Đây là một chiến trường kinh hoàng. Từ đầu đến cuối, Thẩm Dịch như một bóng ma, liên tục di chuyển tìm kiếm cơ hội. Đối mặt với kẻ địch quá mạnh, đến mức hắn không thể chống lại, dù sau này nhớ lại, Thẩm Dịch cũng phải thừa nhận, việc mình còn sống được, 80% là nhờ nỗ lực bản thân, nhưng 20% còn lại là may mắn.
Hắn không ỷ lại vào vận may, nhưng cũng không thể phủ nhận, nếu không có 20% may mắn đó, hắn đã sớm tan thành tro bụi. Đây là một cuộc đối đầu điên cuồng giữa các trọng pháo.
Hai Kẻ Thu Gặt đồng loạt khai hỏa, nhắm vào Thẩm Dịch và Kẻ Thu Gặt dưới chân hắn. Bầu trời rung chuyển bởi những tiếng nổ liên tiếp, ánh lửa bùng lên như một lễ hội hủy diệt, xé toạc từng mảng không gian. Với tình trạng hiện tại, chỉ một phát trọng pháo trúng đích, Thẩm Dịch sẽ lập tức bỏ mạng.
Nhưng chúng đã bắn trượt. Ít nhất ba phát trọng pháo sượt qua người Thẩm Dịch, còn bảy phát khác xé toạc Kẻ Thu Gặt dưới chân hắn thành từng mảnh. Thẩm Dịch đáp trả bằng năm phát pháo, một trong số đó đã tìm thấy mục tiêu, phá hủy lớp giáp ngực của Kẻ Thu Gặt, rồi một viên Đạn Xuyên Giáp xuyên thủng lớp phòng ngự sắt thép, thẳng tiến vào tinh thể năng lượng, khiến nó sụp đổ trong một tiếng nổ long trời lở đất.
Khi Kẻ Thu Gặt dưới chân Thẩm Dịch tan thành tro bụi, trong đội quân truy kích, chỉ còn lại một Kẻ Thu Gặt nữa. Làn sóng xung kích khổng lồ hất Thẩm Dịch bay lên, giữa không trung, hắn lập tức bắn hai viên đạn chữa thương, nhanh chóng hồi phục sinh lực. Kẻ Thu Gặt thứ tư lại phóng một phát trọng pháo về phía Thẩm Dịch đang lơ lửng.
Lúc này, hắn không còn đường trốn. Đột nhiên, một lính dù xuất hiện ngang trời, chắn ngay trước mặt Thẩm Dịch. Trọng pháo đánh trúng lính dù, biến anh ta thành một đám tro tàn. Dư âm của vụ nổ không hề suy giảm, hung hăng quét đến Thẩm Dịch, nhưng trong tay hắn chợt xuất hiện một chiếc đĩa răng cưa khổng lồ, chính là chiến lợi phẩm hắn thu được từ một Kẻ Thu Gặt trước đó. Chiếc đĩa răng cưa này quá lớn, có thể dùng làm khiên một cách hoàn hảo.
Thẩm Dịch giơ nó lên, co người lại phía sau, làn sóng xung kích va vào bánh răng, đẩy hắn lên cao hơn nữa. Hắn đột ngột ném Phi Trảo xuống, móc vào một tên Terminator T-650, dùng sức kéo, đồng thời điều chỉnh hướng rơi, từ bay lên chuyển thành rơi xuống.
Khi rơi ngang qua Kẻ Hủy Diệt, Thẩm Dịch đá hắn bay về phía Kẻ Thu Gặt, đồng thời điều chỉnh Linh Hỏa Thương.
“Đạn Xuyên Giáp!”
Liên tiếp bảy phát Đạn Xuyên Giáp găm vào T-650, hiệu quả bỏ qua phòng ngự nhanh chóng kéo giá trị bọc thép của hắn xuống đáy.
Ánh sáng đỏ trên ngực T-650 lóe lên, rồi đâm sầm vào chân Kẻ Thu Gặt.
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
OÀ…ÀNH!
Thương tổn lên tới 320 điểm từ vụ nổ đã xé toạc một chân Kẻ Thu Gặt, khiến hắn không thể đứng vững, đành quỳ gối trên mặt đất. Pháo hạng nặng trên vai hắn nổ liên tục, bắn phá bừa bãi, biến những cỗ máy Terminator cỡ nhỏ thành tro bụi.
Cùng lúc đó, Thẩm Dịch cuối cùng cũng chạm đất. Vừa đặt chân xuống, hơn mười lính dù thường và hai lính tinh nhuệ cấp 3 đã xuất hiện bên cạnh, tạo thành vòng phòng thủ, liên tục nã đạn vào những cỗ máy đang lao tới.
Thẩm Dịch lăn mình, lao về phía đội Kim Cương, lẩm bẩm: “Chết tiệt, cuối cùng cũng được trở lại mặt đất.”
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Nhìn cảnh tượng trước mắt, tất cả mọi người, bao gồm Kim Cương, Chu Nghi Vũ và Marcus, đều sững sờ.
Họ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến này.
Từ trên cao xuống mặt đất, chỉ trong vài phút, Chu Nghi Vũ và Kim Cương đã trải qua những cung bậc cảm xúc từ địa ngục đến thiên đường, rồi lại bị ném xuống địa ngục, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Họ tận mắt chứng kiến Thẩm Dịch bị máy bay tiêm kích kéo lên tầng mây, rồi rơi xuống, kịch chiến giữa không trung, lại rơi, lại kịch chiến. Hắn liên tục triệu hồi lính dù như một ảo thuật gia, rồi rơi vào vòng vây của Kẻ Thu Gặt, nhưng lại sử dụng Phi Trảo, lính dù, thậm chí cả vũ khí thu được từ đối phương, để giải thoát bản thân khỏi những tình huống hiểm nghèo.
Không chỉ sống sót, hắn còn tiêu diệt hai Kẻ Thu Gặt cấp CC và ba Sát Thủ Săn Mồi cấp C.
Mặc dù có yếu tố AI của Kẻ Thu Gặt không đủ mạnh, dẫn đến việc tự tấn công lẫn nhau, và Thẩm Dịch cũng gặp may mắn, nhưng điều quan trọng nhất là hắn luôn nắm bắt được cơ hội trong những khoảnh khắc sinh tử.
Thẩm Dịch lúc này như một cỗ máy, không phải con người. Trong nghịch cảnh, hắn duy trì sự tỉnh táo và phản ứng nhanh nhạy, giải quyết từng nguy cơ một cách quyết liệt!
Trong vài phút ngắn ngủi, Thẩm Dịch đã đối mặt với cái chết hơn mười lần, nhưng hắn đều vượt qua.
Có lẽ đây là một cuộc tác chiến hoàn mỹ nhất, đẩy giới hạn bản thân đến cực điểm kể từ khi hắn đặt chân đến Huyết Tinh đô thị. Chỉ một sơ sẩy nhỏ thôi, cũng đủ khiến hắn biến thành mồi cho kẻ khác.
Nhưng ngay trong tình thế ngặt nghèo đó, suy nghĩ của Thẩm Dịch lại trở nên vô cùng thanh tỉnh, động tác càng thêm trầm ổn và chính xác.
Thiên phú tinh vi đã giúp hắn gia tăng đáng kể khả năng vận dụng tứ chi, do đó ngay cả khi đối mặt với hiểm nguy, động tác của hắn vẫn không hề rối loạn, đảm bảo năng lực thực thi kế hoạch của bản thân.
Kim Cương và Chu Nghi Vũ đều tự nhận rằng họ không thể làm được điều này. Dù trong tay họ có Huân Chương Vinh Dự, có Phi Trảo, cùng những thuộc tính và năng lực phản ứng vượt trội, họ cũng hiểu rõ rằng, dù có được mười lần cơ hội, họ cũng không thể hoàn thành một nửa số hành động mà Thẩm Dịch vừa thực hiện.
Chỉ một lần thất bại, đồng nghĩa với cái chết.
Không ai thành công nhờ may mắn, tất cả đều nhờ sự tỉnh táo và khả năng đối mặt với nguy hiểm. Đó chính là lý do Thẩm Dịch có thể sống sót trong thế giới khắc nghiệt này.
“Chết tiệt, gã này… thực sự không phải người!” Chu Nghi Vũ lẩm bẩm, nhổ ra một tiếng.
Hắn và Marcus đang dẫn theo Tập Tiểu Phàm, bị hỏa lực cường độ cao của Terminator dồn ép đến nghẹt thở. AI của chúng tuy còn hạn chế, nhưng lại có chương trình tác chiến nghiêm ngặt. Chúng truy kích bằng cách phóng ra những chiếc mô-tô Terminator tốc độ cao, chỉ khi đến gần mục tiêu mới triển khai số lượng lớn Terminator cỡ nhỏ.
Kết quả là Chu Nghi Vũ và Kim Cương bị đám Terminator cỡ nhỏ áp đảo, trong khi Thẩm Dịch một mình đã tiêu diệt vài Kẻ Thu Gặt. Điều này khiến họ cảm thấy kích thích và kinh ngạc đến tột độ.
Chứng kiến Thẩm Dịch không tiếp tục tấn công, lòng Chu Nghi Vũ bỗng dâng lên một ngọn lửa. Trước khi tiến vào đô thị, hắn là một tay đua, và những tay đua thường có những đặc điểm chung: nhiệt huyết, sự tỉnh táo, tinh thần hiếu thắng và lòng dũng cảm.
Về sự dũng cảm và khao khát thử thách, Chu Nghi Vũ tự tin mình đứng hàng đầu trong Huyết Tinh đô thị. Bị Thẩm Dịch “đá” một phát, lòng hiếu thắng của hắn bùng lên.
Hắn cầm lấy Hỏa Thần Pháo, lao đến bên Kim Cương, hét lớn: “Xuống xe!”
“Làm gì?”
“Tiêu diệt bọn chúng chứ còn gì!” Chu Nghi Vũ tiếp tục hò hét. Trong mắt hắn lúc này chỉ có cái chân Kẻ Thu Gặt bị Thẩm Dịch bắn bay.
Kim Cương ôm Kyle Reese nhảy xuống xe gắn máy, lăn khỏi chỗ, tránh thoát mưa đạn ghim tới. Chu Nghi Vũ lập tức phi thân lên xe mô-tô. Giữa tiếng động cơ nổ vang rền, hắn vòng xe trở lại, lao về phía đội quân máy.
Ít nhất mười hai Kẻ Hủy Diệt đồng loạt nhắm vào Chu Nghi Vũ nổ súng, biến cả vùng không gian thành một tấm lưới đạn dày đặc. Hắn mạnh mẽ nhấc tay lái, thân xe mô-tô nghiêng một bên, tựa như một tay đua mất kiểm soát trượt dài trên mặt đất, đâm sầm vào một trong số Kẻ Hủy Diệt, hất văng nó lên không trung. Ngay sau đó, thân xe đứng thẳng, bánh sau lại đánh bay một Kẻ Hủy Diệt khác.
Tốc độ mô-tô không hề giảm sút, tiếp tục cuồng xông với lộ tuyến quỷ dị, tốc độ cực nhanh, thu hút toàn bộ sự chú ý của các máy móc.
Kim Cương ôm Kely chạy đến bên Thẩm Dịch, kêu lên: “Mịa nó! Ta tưởng ngươi chết chắc rồi! Tình huống vừa rồi mà ngươi vẫn sống được, cảm giác bay như superman vui không?”
Thẩm Dịch thở dài một hơi, sử dụng Thuật Chữa Bệnh hồi phục, vừa dùng nó cho mình vừa cười nói: “Đứng trên đỉnh cao, lạnh lẽo thật đấy!”
Một Kẻ Hủy Diệt lao tới, bốn gã lính dù gắt gao bám trụ. Kim Cương bước lên, vận dụng toàn bộ khí lực tung một cú đấm trời giáng vào đầu Kẻ Hủy Diệt, đồng thời mắng: “Cmn, sao không nói vô địch quá tịch mịch luôn đi!”
“Ta trước nay luôn khiêm tốn!” Thẩm Dịch không khách khí phản bác, tiện tay móc ra khẩu súng tân thủ.
Khẩu súng này còn sót lại nửa hộp đạn khói. Thẩm Dịch đưa tay bắn một phát về phía Chu Nghi Vũ đang lao đi phía xa, từng mảng sương mù lập tức bao phủ thân thể hắn, khiến một số Terminator mất dấu mục tiêu.
Nhưng chỉ một khắc sau, xe mô-tô của Chu Nghi Vũ đã gào thét xé toạc màn sương, đột ngột bay vút lên trời, người trẻ tuổi trên không trung còn cao giọng hô to: “Không cần ngươi giúp ta! Xem ta hạ gục hắn!”
Nói xong, hắn lao về phía Kẻ Thu Gặt đang quỳ dưới đất.
“Đúng là cứng đầu chết bỏ.” Thẩm Dịch nhún vai: “Đạn Xuyên Giáp!”
Một phát Đạn Xuyên Giáp xé thủng đầu lâu một Kẻ Hủy Diệt.
Sau đó, Thẩm Dịch mở giao diện Huyết Tinh, dốc toàn bộ vũ khí trang bị hắn đã thu thập được rồi hét lớn: “Đổi trang bị!”
Binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 nhao nhao vứt bỏ vũ khí Thế Chiến thứ hai xuống, cầm lấy trang bị hạng nặng đời mới, quét ngang đội quân Kẻ Hủy Diệt.
Chu Nghi Vũ bay trên không trung, dùng xu thế đâm rách bầu trời lao tới Kẻ Thu Gặt. Thời khắc lướt qua đỉnh đầu nó, xe của hắn đột nhiên liên tục tróc ra những món đồ chơi tí hon, rơi xuống Kẻ Thu Gặt với tiếng “ô ô”.
Lựu đạn từ trường.
Kim Cương và Thẩm Dịch đồng thời mở to mắt.
Không ngờ Chu Nghi Vũ còn mang theo cả thứ này.
Hơn mười quả lựu đạn từ trường đồng loạt bám vào Kẻ Thu Gặt, lập tức bao phủ nửa thân nó. Xe mô-tô của Chu Nghi Vũ hạ xuống mặt đất, vẫn tiếp tục lao thẳng về phía trước, chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa, Kẻ Thu Gặt khổng lồ bị hơn mười quả lựu đạn từ trường xé toạc, đổ sập xuống như một trụ cột lớn.
Tốc độ xe của Chu Nghi Vũ không hề giảm, một cú trượt xoay điêu luyện đưa hắn vòng trở lại, xéo về phía Kẻ Thu Gặt đang nằm bất động cách đó không xa. Vừa đi ngang qua, hắn mạnh mẽ khom người nhặt lên sợi thép thô kệch trên đất, vừa chạy vừa kéo nó đi khắp nơi.
Dưới sự điều khiển điêu luyện của Chu Nghi Vũ, sợi thép khổng lồ biến thành một xích sắt đáng sợ, quét bay cả đám Kẻ Hủy Diệt.
Thẩm Dịch ra lệnh cho Tiểu đoàn lính dù số 2 thừa cơ tấn công.
Dù những binh lính này không đủ sức đối đầu trực diện, nhưng việc dọn dẹp chiến trường, thu thập tàn dư địch vẫn rất hiệu quả.
Chu Nghi Vũ ném sợi thép trong tay, đập bay một Kẻ Hủy Diệt rồi giơ nắm đấm lên trời, gầm lên một tiếng. Có vẻ như sự dồn nén sau những ngày bị truy đuổi đã được giải tỏa.
Đột nhiên, Kim Cương hét lớn: “Cẩn thận!”
Hắn lao tới, dùng hai tay đẩy mạnh.
Cả người lẫn xe của Chu Nghi Vũ bị Kim Cương hất văng lên cao, ngay lúc đó, vị trí hắn vừa đứng bùng nổ thành một cột lửa đỏ rực.
Không xa, Kẻ Thu Gặt trước đó bị Thẩm Dịch đánh cho tàn phế đang cố gắng bò dậy, định nã pháo vào Chu Nghi Vũ lần nữa.
“Kim Cương!” Thẩm Dịch quát lớn, mạnh mẽ ném ra một đĩa răng cưa.
Kim Cương chỉ tay về phía đĩa răng cưa đang bay tới, bánh răng gào thét, lao về phía Kẻ Thu Gặt, cắt đứt khẩu pháo trên người nó.
Lúc này, Chu Nghi Vũ mới nặng nề ngã xuống đất, và còn bị xe mô-tô của mình đập thêm một phát, phun ra một ngụm máu.
Tất cả mọi người đồng loạt xông lên, đám người máy lăn lộn trên mặt đất, bất kể còn sống hay không, đều bị tấn công không ngừng. Một cơn lốc xoáy kim loại kinh hoàng cuối cùng cũng kết thúc cuộc truy đuổi này…
---❊ ❖ ❊---
Huyết Tinh văn chương vang lên thông báo: “Đánh số E2213, E4292, E5371 hoàn thành hai vòng tiêu diệt, được thưởng thêm 1600 điểm. Đánh số E4528 hoàn thành một vòng tiêu diệt, được thưởng thêm 800 điểm.”