Con sói hoang giãy giụa vô vọng, Trương Hiểu Vũ bị thương, máu đen chảy ra rất nhiều, nhưng vết thương lại chậm rãi khép lại.
Lâm Phong nheo mắt, Thị Huyết Ma Công quả thật đáng sợ, không biết mình có nên học theo không?
Trương Hiểu Vũ lại hút máu sói hoang, từ từ đứng lên.
Hắn nhìn Lâm Phong, nói: "Tiểu Phong, Thị Huyết Ma Công lại cứu ta một mạng."
Lâm Phong gật đầu, "Không ngờ Thị Huyết Ma Công lại thần kỳ đến vậy."
Trương Hiểu Vũ lau vết máu bầm trên vết thương, thở đài: "Ta cảm giác được sinh mệnh mình đang trôi đi cùng với dòng máu đen này. Mọi thứ đều có cái giá của nó.”
Lâm Phong giật mình, thì ra là vậy.
Trương Hiểu Vũ nhớ đến việc mình thắng trên lôi đài, không khỏi mỉm cười: "Tiểu Phong, chúng ta thắng rồi, chúng ta có thể gia nhập vệ quân rồi đúng không?"
Lâm Phong gật đầu rồi lại lắc đầu: "Ba ngày nữa còn hai vòng khảo hạch nữa."
"Nghe nói hai vòng khảo hạch đó chỉ là hình thức thôi, chắc dễ dàng qua thôi."
“Đã là khảo hạch thì có rủi ro trượt, chưa đến phút cuối ai mà biết được."
"Ngươi nói phải, chúng ta không thể mừng quá sớm."
Lâm Phong lại đưa cho Trương Hiểu Vũ một quả táo đã gọt vỏ.
Trương Hiểu Vũ hút máu xong đã có thể đi lại.
Hai người về thành, trên đường, Trương Hiểu Vũ mua một bộ quần áo mới để thay.
Rồi đến y quán băng bó vết thương.
Khi hai người đến trước cửa sân, Đinh viên ngoại và con trai cũng từ hướng khác trở về.
Hai cha con say khướt, rõ ràng là vừa mới uống rượu.
Đinh viên ngoại cười chắp tay: "Chúc mừng hai vị đã có khởi đầu tốt đẹp, hôm nay hai vị trên lôi đài thật sự là đại hiển thần uy."
Trương Hiểu Vũ nói: "Viên ngoại mừng hơi sớm rồi, đây mới chỉ là trận đầu thôi."
Đinh viên ngoại xua tay: "Không sớm, không sớm, trận đầu này quan trọng nhất, qua được trận này là cơ bản thành công rồi.”
Đinh công tử lần này lễ phép hơn nhiều: "Võ công của hai vị đại ca thật khiến tiểu đệ hổ thẹn, Trương ca, vết thương của huynh không sao chứ?"
Trương Hiểu Vũ cười nói: "Không có gì lớn, về nhà dưỡng hai ngày là khỏi."
Trương Hiểu Vũ và Lâm Phong vừa vào sân, người nhà hai bên đã vây quanh hỏi han.
Lâm mẫu hỏi Lâm Phong: "Tiểu Phong, con có bị thương không? Kết quả luận võ thế nào?"
Lâm Phong cười nói: "Con không sao, để dàng thắng cuộc. ”
Trương tẩu tử cũng hỏi Trương Hiểu Vũ: "Lang quân, chàng thế nào? Có bị thương không?"
Trương Hiểu Vũ cũng cười đáp: "Ta cũng không sao, cũng thắng trận luận võ này. Hai anh em chúng ta ba ngày nữa sẽ tham gia hai trận nữa."
Chu Xuân Lan lấy tay che ngực: "Người không sao là tốt rồi."
Cả nhà ăn xong bữa tối, ai về nhà nấy.
Buổi tối, từ phòng Trương Hiểu Vũ truyền ra tiếng khóc của Trương tẩu tử, rõ ràng là đã thấy vết thương của Trương Hiểu Vũ.
Trương tẩu tử khóc: "Ô ô ô, trước kia chàng hiền lành ổn trọng lắm, sao bây giờ lại cứ thích liều mạng thế?"
Trương Hiểu Vũ ôm vợ vào lòng: "Trước kia ta hiền lành thật, nhưng cuộc sống của chúng ta có tốt hơn không? Ta đọc một quyển sách, nói rằng 'nhân chi đạo tổn hại không đủ mà ích có thừa'. Chúng ta càng nghèo càng bị người ta khinh dễ, ta chỉ có thể tranh thủ lúc còn trẻ liều một phen, sau này còn cho nàng làm quan phu nhân."
Trương tẩu tử tựa vào lòng Trương Hiểu Vũ: "Thiếp không muốn làm quan phu nhân, chúng ta một nhà bình an là tốt rồi."
Hai người đang nói chuyện, đứa trẻ trên giường là Trương Phong Diệp tỉnh giấc, không biết vì sao lại khóc.
Hai vợ chồng vội vàng dỗ dành con.
......
Ngày hôm sau, Lâm Phong dẫn Trương Hiểu Vũ lên núi đi săn.
Trương Hiểu Vũ uống no máu thú, vết thương đã hồi phục được bảy tám phần.
Sau khi xuống núi, Lâm Phong lại dẫn Trương Hiểu Vũ đến Vân Lai quán trọ tìm Tôn Vũ.
Ba người đến tửu lâu uống một trận.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, nói: "Tôn huynh, huynh định ở lại Thanh Hà huyện lâu dài à?"
Tôn Vũ hôm qua thắng lôi đài, sự hưng phấn vẫn chưa qua: "Đương nhiên rồi, huynh đệ thắng luận võ, hai ngày nữa sẽ đến vệ quân nhậm chức. Với thiên phú võ học của ta, làm một năm nửa năm là có thể lên Thập phu trưởng, sau đó là tướng quân. Sau này không chừng còn được tông môn để mắt, biết đâu còn có thể vào Kiếm Tông phát triển."
Trương Hiểu Vũ nâng chén rượu: "Vậy ta chúc Tôn huynh tiền đồ vô lượng."
Tôn Vũ nâng chén rượu lên, cười nói: "Mọi người đều tiền đồ vô lượng, sau này ở Thanh Hà huyện này ba anh em chúng ta một tay che trời, ha ha ha."
Lâm Phong lấy trà thay rượu, cùng hai người uống một chén.
Tôn Vũ là người dễ làm quen, nhanh chóng hòa mình vào với hai người.
......
Buổi tối, cậu em vợ của Lâm Phong là Chu Hải Đào đến nhà Lâm Phong ăn cơm tối.
Ăn xong, Chu Hải Đào ấp úng nói với Lâm Phong: "Tỷ phu, con không muốn luyện võ. Mẹ con muốn con mở một sạp hàng bán bánh bao ở huyện thành. Con luyện võ chậm hơn huynh và Trương ca nhiều. Con cũng thấy con không phải là người có tố chất luyện võ."
Lâm Phong không trả lời, mà nói: “Người đi gọi Hố Tử đến.”
Chu Hải Đào gọi Lâm Hổ đến.
Lâm Phong nói với hai người: "Ta và Trương ca có cơ duyên, nên tiến bộ nhanh hơn, các ngươi không cần so sánh với bọn ta."
Lâm Phong nhìn Chu Hải Đào: "Hải Đào vừa nói muốn mở sạp bán bánh bao, ta không đồng ý. Bán bánh bao kiếm được mấy đồng tiền chứ? Vừa phải nộp thuế, vừa phải giao phí bảo kê, lại còn phải để một đám người ăn không trả tiền. Vất vả cả năm cũng chẳng dư được hai lượng bạc. Chúng ta từ Tiểu Hà thôn đi lên là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn nổi bật sao! Chờ ta và Trương ca vào vệ quân, đứng vững gót chân, hai năm nữa công phu của hai người thành tựu, cũng có thể vào. Đó mới là con đường đúng đắn. Hải Đào, ngươi về nói với mẹ ngươi, tiền luyện võ ta lo, một năm ta cho ngươi hai trăm lượng."
Lâm Phong lại nhìn Lâm Hổ: "Hổ Tử ngươi cũng vậy, đãi ngộ của ngươi giống Hải Đào. Hai người các ngươi đừng nghĩ gì cả, cứ luyện công cho ta. Cơ duyên sớm muộn cũng sẽ đến. Có sức thì không sợ không có cơ hội."
Chu Hải Đào đỏ hoe mắt, sụt sịt: "Ô ô ô, cám ơn tỷ phu, con cũng không muốn bán bánh bao. Con chỉ thích ăn bánh bao thôi. Con về nói với mẹ con ngay, sau này con sẽ hảo hảo luyện vỡ, không làm gì hết."
Lâm Hổ cũng đỏ mắt, biết Lâm Phong và Trương Hiểu Vũ đánh thắng lôi đài, cậu cũng đã nghi ngờ về thiên phú của mình, cũng đã có ý định từ bỏ.
Lâm Phong vỗ vai hai người, bảo hai người về.
Nếu như đây là kiếp trước, thời bình thịnh thế, làm chút ít buôn bán nuôi sống gia đình cũng không hẳn là không tốt.
Nhưng đây là loạn thế, loạn thế không có vũ lực, chỉ có thể trở thành dê đợi làm thịt.
...
Ba ngày thoáng chốc đã qua.
Đến vòng kiểm tra thứ hai.
Sáng hôm đó, Lâm Phong và Trương Hiểu Vũ mặc quần áo mới, mang theo đao ra khỏi nhà.
Tổng bộ vệ quân đặt ở trong thành, là một sân rộng hơn ngàn mét vuông.
Sau khi Lâm Phong và Trương Hiếu Vũ ra khỏi nhà, Định viên ngoại và con trai mới bước ra khỏi cửa.
Đinh công tử nhìn theo bóng lưng hai người, nói: "Cha, không phải cha nói có bốn suất chắc chắn sao? Vậy có phải hai người bọn họ có một người bị loại?"
Đinh viên ngoại lắc đầu: "Chiêu mộ người mới là cơ hội kiếm tiền hiếm có, vệ quân sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm một món lớn này đâu. Có lẽ cả hai đều bị loại cũng không chừng?"
"Lâm đại ca võ công tốt như vậy mà cũng có thể bị loại sao?"