
Ngựa của Moriko phóng như bay trên đường chạy, thở phì phò trong lúc phi nước đại. Moriko tỏ ra rất bình tĩnh, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía mục tiêu. Chuyển từ tư thế ngồi sang đứng trên lưng ngựa, mọi động tác của Morioko đều tỏ ra hoàn hảo, giữ vững thăng bằng tuyệt đối. Không hề vội vàng, Moriko từ tốn lấy tên, kéo dây cung, bắn ra, và hạ tấm gỗ một cách dễ dàng.
Mục tiêu tiếp theo cũng cùng chung số phận.
Đến chặng cuối cùng, Moriko cố tình chờ ngựa của mình băng cắt mặt mục tiêu rồi mới chịu thả dây cung. Mũi tên gỗ cắm phập vào giữa hồng tâm khiến tấm gỗ vỡ nát thành từng mảnh văng ra khắp nơi. Ngay lập tức bên phía các võ sinh trường Liễu Sinh Lưu reo hò nhảy múa vang trời.
Akiko lắc đầu ngán ngẩm. “Phải nói cô ta quá xuất sắc,” cô bé thừa nhận.
“Động tác xoay người bắn tên của cậu còn tuyệt vời hơn nhiều,” Jack nói.
Akiko dịu dàng mỉm cười trước niềm tin vững chắc của Jack dành cho cô. “Thôi bọn mình đến chỗ Takuan đi. Xem ra cậu ấy sẽ cần đến một chút may mắn để vượt qua màn trình diễn vừa rồi đấy.”
Thế là hai đứa đi theo trên con đường dẫn đến chỗ buộc ngựa.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Akiko vội vàng đến chỗ Takuan đang nằm trên đất vừa rên rỉ vừa ôm chặt một bên ngực của mình.
“Tớ đang kiểm tra yên cương thì...” anh chàng hổn hển nói không ra hơi, liên tục nhăn mặt vì đau sau mỗi lần thở, “vô tình va phải một con ngựa lúc lùi về phía sau. Nó đã đạp vào ngực tớ. Có lẽ phải gãy mất vài cái xương sườn rồi.”
“Xin mời thí sinh cuối cùng của trường Nhị Thiên Nhất Lưu tiến lên phía trước.” Vị giám khảo tuyên bố.
“Liệu cậu còn tiếp tục nổi không?” Jack lo lắng hỏi.
Takuan cố gắng ngồi dậy, nhưng việc này dường như cũng là quá khó khăn rồi. Anh ta yết ớt lắc đầu. “Thật tình là đau quá. Tớ còn không thở nổi nữa.”
“Xin mời thí sinh tiếp theo ra trình diện ngay lập tức!” Vị giám khảo hét to.
“Nhưng trường chúng ta đã hòa với bên Liễu Sinh Lưu,” Jack nói tiếp. “Cậu chỉ cần bắn trúng một mục tiêu thôi cũng được.”
“Cậu ra thế tớ đi,” Takuan cố lấy hơi.
“Nhưng tớ đã bao giờ tập bắn với ngựa thật đâu!” Jack hoảng hồn.
“Từ tuần rồi chúng ta đã tháo dây buộc cho ngựa của cậu rồi mà,” Takuan gượng cười với nó.
“Và sau đó tớ ngã chỏng gọng!”
“Thôi đừng lo chuyện đấy nữa Jack ạ,” Akiko lo lắng quỳ xuống bên cạnh Takuan. “Dù sao đây cũng chỉ là một cuộc thi thôi mà, điều quan trọng nhất vẫn là sức khỏe của Takuan chứ.”
Jack chợt nhận ra đây chính là cơ hội để nó tạo được ấn tượng tốt trước mặt Akiko. Kazuki nói đúng, điều cô bé cần ở một người đàn ông chính là tinh thần võ sĩ đạo, sẵn sàng chấp nhận liều lĩnh vì thành công.
“Được rồi, tớ sẽ ra đó,” Jack vừa nói vừa cởi dây buộc ngựa của Takuan.
Rồi cứ thế đi thẳng ra vạch xuất phát không dám nhìn lại dù chỉ một lần, sợ Akiko sẽ nhận ra nỗi sợ trên khuôn mặt của nó.
Jack đảo mắt nhìn một lượt đường chạy Lưu đích mã rồi hồi hộp nuốt nước bọt. Nó có cảm giác đường chạy này dài khủng khiếp, còn mục tiêu lại bé tí teo. Jack dịch chuyển vị trí ngồi trên yên ngựa, cố gắng khép chặt đùi hơn. Con tuấn mã của Takuan có kích cỡ quá to so với con ngựa gỗ mà mấy tháng qua nó tập cùng. Đó là còn chưa kể đến việc con này là hàng thật nên có chân nữa! Lần này coi như nó tiêu đời rồi.
Hàng trăm cặp mắt từ phía các võ sinh đổ dồn về vị trí của nó. Jack thấy Saburo kinh ngạc há to mồm đến độ rơi cả miếng gà rán đang cắn dở ra ngoài. Thấy nó, cô Yosa cũng tiến lại kiểm tra dây cương.
“Takuan đâu rồi?” Cô trừng mắt nhìn thẳng vào nó.
“Cậu ấy bị ngựa đạp gãy xương sườn ạ,” Jack lầm bầm.
Vị giám khảo giơ cao chiếc quạt có hình mặt trời, ra hiệu cho Jack bắt đầu phần thi của mình.
Cô Yosa hít một hơi thật sâu rồi thở dài. “Thôi dù sao cũng lỡ rồi. Nhưng em phải thật cẩn thận đấy nhé!”
Jack cố rặn ra một nụ cười gượng gạo đáp lại lời dặn dò của nữ võ sư cung thuật của mình rồi phóng ngựa tiến lên. Con tuấn mã nhanh chóng tăng tốc phi nước đại trên đường chạy. Jack sợ hãi nắm dây cương và chiếc cung chặt đến độ bàn tay nó chẳng còn giọt máu.
Nó còn chưa kịp định thần thì mục tiêu đầu tiên đã lọt vào tầm mắt. Tự thuyết phục mình buông dây cương, Jack với tay ra sau lấy một mũi tên của Takuan ra, run rẩy lắp vào dây cung trước chấn động từ bước chạy của chú ngựa. Đúng vào giây cuối cùng, nó đành bắn đại mũi tên rồi ra sao thì ra.
Cú bắn này trật mục tiêu xa đến nỗi suýt nữa đã xuyên vào người một vị giám khảo đứng gần đó. Nó lập tức nghe thấy tiếng cười nhạo từ những võ sinh đang đứng hai bên đường chạy. Muốn có đủ cân bằng để nhắm bắn, xem ra chỉ còn cách đứng trên bàn đạp như mọi người vẫn làm mà thôi.
Chú ngựa vẫn tiếp tục tăng tốc. Khi Jack lấy được mũi tên ra khỏi vỏ, mục tiêu thứ hai đã ở ngay trước mắt. Thu hết can đảm, nó quyết định đứng luôn trên yên ngựa. Lần này đã bắt được nhịp tốt hơn với vật cưỡi của mình nên Jack có đủ thời gian giương cung nhắm bắn. Nhưng rồi một cơn chấn động khiến nó mất cân bằng chúi nhủi về phía trước. Trong cơn hoảng loạn, Jack nằm rạp xuống ôm luôn cổ chú ngựa.
Một chuỗi cười còn to hơn lúc nãy vang lên từ khắp nơi khi thằng ngoại quốc là nó phóng qua trong tư thế khư khư ôm đầu ngựa vì sợ hãi. Với Jack, tình cảnh lúc này thật chẳng khác gì thời nó còn ở trên tàu Alexandria và phải cố gắng chống chọi để đứng vững trên đuôi thuyền giữa con giông bão.
Thôi đúng rồi. Cuối cùng Jack cũng nhận ra được. Việc nó cần làm thật ra chỉ là nhớ lại kinh nghiệm đi biển của mình thôi.
Tưởng tượng chú ngựa là đuôi tàu và cố gắng quên đi nỗi sợ, một lần nữa Jack lại đứng lên trên bàn đạp. Nó để mặc cho cơ thể cuốn theo nhịp lên xuống của từng bước chạy, hấp thu mọi chuyển động tựa như đó là những ngọn sóng vậy.
Phía trước chỉ còn một mục tiêu duy nhất, Jack không có nhiều thời gian để chuẩn bị. Đúng lúc này, quãng thời gian nhàm chán tập bắn trên lưng con ngựa gỗ đã phát huy tác dụng. Nó nhớ lại lời cô Yosa vẫn dạy - “Phải quên đi mục tiêu thì mới phát huy được sức mạnh cung đạo” - và thực hiện y như thế. Lúc ở trên lưng con ngựa đồ chơi, nó biết chắc mình đã bắn tên là sẽ trúng đích, cho dù mở hay nắm mắt đi chăng nữa. Và bây giờ cũng vậy, nó không còn cách nào khác ngoài đặt lòng tin vào trực giác của mình.
Mũi tên xé gió bay đi.
Con tuấn mã vẫn tiếp tục tăng tốc phi nước đại qua cả vạch đích, bất chấp nỗ lực tìm cách kéo dây cương của Jack. Lúc nó lờ mờ nghe được những tiếng reo hò, dấu hiệu chứng tỏ mũi tên vừa rồi đã đi trúng đích, thì con ngựa đã phóng thẳng vào cánh rừng gần đó rồi.
“Hồi nãy phải nói là hài quá xá cỡ,” Saburo lại mở đầu màn tếu táo vui vẻ thường ngày trong lúc cùng các học sinh trong trường ăn mừng tại Điệp Trùng Đường tối hôm đó. “Cậu suýt nữa thì giết chết một giám khảo, bẻ cổ con ngựa của mình, rồi phóng một mạch sang làng kế bên luôn!”
“Nhưng dù gì cậu ấy cũng đã hoàn thành được mục tiêu rồi mà,” Takuan nói đỡ cho Jack. Lúc này anh chàng ngồi ngay đối diện nó, phần ngực đã được băng kín vết thương, vẫn như mọi khi, vây quanh chàng thư sinh luôn là các nữ sinh tụ tập, có khác chăng là lần này ai cũng đều tỏ ra lo lắng.
“Thành quả đó là nhờ nỗ lực tập thể thôi,” Jack vừa nói vừa cụng cốc trà Akiko vừa rót đầy với Takuan. “Không có cậu thì chẳng bao giờ tớ làm được như vậy cả.”
“Ái chà, khiêm tốn ghê ta,” Yamato làm bộ nghiêm túc. “Thế mà trước giờ tớ toàn thấy cậu giành công đầu không đấy chứ!”
Nói đoạn cậu bé thúc một cái vào be sườn nó để đính chính rằng đó chỉ là một câu nói đùa mà thôi.
“Cậu thấy đỡ hơn chưa, Takuan?” Emi lên tiếng hỏi.
“Cũng tạm ổn rồi,” anh chàng đáp rồi cúi đầu chào khi thấy cô bé bước đến bàn của mình. “Thầy Yamada bảo chắc chỉ bị rạn vài cái xương thôi chứ chưa đến nỗi gãy. Thứ thuốc cậu đưa tớ cũng làm mấy chỗ thâm tím mờ hẳn đi rồi này.”
Emi cười bẽn lẽn. “Chỉ là vài thứ tớ nhờ bà vú mang đến ấy mà.”
Saburo ném cho Jack cái nhìn đầy ẩn ý rồi ghé tai nó thì thầm, “Chả hiểu Takuan làm cách nào mà đến cô con gái rượu của lãnh chúa cũng đổi tính hiền lành hẳn ra thế kia không biết!”
Jack phải đưa ngay tách trà đang cầm trên tay lên nhấp một ngụm mới kịp chặn lại cơn buồn cười của mình.
“Hỡi các võ sinh của ta!” thầy Masamoto cất cao giọng từ phía bên kia Điệp Trùng Đường.
“Một lần nữa, các trò đã khiến ta rất đỗi tự hào. Chiến thắng trước trường Liễu Sinh Lưu và Cát Cương Lưu lần này đã góp phần cũng cố thêm cho địa vị số một Kyoto của trường Nhị Thiên Nhất Lưu!”
Các võ sinh nhất loạt hô hào phấn khởi.
“Nhà trường lại càng vinh dự hơn khi sở hữu cung thủ Lưu đích mã tài ba nhất vùng,” ông nhìn về phía Akiko tiếp tục nói.
Akiko lễ phép cúi đầu thi lễ, Jack trìu mến nhìn cô bé đầy tự hào. Ban giám khảo đã quyết định trao phần thưởng cá nhân cho Akiko vì chiêu xoay người bắn ngược đầy ấn tượng. Đây là lần đầu tiên một võ sinh thực hiện được kĩ thuật điêu luyện này trong khuôn khổ thi đấu kị xạ liên trường. Lẽ dĩ nhiên Moriko không mấy hài lòng với quyết định đó, Jack còn thấy cô ả bực tức bẻ gãy cả mũi tên lúc Kazuki ra sức an ủi.
“Truyền thống đã chỉ ra rằng,” thầy Masamoto giơ cao cốc trà trên tay hào hứng tuyên bố, “giành thắng lợi trong cuộc thi Lưu đích mã sẽ đem đến may mắn cho trường chúng ta suốt cả năm. Hi vọng lần này cũng thế. Cạn ly!”
“Cạn ly!” các võ sinh bên dưới đồng thanh hô vang.
Bỗng cánh cửa chính của Điệp Trùng Đường mở tung ra. Một cô gái hớt hải chạy vào, miệng la lớn, “Ưng Điểu Đường... Ưng Điểu Đường cháy rồi!”