Trong hạp cốc, nhiệt độ xuống đến mức đóng băng, gió lạnh thấu xương.
Tô Tranh vội vã tiến về phía trước. Để đối phó với Song Đầu Giao, hắn đã lấy Kình Thiên Côn ra, nắm chặt trong tay. Khi đến Băng Tâm Hồ, hắn giáng mạnh Kình Thiên Côn xuống mặt đất, một tiếng nổ lớn vang lên, mặt hồ vốn tĩnh lặng bỗng nổi lên bọt nước.
Chỉ một nhịp thở sau, khi bọt nước vừa dâng còn chưa kịp rơi xuống, một cột nước cao hơn, lớn hơn bắn thẳng lên trời, kèm theo tiếng gầm rú chấn động.
“Rống...”
Tiếng rống của cự giao vang vọng, mây gió biến sắc.
Thân thể to lớn của Song Đầu Giao trồi lên khỏi mặt hồ, khiến cả không gian rung chuyển.
Áp lực khủng khiếp ập đến, áo Tô Tranh bị gió thổi phần phật. Hắn ngước nhìn con giao hai đầu, trong lòng có chút e ngại, nhưng vẫn kiên định đứng vững.
Hô hô...
Trong không trung, hai chiếc đầu rắn khổng lồ của cự giao phì phò phun ra từng luồng khí tanh tưởi, đôi mắt màu xanh lục như hai chiếc đèn lồng lớn, khóa chặt vào Tô Tranh.
Song Đầu Giao dường như không ngờ rằng con người nhỏ bé mà nó đã bỏ qua trước đó lại dám xuất hiện trước mặt nó. Vì vậy, nó không vội tấn công mà lắc lư thân thể, tỏa ra khí tức vương giả của yêu thú cường đại, phô trương uy phong.
Trác Vũ Phi đã ẩn mình kỹ càng, âm thầm chờ đợi thời cơ.
Tô Tranh liếc mắt nhìn Trác Vũ Phi, ánh mắt khẽ động. Hít sâu một hơi, hắn vung Kình Thiên Côn một vòng, rồi thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện giữa không trung, vung côn về phía Song Đầu Giao.
Keng!
Kình Thiên Côn giáng xuống chóp mũi một trong hai chiếc đầu rắn của Song Đầu Giao. Đầu côn va chạm vào lớp vảy trên mũi nó, tạo ra một tiếng vang chói tai và tia lửa.
“Rống...”
Đồng tử Song Đầu Giao co lại. Nó không ngờ Tô Tranh lại dám chủ động tấn công, không chỉ là khiêu chiến mà còn là sự sỉ nhục đối với vương vị băng hồ của nó.
Trong cơn đau đớn, chiếc đầu rắn còn lại của Song Đầu Giao há miệng táp về phía Tô Tranh.
Đầu rắn chưa đến, nhưng hơi thở tanh tưởi đã xộc vào mũi.
“Có độc!”
Tô Tranh cảm thấy choáng váng, vội vàng nín thở, thân thể hóa thành một cái bóng mờ, nhanh chóng lùi lại.
Két.
Cú táp hụt của cự giao khiến nó nổi giận. Hai chiếc đầu rắn cùng lúc vung vẩy, yêu uy ngập trời, thân thể khổng lồ cũng múa may theo, nghiền ép về phía Tô Tranh.
Thân thể cự giao tuy đồ sộ nhưng tốc độ không hề chậm chạp. Chỉ một động tác, nó đã đuổi kịp Tô Tranh, hai chiếc đầu rắn liên tục thay nhau táp tới.
Cảm nhận được nguy hiểm, Tô Tranh di chuyển càng nhanh, tốc độ tăng lên đến cực hạn, liên tục đổi vị trí trên mặt đất.
Ầm, ầm, ầm...
Đầu rắn liên tục đập xuống đất, khiến cả hẻm núi rung chuyển, đá vụn văng tung tóe.
Thấy sự chú ý của Song Đầu Giao hoàn toàn bị Tô Tranh thu hút, Trác Vũ Phi nắm lấy thời cơ, không còn chần chừ nữa, thân thể hóa thành một đạo lưu quang, lao xuống Băng Tâm Hồ.
Trên mặt đất, Tô Tranh vừa đánh vừa lui, hai chiếc đầu rắn luôn ở ngay trước mặt hắn, chỉ còn thiếu chút nữa là chạm tới. Nhiều lần, Tô Tranh thoát hiểm trong gang tấc.
Rống...
Song Đầu Giao gầm lên, dường như ngày càng tức giận vì không thể cắn trúng Tô Tranh. Nó vung chiếc đuôi rắn khổng lồ từ Băng Tâm Hồ lên, như một tấm màn che trời, quất mạnh về phía Tô Tranh.
Đuôi rắn cực nhanh, mỗi cú vung đều tạo ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, không gian xung quanh bị nó xé toạc.
Cảm giác áp bức khủng khiếp khiến Tô Tranh không thể né tránh.
“Chấn Thiên Côn!”
Hô!
Sau hơn một năm, Tô Tranh cuối cùng cũng thi triển lại một trong ba thức kinh thiên.
Lập tức, thiên linh khí giận đữ tuôn ra, điên cuồng ngưng tụ trên người lô Tranh, tạo thành những con cuồng long màu trắng, quấn quanh Kình Thiên Côn.
Tiếng nổ vang vọng, Kình Thiên Côn đâm ra.
Một tiếng sét kinh thiên động địa, Kình Thiên Côn va chạm với đuôi rắn của Song Đầu Giao.
Ba...
Tô Tranh chỉ cảm thấy toàn thân như đụng phải một ngọn núi lớn. Lực xung kích khủng khiếp khiến ngay cả chiêu Chấn Thiên của hắn cũng chỉ có thể khiến đuôi rắn khựng lại một chút. Ngay sau đó, toàn thân hắn bị đánh bay ra xa.
Phù phù.
Soạt...
Đá lớn văng tung tóe, thân thể Tô Tranh đập nát một tảng đá khổng lồ. Hắn lập tức đứng dậy giữa đống đá vụn. Dù có thân thể đồng đầu thiết cốt, nhưng đối mặt với một kích toàn lực của Song Đầu Giao, kẻ có thực lực tương đương Linh Tuyền cửu cảnh, hắn suýt chút nữa đã tan xương nát thịt.
“Tê... Mạnh thật, quả nhiên không thể đối đầu trực diện với nó!”
Tô Tranh nghiến răng, khóe miệng rỉ máu.
Yêu uy của Song Đầu Giao ngút trời, tiếp tục nghiền ép về phía Tô Tranh.
Tô Tranh không còn đối đầu trực diện với Song Đầu Giao nữa. Thấy cự giao đã tiến vào phạm vi Phù Văn trận, hai tay hắn lập tức phát ra những điểm kim quang, rồi chống xuống đất, kim quang lan tỏa.
Bá bá bá...
Khi kim quang từ tay Tô Tranh lan rộng trên mặt đất, những sợi tơ vàng bắt đầu sáng lên, giăng khắp hẻm núi như mạng nhện.
Đợi Phù Văn trận hoàn toàn sáng lên, Tô Tranh chắp hai tay lại, đáy mắt bắn ra một tia kim quang, thủ quyết biến đổi, quát: “Đại trận khải!”
Ông!
Trong hạp cốc vang lên âm thanh cổ kính như chuông thần, không gian rung chuyển, tỏa ra một lực trói buộc mạnh mẽ. Những sợi tơ vàng vô hình như xiềng xích, trong nháy mắt quấn quanh Song Đầu Giao, bao bọc nó từng lớp từng lớp.
Đây chính là Khốn Sơn Trận!
“Ngao rống...”
Thân thể Song Đầu Giao lập tức bất động. Hai chiếc đầu rắn của nó không ngừng giãy giụa giữa không trung, đáy mắt bốc lửa giận dữ. Thân thể to lớn vặn vẹo liên tục, khiến những sợi tơ vàng bị nứt ra, nhưng sức mạnh của đại trận nhanh chóng trấn áp lại.
Ào ào ào.
Song Đầu Giao không cam tâm bị giam cầm, chiếc đuôi rắn khổng lồ không ngừng vung vẩy, cố gắng kéo đứt những xiềng xích vàng trên người.
Tô Tranh nghiến răng ken két, hai tay không ngừng tỏa ra kim quang vô tận, duy trì đại trận vận hành.
Thực tế, mỗi lần Song Đầu Giao giãy giụa là một lần hắn phải đấu sức với nó. Chỉ có điều, Tô Tranh dựa vào sức mạnh của Phù Văn trận mới có thể khó khăn chống cự được cỗ lực lượng này.
Ầm, ầm, ầm...
Đuôi rắn không ngừng vung vấy, đập xuống mặt đất.
Ban đầu, Tô Tranh tưởng đó chỉ là những động tác vô tình trong cơn thịnh nộ của Song Đầu Giao. Nhưng khi thấy những trận văn trên mặt đất dần bị phá hủy, hắn mới chợt nhận ra Song Đầu Giao đang cố tình phá trận.
“Nó vậy mà hiểu được phá trận?!”
Tô Tranh giật mình khi nhận ra điều này.
Phù Văn trận vận hành hoàn toàn nhờ vào trận văn, đặc biệt là những đại trận như Khốn Sơn Trận, tất cả trận văn đều được khắc họa trên mặt đất. Một khi mặt đất bị phá hủy, dù đối thủ không phát hiện ra trận văn, cũng có thể phá hủy đại trận.
Đây chính là dốc hết toàn lực!
Song Đầu Giao hiện đang hoàn toàn dựa vào sức mạnh thô bạo để phá hủy đại trận.
Tô Tranh vừa cố gắng duy trì đại trận, vừa nhìn về phía Băng Tâm Hồ, nghiến răng thì thầm: “Hi vọng hắn có thể nhanh chóng đi ra, nếu không...”