Đại doanh quân Bắc cảnh, lúc rạng đông.
Trời còn chưa sáng hẳn, chính là thời điểm người ta mệt mỏi nhất. Thẩm Đào Đào cuộn tròn trong chăn ấm, ngủ say sưa, những ngày gần đây hao tâm tổn sức khiến nàng gần như chạm gối là chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên, một bóng người xông vào như cơn lốc, không nói không rằng đã lôi nàng ra khỏi chăn.
Thẩm Đào Đào mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy gió lạnh cứ thế luồn vào cổ, nàng giãy giụa lầm bầm: “Ai vậy… đừng làm loạn… buồn ngủ chết mất…”
“Tổ tông của ta ơi, đã giờ này rồi mà ngươi còn ngủ sao, mau tỉnh dậy đi, phía trước xảy ra chuyện lớn rồi!” Giọng Hạ Diệc Tâm lo lắng vang lên bên tai nàng.
Thẩm Đào Đào miễn cưỡng mở một mắt, mơ màng hỏi: “Chuyện gì… chuyện gì lớn? Tam hoàng tử… đánh tới rồi?” Trong tiềm thức nàng, chuyện có thể được gọi là lớn, chỉ có thể là địch quân xâm phạm.
Hạ Diệc Tâm gần như muốn nhảy dựng lên, lay mạnh nàng: “Chuyện đó còn vô lý hơn, là Tam hoàng tử… muội muội hắn ta đánh tới.”
Đầu Thẩm Đào Đào rối tinh rối mù, căn bản không kịp phản ứng muội muội hắn ta là ai, vô thức tiếp lời: “Ồ… đánh tới rồi à… Vậy thì… đánh muội muội nàng ta đi…” Nói xong, thân thể mềm nhũn, lại muốn ngã xuống giường.
Hạ Diệc Tâm mắt nhanh tay lẹ, lần nữa giữ nàng lại, “Là Chiêu Dương công chúa, nàng ta hiện đang ở ngoài cổng trại, nàng ta nói nàng ta có thánh chỉ, Hoàng đế ban hôn nàng ta và Tống Thanh Viễn!”
“... Hả?” Động tác của Thẩm Đào Đào khựng lại, đôi mắt từ từ mở lớn, chớp chớp, rồi lại chớp chớp.
Vài giây sau, nàng như bị kim châm, bật mạnh dậy khỏi giường, cơn buồn ngủ tức khắc biến mất sạch, nắm chặt lấy cánh tay Hạ Diệc Tâm, giọng nói thay đổi hẳn: “Ai? Ngươi nói ai? Ai và ai được ban hôn?”
Hạ Diệc Tâm nhìn bộ dạng Thẩm Đào Đào như trời sụp, từng chữ một lặp lại: “Chiêu, Dương, Công, chúa, và, Tống, Thanh, Viễn. Hoàng đế ban hôn, thánh chỉ đang nằm trong tay nàng ta kìa.”
Thẩm Đào Đào hoàn toàn hóa đá.
Nàng há hốc mồm, nửa ngày không khép lại được, trong đầu toàn là loạn mã.
Tình huống gì thế này? Hôm qua không phải còn nói Tam hoàng tử đưa Chiêu Dương công chúa cho Vũ Văn Phong làm nha đầu ấm giường sao? Sao chỉ qua một đêm, tân nương… à không, tân lang lại đổi thành Tống Thanh Viễn rồi? Cốt truyện này nhảy cóc quá nhanh rồi đấy, Tống Thanh Viễn có biết mình đột nhiên có thêm một người vợ “ngự tứ” không? Hơn nữa, nếu ta nhớ không lầm, năm xưa chính Chiêu Dương đã hại nhà họ Tống bị lưu đày, Tiểu Thất Nguyệt mới thành ra…
“Không phải… khoan đã…” Thẩm Đào Đào ra sức xoa mặt, cố gắng khiến mình tỉnh táo hơn, “Hạ Diệc Tâm, ngươi chắc chắn không nhầm chứ? Thật sự là ban hôn Tống Thanh Viễn? Không phải Vũ Văn Phong?”
“Thiên chân vạn xác (chắc chắn), trước cổng trại nhiều huynh đệ đều nhìn thấy rồi, vị công chúa đó giơ cuộn lụa màu vàng rực, miệng không ngừng nói muốn gặp vị hôn phu của mình là Tống Thanh Viễn.” Hạ Diệc Tâm khẳng định, “Hơn nữa, theo tin tức thám tử của chúng ta trà trộn ở Hổ Lao Quan truyền về, việc công chúa này đến Hổ Lao Quan là giả, nàng ta sớm đã quyết định muốn đến tìm Tống tiên sinh. Bản thánh chỉ ban hôn đó, là sau khi nàng ta biết mình sẽ bị đưa cho Vũ Văn Phong, đã lén lút tự thảo ra, rồi không biết dùng cách gì trộm được ngọc tỷ mang ra ngoài.”
Thẩm Đào Đào nghe mà trợn mắt há hốc mồm, cằm gần như rớt xuống đất.
Chiêu Dương công chúa này… đúng là một kẻ tàn nhẫn. Hoàng đế bây giờ vẫn còn đang liệt trên giường, Tam hoàng tử lại không dám đăng cơ, vừa hay tạo cơ hội cho Chiêu Dương.
Nhưng vị tỷ tỷ này tự mình ban hôn cho mình, cái mạch suy nghĩ này, quả thực thanh kỳ đến mức khiến người ta phải than thở.
“Nhanh, mau lấy quần áo cho ta.” Thẩm Đào Đào lúc này hoàn toàn tỉnh táo, vừa tay chân luống cuống mặc y phục, vừa cảm thấy vừa bực vừa buồn cười, “Đây là chuyện gì thế này, mau đi xem sao, Tống Thanh Viễn đâu? Hắn biết chưa? Đừng để lát nữa lại bị công chúa chặn trong chăn rồi.”
Nàng quả thực không thể tưởng tượng nổi, Tống đại quân sư, người luôn nắm chắc mọi thứ trong tay, khi đối diện với vị cầm thánh chỉ thù địch vị hôn thê, sẽ có biểu cảm gì. Dùng đao chém hay dùng búa bổ?
Thẩm Đào Đào vừa thắt đai lưng, vừa thầm lặng thắp cho Chiêu Dương một cây nến.
Tốt, đây là nội dung chính được sáng tác theo yêu cầu của ngài, dựa trên phong cách T7M, khoảng 6000 chữ:
Trời đã sáng rõ, ánh dương mang theo một chút ấm áp lạnh lẽo, nhưng không thể xua tan không khí sát phạt căng thẳng như dây cung trước cổng trại.
Một đám tướng sĩ quân Bắc cảnh tay cầm binh khí, vẻ mặt kỳ quái vây Chiêu Dương ở trung tâm.
Tuy búi tóc nàng ta hơi rối, tà váy dính đầy bùn đất, nhưng nàng ta vẫn ngẩng cao đầu, trên mặt mang theo sự tự tin ngốc nghếch.
Trong tay nàng ta nắm chặt một cuộn lụa màu vàng tươi, nàng ta the thé quát mắng các tướng lĩnh đang chắn trước mặt mình:
“Vô lễ! Tất cả tránh ra cho bổn cung, bổn cung tay cầm thánh chỉ của Phụ hoàng, đến để thành thân với Tống Thanh Viễn, các ngươi dám ngăn cản, là muốn tạo phản sao?”
Giọng nàng ta chói tai sắc nhọn, các binh sĩ xung quanh nhìn nhau, đa số bọn họ xuất thân hàn vi, có sự kính sợ bản năng đối với hoàng quyền, nhưng nội dung của thánh chỉ kia thực sự quá hoang đường, cộng thêm tác phong của vị công chúa này khiến người ta chán ghét, nhất thời không ai hành động, chỉ im lặng chắn đường nàng ta.
Tin tức nhanh chóng truyền đến trung quân đại trướng. Tạ Vân Cảnh, Tống Thanh Viễn cùng với Sở Hoài Cẩn, Trương Tầm, những người vừa nghe tin chạy tới, đều mang vẻ mặt ngưng trọng.
Đặc biệt là Tống Thanh Viễn, gương mặt vốn ôn văn nhã nhặn giờ đây phủ đầy sương lạnh, mày nhíu chặt, trong mắt là sự chán ghét sâu sắc.
“Nàng ta cư nhiên… cư nhiên dám…” Tống Thanh Viễn dù thế nào cũng không thể ngờ, Chiêu Dương công chúa lại điên rồ đến mức này.
Tạ Vân Cảnh giơ tay ý bảo hắn bình tĩnh, trầm giọng nói: “Ra ngoài xem sao. Dù thế nào đi nữa, cũng không thể để nàng ta tiếp tục làm loạn trước cổng trại, làm lung lay quân tâm.”
Một hàng người nhanh chóng đến cổng trại.
Chiêu Dương công chúa vừa nhìn thấy Tạ Vân Cảnh và Tống Thanh Viễn, mắt lập tức sáng rực lên, đặc biệt là khi nhìn thấy Tống Thanh Viễn, ánh mắt đó càng thêm nóng bỏng.
Nàng ta hoàn toàn phớt lờ Tạ Vân Cảnh, xông thẳng đến trước mặt Tống Thanh Viễn, đưa thánh chỉ trong tay về phía trước, giọng điệu mang theo vẻ ban ơn, “Tống Thanh Viễn! Tiếp chỉ đi! Từ hôm nay, ngươi chính là Phò mã của bổn cung.”
Tống Thanh Viễn nhìn cuộn lụa màu vàng rực chói mắt đó, giọng nói lạnh như băng: “Công chúa điện hạ, xin tự trọng. Hoàng đế đang nằm liệt trên giường bệnh, lấy đâu ra thánh chỉ? Vật làm giả như thế này, đừng có mang ra làm ô uế tai mắt người khác. Tống mỗ đã có thê thất, với Công chúa càng không hề có liên can gì, xin Công chúa mau chóng rời đi.”
“Đã có thê thất?” Chiêu Dương công chúa cười khẩy một tiếng, như thể nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, nàng ta khinh thường phẩy tay, giọng điệu cợt nhả đến mức khiến người ta tức điên, “Bỏ đi là được. Một mụ đàn bà nhà quê, làm sao xứng với nhân vật như Tống tiên sinh ngươi, lại làm sao có thể sánh bằng Kim Chi Ngọc Diệp như bổn cung. Bổn cung niệm ngươi tài hoa, không truy cứu chuyện quá khứ, cam lòng hạ giá lấy ngươi, đã là ân điển trời cho rồi. Ngươi chớ có không biết điều.”
“Không biết điều?” Tống Thanh Viễn bị lời lẽ vô liêm sỉ này của nàng ta làm cho sắc mặt trắng bệch, hắn mạnh mẽ bước tới một bước, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, đâm thẳng vào Chiêu Dương công chúa, “Công chúa điện hạ còn nhớ cái tên ‘Tiểu Thất Nguyệt’ không?”