Lạc Hồng kinh ngạc nhìn về phía gã tu sĩ Lý gia vừa đến báo tin. Gã kia sững sờ một chút, lập tức lắc đầu nguầy nguậy như đánh trống chầu, rõ ràng là không biết gì cả.
"Tên nghịch đồ nhà ngươi! Làm người chủ sự Xích Dương sơn, lại đến cả đại sự bực này cũng không hay biết!"
Lý Hóa Nguyên giận tím mặt, định ra tay giáo huấn một trận, thì nghe Lệnh Hồ lão tổ lạnh nhạt nói:
"Hóa Nguyên, đừng nóng vội. Đồ đệ ngươi vội vã chạy vào cốc thế này, chắc chắn có chuyện quan trọng, nghe hắn nói đã."
"Sư thúc nói phải, đệ tử tâm cảnh quả thực có chút loạn. Hô... phúc sinh vô lượng, phúc sinh vô lượng. Đồ đệ, vi sư thấy pháp lực của con trống rỗng, thân dính đầy bụi bặm, có phải vừa mới giao thủ với ai?"
Lý Hóa Nguyên niệm hai câu khẩu quyết đạo gia, bình tĩnh lại cơn giận, chậm rãi hỏi.
"Sư phụ, nguyên do trong đó không phải một hai câu có thể nói rõ. Ba năm này đệ tử ở Xích Dương sơn thật sự trải qua những ngày nước sôi lửa bỏng! Kẻ nhòm ngó Xích Dương sơn không phải tà tu tầm thường, mà là ma tu từ một trong sáu tông!"
Lạc Hồng gào to hơn cả Lý Hóa Nguyên vừa nãy, hắn có dự cảm, nếu không kể khổ, Lý Hóa Nguyên chắc chắn trách phạt hắn.
Sở dĩ xuất hiện tình huống ngoài dự kiến này, tất cả là do chuyện Xích Dương sơn đổ sụp.
Núi non yên lành, sao lại sập được cơ chứ?
Chắc chắn không phải do ta làm!
"Ngươi nói là ma đạo sáu tông? Có bằng chứng không?"
Lý Hóa Nguyên và Lệnh Hồ lão tổ liếc nhau, cả hai đều lộ vẻ kiêng kỵ.
Dù sao ma đạo sáu tông là những quái vật khổng lồ, thực lực vượt xa giới tu tiên nước Việt, chứ đừng nói là Hoàng Phong Cốc, một trong bảy phái ở Việt quốc, thực lực chỉ ở mức trung bình.
"Đệ tử tự mình đến phía sau núi Xích Dương, ngày đêm điều tra cẩn thận, rất nhanh tóm được chân ngựa của gian tế Lý gia. Vừa định ra tay thì phát giác có người ngấm ngầm theo dõi đệ tử. Thêm nữa, người nhà đệ tử trước đó suýt chút nữa bị ám hại, nên đệ tử không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể ẩn nhẫn.
Trong thời gian đó, đệ tử quan sát quy luật làm việc của gian tế, phát hiện mục đích của hắn là muốn thông đường hầm mỏ bị sập trước kia.
Đường hầm mỏ này sắp thông rồi, chỉ còn hơn một tháng nữa. Đệ tử nóng vội, bèn nghĩ ra một biện pháp mạo hiểm, giả vờ tham gia hội giao dịch phường thị Hoàng Phong Cốc, để dẫn dụ kẻ địch ra mặt.
Bất quá, thuật ẩn nấp của kẻ theo dõi vô cùng cao minh. Dù đệ tử trời sinh thần thức cường đại, cũng không dễ dàng phát hiện hắn.
Vốn tưởng lần này lại công cốc, định mấy ngày nữa sẽ trở về, thì người này đến báo tin, nói sau khi đệ tử đi không được mấy ngày, liền có tà tu tập kích quấy rối Xích Dương sơn.
Lúc này, kẻ bí mật giám thị đệ tử nghe vậy, khí tức thoáng xao động. Đệ tử liền quả quyết xuất thủ, bức hắn từ chỗ ẩn thân ra.
Vốn định bắt giữ người này, giao cho sư phụ xử lý, nhưng vừa giao thủ, đệ tử đã phát hiện người này hết sức lợi hại, không chỉ tu vi hơn đệ tử một bậc, mà còn sử dụng pháp khí ma đạo ác độc, tu luyện công pháp âm u quỷ dị, đúng là ma công.
Kịch đấu một phen, đệ tử chỉ có thể miễn cưỡng đánh bại hắn, nhặt lấy pháp khí còn sót lại và một đoạn tay cụt, định đến bẩm báo sư phụ, không ngờ lại gặp sư phụ và sư tổ ở đây."
Lạc Hồng đem chuyện đã xảy ra thật thật giả giả xào nấu lại, cố gắng làm nổi bật công lao và sự tận tâm của mình, rồi dâng lên đôi huyết luân và đoạn tay cụt.
Lý Hóa Nguyên và Lệnh Hồ lão tổ mỗi người xem xét kỹ lưỡng một lúc, thần sắc đều trở nên ngưng trọng. Với kiến thức của họ, tự nhiên có thể thấy lời Lạc Hồng không sai, hai món đồ này chắc chắn là của tu sĩ ma đạo!
"Đồ đệ, kể lại tỉ mỉ quá trình đấu pháp với ma đạo tu sĩ kia xem. Còn ngươi, nhóc con, lúc đó ngươi cũng ở đó mà, kể lại chi tiết những gì ngươi thấy."
So với động tĩnh của ma đạo sáu tông, chuyện được mất một mỏ khoáng sản Xích Dương căn bản không đáng nhắc tới. Lý Hóa Nguyên biết rõ điều này.
Chuyện này không có gì phải giấu giếm, nếu không Lạc Hồng cũng sẽ không cố ý ra tay khi có nhân chứng.
Nghe xong lời kể của Lạc Hồng và gã tu sĩ báo tin, Lý Hóa Nguyên thoáng có chút trách cứ:
"Vi sư chẳng phải đã ban cho con một tấm vô hình châm phù bảo sao, sao không dùng? Cái châm này vừa ra, nhất định có thể giữ chân được gã ma đạo tu sĩ kia."
"Sư phụ minh giám, người kia thật sự rất lợi hại, thế công dồn dập không ngừng, đệ tử căn bản không có cơ hội tế ra phù bảo. Cuối cùng vẫn phải dùng kế, dùng một tấm phù lục cao giai mới đánh bại được hắn."
Lạc Hồng vẻ mặt đau lòng, giải thích.
"Được rồi Hóa Nguyên, đồ đệ con có thể đánh bại người của Ảnh Sát đội Ma Diễm Tông, con đã có phương pháp giáo dục tốt rồi, không cần trách mắng thêm."
Lệnh Hồ lão tổ lúc này lại nói giúp Lạc Hồng, xem ra Quỷ Thủ thật sự không phải hạng vô danh, ngay cả Nguyên Anh lão tổ cũng từng nghe qua.
"Sư thúc, tên ma tu kia thật sự là người của Ảnh Sát đội?!"
Lý Hóa Nguyên lại chất vấn phán đoán của Lệnh Hồ lão tổ, thực tế là uy danh của Ảnh Sát đội quá lớn, hắn thật không dám tin.
Nhóm ma tư này dù đều chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ, nhưng đều là do Ma Diễm Tông dốc sức bồi dưỡng, sở trường ám sát tu sĩ, từng không ít lần ám sát tu sĩ Kết Đan kỳ.
Ở cấp thấp đệ tử, danh tiếng của nhóm ma tu này không nổi bật, nhưng trong giới tu tiên Thiên Nam, tu sĩ từ Kết Đan trở lên đều từng nghe đến sự tích của Ảnh Sát đội.
"Phân ảnh di hành chính là thần thông bảng hiệu của Ảnh Sát công, thêm nữa cánh tay này có dấu vết tu luyện bí thuật ám viêm xà thủ, quả quyết là người của Ảnh Sát đội không thể nghi ngờ.
Ma Diễm Tông ngay cả đệ tử nòng cốt bực này cũng xuất động, xem ra bí mật của Xích Dương sơn thật sự không nhỏ.
Hóa Nguyên, mau cùng ta lên đường đến Xích Dương sơn, mọi câu đố sẽ tự khắc được giải đáp!"
Lệnh Hồ lão tổ nói xong liền hóa thành một đạo độn quang, bay về phía Xích Dương sơn.
"Đi thôi, đừng có mặt mày ủ rũ như đưa đám nữa. Đây là một bình Thông Mạch Đan, đủ để thưởng cho công trấn thủ ba năm của con và cả tấm phù lục cao giai kia."
Lý Hóa Nguyên tự thấy Lạc Hồng đã làm rạng danh hắn trước mặt sư thúc Lệnh Hồ, không những không trách phạt, ngược lại còn ban thưởng một bình đan dược.
Sau đó, không đợi Lạc Hồng đáp lễ cảm tạ, hắn liền hóa thành một đạo hỏa quang đi xa.
Nhìn theo độn quang của Lý Hóa Nguyên, Lạc Hồng thầm mừng rỡ, phen này đúng là lời to, có thể không công có được một bình Thông Mạch Đan.
Thông Mạch Đan này có thể giúp tu tiên giả từ Trúc Cơ trở lên đả thông kinh mạch, là linh đan hiếm có, giúp giảm bớt thời gian tu luyện công pháp. Với Lạc Hồng mà nói, nó có tác dụng rất lớn.
Mà cái giá Lạc Hồng phải trả chỉ là một nửa pháp lực trong mười hai huyệt khiếu, chỉ cần ngồi thiền nửa ngày là có thể khôi phục.
Thủy Long Thuật chính là pháp thuật thần thông Lạc Hồng có được sau khi luyện thành mười hai huyệt khiếu. Qua kiểm nghiệm thực chiến, việc thuấn phát pháp thuật cao giai đích thực có thể giải quyết dứt điểm trong đấu pháp ở cấp độ Trúc Cơ.
Nguyên lý của môn thần thông này rất đơn giản, quy trình thi triển pháp thuật vốn là tu tiên giả rút pháp lực từ đan điền, trải qua kinh mạch lưu chuyển, sau đó phóng ra.
Nhưng khi có mười hai huyệt khiếu có thể trữ pháp lực, có thể trực tiếp bỏ bớt bước rút pháp lực từ đan điền, mà là từ mười hai huyệt khiếu đồng thời tuôn ra pháp lực. Như vậy, tốc độ lưu chuyển pháp lực trong kinh mạch cũng có thể nhanh gấp mười lần, ngay cả pháp thuật cao giai cũng có thể thuấn phát.
Bất quá, do vị trí mười hai huyệt khiếu là cố định, nên pháp thuật có thể thuấn phát kiếu này cũng chỉ có một loại. Lạc Hồng khi quy hoạch mạch kín kinh mạch của Võ Lượng Trấn Hải Quyết, đã cố ý thiết kế pháp thuật này thành Thủy hành cao giai, thuần túy lấy uy lực mà danh xưng Thủy Long Thuật.
Lúc ấy hắn muốn nhanh chóng vượt qua giai đoạn chân không chiến lực khi tăng từ Luyện Khí kỳ lên Trúc Cơ kỳ, rõ ràng đây là một quyết định sáng suốt.
"Lạc sư thúc, chúng ta có về Hoàng Phong Cốc không?"
Gã tu sĩ báo tin thấy Lạc Hồng cầm bình thuốc nghe ngóng nãy giờ, không khỏi do dự hỏi.
"Lệnh Hồ tổ sư đã xuất động, rõ ràng chuyện này không phải việc chúng ta có thể tham dự. Ta sẽ đưa ngươi đến nơi ở của đệ tử Lý gia trong Hoàng Phong Cốc, đợi mọi chuyện lắng xuống, ngươi có thể tự về Sơn Dương thành."
Lạc Hồng hắng giọng, ra vẻ tiền bối sư thúc an bài.
"Vâng, nghe theo Lạc sư thúc."
Gã tu sĩ báo tin rất biết xem xét thời thế, lập tức khéo léo đáp lời.
Hai người lại bay về phía Hoàng Phong Cốc, chỉ là lúc này không còn vội vã như trước.
......
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ tốc độ bay cực nhanh, bỏ lại Lý Hóa Nguyên phía sau, Lệnh Hồ lão tổ chưa đến ba canh giờ đã bay đến trên không Xích Dương sơn.
Thần thức cường hãn quét qua, liền phát hiện dị dạng trong một rừng cây toàn đá vụn.
Lão lập tức điểm một cái, đánh ra một đạo linh quang màu vàng, phá tan cấm chế huyễn trận bao phủ đống đá vụn, lộ ra một tòa truyền tống trận giấu bên trong.
Giờ phút này, trận pháp này tự nhiên đã bị hư hại, hơn nữa phá hủy rất triệt để, đến cả đại sư trận pháp cũng không thể dựa vào tàn tích mà lần ngược ra vị trí liên thông.
"Theo lời tên đồ tôn họ Lạc kia, thứ người Ma Diễm Tông mưu đồ là vật bên trong lòng núi này. Bây giờ nửa quả núi đã sập, muốn tìm kiếm bí mật trong lòng núi, không phải chuyện một hai chục năm có thể làm được."
Địa mạch Xích Dương sơn đã hủy hơn phân nửa, thế núi giờ phút này cực kỳ bất ổn. Muốn trùng kiến quặng mỏ cũng không phải chuyện dễ, muốn khôi phục quy mô trước kia, chỉ sợ cần hơn vạn thợ mỏ phàm nhân, tốn hơn trăm năm công sức.
Do thọ nguyên của Lệnh Hồ lão tổ chỉ còn hơn hai trăm năm, nên sau khi xác minh tình hình nơi này, lão lập tức trở nên mất hứng, dự định phát chút linh thạch cho Lý Hóa Nguyên trùng kiến quặng mỏ là xong.
Về phần việc vấn trách Ma Diễm Tông, đừng nói lão chưa bắt được tu sĩ Ma Diễm Tông tại trận, coi như bắt được, cũng chỉ là giết chết những đệ tử cấp thấp này để trút giận.
Vấn trách là không thể nào, thực lực thấp hơn người khác, phải biết im hơi lặng tiếng, nếu không chỉ rước họa vào thân cho tông môn.
Lệnh Hồ lão tổ sống gần ngàn năm, tự nhiên sẽ không vì chút khuất nhục này mà loạn tâm cảnh. Lão phất tay bày ra mấy đạo cấm chế xung quanh Xích Dương sơn, để lại nửa bên đỉnh núi cho Lý Hóa Nguyên, lão còn muốn bàn giao vài việc.
...
Mấy ngày sau, Ma Diễm Tông, bên trong Thanh Ma Động, Thanh Dương lão ma thân mặc lục bào một tay bóp nát nguyên thần đang thét gào trong tay, hai mắt bốc lên ma hỏa u lục, gắt gao nhìn chằm chằm Ma Diễm Thiếu chủ Lục Liêm đang dập đầu chờ xử lý.
"Lục Liêm, ngươi làm lão phu thất vọng quá!"
Trong tiếng rống giận dữ như mang theo ma âm chấn hồn, Ma Diễm Thiếu chủ Lục Liêm thống khổ dập đầu lia lịa, cắn răng thốt ra một câu cam đoan:
"Tôn nhi nhất định sẽ tìm lại ma điển cho gia tổ!"
"Chi bằng ngươi? Cút xuống Tâm Ma Quật chịu phạt ba năm cho lão phu, nếu còn sống ra được, lần này ta sẽ tha cho ngươi!”
Thanh Dương lão ma khinh miệt cười một tiếng, lập tức giận dữ vung tay áo, nổi lên một đạo ma phong, thổi Lục Liêm ra khỏi động phủ.
Lục Liêm cười khổ bò dậy, sớm biết phải ở Tâm Ma Quật đủ ba năm, hắn còn thà chịu nỗi khổ sưu hồn.
Lúc này, một đạo âm phong màu xám thổi vào Thanh Ma Động, hóa thành một cơn gió xoáy màu xám, từ đó bước ra một bộ xương to lớn, nữ tu ma gầy guộc đến cực điểm.
Hai bờ vai trần trụi của nó mỗi bên cắn một cái đầu lâu đang bốc lửa nâu trong hốc mắt. Vết cắn tận xương, nhưng không thấy nó lộ vẻ đau đớn. Tu vi của nó rõ ràng là Nguyên Anh sơ kỳ!
"Sư huynh à, đạo này huynh tính tình tốt đần lên, xảy ra sơ suất lớn như vậy, lại không rút hồn luyện phách tên nhóc kia, chăng lẽ công pháp lại tỉnh tiến thêm một tầng?”
Nữ ma đầu bạch cốt tinh này nói năng ỏn à ỏn ẻn, dáng vẻ lố lăng khiến người buồn nôn.
"Hừ! Nếu không phải tiểu tử này mang Huỳnh Hỏa Ma Thể, là tư chất tuyệt hảo để tu luyện Đại Nhật Thanh Ma Công, sư muội tưởng vi huynh sẽ tha cho hắn sao?"
Thanh Dương lão ma lại không ngại nữ ma đầu trêu chọc, còn bình thản giải thích.
"Thì ra là thế, sư huynh định nuôi lớn rồi thịt à, nô gia hảo hảo chờ mong đó!"
Nữ ma đầu lắc lắc eo nhỏ, đi đến trước chỗ ngồi của Thanh Dương lão ma, trực tiếp nằm xuống chân lão, ngón tay vuốt nhẹ mặt lão ma.
"Đại chiến sắp nổ ra, chính là lúc Ma Diễm Tông ta mở rộng thực lực. Vi huynh dù sao cũng phải chống đỡ thêm một hai chục năm nữa."
Thanh Dương lão ma ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, không biết đang mưu đồ gì.
"Trước đại chiến mà ma công lại bị mất, đây không phải chuyện nhỏ, sư huynh có nghi ngờ ai không?"
Nữ ma đầu thấy lão ma không để ý đến mình, liền trêu đùa cái đầu lâu trên vai phải, ngón tay trượt nhẹ, vạch ra từng đường xương.
“Hừi Có thể phá giải Thanh Ma Huyết Cấm ta bày ra, chỉ có tu sĩ Nguyên Anh kỳ! Chắc là lão quái vật nào đó của chính đạo nhìn thấu mưu đồ của vi huynh, âm vi huynh một vố.
Cũng may, vi huynh đã sớm đề phòng, viên ngọc giản kia vẫn chưa sao chép những bí thuật lợi hại nhất trong Đại Nhật Thanh Ma Công. Nếu có người muốn dùng nó đối phó vi huynh, nhất định sẽ có bất ngờ!"
Thanh Dương lão ma nói thì nói vậy, nhưng trên mặt đầy hận ý, rõ ràng việc mất ma công không hề nhẹ nhàng như lời lão nói.
Nghĩ cũng phải, nếu công pháp tu luyện của bản thân rơi vào tay địch, địch nhân sẽ biết hết các loại thần thông công dụng và hạn chế, càng có thể tìm cách khắc chế. Đấu pháp với địch nhân như vậy, chắc chắn rất bất lợi.
Tựa như, nếu Lạc Hồng có thể sớm biết công hiệu di hình hoán ảnh thần thông của Quỷ Thủ, hắn hoàn toàn có thể không để Quỷ Thủ áp sát, chỉ cần dùng hai kiện pháp khí đỉnh cấp là đủ oanh sát hắn.
“Hl hì, hay là sau khi sư huynh 'tọa hóa' thì đổi sang tu Âm Quỷ La Sát Quyết của nô gia đi. Đại Nhật Thanh Ma Công cố nhiên lợi hại, nhưng cũng khiến hai ta chỉ có thể nhìn nhau, mà không thể hiểu nhau.”
Nữ ma đầu u oán nói, dường như vui thấy việc ma công bị mất.
"Sư muội đừng nói bậy, vi huynh không thể nào đổi tu công pháp. Chỉ cần luyện Đại Nhật Thanh Ma Công đến đại thành, toàn bộ Thiên Nam sẽ không còn ai là đối thủ của vi huynh, việc Ma Diễm Tông ta xưng bá Thiên Nam chỉ là chuyện trong tầm tay!
Đừng nói chuyện này nữa, việc chuẩn bị chiến đấu trong tông luôn do muội phụ trách, bây giờ chuẩn bị thế nào rồi?
Lần này sáu tông ma đạo Thiên La quốc cùng nhau xuất thủ, việc chiếm lấy hai tiểu quốc Xa Kỵ và Khương không có gì bất ngờ, nhưng có thể ăn được bao nhiêu lợi lộc còn phải tranh giành với năm tông còn lại. Biểu hiện của đám tiểu bối tông môn kia trong thời chiến là quân bài đàm phán quan trọng."
Thanh Dương lão ma mang vẻ bực bội chuyển chủ đề.
"Nô gia đã mở rộng quy mô Ảnh Sát đội và Cuồng Diễm tu sĩ lên gấp đôi. Có hai lưỡi dao này trong tay, Ma Diễm Tông ta nhất định sẽ khiến tu sĩ hai nước nghe tin đã sợ mất mật!"
Dứt lời, nữ ma đầu liền cười ha hả âm tà.