Thâm Hải Dư Tẫn

Lượt đọc: 14563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
thù lao

Duncan lấy lại bình tĩnh, hướng phía cửa tiệm nơi hai vị quan trị an đang đứng mà đi tới.

Trong lòng hắn khá thoải mái – dù sao mình cũng chẳng gây ra phá hoại gì, cũng không hề có xung đột nào với chính quyền. Thuyền trưởng Duncan nổi tiếng là thế, nhưng cái danh "thiên tai di động trên Vô Ngân Hải" thì liên quan gì đến một chủ cửa hàng đồ cổ trung thực, làm ăn đàng hoàng như hắn?

Nghĩ kỹ thì hành động đáng ngờ nhất của hắn có lẽ là tham gia một buổi tụ tập của đám tà giáo đồ – nhưng sau đó hắn đã nhiệt tình báo cáo lại sự việc rồi cơ mà!

Khoan đã... Báo cáo?

Duncan chợt nhớ ra chuyện này, lập tức lờ mờ đoán ra nguyên nhân hai vị quan trị an ghé thăm. Bước chân hắn trở nên tự tin hơn hẳn. Nhưng Nina rõ ràng không có được sự điềm tĩnh đó, thấy chú xuống lầu, cô vội vàng tiến lên đón, đồng thời ghé sát vào, hạ giọng lo lắng: "Chú, lát nữa hai vị quan trị an hỏi gì thì chú phải khai báo thành thật đó..."

Duncan khựng lại một nhịp, nhìn "cháu gái” mình với ánh mắt kỳ lạ: "Trong lòng cháu, chú là loại người thế hả?”

Nina có chút ấm ức nhìn người chú có "tiền sử" không mấy tốt đẹp, thường xuyên bị người ta tìm đến tận cửa vì say xỉn hoặc đánh nhau ở sòng bạc này... Nếu không phải vậy thì quan trị an còn có thể đến tìm chú vì chuyện gì nữa?

Duncan: "..."

Anh bất đắc dĩ thở dài, bước ra cửa tiệm, nở nụ cười tươi rói với hai người mặc đồng phục màu xanh đậm: "Chào buổi sáng, hai vị tiên sinh, xin hỏi có việc gì không?"

"Chào Duncan Strain tiên sinh," viên quan trị an lớn tuổi hơn mở lời, giọng điệu lịch sự nhưng vẫn mang tính công vụ, "Chúng tôi tìm đến đây theo địa chỉ đăng ký – hôm qua ngài đã báo cáo một manh mối cho nhân viên tuần tra và nó đã được xác minh. Chúng tôi đại diện cho tòa thị chính cảm ơn ngài vì đã đóng góp vào việc giữ gìn trật tự thành phố, và mang đến phần thưởng."

Vừa dứt lời, viên quan trị an trẻ tuổi bên cạnh liên bước lên một bước, đưa cho anh một bọc giấy trông khá dày đặn.

Nina đứng bên cạnh đã mở to mắt nhìn.

Duncan vừa rồi đã đoán được ý đồ của hai viên quan trị an, chắc hẳn là chuyện anh báo cáo về sào huyệt của đám tà giáo đồ có kết quả. Nhưng anh không ngờ họ lại trực tiếp mang tiền thưởng đến tận cửa. Anh có chút bất ngờ nhận lấy bọc giấy, nhìn thấy dòng chữ "435 Sora" được đóng dấu sáp cẩn thận. Đối với cư dân khu Hạ Thành, đây là một khoản tiền thưởng vô cùng lớn.

"Thì ra còn có tiền thưởng nữa..." Duncan bóp nhẹ bọc giấy, cảm nhận được độ dày của tiền mặt, "Lúc ấy tôi không nghĩ được nhiều đến vậy."

"Đương nhiên là có tiền thưởng rồi – quan chấp chính vô cùng coi trọng việc trấn áp các hành vi tội ác trong thành phố, đặc biệt là trong thời gian gần đây. Mọi báo cáo hiệu quả đều sẽ nhận được phần thưởng thiết thực và hậu hĩnh," viên quan trị an trẻ tuổi mỉm cười, "Huống hồ, manh mối mà ngài cung cấp... rất bất thường."

Nghe vậy, Duncan khẽ động lòng, giả vờ lơ đãng hỏi: "À, lúc đó tôi nghe thấy động tĩnh bên đó không ổn nên không dám đến gần xem kỹ. Rốt cuộc bên đó đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Hai viên quan trị an liếc nhìn nhau, sau đó bước vào trong tiệm. Nina thấy vậy thì sững sờ một chút, rồi nhanh chóng tiến lên đóng cửa tiệm lại.

"Chúng tôi không trực tiếp đến hiện trường, việc này do đội phòng vệ xử lý, nhưng theo thông tin nhận được... tình hình hiện trường rất khốc liệt," viên quan trị an trẻ tuổi hơn lên tiếng. Anh vẫn chưa hoàn toàn học được cái giọng điệu công vụ của những người thâm niên, "Việc ngài không tùy tiện đến gần mà tìm nhân viên tuần tra báo cáo là đúng đắn, nếu không chắc chắn sẽ lâm vào nguy hiểm."

Người trẻ tuổi vừa dứt lời, viên quan trị an còn lại cũng tiếp lời: "Tình hình cụ thể dân thường không cần biết, chúng tôi chỉ muốn nhắc nhở một câu – gần đây hoạt động của tà giáo trong thành phố ngày càng nhiều, không nên nhắc với người ngoài về việc ngài báo cáo và nhận thưởng."

Duncan ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng hiểu ra.

Đây là khu Hạ Thành, nơi nước bẩn và độc chướng hội tụ, những thứ mà Prand không muốn thấy ánh sáng đều ấn chứa trong những ngõ hẻm cũ nát này. Và khi dị đoan tà thuyết rục rịch, chúng cũng tất yếu sẽ ẩn mình ở những nơi như thế này.

Mặc dù con đường nơi tiệm đồ cổ tọa lạc đã là một trong những khu vực tương đối tươm tất ở Hạ Thành, cách xa những khu ổ chuột tồi tàn nhất, nhưng xét về góc độ chứa chấp ô uế, thì toàn bộ Hạ Thành khu kỳ thật đều không sai biệt lắm.

Và từ một khía cạnh khác, cho dù không tính đến khả năng những người bình thường trong khu vực này có thể che giấu phần tử tà giáo, thì một người "báo cáo với chính quyền và nhận tiền thưởng" ở đây cũng có thể trở thành đối tượng bị người khác cảnh giác.

Những quan trị an quen thuộc tình hình nơi này đương nhiên biết điều đó. Họ đang nhắc nhở theo thông lệ, và cũng thực sự là có ý tốt.

Duncan nghĩ ngợi, cảm thấy lời nhắc nhở của họ rất đúng.

Nơi này quả thực dễ dàng sản sinh ra tà giáo đồ - trong túi anh hiện tại còn cất cái huy hiệu Thái Dương kia kìa.

"Cảm ơn các anh đã nhắc nhở," anh thành khẩn cảm ơn. Mặc dù không biết trình độ trung bình của phần lớn quan trị an ở đây như thế nào, nhưng ít nhất hai người trước mắt đã để lại cho anh ấn tượng không tệ, "Hai anh có muốn nghỉ chân một lát không?"

"Không cần," viên quan trị an lớn tuổi khoát tay, quay người đi về phía cửa tiệm, "Chúng tôi còn có nhiệm vụ tuần tra."

Viên quan trị an trẻ tuổi thì quay đầu lại trước khi đi: "Nếu sau này vẫn gặp phải manh mối tương tự, hoan nghênh ngài kịp thời báo cáo – sự an toàn của thành phố ảnh hưởng đến mỗi người chúng ta."

"Đương nhiên," Duncan bóp nhẹ bọc giấy trong tay, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành, "Tôi luôn là một công dân tốt quan tâm đến trật tự thành phố."

Hai vị quan trị an rời khỏi tiệm đồ cổ của "người công dân tốt nhiệt tình Duncan tiên sinh”. Mãi đến khi hai bóng dáng mặc đồng phục biến mất trên đường phố, Nina mới hoàn hồn, nhìn chú mình - Duncan đang mở bọc giấy, đếm từng tờ tiền giấy xanh xanh đỏ đỏ bên trong. Tiếng sột soạt của tiên giấy mang đến cho cô một chút cảm giác chân thực: "Chú. Đây thật sự là tiền thưởng của tòa thị chính sao? Chú vậy mà. Thật.

Cô gái há miệng nửa ngày, cuối cùng vẫn không nỡ nói ra câu "Chú vậy mà thật sự có thể làm ra chuyện tốt".

Duncan biết Nina đang nghĩ gì, cũng biết cô đang nghi ngờ điều gì. Anh cười: "Chỉ là hôm qua trên đường về nhà báo cáo một chút hành vi phạm pháp thôi mà – chú mày luôn nhiệt tình với công ích."

"Nina..."

"Bất quá có thể có tiền thưởng cao như vậy thì ngược lại khiến chú hơi bất ngờ," Duncan không đợi Nina mở miệng, liền lại cúi đầu xuống nhìn những tờ tiền trong tay một cách đầy suy tư, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Cái này còn kiếm nhanh hơn buôn bán nữa..."

Còn một câu anh không nói ra miệng: Căn cứ tình báo đã nắm được, còn có không biết bao nhiêu tà giáo đồ đến từ các thành bang khác nhau đang ẩn nâu trong thành phố này.

Đấy cũng là tiền cả đấy!

Nina không kịp phản ứng: "Chú nói gì cơ?"

"Không có gì," Duncan khoát tay, vừa suy nghĩ về cái nghề kiếm tiền mới này vừa thuận miệng nói, "Cháu không phải nên đến trường sao? Đi sớm đi kẻo muộn – đúng rồi, thầy Morris khi nào đến thăm gia đình?"

"Buổi chiều, buổi chiều cháu chỉ có một tiết thôi," Nina nói, rồi như nghĩ ra điều gì, "Chú hôm nay còn muốn ra ngoài à?"

Duncan gật đầu: "Ừm, ra ngoài một chuyến, để kịp về nhà trước khi thầy lịch sử của cháu

Nghe vậy, Nina lập tức ném cho anh một ánh mắt nghi ngờ: "Chú định đi đâu?"

Duncan cười đặc biệt tươi: "Chú đi săn."

Anh đã có một ý tưởng. Nếu huy hiệu Thái Dương dễ làm như vậy, chính quyền lại hào phóng phát tiền như thế, thì tội gì không tận dụng cơ hội này? Dù sao, ngay cả khi không có yếu tố "báo cáo lĩnh tiền", chỉ vì đảm bảo môi trường xung quanh mình yên ổn, anh cũng sẽ tìm đám tà giáo đồ gây sự. Hiện tại xác định là sau khi tìm bọn chúng gây sự còn có thể kiếm thêm một khoản nữa, sao lại không làm?

Nina là một cô nương thông minh. Dù không biết nội tình khác của Duncan, cô cũng lập tức đoán được ý nghĩa của từ "đi săn" trong lời nói của chú. Đôi mày thanh tú của cô lập tức nhíu lại: "... Chú làm như vậy là không đúng đâu. Hôm qua chú còn nói muốn mở cửa tiệm đàng hoàng, còn nói muốn chỉnh đốn lại tình hình trong tiệm, muốn chiêu mộ nhân viên nữa mà..."

"Quan tâm đến trị an thành phố và an tâm mở tiệm đâu có mâu thuẫn," Duncan vung tay lên, "Cháu đến trường đi thôi, chú tự có chừng mực.”

Nhưng anh không ngờ rằng Nina nghe vậy lại tìm một cái ghế ngồi xuống bên cạnh.

"Nina?"

"Chú, nguy hiểm lắm." Nina ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Duncan.

Duncan: "Ờ... Thực ra..."

“Cháu muốn trông chừng chú," Nina ngoan cường ngồi ở đó, "Vừa rồi hai vị quan trị an kia đều nói rồi, gần đây trong thành phố không an toàn. Không cẩn thận gặp chuyện thì coi như xong, sao còn có thể chủ động đi tìm những cái nguy hiểm đó chứ?”

Duncan có chút sững sờ nhìn cô gái chỉ mới 17 tuổi này.

Anh đột nhiên ý thức được, đối phương thực sự đang quan tâm mình – bằng một cách mà cô cho là đúng đắn và an toàn, quan tâm đến "người chú bệnh tật nhiều năm, thân thể suy yếu, làm việc lỗ mãng, gần đây lại vội vã muốn kiếm tiền".

"Cháu không muốn xe đạp." Nina cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Đi học đi." Duncan đột nhiên thở ra một hơi, mang theo nụ cười tiến lên xoa đầu Nina.

Nina kinh ngạc ngẩng đầu.

"Cháu nói đúng, nguy hiểm lắm," Duncan rất nghiêm túc nhìn Nina, "Chú cũng không đi đâu hết, chú ở trong tiệm chờ người về."

Khoa Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »