Lâm Đông về đến nhà, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Vầng trăng khuyết lơ lửng trên bầu trời, xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ba tháng kể từ ngày tận thế, không còn ô nhiễm từ con người, môi trường đã được cải thiện đáng kể so với trước đây. Ngước nhìn lên, có thể thấy cả một dải Ngân Hà.
Vài vệt sao băng xé toạc bầu trời đêm.
Lâm Đông quanh quẩn ở khu chung cư, mọi thứ đều im ắng, không có gì xảy ra.
Những lúc rảnh rỗi, Lâm Đông lại lấy điện thoại ra tìm kiếm thông tin, xem gần đây có chuyện gì.
“Thành Cẩm Giang, khu tị nạn bị tấn công bởi sinh vật lạ." Tin tức cho biết, "Một loại quái vật ký sinh, đẻ trứng vào cơ thể người, hút máu thịt làm chất đỉnh dưỡng, đến khi trưởng thành sẽ phá xác chui ra.”
"Tin đầu tiên đã giật gân như vậy sao?"
Lâm Đông xem kỹ thông báo chính thức từ khu tị nạn.
Có một khu tị nạn đã bị phá hủy.
Phía dưới thông báo là mấy tấm hình chụp lại hiện trường.
Vài nhân viên nghiên cứu khoa học mặc áo trắng, bê bết máu, bụng bị khoét những lỗ lớn, nằm ngổn ngang trên mặt đất, chết rất thảm.
Xung quanh thi thể là chất dịch nhầy nhụa trộn lẫn máu tươi, trông rất kinh tởm.
"Sinh vật ngoài hành tinh à..."
Lâm Đông không mấy cảm xúc, chỉ thấy phí phạm thức ăn... Ăn uống cũng mất ngon.
Dưới thông báo có rất nhiều bình luận, phần lớn là thương tiếc, có người còn cảm thấy "thỏ chết cáo xót".
Tận thế tiếp diễn, đủ loại quái vật xuất hiện ngày càng nhiều.
Tình cảnh của loài người càng thêm nguy hiểm, không biết ngày nào cái chết sẽ ập đến với mình.
Lâm Đông tiếp tục đọc.
"Nhân viên nghiên cứu khoa học tìm thấy một thiên thạch vũ trụ trong rừng núi hoang dã. Sau khi xét nghiệm, phát hiện bên trong có trứng trùng."
Phía dưới tin này cũng có không ít bình luận.
“Trời ạ! Chẳng lẽ trứng trùng đó là sinh vật ngoài hành tỉnh?"
"Không phải nọc độc đấy chứ..."
"Chuyện này tôi không dám đồn bậy, chờ chuyên gia lên tiếng."
"..."
Những sự việc này đều không xảy ra ở thành phố Giang Bắc, tạm thời không liên quan đến Lâm Đông.
Thế là, hắn truy cập trang web của công ty Tec.
Nhưng không có thông báo mới nào, vẫn là mấy tin cũ rích, gần đây rất im hơi lặng tiếng.
"Công ty im ắng, chắc chắn đang giở trò..."
Lâm Đông lẩm bẩm.
Không biết bọn chúng đang nghiên cứu cái gì...
...
Lúc này, trong khu rừng phía sau nghĩa địa, bóng cây chập chờn, tối đen như mực.
Dưới gốc mấy cây đại thụ, mọc rất nhiều "thịt lựu" màu đỏ, chi chít dày đặc.
Những "thịt lựu" này bắt đầu chậm rãi nhúc nhích, tụ tập lại với nhau, dần dần thành hình người.
Chẳng bao lâu, hình nhân lảo đảo đứng lên, bắt đầu mô phỏng ngụy trang, khuôn mặt dần dần rõ nét, góc cạnh sắc sảo, tướng mạo vô cùng anh tuấn.
Quần áo cũng xuất hiện, một bộ sơ mi trắng quen thuộc.
Những cục "thịt lựu" màu đỏ biến thành Lâm Đông.
Bề ngoài hoàn toàn giống nhau như đúc, chỉ là thần sắc có chút ngây ngốc, thiếu đi vẻ lạnh nhạt.
Thân hình cao gầy, đi về phía bìa rừng.
Nhưng lần này, hắn không đi vào lãnh địa của Lâm Đông, mà vòng ra khu vực khác.
Từ trong núi đi ra, tiến vào khu phố.
Trong bóng tối, vài con zombie đang lảng vảng, trong đó có hai con đã tiến hóa ở mức cao, có chút ý thức.
"Các ngươi, lại đây."
Lâm Đông kia chậm rãi lên tiếng.
"Ô ô..."
Hai con zombie gầm gừ trong cổ họng, nghe lời răm rắp, vội vàng đi tới, thậm chí có vẻ nịnh nọt.
Lâm Đông vung tay, vô số bào tử bay ra, theo miệng, mũi, tai của zombie xâm nhập vào cơ thể chúng.
"Rống..."
Hai con zombie lập tức cứng đờ, run rẩy kịch liệt, chỉ vài hơi thở sau, ngã vật xuống đất.
Trên người chúng bắt đầu xuất hiện "thịt lựu" màu đỏ, sinh trưởng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chi chít dày đặc, một tầng chồng lên một tầng.
Thậm chí trên những cục thịt lựu lớn còn mọc ra những cục nhỏ hơn, nhìn mà rợn cả tóc gáy.
"Xem ra... hình thái này dùng rất tốt..."
Rõ ràng, Lâm Đông này có trí khôn nhất định, đồng thời rất hài lòng với bộ dạng hiện tại.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước, không ngừng phát tán bào tử.
Ở phía xa, trên một tòa nhà cao tầng.
Một cô gái có đôi mắt sáng, chăm chú nhìn về hướng này.
"Hắn xuất hiện!"
"Đội trưởng, hắn đang làm gì vậy?"
Một thành viên nam trong đội hỏi.
Cô gái nhíu mày suy tư.
“Có vẻ như đang truyền bá thứ gì đó."
"Tê... Quả nhiên quỷ dị!"
Ánh mắt của người đồng đội nam kinh hãi, chỉ thấy những con zombie kia vừa đến gần Lâm Đông liền ngã xuống đất run rẩy, chết rất thảm.
"Chẳng lẽ đây là 'lĩnh vực' mà Diệp Giản nói tới?"
Cô gái lặng lẽ suy nghĩ, cảm thấy rất giống với những gì trong tài liệu.
Zombie cấp thấp bình thường căn bản không thể đến gần hắn.
Mấy người lộ vẻ căng thẳng, như thể đối mặt với kẻ thù lớn.
Rõ ràng, bọn họ chính là đội của La Thiến, luôn tìm cơ hội ám sát Lâm Đông, nên luôn chú ý đến tình hình xung quanh lãnh địa của hắn.
Họ đã cho xuất động hàng trăm máy bay không người lái, tuần tra 24/24, không hề gián đoạn. Vì thế, Lâm Đông vừa xuất hiện đã bị họ phát hiện.
"Đội trưởng, tiếp theo làm sao bây giờ?" Người đồng đội nam hỏi.
La Thiến không chút do dự đáp: "Đương nhiên là đánh lén, tốt nhất là thừa lúc hắn không kịp phản ứng, đánh phủ đầu!”
"Ừ!"
Những người bên cạnh gật đầu, cảm thấy đây là phương án tốt nhất.
Thừa lúc hắn không chú ý, trực tiếp lấy mạng hắn.
Thế là, họ hành động cẩn thận, lặng lẽ mai phục, chờ Lâm Đông đến gần sẽ ra tay.
Quá trình diễn ra rất suôn sẻ, Lâm Đông trước mắt đường như không phát hiện ra điều gì, vẫn chậm rãi đi về phía này.
"Cũng may, khả năng cảm nhận của hắn không mạnh."
La Thiến quan sát, phân tích.
Thấy hắn đã đi đến phía dưới con phố, ánh mắt cô lóe lên vẻ sắc bén.
"Chuẩn bị!"
Những thành viên còn lại nín thở, năng lượng trên người cũng bắt đầu dao động. Trong tay người đồng đội nam tỏa ra hơi nóng rực, một quả cầu lửa đã bắt đầu hình thành.
Nguồn năng lượng cường đại ngày càng tăng lên.
"Động thủ!"
Theo lệnh của La Thiến, người đồng đội nam giơ tay, nâng lên quả cầu lửa đường kính hai mét, năng lượng bên trong mạnh mẽ, tựa như một mặt trời nhỏ.
Cơ hội này không dễ có, đòn tấn công này tiêu hao gần hai phần ba năng lượng của anh ta.
Chủ yếu là đánh bất ngờ.
Người đàn ông vung tay, quả cầu lửa lao xuống phía dưới.
"Hả?"
Lâm Đông kia phát hiện, vội ngẩng đầu nhìn lên.
Thấy một quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống.
Ánh lửa chiếu vào mắt hắn, ngày càng lớn hơn.
"Ầm ầm!"
Quả cầu lửa nện xuống người hắn, vỡ tan trong nháy mắt, dư chấn kinh khủng quét sạch, làm vỡ tan những tấm kính xung quanh.
Thân hình Lâm Đông bị ánh lửa nuốt chửng.
"Có vẻ như rất thuận lợi..."
La Thiến nheo mắt quan sát, nhưng vẫn không yên tâm.
"Thi Vương này thể phách cường đại, mọi người tiếp tục tấn công!"
"Rõ!"
Những người đồng đội bên cạnh không tiếc năng lượng, thi triển các loại năng lực, nhắm vào khu vực vừa bị cầu lửa tấn công mà dội xuống.