39 Manh Mối 7 Ổ Rắn Độc

Lượt đọc: 668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6​:

Nấm mốc. Giấy mục nát. Amy mỉm cười. Không có gì làm say sưa hơn mùi thơm của những cuốn sách cũ.

Trong một phòng thư viện nhỏ có máy lạnh nhỏ ở Java, con bé đặt xuống một chồng sách âm nhạc từ kho lưu trữ thư viện. Những cuốn sách nặng trịch, và chúng tạo một tiếng thịch thoải mái trên bàn của nó. Ba lô của Amy nằm trên một vũng nước nhỏ trên sàn, và một thủ thư trẻ tuổi vội vàng chạy lại với một cái khăn để bảo vệ những chiếc ghế vải khỏi quần áo ẩm ướt của Amy. Cô ta cau mày, khiển trách Amy một cách nhỏ nhẹ bằng tiếng Indonesia.

“Cảm ơn,” Amy nói. “Xi-in lỗi.”

Ngượng ngùng, con bé tập trung vào những cuốn sách, mở cuốn sách trên cùng trước tiên: Glees, Shanties (Bài hò), Fight Songs (Những bài ca chiến đấu), Madrigals (Nhạc thơ Madigan), and Motets (Thánh ca). Ngay bên trong bìa là một con dấu – cuốn sách đã được tặng bởi một sinh viên tốt nghiệp Harvard ở địa phương.

Khi con bé mở cuốn sách, nó nghe thấy tiếng lộn xộn gần cửa. Thủ thư và Nellie đang đuổi theo Saladin vòng quanh căn phòng. Dan lỉnh phía sau họ. Nó nhún vai. “Xiiiiiiiin lỗi… Em đem nó ra để dùng bữa tối và tắm rửa. Bây giờ nó nô đùa.”

“Bắt được rồi!” Nellie nói, vồ lấy vòng cổ Saladin.

Khi Nellie lỉnh ra ngoài, Amy quay sang em trai nó. “Saladin đang cảm thấy thế nào?”

“Giận dữ,” Dan nói. “Sau khi tắm, bọn em đã tìm được một tiệm cà phê Internet. Em đã kiểm tra một email cho những thứ yêu thích của mèo Mau. Rõ tiếc, không có cá hồng ở vùng này. Nó phải ăn cá ngừ.”

Nhưng Amy không nghe lấy một từ. Con bé quá bận rộn nhìn chằm chằm vào một tựa đề bài hát ở trang 47.

***

Cách xa ít hơn vài trăm dặm, trên một con đường quốc lộ ngoài sân bay, Bae Oh quan sát cháu trai mình khổ sở với cơn đau tim.

“Eccckkk… Ch… Chú…” Alistair kêu lên.

Người lái xe đang quỳ lên Alistair, khẩn cấp nói chuyện qua điện thoại di động trong khi vẫn cố gắng giữ cháu trai của ông ta. Người sĩ quan đã còng tay mình với tay Alistair đang lóng ngóng với những chiếc chìa khóa để mở còng.

“Ôi trời, mọi người, làm gì đó đi!” Bae hét.

Alistair vươn hai bàn tay run rẩy. Lão đang nôn ọe, cơ thể lão vặn vẹo. Nhìn thấy lão như thế này làm Bae sốc. Alistair đã luôn luôn khoác lên người thái độ chững chạc. Lão đã sống sót qua những chất độc chết người và những trận đổ nát nghiêm trọng mà không mất một sợi tóc.

Thật mỉa mai làm sao khi chính trái tim của lão lại giết chết lão.

Và không có gì chứng minh điều đó, Bae nghĩ, ngoài một cuộc đời bị phung phí đi. Đại học, kinh doanh, và bây giờ sức khỏe – Alistair đã thất bại trong mọi thứ. Giá mà lão không quá mềm yếu như thế. Quá ngu ngốc để sử dụng sức mạnh. Rất sẵn sàng để đặt những người khác lên đầu tiên. Đại học không cần cạnh tranh, chú à… Cháu muốn công việc kinh doanh của mình cung cấp cho chon người với giá cả chấp nhận được, chú à… Cho đến bây giờ lão có thể là thứ gì đó trong chi Ekaterina. Thay vì một rắc rối liên miên.

À, ừm, Bae nghĩ, quan sát sự sống đang mất dần khỏi Alistair. Những vấn đề thường xuyên có những giải pháp không mong đợi.

Sĩ quan cuối cùng mở khóa được chiếc còng. Khi nó rơi ra, cánh tay Alistair rơi thịch nặng nề xuống nền đường. Đầu lão nằm qua một bên. Các sĩ quan chết điếng người.

“Mati?” một trong bọn họ lẩm bẩm.

Chết, Bae phiên dịch trong im lặng.

Lão giữ vững mình trên xe cảnh sát. Đôi mắt Alistair còn mở, nhìn chằm chằm. Buộc tội. Nằm chết yên tĩnh ở đó, lão trông giống cha mình. “Gordon…” Bae thì thầm.

Ngừng lại. Đó không phải là Gordon. Đó là thằng bé.

Cố gắng đứng dậy, Bae đi xa hơn về mé đường, tránh khỏi tiếng ồn của giao thông. Dựa vào cây gậy của mình, ông ta nói qua chiếc điện thoại của mình. “Xin chào… Tôi đang gọi để báo cáo một cái chết tự nhiên của Alistair Oh…”

“AAAAAAGHHHHH!” Bae vội vàng quay lại phía chiếc xe, nơi vọng ra tiếng hét của một sĩ quan.

Lão ngưng lại giữa chừng, đánh rơi điện thoại và cây gậy của mình.

Hai sĩ quan nằm trên mặt đất, quằn quại đau đớn. Alistair Oh đứng giữa họ, phủi mình. Lão quay sang Bae, gật đầu vui vẻ, sau đó nhấc cây gậy của Bae trên mặt đất. “Chú đánh rơi cái này, thưa chú?”

Bae vươn tới. “Nhưng… nhưng cháu đã…”

“Tôi có lẽ bị đuổi khỏi Harvard, nhưng tôi có điểm A môn diễn kịch.” Alistair nói, mở đầu cây gậy của Bae để lộ ra một bộ sưu tập những công tắc nhỏ màu đen. “Ôi, chúng ta có gì ở đây?”

Bae lảo đảo về phía trước. “Không, Alistair, cháu không biết cháu đang làm gì đâu!”

“Xem tôi này,” Alistair nói. Lão xoay đầu gậy về phía Bae, giải phóng một đám mây đen từ bình xịt hơi cay.

Bae gục xuống mặt đường trong một cơn ho. Hai chân ông ta oằn lại. Ông nghe thấy một tiếng gãy rắc dưới đầu gối. Cơn đau đớn phóng lên từ chân và lao xuống từ phổi ông, và ông cảm thấy như cơ thể mình đang phát nổ.

Ông ta hét lên, đấu tranh để giữ tỉnh táo.

Alistair tiến tới, cây gây giơ lên. “Chú thân yêu, chú trông thật đau khổ, ông chú đáng thương.”

Thở. Mở mắt. Tập trung. Bae nhìn chằm chằm cháu trai lão. Alistair có cơ hội hoàn hảo. Một cái gõ nhẹ lên đầu là tất cả cần làm.

“AAGHH!” Alistair giơ cây gậy qua đầu ông.

Bae nhắm mắt lại. Ông nghe thấy một tiếng thịch trên mặt đất. Ông cảm thấy tay mình bị kéo lên trên. Lưng ông trượt trên cỏ. Một bên còng tay kêu lách cách khóa lại trên cổ tay ông. Bên kia trên tay cầm cửa xe.

Qua tiếng thét của chính mình, ông đã mơ hồ nhận biết được tiếng còi cảnh sát ở xa xuyên qua không khí. Và giọng nói của cháu trai ông, trở nên mờ nhạt dần.

Alistair đang hát.

“I’m with you and you’re with me and so we are all together…”

« Lùi
Tiến »