Băng Tuyết Phong, nơi ở của Ngũ Đinh đại sư, tuyết trắng bao phủ, nhiệt độ vô cùng thấp.
Vừa đến đây, Tô Tranh, dù tu vi cao cường, cũng cảm thấy cái lạnh thấu xương.
“Vì sao Ngũ Đỉnh trưởng lão lại chọn nơi này làm nơi ở?”
Cảm nhận được cái lạnh lẽo bức người, Tô Tranh phải dùng linh lực để chống lại.
Nên biết, thân thể hắn vốn đã rất cường hãn, đao thương bỏng lửa không hề hấn gì, vậy mà vẫn thấy lạnh, đủ biết nhiệt độ nơi này thấp đến mức nào.
Mập Mạp vừa thở hổn hển vừa giải thích: “Ta chăng đã nói với ngươi rồi sao. Ngũ Đinh trưởng lão là luyện khí đại sư, mà dưới dãy núi này có một khối hàn ngọc vạn năm, khoáng thạch nơi đây đều bị ảnh hưởng, biến thành hàn băng thiết. Loại thiết liệu này vô cùng hiếm có, là vật liệu tốt nhất để rèn luyện vũ khí Linh cấp, nên Ngũ Đỉnh trưởng lão mới ở đây.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đáp xuống đỉnh núi.
Trên đỉnh chỉ có ba gian phòng, một gian là nơi ở của Ngũ Đỉnh trưởng lão, một gian là phòng luyện khí, còn lại là chỗ của Mập Mạp.
Sau khi Mập Mạp dẫn Tô Tranh đến, cả hai cùng vào phòng luyện khí, thấy một lão già gầy gò, tóc hoa râm đang cặm cụi gõ đập.
“Đây là Ngũ Đỉnh trưởng lão?”
Tô Tranh nhìn thân hình gầy yếu kia, không tài nào liên tưởng đến một luyện khí đại sư.
Trong ấn tượng của hắn, luyện khí đại sư dù không cần vạm vỡ, ít nhất cũng phải khỏe mạnh, bắp tay cuồn cuộn, nhưng người này...
Nhìn thế nào cũng chỉ là một ông già.
Mập Mạp mặc kệ vẻ nghi hoặc của Tô Tranh, tiến lên cung kính nói: “Sư tôn, cuối cùng con cũng tìm được người rồi, lần này con không cần đào quặng nữa phải không?”
“Phụt...”
Nghe Mập Mạp nói, lô Tranh suýt sặc nước bọt.
Sao nghe cứ như Mập Mạp tìm người đến thay thế mình chứ không phải trưởng lão giao nhiệm vụ?
Nghe vậy, Ngũ Đỉnh trưởng lão ngẩng đầu, lơ đãng liếc Tô Tranh một cái, rồi cất giọng khàn khàn: “Tìm được người rồi thì hai đứa cùng đào. Một mình ngươi làm chậm chạp lại lười biếng, trễ nải của ta không ít việc, nhanh lên...”
“A, con vẫn phải đào sao...”
Nghe Ngũ Đỉnh trưởng lão trả lời, mặt Mập Mạp nhăn nhó, cuối cùng đành lôi kéo Tô Tranh cầm hai bộ công cụ, đi về phía chân núi.
Vừa xuống núi, sắc mặt Tô Tranh đã khó coi: “Mập Mạp, nãy giờ ngươi gạt ta?”
“... Huynh đệ, ta không có lừa ngươi mà, ta nói thật đấy.” Vừa nãy còn khổ sở, Mập Mạp đã vội vàng tỏ vẻ vô tội.
“Không gạt ta? Lúc trước ngươi nói là trưởng lão giao nhiệm vụ mà, sao giống như ngươi lười biếng nên lôi kéo ta đến gánh trách nhiệm vậy?” Tô Tranh nhìn Mập Mạp thế nào cũng không thấy đáng tin.
“... Sao có thể, ta Mập Mạp là loại người đó sao? Ta nói vậy chỉ là muốn nhường cơ hội tốt này cho ngươi thôi, hắc hắc...”
“Ngươi còn gạt ta, ta đi ngay!”
1ô Tranh mặt đen lại, trừng mắt nhìn Mập Mạp.
Mập Mạp cứng đờ, rồi nhăn nhó cả mặt, kêu than: “Thôi được thôi được, là ta lừa ngươi, nhưng ta cũng có nỗi khổ mà huynh đệ. Ngươi xem, ta khổ sở lắm mới vào được ngoại viện, còn mong được danh sư chỉ điểm, chăm chỉ khổ luyện, trở thành một phương cường giả, một phương bá chủ, ai ngờ vừa vào viện, ai cũng chê ta béo, không trưởng lão nào chịu nhận ta. Mãi mới có một trưởng lão chịu nhận, ta mừng rớt nước mắt, kết quả... Ông ấy lại bắt ta đào quặng, đào ròng rã ba năm trời, ngươi bảo ta dễ dàng không?”
“...”
Nghe một hồi lâu, Tô Tranh mới hiểu ra, hóa ra Mập Mạp cũng bị hố.
Nhưng cũng không hẳn, chỉ là lúc đó Mập Mạp không biết Ngũ Đỉnh trưởng lão là luyện khí đại sư, nghe có trưởng lão chịu nhận làm đồ đệ thì vội vàng đồng ý.
Sau này hối hận cũng vô dụng, vì bái một trưởng lão làm sư rồi thì không thể bái trưởng lão khác nữa.
Mập Mạp đành bất đắc dĩ theo Ngũ Đỉnh trưởng lão.
Tuy Ngũ Đỉnh trưởng lão lạnh lùng, nhưng tính tình cũng không tệ, mỗi tháng Mập Mạp nộp đủ quặng, Ngũ Đỉnh trưởng lão đều chỉ điểm cho Mập Mạp. Vì vậy, dù tư chất không tốt, Mập Mạp vẫn đạt tới Linh Tuyền tam cảnh, đó là lý do Mập Mạp chịu ở lại.
Nhưng dần dà, Mập Mạp không chịu nổi việc đào quặng, vì cả Băng Tuyết Phong chỉ có hắn và trưởng lão, đào quặng thì chỉ có một mình hắn, cô đơn, buồn tẻ, lạnh lẽo.
Sau đó, Mập Mạp nghĩ đến việc tìm người giúp mình đào quặng, và được Ngũ Đỉnh trưởng lão đồng ý. Mập Mạp mượn danh nghĩa trưởng lão, rao nhiệm vụ ở quảng trường.
Ban đầu, nhiều người nghe nói là nhiệm vụ của trưởng lão liền ùn ùn kéo đến, nhưng khi biết nhiệm vụ là gì thì nản lòng.
Nhất là công việc đào quặng vừa khổ vừa mệt lại nhàm chán, ai đến cũng không trụ nổi một tháng liền bỏ chạy, không thèm cả phần thưởng.
Dần dà, cả quảng trường đều biết Mập Mạp rao nhiệm vụ gì, không ai dám nhận nữa, khiến Mập Mạp rất buồn rầu.
Lần này khó khăn lắm mới gặp được Tô Tranh, một người mới, Mập Mạp bất chấp tất cả, cứ lừa đến rồi tính.
Hiểu rõ ngọn ngành, sắc mặt Tô Tranh càng đen hơn, Mập Mạp này quả nhiên không đáng tin.
Vốn muốn bỏ đi, nhưng Tô Tranh nghĩ lại, vừa mới vào viện, chưa quen thuộc, chưa ổn định chỗ ở, đi cũng không biết đi đâu, chỉ bằng cứ tạm ở lại, đợi nghe ngóng được tin tức về thôn trưởng rồi tính.
Thế là Tô Tranh cố ý làm ra vẻ khó chịu, lạnh lùng hỏi Mập Mạp: “Này Mập Mạp, phần thưởng là gì? Nếu không làm ta hài lòng, ta đi ngay.”
Thấy sắc mặt Tô Tranh không tốt, Mập Mạp còn đang lo Tô Tranh bỏ đi, không ngờ Tô Tranh lại hỏi về phần thưởng, liền vỗ ngực nói: “Ngươi cứ yên tâm đi, phần thưởng ở đây là tốt nhất đó. Mỗi tháng chỉ cần ngươi hoàn thành định mức quặng, sẽ được trưởng lão chỉ điểm một lần, hơn nữa còn có cơ hội học luyện khí từ trưởng lão, ngàn năm có một đó, thế nào, hấp dẫn không?!”
Nhìn Mập Mạp cố nặn ra nụ cười, còn nháy mắt tinh nghịch, Tô Tranh mặt đờ đẫn, đáp: “Không có!”
“...”
Mập Mạp vốn lạc quan, rất nhanh đã bắt đầu cổ vũ: “Không sao, rồi ngươi sẽ thấy chỗ tốt ở đây thôi. Để ta chỉ cho ngươi cách đào quặng đã. Ta nói cho ngươi biết, đào quặng cũng có nhiều điều cần chú ý, trước tiên phải.”
Có lẽ vì một mình quá lâu, Mập Mạp trở nên nói nhiều, thấy cuối cùng cũng có người ở bên cạnh, liền thao thao bất tuyệt không ngừng.
Tô Tranh ngây người suốt cả buổi, hắn bắt đầu nghi ngờ những người trước kia, không phải vì công việc quá cực mà bỏ đi, mà là bị Mập Mạp nói nhiều đến phát sợ mà bỏ đi...
Trong chốc lát, cả Băng Tuyết Phong vang vọng tiếng nói của Mập Mạp.