"Hình như đều không rẻ thì phải!"
Cố Thải Y đáp, Giang Minh vẫn bán tín bán nghi.
Một "tiểu phú bà" lúc nào cũng mang theo bảy, tám cái đan lô, trước khi chiến đấu còn lôi cả đống phù bảo ra lựa chọn, chắc chắn khái niệm về "rẻ" khác xa Giang Minh.
Thế là, Giang Minh hỏi cặn kẽ một lần mới vỡ lẽ chi phí đại khái của các loại đan dược.
Thông thường, các loại đan dược giúp tăng tiến tu vi, gia tăng thọ nguyên, giữ gìn nhan sắc, đột phá bình cảnh có chi phí tương đối cao.
Còn đan dược giải độc, chữa thương, khôi phục pháp lực cùng các loại Tích Cốc đan với đủ hương vị thì rẻ hơn nhiều.
Giang Minh cân nhắc một hồi rồi quyết định chọn Tích Cốc đan vị Linh Ngư, Hồi Khí đan khôi phục pháp lực và Giải Độc đan.
Hiện tại, trong ngư đường đã xuất hiện một lượng lớn trứng cá, cộng thêm tốc độ sinh trưởng nhanh, chỉ hơn hai tháng là cá trưởng thành.
Thịt Linh Ngư hắn cũng không thiếu nên Tích Cốc đan là lựa chọn hàng đầu.
Hồi Khí đan có thể giúp nhanh chóng khôi phục pháp lực đã tiêu hao trong cơ thể, loại đan dược này hầu như ai cũng cần dùng đến, bán rất chạy.
Về phần Giải Độc đan, tuy nhu cầu không nhiều, chỉ có điều ít ai muốn luyện chế nó.
Lý do là: Tích Cốc đan và Hồi Khí đan hạ phẩm, dù hiệu quả không bằng cực phẩm, nhưng dù sao vẫn có tác dụng, không được thì ăn nhiều thêm vài viên.
Vì giá cả phải chăng, chúng được rất nhiều tán tu ưa chuộng.
Nhưng Giải Độc đan hạ phẩm thì không giải được độc, dù ăn mười viên cũng vô dụng.
Ai cũng quý mạng nên chẳng ai muốn mua Giải Độc đan trung phẩm hoặc hạ phẩm vì số lượng giải độc quá ít.
Dù tán tu có túng quẫn đến đâu cũng sẽ cắn răng mua Giải Độc đan thượng phẩm.
Thành ra, luyện đan sư luyện ra Giải Độc đan hạ phẩm, trung phẩm thì chẳng bán được cho ai.
Lâu dần, không một luyện đan sư mới vào nghề nào muốn đụng đến đan phương này.
Người luyện chế càng ít thì giá Giải Độc đan trên thị trường tự nhiên càng cao.
Giang Minh chọn luyện Giải Độc đan chính vì thấy được khoảng lợi nhuận lớn ở đó.
Với hiệu quả "Độ khó luyện chế giảm một nửa, kinh nghiệm thu được tăng gấp đôi" của Luyện Đan phường, hắn tin mình sẽ nhanh chóng vượt qua giai đoạn luyện chế hạ phẩm và trung phẩm.
"Tích Cốc đan, Hồi Khí đan, Giải Độc đan, vậy là chốt ba loại này nhé? Ta bắt đầu chế tác đan phương cho ngươi ngay đây."
Cố Thải Y xác nhận, giọng nói đầy mong chờ.
Giang Minh thấy dáng vẻ đó của nàng, cứ như mình là dê béo đợi làm thịt, vội hỏi:
"Cố tiên tử, không biết ba tấm đan phương này giá bao nhiêu?"
Không ngờ đối phương xua tay:
"Không lấy tiền của ngươi đâu, dù sao đây là lần đầu tiên có người tìm ta mua đan phương."
Nói xong, nàng bước nhanh vào phòng.
Để lại Giang Minh ngơ ngác.
Không lấy tiền mà còn hưng phấn đến vậy?
Chăng lẽ nàng cảm thấy cuối cùng mình cũng được công nhận, sau này cũng có thể giống các đan sư khác, chế tác đan phương được người tranh nhau mua?
Nửa tháng sau, Vĩnh Hằng Chi Chu bình an đến Lãm Tinh đảo.
Đứng ở bến tàu, nhìn hòn đảo to lớn vô cùng này, Giang Minh có cảm giác như đến đại lục.
Phóng tầm mắt ra xa, trước mặt là thảo nguyên bao la, cuối thảo nguyên là núi non trùng điệp mây mù bao phủ, không thấy điểm dừng.
"Giang đạo hữu, hẹn gặp lại, hy vọng sau này còn có thể đi thuyền của ngươi."
Cố Thải Y vẫy tay tạm biệt Giang Minh.
La Trần chỉ chắp tay, không nói một lời.
Còn Cát Thanh Huyền, sau khi thương thế của Phần Vũ Ưng hồi phục, nàng đã rời thuyền trước một bước, giờ chắc đã đến nơi từ mấy hôm trước.
Giang Minh cũng mỉm cười đáp:
"Hữu duyên tái ngộ!"
Chế tác ba tấm đan phương tốn rất nhiều tâm sức, mãi đến hôm qua Cố Thải Y mới hoàn thành xong.
Giang Minh ngại lấy không nên tặng nàng một quả Âm Thần coi như quà đáp lễ.
Tiễn hai người xong, Giang Minh đến ngay kho hàng của Tứ Hải Thương Minh gần bến tàu.
Để tiện dỡ hàng hóa, nhiều cửa hàng thuê kho ngay tại bến.
Nhưng khi dỡ hàng, hắn nghe được một tin khiến mình vô cùng kinh ngạc.
Quản sự nhà kho buột miệng khi đang nói chuyện phiếm:
"Nghe nói gì chưa? Lần này cương vực chi chiến, chúng ta thua rồi."
Giang Minh khó tin hỏi dồn:
"Sao lại thua? Có tin tức cụ thể không?"
Hắn nhớ năm ngoái rời Hải Nguyệt đảo, tiền tuyến vẫn liên tục báo tin thắng trận.
Hơn nữa, khi vận chuyển linh thổ, hắn tận mắt chứng kiến thực lực kinh khủng của liên quân, sao lại nói thua là thua ngay được?
Quản sự nhà kho hài lòng với phản ứng của Giang Minh.
Gần một tháng nay, ông đã kể tin này cho hàng chục người mới đến Lãm Tinh đảo và ai cũng phản ứng như vậy.
Ông ta không chút hoang mang, kể lại nguyên nhân đã lặp đi lặp lại nhiều lần:
"Ban đầu tu sĩ loài người chúng ta chiếm ưu thế, thậm chí chiếm được mấy hòn đảo, trong đó có một hòn đảo quy mô ngang ngửa Hải Nguyệt đảo."
"Tiếc là năm ngoái "Thiên Phong" ập đến, đám yêu thú phản công dữ dội!"
"Trong Thiên Phong, da chúng dày thịt béo, hầu như không bị ảnh hưởng. Còn tu sĩ loài người thực lực lại giảm sút nghiêm trọng."
"Nghe nói hai bên ác chiến trong Thiên Phong hơn nửa tháng, chúng ta thua liền ba trận, mất hết các đảo đã chiếm, cuối cùng chỉ có thể lui về giữ Hải Nguyệt đảo phòng ngự."
Thiên Phong?
Giang Minh nhớ ngay đến lần vượt Thiên Phong đến Hải Nguyệt đảo năm trước.
Người trên tàu chỉ có thể dựa vào linh tửu thuộc tính hỏa để sưởi ấm, thuyền thì luôn phải chống chọi với Thiên Phong.
Nếu tác chiến với yêu thú trong hoàn cảnh đó, phát huy được năm phần thực lực đã là may mắn.
Thậm chí yêu thú không cần động thủ, chỉ cần cầm cự vài canh giờ là phần lớn tu sĩ loài người khó mà chống đỡ nổi.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy nguyên nhân không đơn giản như vậy.
Tu sĩ cao giai của loài người không phải bù nhìn, không thể nào không lường trước được điều này.
Trầm tư một lát, hắn lại hỏi quản sự:
"Thương vong của tu sĩ loài người ra sao? Có tin tức gì không?"
Quản sự nhà kho có vẻ tự hào nói:
"Thương vong của chúng ta không lớn! Nghe nói Thanh Bình tiên tử, Thạch Chân Nhân và Bắc Huyền lão nhân đích thân ở lại bọc hậu, giúp liên quân có đủ thời gian rút lui."
Nghe được tin này, Giang Minh thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Nguyệt Nguyệt, Thanh Bình tiên tử, Tiêu Băng Băng, Liễu Như Họa đều tham gia chiến dịch này.
Nếu liên quân thương vong nặng nề, các nàng e rằng lành ít dữ nhiều.
Thấy hàng hóa đã dỡ xong, Giang Minh không nán lại, chào tạm biệt quản sự rồi cầm Vĩnh Hằng Chi Chu đã thu nhỏ, đi vào trong đảo.
Lãm Tinh đảo là hòn đảo duy nhất có ba tòa cự thành, lần lượt là: Thần Quang thành, Nhật Mộ thành và Tinh Lan thành.
Phân bộ của Tứ Hải Thương Minh ở Tinh Lan thành, nhưng Giang Minh định đến Thần Quang thành trước để mua dược tài và hạt giống cần thiết để luyện chế Trúc Cơ đan, Tích Cốc đan, Giải Độc đan, Hồi Khí đan.
Khi rời bến tàu, vừa lúc có một chiếc thuyền chở hàng cập bờ.
Bảy, tám thuyền viên trên thuyền như thể đã ở biển quá lâu, vội vã nhảy lên bờ, hối hả đi vào trong đảo.
Giang Minh lướt qua một thuyền viên, hai người nhìn nhau và cùng sững sờ tại chỗ.
"Giang ca!"
"Hổ Tử!"
Hai người đồng thanh kinh ngạc thốt lên, mặt đầy vẻ chấn động.
Người này chính là Trương Hổ, người hàng xóm của Giang Minh đã bị Độc Long bang bắt đi hơn hai năm!