Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
moriko
logo

Jack nằm bất động dưới sức nặng của tấm xà.

Lửa càng lúc càng cháy dữ dội hơn, tòa nhà dường như đã gần đến giới hạn và có thể đổ sập bất cứ lúc nào.

Chợt nó cảm thấy một nỗi buồn ghê gớm khi sắp chết mà không được nói lời từ biệt với Akiko hay bất kì đứa bạn nào cả. Nó sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy mặt Jess, không bao giờ được đặt chân trở về mảnh đất quê hương của mình nữa. Sau tất cả những khó khăn dày vò, cay đắng khổ luyện, thử thách gian nan, giờ đây nó vẫn phải chết trong cô đơn. Bị người ta thiêu sống.

Nghĩ đến đây nó lại rủa thầm tên Kazuki và Băng Bọ Cạp chết dẫm. Từ đầu nó đã đoán đúng tâm địa của con người này. Lửa hận cháy lên nghi ngút làm át cả nỗi bi ai. Jack tập trung hết sức lực còn lại đẩy mạnh tấm xà, nó không thể để Kazuki giành lấy thắng lợi như thế này được.

Tấm xà không hề nhúc nhích. Nó cố gắng thử lại một lần nữa.

“Jack ơi!” một giọng nói quen thuộc vang lên và nó có cảm giác như ai đó đang cùng mình nhấc thanh xà ra khỏi người.

Yamato đang tựa lưng vào tường gỗ mà đẩy mạnh ra cho nó.

Nhanh lên!” cậu bé hối thúc. “Tớ không giữ được lâu nữa đâu.”

Ngay khi Jack vừa nhấc chân ra khỏi, Yamato cũng kiệt sức thả tay khiến thanh xà rơi xuống đánh rầm. Nó vội đứng dậy rồi cùng Yamato lao ra khỏi khu hành lang đầy khói.

“Thằng Kazuki đâu rồi?” Jack vừa nói vừa thở.

“Lúc vào đây tớ bị hắn va phải, hỏi thì chỉ bảo là không thấy cậu đâu cả!”

“Kazuki làm phản rồi!” Jack tiết lộ trong lúc hai đứa nhảy khỏi cánh cửa Sư Tử Đường trở ra sân chính.

Bên ngoài, toàn bộ khuôn viên Nhị Thiên Nhất Lưu đã trở thành một bãi chiến trường. Kiếm va vào nhau xoèn xoẹt dưới ánh lửa bập bùng, tiếng la hét vang dậy trời đất. Một nhóm nhỏ các học sinh của trường đang cùng cô Yosa và thầy Hosokawa tụ lại thành vòng tròn chống đỡ quân địch - cảnh vật xung quanh càng trở nên tàn khốc hơn dưới ảnh hưởng của những tòa kiến trúc đang cháy ngùn ngụt.

Yamato sững sờ nhìn thẳng vào mặt Jack. “Cậu nói sao cơ? Kazuki làm phản?”

Jack gật đầu. “Đúng thế, hắn, và bè lũ Bọ Cạp của hắn.”

Nhìn ra xung quanh, Jack nhận thấy hầu hết những kẻ tấn công này đều rất trẻ. Nó còn nhận ra hai tên có thân hình to lớn ngoài kia chính là Raiden và Toru, cặp anh em bà con khổng lồ đến từ Hokkaido của Kazuki. Jack đã ngộ ra được vấn đề. Trường Nhị Thiên Nhất Lưu không phải bị Lãnh chúa Kamakura và đội quân của ông ta tập kích, mà chính là thầy trò trường Liễu Sinh Lưu, những người đến đây hôm nay với danh nghĩa tham dự hội thi hữu nghị truyền thống. Đó cũng là lí do tại sao bọn họ có thể thực hiện một cuộc tiến công nhanh chóng và bài bản đến như vậy.

Lúc này, Akiko, Saburo cùng Kiku cũng chạy đến chỗ Jack.

“Ủa, Yori đâu rồi?” Jack hỏi ngay.

“Nãy giờ bọn tớ chẳng thấy cậu ấy đâu cả,” Akiko lên tiếng đáp.

Mặt Jack tối sầm lại khi nó chợt nhớ ra một điều thật khủng khiếp. “Cậu ấy vẫn còn ở lại tìm vũ khí.”

Nói đoạn nó quay lưng định chạy trở vào khuôn viên Sư Tử Đường.

“KHÔNG ĐƯỢC!” Yamato vừa giữ chặt nó lại vừa la lớn. “Đừng liều lĩnh như thế.”

Như thể để khẳng định thêm cho nhận định này, khoảng trần nhà dãy phòng nữ cũng đổ sập xuống tạo thành một tiếng ầm long trời lở đất, lửa bắn ra tung tóe như đom đóm giữa trời đêm.

“Yori ơi!” Jack hét lên, cố vẫy vùng tìm cách thoát khỏi tay Yamato.

Cả bọn tuyệt vọng nhìn thêm một khoảng trần nữa cũng từ từ đổ sập xuống. Toàn thân Jack trở nên mềm nhũn, nó biết đứa bạn của mình đã chẳng còn chút cơ hội sống sót nào nữa.

Thế nhưng chỉ ngay sau đó vài giây, Yori đã phóng trở ra, người đen đúa những khói và bụi. Cậu bé cầm theo cả một đống vũ khí được bọc lại bằng tấm lễ phục của Jack. Miệng thở dốc, mắt cay xè, cậu bé vứt bao đồ xuống trước mặt bọn bạn.

“Tớ đã cố gom hết tất cả những gì có thể,” cậu bé vừa nói vừa thở hồng hộc.

Thở phào trong nhẹ nhõm, Jack lập tức siết chặt cậu bé trong tay. Yori rõ ràng là không quen với kiểu thể hiện tình cảm mạnh mẽ này nên cứng cả người lại vì bất ngờ.

“Cậu làm tốt lắm, Yori!” Yamato cúi xuống cầm lấy cây gậy của mình rồi nói.

Akiko cũng cầm bộ cung tên lên. Trong mớ này còn có cả cặp song kiếm có gia huy phượng hoàng của Jack nữa.

“Coi chừng!” Saburo thét lên rồi đẩy mạnh Jack sang một bên.

Một mũi tên, lẽ ra đã cắm sâu vào ngực nó, vụt bay qua. Vì cứu Jack, Saburo trúng tên đổ gục xuống đất, phần vai trái bị xuyên thủng hoàn toàn.

Kiku vội vàng chạy đến bên Saburo. “Cậu ấy chết mất!,” cô bé nức nở.

“Không đâu, cậu ấy chỉ bị mất máu thôi,” Yamato vừa nói vừa xé tấm kimono buộc chặt vào vết thương để cầm máu lại.

Jack nhìn lên và thấy Moriko, ả nữ sinh trường Liễu Sinh Lưu đang đứng ngay cạnh tòa nhà đổ nát Ưng Điểu Đường, tay cầm sẵn dây cung. Hệt như lúc thực hiện bài thi Lưu đích mã của mình, cô ta bình tĩnh vòng tay lấy mũi tên thứ hai.

Akiko vội vàng lắp tên vào dây cung và kéo, nhưng cô bé không khỏi kinh hãi thốt lên. “Sao lại là tên gỗ!”

“Phần thưởng đó lẽ ra phải thuộc về tao,” Moriko rít lên còn to hơn cả âm thanh hỗn độn xung quanh. Cô ả nhanh chóng nhắm về phía Akiko rồi thả dây cung.

Rất nhanh chóng, Akiko khuỵu gối xuống rồi cũng kéo cung phóng mũi tên gỗ bay đi. Tên của Moriko bay sượt qua tai Akiko, gần đến nỗi làm bay cả tóc cô bé. Còn mũi tên của Akiko đi trúng đích, đâm thẳng vào ngực Moriko khiến cô ả phải lùi hẳn mấy bước lại.

Akiko tiếp tục rút mũi tên thứ hai. Moriko tuy có hơi khó thở nhưng vẫn hoàn toàn lành lặn, đoạn lập tức tra mũi tên bịt thép của mình chuẩn bị bắn. Jack chỉ biết bất lực đứng nhìn hai cô gái trong màn so kè tốc độ. Lần này Akiko đã nhanh hơn Moriko một giây. Mũi tên gỗ của cô xé gió bay đi, cắm thẳng vào trán Moriko khiến cô nàng loạng choạng ngã ra về phía tòa nhà Ưng Điểu Đường đang bốc cháy ngùn ngụt phía sau, bất tỉnh nhân sự.

“Phần thưởng này thuộc về tôi,” Akiko khẳng định, cô bé nở một nụ cười hoan hỉ trước cú bắn của mình.

Không dám chần chừ vì sợ lại có kẻ tấn công, Jack vội vàng vớ lấy cặp song kiếm của mình rồi cầm ba thanh katana còn lại đưa cho Yori, Kiku cùng Akiko.

“Đến lúc bọn mình tham chiến rồi.”

Lúc này, ở phía góc sân, Takuan và Emi đang bị bao vây bởi một nhóm kẻ địch. Takuan vẫn đang rất yếu vì bị thương nên thậm chí còn không cầm nổi thanh gươm của mình trên tay. Rất may Akiko đã kịp bắn tên cứu anh chàng thoát chết dưới đòn đánh của một trong số những kẻ tấn công.

Yamato lập tức múa gậy lao ngay đến giúp đỡ họ, Akiko giương sẵn dây cung chạy sát theo phía sau. Jack định chạy theo hai người thì bất chợt nhìn thấy Moriko đã gượng dậy được. Cô ả run rẩy lắp tên vào dây cung chuẩn bị bắn.

Jack vội phóng đến ngăn cản, dù nó biết chắc chắn mình sẽ không kịp.

“Chết đi!” Moriko nhắm thẳng lưng Akiko la lớn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »