Thôn trưởng được vài hậu sinh trẻ tuổi đỡ lấy, vừa ho sù sụ vừa lo lắng hô lớn: “Mau... mau rút về phía bên kia, dưới vách núi có một hang động cổ, cửa hang hẹp nhưng bên trong rộng, dễ thủ khó công, mau vào đó ẩn nấp.”
“Tốt! Triệu tướng quân, ngươi mở đường, ta dẫn người chặn hậu, rút về hang động!” Trương Tầm lập tức đưa ra quyết định.
Triệu Đại Hổ không nói lời thừa thãi, gầm lên một tiếng giận dữ, trường đao vung vẩy càng thêm hung mãnh, cố sức chém giếc mở ra một con đường máu ở phía trước.
Trương Tầm thì chỉ huy binh sĩ, bảo vệ các thôn dân, theo sát phía sau, vừa đánh vừa rút lui.
Thẩm Đào Đào một tay đỡ A Bà, một tay kéo Thiết Đản, Ngô Quả Phụ thì ôm chặt Thổ Đản, bước chân loạng choạng chạy lên núi.
Mặt các nàng dính đầy tro bụi, quần áo cũng bị lửa than liếm cháy thủng vài chỗ.
Tim Thẩm Đào Đào đập thình thịch, một phần vì căng thẳng và phải chạy nhanh, nhưng phần khác lại vì một nỗi bất an ngày càng mãnh liệt.
Nàng vừa chạy, vừa vô thức nhìn quanh, lo lắng tìm kiếm giữa đám đông hỗn loạn.
Nàng cứ cảm thấy... có điều gì đó không đúng. Dường như đã bỏ sót một chuyện gì đó vô cùng quan trọng.
Nàng lắc đầu, ép mình tập trung tinh thần, trước hết phải lo lắng cho tình cảnh trước mắt. Nàng cẩn thận bảo vệ A Bà và hai đứa trẻ, theo dòng người rút về hướng hang động.
Sắp sửa hội hợp được với Trương Tầm và Triệu Đại Hổ... Ngay khi nàng vừa đặt chân lên con đường núi khúc khuỷu, một tia điện quang bỗng lóe lên trong đầu.
Đại Tráng.
Suốt một đêm không thấy Đại Tráng.
Ngày thường vào giờ này, Đại Tráng đúng là hay lên núi sau xem có bắt được thỏ rừng hay gà rừng không, nên ban đầu khi trong thôn nổi loạn, tuy nàng lo lắng, nhưng cũng không để tâm lắm, nghĩ rằng Đại Tráng đang ở trên núi, nghe thấy động tĩnh nhất định sẽ lập tức chạy về.
Nhưng... thôn xóm náo loạn đến mức này, lửa cháy ngút trời, tiếng hô giếc chóc chấn động cả mặt đất, động tĩnh lớn như vậy, dù là ở trong sơn cốc sâu nhất cũng phải nghe thấy rồi.
Đại Tráng hiếu thảo như thế, quan tâm A Bà như thế, nghe thấy động tĩnh, nhất định sẽ lập tức liều mạng chạy về nhà.
Thế nhưng... trận chiến đã kéo dài đến mức này, mà Đại Tráng vẫn chưa hề xuất hiện.
Hắn không thể nào không trở về, trừ phi... trừ phi hắn căn bản không thể trở về, hoặc... hắn gặp phải chuyện gì đó, khiến hắn không cách nào trở lại.
Thẩm Đào Đào chợt dừng bước, sắc mặt trắng bệch như giấy, cánh tay nắm chặt lấy A Bà vô thức siết chặt.
“Đào nha đầu? Sao vậy? Mau đi thôi!” A Bà bị nàng kéo lảo đảo, khó hiểu quay đầu hỏi.
Ngô Quả Phụ cũng dừng lại, thở dốc hỏi: “Đào... cô nương, sao thế?”
Thẩm Đào Đào cắn chặt môi, không dám nói ra suy đoán trong lòng, chỉ có thể nói: “Ta hơi mệt thôi, không sao, chúng ta mau đi, đuổi kịp Triệu Đại Hổ và những người khác.”
Nghe nàng nói vậy, những người khác cũng không nghi ngờ gì, chỉ cúi đầu vội vã đi đường.
Ngô Quả Phụ kéo Thiết Đản và Thổ Đản, vừa mới rẽ qua một sườn núi, đột nhiên, chân nàng vấp phải thứ gì đó, suýt chút nữa thì ngã, cúi đầu nhìn xuống.
“A!” Một tiếng thét chói tai xé rách rừng núi.
Dưới ánh lửa bốc cháy từ ngôi làng xa xa, chỉ thấy trên con đường mòn phía trước, rải rác la liệt rất nhiều thi thể.
Chết thảm vô cùng, kẻ thì bị những thanh tre vót nhọn đâm xuyên ngực, kẻ thì bị bẫy thú kẹp đứt ngang lưng, kẻ thì rơi xuống hố bẫy cắm đầy chông nhọn... Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng đậm.
“Người... người chết, rất nhiều người chết.” Ngô Quả Phụ sợ đến hồn phi phách tán, vội vàng ôm chặt Thiết Đản và Thổ Đản vào lòng, che mắt chúng lại, bản thân nàng cũng run rẩy khắp người, chân mềm nhũn không đứng vững.
Thẩm Đào Đào và A Bà đi phía sau nghe thấy tiếng thét chói tai, lòng thắt lại, vội vàng tăng tốc xông tới.
Thẩm Đào Đào thoáng nhìn thấy những thi thể và những cơ quan thô sơ đã được kích hoạt xung quanh, dây bẫy, đá rơi, hố chông tre... Tim nàng bỗng chốc chìm xuống.
Thủ pháp này... quá đỗi quen thuộc, là thủ đoạn tuyệt diệt dùng để săn bắt mãnh thú cỡ lớn. Ở ngọn núi phía sau này, kẻ dám bố trí loại cơ quan ác liệt mang tính đồng quy ư tận ấy, chỉ có một người.
Đại Tráng!
“A Bà, Ngô thẩm tử, hai người đừng động, cứ đứng yên ở đây, ngàn vạn lần đừng đi lung tung.” Thẩm Đào Đào lập tức lên tiếng ngăn cản mấy người đang định đi đường vòng, nàng hít sâu một hơi, ép mình trấn tĩnh lại, cẩn thận từng bước tiếp cận khu vực chết chóc kia.
Nàng nín thở, kiểm tra kỹ lưỡng các thi thể. Đây đều là tử sĩ của Triệu gia quân, hơn nữa đều là cao thủ, làm sao có thể dễ dàng trúng phải cái bẫy rõ ràng như vậy? Trừ phi... bọn chúng đang truy đuổi thứ gì đó, vội vàng không chọn đường, hoặc bị thứ gì đó thu hút toàn bộ sự chú ý.
Nàng nhìn theo hướng các thi thể ngã xuống, tất cả tử sĩ đều ngã về cùng một hướng.
Hướng đó, là một góc tối tăm hơn trong sâu thẳm sơn cốc.
Tim Thẩm Đào Đào đập càng lúc càng nhanh, một dự cảm chẳng lành gần như khiến nàng nghẹt thở.
Nàng nắm chặt nắm đấm, nương theo ánh sáng yếu ớt, từng bước mò mẫm đi về phía đó.
Chưa đi được bao xa, nàng đã thấy một cái hang bị cỏ dại che nửa, đó là một hố bẫy thú bỏ hoang, là cái bẫy cỡ lớn trước đây thợ săn dùng để bắt lợn rừng, gấu.
Bên miệng hố, rải rác nhiều vết tích giao chiến hơn, cùng với một vũng máu đã chuyển sang màu đen và đông lại, kéo dài đến tận miệng hố.
Thẩm Đào Đào lao đến bên miệng hố, thò đầu xuống nhìn.
Chỉ thấy dưới đáy hố, một thân hình cao lớn quen thuộc, đang cuộn tròn bất động ở đó, toàn thân đầy máu, sắc mặt xám ngắt, không phải Đại Tráng thì là ai.
Trong tay hắn, vẫn còn nắm chặt một sợi dây thừng gai thô, đầu kia của sợi dây nối với một cơ quan được bố trí khéo léo phía trên vách hố.
Trong khoảnh khắc, Thẩm Đào Đào đã hiểu ra tất cả.
Đại Tráng căn bản không phải bị trượt chân rơi xuống, hắn là cố ý.
Hắn nhất định đã phát hiện ra những tử sĩ lẻn vào hậu sơn, có ý đồ bao vây thôn xóm này.
Hắn biết mình đơn độc không thể đối chọi, nên đã nghĩ ra cách đặt mình vào chỗ chết mà tìm đường sống.
Hắn cố ý để mình bị trọng thương, tỏa ra mùi máu tanh nồng đậm, dụ dỗ những cao thủ truy tung kia đến gần kiểm tra.
Các tử sĩ ngửi thấy mùi máu tanh, phát hiện dưới hố có một “thôn dân” bị trọng thương, nhất định sẽ thả lỏng cảnh giác, tiến sát miệng hố để bắt sống.
Và ngay khoảnh khắc bọn chúng tiến sát miệng hố, sự chú ý bị Đại Tráng trọng thương dưới đáy hố thu hút, Đại Tráng đã kéo sợi dây chính trong tay, sợi dây nối với tất cả cơ quan trí mạng xung quanh.
Dây bẫy, đá rơi, chông tre, bẫy thú... đồng loạt kích hoạt trong nháy mắt, bắt trọn những tinh nhuệ tử sĩ này.
Đồng quy ư tận!
Nước mắt Thẩm Đào Đào tuôn rơi như suối.
Nàng đương nhiên nhận ra cơ quan này, đây là phương án dự phòng nàng và Đại Tráng đã tùy tiện dạy nhau khi bố trí bẫy đối phó với thú lớn trên núi trước đây.
Lúc đó nàng còn nửa đùa nửa thật nói: “Đại Tráng ca, cách này quá tàn nhẫn, là kế tuyệt tử, trừ khi vạn bất đắc dĩ, ngàn vạn lần đừng dùng nhé.”
Không ngờ... Đại Tráng nhanh như vậy đã dùng tới, dùng chính mạng sống của mình làm mồi nhử.
Người đàn ông chất phác, thật thà này, đã dùng cách bi thảm nhất, thanh trừ một lượng lớn kẻ thù trí mạng cho các hương thân đang chạy nạn.
“Đại Tráng ca...” Thẩm Đào Đào nghẹn ngào, không dám lên tiếng quá lớn, sợ kinh động A Bà phía sau.