Trong sảnh đường, Trương Sở chắp tay sau lưng, bồn chồn đi đi lại lại, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra trên trán.
Nếu thời gian có thể quay ngược, nhân sinh có thể làm lại, hắn thề rằng, trước khi Bách Thắng đạo nhân đưa cho hắn cuốn "Thiên Sương Đao" này, hắn nhất định sẽ chém chết gã bằng một đống dao phay!
Đ.M., ta coi ngươi là khách hàng, ngươi coi ta là thằng ngốc à?
Nghĩ đến việc hắn cẩn thận đeo hết lớp này đến lớp khác găng tay trắng chỉ để tránh lưu lại dấu vết, ấy vậy mà cuối cùng lại dâng không vật phẩm giao dịch, trong lòng Trương Sở trào dâng một nỗi nhục nhã tột độ, như thể trí thông minh của hắn bị ai đó chà đạp dưới đất cả trăm lần.
Thật khó lòng phòng bị!
Hắn giờ phút này vô cùng phẫn nộ.
Trong cơn giận dữ còn pha lẫn sự kinh hoàng.
Cảm giác này giống như một tên cảnh sát trưởng cấp hương trấn, vô tình chọc giận một nhân vật máu mặt trong tỉnh. Dù đối phương còn ở cách xa ngàn dặm, hắn vẫn cảm thấy tuyệt vọng trước thế lực khổng lồ của kẻ đó, chỉ biết thấp thỏm lo âu.
Nói cho cùng, vẫn là do chênh lệch đẳng cấp quá lớn.
Lương Vô Phong vẫn điềm nhiên như không, ung dung thưởng trà, ngồi nhìn Trương Sở nóng như lửa đốt, hết ẩn lại hiện trước mắt mình.
Đi qua đi lại hồi lâu, Trương Sở bỗng lóe lên tia sáng trong đầu, vội vàng hỏi: "Sư phụ, Cố thị nhất tộc tan đàn xẻ nghé, chăng lẽ Vạn thị nhất tộc không tiếp tục truy sát họ sao?”
"Không tệ!"
Lương Vô Phong đậy nắp chén trà, trên khuôn mặt già nua cuối cùng cũng nở một nụ cười: "Hỏi bao nhiêu câu vô nghĩa, cuối cùng cũng hỏi trúng trọng điểm."
Trương Sở lập tức bĩu môi, thầm nghĩ, "Ngài biết rõ là con không hỏi trúng trọng điểm, còn cứ vững như Thái Sơn nhìn con sốt ruột như ngồi trên đống lửa?"
Tình sư đồ như thuyền nhỏ, lật úp trong chớp mắt!
Lương Vô Phong lờ đi vẻ bất mãn của hắn, chậm rãi nói: Năm xưa, khi Vạn môn chủ và Cố Tiểu Lâu tranh giành vị trí môn chủ Thiên Đao Môn, Vạn môn chủ còn trẻ, trong khi Cố Tiểu Lâu đang ở độ tráng niên, công lực đã đạt tới hóa cảnh, so với Vạn môn chủ bây giờ cũng không hề kém cạnh! Lúc đó, nếu không phải đám trưởng lão trong Thiên Đao Môn thiên vị Vạn môn chủ, vị trí môn chủ đã nằm chắc trong tay Cố Tiểu Lâu, Vạn môn chủ căn bản không có cửa tranh!”
"Nhưng biển vàng Thiên Đao Môn, một nửa do Vạn tông sư gây dựng, nửa còn lại do Cố Tiểu Lâu đánh đổi bằng máu xương. Các trưởng lão Thiên Đao Môn liên thủ bức tử Cố Tiểu Lâu, vốn đã hổ thẹn với Cố thị nhất tộc, còn mặt mũi nào truy sát họ nữa? Chẳng sợ bị người trong giang hồ phỉ nhổ, đâm vào xương sống hay sao?"
"Hơn nữa, Cố thị nhất tộc cũng không phải không có khả năng phản kháng. Năm xưa, Cố Tiểu Lâu sống nghĩa hiệp, hết lòng vì mọi người, giao hảo với rất nhiều truyền nhân các đại môn phái ở Bắc Tam Châu. Nghe đồn khi Cố thị nhất tộc trốn chạy, có mười hai vị hảo hán Lục Lưu đã liên thủ gây áp lực lên Thiên Đao Môn, buộc trưởng lão có ý định diệt cỏ tận gốc phải rút lui!"
Trương Sở nghe xong, thất thanh kêu lên: "Ngọa tào, trâu bò vậy!"
Thế này thì hoàn toàn hợp lý.
Thảo nào Cố Hùng dám cướp bóc nhiều phú thương, cường hào ác bá, thậm chí giết cả quan, mà không bị nha dịch vây bắt.
Thảo nào cái đầu Cố Hùng bị treo thưởng cao ngất ngưởng mà vẫn sống nhởn nhơ được.
Trước đây hắn còn tưởng gã này làm việc có quy tắc, không dám vượt lằn ranh đỏ của quan phủ!
Hóa ra là do có ô dù chống lưng!
Nếu bố hắn cũng "ngầu" như vậy, hắn cũng dám ngang nhiên làm càn!
Hắn vuốt cằm suy tư một hồi rồi hỏi: "Sư phụ, theo lời ngài, hiện tại Vạn thị nhất tộc và Cố thị nhất tộc đều muốn tiêu diệt đối phương để trở thành Thiên Đao Môn duy nhất, nhưng cả hai đều dè chừng lẫn nhau, không dám manh động, đúng không?”
Lương Vô Phong ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Ngươi nói vậy cũng không sai!"
Trương Sở thở phào một hơi, xoa xoa tay cười nói: "Vậy trước khi họ phân thắng bại, chắc là không rảnh để ý đến những đệ tử, tốt thí nhỏ nhoi như chúng ta chứ?"
Lương Vô Phong ngập ngừng một chút, rồi lại gật đầu: "Theo kinh nghiệm giang hồ của ta thì là vậy... Chỉ là, người trẻ tuổi à, ý nghĩ này của con không ổn đâu."
Dừng một lát, ông bỗng thở dài đầy cảm khái: "Trong giang hồ làm ăn, con chỉ có thể chiếm lợi nhất thời, đối phương sớm muộn gì cũng tìm đến con để lấy lại những gì đã mất. Dù hắn không lấy lại được, con cháu hắn cũng sẽ quay lại đòi!"
Trương Sở quan sát vẻ mặt đầy cảm khái của ông lão, có chút không hiểu.
Hắn hiểu ý Lương Vô Phong muốn nói.
Nhưng lại không hiểu ý tại sao Lương Vô Phong lại nói vậy.
Ý của ông lão, hẳn là trách hắn thiển cận, chỉ lo lợi trước mắt mà không nghĩ đến nguy cơ lâu dài.
Đây cũng là căn bệnh chung của những người lớn lên trong xã hội và thời đại của hắn.
“Một vạn năm quá dài, chỉ tranh sớm chiều thôi!”
Còn ý sâu xa trong lời nói của ông lão, Trương Sở nghe thế nào cũng không giống đang nói về hắn, mà có vẻ như đang nói về Cố thị nhất tộc thì hơn.
Cố Hùng có gì mất mát mà muốn hắn trả lại?
Cố Hùng chỉ đưa cho hắn một bản đao phổ mà thôi.
Đây là giao dịch sòng phẳng, danh chính ngôn thuận.
Không đúng, Cố Hùng đưa bản đao phổ này cho hắn, rõ ràng là gài bẫy hắn, nói đúng ra, hắn mới là người bị
Nhưng khoan đã, sao ông lão lại bênh vực Cố thị thế?
Ông ta họ Lương, chứ đâu phải họ Cố.
Trương Sở nghĩ mãi không ra, dứt khoát không nghĩ nữa.
"Sư phụ, con đã cân nhắc kỹ lợi hại rồi. Ngài xem giúp con cuốn 'Thiên Sương Đao' này có sơ hở chết người nào không, nếu không có thì con quyết định học!"
Lương Vô Phong thoát khỏi dòng cảm xúc miên man, nghiêm nghị nhìn Trương Sở, trầm giọng hỏi: "Thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Một khi đã học, là không thể quay đầu lại đâu!”
"Có gì mà phải suy nghĩ."
Trương Sở không chút do dự đáp: "Con học môn đao pháp này, có lẽ sau này sẽ chết dưới tay Thiên Đao Môn. Nhưng nếu không có môn đao pháp này phòng thân, con không chừng chết ở xó xỉnh nào đó ngoài thành rồi. Trong hai cái hại, con chỉ có thể chọn cái nhẹ hơn, trước mắt phải tăng cường sức mạnh bản thân đã!"
Đúng là thân bất do kỷ!
Lương Vô Phong hiểu rõ vị trí và hoàn cảnh hiện tại của Trương Sở, thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Ta cũng có một môn đao pháp, dù không thể so sánh với 'Thiên Sương Đao' về mặt danh tiếng, nhưng hậu họa ít hơn nhiều. Con có muốn suy nghĩ lại không?"
Đây là thật lòng coi Trương Sở là truyền nhân.
"Hậu họa ít hơn? Ý là vẫn có hậu họa?"
Trương Sở nghe ra hàm ý khác trong lời nói của ông, khúc mắc về việc Lương Vô Phong sống chết không chịu truyền đao pháp cho hắn cuối cùng cũng tan biến.
Hắn suy nghĩ một lát rồi cười nói: "Trẻ con mới phải lựa chọn, người lớn thì chọn cả hai! Sư phụ, hay là ngài truyền luôn môn đao pháp kia cho con đi, con luyện được mà!"
Lúc này hắn thật sự là kiểu "rận nhiều không ngứa, nợ nhiều không lo".
Một lần chọc giận cả hai đại Thiên Đao Môn?
Hắn sợ sao?
Thật ra thì cũng hơi sợ!
Nhưng chỉ cần không phải bây giờ họ tìm đến tính sổ, hắn vẫn dám học!
Bởi vì hắn chưa bao giờ cho rằng mình không thể đạt đến cảnh giới Khí Hải!
Đến lúc đó, ai cũng là cao thủ Khí Hải, dù hai cái Thiên Đao Môn các ngươi có lợi hại đến đâu thì sao?
Không đánh lại thì chạy, ai cấm!
Lương Vô Phong trừng mắt nhìn hắn, quở trách: "Con có mấy cái mạng mà đòi chết?"
Nói xong, không đợi Trương Sở trả lời, ông lại lắc đầu: "Chuyện cũ kể, cha gây con trả. Con chưa học đao pháp của ta, coi như không phải truyền nhân y bát của ta, ân oán của ta tự nhiên không liên quan đến con. Nhưng nếu con học đao pháp của ta, chẳng khác nào kế thừa y bát của ta, ân oán của ta cũng sẽ đổ lên đầu con... Giang hồ này, không có chuyện người chết xóa nợ đâu!"
Trong lòng Trương Sở bỗng hẫng một nhịp, lập tức hiểu ra, câu nói vừa rồi của ông lão là đang nói về chính ông!
Đây là thù hận gì, oán nghiệt gì mà người chết cũng không trả nổi?
"Về tra hỏi Loa Tử xem, trên giang hồ Huyền Bắc Châu có đại đạo tặc họ Lương nào không!"
Trương Sở thầm nhủ trong lòng, ngoài mặt vẫn tươi cười: "Sư phụ, ngài cứ nói thẳng đi, cừu gia của ngài rốt cuộc là mấy phẩm? Con phải đạt đến mấy phẩm mới có thể chém chết bọn chúng?"
Hắn cười hề hề, nhưng Lương Vô Phong lại nhìn ra vài phần nghiêm túc trong mắt hắn.
Ông biết, Trương Sở thật sự có ý đó.
Nhưng ông vẫn không chút do dự lắc đầu: "Thôi đi, ta cũng đến cái tuổi này rồi, coi như đột tử cũng là chuyện vui, không cần vì mấy chuyện ân oán rối như tơ vò của ta mà chém giết nữa.”
Nói rồi, ông cầm lấy cuốn đao phổ "Thiên Sương Đao" trên bàn trà, vừa lật xem vừa chậm rãi nói với Trương Sở: "Đao pháp Thiên Đao Môn, lấy ý tuyết lớn nhập đao đạo. Rất nhiều môn phái dùng đao tầm thường trên giang hồ đều tự xưng là đao pháp Thiên Đao Môn, mấu chốt nằm ở chữ 'lạnh'."
"Thật ra không phải vậy, ta từng thấy Vạn Tông Sư xuất đao, đao pháp của hắn, hàn khí là da, tuyết lở là thịt, vô tình mới là xương!"
"Môn 'Thiên Sương Đao' này lấy ý sương giết trăm cỏ túc sát. Tu luyện đao pháp này, trong lòng nhất định phải coi mạng người như cỏ rác, phải có sát ý dữ dằn, thanh lãnh."
"Trong đó, nặng nhẹ của sát ý vô cùng vi diệu. Nhẹ quá thì không thể phát huy uy lực của đao pháp, nặng quá thì đao sẽ điều khiển người chứ không phải người điều khiển đao. Con phải nắm chắc điểm này, nếu cảm thấy không chắc thì cứ đến hỏi ta!"
Có lẽ câu nói vừa rồi của Trương Sở đã khiến ông lão cảm động. Lâu lắm rồi, ông lão mới ân cần chỉ bảo Trương Sở như vậy.
Cũng là lần đầu tiên, ông bộc lộ những hiểu biết vượt quá thân phận của mình.
Trương Sở nghiêm túc lắng nghe, trong lòng lại chấn động không thôi.
Từng tận mắt chứng kiến Vạn Nhân Kiệt xuất đao?
Tính theo tuổi tác thì có vẻ đúng!
Nhưng Vạn Nhân Kiệt là người như thế nào?
Tu vi Tứ Phẩm, một đời Tông Sư đao đạo, người trong giang hồ xưng là "Bắc Cuồng Đao"!
Bậc nhân vật này, há lại kẻ tôm tép nào cũng có thể gặp được hắn xuất đao?
Lương Vô Phong thời đỉnh phong rốt cuộc là mấy phẩm?
Câu hỏi này lại một lần nữa xuất hiện trong đầu Trương Sở.
Người trong Cẩm Thiên Phủ đều cho rằng Lương Vô Phong thời định phong cũng chỉ là Cửu Phẩm vừa nhập môn.
Ban đầu Trương Sở cũng nghĩ như vậy.
Nhưng trong quá trình tập võ với ông, Lương Vô Phong ngày càng bộc lộ những điều vượt quá tầm Cửu Phẩm, khiến Trương Sở không khỏi nghi ngờ.
Lương Vô Phong từng nói với Trương Sở rằng, thời đỉnh phong của ông là Thất Phẩm!
Mà bây giờ xem ra, ngay cả Thất Phẩm cũng là ông lừa hắn.
Thất Phẩm?
Thất Phẩm có thể nắm rõ các loại tin đồn, bí mật trên giang hồ như lòng bàn tay?
Thất Phẩm có thể từng chứng kiến một đời Tông Sư đao đạo Vạn Nhân Kiệt xuất đao, và nói toạc ra tinh túy đao pháp của Vạn Nhân Kiệt?
Trên Thất Phẩm, chính là Lục Phẩm!
Cao thủ Khí Hải!
Có ai là cao thủ Khí Hải Lục Phẩm vô danh tiểu tốt không?