Khi chưa kích hoạt trạng thái Chu Tước Hoàn, trong mắt Lạc Hồng, nó chăng khác nào một vật phàm tục, không hề có linh khí, so với uy thế khi nằm trong tay Nam Cung Uyển quả thực một trời một vực.
Hiệu ứng che đậy này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Lạc Hồng. Hắn thúc giục hạt tròn màu lam trong đan điền, khiến nó tỏa ra vầng sáng xanh lam.
Vầng sáng này chiếu lên Chu Tước Hoàn, lập tức trong mắt Lạc Hồng, Chu Tước Hoàn hiện ra hỏa linh chi khí nồng đậm, vượt xa bất kỳ pháp khí đỉnh cấp nào hắn từng thấy.
"Đây chính là mức năng lượng Linh Tử của pháp bảo! Thu thập số liệu thành công!"
Quan trắc ở cự ly gần như vậy, giao diện Thể Kiểm nhanh chóng đo lường và tính toán ra nhiều chỉ số chính xác của Chu Tước Hoàn, trong đó mức năng lượng Linh Tử là tiêu điểm chú ý của Lạc Hồng.
Đạt được mục đích, Lạc Hồng ném Chu Tước Hoàn cho Nam Cung Uyển, cúi người hành lễ nói:
"Tiền bối, vãn bối chỉ muốn mượn pháp bảo nhìn qua, làm bị thương tiền bối không phải là ý của vãn bối, mong tiền bối rộng lòng tha thứ."
Nam Cung Uyển im lặng, cúi đầu nhìn Chu Tước Hoàn, do dự có nên nhặt lên không. Nàng cảm thấy món pháp bảo này của mình có chút... không sạch sẽ.
Thấy Nam Cung Uyển không trả lời, Lạc Hồng cũng không tiếp tục châm chọc nàng, trở lại vị trí trận nhãn, nhẹ nhàng xoay chuyển trận bàn.
Lập tức, những trận kỳ biến mất xung quanh đồng loạt bay lên trời, như chim én về tổ bay tới trước mặt Lạc Hồng.
Thu lại trận pháp, Lạc Hồng nhảy vào thông đạo. Mắt tối sầm lại rồi sáng lên, hắn đã trở lại ngọn núi hoang lúc đến.
Vừa ra khỏi thông đạo, Lạc Hồng liền cảm nhận được nhiều ánh mắt nóng rực mang theo địch ý. Hắn cũng không mất công tìm kiếm nguồn gốc ánh mắt, dù sao những người còn lại của lục phái đều đã bị Trác Bất Phàm đắc tội hết rồi.
Chưa kịp trở lại khu vực Hoàng Phong Cốc, một khuôn mặt bóng nhẫy dầu mỡ đã chắn trước ngực hắn, hứng thú nhìn chằm chằm vào mặt nạ của hắn.
Không nghi ngờ gì, người này chính là Khung lão quái của Yểm Nguyệt Tông.
"Tiểu tử, có thấy đệ tử thí luyện của Yểm Nguyệt Tông ta không?"
Lúc này, khoảng cách thông đạo đóng lại chỉ còn một khắc đồng hồ, Khung lão quái ngoài mặt cười đùa, kỳ thật trong lòng đã bất an.
"Đệ tử quý tông ở ngay sau lưng vãn bối, chắc sắp ra đến rồi."
Lạc Hồng không dám đắc tội vị lão ngoan đồng làm việc không kiêng nể gì này, một mực cung kính trả lời.
"Khụ khụ, Khung tiền bối, xin đừng làm khó vị vãn bối này của Lý mỗ."
Lý Hóa Nguyên chắn trước mặt Lạc Hồng, ra vẻ che chở, chỉ là lực lượng đối mặt Khung lão quái không đủ.
“Hắc hắc, tiểu tử, lão phu thấy linh khí quanh thân ngươi có phần tạp, tư chất chắc chắn không ra gì. Bất quá, pháp thể của ngươi ngược lại có chút môn đạo, hay là đổi sang Yểm Nguyệt Tông ta, lão phu làm chủ cho ngươi tam thê tứ thiếp, sinh mười bảy mười tám đứa con, để pháp thể của ngươi phát dương quang đại, thế nào?”
Khung lão quái ngay trước mặt Lý Hóa Nguyên đào góc tường Hoàng Phong Cốc, khiến Lý Hóa Nguyên tức giận mặt lúc đỏ lúc trắng, ngữ khí lạnh lùng:
"Khung tiền bối, xin đừng đùa giỡn như vậy nữa, nếu không Lý mỗ chỉ có thể mời Lệnh Hồ sư thúc chủ trì công đạo."
"Thật là không thú vị, rõ ràng phương pháp của lão phu mới thực dụng nhất. Tiểu tử, suy nghĩ cho kỹ đi!"
Khung lão quái nhếch miệng, xoay người bỏ đi.
"Đa tạ sư thúc giải vây." Lạc Hồng nhẹ nhàng thở ra, hành lễ nói.
"Lần này ngươi làm không tệ. Chuyện trước kia ngươi nhờ, ta đồng ý. Trúc Cơ xong thì đến tìm ta. Giờ thì đi nghỉ ngơi đi."
Lý Hóa Nguyên giờ phút này nhìn Lạc Hồng thế nào cũng thấy hài lòng, lời thỉnh cầu có chút khó khăn trước kia của Lạc Hồng, cũng dứt khoát đồng ý.
Lạc Hồng vừa ngồi xuống, Trần Xảo Thiến đã muốn đến nói chuyện với hắn, nhưng bị huynh trưởng bên cạnh ngăn lại.
Hai người nhỏ giọng trò chuyện vài câu. Không biết Trần Phương Thịnh đã thuyết phục Trần Xảo Thiến thế nào, mà nàng miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng đôi mắt to tròn trong veo vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lạc Hồng.
Hàn Lập tâm tư cẩn thận, những động tác nhỏ của đối phương tự nhiên không qua khỏi mắt hắn. Thấy Trần Xảo Thiến có vẻ như đã thầm thương trộm nhớ, không khỏi chua xót trong lòng.
Hắn tuy không có ý định tiếp nhận nàng, nhưng lúc đêm khuya vắng người cũng có nhiều mơ màng, thực sự không muốn nhìn nàng cùng người khác anh anh em em.
Nhưng Hàn Lập không thể ngăn cản, chỉ có thể nhắm mắt lại, chuyên tâm đả tọa hồi khí, mắt không thấy tâm không phiền.
Một lát sau, Nam Cung Uyển được một đám đệ tử Yểm Nguyệt Tông nâng đỡ đi ra khỏi thông đạo.
Trưởng lão dẫn đội Yểm Nguyệt Tông, Nghê Thường tiên tử lập tức lo lắng nghênh đón, tự mình cho Nam Cung Uyển uống đan dược chữa thương.
Khung lão quái thì hỏi thăm các đệ tử thí luyện khác về những gì họ gặp phải trong cấm địa. Nghe đến việc Trác Bất Phàm đánh bại Nam Cung Uyển Trúc Cơ sơ kỳ, trên mặt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt chuyển sang Lạc Hồng đang đả tọa, dường như muốn đò xét hắn một lần nữa.
Sau đó, Hướng lão quỷ cũng giống như trong dòng thời gian cũ, nhào ra khỏi thông đạo khi nó sắp đóng lại.
Đến đây, Huyết Sắc thí luyện lần này tuyên bố kết thúc.
Đếm kỹ số đệ tử may mắn sống sót của các phái, Yểm Nguyệt Tông xứng đáng đứng đầu, cộng thêm Nam Cung Uyển là mười một người, còn các phái khác trung bình chỉ có năm sáu người, thảm nhất là Cự Kiếm Môn chỉ có ba người.
Nhưng dù vậy, việc có hơn bốn mươi người sống sót trong một kỳ Huyết Sắc thí luyện là chuyện mấy trăm năm chưa từng có.
Một kỳ thí luyện chi có hơn hai mươi đệ tử sống sót mới là tình huống bình thường.
Sự dị thường lần này chủ yếu là do hành vi chặn cửa của Lạc Hồng, ngăn cản việc các đệ tử thí luyện chém giết thảm liệt ở cửa thông đạo.
Quy tắc của hắn tuy bá đạo, nhưng dù sao cũng tốt hơn sự hỗn loạn, ít nhất có thể giúp người ta sống sót.
Có thể nói, rất nhiều đệ tử thí luyện được Lạc Hồng cứu, nhưng họ không nhìn thấy điều này, trong lòng chỉ nghĩ đến việc bị cướp linh dược, chỉ có cừu thị Lạc Hồng đóng vai Trác Bất Phàm.
Đến lúc công bố đánh cược, Phù Vân tử lão đạo cơ bản đã từ bỏ, ủ rũ ra lệnh cho đệ tử đem linh dược thu được ra trưng bày.
Khung lão quái ngược lại vẫn chưa chịu thua, dù sao Yểm Nguyệt Tông của họ ra nhiều đệ tử nhất, lại chưa bị ai cướp linh được, khiến việc đánh cược vẫn còn một tia hy vọng.
Nhưng rất nhanh, tia hy vọng này bị dập tắt khi Lạc Hồng và Hàn Lập trước sau đổ ra hơn bốn mươi gốc và hơn hai mươi gốc linh dược.
Cộng thêm thu hoạch của Trần gia huynh muội và hai đệ tử khác, Hoàng Phong Cốc lần này thu được hơn trăm gốc linh dược, khiến đám quản sự Trúc Cơ kỳ hưng phấn không thôi, dường như đã thấy cảnh Hoàng Phong Cốc hưng thịnh trong sáu mươi năm tới.
Lý Hóa Nguyên cười ha ha, từ tay Phù Vân tử đoạt lấy Huyết Tuyến Giao nội đan. Nhìn vẻ mặt đau lòng của Phù Vân Tử, hắn sảng khoái vô cùng.
Khung lão quái cũng thực hiện lời hứa đưa ba tấm Vô Hình Châm Phù Bảo. Lý Hóa Nguyên tại chỗ ban cho Lạc Hồng một tấm, khiến các đệ tử khác nóng mắt.
Đây chính là phù bảo, thứ mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng thèm khát!
Sau đó, mọi người đáp độc giác ngân mãng của Lý Hóa Nguyên, liên tục chạy hai ngày hai đêm.
Đáng nói là, trên đường Lý Hóa Nguyên vẫn thu Hàn Lập làm ký danh đệ tử, mục đích của hắn đương nhiên vẫn là số linh dược Hàn Lập thu được.
Dù sao Lạc Hồng nộp lên nhiều linh dược, nhưng phần lớn là ba bốn trăm năm, tác dụng không lớn với tu sĩ Kết Đan kỳ.
Còn linh dược Hàn Lập thu được từ thạch điện trong Mặc Giao, năm tuổi đều cực lâu, độ trân quý cũng hơn Lạc Hồng mấy bậc.
Trở lại Hoàng Phong Cốc, để tránh Trần Xảo Thiến dây dưa, Lạc Hồng không đợi làm xong thủ tực trở về cốc của các đệ tử thí luyện, liền giả vờ chữa thương rồi rời đi.