Ta Có Một Thế Giới Tu Tiên

Lượt đọc: 118096 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
toàn trường thứ nhất

« Trần Mạc Bạch, 345 điểm »

Chen chúc mãi mới xem được điểm số, Trần Hưng Lam mừng rỡ, cười vang:

"Con trai, với điểm này, vào top mười học cung chắc chắn không thành vấn đề!"

"Tổ tiên phù hộ, ngày mai con về nhà thắp hương tạ ơn."

Đường Phán Thúy thì vui đến phát khóc. Cả dòng họ Trần lẫn dòng họ Đường nhà bà, chưa ai thi đậu vào top mười học cung cả. Điểm số của Trần Mạc Bạch đúng là rạng danh tổ tông.

Về quê, bà có thể nở mày nở mặt, ngẩng cao đầu mà sống.

"Tiếc thật, giá mà thêm được năm điểm nữa thì tốt."

Thực ra, Trần Mạc Bạch ban đầu cũng chỉ ước lượng được khoảng 330 điểm. Chỉ là bài cuối cùng lại vừa vặn trúng tủ, nên mới vớt vát thêm được 15 điểm.

Nhưng lòng người không đáy, khi đã chắc suất vào top mười học cung rồi, cậu lại bắt đầu mơ mộng, không biết năm nay tứ đại đạo viện có mở rộng chỉ tiêu, hạ điểm chuẩn xuống chút nào không.

"Thôi đủ rồi, con trai, con tính chọn học cung nào?"

Trần Hưng Lam cầm phiếu điểm in ra, vừa mừng rỡ đi đi lại lại, vừa hỏi về nguyện vọng của Trần Mạc Bạch.

"Con định chọn Thuần Dương học cung hoặc Thái Nguyên học cung. Hai nơi này không kén chọn tư chất linh căn, lại có truyền thừa Nguyên Thần đại pháp."

"Thật có chí khí, không hổ là con ta!"

Trần Hưng Lam nghe xong, vui vẻ vỗ vai Trần Mạc Bạch:

"Nhưng hai học cung này số người dự thi hàng năm đông nhất, điểm chuẩn chắc cũng cao lắm đấy."

Tối hôm đó, hay tin Trần Mạc Bạch đạt điểm cao 345, cả nhà cô đì chú bác cũng đến ăn mừng, tiện thể ở lại ăn tối. Chủ tiếc Trần Bảo Lam đang ở một di tích khác, đúng vào thời điểm đào bới quan trọng nhất, không về được, chi có thể gọi video chúc mừng.

"Không sao, điểm số của con trai ta gần bằng tứ đại đạo viện rồi. Dù Thái Nguyên học cung hay Thuần Dương học cung có điểm chuẩn cao hơn nữa, chắc chắn nó cũng trúng tuyển."

Trần Hưng Lam đã xem điểm chuẩn trúng tuyển của hai học cung đó những năm gần đây, cơ bản đều trên 340. Năm nay lại mở rộng chỉ tiêu, điểm số của Trần Mạc Bạch có thể nói là chắc chắn vào được.

"Anh hai, anh giỏi quá!"

Vương Tâm Dĩnh mặt đầy ngưỡng mộ. Trần Mạc Bạch vốn luôn điềm tĩnh, nhưng trước ánh mắt này của em gái, cũng không khỏi vui sướng trong lòng.

Đêm nay, cậu không dùng "Dưỡng Niệm Chú Thần Thuật” để hóa giải những cảm xúc trào dâng trong tâm hải. Giữa ánh mắt tự hào của cha mẹ, lời khen ngợi của cô dượng và sự ngưỡng mộ của em gái, Trần Mạc Bạch lần đầu tiên cảm thấy một loại cảm xúc mang tên “đại thỏa mãn”.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu phát hiện thần thức của mình đã tăng trưởng gần một nửa.

Trong quan tưởng, cái cây mầm vừa mới nhú trước kia, nay đã tách ra thêm một nhánh, dần nhanh chóng lớn gần bằng gốc Thanh Đồng Miêu mà cậu nuôi dưỡng trong thủy phủ.

Cậu kiểm tra lại theo mô tả của "Dưỡng Niệm Chú Thần Thuật", cảm giác thần thức của mình sắp đạt tiêu chuẩn Luyện Khí tầng tám. Đợi đến khi nhánh mầm quan tưởng này nở ra đóa hoa đầu tiên, nghĩa là thần thức Luyện Khí viên mãn.

Từ hoa kết quả, chính là thần thức đột phá Luyện Khí.

Sau khi rửa mặt xong, cậu nhắn tin cho Thanh Nữ, hẹn buổi chiều gặp mặt, rồi trở lại trường học.

Vừa bước vào lớp, cậu đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Sao ánh mắt mọi người trong lớp đều đổ dồn về phía cậu thế này? Nam sinh thì ngưỡng mộ, nữ sinh thì khinh bỉ.

Chẳng lẽ dư âm chuyện lần trước với Thanh Nữ vẫn chưa tan? Không phải chứ, mình giải thích rõ ràng lắm rồi mà.

"Lão Trần, bình thường tao đối với mày thế nào?"

Cậu vừa ngồi xuống, Lục Hoằng Thịnh đã chạy đi lấy nước sôi pha cho cậu một cốc, rồi dùng ánh mắt vô cùng khâm phục nhìn cậu.

"Có gì nói thẳng đi."

Trần Mạc Bạch nhận lấy cốc nước, biết thằng bạn cùng bàn này chẳng giấu được chuyện gì.

"Mày làm thế nào mà bắt cá hai tay giỏi vậy!"

"Phụt!"

Trần Mạc Bạch không nhịn được, ngụm nước vừa vào miệng phun hết ra ngoài, thấy áo sau lưng mỹ nữ Vu Thục bàn trước bị ướt, cậu liền thi triển Khống Thủy Thuật, một tay gom hết giọt nước trở lại vào cốc.

"Chiêu này ngầu đấy."

Các bạn học xung quanh thấy vậy, không khỏi trợn mắt, vỗ tay khen hay.

"Chuyện gì xảy ra? Ai đang bôi nhọ danh dự của tao!"

Trần Mạc Bạch đỏ mặt tía tai, quát Lục Hoằng Thịnh.

“Hôm liên hoan chia tay mày không phải về sớm à? Sau đó Nghiêm Băng Tuyền cũng đi theo mày. Lúc đầu bọn tao cũng không để ý.”

"Nhưng sau đó Cung Tường Ngu dẫn đám người lớp hắn xuống lầu, giả vờ vô tình nói với Thanh Nữ là hắn thấy mày với Nghiêm Băng Tuyền cùng nhau rời đi. Thế là châm ngòi ly gián đấy. Lúc đó mày mà biết mặt đám người lớp tao và lớp hắn thế nào thì hay! Thật đặc sắc!"

"Nhưng mày yên tâm, bạn gái Thiên Linh Căn chính thức của mày vẫn ổn, không có làm ầm ĩ đòi sống đòi chết. Chỉ là cứ cau mày suốt thôi. Hai hôm nay cô ấy không tìm mày gây sự à?"

Trần Mạc Bạch nghe xong càng thêm tức giận.

"Ăn nói bậy bạ! Tao nói rồi, tao với Thanh Nữ chỉ là bạn bè thôi. Tao với Nghiêm Băng Tuyền càng chỉ là tình bạn trong sáng. Sao chúng mày lại nghĩ tao bắt cá hai tay chứ?"

Lúc này, "Dưỡng Niệm Chú Thần Thuật” cũng không trấn áp nổi tâm tình kịch liệt đao động trong lòng Trân Mạc Bạch.

"Tao hiểu, nhưng tao vẫn muốn thỉnh giáo mày một chút, làm thế nào mà mày có thể phát triển loại tình bạn trong sáng với bạn học cùng lớp vậy?"

Lục Hoằng Thịnh hoàn toàn không hiểu. Trần Mạc Bạch nắm chặt tay, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại.

"Sao mày không nói sớm với tao?"

"Tao muốn tìm mày xác nhận, nhưng mấy hôm nay điện thoại mày không liên lạc được."

Đúng vậy, hai mươi ngày nay Trân Mạc Bạch đều ở Vân Mộng Trạch rèn luyện, tín hiệu điện thoại của Lục Hoằng Thịnh thật sự không đến được nơi đó.

"Haizz, không biết Nghiêm Băng Tuyền có biết chuyện này không. Chắc tao phải xin lỗi cô ấy thôi."

Trần Mạc Bạch lẩm bẩm. Hai mỹ nữ bàn trước cũng quay lại, dùng ánh mắt nhìn tra nam đánh giá cậu, dù bình thường cậu vẫn rất tuấn tú.

"Tao nghe nói, tối hôm đó lớp trưởng biết chuyện, đã gọi điện cho Nghiêm Băng Tuyền."

Bộc Giang Tuyết lên tiếng. Trần Mạc Bạch lập tức nhìn về phía cô.

“Nghiêm Băng Tuyền nói: Xem ra danh dự này vẫn là có ảnh hưởng."

Trần Mạc Bạch nghe xong, ôm trán.

Biết thế này, thà cứ thẳng thắn ở quán trà sữa đối diện còn hơn.

"Lão Trần..."

Không ít nam sinh trong lớp xúm lại. Ngày thường chẳng ai chú ý đến Trần Mạc Bạch, giờ phút này, cậu đã trở thành cao thủ trong lòng bọn họ.

Tống Trưng ngồi tại chỗ, ánh mắt cũng nhìn Trần Mạc Bạch, nhưng trong mắt hắn, chỉ có một tay "Khống Thủy Thuật" vừa rồi. Người khác chỉ thấy chiêu này đẹp mắt, nhưng hắn lại thấy được những thứ sâu sắc hơn.

Rất lợi hại!

Cốc cốc cốc!

Ngay lúc đó, chủ nhiệm lớp gõ cửa. Các nam sinh vây quanh Trần Mạc Bạch vội trở về chỗ.

Sài Đức Vận bước vào, ánh mắt cũng nhìn Trần Mạc Bạch. Cậu còn tưởng thầy cũng muốn bóng gió gì đó, nhưng thầy lại nở nụ cười vui mừng, vỗ tay:

“Trân Mạc Bạch, chúc mừng em, thành tích thi tốt nghiệp trung học 345 điểm, toàn trường thứ nhất!"

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang