Dù sao thì, Ngu Hàn Giang xuất thân là cảnh sát hình sự, trường hợp nạn nhân bị hành hạ đến chết như thế này cũng không hiếm. Hắn phản ứng cực nhanh, lập tức đóng cửa nhà vệ sinh, che lại tầm mắt của người xung quanh, thấp giọng nói nhỏ ở bên tai Tiêu Lâu: "Tử trạng của Chu Quyền quá mức tàn nhẫn, chuyện này không thể gây ảnh hưởng quá lớn, chẳng may toàn bộ người trên toa tàu này rơi vào hoảng loạn thì quá trình điều tra của chúng ta sẽ rất bất lợi. Cậu đi nói với các hành khách là nhà vệ sinh này hỏng rồi, không thể sử dụng được, mời mọi người đến nhà vệ sinh ở toa khác, ổn định cảm xúc của mọi người trước đi."
Tiêu Lâu gật đầu, quay lại toa tàu mỉm cười nói: "Kính thưa quý khách, thật sự xin lỗi, hai phòng vệ sinh của toa số 4 đều hỏng rồi, tạm thời không thể sử dụng, gian rửa mặt cũng đã cắt nước. Nếu mọi người cần rửa mặt, đi vệ sinh, có thể đến toa số 3 hoặc số 6 gần đây."
"Sao lại thế? Sao nhà vệ sinh lại hỏng rồi?"
"Ế? Tôi vừa mới dùng nhà vệ sinh bên phải, vẫn bình thường mà..."
"Lúc nãy tôi rửa mặt vẫn có nước ấy."
Từ Quân Khải biến sắc: "Đùa? Sáng ngày ra xếp hàng cả nửa ngày, nhà vệ sinh thế mà hỏng rồi?! Bao lâu thì sửa xong vậy?"
Tiêu Lâu hòa nhã nói: "Kiến nghị cậu đến khoang số 6, khoang giường nằm bên đó ít người."
Nghe thấy lời này, những người đang xếp hàng đi vệ sinh lập tức quay đầu chạy về phía khoang số 6, cứ như chậm một chút thôi thì ra trong quần luôn vậy.
Đúng lúc này, em trai Chu Quyền là Chu Chính từ phía toa số 3 quay lại đây, trong tay cậu ta còn cầm một chiếc bình giữ ấm, đi ngang qua nhà vệ sinh, nghi hoặc mà nhìn thoáng qua, nhíu mày hỏi: "Sao mình lại ngửi thấy mùi chua chua tanh tanh nhỉ? Ai mang phải đồ ăn thiu lên à?"
Nhà vệ sinh bên trái, sau khi Ngu Hàn Giang đi vào liền khóa trái cửa lại, Chu Chính ngẩng đầu lên thấy đèn báo [Có người] liền quay về ghế của mình. Cậu ta gặp Tiêu Lâu ở gần đó, hỏi: "Anh tiếp viên này, nhà vệ sinh bên kia hình như có mùi lạ, có phải chưa được vệ sinh sạch không?"
Tiêu Lâu mỉm cười giải thích: "Nhà vệ sinh hỏng rồi, đúng là có chút mùi, chúng tôi sẽ nhanh chóng xử lý."
Thấy cậu ta bình tĩnh mà ngồi xuống ghế 8A, lấy bánh mì và sữa từ trong ba lô ra bắt đầu ăn sáng, Tiêu Lâu liền đi đến bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: "Đúng rồi, anh trai cậu đâu? Sao tôi không thấy cậu ấy?"
Chu Chính lắc đầu: "Không biết luôn. Sáng sớm tỉnh lại đã không thấy anh tôi đâu rồi, chắc là đến khoang số 6 tìm bạn gái."
Tiêu Lâu hỏi tiếp: "Tôi nhớ hôm qua cậu ngồi ở cạnh lối đi cơ mà, sao lại chuyển qua ngồi cạnh cửa sổ rồi?"
Chu Chính nói: "Tôi thích dựa vào cửa sổ ngủ ấy, cho nên hôm qua tắt đèn xong thì tôi đổi chỗ với anh mình. Tôi ngồi ở trong, anh ấy ngồi bên ngoài."
Tiêu Lâu gật gật đầu, quan tâm nói: "Tối hôm qua cậu ngủ ngon không? Nửa đêm có bị tỉnh lại không?"
Tiêu Lâu hỏi: "Vậy anh cậu thì sao? Nửa đêm có tỉnh lại không?"
Chu Chính nói: "Tôi không biết, 7 giờ sáng tôi tỉnh dậy đã không thấy anh ấy đâu rồi, tôi nghĩ chắc là ổng đến khoang số 6 tìm Nhạc Tiểu Tuyền. Tôi nhân lúc ít người nhanh chóng rửa mặt, rửa xong thì đến toa số 3 lấy chút nước ấm về."
Tiêu Lâu giả vờ lơ đãng hỏi: "Tình cảm của anh cậu với Nhạc Tiểu Tuyền thế nào?"
Tiêu Lâu nghĩ thầm, cậu ăn nhanh lên, nếu không lúc nữa thấy cái chết thê thảm kia của anh cậu, mấy ngày sau phỏng chừng ăn không nổi đâu.
- - -
Khoang số 6.
Người bên khoang giường nằm này khá ít, Nhạc Tiểu Tuyền và Mạc Giai Nhiên vừa rửa mặt xong, đột nhiên thấy một đám người chạy qua đi vệ sinh, Mạc Giai Nhiên không khỏi nghi hoặc: "Sao người ở toa khác cũng qua đây đi vệ sinh thế này?"
Nhạc Tiểu Tuyền vẫn là vẻ không liên quan đến mình, mặt mày bình tĩnh: "Chắc là nhiều người xếp hàng quá."
Từ Quân Khải bất đắc dĩ giải thích: "Nhà vệ sinh toa 4 hỏng rồi, còn mất nước, chúng tôi cũng không có cách á."
Mạc Giai Nhiên nhíu nhíu mày, quay người xuyên qua toa ăn mà về lại toa số 4, đến hàng thứ 8 thì dừng lại, nhìn Chu Chính nói: "Anh rửa mặt chưa? Nghe nói toa bên các anh mất nước rồi?"
Mạc Giai Nhiên gật đầu, ngồi xuống bên cạnh cậu ta, nhận lấy bánh mì trong tay cậu, không khách khí gì mà ăn.
Chu Chính thuận miệng hỏi: "Anh của anh ở bên Nhạc Tiểu Tuyền à?"
Mạc Giai Nhiên cắn một miếng bánh mì, nghi hoặc mà nâng mi: "Không có mà? Em với Tiểu Tuyền cũng vừa rửa mặt xong."
Chu Chính sửng sốt: "Ổng không ở bên khoang số 6 à?"
Mạc Giai Nhiên chắc chắn mà lắc đầu: "Không có."
Lúc này, Chu Chính mới thấy không đúng lắm, cậu ta quay đầu lại muốn tìm tiếp viên, lại phát hiện anh tiếp viên đã vào trong nhà vệ sinh. Mạc Giai Nhiên nói: "Có thể cũng là đến toa khác đi vệ sinh rồi?"
Chu Chính nghĩ cũng thấy có lý, liền không tiếp tục bối rối nữa.
Tiêu Lâu đi đến gần nhà vệ sinh, gõ cửa: "Đội trưởng Ngu."
Ngu Hàn Giang mở cửa cho anh vào.
Phòng vệ sinh trên tàu cao tốc này không gian khá lớn, khoảng hơn 2 mét vuông, ngoại trừ bồn cầu xả nước còn có một bồn rửa tay nhỏ, trên vách tường treo cây xanh. Bình thường, trong nhà vệ sinh sẽ đặt hương khử mùi và xịt nước hoa, chất lượng như nhà vệ sinh khách sạn 5 sao.
Nhưng lúc này, trong nhà vệ sinh vô cùng lộn xộn. Chu Quyền nửa nằm trên bồn cầu, trên mặt đất là một lượng lớn máu đã khô, trong không gian chật chội này đầy mùi máu tươi và mùi lạ trên thi thể.
Ngu Hàn Giang chỉ vào ngực Chu Quyền, nói: "Thầy Tiêu xem một chút, vết thương trí mạng có phải là vết trên ngực này không?"
Tiêu Lâu bình tĩnh đeo khẩu trang và găng tay lên, cẩn thận kiểm tra miệng vết thương trên người Chu Quyền.
Ngu Hàn Giang sờ sờ cằm, nhìn Chu Quyền cả người đầy rẫy vết thương, phân tích: "Nói cách khác, hung thủ đem cậu ta trói lại trước, cực kỳ kiên nhẫn mà đâm từng dao lên người cậu ta, để hẳn phải chịu tra tấn đau đớn, đợi đến khi hắn chịu đủ sự hành hạ này mới đâm một dao vào tim, giải quyết cậu ta?"
Tiêu Lâu dùng tay phải đeo găng tay nhẹ nhàng xoay đầu Chu Quyền qua, nói: "Đội trưởng Ngu nhìn này, trên mặt cậu ta sưng to, còn có dấu tay rất rõ, đối phương rõ ràng đã dùng tay tát vào mặt cậu ta."
Tiêu Lâu tán đồng: "Nơi đó của cậu ta bị cắt... hẳn là giết người vì tình cảm?"
Ngu Hàn Giang nói: "Hẳn là cô gái nào bị cậu ta cô phụ, hoặc là biết cậu ta ngoại tình, giết cậu ta cho bõ tức."
Tiêu Lâu nhìn kỹ thi thể, nói: "Đội trưởng Ngu, giúp tôi một chút, lật cậu ta lại."
Hai người lật thi thể lại, quả nhiên phát hiện cổ tay, cổ chân thi thể đều có vết thắt rõ ràng.
Tiêu Lâu nói: "Tay và chân của nạn nhân từng bị một loại dây mềm và mỏng trói chặt, hơn nữa thời gian bị trói cũng hơn một giờ, vết buộc trên người cậu ta đã chuyển sang xanh, xem ra bị trói rất chặt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc tuần hoàn máu."
Ngu Hàn Giang như suy tư gì mà nói: "Tay chân bị trói, trong miệng bị nhét khăn tắm, cho nên cậu ta không thể giãy giụa hay kêu cứu. Nhà vệ sinh cách toa ghế một đoạn, hành khách cũng không nghe thấy động tĩnh bên trong, thời gian tử vong của cậu ta là vào đêm khuya."
Tiêu Lâu nghi hoặc nói: "Nhưng mà, nếu hung thủ là phụ nữ, Chu Quyền này lại là thanh niên trẻ cao trên mét tám, làm sao có thể bị phụ nữ dễ dàng khống chế trong nhà vệ sinh được? Ngay cả khi Chu Quyền không phòng bị, bị đối phương trói chặt lại, thì cậu ta vẫn có thể giãy giụa thoát ra được cơ mà?"
Ngu Hàn Giang ngồi xổm xuống, nhìn thấy trên mặt đất có một ít chất lỏng không rõ, trầm ngâm một chút.
Tiêu Lâu nhìn theo ánh mắt của đội trưởng Ngu, cũng thấy được giữa vết máu còn có một ít chất lỏng màu trắng kia, hơi hơi biến sắc: "Đây là..?"
Đều là đàn ông, nhìn một cái là biết đấy là cái gì.
Ngu Hàn Giang suy đoán: "Nếu như là, có một người phụ nữ chủ động hẹn cậu ta đến nhà vệ sinh, chơi bondage(*) thì sao?"
(*) Bondage là một trò chơi tình d*c mà người tham gia sẽ bị gò bó, trói buộc hay bị kiềm chế bởi đối tác để kích thích tình d*c.
Nói đến đề tài này, sắc mặt Ngu Hàn Giang trở nên vô cùng nghiêm túc: "Không biết thầy Tiêu đã từng nghe qua chưa, có một số người thích việc bản thân bị trói này, hưởng thụ kích thích cả tâm lý và sinh lý, cũng chính là chơi một chút đạo cụ. Trước đây tôi từng gặp một vụ án như vậy, hung thủ có đam mê đặc thù, tròng dây thừng vào cổ nạn nhân, khiến đối phương có thể đạt được c*c kh*** khi hít thở không thông trong lúc làm tình, dựa vào cách này mà hành hạ rất nhiều người đàn ông trưởng thành đến chết."
Tiêu Lâu giật mình, vẻ mặt khiếp sợ: "Anh đang nói là, trong lúc làm tình thì dùng dây thừng siết cổ sao? Cho nên cậu ta tự nguyện bị trói? Bởi vì người kia đề nghị ... với cậu ta trong nhà vệ sinh?"
Đối mặt với đôi mắt trong suốt của Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang phát hiện mình vừa làm ô nhiễm thế giới tinh thần của thầy Tiêu, hắn ho nhẹ một tiếng, dừng đề tài này lại, nói: "Có một số người có loại đam mê đặc thù này, khụ, hiểu ý của tôi không?"
Vẻ mặt Tiêu Lâu rất phức tạp, gật gật đầu: "Tôi chỉ nghe nói, về mặt tâm lý học, cái này gọi là xu hướng tự ngược..."
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Nếu như tình huống là Chu Quyền tự nguyện bị đối phương trói lại hai tay hai chân, đồng thời đã xảy ra "quan hệ" kia, người kia nhân lúc cậu ta không phòng bị, nhét khăn lông vào miệng cậu ta, khiến cậu ta không thể kêu cứu, sau đó trói chặt hơn, tát cậu ta một cái, còn dùng dao đâm vào người cậu ta.... thì hiện trường vụ án này có thể được giải thích hợp lý."
Tiêu Lâu liên tưởng đến cảnh tượng đội trưởng Ngu miêu tả, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân dựng hết cả lên.
Phỏng đoán của đội trưởng Ngu là hợp lý, nếu không, Chu Quyền là một người thanh niên 1m8, làm sao có thể bị phụ nữ trị đến ngoan ngoãn nghe lời, còn bị giết hại dã man thế này? Ngay cả việc làm anh ta bất tỉnh từ trước, nhưng cậu ta nặng hơn 75kg, kéo một người đàn ông 75kg từ chỗ ngồi đến nhà vệ sinh là một việc cần nhiều sức, còn khiến người xung quanh chú ý.
Trong nhà vệ sinh này, nếu như cậu ta dùng sức giãy giụa thì cho dù có là hai cô gái cùng nhau động thủ cũng khí mà khống chế được hoàn toàn, trừ khi... Cậu ta tự nguyện để đối phương trói tay trói chân, sau đó mất tiên cơ, giống như con mồi chủ động nhảy vào trong bẫy, cuối cùng không thể trốn thoát được.
Tiêu Lâu nhìn thi thể Chu Quyền, đôi mày không khỏi khẽ nhăn lại.
Chu Quyền này thoạt nhìn bảnh bao lịch sụ, lễ phép gia giáo, xử lý mọi việc cũng rất "chu toàn", lại dịu dàng ân cần chăm sóc bạn gái. Không nhìn ra, cậu ta thế mà có loại khẩu vị này!
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu nhìn nhau, sắc mặc đều hơi khó coi.
Tiêu Lâu cẩn thận nghĩ nghĩ, nói: "Trước mắt có thể xác định, là người quen gây án, hơn nữa hung thủ hẳn từng có tranh chấp về tình cảm với cậu ta, hung thủ biết một số kiến thức về giải phẫu cơ thể người, bạn gái cậu ta học y, Mạc Giai Nhiên kia cũng học chuyên ngành hộ lý."
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Hai cô gái đổi đến khoang số 6 này có hiềm nghi rất lớn."
Tiêu Lâu cẩn thận nghĩ lại, đột nhiên nhớ đến chi tiết nào đó: "Tôi nhớ rõ lúc đó, Mạc Giai Nhiên với Chu Chính cãi nhau vì việc không mua được vé giường nằm, kinh động toàn bộ mọi người trên tàu, lúc Chu Quyền ở cạnh khuyên can đã gọi Mạc Giai Nhiên là "Nhiên Nhiên"... Làm anh trai, xưng hô thế này với bạn gái của em trai có phải quá thân mật hay không?"
Ngu Hàn Giang nhíu mày lại: "Chẳng lẽ Chu Quyền và Mạc Giai Nhiên có một chân? Bạn gái Nhạc Tiểu Tuyền biết cậu ta ngoại tình, giết hắn cho hả giận?"
Nhà vệ sinh chìm vào im lặng trong một chốc.
Từ bên ngoài nhìn vào giống như chính là vậy, nhưng suy luận này cũng quá đơn giản, không giống phong cách của mật thất Cơ.
Tiêu Lâu nói: "Tôi vừa hỏi chuyện Chu Chính, cậu ta nói tối qua ngủ thẳng một giấc đến sáng, không tỉnh lại giữa chừng, buổi sáng đã không thấy anh trai ở đó, còn nghĩ rằng anh trai đi tìm bạn gái. Vẻ mặt cậu ta tự nhiên, ngữ khí cũng bình tĩnh, không có dáng vẻ chột dạ, có khả năng cậu ta cũng không biết gì cả... Đương nhiên, cũng có thể là đang giả vờ."
Rốt cuộc là thâm cừu đại hận đến mức nào, mới có thể khiến hung thủ tra tấn cậu ta tàn nhẫn đến vậy?