vô lại thiên tử

Lượt đọc: 778 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 122
tĩnh mịch chi trấn

Tô Căn và Tô Diệp vừa lên tiếng, lập tức từ trong đám người kia có một lão giả cưỡi ngựa đi ra, tiến đến trước mặt hai người hỏi: "Các ngươi là người Hán?" Lời nói ra lại là tiếng Trung Nguyên không mấy lưu loát.

"Không sai, chúng ta là người Trung Nguyên, chỉ là đi ngang qua nơi này." Tô Căn đáp.

"Các ngươi từ quan nội tới?" Tô Căn gật đầu, lão giả kia lập tức chạy đến trước mặt gã hán tử đang cởi trần, thì thầm to nhỏ một hồi, không biết là nói những gì.

"Thủ lĩnh của chúng ta bảo các ngươi rời khỏi đây, vì nơi này rất nhanh sẽ xảy ra chiến tranh. Nếu các ngươi không muốn chết trong cuộc chiến, thì hãy mau chóng rời khỏi đây, trước khi trời tối đi được bao xa thì cứ đi!" Lão giả kia lại nói.

Ánh mắt Tô Căn và Tô Diệp lúc này đang tìm kiếm bóng dáng Tiểu Đao Lục.

Tiểu Đao Lục nhìn Nhậm Linh một cái rồi nói: "Chúng ta cũng nên xuống thôi, bọn họ có vẻ đang lo lắng!" Nói xong đã nắm lấy tay Nhậm Linh, từ trên sườn dốc tung người nhảy xuống.

Một năm nay, Tiểu Đao Lục đã thay đổi rất nhiều, từ trên sườn dốc nhảy xuống nhanh nhẹn như vượn. Thân pháp của Nhậm Linh còn tốt hơn Tiểu Đao Lục, chỉ là nàng thuận theo Tiểu Đao Lục mà xuống, mặc cho hắn nắm chặt tay mình.

"Chủ nhân, người không sao chứ?" Tô Căn và Tô Diệp vội tiến lên hỏi.

"Tự nhiên là không sao!" Tiểu Đao Lục không hề buông tay Nhậm Linh ra, mỉm cười nói, đoạn quay sang lão giả kia bảo: "Ngươi hiểu tiếng Trung Nguyên, vậy rất tốt. Ngươi nói với thủ lĩnh của các ngươi, chúng ta không hề sợ đánh trận. Lát nữa thương đội của chúng ta sẽ tới đây, muốn tạm trú tại trấn nhỏ này, các ngươi đừng chặn cửa trấn!" Lão giả kia vô cùng kinh ngạc, còn đám võ sĩ khác thì vây kín nhóm người Tiểu Đao Lục vào giữa, vẫn dùng ánh mắt địch ý nhìn sang. Thế nhưng, đa số bọn họ đều bị vẻ đẹp của Nhậm Linh làm cho mê đắm, trong mắt lóe lên tia tham lam như loài sói, nhưng vì không có lệnh của thủ lĩnh nên không dám manh động, chỉ biết nuốt nước miếng và cười quái dị.

Nhậm Linh rất chán ghét biểu cảm của những kẻ này, nhưng nàng không có cách nào ngăn cản. Ít nhất, lúc này nàng đang ở thế bị động, Tiểu Đao Lục lại nắm chặt tay nàng khiến nàng khó bề phát huy, bằng không chắc chắn sẽ cho đám người này biết tay.

"Thương đội của các ngươi muốn tới trấn này? Ngươi có biết những kẻ nào sắp tới đây không?" Lão giả kia lại hỏi.

"Chuyện đó không quan trọng, ta thấy đây là một trấn nhỏ rất tốt!" Tiểu Đao Lục mỉm cười đáp.

"Ai biết các ngươi có phải là gian tế của Tô Ma Nhi hay không! Thủ lĩnh, chi bằng chúng ta giết quách bọn chúng đi, không cho chúng cơ hội lí ứng ngoại hợp!" Một võ sĩ trẻ tuổi thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn lên tiếng bằng tiếng Trung Nguyên.

Đám võ sĩ dị tộc này đều nghe hiểu tiếng Trung Nguyên! Nhiều kẻ gật đầu phụ họa ồn ào.

Tiểu Đao Lục đương nhiên biết những kẻ này đang đồng tình với quan điểm của võ sĩ trẻ kia, trong lòng không khỏi có chút tức giận, lạnh lùng nói: "Ta vốn chẳng biết Tô Ma Nhi là ai, nhưng ta có thể nói cho các ngươi biết, nếu các ngươi muốn giết người, điều đó sẽ chẳng có chút lợi lộc gì cho các ngươi cả!" "Ngươi đang uy hiếp bọn ta sao?" Võ sĩ trẻ tuổi giận dữ hỏi.

"Đừng tưởng các ngươi đông người thì có gì ghê gớm, đánh nhau bổn tiểu thư chưa bao giờ sợ, có bản lĩnh thì ngươi cứ tới giết ta đi!" Nhậm Linh nào chịu được loại khí này, không khỏi giận dữ quát.

"Hừ, một nữ nhân như ngươi mà cũng dám nói năng như vậy, Mộc Thiếp Nhi ta không bao giờ giết phụ nữ, nhưng ta sẽ bắt ngươi làm vợ ta!" Võ sĩ trẻ tuổi cực kỳ cuồng ngạo nói.

Sắc mặt Nhậm Linh thay đổi, "Vút..." một cái liền thoát khỏi tay Tiểu Đao Lục, thân hình như chim yến, trong lúc Tiểu Đao Lục còn đang kinh ngạc, Nhậm Linh đã tới trước ngựa của Mộc Thiếp Nhi.

"Hí..." Chiến mã của Mộc Thiếp Nhi kinh hãi, chồm hai chân trước lên.

Đám võ sĩ dị tộc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Mộc Thiếp Nhi đã liên tiếp đỡ được năm kiếm của Nhậm Linh, nhưng vẫn bị nàng một cước đá văng khỏi lưng ngựa.

Nhậm Linh không hề truy sát, ngược lại lộn người trở về bên cạnh Tiểu Đao Lục, trên mặt lộ ra vẻ lạnh lùng khinh miệt.

Mộc Thiếp Nhi ngã lấm lem bụi đất, tức giận đứng dậy. Hắn làm sao ngờ được tốc độ của nữ tử người Hán này lại nhanh đến thế, hơn nữa ra tay không hề báo trước, nói đánh là đánh, nhất thời lại mất mặt lớn như vậy, bảo sao hắn không giận cho được?

"Hừ, chỉ bằng loại người như ngươi mà cũng muốn cưới ta? Nếu ngươi còn nói năng bậy bạ, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không bao giờ đụng vào được phụ nữ nữa!" Nhậm Linh hừ lạnh, nàng mang dáng vẻ trời không sợ, đất không sợ, dường như không biết mình đang đơn độc mà lại dám trêu chọc nhiều người đến thế.

"Á..." Mộc Thiếp Nhi tức đến mức "Oa nha nha" kêu lớn, vung đại đao trong tay định lao tới.

"Mộc Thiếp Nhi ——" Thủ lĩnh của đám võ sĩ dị tộc quát lên một tiếng.

Mộc Thiếp Nhi đành khựng lại giữa không trung, biểu cảm vẫn đầy phẫn nộ nhưng không dám trái lệnh.

"Hừ, ngươi không phục sao? Không phục thì có thể tới tỷ thí với bổn tiểu thư lần nữa!" Nhậm Linh được đà lấn tới nói.

"Ngươi..." "Ngươi tốt nhất nên cất đao đi, nếu các ngươi không muốn lúc kẻ địch tìm đến sẽ bị tiêu diệt sạch sành sanh, thì tốt nhất nên làm chút việc có ý nghĩa, đừng lãng phí thời gian ở đây!" Tiểu Đao Lục lạnh lùng quát lên.

Đám võ sĩ kia lập tức xôn xao, hiển nhiên đối với lời nói cuồng ngạo của Tiểu Đao Lục có chút bất mãn.

"Rốt cuộc các ngươi là người phương nào?" Tên đầu lĩnh thúc ngựa tiến lại gần, giọng nói trầm ổn, ánh mắt cũng rất sắc bén.

Lúc này Tiểu Đao Lục mới cẩn thận đánh giá đối phương. Người này chừng bốn mươi tuổi, trên gương mặt thô kệch có hai vết sẹo đan chéo, khiến dung mạo vốn dĩ anh võ thêm phần dữ tợn, nhưng cũng toát lên vẻ thô dã, hãn khí bức người, tựa như một con sói vương đang bôn ba giữa sa mạc, tự nhiên lộ ra dục vọng chiến tranh và sự điên cuồng.

"Chúng ta là thương đội từ Trung Nguyên tới, ta đã nói rồi, chỉ muốn tá túc tại trấn này một đêm, ngày mai sẽ khởi hành đi ngay!" Tiểu Đao Lục thản nhiên đáp.

"Các ngươi biết võ công?" Tên đầu lĩnh võ sĩ lại hỏi.

Tiểu Đao Lục không khỏi bật cười, nói: "Nếu không, vì sao ta lại dám tới nơi lang hỏa phong yên này?" Thần sắc tên đầu lĩnh hơi biến đổi, trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Ta tin ngươi không phải người của Tô Ma Nhĩ! Chỉ cần các ngươi không gây rối, ta sẽ không làm khó các ngươi!" Nói xong, hắn quay sang đám võ sĩ nói vài câu bằng tiếng lạ.

Đám người kia lập tức tản ra, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Nhậm Linh vài cái, rồi ai nấy lại bận rộn với công việc của mình, không còn ai đoái hoài đến sự hiện diện của nhóm người Tiểu Đao Lục nữa.

---❊ ❖ ❊---

Tiêu Phong Kỵ quả nhiên tới nơi sau hơn nửa canh giờ, Hồ Thích đi ở vị trí tiên phong dưới sự bảo vệ của vài chiến sĩ, theo sau là đội ngũ ngựa. Vô Danh Thị rất nhàn nhã ẩn mình giữa đội ngũ ngựa, dùng một chiếc áo choàng thật lớn che nắng, thỉnh thoảng lại tu vài ngụm rượu, trông vô cùng khoái ý.

Đội ngũ của Tiêu Phong Kỵ chỉ có hơn hai trăm kỵ binh, giữa sa mạc quả thực là một phong cảnh đẹp mắt, nhưng cũng khiến đám võ sĩ dị tộc kia giật mình. Họ tưởng rằng đây là người tới truy sát mình, sau đó mới biết không phải. Trong đội ngũ ngựa dài dằng dặc này, đa số là người Trung Nguyên, tuy cũng có người Hồ nhưng chỉ chiếm ba phần, song đám người này thực sự khiến họ lo ngại, bởi thực lực chắc chắn mạnh hơn họ.

May thay, họ vừa rồi không đắc tội Tiểu Đao Lục, biết đây là thương đội của Tiểu Đao Lục, nên theo yêu cầu mạnh mẽ của Tiểu Đao Lục, họ đành để thương đội tiến vào tiểu trấn, rồi mới phong tỏa lối vào.

Trong thương đội của Tiểu Đao Lục có rất nhiều thùng gỗ, còn có những chiếc xe trượt hoạt động trên cát, tất cả đều do chiến mã kéo, trong đó cũng có vài con lạc đà thồ hàng. Tất nhiên, vì đây không phải là sa mạc quá rộng lớn nên không cần mang theo lượng lớn lạc đà, chiến mã tỉnh việc hơn lạc đà nhiều, hơn nữa sau khi qua sa mạc, trên thảo nguyên vẫn có thể dùng tới.

Tuy nhiên, đám người này tới tiểu trấn lại không hề gây nhiễu đám võ sĩ dị tộc kia, dù khiến tiểu trấn vốn tử tịch trở nên náo nhiệt hơn một chút, nhưng vẫn không thể che lấp được vẻ sâm lãnh dị dạng bao trùm nơi đây.

Tiểu Đao Lục không biết những người trong tiểu trấn này rốt cuộc đã đi đâu, ai là kẻ đã sát hại phụ nữ và trẻ nhỏ ở đây, là mã tặc hay là...?

Nếu có loại mã tặc nào đủ sức khiến tiểu trấn trở nên tử tịch như vậy, thì số lượng mã tặc đó chắc chắn cực kỳ đông đảo, hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn, hiếu sát và lợi hại.

Phải biết rằng, tiểu trấn này vốn dĩ có khả năng tự bảo vệ, hơn nữa thương lữ ngoại lai cũng rất nhiều, những người tới đây giao dịch đều có đông đảo đồng bạn, nếu có kẻ muốn phá hoại thị trường giao dịch của họ, họ tất nhiên sẽ không để yên. Vì thế, mã tặc phải đối mặt không chỉ là thủ vệ trong trấn, mà còn là đám thương lữ tới đây giao dịch.

Giữa chốn hoang mạc này, mã tặc xuất hiện là chuyện quá đỗi bình thường. Những kẻ này lấy việc cướp bóc làm sống, tàn nhẫn hiếu sát, lạnh lùng vô tình, tựa như đàn sói trong sa mạc, đến đi như gió! Từ trước tới nay luôn là lực lượng khiến các bộ lạc vùng tắc ngoại đau đầu, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Trong thiên địa bao la này, không ai biết đám mã tặc này ẩn náu nơi đâu, hơn nữa thường thì ở đây không chỉ có một toán mã tặc, mà là rất nhiều! Giống như nghĩa quân phân tán ở Trung Nguyên vậy.

Mà ở ngoài mạc vốn không có một cường quyền tuyệt đối, ngay cả thế lực mạnh như Hung Nô cũng được tạo thành từ các bộ lạc lớn nhỏ.

Giữa các bộ lạc lại có khoảng cách khá xa, không tập trung như dân cư Trung Nguyên, hơn nữa các bộ lạc này đa phần lấy du mục làm chính, tính lưu động cực cao, điều này trở thành tấm lá chắn cho mã tặc hoành hành vô kỵ. Vì thế, khi xảy ra những vụ sát nhân việt hóa, thường rất khó biết được là do toán người nào gây ra.

Tiểu Đao Lục cũng chẳng rõ, nhưng hắn chỉ là khách qua đường tại tòa tiểu trấn này, không cần quá bận tâm xem ai là kẻ quét sạch nơi đây, chỉ cần chờ đến lúc có thể thuận lợi rời đi và đến được đích đến là được.

Đương nhiên, ai cũng khát vọng bình an, nhưng đôi khi chẳng phải cứ muốn là được, luôn có nhiều sự việc không như ý nguyện, Tiểu Đao Lục cũng không ngoại lệ.

Trời vừa chập tối, Tiểu Đao Lục cùng người của mình trú tại phía đông tiểu trấn, hàng hóa của họ tập trung trong vài cái thổ bối, để lại vài người canh gác, số còn lại luân phiên nghỉ ngơi. Họ mang theo đủ gạo và thực vật nên không lo lắng về cảnh khốn cùng trong sa mạc.

Tiểu Đao Lục mỗi ngày đều có thói quen đả tọa sau bữa ăn, hôm nay cũng vậy. Nhưng hắn vừa nhập định được nửa khắc thì cảm thấy mặt đất rung chuyển nhẹ, thế là hắn tỉnh lại. Hắn biết có một toán khoái mã đông đảo đang lao về hướng tiểu trấn này, còn là người của phe nào thì tạm thời chưa thể biết được.

△△△△△△△△△

Thám mã cực tốc quay về Bình Nguyên Thành, mang theo tin tức rằng tại khu rừng rậm cách phía đông và phía nam thành hai mươi dặm, chim chóc không dám về tổ, cứ bay lượn trên không trung không chịu hạ xuống, còn hai phía kia thì mọi thứ bình thường, không có gì khác lạ.

Hứa Bình Sinh nghe tin này, sắc mặt trở nên hơi kỳ quái, nhưng hắn vẫn nhanh chóng bẩm báo cho Trì Chiêu Bình. Giây phút này, hắn dường như hiểu ra vì sao Trì Chiêu Bình lại có sự sắp đặt như vậy.

Sắc mặt Trì Chiêu Bình hơi biến đổi, hít một hơi, rồi hướng ánh mắt về phía Lâm Miểu đang uống trà.

Biểu cảm của Lâm Miểu không chút dao động, mọi thứ dường như đều nằm trong dự liệu của hắn, nên hắn vẫn còn tâm trí uống trà. Có lẽ, chỉ vì trà do chính tay Trì Chiêu Bình pha có vị cực ngon chăng. Mãi đến khi Trì Chiêu Bình nhìn về phía mình, hắn mới thong dong đặt chén trà trong tay xuống, thản nhiên hỏi: "Trong Bình Nguyên Thành có bao nhiêu binh sĩ khả dụng?" Trì Chiêu Bình và Hứa Bình Sinh ngẩn người, họ không ngờ câu đầu tiên Lâm Miểu nói lại là hỏi điều này.

"Có bảy ngàn chiến sĩ có thể điều động tác chiến!" Trì Chiêu Bình suy nghĩ rồi đáp.

"Bảy ngàn binh sĩ khả dụng, cộng thêm bách tính trong thành, việc phòng thủ không cần phải lo lắng, Bình Nguyên Thành có thể vô sự!" Lâm Miểu bình tĩnh nói.

"Ý ngươi là bọn chúng có khả năng muốn đoạt Bình Nguyên Thành?" Hứa Bình Sinh ngạc nhiên hỏi.

"Đương nhiên, Bình Nguyên Thành là yếu tắc giữa hai con sông, cũng là miếng thịt béo bở mà ai cũng muốn ăn, kẻ nào không muốn đoạt thì kẻ đó là đồ ngốc!" Lâm Miểu cười nói.

"Vậy Lâm thành chủ cho rằng những kẻ này có khả năng là người của phe nào?" Hứa Bình Sinh không thể đoán được suy nghĩ của Lâm Miểu.

"Tự nhiên là Hoạch Tác Quân và Phú Bình Quân rồi, giữa hai con sông này, chẳng lẽ còn có kẻ khác dám đến khinh phạm Bình Nguyên?" Lâm Miểu phản vấn.

Sắc mặt Hứa Bình Sinh thay đổi, có chút phẫn nộ nói: "Hoàng Hà Bang ta và bọn chúng vốn luôn hòa mục cộng xử, bọn chúng lại dám cướp đoạt Bình Nguyên của ta..." "Hiện tại không phải lúc nói chuyện này, chiến tranh thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngươi lập tức phân phó toàn thành chiến sĩ giới bị!" Trì Chiêu Bình ngắt lời Hứa Bình Sinh.

"Không cần gấp gáp như vậy, đã bọn chúng có tâm địa này, chúng ta cũng không cần khách khí. Nếu cứ tử thủ như vậy thì quá bị động, phải để bọn chúng biết, Hoàng Hà Bang không phải dễ chọc! Chiêu Bình, cho ta hai ngàn năm trăm nhân mã, tất khiến bọn chúng hối hận vì hành động ngày hôm nay!" Lâm Miểu thong dong nói.

Trì Chiêu Bình nhìn Lâm Miểu một cái, không khỏi mỉm cười. Hắn tin tưởng Lâm Miểu, toàn tâm toàn ý tin tưởng. Dù chưa từng thấy Lâm Miểu tác chiến, nhưng hắn biết những tính toán của Lâm Miểu từ trước đến nay chưa từng sai sót. Hơn nữa, giang hồ đồn đại Lâm Miểu giỏi nhất là lấy ít thắng nhiều, chỉ cần có câu nói này của Lâm Miểu, hắn có thể hoàn toàn yên tâm giao Bình Nguyên Thành vào tay Lâm Miểu.

Hứa Bình Sinh không hề phản đối, hắn không toàn tâm tin tưởng Lâm Miểu như Trì Chiêu Bình, nhưng hắn từng nghe nói Lâm Miểu dùng ba ngàn nhân mã đoạt hạ Kiêu Thành và đại bại Vương Giáo Quân, và điều khiến thiên hạ chấn kinh hơn chính là trận đại bại trăm vạn đại quân của Vương Ấp tại Côn Dương. Chiến tích kinh người như vậy khiến bất cứ ai cũng tin rằng Lâm Miểu thực sự sở hữu thiên phú quân sự rất cao.

"Được, ngươi có thể tùy ý chọn lấy hai ngàn năm trăm chiến sĩ!" Trì Chiêu Bình sảng khoái đáp.

"Như vậy rất tốt, ngoài ra ngươi vẫn cần có sự sắp đặt trong thành!" Lâm Miểu nói.

"Có ngươi ở đây, ta có thể nhẹ nhõm hơn nhiều!" Trì Chiêu Bình không khỏi hân hoan mỉm cười.

Hứa Bình Sinh và Lâm Miểu cũng không khỏi mỉm cười, nụ cười rất sảng khoái.

△△△△△△△△△

Người đến báo cáo cho Tiểu Đao Lục chính là Cách Lãng, đội trưởng tổ thứ nhất của Tiêu Phong Kỵ Hắc Ưng.

Cách Lãng vốn là nô lệ của Hung Nô, sau này trốn vào quan nội, lấy săn bắn làm kế sinh nhai. Nhờ những kinh nghiệm tích lũy được trong nhiều năm đào vong, hắn trở thành một cao thủ trinh sát, sở hữu sự cảnh giác cao độ đối với nguy cơ và tình hình chiến trận, đây cũng là lý do hắn trở thành đội trưởng Hắc Ưng đệ nhất tổ.

Tiêu Phong Kỵ chia làm bốn bộ tổ thành: Thanh Long nhân, Bạch Hổ nhân, Hắc Ưng nhân và Linh Thứu nhân.

Trong đó, Hắc Ưng và Bạch Hổ mỗi đội có hai tổ, Thanh Long và Linh Thứu mỗi đội có ba tổ. Đội Hắc Ưng mỗi tổ chỉ có hai mươi lăm người, phụ trách trinh sát địch tình.

Đội Thanh Long mỗi tổ có năm mươi người, phụ trách công kích và yểm hộ.

Đội Bạch Hổ mỗi tổ cũng có năm mươi người, phụ trách áp tải hàng hóa, còn đội Linh Thứu mỗi tổ bảy mươi lăm người, phụ trách hộ hành, đột tập, mai phục các loại.

Sự phân công trong Tiêu Phong Kỵ rất minh xác, nhưng lại có thể linh hoạt biến động cơ chế. Dù là tổ nào trong bốn đội, đều cụ bị năng lực công kích siêu cường, chỉ là đội Linh Thứu và đội Thanh Long tương đối hung mãnh hơn một chút.

Tiểu Đao Lục rất mãn ý với những người này. Họ lấy năm người làm một tiểu phân tổ, gặp cao thủ liền có thể năm đối một tương hỗ phối hợp. Mỗi đại tổ lại do mười tiểu tổ cấu thành, sự phối hợp giữa các tiểu tổ càng thêm mặc khế, mà giữa đội với đội cũng có thể tương hỗ phối hợp cực kỳ tốt. Năng lực cá nhân đơn độc cũng đều cực mạnh, đây là điều Tiểu Đao Lục tuyệt đối tự tin. Đương nhiên, đây là kết quả của việc tinh tuyển kỹ càng, chỉ khi đối chiếu mới thấy rõ đâu là tinh anh thực thụ.

Thông tin Cách Lãng mang đến báo cáo là: "Chủ nhân, có đại đội nhân mã không rõ lai lịch đang chạy về phía chúng ta. Nghe tiếng vó ngựa thì có một trăm lẻ bảy kỵ, ngoài ra có mười ba tiếng vó ngựa không đều, hẳn là ngựa không chở đồ, không có bộ tốt, đội nhân mã này có chín mươi bốn người!" Tiểu Đao Lục không khỏi bội phục thính lực của người này, chỉ cần áp tai xuống đất lắng nghe, liền có thể biết được số lượng đối phương, ngay cả ngựa không chở đồ cũng có thể báo cực kỳ chính xác, điều này quả thực khiến người ta kinh ngạc.

Nghe xong báo cáo, Tiểu Đao Lục thả lỏng đôi chút. Chỉ hơn một trăm kỵ, không đáng lo ngại, có lẽ chỉ là một đám mã tặc, hoặc là kẻ thù của đám võ sĩ dị tộc kia. Phe mình chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, hắn căn bản không cần bận tâm, chỉ cần đối phương không chọc vào mình, hắn cũng chẳng muốn quản chuyện bao đồng.

"Gia tăng cảnh giới, không được khinh cử vọng động, nếu có kẻ đến phạm thì không cần khách khí!" Giọng Tiểu Đao Lục trầm lạnh.

Cách Lãng chỉ nghe và gật đầu, hắn biết mình không cần nói quá nhiều. Nhiều chuyện chỉ cần nghe là hiểu, sau đó tự nhiên sẽ có người đi làm, đó chính là quy tắc của Tiêu Phong Kỵ.

"Đừng quên tra xét từng chút động tĩnh trong trấn này!" Tiểu Đao Lục dặn dò thêm.

"Tiểu nhân hiểu rõ! Tại các nơi trong trấn chúng ta đều đã bố trí nhãn tuyến, động tĩnh trong ngoài trấn ở mọi hướng đều không thoát khỏi mắt chúng ta!" Cách Lãng cực kỳ tự tin đáp.

Tiểu Đao Lục lại cười, hắn rất mãn ý, gật đầu chỉ nói hai chữ: "Đi đi!" Cách Lãng liền rời đi.

△△△△△△△△△

Tiếng vó ngựa, tiếng vó ngựa dồn dập khiến Trì Chiêu Bình đang nghỉ ngơi trên thành đầu bừng tỉnh.

Thành đầu vẫn tĩnh lặng, khi hắn đứng trên thành nhìn xuống, liền thấy Hoạch Tác.

Hoạch Tác từ xa chạy tới vô cùng chật vật, tám đại thiết vệ ai nấy đều bị thương, phía sau còn theo sau hơn trăm tàn binh. Những người này chính là hộ vệ quân đi cùng Hoạch Tác hôm nay, chỉ là đám người này hôm nay chỉ thủ ở ngoài thành, không cùng Hoạch Tác vào thành.

Đám người chật vật chạy về phía Bình Nguyên Thành này dường như vừa trải qua một trận sinh tử đại chiến. Giáp của Hoạch Tác cũng có chút lệch lạc, hắn vốn có hơn hai trăm hộ vệ quân, nhưng lúc này chỉ còn lại một nửa.

"Đừng bắn tên, là người của mình!" Hoạch Tác từ rất xa đã cao giọng hét lớn.

"Người đến có phải Hoạch Tác tướng quân không?" Một thủ tướng trên thành cao giọng hỏi. Họ biết quan hệ giữa Hoạch Tác và Trì Chiêu Bình rất tốt, luôn xưng huynh gọi muội, vì thế trong Bình Nguyên Thành chưa có ai dám vô lễ với Hoạch Tác.

"Chính là Long đầu của chúng ta, mau mở cửa! Phú Bình quân đã hàng Vương Lang, đang truy sát chúng ta..." Một thiết vệ xông lên phía trước, cao giọng hét lên với thành đầu.

"Mau mở cửa!" Hoạch Tác dường như cũng rất gấp gáp, hô lớn.

Thủ tướng trên thành không khỏi do dự. Ban đêm không thể tùy tiện mở cổng thành, ít nhất là không có mệnh lệnh của Trì Chiêu Bình. Thế nhưng người này lại là Hoạch Tác, người xưng huynh gọi muội với Trì Chiêu Bình, cũng là người mà Trì Chiêu Bình cực kỳ tôn kính.

"Ngươi chờ một chút, ta lập tức đi thông báo cho Bang chủ!" Thủ tướng trên thành đáp lại xuống dưới.

"Không kịp nữa rồi, bọn chúng sắp đuổi tới nơi!" Hoạch Tác đại gấp, hô lên, đoạn lại nói: "Có chuyện gì cứ để ta giải thích với Bang chủ các ngươi!" Thủ tướng trên thành nhìn nhau, vẫn còn chút do dự, nhưng đã có người đi thông báo cho Trì Chiêu Bình rồi.

Trì Chiêu Bình vốn đứng trên đầu thành, tự nhiên không cần ai thông báo, chỉ là Hoạch Tác không nhìn thấy mà thôi.

Đầu thành quá cao, cao đến mức khiến lòng người sinh ra cảm giác không thể vượt qua.

Thủ tướng trên đầu thành do dự hồi lâu, Hoạch Tác nhìn thấy họ dường như đang nói gì đó, tranh cãi điều gì đó, mà lúc này, hắn cũng đã nghe thấy tiếng vó ngựa. Tiếng vó ngựa dồn dập khiến mặt đất cũng phải rung chuyển, còn có tiếng bước chân hỗn loạn, hắn hiểu rõ, truy binh sắp đến rồi, hắn rất gấp!

Hoạch Tác thực sự rất gấp, nếu cổng thành mở chậm thêm một chút, bọn họ có khả năng sẽ bị giết sạch ngay trên đầu thành, đây tuyệt đối không phải là một chuyện hay ho. Thế nhưng, đây là thành của Trì Chiêu Bình, không phải thành của hắn, không thể do mệnh lệnh của hắn mà quyết định việc mở cổng hay không mở cổng. Điều hắn có thể làm chỉ là dùng chút ảnh hưởng lực ít ỏi của bản thân, dùng mối quan hệ lúc xa lúc gần, lúc thật lúc giả với Trì Chiêu Bình để khẩn cầu vị thủ thành tương sĩ này mở cổng cho mình. Tuy nhiên, hắn dù sao cũng là một phương bá chủ, hắn sẽ không khẩn cầu sự bố thí của người khác.

Người trên đầu thành cũng đã nghe thấy tiếng vó ngựa rung chuyển đất trời cùng tiếng bước chân hỗn loạn từ phía xa truyền đến, thần sắc của họ cũng thay đổi.

“Mở cổng!” Ngay khoảnh khắc này, thủ tướng trên đầu thành đã đưa ra một quyết định.

“Oanh……” Cầu treo trầm trọng được thả xuống, cổng thành to lớn hậu trọng cũng chậm rãi mở ra. Cung tiễn thủ trên đầu thành lập tức khẩn trương hẳn lên, bởi vì họ biết, quyết định của họ là nguy hiểm, tuyệt đối nguy hiểm!

△△△△△△△△△

Dạ sắc cực kỳ minh lãng, ánh trăng trên đại mạc tỏa ra quang thải khiến Nhậm Linh vĩnh viễn khó quên. Vạn dặm hoàng sa vốn dưới ánh mặt trời, nay dưới ánh trăng lại tỏa ra quang thải kỳ dị.

Thanh lãnh mà du viễn, bầu trời cực kỳ tĩnh lặng.

Trời là trời đẹp, đêm là đêm đẹp, chỉ là gió đại mạc từ phía xa thổi tới một trận huyết tinh nhàn nhạt, là thổi từ phía nam trấn nhỏ tới, huyết tinh ấy chỉ có được nhờ sát lục.

Linh không ngủ, nàng không ngủ được, cứ nghĩ mãi tại sao ban ngày Tiểu Đao Lục không cho nàng xem những thứ trong căn phòng đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trên trấn nhỏ này? Còn nhóm người phong tỏa trấn nhỏ này rốt cuộc là ai? Và hơn một trăm kỵ binh từ xa tới kia lại là những kẻ nào?

Tiếng hò hét sát phạt, tiếng hô hoán cùng tiếng ngựa hí rất nhanh đã dừng lại. Cửa trấn phía nam đã bị mở ra, đội kỵ binh từ xa vội vã chạy tới xuyên qua màn đêm như gió cuốn vào trong trấn, tiếng vó ngựa dồn dập khiến cả trấn nhỏ đều chấn động, làm dấy lên bụi trần cay mắt.

Đương nhiên, trong đêm tối tự nhiên sẽ không có ai nhìn thấy bụi trần bay lên đó, nhưng tâm thần mỗi người đều vì thế mà căng chặt.

Người ở lối vào trấn chỉ giao phong ngắn ngủi với nhóm người xông vào trấn, sau đó thỏa hiệp, để mặc nhóm người kia xông vào trong.

Kẻ xông vào trấn giữa đêm khuya chính là nhóm mã tặc cực kỳ nổi danh trên đại mạc: Hãn Lang!

Hãn Lang là tên của một nhóm mã tặc, cũng là tên của thủ lĩnh nhóm mã tặc này.

Tiểu Đao Lục từng thu thập tư liệu về đám người này, đối với tư liệu của mỗi nhóm mã tặc ngoài Ô Quan, hắn đều cố gắng thu thập đầy đủ, bởi vì tương lai hắn rất có khả năng sẽ phải giao thiệp với đám mã tặc này. Muốn làm việc ở ngoài biên ải, nếu không giao thiệp với mã tặc thì là điều không thể.

Tiểu Đao Lục vốn là người cực kỳ cẩn thận tỉ mỉ, mỗi một việc đều có sự chuẩn bị kỹ càng, chỉ có biết người biết ta mới có thể làm việc trôi chảy.

Tiểu Đao Lục biết nhóm mã tặc tiến vào trấn này chính là Hãn Lang, cho nên hắn lại hạ một đạo mệnh lệnh: Nếu có kẻ nào dám tự ý xông vào trong phạm vi năm mươi bước nơi trú ngụ của bọn họ (ba con hẻm phía bắc trấn), lập tức giết không tha!

Tiểu Đao Lục không muốn giao thiệp với đám mã tặc này, ngay cả những nhóm mã tặc khác trên đại mạc cũng không muốn hợp tác với đám người này, chỉ vì đám người này không những tàn nhẫn, giảo hoạt, mà còn chẳng hề giảng bất cứ nguyên tắc nào. Chúng chưa bao giờ quan tâm đến việc "hắc ăn hắc", chưa bao giờ để lại bất kỳ người sống nào, bao gồm cả người già và trẻ nhỏ. Phụ nữ trên đại mạc, hễ biết Hãn Lang tới tập kích đều sẽ chuẩn bị sẵn chủy thủ, tự sát trước khi đám người này phá cửa xông vào trướng! Bất kỳ người phụ nữ nào rơi vào tay Hãn Lang đều sống không bằng chết, phải chịu đựng vạn lần giày vò và ô nhục mới có thể chết đi.

Vì thế, không ai muốn dính dáng đến nhóm mã tặc này, trên đại mạc chúng không có cộng sự và đồng minh, bởi vì cộng sự và đồng minh của chúng đều đã chết dưới tay chúng, chết cực kỳ thảm khốc. Tiểu Đao Lục đếm kỹ các nhóm mã tặc, thảm án trên trấn nhỏ này cực kỳ giống là do Hãn Lang gây ra.

Người muốn tiêu diệt Hãn Lang rất nhiều, nhưng kẻ có thể hủy diệt được Hãn Lang lại cực kỳ hiếm! Đám người này là ma quỷ của đại mạc, là bại loại trong giới mã tặc, vì thế, Tiểu Đao Lục đã nói, bất kỳ mã tặc Hãn Lang nào lại gần phạm vi năm mươi bước, cách sát không cần luận bàn.

Đương nhiên, nếu không phải vì có nhiệm vụ trong thân, Tiểu Đao Lục muốn vào đêm trăng thanh sao sáng này đưa toàn bộ đám ác ma kia đến thế giới mà chúng đáng phải thuộc về! Chỉ là, khoảnh khắc này, hắn không muốn đắc tội quá nhiều người, cũng không muốn để chiến sĩ của mình chịu bất cứ tổn thất nào, điều đó không đáng. Dẫu sao, hắn cũng chỉ là một thương nhân, một thương nhân hơi đặc biệt một chút mà thôi.

Hãn Lang có bốn tên hãn tướng, cũng đều là những hung ma giết người không gớm tay giữa đại mạc. Kẻ nào biết Hãn Lang thì nhất định sẽ biết Cuồng Lang, Phong Lang, Dã Lang, Ngạ Lang. Bốn người này vốn là năm huynh đệ với Hãn Lang, Hãn Lang lớn nhất, cũng hung hãn và ngoan tuyệt nhất, cho nên hắn nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh của đám lang nhân này.

Hãn Lang xông vào tiểu trấn, dường như trút được gánh nặng, lập tức hiệp đồng với đám dị tộc võ sĩ phong tỏa cửa vào trấn, dường như sợ có người theo chân chúng tiến vào bên trong.

Dã Lang dường như cực kỳ quen thuộc với trấn nhỏ này, vừa vào trấn, hắn lập tức dẫn theo mấy chục tên mã tặc, nghênh ngang xông thẳng đến nơi nghỉ chân, tựa hồ nơi này chính là thành bảo ngày trước của chúng vậy.

"Xin dừng bước, nơi đây là chỗ nghỉ ngơi của chúng ta, chủ nhân có lệnh, kẻ nào tự ý xông vào giết không tha!" Một giọng nói lạnh lùng khiến Dã Lang giật mình. Trong ánh lửa chập chờn, hắn nhìn thấy vài gương mặt lạnh lùng mà sâm sát.

"Ha ha ha..." Đám mã tặc không nhịn được cười lớn, đây dường như là chuyện buồn cười nhất mà chúng từng nghe.

"Ngươi biết lão tử là ai không?" Dã Lang nhe răng cười gằn hỏi.

"Dã Lang!" Kẻ đáp lời nói một cách lạnh lùng và kiên định, giọng điệu khiến người ta cảm thấy những lời hắn nói không hề là sự bốc đồng nhất thời.

"Biết rồi mà còn dám ngăn cản?" Trong mắt Dã Lang bắn ra ánh nhìn hung tàn như sói, hắn vô thức liếm môi, tựa như con ác lang vừa gặm xong xương mà vẫn còn thèm thuồng.

"Biết nên mới nói cho ngươi biết mệnh lệnh của chủ nhân ta!" Người kia rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến Dã Lang cũng cảm thấy có chút bất ngờ.

"Chủ nhân của ngươi là ai?" Dã Lang lạnh lùng hỏi.

"Tiêu Lục!" Người kia vẫn rất lạnh, trên mặt không chút biểu cảm.

"Tiêu Lục?" Dã Lang sững sờ, đoạn lại "Ha ha ha..." cười lớn. Hắn chưa từng nghe qua cái tên này, ban đầu còn tưởng đó sẽ là một cái tên vang dội cùng một nhân vật có lai lịch lớn, không ngờ chỉ là một kẻ danh bất kinh truyền.

Đám mã tặc bên cạnh Dã Lang cũng cười theo, một tên mã tặc khinh khỉnh nói: "Lão tử cứ muốn xông vào xem sao!" Vừa nói hắn vừa thúc ngựa xông về phía Bắc Tam Hồ Đồng, định lao qua giữa người kia và đống lửa.

Tiếng cười của Dã Lang đột ngột tắt ngấm, như bị ai bóp nghẹt cổ họng, bởi hắn nhìn thấy ngọn lửa nhảy nhót một cái, một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt.

Tiếng cười của tên mã tặc vừa lao qua ánh lửa cũng ngưng bặt giữa không trung. Chiến mã xông vào Bắc Tam Hồ Đồng, nhưng tên mã tặc kia lại ngửa mặt ngã nhào, đầu lìa khỏi cổ, thân xác chia làm hai đoạn.

Đất trời bỗng chốc tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách, tiếng cười điên cuồng của mấy chục tên mã tặc dường như bị cắt đứt trong chớp mắt.

"Sa Lý Phi!" Dã Lang rít qua kẽ răng ba chữ đó. Trong mắt đám mã tặc đều thoáng qua một tia kinh ngạc và sợ hãi —— mã tặc đại mạc mà chưa từng nghe qua ba chữ "Sa Lý Phi" thì cực kỳ hiếm!

"Sa Lý Phi đã chết rồi!" Người có vẻ mặt lạnh lùng kia bình thản nói.

"Vậy đao của ngươi từ đâu mà có?" Trong mắt Dã Lang thoáng tia kinh ngạc, lạnh lùng hỏi.

"Người đã chết, đao vẫn chưa chết!" Người kia vẫn cực kỳ lạnh lùng.

"Hắn chính là Sa Lý Phi, ta từng thấy vết sẹo trên mặt hắn!" Một tên mã tặc đột nhiên kinh hô. Quả nhiên, mọi người đều chú ý tới vết sẹo trên mặt người kia, một vết sẹo gần như chẻ đôi khuôn mặt bên trái của hắn.

"Ngươi chính là Sa Lý Phi, vì sao không dám thừa nhận? Thủ lĩnh Nhất Oa Phong ngày trước từng sợ ai? Nay lại trở thành con chó giữ cửa cho kẻ khác, thật khiến ta bất ngờ!" Dã Lang nói xong không nhịn được cười lớn.

"Sa Lý Phi đã chết cùng với Nhất Oa Phong rồi, ở đây không còn Sa Lý Phi nữa!" Người kia vẫn rất bình tĩnh, không chút giận dữ. Đúng lúc này, từ trong bóng tối bước ra một người.

Hắn bước ra rất đột ngột, nhẹ nhàng nhặt lấy thi thể dưới đất, tiện tay vứt một cái, thi thể lập tức bay ra ngoài giới tuyến bốn trượng, "Oanh..." một tiếng rơi xuống đất.

Tiếng cười của Dã Lang và đám mã tặc lại một lần nữa nghẹn lại, trong mắt lóe lên vẻ phẫn nộ và điên cuồng, đồng thời cũng có chút kinh hãi. Một kẻ có thể tiện tay ném một thi thể nặng hơn trăm cân ra xa bốn trượng sẽ là hạng người thế nào, chỉ cần nghĩ một chút là biết ngay.

Kẻ vừa đột ngột bước ra không nói một lời, chỉ lùa đám chiến mã kinh hãi đi ra ngoài. Hắn dường như không hề muốn giữ lại những con ngựa đã mất chủ này, cũng giống như cách hắn vứt cái xác đẫm máu kia đi, không chút cảm xúc, tựa hồ thứ hắn vừa ném đi không phải là thi thể, mà chỉ là một đống rác rưởi.

"Ta không cần biết ngươi có phải Sa Lý Phi, kẻ đã giết người của Dã Lang ta hay không, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!" Dã Lang dường như nhận ra điều gì đó, sát ý lập tức bùng lên, lạnh lùng lên tiếng.

Sa Lý Phi giết thủ hạ của hắn, hắn không hề nổi sát tâm vì kiêng dè khoái đao của Sa Lý Phi. Thế nhưng, hành động vứt xác đầy hờ hững của kẻ kia lại mang theo sự khinh miệt tột cùng, chính sự coi thường đối với thi thể thủ hạ của hắn đã khiến tên mã tặc lừng danh đại mạc này nảy sinh sát ý mãnh liệt!

Sa Lý Phi thản nhiên lắc đầu, trong ánh mắt thoáng nét đạm mạc và lãnh ngạo, đáp: "Ta đã nói rồi, kẻ nào tự tiện xông vào nơi này đều phải chết, đây là mệnh lệnh của chủ nhân nhà ta. Nếu các ngươi thực sự muốn tìm phiền phức, hậu quả chỉ đành để các ngươi tự gánh lấy!"

"Hừ, trên đại mạc này, chưa từng có ai dám đối xử với người của Dã Lang ta như vậy. Ta nể ngươi Sa Lý Phi là một nhân vật, chỉ cần ngươi chặt một cánh tay để tạ lỗi, bằng không ngươi nên hiểu rõ thủ đoạn của Dã Lang ta!"

Sa Lý Phi vẫn chỉ mỉm cười, rất bình tĩnh nói: "Ngươi biết hắn là ai không?" Sa Lý Phi chỉ tay về phía người vừa hất văng thi thể.

Ánh mắt Dã Lang lơ đãng dời sang người đó, nhưng kẻ kia dường như chẳng hề bận tâm đến cái nhìn của người khác, chỉ dùng cát vàng lấp đi vũng máu.

Ánh mắt Dã Lang khựng lại, sắc mặt thay đổi hẳn, bởi vì một bàn chân của kẻ đó.

Người kia không dùng tay bốc cát, mà dùng chân! Chân hắn giẫm vào vũng máu, lớp cát vàng bên dưới lập tức sôi sục như nước đun, cuộn trào lên xuống. Vũng máu kia lập tức bị lớp cát mới lật lên che lấp, mặt đất dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nếu không nhìn kỹ, dưới ánh lửa lờ mờ sẽ khó mà thấy được cảnh này, nhưng nhãn lực của Dã Lang lại cực kỳ tinh tường.

"Hách Liên Thiết Cước!" Dã Lang kinh hãi thốt lên một tiếng.

Đám mã tặc lại kinh hoàng. Chúng từng nghe danh Sa Lý Phi, đó là vì Sa Lý Phi từng là đầu lĩnh của một băng mã tặc, băng "Nhất Oa Phong" do hắn dẫn dắt đã hoành hành trên đại mạc hơn mười năm. Sa Lý Phi vốn chỉ là một nhân vật nhỏ trong Nhất Oa Phong, sau dần dần trở thành đầu lĩnh. Nhưng ba năm trước, vì đắc tội với Hô Tà Thiền Vu, Nhất Oa Phong bị thiết kỵ của Hung Nô san bằng. Nhiều người cứ ngỡ Sa Lý Phi đã chết trong trận chiến đó, không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây.

Dã Lang tất nhiên nhận ra đao và đao pháp của Sa Lý Phi, thế nên vừa thấy hắn ra tay là đã nhận ra ngay. Nhưng Hách Liên Thiết Cước này lại là cao thủ trong đại quân Hung Nô năm xưa, một nhân vật luôn khiến đám mã tặc đau đầu. Do võ công siêu phàm, lại thêm tính tình tinh minh cẩn trọng, nên chẳng mấy tên mã tặc muốn giết hắn mà có thể sống sót trở về. Vì vậy, Hách Liên Thiết Cước trở thành đối tượng mà đám mã tặc luôn né tránh, thậm chí còn cố tránh cả bạn bè của hắn, không ai muốn bị một kẻ như vậy truy sát vạn dặm.

"Ngươi là Hách Liên Thiết Cước?" Dã Lang kinh nghi bất định hỏi.

"Ngươi còn nhớ tên ta, không tệ, ta chính là Hách Liên Thiết Cước!" Người kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ tang thương, trong ánh mắt mang theo chút ý vị tiêu sát vô nại.

Đám mã tặc không kìm được mà siết chặt dây cương, dường như sợ Hách Liên Thiết Cước đột ngột tấn công.

Sắc mặt Dã Lang có chút khó coi, hắn rất muốn biết chủ nhân của hai kẻ này rốt cuộc là ai, mà có thể khiến hai nhân vật khiến người ta đau đầu nhất trên đại mạc lại quy tụ về một chỗ.

"Không ngờ Sa Lý Phi và Hách Liên Thiết Cước lại tụ họp cùng nhau, xem ra thật thú vị! Tuy nhiên, ngươi giết người của ta thì tổng cộng phải có lời giải thích chứ?" Dã Lang vẫn không cam tâm. Hắn có hơn trăm chiến sĩ, trước khi chưa biết thực lực đối phương, hắn không dám khinh cử vọng động, nhưng cũng không hề sợ hãi hai kẻ này, dù cả hai đều cực kỳ danh tiếng.

"Nếu chư vị không cam tâm, chỉ sợ chư vị sẽ phải hối hận. Ta khuyên các ngươi nên tìm căn nhà khác mà nghỉ ngơi đi, đừng đến đây làm phiền chủ nhân chúng ta nghỉ ngơi!" Tô Căn Dã từ trong bóng tối bước ra, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh, nhưng Dã Lang lập tức cảm thấy một luồng kiếm ý sâm sát bao trùm lấy mình, khiến hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái.

"Diệp tiên sinh!" Sa Lý Phi và Hách Liên Thiết Cước cung kính lên tiếng.

Dã Lang và đám mã tặc kia đều kinh ngạc, bọn chúng không ngờ rằng hai kẻ vốn cực kỳ nổi danh trong mắt chúng lại cung kính với một trung niên thư sinh ăn vận kiểu Trung Nguyên đến thế. Điều này khiến chúng không kìm được mà suy đoán về thân phận của người nọ, nhưng đáng tiếc là chúng hiểu biết về Trung Nguyên quá ít, đối với người trung niên trước mắt lại càng mù tịt. Thế nhưng, ai nấy đều biết kẻ này tuyệt đối không đơn giản, chỉ riêng khí thế tỏa ra từ người hắn đã đủ để nhận thấy điều đó.

"Ta lại muốn xem xem các ngươi có bản lĩnh gì!" Dã Lang vốn tính cuồng ngạo, ở đại mạc từ trước đến nay luôn giết người không chớp mắt, chưa từng phải chịu ấm ức, nào ngờ hôm nay tại đây lại đụng phải đám đối thủ khó nhằn này.

Dã Lang vừa định ra tay, bỗng khựng lại giữa không trung. Trong khoảnh khắc đột ngột ấy, hắn phát hiện bốn phía đều là cường cung cứng nỏ chĩa thẳng vào mình, đầu mũi tên trong bóng tối lóe lên ánh sáng mờ nhạt nhưng đầy sát khí, khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.

Dã Lang hiểu rõ, nếu mình vung tay lên, bộ hạ sẽ có một nửa biến thành nhím, nửa còn lại phải gánh chịu cuộc tàn sát không thể chống đỡ. Vì thế, hắn đành để tay dừng lại giữa không trung, hồi lâu không dám hạ xuống.

Kẻ biết giết người tự nhiên hiểu rõ trong tình huống nào thì mình mới không bị người khác giết. Hắn không dám vung tay, bên cạnh hắn chỉ có hơn hai mươi người, nhưng đám cung thủ phục kích tứ phía lại có hơn ba mươi tên. Về quân số, bọn chúng chiếm thế yếu tuyệt đối, còn về tu vi cá nhân, đối phương lại có vài nhân vật cực kỳ khó chơi. Do đó, hắn đành bất lực thu tay, rồi gằn giọng nói: "Đi!" Đoạn quay đầu ngựa, dẫn đám người chạy về phía thành nam.

Dã Lang không bao giờ chịu thiệt trước mắt, cũng chỉ có cách này mới thực sự bảo toàn được tính mạng.

Đối với đám mã tặc mà nói, đánh không lại thì chạy xa vạn dặm, đây cũng là một quy tắc sinh tồn. Vì thế, những chuyện biết rõ không thể làm thì chúng tuyệt đối sẽ không làm. Dã Lang vừa phát hiện thực lực bản thân không bằng đối phương, chẳng cần suy nghĩ liền rút lui, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không quên mối nhục này, vì vậy hắn đi tìm Hãn Lang.

△△△△△△△△△

Hoạch Tác là kẻ tiên phong lao thẳng vào trong thành. Không xa phía trước, ánh lửa rực trời như rồng lượn, đại quân bộ kỵ ồ ạt kéo đến, tựa như thủy triều tràn về phía thành Bình Nguyên.

"Khởi cầu treo ——" thủ tướng trên mặt thành không khỏi kinh hãi. Địch quân bốn phía ùa tới đông nghịt, dẫn đầu là một đội kỵ binh nhanh như chớp lao thẳng về phía chiếc cầu treo chưa kịp kéo lên.

"Bắn tên..." Trong chớp mắt, tên trên mặt thành bắn xuống như mưa, cầu treo cũng từ từ được kéo lên, cửa thành dần khép lại.

"Giết ——" kẻ hét lớn không ngờ lại chính là Hoạch Tác!

"Giết..." Tám đại thiết vệ của Hoạch Tác cùng hơn một trăm thân binh lập tức vung đao chém giết như mãnh hổ.

Chiến sĩ Hoàng Hà Bang ở cửa thành nào ngờ lại xảy ra biến cố như vậy? Khi còn chưa hiểu rõ sự tình, Hoạch Tác đã chém giết mấy chục người như thái rau.

Cánh cửa thành vốn định đóng lại trong chốc lát không thể khép kín.

"Giết..." Địch quân ngoài thành vung đao cuồng loạn, cao giọng gào thét.

"Oanh..." Đúng lúc này, chiếc thiên cân áp khổng lồ trên mặt thành từ từ hạ xuống. Dù cửa thành nhất thời không thể đóng kín, nhưng thiên cân áp vẫn có thể chống đỡ được một lát.

"Giết..." Trên ba con phố lớn ở cửa thành lập tức vang lên tiếng gầm thét rung trời, ba đội nhân mã từ ba hướng lao thẳng về phía đội ngũ của Hoạch Tác.

Cửa thành mở rộng, cầu treo không thể kéo lên, nhưng thiên cân áp đang chực chờ hạ xuống. Hoạch Tác thấy trên phố lớn lại chuẩn bị sẵn ba đội nhân mã, không khỏi đại kinh, quát lớn: "Chống cửa trụ!" Theo tiếng quát của Hoạch Tác, lập tức có vài thân vệ khiêng cây cột chống cửa khổng lồ đẩy vào dưới chiếc thiên cân áp đang hạ xuống.

Chiến sĩ Hoàng Hà Bang thấy Hoạch Tác lại ra tay với mình, sao còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Ai nấy đều phẫn nộ, nhanh chóng lao tới chém giết Hoạch Tác.

Hoạch Tác cũng đã đỏ mắt, ở cửa thành không ai đỡ nổi hai đao của hắn, hung hãn như một con sư tử khát máu, điên cuồng và dã man. Hắn vừa đánh vừa xông lên mặt thành, hắn muốn giải trừ mối đe dọa từ đám cung thủ trên đó.

"Hàng thì không giết!" Người hô to đầu tiên lại chính là Phú Bình!

Phú Bình vậy mà lại bắt tay với Hoạch Tác để đoạt thành Bình Nguyên, hơn nữa còn dùng kế độc hiểm đến thế.

Quân Phú Bình hợp sức cùng quân Hoạch Tác, sức mạnh đó đương nhiên không phải là thứ thành Bình Nguyên có thể chống cự. Vì thế, những kẻ này buộc phải đóng cửa thành và kéo cầu treo lên với tốc độ nhanh nhất.

Phú Bình đương nhiên đại hỉ. Trước mắt hắn, cầu treo bị chém đứt không thể kéo lên, cửa thành mở rộng, thiên cân áp bị cột chống cửa chặn lại. Nếu không nhân cơ hội này sát nhập vào trong thành, thì sẽ chẳng còn cơ hội nào tốt hơn nữa. Chỉ cần có thể tràn vào trong thành, với ưu thế binh lực và chiến tướng của hắn, việc chiếm lấy thành Bình Nguyên chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Người mà Phú Bình e ngại nhất không phải Trì Chiêu Bình, mà là Trì Mộ. Thế nhưng, hắn có được tin tức đáng tin cậy nhất rằng Trì Mộ đã đến Đông Hải, bởi Lữ Mẫu qua đời, nên các lộ nghĩa quân Trung Nguyên đều phái người đến phúng điếu. Không thể phủ nhận, đây là một người phụ nữ khiến thiên hạ kính trọng, lại càng là nhân vật có tầm ảnh hưởng không thể đong đếm trong các lộ nghĩa quân, ngay cả Phàn Túy khi gặp Lữ Mẫu cũng phải hành đại lễ. Chỉ vì Lữ Mẫu qua đời, Trì Mộ đại diện Hoàng Hà Bang đi viếng tang, đây cũng trở thành cơ hội cực tốt cho Phú Bình và Hoạch Tác.

Mưa tên trên đầu thành không thể uy hiếp được Phú Bình, bộ hạ của hắn cũng cầm thuẫn lao tới điên cuồng. Tuy số người ngã xuống rất nhiều, nhưng vẫn là người trước ngã xuống, người sau tiến lên, không ai là không biết đây là một cơ hội tuyệt vời.

Hai mươi trượng, mười trượng... năm trượng... Ngay khi sắp lao lên cầu treo, một bóng đen như ngôi sao băng rơi xuống từ trên lầu thành.

"Oanh..." Cầu treo dưới thân ảnh rơi từ trên không trung ấy bạo liệt thành mảnh vụn, đứt làm hai đoạn, rồi chìm nghỉm xuống dòng nước sông.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, có hai con ngựa đang lao lên cầu cũng rơi xuống dòng sông.

"Hô..." Một bóng người lại từ dưới nước lao vọt lên, tựa như chim phượng hoàng tung cánh giữa trời, những giọt nước trên người bắn tung tóe, đập vào mặt đám địch quân đang lao tới bờ sông, giống như bị những hạt băng sắc lạnh đâm trúng, một trận lạnh buốt, một trận thảm thiết kêu gào, đuốc cũng bị dập tắt một mảng lớn.

"Trì Chiêu Bình ——" Phú Bình kinh hô một tiếng, hắn lúc này mới phát hiện người từ trên trời giáng xuống chính là Trì Chiêu Bình.

Cũng chỉ có cao thủ như Trì Chiêu Bình mới có thể mượn lực rơi từ trên cao xuống, một đòn đánh gãy cầu treo.

Trì Chiêu Bình không hề dừng lại ngoài thành môn, mà như bóng gió lao vào trong cửa thành. Hắn tuyệt đối không dung thứ cho những kẻ này làm càn trong thành của mình, các chiến sĩ Hoàng Hà Bang trên đại lộ cũng gia nhập chiến đoàn, lập tức bao vây quân mã của Hoạch Tác vào giữa.

Đối với kẻ địch, họ tuyệt đối không lưu tình!

Hoạch Tác cũng giật mình kinh hãi, hắn vừa sát lên đầu thành liền thấy Trì Chiêu Bình từ trên một sợi dây thừng trượt xuống lầu thành, sau đó hắn nghe thấy tiếng cầu treo đứt gãy cùng một trận kinh hô, binh mã ngoài thành liền bị chặn lại. Hắn vốn định đi xem rốt cuộc là chuyện gì, nhưng lập tức có người vây công lên, hơn nữa toàn là những tay hảo thủ của Hoàng Hà Bang. Tuy hắn dũng mãnh không sợ hãi, nhưng trong vòng vây của nhiều người như vậy cũng khó lòng bảo toàn, dù đã giết chết mấy chục tên cung thủ, nhưng bản thân hắn cũng liên tiếp bị thương.

"Bắc cầu phao!" Phú Bình lần này cũng đã chuẩn bị từ trước, thấy cầu treo đã đứt, lập tức ra lệnh cho người bắc cầu phao.

Con hào bao quanh thành rộng hơn bốn trượng này không phải là quá lớn, vì thế, muốn bắc cầu phao cũng không phải là chuyện khó khăn.

Thế nhưng ngay khi cầu phao của quân Phú Bình sắp bắc xong, phía sau Mạch Văn tiếng hò hét giết chóc chấn động cả bầu trời.

Phú Bình quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đại quân phía sau một trận đại loạn, mà không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hoạch Tác lại vì đứng trên đầu thành cao, trong ánh lửa, hắn lập tức nhìn thấy kẻ đang điên cuồng giết chóc từ phía sau tới là ai, không kìm được kinh hô: "Lâm Miểu..." Lâm Miểu vậy mà lại ở ngoài thành, hơn nữa còn giết ngược trở lại vào thời điểm chí mạng này.

Lâm Miểu tung hoành giữa quân đội của Hoạch Tác và Phú Bình như vào chỗ không người, một ngàn kỵ binh tinh nhuệ bên cạnh hắn như cơn lốc xoáy, đi đến đâu là để lại một con đường máu. Đám liên quân vốn tâm tâm niệm niệm muốn công hạ Bình Nguyên Thành này làm sao ngờ được phía sau lưng mình lại xuất hiện một đội thiên binh như vậy? Hơn nữa lại đến đột ngột như thế, hoàn toàn không có dấu hiệu, đợi đến khi họ phản ứng lại thì đám người này đã giết vào trong đội ngũ của họ, lấy Lâm Miểu làm mũi nhọn, liên quân chạm vào là chết, va vào là bị thương.

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »