Xưng Bá Võ Đạo (Dịch)

Lượt đọc: 29092 | 4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 99
– giống như đã trải qua mấy đời, sơn thần sống lại (2)

Tò mò trong lòng sinh sôi như lửa đốt cỏ khô, khó có thể khống chế.

- Làm sao? Tiểu tử ngươi dọa ta đúng không?

Sở Hà nắm tay Ngọc Mai, chạy như bay đến, hắn nhìn thấy thôn dân đều không hẹn mà chạy về phía miếu sơn thần, tất cả đứng trước cửa miếu.

Thấy vậy, hắn tập trung tâm thần nhìn cửa miếu, nơi đó có một Miếu Chúc (ông từ) dáng người gầy gò, sắc mặt trắng bệch đang đứng.

Miếu Chúc lưng còng xuống, ngẩng đầu lộ ra vành mắt ngăm đen, cười híp mắt quan sát thôn dân, thỉnh thoảng tỏa ra ánh sáng khác thường.

- Miếu Chúc, sơn thần đại nhân thật sự tỉnh?

Nhìn Miếu Chúc, Sở Hà theo bản năng hỏi một câu.

Chẳng biết tại sao, vừa thấy được người này, tò mò và khó hiểu biến mất, thay vào đó là cảm giac chán ghét trước nay chưa từng có.

- Khụ khụ… Sơn thần đại nhân quả thật báo mộng cho ta, đại nhân sắp thức tỉnh, cần mọi người chuẩn bị vật tế…

Miếu Chúc gật đầu, vừa ho khan, vừa cẩn thận tỉ mỉ giải thích, trong mắt lơ đãng nhìn về phía Ngọc Mai phía sau Sở Hà, lộ ra vẻ kinh ngạc khác thường.

Ngọc Mai cảm nhận nhạy cảm, nhíu mày trốn sau lưng Sở Hà.

- Ôi ôi, ngươi nhìn cái gì vậy!

Sở Hà nghiêm mặt, bảo vệ Ngọc Mai ở phía sau.

Hắn vốn định trợn mắt tức giận mắng, nhưng không biết thế nào, hình như thời gian dài nhận ký ức ảnh hưởng, tính tình của hắn càng trở nên đàng hoàng.

- Ha ha, không có gì, không có gì.

Miếu Chúc híp mắt, lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.

... ...

Sở Hà nhíu mày liếc nhìn Miếu Chúc trong đám người, lại quay đầu nhìn phía trước miếu sơn thần ảm đạm, luôn cảm thấy Miếu Chúc không có ý tốt, đặc biệt là ánh mắt kỳ quái khi hắn nhìn Ngọc Mai…

Thật muốn một quyền đánh nổ hắn!

A, tại sao hắn lại nghĩ những việc này?

Một lát sau, hắn lại lắc đầu cười, trấn an Ngọc Mai, đè xuống cảm giác tức giận trong lòng, xoay người bước nhanh đuổi theo thôn dân.

Sơn thần sắp tỉnh!

Khi Miếu Chúc lên tiếng, chờ đám người quay về thôn, tin tức này giống như lửa cháy lan ra đồng cỏ, nhanh chóng truyền khắp thôn xóm.

Màn đêm buông xuống, trong thôn giết lợn giết gà, bắt đầu bày cống phẩm.

Miếu Chúc cũng nhận được khoản đãi nhiệt tình, thịt cá, cơm nước no nê, uống say mèm, cuối cùng cũng không biết ngủ ở nhà ai.

Cứ như vậy, ngày một lại một ngày qua đi.

Thôn trưởng râu tóc bạc trắng, tay cầm quải trượng, hắn và thôn dân báo cáo danh sách vật tế cho Miếu Chúc.

Lúc này, bỗng nhiên thôn trưởng đứng lên, thất thanh kêu lên một tiếng:

- Cần phải có tế sống? Thôn chúng ta đã mưa thuận gió hoà nhiều năm như vậy, làm sao lại cần tế sống?

- Lão ca, ta cũng không muốn, nhưng sơn thần đại nhân báo mộng nói cho ta biết, thôn đã có tai họa lui tới, loạn lạc đang sinh sôi.

Miếu Chúc thái độ chân thành, giọng điệu đầy mê hoặc nói.

- Có ý gì?

Thôn trưởng gõ quải trượng nói:

- Nói cẩn thận một chút.

- Sơn thần đại nhân nói cho ta biết, thôn xuất hiện một ngoại tộc, mà ngoại tộc này chính là tai họa lẻn vào thôn chúng ta!

- Cần phải tế sống không phải thôn dân vô tội khác, mà là tai họa kia, thôn dân không cần lo lắng sẽ chọn người trong nhà.

Thôn trưởng nghe xong thở dài, lại nghiêm túc nói:

- Vậy không biết liên quan tới tai họa, sơn thần đại nhân có dặn dò gì?

Miếu Chúc một tay vẽ đường thẳng trên bàn, có phần ám chỉ nói:

- Nếu là ngoại tộc, đương nhiên là người có biến hóa lớn nhất trong thôn, về phần là ai, thôn trưởng chắc hẳn hiểu rõ hơn ta nha?

⚝ ✽ ⚝

Thời gian ngày lại ngày trôi qua, sinh hoạt bình tĩnh bị đánh vỡ.

Cho tới hôm nay, cuối cùng đã tới ngày tế bái sơn thần

Hàng năm vào lúc này, thôn dân sẽ mặc trang phục, giết tam sinh, dắt ngũ cốc, lòng mang thành kính, cổ nhạc vang trời, bái tế ca tụng.

Trong thôn già trẻ đứng yên trước miếu sơn thần, nghe tộc lão cất tiếng tán tụng, mắt lộ ra vẻ thành kính, đều đang hy vọng năm sau có thể có thu hoạch tốt.

- A Ngưu, không nên hết nhìn đông tới nhìn tây, đây là không tôn trọng với sơn thần.

Trong đám người, Sở Hà trong lòng nôn nóng bất an, nhìn xung quanh, giống như con kiến trên chảo nóng, hắn bị nhị thúc ở bên cạnh nhắc một câu.

- Được… Được.

Sở Hà theo bản năng đáp ứng, nhưng trong lòng càng bất an.

- Đến nơi này…

Lại tới!

Đột nhiên, một đạo khí tức mát lạnh tràn vào đầu óc của hắn, giống như có một ý thức yếu ớt từ trong miếng truyền ra, nó đang hô hoán hắn.

Tuy nhiên, ý thức này quá mức suy yếu, thoáng cái đã trôi qua.

Không có cách nào truyền lại càng nhiều tin tức cho hắn.

Nhưng, Sở Hà lộ ra vẻ phiền não.

Giọng nói này đã không phải lần đầu tiên xuất hiện ở trong đầu hắn, từ ngày ấy từ miếu sơn thần trở về, âm thanh kỳ quái vẫn lượn lờ bên tai, giống như con muỗi mùa hè, khiến cho người ta tâm phiền ý loạn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »