Xưng Bá Võ Đạo (Dịch)

Lượt đọc: 29087 | 4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
– huyết nhục hồng mô, hàn khí đống trận

Trận nô bị đạp một cước bay ra ngoài, răng đen bay loạn, gương mặt lõm xuống, thân thể đập mạnh vào vách đá màu đỏ bên cạnh.

Đá vụn bắn ra khắp nơi, trên vách đá xuất hiện một vết lõm hình người, trận nô khập khiễng đi ra, trên người nó xuất hiện vết đỏ giống như máu, dường như là màu đỏ trên vách đá đã bám vào người nó.

Vách đá xuất hiện vết lõm không khác gì vết thương trên cơ thể nhân loại.

Mắt thấy trận nô lại xông tới, Sở Hà dùng chân quyết đấu, lợi dụng khí cảm Thiết Bố Sam chuyển lực phản chấn dư thừa tới các nơi trên thân thể.

Nói thật, Thiết Bố Sam thật sự rất thích hợp người Luyện Giáp Đường tu luyện, mỗi lần rèn sắt thép, đều có thể hấp thu lực phản chấn, chuyển đổi thành lực lượng rèn luyện thân thể.

Vừa luyện khí, vừa luyện thể, một công đôi việc.

- Ngay cả một Túy Hổ đều bắt không được, Hà Kỳ, trận nô của ngươi nên thay đổi con khác đi.

Chỉ công tử lập tức bất mãn nói.

- Đang có ý đó.

Hà Kỳ bấm quyết, trong mắt mệt mỏi sâu hơn.

- Đến lúc đó lại chọn thi thể đám người này luyện thành trận nô.

Một tay hắn cầm vai Chỉ công tử, nhìn màng đỏ trước mặt sinh ra chấn động càng lúc càng mạnh:

- Bây giờ, ta đã bố trí xong tất cả, đến lượt ngươi tìm kiếm vị trí của Huyền Mãng Giao.

- Được!

Chỉ công tử lấy lại tinh thần, từ túi bên hông lấy ra một miếng vẩy lớn màu đen, lại lấy ra một người giấy màu hồng nhạt.

Người giấy lơ lửng bay lên, hai mắt trống rỗng bỗng nhiên linh động, bàn tay nhỏ bé giống như bướm lượn qua bụi hoa kết mấy thủ ấn phức tạp.

Lập tức người giấy nhảy lên miếng vảy màu đen, ngồi xếp bằng, hóa thành một đạo hắc quang xông thẳng vào màng sáng màu đỏ trước mặt.

- Mở ra lá chắn, lợi dụng trận pháp dời đi!

Tập trung tinh thần điều khiển người giấy, Chỉ công tử vội vàng quát lớn.

Hà đại sư lập tức cầm la bàn, điều khiển kim đồng hồ chuyển động một vị trí riêng, trong phút chốc, phù văn huyền ảo hiện ra trước mặt mọi người, đỏ màng trước mặt cũng xuất hiện một lỗ thủng.

Mắt thấy tất cả người giấy sắp tiêu hao sạch sẽ trong thạch trận, trong mắt Chỉ công tử hiện ra một tia đau đớn, tuy nhiên, hắn vẫn lộ ra một nụ cười đắc ý:

- Các vị, lần sau gặp mặt, khả năng đã là lúc thiên nhân xa cách, hi vọng gặp lại, tử trạng của các ngươi sẽ không quá khó coi.

Đám người Sở Hà làm nguồn năng lượng tạm thời cho thạch trận, lại điều khiển bí trận vận chuyển vài lần, bọn họ sẽ bị đại trận hút chết.

Kết cục đã định.

- Ha ha, các vị, vĩnh biệt!

Hà Kỳ kéo vai Chỉ công tử, đầu ngón chân điểm nhẹ một cái, hai người lao theo hắc quang, xông vào trong lỗ thủng trên màng đỏ.

Khi Hà Kỳ điều khiển đại trận mở ra lỗ thủng, lực hút trên thạch đôn lại phóng đại, sắc mặt đám người thay đổi, khí huyết của bản thân đang bị hấp thu cực nhanh, không qua bao lâu sẽ tiêu hao sạch sẽ.

Hai người Chu Thải Điệp thực lực yếu nhất, lúc này cơ thể nhanh chóng gầy gò, mái tóc đen cũng dần biến thành màu hoa râm.

Cát Thất vừa sợ vừa sốt ruột, khi nghe Hà Kỳ trêu tức như vậy, tâm thần cảm thấy khó chịu, hắn tức giận phun ra một ngụm máu tươi.

- Đại nhân…

Mắt thấy khí huyết tiêu hao hết, vết nứt dần dần khép kín.

Đại hán thiết giáp dùng ánh mắt mang theo hi vọng nhìn về phía Diêu Ngọc Chi.

Sở Hà cũng nhìn về phía nữ tử áo đen.

Hắn cảm thấy Diêu Ngọc Chi chắc chắn đang đánh chủ ý gì đó, nếu như cuối cùng không có cách nào, hắn lại sử dụng biện pháp của mình thoát khỏi nơi này.

Diêu Ngọc Chi chuyên tâm vận chuyển khí huyết cũng không làm đám người thất vọng, chỉ thấy nón lá rộng vành của nàng nâng lên cao, ánh mắt nhìn về phía màng đỏ, thản nhiên nói ra một chữ:

- Ngưng!

Két két két…

Đại trận đang hấp thu khí huyết lạnh lẽo trong người nàng, bỗng nhiên hơi lạnh bạo phát, lấy tốc độ cực kỳ khủng khiếp ngưng tụ thành băng tuyết, bất luận là thạch đôn hay màng đỏ trước mặt, chỉ dùng vài giây liền bị sương lạnh đóng băng, ngay cả lỗ thủng mở ra kia cũng giống như vậy.

Sở Hà há hốc mồm, hắn bị thực lực của Diêu Ngọc Chi dọa rung động.

Không trách được nàng đến bây giờ không nói một lời, điên cuồng rót vào khí huyết vào trong, hóa ra nàng vẫn muốn gián tiếp dùng đại trận mở ra cửa hang.

Thời điểm đại trận bị đóng băng, lực hút trên thạch đôn giảm xuống, Sở Hà rút tay ra, vụn băng bay tán loạn.

- Đi thôi.

Diêu Ngọc Chi gật đầu, dẫn đầu xông vào lỗ thủng trên màng đỏ.

Tề Cảnh hít sâu một hơi, theo sát phía sau.

Cát Thất vừa thoát khỏi vây khốn liền đi tới bên cạnh hai người Chu Thải Điệp, kiểm tra tình hình của bọn họ, không rảnh bận tâm lỗ thủng trên màng đỏ.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »