Thâm Hải Dư Tẫn

Lượt đọc: 15449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 100
trong lịch sử hư cùng thực

“Thuyền trưởng, ngài chắc chắn làm như vậy không sao chứ?" Alice vội vã nhìn chằm chằm vào TNgọn lửa nhỏ” trong tay Duncan, hai tay không ngừng nắm lấy viền ren trang trí trên váy, "Đừng có đốt nhà tôi đấy."

Duncan nâng một đoàn linh thể chi hỏa trong tay, vừa tìm chỗ đặt lên "Linh cữu" của Alice vừa bất đắc dĩ nhìn con rối: "Linh thể chi hỏa của ta hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát – chẳng lẽ cô không tin ta sao?"

Alice nghe vậy vội xua tay: "Tôi tin, tôi tin..."

Duncan lúc này mới thu lại ánh mắt, lấy lại bình tĩnh.

Với điều kiện hiện tại trên Thất Hương Hào, việc tiến hành một cuộc kiểm tra hoàn chỉnh "Linh cữu" của Alice là bất khả thi. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể thực hiện một vài "nghiên cứu sơ bộ". Hiện tại, khi khả năng khống chế linh thể chi hỏa đã thuần thục hơn, hắn lờ mờ tìm ra được cách sử dụng ngọn lửa này để khám phá bí mật bên trong những đồ vật siêu phàm.

Hắn vẫn chưa dám tùy tiện dùng ngọn lửa này lên người Alice, nhưng nếu dùng để nghiên cứu chiếc hòm gỗ của cô. thủ lại là chuyện khác.

Sau khi chuẩn bị kỹ càng, Duncan rốt cục từ từ vươn tay, đầu ngón tay giữa kéo theo ngọn lửa chạm vào mặt ngoài chiếc hòm gỗ hoa lệ.

Ngọn lửa như một cái bóng ma ảo ảnh, lặng lẽ chìm vào bên trong. Alice mở to mắt, cẩn thận quan sát động tĩnh trước mắt. Chỉ sau hai ba giây im lặng ngắn ngủi, cô nhìn thấy một mảnh ánh sáng ảo ảnh đột nhiên khuếch tán trong tầm mắt.

Linh thể chi hỏa bắt đầu thiêu đốt trên thùng gỗ, từ trong ra ngoài! Toàn bộ chiếc rương trong chớp mắt trở nên mờ ảo, và trong cảnh tượng như thật như ảo này, ngọn lửa hừng hực nhanh chóng lấp đầy từng chi tiết bên trong chiếc rương, như thể nó đang tái tạo "khung xương" kết cấu của nó!

"Ái, thuyền trưởng thuyền trưởng, cháy rồi cháy rồi!"

Con rối hốt hoảng la lớn, nhưng không ai đáp lời - Duncan lúc này đã đồn hết sự chú ý vào việc điều khiến ngọn lửa và cảm nhận "Linh cữu”. Anh biểu cảm nghiêm túc nhìn ngọn lửa bập bùng và chiếc hòm gỗ hư ảo trước mắt, bên tai văng văng tiếng Alice mơ hồ như từ một thế giới khác vọng lại.

Tâm thần Duncan dần dần tĩnh lặng. Anh cảm thấy xung quanh ngày càng yên tĩnh, ngay cả sóng gió vĩnh viễn không ngừng trên Vô Ngân Hải dường như cũng dần xa rời cảm giác của mình. Anh cảm thấy sức mạnh của mình đang xâm nhập vào một "nơi" cực kỳ rộng lớn, và ngày càng nhiều "cảm giác" đang truyền vào ý thức của anh thông qua con đường do ngọn lửa tạo ra.

Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với khi anh dùng ngọn lửa cải tạo Thái Dương Hộ Phù!

Nếu phải so sánh, việc dùng ngọn lửa cải tạo Thái Dương Hộ Phù mang lại cho anh cảm giác như đổ đầy một chén nước, thật nhẹ nhàng. Còn giờ phút này, anh cảm thấy ngọn lửa của mình đang cuồn cuộn mãnh liệt rót vào một cái hồ lớn, cả hai thể lượng hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Đây chính là sự khác biệt giữa vật phẩm siêu phàm sản xuất hàng loạt và vật dị thường xếp hạng 099?

Duncan chợt hiểu ra điều gì đó. Và ngay khi ý nghĩ này lóe lên, anh đột nhiên cảm thấy ngọn lửa cuối cùng đã đạt đến một đỉnh cao nào đó - sự truyền tải sức mạnh trở nên thông suốt như dòng sông. Ngay sau đó, một dòng "ký ức” mãnh liệt tràn vào đầu ócl

Tiếng sóng biển... Sóng biển đang vỗ vào một bờ biển xa lạ, gió lạnh buốt thổi qua tường cao, những bức tường lũy nguy nga đứng sừng sững ở phía xa, mờ mờ ảo ảo như bị băng phong. Còn có đám người... Lảo đảo, mờ tối, chỉ thấy hình dáng đám người...

Tầm mắt Duncan trôi nổi ở một nơi nào đó, dường như cách mặt đất hai ba mét trên không. Anh kinh ngạc nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy một thành bang xa lạ và một đài cao trên bờ biển. Anh thấy những bóng đen tụ tập quanh đài cao, những bóng đen lờ mờ đó dường như là đám người, nhưng không thể nhìn rõ bất kỳ ai.

Âm thanh ong ong từ bốn phương tám hướng truyền đến, tựa như tiếng xì xào bàn tán của mọi người, vừa vang dội lại vừa ẩm ỳ lạ thường. Duncan cố gắng phân biệt, cuối cùng phát hiện đó căn bản không phải tiếng nói chuyện của mọi người, mà là vô số "tiếng lòng" – những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, những lời độc thoại trong bầu không khí căng thẳng kìm nén, những lời cầu nguyện Thần Minh và những lời khẩn cầu trong sợ hãi.

Những "bóng đen" đó không mở miệng, nhưng tiếng lòng của họ lại như bão táp quét sạch đài cao ven biển.

Duncan khẽ động lòng, đột nhiên quay đầu lại.

Dưới ánh sáng mờ tối của bầu trời tái nhợt, anh nhìn thấy một vật cao ngất.

Một đoạn đầu đài – lưỡi dao sắc bén của nó lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối.

Với những kiến thức lịch sử ít ỏi trong đầu và liên tưởng đến nguồn gốc của Dị Thường 099, Duncan đã ý thức được mình đang ở đâu.

Anh nhìn xuống phía dưới đoạn đầu đài. Dường như khi nhận thức của anh dần vững chắc, thân ảnh mờ ảo bên dưới đoạn đầu đài cũng nhanh chóng trở nên rõ ràng.

Anh thấy vị Nữ Vương, vị Hàn Sương Nữ Vương bị quân phản loạn xử tử nửa thế kỷ trước - mái tóc bạc của bà như thác nước, đôi mắt màu tím nhạt vẫn sáng ngời trong bóng tối. Bà mặc một bộ quần áo có vẻ đơn bạc trong gió rét, nhưng vẫn cắn răng để cơ thể không hề run rẩy.

Bà quả nhiên có khuôn mặt giống hệt Alice.

Duncan cảm thấy có chút kỳ quái. Anh nhìn người phụ nữ có dung mạo giống hệt Alice, dù biết đây mới là "chính thể" trong lịch sử, nhưng anh vẫn không khỏi bị hình tượng con rối tinh nghịch trên thuyền chi phối ấn tượng ban đầu trong đầu. Một giây sau, một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh –

"Thời gian của ngươi đến rồi, Hàn Sương Nữ Vương."

Giọng nói này lạnh lẽo và xa xôi, như xuyên qua tấm màn lịch sử vang lên bên cạnh đoạn đầu đài.

Một giây sau, Duncan thấy hai bóng ma đột ngột xuất hiện bên cạnh đoạn đầu đài. Hai bóng ma đó tiến đến bên cạnh Hàn Sương Nữ Vương, dường như muốn đè cánh tay Nữ Vương xuống để bà quỳ rạp xuống dưới đoạn đầu đài, nhưng Nữ Vương đứng vững như bản thạch, hai bóng ma cao lớn kia lại suy nhược vô lực như trẻ con.

Duncan nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh bỗng trở nên dữ dội hơn vừa rồi. Vô số bóng đen đột nhiên nhao nhao lay động, thậm chí còn xen lẫn một vài tiếng kêu to rõ ràng – giọng nói lạnh lẽo và xa xôi kia lại vang lên, lần này dường như có thêm một phần phẫn nộ: "Im lặng! Duy trì trật tự pháp trường!"

Nhiều bóng ma hơn xuất hiện quanh đoạn đầu đài. Hàn Sương Nữ Vương cuối cùng bị áp giải xuống dưới chiếc hình cụ lạnh lẽo. Bà quỳ rạp xuống trong bụi bặm lạnh lẽo, nhưng vẫn ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn về phía những bức tường cao của thành bang ở phía xa. Và phía trên cổ bà, lưỡi dao sắc bén nặng nề bắt đầu từ từ nâng lên, kèm theo tiếng kéo két két...

Duncan nhíu mày. Dù biết đây chỉ là ảo ảnh lịch sử, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt "Alice", anh vẫn vô thức bước lên phía trước, muốn vươn tay...

Nhưng ngay khoảnh khắc anh vừa có "động tác", Hàn Sương Nữ Vương dưới đoạn đầu đài đột nhiên khẽ động đầu – bà nhìn chằm chằm vào vị trí của Duncan, nhìn chằm chằm vào nơi vốn không nên có gì trong không gian thời gian của bà. Bà há to miệng, rõ ràng nhưng lại nhẹ nhàng nói:

"Vô luận ngài là ai, xin đừng ô nhiễm lịch sử."

Duncan kinh ngạc dừng lại. Và ngay sau đó, anh càng kinh ngạc hơn khi nghe thấy có người kêu lên bên cạnh đoạn đầu đài: "Ngươi đang nói chuyện với ai?!"

Hàn Sương Nữ Vương đã thu lại tầm mắt. Dường như bà đột nhiên suy nghĩ thông suốt điều gì đó, trên khuôn mặt vốn lạnh lẽo lộ ra một nụ cười thoải mái. Bà quay đầu, dường như đang nói với người hành hình bên cạnh: "Động thủ đi, trước khi mặt trời lặn."

Đoạn đầu đài đột ngột hạ xuống.

Vô biên vô tận hắc ám đột nhiên từ bốn phương tám hướng ập đến. Những ảo ảnh trong lịch sử bắt đầu xé rách thành những mảnh quang ảnh tả tơi. Duncan cảm thấy mối liên hệ của mình với "nơi này" đang nhanh chóng suy yếu. Anh biết, màn "tiếng vọng" này đã đến hồi kết. Và trong ảo ảnh đang không ngừng tan vỡ và rời xa, anh vẫn có thể nghe thấy những âm thanh ồn ào vụn vặt. Những âm thanh này lúc gần lúc xa, anh chỉ có thể mơ hồ nghe được vài câu rời rạc –

”.Hàn Sương Nữ Vương đã chết, chúng ta chặt đứt con đường trở về thế giới hiện thực của Thất Hương Hào."

"...Le Nola mưu toan kiến tạo chiếc Thất Hương Hào thứ hai... Bà ta cấu kết với bóng ma á không gian, chứng cứ vô cùng xác thực, chết chưa hết tội..."

"...Quan chấp chính mới sẽ nhanh chóng tái tạo trật tự, tất cả tài liệu liên quan đến kế hoạch Thăm Dò Tiềm Uyên đều sẽ bị tiêu hủy... Những người tích cực báo cáo còn có cơ hội được khoan dung..."

"...Toàn lực truy kích phản hạm Hải Vụ Hào và hải quân đào tẩu... Sinh tử mặc kệ... Chờ một chút, âm thanh gì vậy... Mau rời đi, nơi này sắp sụp đổ!"

Tiếng kinh hô, tiếng kêu to, tiếng đổ sụp của những vật thể khổng lồ, tiếng sóng biển gào thét mãnh liệt...

Duncan đột ngột thoát khỏi bóng tối vô biên, như từ một cuộc lặn sâu trở lại mặt biển. Trong bóng tối cuối cùng, anh nghe thấy những tiếng vang liên tiếp ầm ầm kéo đến, nghe như thể toàn bộ vách đá từ bờ biển sụp đổ xuống biển cả.

Anh tận mắt chứng kiến một đoạn lịch sử, lại nghe thấy đoạn lịch sử này rơi vào hư vô trong bóng tối.

Anh nhìn thấy một ảo ảnh trong lịch sử, ảo ảnh đó thỉnh cầu anh đừng ô nhiễm lịch sử.

Anh từ từ mở mắt, thấy khoang thuyền quen thuộc, nghe tiếng sóng biển quen thuộc. Anh còn thấy con rối quen thuộc đang ngồi ở đầu giường, vừa "ba nhi" một tiếng nhổ đầu ra, lại "ba nhi" một tiếng nhét trở lại, chơi đến quên trời đất.

Duncan: "...?"

Khoa Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »