Úc Ninh có thể khăng định chính xác rằng hai ngày sau sẽ gửi quà cho Lão Nguyên Soái, vì cậu đã chắc chắn có thể vận chuyển đồ từ Đại Thịnh sang.
Với kinh nghiệm xuyên không mấy chục lần của Tịch Đình trước đây, việc Tịch Hải dùng người máy xuyên không một chút cũng không khó.
Phương thức họ sử dụng là người máy mang đồ.
Tuy việc mang đồ hiện tại còn khá thủ công, nhưng người máy có nhiều đến đâu cũng không biết mệt. Úc Ninh muốn thứ gì, hầu như đều có thể mang từ Đại Thịnh sang.
Tịch Hải muốn gì, cũng có thể đoạt từ chỗ Nhan Mạc.
Từ nhỏ Úc Bắc Chinh đã thích nghiên cứu binh khí, nên mức độ yêu thích người máy của anh vượt xa tường tượng của Úc Ninh.
Từ khi thấy người máy, mắt anh gần như dán chặt vào chúng, đến con trai cũng không thiết.
Vì thế, Úc Ninh hứa khi nào kiếm được tiền sẽ mua cho Úc Bắc Chinh hai con người máy, lại mua cho cháu trai một con người máy bảo mẫu.
Phương thức kiếm tiền ban đầu của Úc Ninh rất đơn giản, trực tiếp. Cậu dùng người máy mang ngọc khí đến nhà đấu giá bán đấu giá kiếm tiền.
Từ nhỏ Lê Thế Tử đã cho cậu ngọc, ngọc của Úc Ninh dù ở Đại Thịnh cũng thuộc loại tốt nhất, ngọc thượng phẩm càng quý giá. Úc Ninh chỉ cần bán vài khối ngọc là có đủ tiền tiêu cả đời.
Tịch Đình về Liên Bang làm việc, Úc Ninh cùng người máy nhỏ cùng nhau xem phát sóng trực tiếp buổi đấu giá, sau khi kết thúc thì chờ tiền vào tài khoản.
Hai người cùng nhau nhìn vào mục tài sản cá nhân trên quang não.
Úc Ninh: “Hình như nhiều lên rất nhiều.”
Người máy nhỏ: “Đây là tính năng tự động của quang não. Trẻ con mới có quang não thường có sẵn tài sản thừa kế từ cha mẹ.”
Úc Ninh: “……”
Cậu đâu phải trẻ mồ côi.
“Là Tịch Đình cho mình?” Úc Ninh hỏi.
Người máy nhỏ gật đầu.
Úc Ninh nhìn chuỗi số kia, lén nhắn tin cho Lâm mụ mụ, hỏi lương của Tịch Đình là bao nhiêu.
Lâm mụ mụ cũng không biết, bèn hỏi Tịch ba ba.
Cuối cùng Úc Ninh có được bảng lương chỉ tiết của Tịch Đình.
Úc Ninh ngượng ngùng nhìn các khoản trên bảng lương, gãi mặt. Cậu chỉ định hỏi áng chừng thôi mà.
Nhưng cậu thật không ngờ lương cơ bản mỗi tháng của Tịch Đình chỉ có tám vạn.
Lần trước đi mua hoa cỏ, một chậu cây xanh đã sáu mươi vạn tinh tệ, giá hoa còn đắt hơn...
Vậy là, cậu thuận miệng nói một câu, đã tiêu mất mười mấy năm lương của Tịch Đình.
Úc Ninh: “1”
【 Bắc Chinh ca ca, anh mau cho em ít hoa cỏ và hạt giống! 】
Nửa tiếng sau.
【 Bắc Chinh ca ca, anh cho em thêm ít đất nữa đi! 】
Úc Bắc Chinh: “……?” Lúc Tịch Đình tan làm về, thấy Úc Ninh và người máy nhỏ đang trồng hoa trong sân, bên ngoài có hai cụ già đang ngó nghiêng xem.
Dưới sự chỉ đạo của Tịch Đình, từ nhỏ Úc Ninh đã phải lập kế hoạch trước khi làm đồ chơi hay binh khí nhỏ, nên cậu có thói quen chuẩn bị đầy đủ trước khi làm bất cứ việc gì.
Vì thế, cậu không hề nghĩ hoa cỏ dễ trồng như hồi ở Đại Thịnh.
Cậu tra cứu thông tin trên diễn đàn, rồi đi mua phân bón hoa tinh chế ở chỗ Tịch Đình dẫn cậu đến.
Người máy nhỏ xới đi xới lại đám đất cứng trong sân cho tơi ra, Úc Ninh dùng ván gỗ ghép lại thành hàng rào tre thấp để chia sân thành bốn khu.
Khu thứ nhất không có gì.
Khu thứ hai rải phân bón hoa tỉnh chế cậu mua ở viện thực vật.
Thực vật tinh tế gần như tuyệt diệt, liên quan đến ánh sáng, nguồn nước và đất đai. Nguồn nước và đất đai là mấu chốt, vấn đề nguồn nước đã được giải quyết từ lâu, còn đất đai thì khó khăn hơn nhiều.
Những năm gần đây, nghiên cứu về đất đai cũng có tiến triển, nhưng chỉ giới hạn ở phạm vi nhỏ, phân bón hoa tinh chế là một trong số đó.
Nó giúp tinh lọc độc tố trong đất ở phạm vi nhỏ và cung cấp dinh dưỡng cho hoa cỏ.
Khu thứ ba, Úc Ninh trải một lớp đất mang từ Đại Thịnh sang.
Khu thứ tư, Úc Ninh rải phân bón hoa tinh chế trước, rồi mới trải một lớp đất.
Sau đó, Úc Ninh bắt đầu trồng hoa, có cả hạt giống lẫn cây con.
Khi thấy Úc Ninh định trồng một bụi hoa tím lam đặc biệt đẹp, đặc biệt đáng yêu ở khu thứ tư, hai cụ già vây xem sốt ruột.
“Cậu bé, dừng tay mau!”
“Phân bón không được để dưới cùng, phải đặt ở gốc cây, nếu không rễ sẽ bị úng đấy!”
Úc Ninh dừng lại, dưới ánh mắt chăm chú nghiêm túc của hai cụ già, cậu lặng lẽ chuyển cây sao trời sang khu thứ hai, rồi quay lại nhìn hai cụ.
Hai cụ ra sức gật đầu, mặt mày hớn hở.
Úc Ninh cũng cười theo họ.
Tịch Đình khẽ cười.
Úc Ninh vừa quay đầu lại thấy anh, gãi mặt.
“Tịch Đình tan làm về rồi à.” Một cụ nói.
Cụ kia nói: “Thằng bé nhà cậu trông như tiên ấy, hàng rào cũng làm khéo thế kia, mỗi tội không biết trồng hoa. Cậu mau dạy nó đi... Hoặc để tôi dạy cũng được.”
Tịch Đình nói với hai vị lãnh đạo Liên Bang: “Tôi cũng không dám dạy cậu ấy trồng hoa đâu.”
Trên đời này làm gì có ai trồng hoa nhiều hơn Úc Ninh.
Ngoài miệng thì chê Úc Ninh không biết trồng hoa, nhưng hai người xem mãi không chán, nếu không phải trời tối chắc còn chưa muốn về.
Thấy họ đi rồi, Úc Ninh lập tức đem mấy cây sao trời và vài loại hạt giống hoa trồng ở khu thứ tư.
Tịch Đình hỏi: “Đất Đại Thịnh à?”
Úc Ninh gật đầu, “Em nhờ Hoàng huynh chuẩn bị cho mấy bao đất, thử cải tạo vườn hoa nhà mình.”
Nói xong, Úc Ninh bất ngờ bị Tịch Đình kéo vào lòng.
Buổi chiều trồng hoa, người máy nhỏ đã kê ghế bập bênh cho Úc Ninh nghỉ ngơi, Tịch Đình ngồi trên đó, kéo Úc Ninh một cái rồi dễ dàng ôm cậu lên đùi.
Úc Ninh ngơ ngác, “Sao vậy?”
“Không có gì.” Tịch Đình nói, mắt nhìn xuống môi cậu, “Chỉ là thấy em nói chuyện dễ nghe quá.”
Đặc biệt là khi cậu tự nhiên nói "nhà của chúng ta".
Trời tối, nơi này rất yên tĩnh, đến tiếng côn trùng hay chim chóc cũng không có, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau.
Úc Ninh ngồi trên đùi Tịch Đình, hơi không tự nhiên một chút, rồi lại thích cảm giác được Tịch Đình ôm như vậy.
Có lẽ vì thiếu thốn từ nhỏ, sau lần nói thích kia, Tịch Đình thân mật hơn với cậu, cậu có chút ngượng ngừng, nhưng lại rất thích. Cậu thích những tiếp xúc da thịt thân mật.
Vừa vui mừng lại an tâm.
Úc Ninh ôm cổ Tịch Đình, ghé sát lại anh, “Tịch Đình, em hôn anh được không?”
Tịch Đình rũ mắt, ánh mắt hòa vào bóng đêm, sâu thẳm đen láy.
Úc Ninh mơ hồ cảm thấy anh như một con thú ẩn mình trong bóng tối, khát khao xâm chiếm, có lẽ sẽ cắn vào gáy cậu ngay lập tức.
Máu Úc Ninh nóng lên, có chút sợ hãi, lại có chút hưng phấn.
Tịch Đình chậm rãi tiến lại gần cậu, đầu hơi cúi xuống.
Úc Ninh nắm chặt cổ áo sau gáy anh, yết hầu thon dài lên xuống.
Tịch Đình khàn giọng nhưng nghiêm túc nói: “Không được.”
Úc Ninh: “……”
Úc Ninh không ngờ Tịch Đình sẽ từ chối, ngây ngốc nhìn anh.
Khi cậu bắt đầu nhíu mày, Tịch Đình cúi xuống, cắn nhẹ vào gáy cậu, đầu lưỡi lướt qua.
Hành động bất ngờ khiến da đầu Úc Ninh tê dại, không kìm được phát ra một tiếng rên khẽ.
Úc Ninh mở to mắt nhìn anh, ánh mắt phủ một lớp hơi nước.
Tịch Đình khàn giọng nói: “Chắc là không thể chỉ có một nụ hôn nhẹ nhàng thôi đâu.”
Úc Ninh muốn sự thân mật, nhưng trạng thái của Tịch Đình lúc này thì không giống.
Cậu còn đang rối rắm, Tịch Đình đã nắm chặt eo cậu, nhấc cậu khỏi đùi anh, “Vào ăn tối thôi.”
Úc Ninh chưa kịp phản ứng, chậm nửa nhịp đứng tại chỗ.
Tịch Đình cười hỏi: “Bệ hạ, có cần tôi cõng em vào không?”
Úc Ninh hỏi lại: “Có thể ngồi lên vai anh không?”
Tịch Đình nhướng mày, ngồi xổm xuống trước mặt cậu.
Úc Ninh cười đặt tay lên vai anh, nhanh nhẹn nhảy lên.
Khi còn ở Đại Thịnh, cơ thể cậu càng ngày càng yếu nên ít tập võ, nhưng từ nhỏ cậu cũng luyện qua võ, hơn nữa còn luôn múa kiếm. Sau khi khỏe lại, dáng người cậu uyển chuyển nhẹ nhàng, lại lưu loát, vững vàng ngồi trên vai Tịch Đình.
Tịch Đình chậm rãi đứng lên, dẫn cậu vào nhà.
“Tịch Đình, em chưa bao giờ cao như vậy, cảnh vật nhìn khác hẳn.” Nói rồi cậu tự bật cười.
Khi Tịch Đình lên cầu thang, cậu bất ngờ túm lấy tai anh.
“Ấy, nóng quá.”
Tịch Đình: “……”
Úc Ninh chớp mắt, cậu cứ hễ ngượng ngùng hoặc căng thẳng là tai lại dễ đỏ và nóng lên. Vừa nãy tai anh cũng đỏ lên, giờ vẫn còn nóng hổi.
Mà Tịch Đình vừa rồi trông có vẻ hung dữ như vậy, thế mà cũng...?
“Tịch Đình, anh cũng biết căng thăng ngượng ngùng sao?”
“Sao lại không?”
“Dù sao thì,” Tịch Đình mím môi dưới, “Tôi cũng là lần đầu yêu đương mà.”
Tịch Đình thẳng thắn với Úc Ninh, không giấu giếm cảm xúc của mình, “Hơn nữa, trước mặt người mình thích, nhiệt độ cơ thể cao hơn một chút thì có gì lạ đâu?”
Anh dường như còn nói nhỏ gì đó, Úc Ninh không nghe rõ, chỉ nghe hai câu này thôi là cậu đã đủ vui rồi.
Tịch Đình đặt Úc Ninh xuống sofa, còn mình ngồi xuống thảm lông trước sofa.
Úc Ninh trượt xuống khỏi sofa, ngồi cạnh anh, quay sang cười cong mắt với anh, “Tịch Đình, em cũng thích anh, thích anh nhất trên đời.”
Tịch Đình khựng lại, bất giác cười tươi hơn.
Úc Ninh lại nói: “Vậy thì...”
Tịch Đình véo véo gáy cậu, “Vậy thì em nhất định phải mau khỏe lại nhé.”
Đôi mắt anh sâu thăm, lời nói đầy ấn ý.
Úc Ninh không hiểu ra sao, tai lại nóng lên.
“Cái đó...” Úc Ninh nói: “Em sẽ trả lại lương cho anh.”
Tịch Đình: “……”
Úc Ninh lấy ra quang não, “Đều ở trong này, dùng hai chậu thược dược để chuộc.”
Không khí ái muội tan biến, Tịch Đình cười nói: “lôi lần đầu tiên nghe thấy dùng đồ vật chuộc tiền đấy.”
“Đó đâu phải tiền bình thường.” Úc Ninh nghiêm túc nói: “Đó là mười năm vào sinh ra tử đổi lấy tiền lương của anh.”
Tịch Đình ngẩn người.
Úc Ninh nói với anh: “Tịch Đình, em không nỡ để anh tiêu tiền, sau này em sẽ không tiêu tiền của anh nữa, em sẽ tiêu tiền của em, em sẽ kiếm tiền, kiếm tiền cho anh tiêu.”
“Thế chẳng phải tôi ăn bám à?” Tịch Đình nhướng mày, suy ngẫm một chút, “Cảm giác cũng không tệ lắm?”
“Ù!” Úc Ninh cười gật đầu, “Em đã tính chuyện đưỡng già cho anh từ khi còn bé rồi, tiêu tiền của em không thành vấn đề.”
Tịch Đình: “……”
Lúc này trong đầu anh có chút hình ảnh không đứng đắn.
Sáng hôm sau, Úc Ninh dậy sớm đi xem những cây hoa cậu trồng tối qua.
Sau một đêm, cây sao trời ở khu thứ nhất không có đất Đại Thịnh, cũng không có phân bón hoa tinh chế, quả nhiên đã hơi héo.
Còn ba khu còn lại trông vẫn bình thường.
Nhìn kỹ thì thấy khu thứ tư vừa có phân bón hoa tinh chế, vừa có đất Đại Thịnh sinh trưởng tốt nhất, hơn nữa, hạt giống hoa cậu gieo tối qua trên mảnh đất này đã nảy mầm chỉ trong một thời gian ngắn.
Úc Ninh rút ra kết luận: phân bón hoa tinh tế có thể duy trì sự sống của hoa.
Sau nhiều năm nghiên cứu, phân bón hoa tinh chế thực sự có tác dụng, giải quyết được ít nhất một phần vấn đề sinh tồn của thực vật. Về việc những loài thực vật đã tuyệt diệt trước đây, Úc Ninh nghĩ đến những loài hoa kỳ dị, thậm chí có phần đáng sợ trong viện thực vật, có lẽ rất khó để phục chế chúng hoàn toàn.
Cậu nảy ra một ý tưởng.
Sau khi Tịch Đình đi làm, Úc Ninh mở phòng livestream.
Đây là nơi cậu giao lưu với người Bích Sa Tinh.
Trong hai tháng qua, Úc Ninh đã phần nào hiểu được tâm lý của họ.
Họ đối với cậu giống như cha mẹ đối với con cái.
Úc Ninh video với một hoặc vài người, những người khác không hài lòng cằn nhằn không thôi, vì thế cậu dứt khoát mở một phòng livestream, ai cũng có thể vào.
Giống như quay lại thời "Thiên Thư”.
Úc Ninh nói: “Tôi gửi quà cho mọi người rồi, chắc hôm nay sẽ đến.”
Không đợi họ hỏi, Úc Ninh đã nói: “Là hoa sao trời mọi người thích, tôi thử rồi, dùng phân bón hoa tinh chế có thể duy trì sự sống cho chúng, ít nhất là cả đêm.”
Nói rồi cậu hướng quang não về phía khu vườn nhỏ của mình.
Khung chat phòng livestream chạy quá nhanh, Úc Ninh không nhìn rõ, nhưng thấy những dấu chấm than kia là biết họ đang vui mừng phấn khích.
Úc Ninh cong mắt cười, “Tôi thấy bây giờ sức khỏe của mình tốt lắm rồi, có thể đến Bích Sa Tỉnh.”
Dấu chấm than trong phòng livestream càng nhiều.
“Mọi người chờ tôi bàn với Tịch Đình xong sẽ đi.”
Úc Ninh rời khỏi phòng livestream, ngẩng đầu lên thì thấy hai ông cụ hôm qua.
Họ đang nhìn chằm chằm vào những cây sao trời trong sân.
“Cậu bé, khu này cháu lại bón thêm phân bón hoa à?“ Một ông chi vào khu thử tư hỏi.
Úc Ninh lắc đầu, mời họ vào xem.
Tối qua cậu mời, họ không biết vì sao không vào, hôm nay có lẽ vì tò mò, lại rất thích những cây sao trời đáng yêu kia nên họ do dự một chút rồi bước vào.
Hoa sao trời ở Đại Thịnh là loài hoa rất bình thường, Úc Ninh thấy họ thích nên tặng mỗi người một chậu.
Hai ông cụ vui mừng khôn xiết.
Người già thường hướng về cuộc sống thời cổ, họ thích trồng hoa nuôi cỏ khi về già, nhưng dù họ có quyền có tiền, hoa cỏ tỉnh tế cũng chỉ có bấy nhiêu loại, trình độ cũng chỉ đến thế.
Nhìn những cây sao trời nở rộ như vậy, tràn đầy sức sống, họ không thể rời mắt.
Cánh hoa tinh xảo, màu tím lam lại càng quý hiếm!
Nhìn Úc Ninh, họ cũng thấy cậu như thần tiên.
“Cậu bé, tôi vừa nghe cậu nói muốn đến Bích Sa Tinh à?”
Úc Ninh gật đầu.
“Tôi không thể đến đó được đâu, Bích Sa Tinh là một hành tinh bạo lực.”
“Hành tinh của tội phạm!”
Úc Ninh: “……”
Chẳng phải là một hành tinh hài hòa thân thiện sao?
Sau khi nghe hai ông cụ nói, Úc Ninh trở về phòng, lại nhớ đến vẻ mặt kỳ lạ của Tịch Đình khi cậu nhắc đến Bích Sa Tinh trước đây.
“Người máy nhỏ, kể cho tôi nghe về Bích Sa Tinh đi.” Người máy chắc sẽ công bằng khách quan.
“Vâng ạ, nhãi con.”
Người máy nhỏ ngồi trước mặt Úc Ninh, rất cẩn thận kể cho cậu nghe.
Đúng như những người Bích Sa Tinh nói, Bích Sa Tinh trước đây là một hành tinh hoang vu không người ở, môi trường khắc nghiệt. Năm đó, hoàng thất đã đến Bích Sa Tinh tị nạn đầu tiên.
Dần dần, có những người không thể sống được ở các hành tinh khác cũng đến đây, người ngày càng đông, dần đần trở thành một hành tỉnh khiến cả tỉnh tế phải đau đầu.
Khi đó Liên Bang không có sức lực quản họ, vì toàn tinh tế đang phải đối mặt với kẻ thù khó nhằn - Trùng tộc.
Sau đó nghe nói Trùng tộc tấn công Bích Sa Tinh, xuất phát từ tinh thần nhân đạo, Liên Bang quyết định tìm cách cứu viện Bích Sa Tinh.
“Khi quân Liên Bang đến nơi, họ chỉ thấy xác Trùng tộc đầy đất, sa mạc Bích Sa Tinh bị máu xanh của Trùng tộc biến thành hồ lục.” Người máy nhỏ diễn sâu rùng mình, “Từ đó trở đi, mọi người mới biết Bích Sa Tinh đáng sợ đến mức nào.”
“Họ đến Trùng tộc cũng không sợ, càng đừng nói Liên Bang. Có lẽ vì ỷ vào Liên Bang sẽ không ném bom hành tinh một cách vô nhân đạo, họ luôn làm mưa làm gió, thu nhận những tội phạm tày trời khắp tinh tế để tăng cường vũ lực.”
...
Khác với những gì cậu nghe được và hiểu.
Úc Ninh lên mạng tra cứu, so với lời người máy nhỏ nói thì chỉ có hơn chứ không kém.
Có người sợ hãi, có người chửi bới, hầu như không có mấy người trong tinh tế thích họ.
Úc Ninh cảm thấy chắc chắn có vấn đề ở đâu đó, cậu thật sự cảm thấy người Bích Sa Tinh không đến nỗi tội ác tày trời như mọi người nói.
Cậu càng muốn đến Bích Sa Tinh hơn.
Cậu cho rằng có sự hiểu lầm ở đây, và cậu không muốn những người đã cùng cậu lớn lên bị hiểu lầm như vậy.
Sau khi Tịch Đình về, Úc Ninh nói với anh rằng cậu muốn đến Bích Sa Tinh.
“Không phải đã nói nửa năm sao?” Tịch Đình hỏi.
Úc Ninh nói: “Em thấy cơ thể mình không còn vấn đề gì nữa, bây giờ ra ngoài cũng không thấy khó chịu gì cả.”
Ánh mắt Tịch Đình dừng trên người cậu.
Úc Ninh chợt nhớ ra tối qua Tịch Đình đã nói muốn cậu nhanh khỏe lên, không khỏi ho khẽ một tiếng.
Tịch Đình híp mắt.
Úc Ninh tự nhủ dù anh có lộ ra vẻ mặt đáng sợ đến đâu thì cậu cũng phải kiên trì với ý định của mình, cậu còn có nhiệm vụ quan trọng.
Tịch Đình tiến lại gần cậu, nắm lấy tay cậu, “Ở lại với anh thêm một tháng nữa được không? Em đi rồi anh sẽ buồn lắm.”
Giọng điệu đặc biệt tủi thân.
Úc Ninh: “……”
Lần đầu tiên thấy Tịch Đình như vậy, Úc Ninh hận không thể nhảy lên sờ đầu anh. Tịch Đình lúc này giống như mấy con cún vừa hung vừa dễ thương cậu hay thấy ở khu nhà.
Úc Ninh: “Em có thể ở lại với anh thêm hai tháng.”
Tịch Đình cong môi cười, bất ngờ cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu, tê dại lan khắp cơ thể Úc Ninh.
Úc Ninh ngơ ngác: “Ở. ở cả đời cũng được.”
Tịch Đình rốt cuộc không nhịn được cúi đầu bật cười, cười đến rạng rỡ chói mắt.
Úc Ninh lại bị nụ cười của anh làm cho mê mẩn.
Sắc đẹp hại nước, Thái phó nói rất đúng.
Vì sắc đẹp của Tịch Đình, Úc Ninh lùi lại hai tháng mới đi Bích Sa Tinh, nhưng so với lần đầu nói nửa năm thì vẫn sớm hơn, dù sao cũng an ủi được người Bích Sa Tinh.
Tịch Đình muốn đi tiễn, Úc Ninh không chịu, cậu biết Bích Sa Tỉnh lợi hại đến mức nào. Tịch Đình nói đánh không lại họ, chắc là thật, đến lúc đó nếu đánh nhau thì.
Cậu một mình lái tinh hạm mang theo người máy nhỏ cực kỳ vui vẻ đến Bích Sa Tinh.
Cậu đến đây đã hơn bốn tháng, về cơ bản đã quen thuộc với cuộc sống ở đây, và cũng nghiên cứu ra cách trồng thực vật tốt hơn.
Mục đích chính của cậu khi đến Bích Sa Tinh là cải thiện môi trường ở đây, giống như họ đã giúp cậu cải thiện môi trường sống năm xưa.
Ngoài ra, cậu nghĩ, nếu có thể, cậu muốn mọi người trong tinh tế biết rằng người Bích Sa Tinh không đáng sợ như vậy, không cần cô lập họ.
“Vậy thì phải cho họ thấy Bích Sa Tỉnh chân thật.” Người máy nhỏ nói: “Nhãi con có thể mở livestream mà. “
Úc Ninh: “Nhưng em mà mở livestream thì người Bích Sa Tinh biết hết, phòng livestream bị họ vây công thì làm sao còn là chân thật? Ai tin chứ?”
Mấy tháng nay, Úc Ninh đã rất nổi tiếng trên mạng, nhờ vào vụ paparazzi chụp lén, cùng với hậu viện hội sau này.
Người Bích Sa Tinh coi hậu viện hội như nhật ký nuôi nhãi con và kỷ niệm, lại thu hút được một lượng người đáng kinh ngạc.
Hơn nữa, kỳ lạ là hậu viện hội này lại hài hòa đến bất thường, không có ai dám nói một câu không hay, tất nhiên có thể là vừa nói đã bị đá ra ngoài.
Tương ứng, những người lén theo dõi Úc Ninh cũng rất nhiều.
Người máy nhỏ vỗ ngực, “Nhãi con, còn có em! Em có thể mở livestream, vừa hay nhãi con có thể an tâm làm việc của mình, không cần phải bận tâm.”
Úc Ninh thẳng thắn: “Nhỡ không ai xem thì sao?”
“Không đâu, em cũng có kha khá fan đó.” Người máy nhỏ kiêu ngạo nói.
Úc Ninh: “Ừ?”
Người máy nhỏ: “Em là một blogger đó nhai”
“Blogger gì?”
“Blogger tình cảm.”
Úc Ninh: “……”
Người máy nhỏ không hiểu sự im lặng của Úc Ninh, nó đã bắt đầu tạo phòng livestream, còn rất chuyên nghiệp mà đặt một cái tên thu hút: 《 Thần tiên dẫn bạn đến Bích Sa Tinh xây dựng 》.
Người máy nhỏ nhìn Úc Ninh với vẻ mặt chờ đợi khen ngợi.
Úc Ninh: “……”
Không đợi được lời khen, người máy nhỏ giải thích với Úc Ninh, “Nhãi con, anh xem tên này của em chuyên nghiệp chưa kìa, tổ tiên loài người là những kẻ cuồng xây dựng, thiên □□ cũng thích xem xây dựng, mà lại còn xây dựng ở Bích Sa Tinh thì quá có gì để xem rồi còn gì, hơn nữa thần tiên, thần tiên với Bích Sa Tinh là một tổ hợp siêu dị đó nha.”
Úc Ninh: “…… Đừng nói nữa, em cứ mở đi.”
Thấy sắp đến Bích Sa Tinh, người máy nhỏ mở livestream, còn Úc Ninh thì nói với công chúa Sư Manh của Bích Sa Tinh rằng cậu đến Bích Sa Tinh lần này sẽ có người theo dõi.
Người Bích Sa Tinh lại cho rằng Úc Ninh bị Liên Bang giám sát.
Úc Ninh không biết rằng lần này cậu đến Bích Sa Tinh, gần một nửa số người Bích Sa Tinh đã đến đón cậu, những nơi tinh hạm bay qua đều chật kín người.
Những người này sau khi nghe được lời công chúa truyền lại đã lấy vũ khí ra, quyết cho Liên Bang một bài học.
Tác giả có lời muốn nói: Nhãi con: Có người xem, phải thể hiện thật tốt.
Người Bích Sa Tinh: Đã hiểu ám hiệu, nhãi con cứ yên tâm.