Chỉ công tử vừa mở miệng báo tin tức, đối với Sở Hà chính là một quả bom nặng ký, ánh mắt của hắn thoáng động, suy tư trong lòng tuôn ra.
Không trách được những người này có ý đồ với Huyền Mãng Giao, hóa ra là có tầng nguyên nhân này, bằng không ai sẽ động chủ ý với một con huyết thú không biết.
- Sau khi tra xét nhiều lần, bí động có một bí trận không biết ai bày ra, chúng ta thật ra đều xông qua, nhưng không ai có thể đi vào, đều bị ngăn cản ở bên ngoài, không biết là nguyên nhân gì…
Chỉ công tử nói một hơi nhiều như vậy, lại không nhịn được ho khan dữ dội, lại ngẩng đầu lên, gương mặt tiều tụy, tinh thần mệt mỏi.
Hình như khí huyết lỗ lã nghiêm trọng, sinh mạng đang nguy trong sớm tối.
- Chỉ công tử cơ thể không thoải mái, nếu không để lão phu giảng giải tiếp cho Túy Hổ.
Lão già mặc áo tang hơi híp mắt lại, nói:
- Vừa lúc, các vị cũng có thể nghe thử, ta đang cho các vị nói một chút về việc phá vỡ trận cơ.
- Làm phiền Hà đại sư.
Chỉ công tử áy náy gật đầu nói.
Hà đại sư khẽ gật đầu, móc từ trong người ra một miếng la bàn màu đồng, hơi vặn kim đồng hồ, mũi kim vẫn chỉ về phía Ô Mộc Lâm.
Sở Hà ánh mắt lóe sáng, hắn quan sát lão già.
Nhìn trang phục trên người, hình như còn là một vị trận sư?
- Tòa bí trận kia có phần cổ xưa, uy năng đã hao mòn hơn nửa, chỉ cần đồng thời phá huỷ sáu trận cơ, chúng ta có thể mở ra một lối đi.
Hà đại sư chậm rãi nói.
Hắn quay đầu liếc nhìn Sở Hà:
- Túy Hổ tới cũng chính là thời gian phù hợp, tối nay sau nửa đêm, là thời kì tốt nhất bài trừ bí trận, bỏ lỡ hôm nay, khả năng phải chờ thêm mấy ngày mới có cơ hội.
Hà đại sư cúi đầu nhìn la bàn trong tay.
- Khi đó, Huyền Mãng Giao có thể đã khôi phục rồi, cho nên, các vị, cơ hội này ngàn năm một thuở…
Nói đến đây, hắn giọng điệu dừng lại một lát, híp mắt nói.
- Hơn nữa lão phu quan sát tòa bí trận này, chủ yếu là dùng để ngăn cản Nhân tộc và quỷ dị, lại không đề phòng huyết thú, cho nên lão phu cần phải nhắc nhở mọi người, có khả năng trong bí động còn có huyết thú khác.
⚝ ✽ ⚝
Ánh trăng như thoi đưa, soi sáng mặt đất.
Từng cành cây mun sinh trưởng đan xen lẫn nhau, gió nhẹ lướt qua, lá rụng như mưa to rơi xuống mặt đất.
Từng bóng người xuyên qua trong rừng, giống như từng con linh hầu vô cùng nhanh nhẹn, điểm mũi chân một cái đã lướt đi rất xa.
Nửa khắc sau.
Trên vách núi dựng đứng phía nam Ô Mộc Lâm, đám người tập trung thành một vòng tròn.
Chỉ công tử lấy hàng mã làm vật cưỡi, tiêu sái phiêu dật, Hà đại sư bị trận nô nâng lên, tốc độ lao nhanh, mấy người khác đi bộ hoặc chạy nhanh, ngược lại còn giảm đẳng cấp, nhưng đến cuối cùng, chạy tới trước tiên lại là Diêu Ngọc Chi.
Ngược lại, Sở Hà là người đến cuối cùng.
Lần sau, nhất định phải tìm một bộ thân pháp võ công!
Sở Hà căm giận nghĩ, vừa lúc hắn nhìn sang Hà đại sư đang được trận nô vây quanh, hắn lại thản nhiên quay đầu sang nơi khác.
Hắn đã biết lão cương thi này là ai.
- Bí động ở phía dưới.
Hàng mã phát ra một tiếng phì phì trong mũi, Chỉ công tử nhẹ nhàng nói.
- Các vị đều chuẩn bị một chút, đợi lát nữa cùng nhau xuống.
Đám người nghe vậy, từng người đều nghỉ ngơi dưỡng sức.
Loảng xoảng loảng xoảng…
Giáp sắt ma sát, đại hán tháp sắt đi tới trước mặt Diêu Ngọc Chi, lặng lẽ nói:
- Đại nhân, có cần phải Quân Điện nhúng tay hay không?
- Không cần.
Diêu Ngọc Chi xua tay, cách nón lá rộng vành thanh thúy nói:
- Hắc Hà trấn đối mặt thi quỷ họa, không cần phân tâm quá nhiều ở trong chuyện này.
- Vâng, đại nhân.
Đại hán không tiếp tục nói nữa, gật đầu đáp ứng.
Hai người trong chớp mắt lâm vào im lặng.
- Tề tướng quân… Ngươi biết lai lịch Túy Hổ hay không?
Diêu Ngọc Chi vẫn không có buông tha cảm giác đã từng quen biết.
- Chưa nghe nói qua, Hắc Hà trấn không có nhân vật như thế.
Tề Cảnh lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, nói:
- Kiến Nghiệp thành cũng chưa từng nghe qua người này, có thể là du hiệp từ nơi khác tới.
Diêu Ngọc Chi khẽ gật đầu, ánh mắt suy nghĩ.
Hai người nhìn nhau không nói gì, lại lâm vào im lặng.
Bên kia, Cát Thất đi tới bên cạnh chủ tử của mình.
- Thiếu gia, chuyến này các ngươi dừng ở đây.