gỡ bất ngờ với vị tu sĩ Tây Ban Nha, những câu chuyện về các cuộc hành quyết, chém giết công khai liên tục truyền đến Kyoto. Tính tới thời điểm này, màn thanh trừng của quân đội Lãnh chúa Kamakura chỉ mới dừng lại tại địa hạt Edo, nhưng càng lúc dân chúng Kyoto càng cảm nhận rõ rệt mối hiểm họa đã đến sát gần. Mặc dù Lãnh chúa Kamakura vẫn chưa hạ lệnh tấn công, và quân của ông ta vẫn cách biên giới thành phố đến hơn bảy ngày đường nhưng không khí căng thẳng đã bao trùm khắp nơi. Một cuộc chiến có thể sẵn sàng diễn ra bất kì lúc nào.
Từ vị trí trên lễ đài bằng gỗ của mình, ngài Masamoto, hiệu trưởng trường Nhị Thiên Nhất Lưu, và ngài Yoshioka, hiệu trưởng trường Cát Cương Lưu có thể dễ dàng phóng tầm mắt quan sát toàn bộ diễn biến bên dưới. Chiếc đệm thứ ba, vốn là của Lãnh chúa Kamakura, người đứng đầu trường Liễu Sinh Lưu lại để trống như một điềm báo chẳng lành.
“Ăn không Jack?” Saburo nói, chìa cho nó một miếng thịt gà rán.
Jack từ chối. Cả bọn vừa mới từ phòng ăn ra.
“Sao cái miệng em lúc nào cũng cứ ăn nhồm nhoàm vậy?” anh Taro chán nản lắc đầu ngao ngán. “Đến lúc không còn ních nổi vào bộ áo giáp nữa thì làm sao nhìn mặt cha đây?”
Saburo khinh khỉnh đáp. “Anh cứ lấy hai thanh gươm của mình ra múa vài đường là ông ấy sẽ ...”
“Hai người làm ơn thôi tranh cãi đi được không?” Kiku cắt ngang. “Emi bắt đầu phần thi của trường mình rồi kìa.”
Lúc này, cô con gái của ngài Takatomi đã tiến ra trong tư thế sẵn sàng. Cô bé đang hồi hộp chuẩn bị lại cung tên chờ hiệu lệnh xuất phát. Đám đông cũng háo hức nín thở.
Thứ tự dự thi của ba trường được xác định bằng cách bốc thăm. Hội thi lần này sẽ có hai giải thưởng ở hai hạng mục, giải cá nhân cho cung thủ xuất sắc nhất, và giải tập thể cho trường bắn hạ nhiều mục tiêu nhất.
Vị giám khảo vẫy chiếc quạt hiệu màu trắng có hình mặt trời ở giữa, Emi lập tức xuất phát. Ngựa cô bé phóng băng băng trên đường chạy. Gần đến nơi, cô bé buông dây cương rồi vòng tay ra sau lấy mũi tên gỗ của mình, vừa hô “Âm-Dương!” vừa giương cung nhắm bắn vào mục tiêu đầu tiên.
Ngựa cô bé bỗng dưng chao đảo khiến Emi phải ngay lập tức nắm cương ghìm lại. Một tràng rên rỉ thất vọng vang lên khi phát bắn đầu tiên đã thất bại. Tuy vậy, Jack cũng phải thán phục kĩ năng cưỡi ngựa rất khá của Emi. Cô bé nhanh chóng hồi phục, lấy lại thăng bằng chuẩn bị cho mục tiêu tiếp theo. Mũi tên của Emi phóng ra khỏi dây cung cắm thẳng vào hồng tâm, các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu nhất loạt ồ lên vui sướng.
Thuận đà thắng lợi, Emi nhanh chóng lắp mũi tên gỗ vào dây nhắm bắt mục tiêu cuối cùng. Nhưng ngựa của cô bé phi nước đại quá nhanh đến mức chưa kịp định thần thì mục tiêu đã ở ngay trước mắt. Cô bé vội vàng tập trung rồi thả dây cung, mũi tên gỗ đập trúng ngay mép tấm mục tiêu làm bằng gỗ khiến nó sứt luôn một mảng lớn.
Đám đông khán giả nhiệt liệt vỗ tay tuyên dương Emi, cô Yosa nhanh chóng tiến đến giữ dây ngựa rồi chúc mừng cô bé. Trứng hai trên ba mục tiêu là một kết quả không tồi chút nào. Thầy Masamoto trông có vẻ hài lòng, ông phấn khởi gật đầu về phía của Emi.
Tiếp theo là phần thi của một nam sinh trường Cát Cương Lưu. Trông anh chàng tự tin hơn hẳn Emi ban nãy.
Khi chiếc quạt hiệu lệnh vừa được xòe ra, anh ta ngay lập tức thúc ngựa lao đi, dễ dàng bắn hạ mục tiêu đầu tiên một cách nhẹ nhàng.
Nhưng chính sự tự phụ thái quá lại phản tác dụng. Khi đang đứng cao trên yên ngựa, anh ta bất ngờ bị mất thăng bằng ngay khi vừa phóng đến trước mục tiêu thứ hai. Chú ngựa vấp chân khiến anh chàng ngã mạnh xuống đất, bị văng lên vài lần rồi lăn quay xuống đống đất cát.
Một bầu không khí im lặng bao trùm khi đám đông bắt đầu lo sợ cho an nguy của anh chàng trường Cát Cương Lưu. Mãi một lúc sau, nhờ có sự giúp đỡ của ban giám khảo, anh ta mới dứng dậy được và đành phải tập tễnh bước sang bên. Các võ sinh có mặt vỗ tay thông cảm cho tai nạn đáng tiếc vừa rồi, nhưng ngài Yoshioka rõ ràng chẳng hài lòng chút nào với màn trình diễn của học sinh trường mình cả. Ông đóng chiếc quạt đang phe phẩy trên tay mạnh đến nỗi làm khung sườn của nó nứt gãy. Jack nhận thấy thầy Masamoto nghiêng người sang bên chia buồn, nhưng vị võ sĩ này dường như cứ cố tình làm ngơ cha đỡ đầu của nó.
“Em có biết ngày xưa giữa hai người này từng xảy ra một trận ác chiến không?” anh Taro lén thì thầm vào tai Jack.
“Không ạ,” Jack thật thà đáp.
Saburo thúc mạnh cùi chỏ vào hông Jack rồi nhăn nhó trước viễn cảnh sắp phải nghe một giai thoại kiếm thuật nữa từ ông anh của mình. Sau đó cậu chàng tiếp tục đưa miếng gà rán lên miệng, cùng lúc đó, nhân vật đại diện cho trường Liễu Sinh Lưu cũng đã cưỡi ngựa đến vị trí sẵn sàng xuất phát.
“Khi thầy Masamoto lần đầu chân ướt chân ráo đến vùng Kyoto này, ông mới chỉ là một tay kiếm vô danh mà thôi,” anh Taro bắt đầu câu chuyện. “Thế nên, để mở mang sự nghiệp của mình tại nơi đây, ông đã quyết định gửi thư thách đấu đến ngôi trường võ thuật nổi tiếng nhất địa phương, Cát Cương Lưu.”
Một loạt những tiếng hô vang nổi lên khi anh chàng của trường Liễu Sinh Lưu hạ gục mục tiêu đầu tiên.
“Trái ngược với mọi suy đoán của dân chúng lúc bấy giờ, thầy Masamoto đã dễ dàng hạ gục ngài Yoshioka, kiếm sĩ số một Cát Cương Lưu, chỉ với một thanh kiếm gỗ!” Taro vừa kể vừa liên tục lắc đầu thán phục trước kì công ngoài sức tưởng tượng của vị võ sư.
Lần này, không khí lại ngập tràn những tiếng xuýt xoa nuối tiếc, mũi tên thứ hai của cậu ta đã đi trượt mục tiêu.
“Thất bại đó đã khiến toàn bộ trường Cát Cương Lưu nhục nhã đến mức em trai ngài Yoshioka lập tức thách thầy Masamoto tỉ kiếm với mình. Lần này người thắng cuộc vẫn là thầy Masamoto, ông còn đánh cho đối thủ bị thương rất nặng.”
Đám đông khán giả vỗ tay hoan nghênh khi anh chàng của Liễu Sinh Lưu kết thúc phần chạy của mình. Anh ta đã xuất sắc hạ được hai trên ba mục tiêu.
“Không thể chịu nổi thất bại mà cả gia tộc phải gánh chịu nên ngài Yoshioka càng điên tiết ra lệnh cho con trai đi đòi lại danh dự,” anh Taro vẫn say sưa kể, chẳng còn quan tâm gì đến cuộc tỉ thí Lưu đích mã đang diễn ra sôi động bên dưới nữa. “Dù còn rất trẻ nhưng anh này vẫn đồng ý nhận lời, và gửi chiến thư thách đấu tại đền Kodaiji. Với bản tính láu cá, anh ta dự định sẽ chuẩn bị một cái bẫy nên đến giờ hẹn bèn vận một bộ áo giáp cực tốt, dắt theo cả bầy quân sĩ đến, mưu đồ vây giết thầy Masamoto.”
Jack vừa nghe vừa quan sát thí sinh tiếp theo, một cô gái đến từ trường Cát Cương Lưu cưỡi ngựa tiến lên phía trước.
“Tuy vậy, hiệu trưởng của chúng ta cũng không phải tay vừa. Hai lần tỉ thí trước ông ấy cố tình đến muộn, nhưng lần này lại đến từ rất sớm. Phát hiện âm mưu của đối phương nên thầy bình tĩnh ẩn mình rồi bất ngờ xông ra phá vỡ lớp vệ sĩ, chém gãy luôn xương vai của chàng trai trẻ. Từ đó về sau, con trai ngài Yoshioka không bao giờ còn cầm kiếm được nữa.”
Cô nàng đến từ trường Cát Cương Lưu phóng băng băng trên đường, trong lượt chạy này đã có hai mục tiêu bị bắn hạ, mũi tên cuối cùng tuy đi trúng đích nhưng không làm vỡ được tấm gỗ, nhưng kết quả này cũng đủ mang về cục diện sáng sủa hơn cho trường của ngài Yoshioka. Ông này hoan hỉ vỗ tay rất to, tuy vẫn nhìn ngài Masamoto bằng ánh mắt cay cú.
“Cho đến tận bây giờ, dù đã trải qua nhiều năm nhưng ngài Yoshioka vẫn chưa quên nỗi nhục năm xưa, và đã thề sẽ không bao giờ nói chuyện với thầy Masamoto nữa.”
“Suỵt, mọi người im lặng nào!” Kiku nói giọng cáu gắt. “Đến lượt của Akiko rồi kia kìa.”
Lúc này cô bé đang xoa đầu chú ngựa trắng của mình để giúp nó thư giãn trước khi xuất kích. Jack chắp tay cầu nguyện, nó biết Akiko đã nỗ lực tập luyện rất nhiều cho khoảnh khắc này.
Chiếc quạt báo hiệu đã phất lên.
Akiko phóng ngựa xuất kích.
Jack nín thở quan sát cô bé rút tên, tra vào cung rồi nhắm bắt mục tiêu đầu tiên. Mũi tên đi trúng ngay hồng tâm khiến tấm gỗ vỡ nát thành từng mảnh. Toàn trường Nhị Thiên Nhất Lưu hò reo cổ vũ.
Tiếp cận tấm gỗ tiếp theo, Akiko siết chặt đùi quanh yên để lấy thăng bằng nhắm bắn. Mũi tên xé gió bay đi rồi xẻ mục tiêu thành hai mảnh. Một lần nữa, âm thanh hò reo hào hứng lại ồ lên, Jack cũng phấn khởi đấm tay ăn mừng vào không khí.
Mọi ánh mắt đều đổ đồn về phía Akiko và mục tiêu cuối cùng.
Lúc cô bé lấy tên và giương cung lên thì chú ngựa đã phóng đi quá xa. Một loạt âm thanh xì xào nuối tiếc vang lên từ phía đám đông, nhưng Akiko vẫn không hề bỏ cuộc. Cô bé xoay người bắn ngược ra sau, hạ nốt tấm gỗ thứ ba này.
Đám võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu tưởng chừng như phát điên đến nơi.
Không kìm được hưng phấn, Jack chạy ngay xuống chúc mừng Akiko. Lúc nó đến nơi, cô bé đã nhảy xuống ngựa và đang chuẩn bị lui ra ngoài.
“Một màn trình diễn quá tuyệt vời,” Jack lên tiếng. “Nhất là phát bắn cuối cùng, thật không thể tưởng tượng nổi.
“Cảm ơn cậu,” Akiko đáp rồi nở một nụ cười e thẹn. “Nhưng đừng nói quá về tớ như vậy. Tất cả là nhờ có Takuan kèm cặp đấy chứ.”
Jack biết ngay thế nào cô bé cũng nhắc đến cái tên Takuan mà.
“Ùm, chúng ta nên đến chỗ Takuan chúc may mắn thì hơn,” Jack cố gắng tỏ ra lịch thiệp hết mức có thể. “Dám cá là phần thi vừa rồi sẽ khiến cậu ấy chịu khối sức ép đấy.”
Lúc hai đứa đi ngang qua chỗ vạch xuất phát thì võ sinh thứ hai của trường Liễu Sinh Lưu cũng bắt đầu phần thi của mình. Chỉ vài tiếng vỗ tay lác đác cho có lệ khi cậu này về đến đích mà chẳng có mục tiêu nào bị hạ cả.
“Kiểu này chúng ta thắng chắc!” Jack hào hứng. “Trường Liễu Sinh Lưu mới được hai điểm, Cát Cương Lưu ba điểm; mà chúng ta đã có những năm điểm rồi.”
“Vẫn còn đến ba lượt bắn nữa cơ,” Akiko nhắc nhở rồi gật đầu ra hiệu về hướng nữ thí sinh có dáng người nhỏ nhắn đang leo lên ngựa của mình.
“Tớ nghĩ cô bé này khó mà trụ nổi đến chỗ mục tiêu nữa ấy chứ đừng nói đến chuyện bắn vỡ nó!” Jack đáp. “Hơn nữa, dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng cầm chắc giải thưởng cá nhân rồi còn gì?”
Thí sinh đến từ trường Cát Cương Lưu này tuy còn nhỏ hơn cả cái yên ngựa của mình, nhưng ánh mắt lại hiện lên sự quyết tâm cao độ. Khi hiệu lệnh vừa mới cất lên, cô bé đã phóng ngựa phi nước đại. Với vóc người của mình, nhân vật này đứng vững trên yên ngựa còn khó, thế mà lạ lùng thay, cô bé vẫn lắp được tên vào dây cung và hạ mục tiêu đầu tiên một cách dễ dàng. Tiếp ngay sau đó, tấm gỗ thứ hai cũng vỡ tan nát.
Akiko mỉm cười nhìn Jack.
Cô gái của trường Cát Cương Lưu tiếp tục nhắm bắn mục tiêu cuối cùng, nhưng chẳng may lại trượt tay khiến mũi tên rơi cạch xuống đất.
“Đấy thấy chưa,” Jack nói giọng đắc thắng. “Tớ đã bảo cậu ẵm giải là cái chắc rồi mà.”
“Thế cậu quên mất Takuan, và thí sinh cuối cùng của trường Liễu Sinh Lưu rồi à? Có khi cô ta mới là cung thủ giỏi nhất ở đây đấy,” Akiko nói bằng chất giọng mỉa mai khác hẳn cá tính ngày thường.
Nhân vật vừa được nhắc đến này không ai khác chính là Moriko. Cô nàng đã từng ra tay tàn độc với Akiko trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí hai năm về trước, lẽ dĩ nhiên Akiko vẫn chưa quên được vụ này. Moriko trao đổi gì đó với Kazuki, người lúc này cũng đang đứng ngay bên cạnh. Bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Jack và Akiko, trông hai đứa có vẻ gì đó rất lén lút và thẹn thùng.
“Chúc em may mắn,” Kazuki cúi đầu lẩm bẩm.
“Cả anh cũng vậy nhé,” cô ả nhoẻn hàm răng đen ra cười với hắn. Kazuki bước luôn qua Jack mà chẳng thèm nói lấy một câu. Jack thầm nghĩ rất có thể tên này vừa nhận được thêm tin tức gì đó từ cha của mình mà còn không biết rằng sự thật thì ông ấy vẫn trung thành với Lãnh chúa Takatomi.
Moriko leo lên con ngựa đen của mình rồi tiến về vạch xuất phát.
“Trò mèo của mày cũng thú vị đấy,” Moriko rít lên, ném về phía Akíko cái nhìn khinh khỉnh. “Nhưng tiếc thật, phạm quy mất rồi.”
“Nói thế là có ý gì?” Akiko lập tức vặt lại.
“Lúc bắn tên, ngựa của mày đã vượt quá vạch đích rồi,” Moriko hả hê. Nói đoạn cô ả phóng ngựa đi mất, bỏ lại Akiko sững sờ không biết làm sao để phản kháng.
“Kệ cô ta đi,” Jack lên tiếng trấn an khi thấy vẻ hoang mang trong mắt Akiko. “Lúc nãy ban giám khảo đã phất cờ, nghĩa là cú bắn đó được công nhận. Hơn nữa, chấp cô ta bắn trúng cả ba mục tiêu luôn đấy, chúng ta còn có Takuan cơ mà. Làm gì có chuyện cậu ấy hỏng ăn được.”