Sau khi xác nhận Alice không phản ứng với bất kỳ "Từ khóa” nào, và hoàn toàn không biết gì về thông tin liên quan đến năng lực "Chém Đầu”, Duncan quyết định kể cho con rối bị nguyền rủa mơ hồ này nghe về những gì mình vừa nắm được.
Bởi vì lúc này, hắn đã lờ mờ có một phỏng đoán: Có lẽ Dị Thường 099 — Nhân Ngẫu Linh Cữu, mấu chốt của vật dị thường này không phải là bản thân con rối Alice, mà là "Linh cữu" của cô ta.
Trên Vô Ngân Hải, sóng yên biển lặng, khoang thuyền nhẹ nhàng lắc lư theo nhịp sóng, trong ánh đèn chập chờn, thuyền trưởng U Linh chậm rãi kể lại kiếp trước kiếp này của Nhân Ngẫu Linh Cữu – khiến cho con rối sợ hãi suýt chút nữa co rúm lại thành một cục.
Duncan mặt không đổi sắc nhìn Alice đang ngồi thu lu trên góc giường, dựa lưng vào vách tường ôm đầu: "Ngươi có cần phải khẩn trương đến vậy không?"
"Thì... thì nghe đáng sợ quá mà!" Giọng Alice lạc đi, hệt như một cô nương bình thường vừa nghe xong chuyện ma, "Cái gì mà chém đầu không phân biệt, cái gì mà chết sạch trong phạm vi mới dừng tay, cái gì mà không ngừng mở rộng lãnh địa... Cái này cái này cái này... Tôi hoàn toàn không biết gì hết!"
“Giờ thì ta tin ngươi thật sự không biết,” Duncan liếc nhìn Alice, Nhưng đây đúng là thông tin về Dị Thường 099 — Nhân Ngẫu Linh Cữu.”
Alice ôm đầu, cứng đờ ngước nhìn Duncan: "Vậy..."
"Vậy nên hiện tại ta có hai phỏng đoán. Thứ nhất, những chuyện chém đầu kia có lẽ là năng lực mà ngươi vô ý thức phát động. Vì bản thân ngươi là một vật dị thường, rất có thể lực lượng của ngươi chỉ là một hiệu ứng phạm vi bị động. Ngay cả khi ngươi đang ngủ say, nó cũng không ảnh hưởng đến việc hiệu ứng chém đầu xảy ra."
Duncan nói, từ từ đứng dậy khỏi ghế. Hắn tiến đến trước chiếc hòm gỗ hoa lệ, dùng mũi thanh kiếm dài chạm vào nó.
"Thứ hai, năng lực chém đầu của Nhân Ngẫu Linh Cữu có lẽ không đến từ bản thân con rối, mà đến từ Linh cữu."
"Linh cữu. Ý anh là cái rương của tôi?" Alice từ từ mở to mắt, ý thức theo động tác của Duncan mà đổ dồn vào chiếc rương gỗ bên giường. Con rối chậm tiêu này dường như lúc này mới phản ứng được: "Ý anh là."
"Dị Thường 099 có tên đầy đủ là Nhân Ngẫu Linh Cữu... Nói cách khác, ngươi và chiếc hòm gỗ của ngươi cộng lại mới là Dị Thường 099 hoàn chỉnh. Còn ta, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi đã vô thức cho rằng ngươi là phần chủ đạo... Vì lúc đó ta chưa rõ ràng cái tên đầy đủ Nhân Ngẫu Linh Cữu," Duncan xoa cằm, vừa suy tư vừa nói, "Giờ nghĩ kỹ lại, từ Nhân Ngẫu Linh Cữu... bản thân nó có vẻ nhấn mạnh vào phần sau hơn?"
Alice chớp mắt, đầu óc vận động một hồi, cuối cùng vỗ tay một cái: "À! Tôi là đồ đi kèm của cái rương này!"
Duncan mặt không cảm xúc nhìn con rối ngốc nghếch: "...Ngươi có thể đừng dùng giọng điệu tự hào như vậy để nói ra được không?"
Alice dường như không nghe thấy sự chế nhạo trong giọng Duncan. Cô chỉ trầm ngâm nhìn chiếc hòm gỗ của mình, giọng có chút buồn rầu: "Nói vậy... Rương của tôi vẫn luôn chém đầu người ta sao? Nhưng tôi ở trong này lâu như vậy, cũng không cảm thấy nó tà ác hay nguy hiểm đến thế... Mà cũng không cảm thấy nó có lực lượng đặc thù gì..."
"Vớ vấn, ngươi là một phần của toàn bộ Dị Thường 099, cảm giác của ngươi có thể tham khảo được à?” Duncan nhíu mày, “Mà lại ngươi sờ thử cổ mình xem, ta còn nghỉ ngờ cái đầu của ngươi cứ hay rớt ra cũng là do ngủ trong cái rương này lâu ngày mà ra đấy!”
Alice lập tức cảm thấy thuyền trưởng nói rất đúng, vẻ mặt lập tức trở nên phức tạp. Nhưng ngay sau đó, cô lại có chút bối rối: "Nếu nói chém đầu là thuộc tính cố hữu của linh cữu này, vậy nó ở trên thuyền lâu như vậy rồi, sao cũng không thấy năng lực của nó phát động đâu?"
Vừa dứt lời, cô đã bắt gặp ánh mắt dò xét sâu thẳm của Duncan. Cô nàng hậu tri hậu giác lập tức cảm thấy một áp lực vô hình giáng xuống đầu – cô ở trên thuyền thoải mái quá lâu, đến nỗi quên mất vị thuyền trưởng trước mắt là nhân vật như thế nào.
Duncan cứ im lặng nhìn con rối, chờ đến khi Alice co rúm lại thành một cục nhỏ hơn mới chậm rãi nói: "Ngoài ngươi ra, sinh vật hình người duy nhất trên thuyền này là ta, ý ngươi là..."
"Không có ý gì hết!" Alice suýt chút nữa nhảy dựng lên, vội xua tay, "Ngài nghe tôi biện bạch, tôi nói là cái rương..."
“Ta có nói muốn làm gì ngươi đâu," Duncan bất đắc đĩ nhìn cô, "Ngươi bây giờ là thuyền viên của Thất Hương Hào, ta là người bảo vệ ngươi trên Vô Ngân Hải, ngươi không cần phải sợ sệt đến vậy - có thể ngồi yên được không? Trông cứ như ta làm gì ngươi ấy."
Alice lúc này mới "ờ" một tiếng, từ từ dịch về phía giường. Trong lòng Duncan lại nảy ra một suy tư khác vì sự gián đoạn của Alice – đúng vậy, mặc kệ chủ thể của Nhân Ngẫu Linh Cữu là con rối hay linh cữu, Dị Thường 099 đã ở trên Thất Hương Hào quá lâu, vượt quá chu kỳ "kiểm định" của nó. Mà dị thường này từ đầu đến cuối vẫn tỏ ra vô hại... Rõ ràng, là do bị áp chế.
Vậy, thứ áp chế nó là Thất Hương Hào, hay là chính mình, "thuyền trưởng"?
Duncan cúi đầu nhìn hai tay mình.
Hắn biết, sức mạnh trong tay mình rất lớn. Sức mạnh này không chỉ giúp hắn hoàn toàn chiếm lấy cuộc đời của tên tín đồ tà giáo "Ron", mà còn mạnh mẽ quỷ dị đến mức khiến Alice, một thượng vị dị thường, run rẩy ngay từ lần đầu gặp mặt, khiến U Thúy Ác Ma "A Cẩu" cụp đuôi. Hắn vẫn chưa biết bản chất sức mạnh này là gì, nhưng điều đó không cản trở hắn dần dần nhận ra những đặc tính của mình.
Còn về mặt kia, Thất Hương Hào lại là dị tượng xếp thứ năm trên Võ Ngần Hải - là "đị tượng” chứ không phải dị thường.
Điều này có nghĩa là, chỉ cần ở trong phạm vi Thất Hương Hào, sẽ có một "trường vực" hoạt động liên tục 24/24, không ngừng gây ảnh hưởng lên mọi mục tiêu bên trong.
Có thuyền trưởng + thuyền áp chế, Dị Thường 099 đương nhiên là vô hại. Nhưng nếu hắn thật sự đưa Alice đến thành bang Prand theo kế hoạch... Tình huống đó rất có thể sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Vì vậy, hắn nhất định phải làm rõ một loạt vấn đề – chủ thể gây ra hiệu ứng của Dị Thường 099 rốt cuộc là con rối Alice, hay là chiếc hòm gỗ? Thứ áp chế Dị Thường 099 rốt cuộc là thuyền trưởng, hay là Thất Hương Hào? Nếu tách Alice và hòm gỗ ra, hiệu ứng của Dị Thường 099 có còn xuất hiện không? Nếu hiệu ứng áp chế đến từ thuyền trưởng, vậy khoảng cách áp chế là bao xa?
Ý nghĩ của hắn lan rộng ra –
Nếu hiệu ứng chém đầu đến từ "Linh cữu”, vậy việc mình đưa Alice đến thành bang Prand một mình có an toàn không? Nếu "Linh cữu" là một yếu tố dị thường có thể tách ra, vậy ngọn lửa của mình có thể tác động riêng lên nó không? Nếu dùng ngọn lửa khống chế hoàn toàn chiếc rương này, có phải tương đương với việc khống chế được hiệu ứng chém đầu không kiểm soát trước đây? Giống như dùng ngọn lửa để khống chế Aie và chiếc la bàn đồng thau?
Một loạt câu hỏi lớn hiện ra trong đầu Duncan. Những câu hỏi này dần hình thành một phương án thử nghiệm phức tạp. Nhưng đến cuối cùng, hắn lại chán nản nhận ra một điều:
Hắn thiếu rất nhiều điều kiện cần thiết để tiến hành thử nghiệm.
Thất Hương Hào không phải là một phòng thí nghiệm phù hợp, vì sức mạnh của thuyền U Linh sẽ làm nhiễu loạn độ chính xác của kết quả. Hắn cũng không có mục tiêu thử nghiệm thích hợp – vì hiệu ứng chém đầu của Dị Thường 099 quá khắc mệnh... Khắc mệnh của "người kiểm tra".
Duncan ngẩng đầu, nhìn Alice đang ngồi ngoan ngoãn bên giường – cô nàng đang có chút u sầu nhìn chiếc hòm gỗ yêu quý của mình, mọi sự xoắn xuýt trong lòng dường như đều khắc trên mặt.
Dường như nhận thấy ánh mắt của thuyền trưởng, Alice đột nhiên phá vỡ sự im lặng. Cô khẽ nói: "Từ ngày tôi có ý thức. Tôi đã luôn ở trong chiếc rương này. Nó là giường, là nhà, là nơi ấn náu của tôi. Khi ngủ trong đó, tôi cảm thấy rất an toàn.”
Duncan không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn con rối trước mắt.
"Giờ tôi đã hiểu vì sao những người kia lại sợ hãi đến vậy," Alice vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc hòm gỗ, "Họ sợ chính Chúng ta."
"Ban đầu ta định trong lần hành tẩu Linh giới tới mang ngươi đến thành bang Prand," Duncan trầm giọng nói, "Ta cần một người giúp đỡ ở đó."
Mắt Alice dường như sáng lên, nhưng ngay sau đó lại ảm đạm đi: "À, chắc là không được rồi..."
"Kế hoạch trì hoãn, nhưng không hủy bỏ,” biểu cảm và giọng điệu của Duncan không thay đổi nhiều, "Chúng ta chỉ cần thêm thời gian để xác nhận ngươi. Lực lượng của các ngươi, năm được điều kiện hiệu lực của hiệu ứng Chém Đầu này. Các thành bang trên lục địa có thể thông qua nhiều biện pháp trục lợi để phong ấn hoặc thậm chí lợi dụng các loại vật dị thường, còn đây là Thất Hương Hào, chúng ta có thể làm được nhiều hơn.”
Alice nghi ngờ nhìn Duncan. Từ sự bình tĩnh và sâu sắc trong mắt thuyền trưởng, cô nhận ra đó không phải là một lời an ủi suông.
"Ngài có kế hoạch?"
Duncan nghĩ ngợi, giơ ngón tay lên, thắp sáng một mầm lửa U U Hỏa.
"Trước tiên, có lẽ chúng ta cần một chút lửa nhỏ."