- Ngươi muốn xử lý như thế nào cũng được, tự mình bán thì có lẽ giá cả sẽ cao hơn Luyện Giáp Đường bán một hai phần…
Giải thích xong lợi và hại trong đó, Đỗ Bân bỗng nhiên nói:
- Lời hứa của ta không thay đổi, nếu có thể đập được Thính Viêm Thạch này ra hình ra dạng, thì tiếp theo luyện khí ngươi muốn làm như thế nào ta cũng sẽ phối hợp với ngươi. Hay là ngươi cứ thử đi?
Khóe mắt Sở Hà giật một cái, chậm rãi siết chặt tảng đá kia, hắn biết Đỗ Bân là muốn gài bẫy hắn mới cố ý đổi chủ đề.
Sở Hà nhìn về phía Đỗ Bân, ý cười trong mắt Đỗ Bân càng đậm:
- Ngươi cứ thử xem, dù sao cũng không có gì nguy hiểm.
“Được, ta muốn xem xem ngươi định lừa ta thế nào?
Sở Hà dùng sức niết Thính Viêm Thạch, trên ngón tay bỗng nhiên truyền tới cảm giác chấn động rất nhỏ, nhưng cảm giác này chỉ thoáng qua, hơn nữa cơ bắp hắn kiên cường dẻo dai, đủ để có thể xem nhẹ nó.
Đặt Thính Viêm Thạch lên trên bệ rèn, Sở Hà ước lượng chùy đá, ánh mắt bỗng nhiên ngưng lại, chùy đá xẹt qua tàn ảnh, nện mạnh lên trên bệ rèn.
Ông ——
Lực phản chấn khủng bố truyền tới cánh tay trái Sở Hà, kình lực cường đại xé rách ống tay áo hắn, xé thành từng mảnh nhỏ.
Cánh tay trái tinh tráng cơ bắp rõ ràng, giờ phút này lại không thể khống chế mà run lên nhè nhẹ, trong mơ hồ, ngay cả chùy đá hắn cũng cầm không nổi.
Sắc mặt Sở Hà khẽ biến, tay hắn đã tê rần!
Ngay sau đó, trong đầu bỗng nhiên phát ra một thanh âm.
- A, lại không bị chấn gãy xương?
Đỗ lão đầu nhẹ a một tiếng, có chút thất vọng nói.
- Nhưng mà chịu khổ rồi đúng không?
Đỗ lão đầu dừng một chút, thấy Sở Hà thần sắc mờ mịt, ngẩn người sửng sốt, hắn vừa lòng gật đầu, nói tiếp:
- Cho nên, vẫn nên học từ những thứ cơ bản nhất, chừng nào ngươi có thể học được cách giảm bớt lực phản chấn, thì ngươi có thể giải quyế dễ dàng lực phản chấn của Thính Viêm Thạch!
Không biết như thế nào, Sở Hà không để ý cánh tay bị chấn động đến tê dại, hắn vung chùy đá lên lần thứ hai, trong đầu lại vang lên thanh âm kia.
“Leng keng! Hấp thu yêu khí, năng lượng +1!”
Yêu khí là cái gì? !
Cũng giống như quỷ khí, là năng lượng đặc biệt sao?
Nhưng vì sao loại năng lượng đặc biệt này lại xuất hiện trên tảng đá?
Lửa than hương vị nồng đậm, Sở Hà sững sờ cúi đầu nhìn hòn đá màu đỏ máu trước mắt, ánh mắt hắn đột nhiên bạo xuất tinh quang!
Hắn đưa tay, lần thứ hai nắm chặt chùy đá.
Đang đang đang ——
Tiếng chùy đập xuống vang lên liên tục, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Vì để nghiệm chứng ý tưởng trong lòng, Sở Hà lặng lẽ vận dụng lực lượng Dung Lô Cảnh, âm thầm chống lại lực phản chấn quái dị của Thính Viêm Thạch.
Âm thanh vang lên trong đầu lần nữa, nhưng so với hai lần ban nãy thì chậm hơn rất nhiều, phải nện thêm mấy chùy mới xuất hiện.
⚝ ✽ ⚝
Cánh tay nắm lấy chuy của hắn bỗng nhiên bị một cái tay khác bắt lấy.
Thiếu chút nữa là Sở Hà đã theo bản năng vận dụng lực lượng Dung Lô Cảnh để phản kích, cũng maay mà trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn đã ngừng lại.
- Sao tiểu tử ngươi lại đột nhiên đuổi kịp được chứ?
Đỗ lão đầu quái dị nhìn Sở Hà, nói.
Nện nhiều nhát như vậy, cánh tay lại không bị gãy?
Thật sự là kỳ quái.
- A…
Đỗ lão đầu đứng trước đài nung khô, bỗng nhiên trợn mắt, hắn cầm Thính Viêm Thạch lên, quan sát hoa văn trên mặt, sau đó quay phắt về phía Sở Hà, nói:
- Lại biến dạng ư! Ngươi đã làm thế nào?
- Không có cách nào, thiên phú chính là như thế.
Sở Hà xoa xoa cánh tay đã không còn cảm giác, lạnh nhạt nói.
Lần này Đỗ lão đầu không cười nữa, mà là nghiêm túc nhìn Sở Hà nói:
- Ngươi lại đánh thêm mấy chuy cho ta xem.
Đang đang!
Đáng tiếc, mấy lần này không có âm thanh gợi ý xuất hiện.
Trong lòng Sở Hà không khỏi suy tư, xem ra năng lượng ẩn chứa trong tảng đá màu đỏ này không quá nhiều, cũng chỉ có chừng đó điểm năng lượng mà thôi.
Đỗ Bân nheo mắt, thông qua phương thức, tư thế phát lực của mấy chuy kia, hắn cảm thấy đây là cách rèn bình thường không có gì lạ hết, bất kì người làm nghề rèn nào có chút khí lực, có chút kinh nghiệm cũng có thể dễ dàng làm được.
Nhưng cách làm bình thường này lại có thể khiến choa hoa văn trên Thính Viêm Thạch biến hình, mặc dù là Dung Lô Cảnh cao thủ cũng phải phí một phen công phu.
Chẳng lẽ là thật sự có thiên phú?
Đỗ lão đầu hít sâu một hơi, trong mắt mang theo một tia khiếp sợ:
- Tiểu tử ngươi… Ta thu hồi lời nói lúc trước, không cần đập dẹt Thính Viêm Thạch nữa, sau này ngươi muốn làm gì, lão phu cũng sẽ không ngăn trở, nếu yêu cầu hợp lý, lão phu cũng sẽ cực lực phối hợp với ngươi.
Đỗ lão đầu chợt phát hiện, Sở Hà có thiên phú rất cao.
Hắn không có tư cách trở thành lão sư của Sở Hà, hiện giờ xem ra, nuôi thả Sở Hà, để cho hắn từ từ tự phát triển mới là lựa chọn chính xác nhất.
Sở Hà không hiểu vì sao Đỗ lão đầu đột nhiên thay đổi, hắn châm chước nói:
- Còn Thính Viêm Thạch nào nữa không, ta muốn đánh thêm vài nhát xem thử.