Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
cát cương lưu
logo

May nhờ có thuật Tàn Tâm, Jack mới bảo toàn được tính mạng.

Cảm nhận được đòn tấn công đang hướng tới từ phía sau, Jack vội vàng hụp ngay người xuống. Lưỡi kiếm katana vụt lóe lên trong không trung, suýt chút nữa đã lấy được đầu Jack. Kazuki bực tức chửi rủa rồi tiếp tục dùng đoản kiếm đâm tới. Không còn thời gian né tránh đòn này, Jack vội xoay người dùng cán quạt tessen chống đỡ, vừa kịp ngăn thanh wakizashi của Kazuki chọc xuyên bụng. Tuy cản được chiêu này nhưng lực tác động quá mạnh đã khiến chiếc quạt bị văng xa ra sàn.

Kazuki vẫn điên cuồng tấn công, Jack liên tục lăn lộn khắp võ đường tìm cách thoát thân. Không một tấc sắt trong tay, nó chẳng có cơ hội nào chống đỡ lại cặp song kiếm của kẻ thù cả. Jack đã xác định được vị trí hai món vũ khí của mình đang nằm như muốn trêu ngươi phía bên kia Kazuki, nhưng lần nào nó tìm cách tiếp cận cũng đều bị hắn chặn ngay lại.

Jack giả vờ mở đường máu chạy đến chỗ hai thanh kiếm. Kazuki liền nhảy xổ đến chắn ngay trước mặt, đúng lúc đó, Jack đổi hướng, lao đến chỗ tường vũ khí cửa Vũ Đức Điện. Nó vớ ngay lấy ngay thanh katana cuối cùng còn sót lại. Nhưng nó còn chưa kịp rút kiếm ra khỏi vỏ thì Kazuki đã đâm kiếm đến nơi rồi.

Jack vội giơ cả vỏ kiếm lên đỡ đòn chặt cổ của Kazuki, chấn động ngay lập tức khiến phần vỏ của thanh kiếm đứt lìa. Lợi dụng tình thế, nó rũ nốt phần còn sót lại của lớp bao kiếm ra rồi nhanh chóng lùi lại thủ thế. Thanh gươm này nếu đem ra so sánh với kiếm thầy Masamoto tặng nó thì thật là khập khiễng. Vừa nặng lại vừa thiếu cân bằng, lưỡi kiếm sứt lỗ chỗ, chuôi kiếm đã bị quá trình luyện tập lâu ngày làm cho trơn trượt hẳn.

Nhận thấy sơ hở trong tư thế của Jack, Kazuki lập tức tấn công. Hắn liên tục múa kiếm xả điên cuồng. Jack ra sức chống đỡ nhưng thứ vũ khí cũ mèm trên tay liên tục khiến nó rơi vào thế bất lợi. Nó đưa kiếm đỡ một cú đâm vào bụng rồi phản công lại bằng đòn chém cổ. Kazuki dễ dàng tránh được, hắn liền bước sang bên chém mạnh xuống thanh katana sứt mẻ của Jack. Jack bàng hoàng nhìn thanh kiếm trên tay giờ đây bị đứt lìa làm hai đoạn.

Được thể, Kazuki lại càng lấn tới. Hắn dùng vai thúc bay Jack vào cái cột nhà gần đó. Ngay lúc lưng Jack vừa bị đập vào tường, Kazuki đã vung kiếm tung ra một nhát chém bán nguyệt định xả nó làm đôi. Trong cơn hoảng loạn, Jack vội giơ thanh kiếm gãy của của mình ra chống đỡ. Hai thanh kiếm va mạnh rồi dính chặt vào nhau. Jack vừa định nhảy ra thu kiếm lùi lại thì Kazuki đã thực hiện một chiêu Thu Diệp Thức hoàn hảo tước luôn món vũ khí cuối cùng trên tay nó.

“Mày lại bại dưới tay tao rồi nhé!” Kazuki gầm lên trong lúc đặt lưỡi kiếm ngay trên cổ Jack uy hiếp. “Quỳ xuống, thằng ngoại quốc!”

Không còn cách nào khác, Jack buộc phải nghe theo lời hắn. Có vẻ như Kazuki đang định bắt nó mổ bụng tự sát. Luồng suy nghĩ này lập tức khiến Jack thấy ớn lạnh, nó thật không thể tưởng tượng ra bằng cách nào mà người ta có thể thực hiện được một hành động khủng khiếp như thế.

Kazuki nhìn về phía Hiroto, tên này vẫn đang ôm bụng la lối trên sàn.

“Câm mồm cho tao! Chỉ mất có chút máu thôi, không chết được đâu mà sợ.” Kazuki bực tức lắc đầu. “Nobu, mày lại đây.”

Nghe lệnh, Nobu liền ngồi dậy, tay vẫn còn xoa xoa đầu. Lúc nhận ra Jack đã bị buộc phải quỳ gối dưới kiếm của đại ca mình, hắn ta hân hoan ra mặt.

Kazuki im lặng quan sát Jack trong vài giây, có vẻ vẫn chưa quyết định được có nên giết nó luôn ở đây hay không.

“Mày không phải là một võ sĩ Nhật Bản. Bọn ngoại quốc không xứng đáng có được cái chết danh dự như vậy,” hắn rít lên, lật mũi kiếm rạch một đường dọc theo má phải của Jack. Jack nhăn nhó đau đớn, một hàng máu tươi rỉ ra. “Khởi động như thế này cho nó đối xứng đã.”

Nobu hùng hục bước đến. Trên tay hắn đã cầm sẵn kim bổng, chỉ còn chờ hiệu lệnh của Kazuki nữa mà thôi.

Kazuki tra kiếm vào vỏ rồi bóp chặt cổ họng Jack.

“Chính mày đã giết Moriko!” hắn nói bằng chất giọng run run. “Tao sẽ bắt mày phải trả giá đắt cho điều đó.”

“Không phải tại tao...” Jack phản kháng, nhưng Kazuki không để cho nó nói.

“Nobu, đập gãy chân nó cho tao. Lần này đừng hòng chạy thoát được nữa. Tao sẽ thiêu sống mày, giống như mày đã làm với cô ấy vậy.”

Nobu lập tức giơ cao cây kim bổng nhắm hướng chân Jack chuẩn bị đập xuống.

“Ngừng tay!” một giọng nói rụt rè vang lên từ phía cửa.

Yori chạy bổ vào trong, kiếm đã cầm sẵn trên tay.

“Nếu cậu dám làm đau Jack thì tôi sẽ giết Kazuki đó,” Yori đặt mũi kiếm ngay tim Kazuki đe dọa. Dù đã cố tỏ ra can đảm nhưng tay cầm kiếm của cậu bé vẫn cứ run lẩy bẩy.

“Mày làm theo lời nó đi, Nobu,” Kazuki cúi đầu chịu thua.

Nobu gục mặt xuống vẻ khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn hạ gậy theo lời đại ca. Đúng lúc này, Kazuki bất ngờ rút kiếm đánh văng thanh katana trên tay Yori xuống sàn, tất cả diễn ra nhanh như một tia chớp.

“Cũng như lần trước, thằng cận vệ quèn của mày lại thất bại rồi Jack ạ,” Kazuki rít lên rồi dùng ngón tay búng vào ngực Yori. “Mày còn chờ gì nữa mà chưa cong đít chạy đi hả?”

Yori vẫn đứng yên tại chỗ, môi mấp máy gì đó. Cậu bé hít một hơi lấy đà, thoạt nhìn trông giống như sắp bật khóc đến nơi.

Kazuki quay đầu bước đi cười man rợ. “Ê Nobu, mày đập gãy giò thằng ngoại quốc xong thì xử con chuột nhắt này cho tao luôn nhé.”

Nobu khoái trá giơ kim bổng lên cao.

Bỗng nhiên, một tiếng thét uy mãnh vang vọng khắp Vũ Đức Điện.

“YAH!”

Nobu loạng choạng lùi lại, mặt ngơ ngác sợ hãi. Đột nhiên chẳng còn hột sức nào, cây kim bổng đang cầm trên tay cũng rơi luôn xuống đầu khiến hắn lại đổ gục như một con búp bê Daruma xuống sàn, có điều lần này thì bất tỉnh hẳn.

Kazuki tròn xoe mắt thất kinh. Hắn vội tuốt kiếm rồi lao về phía Yori.

“YAH!”

Kazuki đứng sững lại, run rẩy cố nhấc thanh katana lên.

“YAH!”

Kazuki khuỵu gối xuống sàn, mặt xám ngoét, không ngớt rên rỉ như thể bị ai dùng giáo xuyên thủng khắp người.

“Thôi được rồi! Cậu giết chết hắn mất,” Jack vội la lên.

Yori vốn đã sẵn sàng cho một đợt tấn công nữa, nhưng nghe thấy nó nói vậy liền từ từ thả lỏng cơ thể ra. Jack gượng đứng dậy bước đến lấy lại cặp song kiếm của mình.

“Cậu có sao không đấy?” Nó vội hỏi khi thấy Yori cứ rùng mình.

Yori chớp mắt, trông như vừa mới hoàn hồn sau một cơn mê man. Cậu bé khẽ gật đầu rồi nói bằng giọng yếu ớt, “Tớ sẽ không bao giờ làm cậu phải thất vọng nữa đâu.”

“Cậu đâu có như thế bao giờ,” Jack khoác tay lên vai bạn, vui vẻ nói. “Công nhận thầy Yamada nói không sai chút nào, một cơn gió thoảng cũng có thể lay động cả đại dương.”

Jack chỉ về phía tên khổng lồ Nobu đang nằm bất tỉnh nhân sự. Hai đứa liền bật cười, phần vì đã có thể thở phào nhẹ nhõm, phần vì cũng sắp kiệt sức đến nơi. Thế nhưng hai đứa liền im bặt khi chợt nhận ra Kazuki đã bò được ra tới cửa.

Bỏ lại Hiroto rên rỉ trong góc phòng và Nobu nầm ngất xỉu, Jack và Yori vội vã đuổi theo Kazuki. Nhưng lúc hai đứa đuổi ra tới cổng, tên phản bội đã lẫn vào trong bãi chiến trường tự khi nào rồi.

Lúc này, từ bên ngoài chợt vang lên hàng loạt những âm thanh xung trận, một đợt võ sĩ trẻ khác liên tục ùa qua các cánh cổng của trường Nhị Thiên Nhất Lưu.

Người dẫn đầu không ai khác chính là ngài Yoshioka.

Thầy Masamoto vội vàng chấn chỉnh đội hình ngay trước Nam Thiền Viên, mỗi nhóm học sinh được chỉ đạo bởi một vị võ sư. Jack và Yori vội vàng chạy vào hàng ngũ chuẩn bị đối phó với những kẻ địch mới đến từ trường Cát Cương Lưu. Đã quá mệt mỏi, tả tơi lại còn bị áp đảo về quân số, Jack biết phe mình chẳng còn chút hi vọng nào.

“Chúng ta sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng!” thầy Kyuzo giơ cao kiếm tuyên bố.

Toàn bộ các võ sinh cũng đồng thanh hồ vang lấy lại tinh thần cho trận chiến cuối cùng.

Những kẻ tấn công đến từ trường Liễu Sinh Lưu xác định phần thắng đã cầm chắc trong tay nên cũng la hét thị uy. Nhưng các võ sinh đến từ Cát Cương Lưu lại không nhập bọn cùng họ, ngược lại còn tuốt kiếm tấn công trường Liễu Sinh.

Thế là chỉ trong phút chốc, kẻ tấn công lại bị rơi vào thế phải phòng ngự và dễ dàng bị đánh bật trở ra. Cục diện trận chiến hoàn toàn thay đổi.

Không còn lợi thế như trước, đám võ sinh Liễu Sinh Lưu nhanh chóng thoái lui.

Các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu hò reo hoan hô trước những đồng minh bất ngờ của mình rồi cũng tham gia cùng họ truy bắt quân thù. Chỉ trong thoáng chốc, sân trường sạch bóng những kẻ tấn công, các cánh cổng cũng được đóng lại đề phòng có viện binh.

Jack, cũng như những người khác, cuối cùng cũng được buông kiếm thở phào nhẹ nhõm, họ đã sống sót qua màn thảm sát trong đêm.

Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Khắp nơi ngổn ngang những nạn nhân bị thương nặng nhẹ đủ loại, xác chết la liệt khắp nơi, trường Nhị Thiên vẫn tiếp tục cháy rụi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »