“Trồng Kình?”
Trương Sở đọc xong cuốn « Thiết Cốt Kình », thầm nghĩ cái tên này quả thật không sai.
Khác với « Kim Y Công » cường hóa bản thân.
« Thiết Cốt Kình » đích thực là một loại "kình" !
Một loại ám kình đặc thù dựa trên số lần luyện tủy của bản thân để vận dụng – trồng kình!
Nói ngắn gọn, là đem ám kình chồng chất trong tay, đồn sức đánh ra một lần, tạo ra sát thương mang tính bạo tạc.
Giống như sóng biển.
Lực của một đợt sóng có lẽ chỉ đánh bay được cát đá, cỏ cây.
Nhưng lực của hai đợt sóng chồng lên nhau... có thể diễn thành sóng thần san bằng mọi thứ!
Phương pháp vận dụng ám kình đặc thù này có lực sát thương cực kỳ khủng bố, nhưng xương cốt cũng phải chịu gánh nặng vô cùng lớn. Chỉ khi luyện tủy đạt đến số lần tương ứng mới có thể vận dụng số lần trồng kình tương ứng, cưỡng ép chồng thêm nhiều ám kình... Chưa biết đối thủ có nổ tung hay không, nhưng xương cốt của mình chắc chắn sẽ nổ tại chỗ trước!
Luyện tủy nhất chuyển, có thể chồng kình hai trọng.
Luyện tủy tam chuyển, có thể chồng kình tam trọng.
Luyện tủy lục chuyển, có thể chồng kình tứ trọng.
Luyện tủy cửu chuyển, có thể chồng kình ngũ trọng.
Mỗi một trọng chồng kình đều có quyết khiếu riêng, ngũ trọng đã là cực hạn của « Thiết Cốt Kình ».
Theo ghi chép trong « Thiết Cốt Kình », nếu tu luyện đến ngũ trọng chồng kình, có thể đạt tới kình lực khủng bố "rút đao đoạn thủy”, còn như vỡ bia nứt đá, phá giáp đoạn cương chỉ là thao tác cơ bản!
Mặc dù theo lời tự thuật của vị tiền bối võ đạo tự xưng "Chung Sơn cư sĩ" – người sáng tạo ra môn công pháp này, chính ông ta cũng chỉ luyện thành chồng kình tứ trọng...
Trương Sở tiếc nuối khép cuốn « Thiết Cốt Kình », định cất xó.
Hắn không chê « Thiết Cốt Kình » không tốt.
Chỉ là kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Trước đó nghe tiểu lão đầu giới thiệu, hắn còn tưởng « Thiết Cốt Kình » cũng giống « Kim Y Công », có thể tu luyện xương cốt đến mức đao thương bất nhập.
Nhưng ngẫm lại cũng phải, xương cốt đâu phải da thịt, làm sao có thể tu luyện đến mức đao thương bất nhập?
Chẳng lẽ lại đào xương ra, ném vào nồi sắt, thêm dược liệu hầm rồi nhét lại vào à?
Đâu phải tiểu thuyết khoa huyễn...
Hiện tại hắn vẫn đang trong giai đoạn chất biến sau khi đột phá bát phẩm, huyết khí và thể lực mỗi ngày đều mạnh lên. Trước khi hoàn toàn nắm giữ sức mạnh của bản thân, hắn không dám dùng ám kình chấn vỡ xương cốt để bắt đầu luyện tủy.
Dùng ám kình phá nát xương cốt là một công phu tỉ mỉ, phải đảm bảo tuyệt đối chưởng khống sức mạnh. Nếu không, lỡ tay quá mạnh, định phá nát mà lại chấn thành vỡ vụn, gãy xương thì toi.
Chưa luyện tủy, hắn đương nhiên không dám tu luyện « Thiết Cốt Kình », hắn đâu có chán sống, cũng không muốn tự sát.
Hắn cất kỹ « Thiết Cốt Kình », cầm lấy Kinh Vân định ra sân luyện đao, bỗng nghe ngoài đường có tiếng khóc lóc vọng vào.
"Xin Trương đường chủ chủ trì công đạo cho chúng tôi!"
Tiếng khóc có cả nam lẫn nữ, ai oán thảm thiết.
Trương Sở cau mày, quát lớn: “Ra ngoài xem chuyện gì!”
"Dạ, Sở gia!"
Một huynh đệ Huyết Y đội đang canh gác ngoài đường nghe tiếng chạy ra cổng.
Chẳng bao lâu, người này trở vào, khom người bẩm báo: "Sở gia, ngoài kia có một đôi vợ chồng già, họ nói con trai họ bị người của Hắc Hổ đường mình đánh chết, đến xin ngài chủ trì công đạo."
Nghe vậy, Trương Sở mất hết tâm trạng tốt vì vừa có được Kinh Vân đao và « Thiết Cốt Kình », mặt mày tối sầm: "Mời họ vào!"
Hắn quay người trở lại công đường, hất vạt áo ngồi xuống, trong lòng giận dữ.
Không có quy củ, không thành khuôn phép!
Sao đám huynh đệ trong đường lại không hiểu nỗi khổ tâm của hắn?
Bắt nạt dân lành đầu cua tai chuột thì có lợi gì?
Chỉ tổ gây thêm thù oán, đẩy Hắc Hổ đường vào thế đối đầu với dân chúng, sa vào chiến tranh nhân dân... Phải đến khi tất cả dân lành đều mong Hắc Hổ đường sụp đổ mới hả dạ sao?
"Xem ra lần trước giết gà dọa khỉ còn nhẹ tay quá, không trị được lũ khỉ này rồi!”
Hắn nắm chặt chuôi Kinh Vân, thầm nghĩ.
Lát sau, huynh đệ Huyết Y đội dẫn một đôi vợ chồng trung niên quần áo rách rưới vào.
"Trương đường chủ, xin ngài làm chủ cho chúng tôi!"
Vừa thấy Trương Sở, hai vợ chồng "phịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu khóc lóc.
Trương Sở đánh giá hai người, trong lòng dần dấy lên lo lắng.
Vì sao ư?
Quỷ nghèo hắn gặp nhiều rồi.
Đầy đường Ngô Đồng đều là.
Nhưng vừa nhìn là biết hai người này không phải dạng nghèo đói.
Đàn ông hai cằm thì thôi đi, có khi người ta bị phù nề thì sao?
Đàn bà da trắng thì cũng kệ, ai cấm người ta thích sạch sẽ? Nghèo thì không được tắm à?
Nhưng móng tay không một chút cáu bẩn thì hơi quá rồi đấy?
Rõ ràng gia cảnh không tệ, lại cố tình mặc quần áo rách rưới hơn cả ăn mày đến kêu oan.
Ý đồ gì đây?
Bán thảm?
Hay giả làm người bị hại?
Dù sự thật thế nào, chỉ riêng cái tội không thành thật đã khiến ấn tượng của Trương Sở về hai người này tụt xuống âm độ.
Sau này họ nói gì hắn cũng phải đặt dấu hỏi to đùng.
Ừ, hắn không hề tìm cớ để bao che cho huynh đệ mình đâu...
Hắn bất ngờ vỗ bàn, quát lớn như sấm: "Các ngươi là ai, chuyện gì xảy ra, khai rõ ràng từng chi tiết. Nếu đúng là huynh đệ Hắc Hổ đường làm bậy, ta, Trương Sở, sẽ thay các ngươi chủ trì công đạo. Nhưng nếu đám thêu dệt nửa lời, vu oan cho huynh đệ ta, thì liệu hồn mà xem có sống được ra khỏi đây không!”
Uy thế của hắn, được vun đắp từ máu và sự tàn khốc, đáng sợ đến mức nào?
Chỉ một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến ngay cả tên ngốc như Lý Cẩu Tử cũng phải rùng mình!
Vừa dứt lời, tiếng khóc im bặt, hai người lén nhìn Trương Sở mặt lạnh như tiền, dường như mới nhớ ra, vị này đâu phải người hiền lành gì!
Hai vợ chồng liếc nhau, đều thấy vẻ sợ hãi trong mắt đối phương.
Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, muốn coi như không có gì xảy ra cũng muộn rồi.
Cuối cùng người chồng lấy hết can đảm, kể lể: "Bẩm Trương đường chủ, tiểu nhân tên là Lưu Phú Quý, nhà ở chợ trâu bò."
"Trưa hôm nay, con trai Lưu Gia Hữu của chúng tôi bị ác tặc Lý Cẩu Tử của quý đường đánh chết ngay trên phố Sừng Trâu, con dâu Liễu Chiêu Đệ cũng bị bắt đi. Chuyện này là thật, cả khu phố Sừng Trâu đều có thể làm chứng."
"Trương đường chủ, xin ngài làm chủ cho chúng tôi! Con tôi chết thảm quá! Đến cả thi thể cũng bị ác tặc đó lôi ra ngoài thành, vợ chồng tôi muốn chôn cất nó cũng không tìm thấy xác!"
Nói đến đây, hai vợ chồng ôm đầu khóc rống.
Trương Sở nghe hắn nói chắc như định đóng cột, thời gian, địa điểm đều có, còn đám người cả khu phố Sừng Trâu đều có thể làm chứng, trông thế nào cũng không giống giả mạo. Thêm việc nhớ lại trưa nay không thấy Lý Cẩu Tử đâu, hắn đã tin đến tám phần.
Mặt hắn lạnh như băng!
Lý Cẩu Tử là do một tay hắn dẫn dắt.
Trong lòng hắn, Lý Cẩu Tử tuy hơi hiếu sát, nhưng không phải loại người không phân biệt thiện ác, gặp ai cũng giết.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, hắn không muốn tin cũng không được.
Giết người, cướp vợ. Chuyện này là cái quái gì vậy!
"Rầm!"
Hắn giận đến mức đập nát bàn trà, quát lớn: "Đi, trói Lý Cẩu Tử lại cho ta, áp giải đến đây!"