Tịch Đình im lặng thưởng thức khoảnh khắc đối điện trầm mặc, nhếch môi nói: "Thời gian ta để lại cho các ngươi.”
Đối diện: "......"
Bỗng nhiên, không phải vậy chứ, muốn đuổi hắn đi rồi sao.
Tịch Đình đương nhiên không nghe được tiếng lòng của họ, tháo quang não đưa cho Úc Ninh, còn mình thì đi ra ngoài, không biết đi đâu.
Úc Ninh thấy họ có chút cứng đờ, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta rất thích hội hậu viện kia, có thể thêm ta trở lại không?"
“Đương nhiên có thểI"
"Đúng là nhãi con!"
Họ vui vẻ nhốn nháo cả lên, Úc Ninh mỉm cười, nhích lại giữa sô pha, cẩn thận đánh giá những người đối diện.
Từ khi cậu còn bé, chỉ là một tiểu hoàng tử cô đơn trong lãnh cung, họ đã luôn ở bên cạnh cậu.
Họ kể cho cậu những câu chuyện kỳ lạ, dạy cậu những bài thơ kỳ lạ, màn hình thường xuyên bị liếm cho dơ bẩn, mỗi người một chút náo nhiệt, một chút ấm áp, hội tụ thành dòng nước ấm mênh mông bao bọc cậu lớn lên.
“Cảm ơn các ngươi.” c Ninh nói.
Cậu thấy trong màn hình rất nhiều người đỏ hoe mắt.
Một câu nói của Úc Ninh đã kéo họ từ sự trầm mặc quỷ dị vào sự cảm khái chua xót.
Cảm xúc lây lan thật nhanh, dù là qua màn hình, Úc Ninh cũng thấy cổ họng nghẹn lại.
"Hiện tại ta đặc biệt khỏe, thân thể rất khỏe mạnh, những bệnh cũ trên người cũng hết rồi, mấy ngày nay chưa ho một tiếng nào."
“Tịch Đình, thầy Tịch, còn có đì Lâm đều đổi xử với ta rất tốt.” Úc Ninh nói: "Các ngươi không cần lo lắng."
Vài người đối diện muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Úc Ninh nói: "Chắc các hoàng huynh và hoàng tỷ cũng sắp biết ta vẫn còn sống khỏe mạnh, trưởng thành rồi ai cũng sẽ có cuộc sống riêng, ta nghĩ thông suốt rồi."
"Ta ở đây sẽ sống thật tốt."
Úc Ninh nói: "Ta muốn học thật giỏi những kiến thức ở đây, sau đó sẽ đến Bích Sa Tinh, cùng các ngươi tiếp tục xây dựng đại gia đình ấm áp hài hòa này."
Họ từng kể với Úc Ninh, Bích Sa Tinh là một đại gia đình hài hòa hữu ái, nhưng môi trường ở đó khắc nghiệt, hơn nữa rất hỗn loạn.
Qua những gì họ kể trước đây, Úc Ninh đoán họ đang dùng sức trâu để xây dựng, về cơ bản không có kết cấu gì, mà cậu lại có thừa kinh nghiệm xây dựng.
Cậu còn biết trồng hoa trồng cây nữa.
Cậu có những văn hóa và tri thức mà họ còn thiếu sót.
Có lẽ cậu có thể giúp được họ, và báo đáp một phần tấm lòng của họ.
Úc Ninh nói hết những gì muốn nói, nhìn về phía họ.
Sư Manh, công chúa Bích Sa Tinh đứng giữa, hỏi: "Nhãi con, ngươi còn nhớ ta không, ta là người đầu tiên nói chuyện với ngươi đó."
Úc Ninh gật đầu, cười nói: "Ngươi là công chúa Bích Sa Tinh."
"Ô ô ô!" Sư Manh suýt chút nữa khóc thật, "Nhãi con, mấy ngày nay chúng ta thật sự rất lo lắng cho ngươi, ngươi không sao, còn khỏe mạnh như vậy thật sự quá tốt rồi."
Những người xung quanh cô cũng gật đầu theo.
Sau khi cô nói xong, những người khác lục tục nói vài câu đơn giản với cậu, hoặc là tự
Đúng như họ đã nói, trên Bích Sa Tinh có người đến từ những tinh cầu và chủng tộc khác nhau.
Úc Ninh nhìn những người có màu tóc, màu mắt và màu da khác nhau, từng người nói chuyện với cậu, có người khẩn trương đến phát run, có người hưng phấn đến khoa chân múa tay, có người nghẹn ngào không nói nên lời.
Trong lòng cậu có một khoảng trống đang dần được lấp đầy.
Đúng là từ nhỏ cậu đã không có mẫu phi, mẫu tộc không ai còn lại, phụ thân chỉ coi cậu là công cụ, trước khi chết còn bày mưu tính kế hãm hại cậu, nhưng cậu có rất nhiều người bên cạnh, thật lòng yêu quý cậu.
Vậy là đủ rồi.
"Nhãi con, ngươi muốn ở nhà Tịch Đình nửa năm sao?"
Xem video trực tiếp, Úc Ninh có thể biết ai đang nói chuyện với cậu, và có thể nhìn người đó khi trả lời.
"Ừm." Úc Ninh nhìn cô ấy: "Dì Lâm là người giám hộ của ta."
Người hỏi chuyện thấy Úc Ninh nhìn mình, kích động không thôi, nhưng nghe cậu nói vậy, cô lại nhíu mày.
"Ngươi nhất định phải cẩn thận, nhà bọn họ có rất nhiều người xấu.”
Úc Ninh: "......"
"Đúng vậy, hơn nữa nhà bọn họ thật sự có ai biết chăm sóc người sao? Một tên cuồng thí nghiệm, một tên cuồng sát nhân, mấy người đàn ông còn lại cũng chẳng tốt đẹp gì."
Giọng điệu vô cùng ghét bỏ.
Úc Ninh: "......"
“Tịch Đình có chải tóc cho nhãi con không, có mặc quần áo cho nhãi con không, có ngâm chân giặt vớ cho nhãi con không?”
Trong nghi ngờ mang theo giọng điệu phủ định.
Úc Ninh: "......"
Video trò chuyện từ đại hội nhận người thân biến thành đại hội bóc phốt Tịch Đình.
"Nhãi con, trong đế vương chi thuật mà thái phó dạy cho ngươi, chẳng phải có một điều là phải canh phòng nghiêm ngặt và đề phòng người sao? Ngươi nhất định phải coi Tịch Đình như sói và hồ ly mà phòng."
Tịch Đình hai tiếng sau trở về vừa lúc nghe thấy câu này.
Anh nhướng mày, nhìn về phía Úc Ninh.
Thiếu niên mất đi bình tĩnh, tay không biết để đâu, "Không, không phải đề phòng, không phải dùng cho Tịch Đình......"
"Không phải? Vậy là đề phòng? Đại khái là ý đó đi, là người ở cùng một chỗ."
Úc Ninh: "......"
Tịch Đình thấy vẻ mặt không biết giải thích thế nào của Úc Ninh, bước tới, nói: "Hai tiếng rồi, cậu ấy nên nghỉ ngơi.”
Nói xong, những người đối diện đều dùng ánh mắt thù hận nhìn anh, như thể anh là kẻ buôn người muốn chia rẽ mẫu tử họ.
Nhưng khi họ nhìn lại Úc Ninh, trên mặt lại tràn đầy vẻ ôn nhu, cẩn thận và do dự.
"Vậy nhãi con, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, ăn cơm thật ngon nha."
"Nhãi con muốn gì cứ nói với chúng ta, chúng ta sẽ lập tức đưa qua cho ngươi."
"Đúng vậy, chúng ta có tiền có người!”
Trước khi video kết thúc, có một cô gái mập mạp rất đáng yêu, ngượng ngùng nói: "Nhãi con, đã mời ngươi vào hội hậu viện rồi đó, ngươi nhớ đến thường xuyên nha."
Úc Ninh gật đầu, cười nói: "Được, ta biết rồi."
Úc Ninh tắt video, đưa quang não cho Tịch Đình, vành tai vẫn còn hơi đỏ.
Nhìn cậu như vậy, trong lòng Tịch Đình không kiềm được sinh ra một tia xấu xa, anh vô cùng nghiêm túc hỏi: "Cái gì là đề phòng? Giống như chúng ta sắp ở cùng một căn hộ sao?"
Vành tai Úc Ninh đỏ ửng lan xuống cổ, tay chân luống cuống nói: "Không, không phải như vậy.”
"Vậy là thế nào?" Đôi mắt Tịch Đình không rời khỏi cậu, như thể rất tò mò.
Úc Ninh vừa thẹn thùng vừa hoảng hốt, bỗng nhiên nghe thấy anh khẽ cười một tiếng, đầu bị người xoa nhẹ một cái.
Úc Ninh: "......?"
Tịch Đình không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, nói: "Chuẩn bị một chút, chúng ta về nhà."
Úc Ninh lập tức ngước mắt, tai vẫn còn đỏ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ mong chờ, không né tránh mà nhìn anh.
Tịch Đình nói: "Ở đây có quá nhiều người vây xem, ta đã bàn với viện trưởng rồi, có thể đưa cậu về nhà."
"Nhà ngươi sao?" Úc Ninh hỏi.
"Đương nhiên." Tịch Đình nhướng mày, "Bằng không cậu muốn đi nhà ai?"
Úc Ninh không có ý đó, cậu muốn hỏi là phòng ở của một mình Tịch Đình, hay là phòng ở của cả gia đình.
Cậu không giải thích nữa, vui vẻ muốn đi thu dọn đồ đạc, nhưng lại phát hiện người máy nhỏ còn vưi vẻ hơn, đã thu dọn gần xong.
Tốc độ của nó thật sự nhanh như bay, có thể so với xe bay.
Còn ngân nga hát nữa.
Úc Ninh vừa nghe, khúc hát này là cậu từng hát cho tam hoàng huynh nghe.
Người máy nhỏ vui vẻ là vì sau khi về nhà, người máy hộ lý ngốc nghếch kia không thể đi theo họ nữa.
Tịch Đình có ý thức lãnh địa rất mạnh, dù là một người máy cũng không tùy tiện mang về nhà.
Cho nên, sau này nhãi con chỉ có một mình nó thôi.
Người máy nhỏ vô cùng hăng hái gấp quần áo cho Úc Ninh, thu dọn cẩn thận và mang lên tinh hạm, còn không quên dặn dò Úc Ninh mặc đồ phòng hộ khi rời đi.
Vô cùng toàn năng.
Người máy chuyên nghiệp tính cái gì, người máy toàn năng mới là lợi hại nhất!
Khi đi, người máy nhỏ ngẩng cao đầu ưỡn ngực. lịch Đình ở viện gia đình của quân bộ Liên Bang.
Trong vũ trụ có rất nhiều tinh cầu có thể ở được, tài nguyên đất đai không hề khan hiếm, rất nhiều tinh cầu đâu đâu cũng thấy biệt thự có sân vườn rộng lớn, tài nguyên đất đai của Thủ Đô Tinh tương đối khan hiếm hơn một chút, số lượng cao tầng tương đối nhiều, nhưng viện lớn vẫn có, ví dụ như viện gia đình ở đây.
Khi Tịch Đình thăng thiếu tướng đã đổi một căn nhà, là một biệt thự ven hồ.
Lúc đó Tịch Đình cho cậu xem, nói nơi này hơi nhỏ, Úc Ninh nói không nhỏ chút nào.
Thật sự không nhỏ chút nào.
Trên mặt đất ba tầng, dưới lòng đất một tầng, thư phòng, phòng chiếu phim, phòng tập thể thao, mọi thứ cần thiết đều có, bên ngoài còn có một sân vườn rộng lớn, đến nỗi vì sao ở biệt thự lại nói đây là sân vườn mà không phải hoa viên, là vì căn bản không có rau.
Úc Ninh liếc nhìn cái sân trụi lủi, đi theo Tịch Đình vào nhà.
"Tầng 3 là của cậu, tầng hai là của ta, tầng một và tầng hầm là của chúng ta."
Úc Ninh thành thật và trực tiếp hỏi: "Chúng ta không ở cùng một tầng sao?"
Tịch Đình nhìn cậu, không khỏi bật cười, "Ở chung biệt thự rồi còn chưa được à?"
Ánh mắt Úc Ninh chân thành tha thiết và trong veo, trong mắt là sự yêu thích và ÿ lại thuần túy, thăng thắn bày tò ý nghĩ trong lòng, "Ta muốn ở gần ngươi."
"Ở cùng phòng?"
Úc Ninh: "......"
Tịch Đình nghiêng tầm mắt, yết hầu không khỏi trượt xuống, nói: "Xem kỹ rồi nói."
Tầng 3 có một phòng ngủ, một thư phòng, một phòng để quần áo, và một nhà vệ sinh.
Úc Ninh nhìn một vòng, cảm thấy như vậy cũng khá tốt, họ ở trên dưới gần nhau, đồng thời vẫn có không gian riêng tư, lúc mỗi người làm việc riêng, nếu muốn, có thể gọi một tiếng ở ban công là người kia có thể nghe thấy ngay.
Người máy nhỏ hì hục mang hoa cỏ của Úc Ninh vào thư phòng, thư phòng rất lớn, còn đặc biệt tạo ra một khu vực để Úc Ninh uống trà.
Phòng ngủ và phòng để quần áo lấy màu xanh lục mà Úc Ninh thích làm chủ đạo, như thể đang sống trong một mùa xuân tươi mát.
Nhưng thư phòng thì khác, thư phòng có chút giống với thư phòng của Úc Ninh trước kia, lấy màu xám nhạt và cọ nhạt làm chủ đạo, kết hợp với rèm sa trắng lớn, gỗ ở đây không phải gỗ thuần túy, mà là gỗ kết hợp với các vật liệu đặc biệt, nhưng vân gỗ chân thật và cổ xưa, xúc giác bóng loáng và ôn nhuận.
Chờ người máy nhỏ mang tám chậu hoa cỏ vào, nơi đây cũng có sinh cơ mùa xuân.
Úc Ninh sờ sờ án thư, cười đến cong cả mắt.
Trong ấm trà lộc cộc bốc lên hơi nước trắng, bên cạnh thiếu niên là rèm sa trắng bị gió nhẹ cuốn lên, trên người cậu rơi xuống một tầng ánh nắng và gió xuân mềm mại, hài hòa đến như một bức tranh khiến người ta ngắm mãi không chán.
Căn nhà này thành gia.
Có sinh cơ và độ ấm, cùng với một chút pháo hoa nhân gian.
Tịch Đình hỏi: "Muốn đi xem thư phòng của ta không?"
“Muốn!”
Đối với rất nhiều người, thư phòng có tính riêng tư không kém gì phòng ngủ, bình thường sẽ không cho người khác vào.
Tịch Đình có vẻ không như vậy, anh hoàn toàn mở thư phòng cho Úc Ninh xem.
Tầng hai toàn màu đen, trắng và xám, thư phòng cũng không ngoại lệ.
Đối diện cửa, trên tường trắng là một bức ảnh lớn của một ông lão mặc quân phục tóc bạc.
Tịch Đình nói: "Đây là ông nội của ta, nguyên soái Tịch, mỗi văn phòng đại diện của quân bộ đều có một bức."
Úc Ninh gật đầu, tầm mắt chuyển sang án thư và ghế, ghế dựa màu đen lạnh băng, trông không thoải mái khi ngồi, trên bàn đặt hai màn hình.
Tịch Đình chỉ vào một trong số đó, nói: "Bình thường ta sẽ xem cậu ở đây."
Nói rồi, anh ấn nút khởi động.
Bây giờ Úc Ninh đương nhiên sẽ không xuất hiện trên màn hình, cậu cho rằng bên trong sẽ không có gì, không ngờ sau khi màn hình sáng lên, cậu lại thấy Kim Hoa Cung.
Nơi cậu rời đi.
Cậu có thể nhìn rõ cả đồ trang trí nhỏ, biểu cảm của cung nữ và thái giám.
Tịch Đình nói: "Ban đầu thời gian cơ định vị trên người cậu, sau khi cậu đến đây, chúng ta tạm thời không quản nó, vì vậy nó định vị ở nơi cậu đến."
Chính là Kim Hoa Cung.
"Ta đã bàn với Tịch Hải, đợi cậu trở về, xem cậu muốn định vị lên người ai, rồi tiến hành điều chỉnh thêm."
Úc Ninh kinh hi đến mở to hai mắt, "Có thể sao?"
"Có thể." Tịch Đình khẽ cười, ngước mắt nhìn cậu, "Ta sẽ không nói cho cậu nếu chưa chắc chắn, hôm nay Tịch Hải mới nói với ta, nói đợi cậu trở về anh ấy sẽ cùng cậu điều chỉnh."
"Còn nữa," Tịch Đình nhìn bộ quần áo cotton trên người cậu, nói: "Ở đây thế nào cũng là chịu thiệt thòi."
Trong lòng Úc Ninh đột nhiên sinh ra một tia khủng hoảng, cậu vội vàng lo lắng mở miệng muốn phủ nhận, liền nghe Tịch Đình nói: "Tuy rằng người xuyên qua tương đối khó, nhưng vật tư thì có thể."
Úc Ninh ngẩn người.
Tịch Đình nói: Làm Hoàng thượng quá mệt mỏi, tiếp tục làm Ninh Vương đi, dù sao tân hoàng cũng phải cho cậu Thanh Thành, đãi ngộ mà Vương gia nên có không thể thiếu một chút nào. ˆ
"Cũng không muốn nhiều lắm, chỉ cần một chút đất đai và thực vật, đại khái sẽ không tủi thân như vậy nữa?"
Trái tim Úc Ninh treo lên rồi lại rơi xuống, cậu không biết nên biểu đạt cảm xúc của mình thế nào, tiến lại gần Tịch Đình, rất gần rất gần, nhưng cậu không biết phải làm gì.
Tịch Đình một tay đặt lên vai cậu, một tay xoa sau đầu cậu, tạo thành tư thế nửa ôm, nhìn vào mắt cậu.
"Thật ra, trạng thái cơ thể của cậu có thể trở về, trở về ngồi trên ngai vàng." Tịch Đình lặng lẽ nhìn cậu, không hề che giấu cảm xúc trong mắt, "Nhưng ta không muốn cậu trở về."
“Ta ích kỷ mà thỉnh cầu." Đầu lưỡi Tịch Đình chạm vào hàm trên, thoáng dừng lại một chút, giọng nói ôn như, nói: “Cậu ở lại bên ta, được không?”
Úc Ninh ngơ ngác nhìn anh.
Tròng mắt Tịch Đình rất đen, ngày thường tùy tính và đạm mạc, khi nhìn người chỉ mang vẻ xa cách.
Khi anh thận trọng bày tỏ điều gì đó, chuyên chú dẹp bỏ vẻ xa cách kia, đặc biệt khiến người ta xao xuyến.
Ở bên Tịch Đình, đặc biệt là trước khi bước vào thế giới này, cậu luôn cảm thấy an tâm, nhưng lúc này, cậu lại cảm thấy rất bất an.
Bất an mất kiểm soát.
Nhịp tim đập dồn dập theo máu truyền tới tai, Úc Ninh mím môi dưới, ngốc nghếch gật đầu.
Thấy Tịch Đình cười, Úc Ninh vừa muốn tỉnh táo lại thì lại ngây người một chút.
Khi Tịch Đình cười, đuôi lông mày sẽ hơi nhếch lên, có vài phần hờ hững, lại hàm chứa một chút kinh hỉ, tô điểm thêm một tầng ánh sáng rực rỡ cho khuôn mặt lạnh lùng này.
Úc Ninh cào cào mặt, khôi phục lại từ trạng thái kỳ lạ, không hề che giấu mà nói với Tịch Đình: "Thời gian đầu khi mới quen ngươi, ta đã có một giấc mơ đến giờ vẫn còn nhớ rất rõ."
Tịch Đình: "Ừm."
"Ta mơ thấy ta bị người ném xuống tuyết, được một anh trai chân dài nhặt về, anh ấy xách ta đi về phía trước, ta hỏi anh ấy có phải muốn ném ta đi không, anh ấy nói không phải, anh ấy muốn dẫn ta đi."
"Ta nói với anh ấy, vậy anh có thể đừng xách ta như vậy không, thế là anh ấy ôm ta đi."
Tịch Đình nhìn cậu, khẽ cười, đây đúng là những lời anh sẽ nói, dùng giọng điệu thương lượng đưa ra yêu cầu, vừa như làm nũng lại vừa như ra lệnh.
Khiến người ta không thể chống cự được.
“Ngày đó, ta ở bên ngoài bệnh viện nhìn thấy ngươi đi tới, đôi chân dài như vậy, ta mới biết thì ra anh trai chân dài chính là ngươi."
Nói rồi, cậu không mang bất kỳ ý vị nào mà nhìn xuống chân Tịch Đình, như thể chỉ đơn thuần kể ra sự thật chân Tịch Đình dài.
Ánh mắt Tịch Đình sâu hơn một chút, anh bưng ly nước trên bàn lên uống một ngụm.
Nói xong, nửa ngày không nghe thấy Tịch Đình nói gì, Úc Ninh chớp chớp mắt, trực tiếp hỏi: "Tịch Đình, ngươi không nghe ra tâm tư nhỏ bé của ta sao?"
Tịch Đình không nhịn được lại bật cười, tiếng cười trầm hơn ngày thường một chút, "Cậu còn có tâm tư nhỏ bé?"
Anh thật sự không ngờ tới.
Úc Ninh gật đầu, "Ngươi bảo ta ở đây bồi ngươi, muốn bồi thật lâu, sau khi dì Lâm không làm người giám hộ nữa, ta hy vọng ngươi là ca ca, mà không phải thúc thúc."
"Ta cảm thấy, người ở đây hình như rất thích làm cha người khác......"
Cậu thấy nụ cười trên mặt Tịch Đình biến mất, đôi mắt hơi nheo lại một chút, độ cong rất nhẹ, thoáng chốc, Úc Ninh lại phảng phất bị thú dữ nhìn thẳng, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, có chút không nói nên lời nữa.
Tịch Đình lại uống một ngụm nước, liếc mắt, rồi lại cười với cậu.
...
Khuôn mặt này quá mức ưu việt, có thể cười đến khiến người ta hoảng thần, cũng có thể cười đến khiến người ta rùng mình.
Tịch Hải đến vào ngày hôm sau Úc Ninh chuyển đến.
Thiết bị đầu cuối thời gian cơ đầu tiên ở chỗ Tịch Đình, Tịch Hải điều chỉnh thử phải dùng thiết bị đầu cuối, Tịch Đình không có phòng thí nghiệm tinh vi, Tịch Hải nói muốn mang thiết bị đầu cuối đi, lần này Tịch Đình không ngăn cản.
Tịch Hải xoa xoa tay, "Nhãi con à, có muốn cùng ta đến phòng thí nghiệm không? Ta có thể điều chỉnh xong rất nhanh thôi, cậu đi theo là có thể nhìn thấy các hoàng huynh ngay."
“Muốn!”
Thế là Tịch Hải không chỉ lấy đi thiết bị đầu cuối mà trước đó Tịch Đình còn không cho anh chạm vào, mà còn bắt cóc luôn cả Úc Ninh.
Phòng thí nghiệm của Tịch Hải ở Thủ Đô Tinh ngay gần Liên Bang, chỉ mất vài phút, Úc Ninh đã ngồi ở đó uống dịch dinh dưỡng mà người máy tư tâm chuẩn bị cho cậu.
Tịch Hải liếc nhìn người máy mà đôi mắt dường như muốn dính chặt vào Úc Ninh, cười nói với Úc Ninh sát thủ người máy cao cấp: "Nhãi con, cậu chờ một chút nhé."
"Được."
Anh nói chờ một chút, thật sự chủ là một chút, Úc Ninh chỉ thấy anh gõ hai hàng ký hiệu mà cậu không quen, rồi đã bị hỏi: Nhãi con, cậu muốn thời gian cơ định vị ai?”
Trong đầu Úc Ninh lập tức hiện ra Úc Bắc Chinh và hoàng tỷ.
Nhưng định vị trên người con gái không tiện, vì vậy cậu nói: "Tứ hoàng huynh Úc Bắc Chinh."
Tịch Hải: "Vậy được, nhãi con cứ ở đây chờ, đợi Úc Bắc Chinh xuất hiện ở Kim Hoa Cung, chúng ta sẽ bắt lấy anh ta."
Úc Ninh: "......"
Tịch Hải cười hắc hắc, "Thời gian cơ lúc này không được hiếu động, chỉ cần hơi động một chút, có thể sẽ chạy ra khỏi Đại Thịnh, nếu không nhãi con cho rằng vì sao ta không định vị lại cậu, mà lại là Nhan Mạc cục băng kia?"
Ví dụ vô cùng thuyết phục.
Úc Ninh gật đầu đồng ý.
Trong khi cậu chờ đợi, Tịch Hải liền giảng cho cậu một số kiến thức vật lý và những câu chuyện khoa học thú vị, vì vậy Úc Ninh cũng không cảm thấy nhàm chán và khó khăn.
Cậu cho rằng phải đợi rất lâu, dù sao Kim Hoa Cung cũng là tẩm cung của Hoàng thượng, ngoài Hoàng thượng và những người hầu hạ bên cạnh, người bình thường rất khó vào.
Bất quá, cậu đã rời đi mấy ngày rồi, tân hoàng vẫn chưa đăng cơ sao, cậu rõ ràng đã viết di chiếu từ trước rồi mà.
Đang nghĩ ngợi thì không ngờ lại thấy Úc Bắc Chinh.
Anh mặc một thân thân vương phục có hình mãng văn màu đen, trong lòng ôm một cái tã lót.
Úc Ninh ngẩn người.
Tã lót là...... Tiểu thế tử. Cậu từng được Úc Bắc Chinh nắm tay, chạm vào sinh mệnh nhỏ bé qua bụng vương phi.
Lúc đó tất cả Vương gia đều rất mong chờ sinh mệnh nhỏ bé này.
Cuối cùng cậu cũng không chờ được sinh mệnh nhỏ bé đó.
Úc Ninh đứng lên, tiến lại gần màn hình một chút.
Úc Bắc Chinh ôm tiểu thế tử vào tẩm cung, đứng ở mép giường.
"Tiểu Ninh đệ đệ, tiểu gia hỏa sinh ra rồi, ta dẫn nó đến cho đệ xem." Úc Bắc Chinh mở tã lót ra, "Đệ xem, đặc biệt giống ta."
Tiểu bảo bảo trắng trẻo đáng yêu, đôi mắt linh động phi thường, vừa nhìn đã biết là tính tình hoạt bát, quả thật có chút giống Úc Bắc Chinh.
Úc Ninh không chớp mắt mà nhìn, đôi mắt không khỏi cong lên.
Úc Bắc Chinh dừng lại một lát, nói: "Tiểu Ninh đệ đệ, đệ biết ngày đó vì sao ta muốn đệ cảm nhận một chút về nó không?"
"Thật ra, nó là một ngoài ý muốn."
"Khi mới biết vương phi mang thai, chúng ta đều rất ngoài ý muốn, vương phi vuốt bụng suy nghĩ một lát, rồi đưa ra một ý tưởng mà ta không ngờ tới."
Úc Bắc Chinh cong môi cười, "Tiểu Ninh đệ đệ, thái y trong cung không nói với đệ sao, sau khi đệ thổ huyết, cơ thể suy yếu đến mức khó có con, vương phủ nói, nếu đệ thật sự không có con nối đỡi, sẽ nhận nó làm con đệ, bất luận là nam hay nữ."
Úc Ninh ngẩn người, trong lòng bủn rủn một mảnh.
"Chúng ta đều mong chờ là con gái, con gái là áo bông tri kỷ, cũng không sợ người khác cho rằng chúng ta mưu đồ ngôi vị hoàng đế của đệ, kết quả lại là một thằng nhóc."
Úc Bắc Chinh nhìn chiếc giường trống không, "Đệ không thể vì nó là một thằng nhóc mà ghét bỏ nó chứ."
"Tiểu Ninh đệ đệ, đệ trốn mấy ngày rồi, nên ra rồi."
Giọng nói Úc Bắc Chinh đột nhiên thấp xuống, "Chẳng phải đệ đã nói sẽ đặt tên cho nó sao?”
Một lúc sau, Úc Bắc Chinh lại nở nụ cười, sắc mặt như thường ngước mắt, đang muốn nói chuyện thì bỗng nhiên trợn to hai mắt.
Trước mặt anh xuất hiện một giao diện chỉnh tề, mang theo ánh sáng, trên đó hiện ra ba chữ.
【Úc Thù Tiêu.】