
Toàn bộ khuôn viên toà kiến trúc ưng Điểu Đường sáng rực giữa bầu trời đêm. Các học viên đứng nối đuôi nhau thành hàng dài để chuyền nước đến chữa lửa. Ở ngay hàng đầu, Jack liên tục tìm cách dập tắt đám cháy trên mái hiên. Nhiệt quá cao cộng thêm việc phải liên tục che mắt tránh bỏng nên lông tay của nó cháy xém cả lại. Khói bốc ra mù mịt khiến Jack bắt đầu ho sặc sụa.
“Jack, ra nghỉ đi!” cô Yosa ra lệnh cho nó.
Jack vội bước ra khỏi hàng, vừa ho thở hồng hộc. Nó gập luôn người giữa sân trường mà ra sức lấy hơi, các võ sinh khác vẫn tiếp tục chuyền nước dập cháy.
Mặc dù mắt đã kèm nhèm vì bị ám khói nhưng Jack vẫn bắt được một chuyển động từ phía các cánh cổng dẫn vào trường. Một bóng người mờ ảo trượt xuống bức tường rồi biến mất. Ngay sau đó lại xuất hiện thêm một kẻ khác lén lút đu dây thừng vào trong. Jack dụi mạnh mắt mình, nó tiếp tục thấy thêm rất nhiều những cái bóng đang đột nhập vào trường theo cùng một cách như thế.
Bọn ninja! Độc Nhãn Long cuối cùng cũng đến rồi.
Nhưng rồi nó thấy những người này cầm trường kiếm của samurai chứ không phải đoản kiếm của ninja. Jack tự thấy mình thật ngu xuẩn khi nghĩ kẻ thù số một của mình lại có thể hành động khinh xuất đến thế. Đây chỉ có thể là đám binh sĩ của Lãnh chúa Kamakura mà thôi. Nhưng bằng cách nào mà ông ta có thể điều động quân đội của mình nhanh đến thế? Lẽ ra theo tin tức thì họ mới chỉ đóng quân ở ven biên giới Edo, nghĩa là còn cách đây đến vài ngày đường cơ mà. Bây giờ mọi việc cũng đã quá rõ ràng, đám cháy chỉ là kế điệu hổ li sơn mà thôi, sự thật thì trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã bị kẻ địch bao vây mất rồi.
“QUÂN ĐỊCH!” Jack hét to đến khản cả cổ.
Nhưng ngọn lửa cháy quá lớn khiến chẳng có mấy người nghe thấy.
Nó bèn chạy vội đến chỗ cô Yosa, kéo tay vị nữ võ sư rồi chỉ về phía kẻ địch đang đột nhập. Cặp mắt tinh anh của cô lập tức nhận thấy tình hình nguy cấp đang đến gần.
“Mau đi lấy vũ khí đi!” cô ra lệnh rồi nhanh chóng chạy đi cấp báo cho thầy Masamoto cùng các võ sư khác. Vì đang dự buổi ăn mừng chiến thắng nên toàn trường chẳng có ai mang theo kiếm cả.
Jack nắm chặt tay Saburo và Yori.
“Chúng ta bị tấn công rồi! Các cậu mau bảo mọi người tìm vũ khí đi.”
Nói đoạn nó phóng ngay về Sư Tử Đường lấy cặp song kiếm của mình. Khi đến cổng khu phòng ngủ này, nó mới phát hiện ra cánh cửa đã bị mắc kẹt và không tài nào mở ra được. Mặc dù nó đã đá rất mạnh nhưng vẫn không làm sao lay chuyển nổi. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Trước đây có bao giờ nó gặp phải trường hợp như vậy đâu.
Đột nhiên Jack thấy lạnh cả sống lưng, đây là một cuộc tấn công được hoạch định từ trước. Chúng đã sắp xếp cho toàn bộ trường Nhị Thiên Nhất Lưu không còn một tấc sắt trong tay, nhất định nơi đây sẽ diễn ra một cuộc thảm sát.
Nhìn quanh tìm cách để vào trong, Jack chợt thấy một cánh cửa sổ không đóng, nhưng chỗ này quá cao và quá nhỏ, nó chẳng thể chui lọt vào. Đảo mắt thêm một lượt quanh sân, nó thấy Yori đang cùng Saburo hớt hải cảnh báo những người khác. Rất nhiều trong số họ vẫn chuyên tâm chữa cháy, chẳng hay biết gì về mối hiểm họa đang xảy ra.
“Yori ơi!” Jack hét lên gọi bạn của mình.
Cậu bé nhỏ nhắn lập tức chạy ngay lại, khuôn mặt ám đầy khói, mắt mở to ra vì sợ.
Jack bèn nhanh chóng giải thích tình hình. “Bây giờ tớ sẽ nhấc cậu lên. Cậu trèo qua đó và mở khóa từ bên trong nhé.”
Yori gật đầu hiểu ý, Jack giúp cậu leo lên lưng mình để nhảy vào bên trong qua cánh cửa sổ hẹp.
Jack chạy ngay trở về chỗ cổng, chỉ trong khoảnh khắc mà tưởng như đã hàng thế kỉ trôi qua. Lúc này, thầy Masamoto cùng các võ sư của trường đang giao tranh kịch liệt với những kẻ tấn cóng, cố tìm cách mở đường máu cho toàn trường chạy đến khu tường vũ khí ở Vũ Đức Điện. Rất nhiều các học viên vẫn đang phải chiến đấu bằng tay không, vận dụng mọi bài học thể thuật đã được dạy để cố giữ mạng của mình.
Cuối cùng cánh cổng cũng mở ra và Yori xuất hiện ngay sau đó. Jack xông thẳng vào trong định đi lấy hai thanh gươm của mình. Nhưng vừa mới nhìn về phía dãy phòng nữ nó đã thấy một bóng người bí ẩn bước vào trong. Thế rồi lửa bắt đầu lập lòe trong bóng tối.
“Yori,” Jack thì thầm. “Mau đi tìm Yamato, rồi cùng cậu ấy gom được bao nhiêu vũ khí thì gom nhé!”
Yori đã quá hoảng sợ với diễn biến bất ngờ này nên đến gật đầu cũng không nổi.
“Mau đi đi!” Jack vội vàng đẩy cậu bé ra ngoài.
Xong xuôi nó mới lẻn vào dãy phòng nữ, nhẹ nhàng tiếp cận căn phòng rồi chậm rãi nhòm qua khe cửa. Bên trong, một bóng người đang cúi xuống, tay cầm sẵn đèn dầu, sẵn sàng châm lửa vào bức tường làm bằng giấy. Jack đã tìm được hung thủ, nó vội tiến lại gần tìm cách tấn công. Nhưng chưa kịp ra tay thì bóng người đã quay lại.
“Mày chậm mất một bước rồi, ngoại quốc ạ!” Kazuki rít lên. “Đuôi Bọ Cạp đã phóng đi.”
Jack sững người, há hốc mồm ra kinh ngạc.
“Kazuki? Tại sao...? Tại sao mày lại muốn đốt trường của mình?” Jack lắp bắp hỏi.
“Chẳng phải thằng cha Takatomi muốn cho Ưng Điểu Đường trở thành ngọn lửa trong đêm tối sao,” Kazuki mỉa mai chính lãnh chúa của mình. “Giờ thì tao đã thay mặt Lãnh chúa Kamakura biến ước nguyện đó của lão thành sự thật!”
“Nhưng cha mày vẫn trung thành với Lãnh chúa Takatomi mà!” Jack vội nói ngay.
Kazuki cười sặc sụa. “Đó chỉ là vở kịch do cha tao dựng lên trước mặt bọn mày thôi, chứ từ đầu ông ấy đã quy phục Lãnh chúa Kamakura rồi.”
Jack bắt đầu điên tiết với hành động phản bội bỉ ổi của cha con họ. “Thế còn lời thề trung thành với thầy Masamoto thì sao?”
“Tao đã chẳng còn xem lão ấy ra gì từ cái ngày mày được nhận nuôi rồi,” Kazuki vặn lại, đoạn đứng thẳng dậy mặt đối mặt với Jack. “Chẳng qua lão vẫn còn có tài đánh kiếm nên cha tao mới cho tao vào đây vừa làm tay trong vừa tìm cách luyện pho tuyệt kĩ Nhị Thiên mà thôi.”
Nói đoạn hắn giơ cao ngọn đèn dầu. “Giờ tao đã biết hết mọi bí mật rồi. Còn cần gì đến cái trường này nữa!”
“KHÔNG!” Jack gầm lên, cố tìm cách ngăn Kazuki.
Nó lao về phía hắn, nhưng ngọn đèn đã được ném đi, vương vãi dầu và lửa ra khắp phòng. Jack húc vai vào ngực Kazuki khiến hai đứa cùng ngã lăn ra sàn.
Jack giữ được lợi thế ở trên nên nhanh chóng tung ra một cú đấm móc vào cằm Kazuki. Tên này dù phun cả máu tươi ra nhưng vẫn lì lợm phản kích bằng một loạt các thế đấm đá. Jack nhăn nhó chịu đau cố giữ vững lợi thế của mình, nhưng kĩ năng thể thuật của Kazuki rõ ràng lợi hại hơn rất nhiều nên cuối cùng nó cũng bị đánh bật ra.
Cả hai nhanh chóng đứng bật dậy. Lúc này căn phòng đã bốc cháy dữ dội, khói che mờ cả mắt khiến lúc Jack nhận ra cú đá móc đang được phóng tới phía mình thì đã quá trễ. Nó lãnh trọn một cước vào be sườn, loạng choạng ngã sang bên. Ngay sau đó, Kazuki tung thêm một đòn đạp cực mạnh vào ngực khiến Jack bay cả vào bức trường đang cháy mà văng hẳn sang phòng bên.
Vẫn chưa chịu buông tha, Kazuki nhảy ngay đến định dẫm vào đầu nó. Jack chỉ lăn đi vừa kịp lúc để tránh đòn. Nó bò dậy túm lấy chân Kazuki bẻ mạnh vật kẻ thù không đội trời chung của mình xuống sàn. Jack là đứa đứng dậy trước, nó tung một cú đá vào lưng Kazuki khi tên này đang lồm cồm bò dậy. Nhưng lúc này Jack mới chợt nhận ra tấm áo kimono của mình đã bị bắt lửa tự bao giờ.
Hốt hoảng, nó vội vã tìm cách dập lửa. Nhưng khoảnh khắc phân tâm này là quá đủ để Kazuki kịp phục hồi. Hắn tung một cú giật mu bàn tay vào mũi Jack rồi tóm áo thực hiện đòn quăng vai ném nó đập mạnh vào bức tường tiếp theo.
Jack nằm đó choáng váng, mắt nhìn lên trần nhà đang bốc cháy dữ dội. Toàn bộ tòa kiến trúc đang bị nứt ra, oằn cả xuống vì sức ép của ngọn lửa. Kazuki đứng ngay cạnh đó, tay lăm lăm nắm đấm, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm thù. Hắn nhìn xuống Jack đang nằm bên dưới.
“Tao đã chờ ngày này lâu lắm rồi,” Hắn vừa nói vừa liên tục đá mạnh vào người Jack.
Jack gắng gồng mình chống đỡ, nhưng một cú đá cực mạnh vào đầu đã cướp đi toàn bộ sức lực của nó. Đau đớn đến tê dại, Jack chỉ còn biết bất lực nhìn ngọn lửa xâm chiếm khắp nơi.
Kazuki nhoẻn miệng cười tàn độc rồi tung hết sức đá vào cánh cửa đang bốc cháy khiến nó gãy làm đôi. Căn phòng bắt đầu đổ sụp xung quanh Jack, một mảng trần nhà rơi xuống ép chặt xuống lưng nó. La lớn trong đau đớn, Jack cố đứng dậy nhưng mảng xà này quá sức nặng.
“Cháy đi, cháy nữa đi, thằng ngoại quốc,” Kazuki rít lên rồi quay lưng bỏ đi, để lại Jack chìm trong đám cháy.