Trên bầu trời Vô Danh Phong, tiếng của Tô Tranh vẫn còn vang vọng.
Mọi người nghe tiếng kêu của Tô Tranh, đều rùng mình.
Không ai ngờ kết cục lại thành ra thế này.
Vương Bạch Vũ chiến tử, Vương Hoành Tân chết thảm, còn Tô Tranh thì trúng Phần Tiên Độc. Dù Tô Tranh đã báo thù, nhưng cái giá phải trả quá đắt, ai nấy đều thấy tiếc cho hắn.
Bá...
Tóc Tô Tranh từng sợi, từng sợi một bạc trắng đi. Đó là do Phần Tiên Độc đang thôn phệ tinh nguyên, khiến sinh lực của hắn hao mòn. Đến khi tóc hắn trắng như tuyết, độc tính của Phần Tiên Độc mới dịu đi.
"Tranh Tử, ngươi..."
Mập mạp bước tới, nhìn mái tóc bạc trắng của Tô Tranh, không biết nên nói gì.
Trên không trung, Lôi Chấn vốn mang sát cơ, nhưng thấy Tô Tranh trúng độc thành ra bộ dạng này, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, "Đáng đời!"
Rồi hắn vung tay áo, quay người rời đi.
Trúng Phần Tiên Độc vốn đã khó giải, giờ Tô Tranh lại thành phế nhân, Lôi Chấn không cần phải để tâm nữa.
Những người khác thấy vậy cũng thở dài. Một siêu cấp thiên tài đáng lẽ phải quật khởi, nay lại chớp mắt biến thành phế nhân, thật đúng là thế sự vô thường.
Mọi người bắt đầu tản đi. Trận chiến này đến đây là kết thúc. Dù là Tô Tranh hay Vương Bạch Vũ, từ nay về sau đều chỉ là quá khứ. Những vinh quang trước đây của họ, giờ chỉ còn là lịch sử.
Không ít đệ tử nội viện thì thầm vui mừng.
"Hừ, cho mày cuồng, không phải tự xưng vô địch cùng cấp sao? Không phải tự xưng Linh Tuyền nhất cảnh vô địch sao? Để xem sau này mày còn phách lối được không."
"Đúng đấy, thiên tài cái gì? Về sau chỉ có thể gọi là phế vật thôi.”
"Ha ha ha... Nhớ lại lúc hắn mới vào nội viện ngạo mạn thế nào, giờ thì hết nhảy nhót được rồi, hả hê!"
Mập mạp nghe những lời này, không kìm được gầm lên, "Cút hết cho tao! Còn dám nói nhảm, tao phế hết chúng mày trước!"
Oanh!
Mập mạp bình thường hiền lành, nhưng khi nổi giận thì uy thế kinh người.
“Đi mau.”
Nhiều người e ngại thực lực Linh Tuyền tam cảnh của Mập mạp, không dám nhiều lời, vội vàng bỏ chạy.
Chẳng mấy chốc, trên Vô Danh Phong chỉ còn lại Tô Tranh, các trưởng lão Ngũ Đỉnh và những người khác.
Nhìn thảm trạng của Tô Tranh, Mập mạp đau xót hỏi: "Sư tôn, chẳng lẽ thật sự không có cách nào sao?"
Ngũ Đỉnh kiểm tra tình trạng cơ thể Tô Tranh xong, thở dài nói: "Hết cách rồi. Độc tố đã thiêu hủy kinh mạch, khiến tu vi của nó phế hoàn toàn. Dù là thần tiên e cũng không cứu được."
...
Mập mạp nghe vậy, tức giận đấm mạnh vào tảng đá lớn bên cạnh, khiến nó vỡ vụn.
Dù mới quen Tô Tranh vài tháng, nhưng cả hai rất thân thiết, Mập mạp đã coi Tô Tranh là bạn tốt nhất. Giờ thấy Tô Tranh gặp nạn, mà không giúp được gì, cậu có chút khó chấp nhận.
"Thiếu chủ nhân..."
A Cát bị Lôi Chấn đánh một chưởng, trọng thương, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần thời gian dài để hồi phục. Thấy Tô Tranh trúng độc, anh áy náy khôn nguôi: "Đều tại ta, đều tại ta không bảo vệ tốt Thiếu chủ nhân, đều tại ta..."
Lúc này, Phần Tiên Độc trong cơ thể Tô Tranh đã yếu đi, hắn khó nhọc thở ra một hơi, mở mắt nhìn A Cát nói: “Cát thúc, ngươi đừng tự trách, không phải tại ngươi. Cũng được, dù sao ta tư luyện cũng là vì báo thù, đại thù đã báo, có hay không tu vi cũng vậy thôi.”
Tô Tranh ngược lại tỏ ra rất thản nhiên.
Thấy hắn bình thản như vậy, Mập mạp và A Cát càng thêm khó chịu.
"Trước đưa nó về Định Thiên Phong tĩnh dưỡng đi, có lẽ... vẫn còn cách khác cũng nên."
Trưởng lão Ngũ Đỉnh nói, giọng chần chừ, có lẽ ngay cả ông cũng không tin.
Thật sự là do Phần Tiên Độc quá bá đạo, ai trúng phải thì khó lòng giải được, khiến người ta tuyệt vọng.
...
Chớp mắt, đã một tháng kể từ trận đại chiến giữa Tô Tranh và Vương Bạch Vũ.
Đệ tử nội viện không còn bàn tán về trận chiến đó nữa. Nhắc đến Thần Tử, mọi người chỉ thờ ơ. Nhắc đến Tô Tranh, thì cười nhạo liên tục.
"Một phế vật thì có gì đáng nói."
“Đúng vậy, dù trước kia lợi hại đến đâu, giờ cũng chỉ là phế vật.”
"Từ nay về sau, nội viện vẫn phải xem sư huynh Trác Vũ Phi."
Sau trận chiến Thần Tử của Tô Tranh, sự cạnh tranh trong nội viện trở nên gay gắt hơn. Những đệ tử thâm niên nội viện lâu ngày không xuống núi, nay cũng lần lượt xuất thế.
Nhưng tất cả những điều này, đều không liên quan đến Tô Tranh.
Trên Định Thiên Phong, mỗi ngày vào ban ngày, người ta đều thấy một bóng dáng trắng ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, ngắm mặt trời mọc rồi lại lặn.
Ban đêm, trong động lại phát ra những tiếng kêu đau đớn đến kinh người.
"Thật sự không có cách nào sao?!"
Tô Tranh ngẩng đầu nhìn vầng thái dương vừa nhô lên, trong mắt lộ vẻ cô đơn.
Dù luôn tỏ ra thản nhiên trước mặt Mập mạp và những người khác, nhưng thực tế trong lòng hắn vẫn có chút không cam tâm. Hắn làm vậy chỉ là không muốn Mập mạp và A Cát lo lắng mà thôi.
Hơn một tháng nay, Tô Tranh thường lén lút vận công tu luyện, muốn luyện lại từ đầu, nhưng mỗi lần vừa hấp thu được chút linh lực, liền bị Phần Tiên Độc ẩn trong cơ thể nuốt chửng.
Sau khi bị thương vào đêm đó, hắn đã từng hỏi Tôn lão, xem ông có cách nào không, dù sao Tôn lão là Thần Viên, kinh nghiệm phong phú, nhưng khủ Tôn lão biết là Phần Tiên Độc”, cũng đành lắc đầu.
"Thật sự không có cách nào sao? Ta không tin! Thiên hạ độc gì hẳn cũng có cách giải quyết, nếu không có, vậy chỉ là chưa phát hiện ra thôi."
Tô Tranh không từ bỏ hy vọng. Hơn một tháng nay, hắn nhờ Mập mạp tìm cho chút sách, đủ loại dã sử tạp ký, chỉ mong tìm ra manh mối, dù chỉ là một tia, hắn cũng không muốn bỏ qua.
"Tiểu tử, có lẽ... ngươi có thể thử Phù Văn trận!"
Đúng lúc Tô Tranh đang bế tắc, Tôn lão bỗng nhiên lên tiếng.
"Ơ? Tôn lão, chăng lẽ ngài có cách nào?”
Tô Tranh hỏi.
Tôn lão lắc đầu, nói: "Ta cũng không có cách gì, chỉ là muốn ngươi thử xem. Trước kia chẳng phải có người khắc Phù Văn trận lên cơ thể, để đạt được sức mạnh gần như thú linh sao? Ngươi cũng có thể thử xem, xem Phù Văn trận có trấn áp hoặc bức Phần Tiên Độc ra được không."
"Nhưng mà, dù vậy, kinh mạch của ta đã..."
Tô Tranh nghĩ đến điều này, lại mất hết tự tin.
Ngay cả kinh mạch cũng không còn, hắn đù muốn tu luyện lại từ đầu, cũng không có cách nào.
"Không, kinh mạch không còn, có thể nghĩ cách tạo lại. Thiên địa linh dược nhiều vô kể, luôn có thể tìm được thứ giúp kinh mạch ngươi hồi phục. Quan trọng nhất vẫn là Phần Tiên Độc. Nếu có thể, Phù Văn trận có lẽ là cơ hội duy nhất, vả lại ngươi không phải còn có Phù Văn Nguyên Trang sao? Có lẽ nó có thể giúp được gì đó."
Tôn lão cũng không chắc chắn, nhưng giờ không còn cách nào khác, còn nước còn tát, cách gì cũng đáng thử.
"Tốt!"
Tô Tranh nghe vậy, mắt lại sáng lên.
Hắn không cam tâm, mãi mãi làm một phế nhân!
Hắn tin rằng, nhân định thắng thiên!