Ác Ý

Lượt đọc: 13049 | 11 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5: THÚ NHẬN
ghi chép của nonoguchi osamu

Lần tiếp theo cảnh sát Kaga đến phòng bệnh, có lẽ cậu ta đã tìm ra tất cả câu trả lời. Thật ra những ngày này tôi vẫn luôn nghĩ thế. Xem phong thái làm việc từ trước đến nay của cậu ta, tôi đã dự đoán như vậy. Thực sự, cậu ta đang tiến gần đến sự thật một cách chính xác, không chút sơ hở và bằng tốc độ nhanh chóng đến ngạc nhiên. Tôi luôn nghe thấy tiếng bước chân cậu ta đang đến gần. Đặc biệt từ khi biết mối quan hệ với Hidaka Hatsumi đã bị phát hiện, tôi đã phần nào chuẩn bị tâm lý. Tôi đã bỏ cuộc phân nửa, rằng có lẽ không thể trốn tránh được nữa. Cậu ta sắc sảo hơn tôi tưởng. Thật kì lạ khi tôi lại nói điều này, nhưng tôi cho rằng cậu ta bỏ nghề giáo, chọn công việc hiện nay là rất đúng đắn.

Cảnh sát Kaga xuất hiện ở phòng bệnh, đem theo hai chứng cứ. Một là con dao, hai là cuốn băng video. Đáng ngạc nhiên là hình như cuốn băng đã nằm trong cuốn sách Dạ quang trùng bị khoét ruột bên trong. Tôi nghĩ, đúng là mánh khóe kiểu Hidaka. Và một lần nữa cảm thấy sự đáng sợ của cậu ta. Nếu đây không phải Dạ quang trùng mà là cuốn sách khác, thì chắc chắn dù là cảnh sát Kaga cũng sẽ không nhìn ra được sự thật một cách dễ dàng đến vậy.

“Hãy giải thích về nội dung trong cuốn băng này. Nếu muốn xem thử tôi sẽ mượn đầu máy và tivi của bệnh viện.”

Cơ bản, những gì cảnh sát Kaga nói chỉ có vậy. Nhưng để khiến tôi nói toàn bộ sự thật thì chỉ như vậy là đủ. Vì nếu tôi không nói sự thật, không ai có thể giải thích nội dung cuốn băng đó. Hình ảnh được quay lại trong đó bất thường đến mức như vậy.

Dù vậy, tôi vẫn thử chống chế một cách vô ích, tức là không trả lời bất kì điều gì. Nhưng tôi hiểu ngay việc đó hầu như không có ý nghĩa gì cả. Vì như biết trước tôi sẽ im lặng, cảnh sát Kaga bắt đầu nói lên suy đoán của mình. Đáng ngạc nhiên là trừ những tiểu tiết, gần như tất cả đều đúng với sự thật. Ngoài ra, cậu ta còn nói thêm.

“Những gì tôi nói, cho đến thời điểm này vẫn chỉ là tưởng tượng. Nhưng chúng tôi dự định dựa vào đây để đưa ra kết luận về động cơ phạm tội lần này. Có lần thầy đã nói rồi nhỉ, động cơ sao cũng được, cảnh sát cứ tùy ý quyết định. Câu trả lời chính là buổi nói chuyện hôm nay.”

Đúng là lúc trước tôi đã nói những lời có ý nghĩa như vậy. Không phải đùa mà rất thật lòng. Tôi nghĩ nếu phải nói lý do thực sự giết hại Hidaka Kunihiko, thì thà cứ theo câu chuyện họ nói như thật đó cho rồi.

Lúc đấy, tôi có nằm mơ cũng không ngờ cảnh sát Kaga lại tìm ra được lý do thực sự, nên đương nhiên cũng chưa nghĩ ra cách đối phó thích hợp trong trường hợp đó.

“Xem ra tôi thua rồi.” Tôi nói. Tôi cố gắng nói thật chậm rãi, không để lộ sự hỗn loạn. Hẳn cảnh sát Kaga cũng hiểu tôi chỉ đang mạnh miệng.

“Có thể kể cho tôi nghe không?” Cảnh sát Kaga hỏi.

“Xem ra chỉ còn cách đó. Tôi có im lặng thì cậu cũng sẽ trình lên tòa án câu chuyện bây giờ như là sự thật mà đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì tôi nên khai càng chính xác càng tốt. Làm vậy tôi cũng thoải mái hơn.”

“Suy đoán của tôi có phần nào sai sao?”

“Không, hầu như không. Cậu tài thật đấy. Có điều, tôi muốn bổ sung thêm vài điều. Cũng là vấn đề liên quan đến danh dự.”

“Danh dự của thầy sao?”

“Không.” Tôi lắc đầu và tiếp tục nói. “Danh dự của Hidaka Hatsumi.”

Cảnh sát Kaga gật gù có vẻ thỏa mãn với câu trả lời của tôi. Sau đó cậu ta bảo đồng nghiệp đi cùng chuẩn bị ghi lại.

“Khoan đã.” Tôi nói. “Nhất định phải làm theo hình thức này sao?”

“Ý thầy là…?”

“Câu chuyện hơi dài một chút, mà có mấy phần tôi muốn sắp xếp lại trong đầu. Nếu nghĩ sao nói vậy, không truyền đạt được ý đúng thì cũng phiền.”

“Nhất định tôi sẽ cho thầy đọc bản ghi chép.”

“Tôi biết, nhưng tôi cũng có chút câu nệ. Tôi đã nghĩ khi thú nhận sẽ dùng chính từ ngữ của mình để kể lại.”

Cảnh sát Kaga im lặng một chút rồi nói.

“Tức là thầy sẽ viết biên bản thú nhận cho chúng tôi?”

“Nếu được cho phép thì tôi muốn làm vậy.”

“Tôi hiểu rồi. Thế thì cũng tiện cho chúng tôi. Mất khoảng bao lâu?”

“Chừng một ngày là tôi viết xong.”

Cảnh sát Kaga liếc nhìn đồng hồ đeo tay và nói, “Chiều mai tôi sẽ đến.” Rồi cậu ta đứng dậy.

Chuyện là như vậy, nên giờ đây tôi đang viết biên bản thú nhận thế này. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết những dòng chữ mạch lạc như vậy với mục đích cho người khác đọc. Nói cách khác, đây là tác phẩm cuối cùng. Khi nghĩ như vậy, tôi đã tự nhủ không được phép sơ sảy trong từng câu chữ, nhưng tiếc là có vẻ không dư dả thời gian để trau chuốt cách diễn đạt.

Như đã nhiều lần nói với cảnh sát Kaga, tôi gặp lại Hidaka Kunihiko vào bảy năm trước. Lúc đấy Hidaka đã ra mắt với tư cách nhà văn. Tôi nghĩ đó là hai năm sau khi cậu ấy đạt giải thưởng nhà văn mới của một nhà xuất bản nọ, đã ra được một tuyển tập truyện ngắn có tác phẩm đoạt giải và ba tiểu thuyết nhiều tập. Tôi còn nhớ lúc đó cậu ấy được đánh giá là một nhà văn trẻ triển vọng. Có điều, khi một nhà văn mới ra sách thì chắc chắn nhà xuất bản sẽ ca tụng như vậy.

Vì chơi với nhau từ nhỏ nên tôi luôn để ý dõi theo từ lúc cậu ấy ra mắt. Tuy phục cậu ấy giỏi, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận mình có phần ghen tị. Bởi lúc ấy, tôi cũng đã ấp ủ giấc mơ trở thành nhà văn.

Thật ra từ nhỏ, tôi và Hidaka đã từng nhiều lần nói với nhau về mơ ước như vậy. Cả hai chúng tôi đều thích sách, phát hiện cuốn nào hay ho liền chỉ cho nhau biết rồi đôi bên trao đổi sách. Cậu ta là người cho tôi biết sự thú vị của Sherlock Holmes và Lupin. Đổi lại, tôi đã giới thiệu Jules Verne cho cậu ấy.

Hidaka thường nói muốn thử viết những truyện thú vị như vậy, và không ngần ngại nói ra miệng rằng lớn lên muốn trở thành nhà văn. Tôi không tuyên bố mạnh dạn như cậu ấy nhưng cũng nói đó là nghề nghiệp đáng ngưỡng mộ.

Với hoàn cảnh như vậy, hẳn các anh cũng hiểu tại sao tôi lại hơi ghen tị khi bị dẫn trước. Tôi thậm chí còn không có được bước đệm nào để trở thành nhà văn.

Nhưng dù gì người bạn thân trong quá khứ cũng đã đạt được thành công, nên không cần nói, lòng ủng hộ vẫn mạnh hơn cả. Với lại, tôi nghĩ rằng đây cũng là cơ hội cho mình. Vì thông qua Hidaka, biết đâu tôi có thể kết nối với người trong ngành xuất bản.

Với tính toán đó, thật ra tôi rất muốn đi gặp cậu ấy ngay, nhưng tôi đoán với người vừa ra mắt, cho dù là sự khích lệ của bạn thân thuở nhỏ đi nữa chắc chắn cũng chỉ gây phiền phức mà thôi. Trong một thời gian dài, tôi quyết định ủng hộ bằng hình thức đọc sách, tạp chí có tác phẩm của cậu ấy.

Và nhờ có cậu ấy làm động lực mà tôi cũng quyết tâm nỗ lực sáng tác nghiêm chỉnh. Thời sinh viên, tôi đã từng viết truyện cùng mấy người bạn. Cũng bắt đầu từ khi đó tôi mới viết tiểu thuyết.

Tôi có vài ý tưởng ấp ủ bao lâu nay. Tôi quyết định chọn từ trong số ý tưởng đó và bắt đầu viết về đề tài người thợ làm pháo hoa. Ngay cạnh nhà tôi có người thợ làm pháo hoa sinh sống, hồi lớp Năm hay lớp Sáu, tôi thường sang đó chơi. Tôi nhớ đó là một ông lão khoảng bảy mươi tuổi. Những câu chuyện liên quan đến nghề làm pháo hoa của ông ấy vô cùng thú vị, tôi không bao giờ quên được. Và tôi nảy ra ý nghĩ sẽ phát triển những câu chuyện đó thành tiểu thuyết. Tôi nghĩ đến cốt truyện một người đàn ông bình thường, từ một chuyện ngẫu nhiên trở nên say sưa với việc làm pháo hoa và quyết định viết. Đốm lửa tròn là nhan đề tôi đặt cho tác phẩm đó.

Đâu được hai năm sáng tác như vậy thì tôi quyết định viết thư cho Hidaka. Nội dung là tôi đã đọc tất cả các tác phẩm của cậu từ ngày đầu đến nay, tôi ủng hộ cậu, cố lên nhé. Và tôi còn viết thêm muốn gặp cậu ấy một lần.

Bất ngờ là tôi nhận được hồi âm ngay sau đó. À không, nói hồi âm thì hơi kì. Cậu ấy đã gọi điện đến chỗ tôi. Trong thư, tôi đã viết số điện thoại nhà.

Cậu ấy vô cùng xúc động và hoài niệm. Nghĩ lại, lần cuối chúng tôi nói chuyện thong thả với nhau là từ thời cấp hai.

“Nghe mẹ tôi nói Nonoguchi đã trở thành giáo viên. Công việc ổn định vậy tốt quá. Tôi thì không có lương lẫn thưởng, nên ngày nào cũng như ngày nấy, không biết ngày mai ra sao.”

Sau khi nói như vậy, Hidaka cười sảng khoái. Cậu ấy nói vậy, đương nhiên là do cảm giác mình hơn người nhưng tôi không đến nỗi khó chịu.

Việc gặp nhau trở thành hiện thực qua lần điện thoại đó. Chúng tôi hẹn nhau tại một quán nước ở Shinjuku, sau đó dùng bữa ở một nhà hàng Trung Hoa. Tôi từ trường đến nên mặc vét, còn cậu ấy mặc áo bu dông, quần jeans. Tôi nhớ mình đã ngưỡng mộ, hành nghề tự do có khác.

Chúng tôi ôn lại chuyện cũ, nhắc đến những người bạn chung của nhau, cuối cùng chuyển sang đề tài về tiểu thuyết của Hidaka. Khi biết tôi đã đọc tất cả tác phẩm của mình thật, Hidaka có vẻ rất ngạc nhiên. Theo lời cậu ấy, cả những biên tập viên đến đề nghị làm việc cũng có phân nửa là gần như chưa đọc tác phẩm của cậu ấy. Thật bất ngờ.

Cậu ấy vẫn đang vui vẻ trò chuyện thì mặt lại hơi sa sầm khi tôi nhắc đến tình trạng bán sách.

“Đạt giải thưởng nhà văn mới của tạp chí tiểu thuyết không đủ để sách bán chạy đâu. Tác phẩm phải trở thành đề tài bàn tán mới được. Cũng cùng giải thưởng nhưng nếu là giải lớn thì chuyện đã khác rồi.”

Tôi đã nghĩ đạt được mơ ước trở thành nhà văn rồi vậy mà cũng vất vả quá.

Sau này nghĩ lại, có lẽ lúc đó Hidaka đã gặp phải bức tường chắn trên con đường tiếp tục sự nghiệp nhà văn. Đây chính là giai đoạn khủng hoảng nhỉ? Và dường như cậu ấy chưa tìm ra cách để khắc phục điều đó. Đương nhiên lúc đó tôi cũng không biết cả những chuyện như vậy.

Tôi nói với cậu ấy là thật ra mình cũng đang viết tiểu thuyết. Và tôi cũng lấy hết can đảm thổ lộ rằng muốn ra sách vào một ngày nào đó.

“Cậu có tác phẩm nào hoàn thành rồi không?” Cậu ấy hỏi.

“À, nói mắc cỡ chứ tôi đang viết tác phẩm đầu tiên thôi. Dự kiến còn chút nữa là xong.”

“Vậy viết xong thì đem qua tôi. Tôi đọc, thấy được sẽ giới thiệu biên tập viên tôi quen cho.”

“Thật sao? Hidaka nói vậy tôi thấy có động lực viết hơn hẳn. Không quen biết ai nên tôi đã định gửi dự thi giải nhà văn mới ở đâu đó rồi.”

“Mấy cái giải nhà văn mới gì đó phiền lắm, không tham dự còn hơn. Chưa kể yếu tố may rủi cao. Có khi tác phẩm hay mà gặp trúng người đọc sơ tuyển không hợp gu thì bị đánh rớt ngay từ vòng loại ấy chứ.”

“Tôi có nghe mấy chuyện đó.”

“Đúng chưa? Cho nên đưa trực tiếp biên tập viên là nhanh nhất.” Hidaka nói đầy tự tin.

Hôm đó, tôi hứa khi nào viết xong tác phẩm sẽ liên lạc ngay, rồi chia tay cậu ấy.

Vì mục tiêu cụ thể đã có nên thái độ cầm bút của tôi cũng thay đổi. Hơn một năm lừng khừng mới viết được chừng một nửa, nhưng từ ngày gặp Hidaka, trong một tháng tôi đã hoàn thành tác phẩm. Một tiểu thuyết ngắn, dài chừng một trăm mấy chục trang giấy bản thảo.

Tôi liên lạc với Hidaka, nói rằng đã viết xong, muốn nhờ cậu ấy đọc. Cậu ấy bảo gửi bằng đường bưu điện nên tôi copy ra và gửi đến chỗ cậu ấy. Sau đó chỉ việc chờ cậu ấy trả lời. Kể từ hôm đấy, tôi đi dạy cũng không giữ được bình tĩnh.

Mãi cũng không có liên lạc gì từ Hidaka. Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy bận nên không gọi điện hối thúc ngay. Nhưng trong đầu tôi dần tưởng tượng ra điềm gở, rằng có khi nào tác phẩm tệ quá khiến Hidaka bối rối, không biết phải làm sao.

Gửi bản thảo đi được hơn một tháng, tôi quyết định gọi điện thử. Cậu ấy bắt điện thoại và câu trả lời khiến tôi thất vọng ở một nghĩa khác. Cậu ấy vẫn chưa đọc.

“Xin lỗi. Tôi đang kẹt một việc hơi rắc rối nên chưa có thời gian.”

Cậu ấy đã nói vậy thì tôi cũng không có lời nào để đáp trả.

“Tôi không sao đâu, không gấp. Trước mắt Hidaka cứ làm tốt việc của mình đi.” Ngược lại, tôi nói những lời khích lệ.

“Thật xin lỗi. Giải quyết xong việc này tôi sẽ đọc ngay. Tôi chỉ mới đọc lướt phần đầu, chuyện kể về người thợ làm pháo hoa nhỉ?”

“Ừ.”

“Cậu nhớ ra ông lão sống cạnh đền rồi viết phải không?”

Hidaka cũng nhớ ông lão làm pháo hoa. “Đúng vậy.” Tôi trả lời.

“Tôi cũng thấy hoài niệm, muốn đọc liền lắm nhưng chưa thu xếp được…”

“Công việc cậu nói kéo dài đến lúc nào?”

“Ừ thì có lẽ khoảng chừng một tháng nữa. Tóm lại, đọc xong tôi sẽ liên lạc ngay.”

“Ừ, vậy nhờ cậu.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi đã nghĩ công việc viết lách quả thật vất vả. Thời điểm này tôi vẫn chưa hề có chút nghi ngờ đối với Hidaka.

Sau đó, một tháng trôi qua vẫn không có liên lạc từ cậu ấy. Tuy nghĩ bụng hối thúc hoài sẽ gây phiền nhưng tôi muốn nghe cảm tưởng của cậu ấy về tác phẩm càng sớm càng tốt, nên đã không kìm được mà gọi điện.

“Xin lỗi, tôi vẫn chưa đọc.” Câu trả lời của cậu ấy lại khiến tôi thất vọng. “Công việc kéo dài dây dưa, cậu chờ tôi thêm chút nữa được không?”

“Cũng được nhưng…” Thật lòng, tôi rất khổ tâm khi phải tiếp tục chờ đợi. Vì vậy, tôi đã nói thế này, “Nếu Hidaka bận quá thì có thể giới thiệu người nào đó xem giùm tôi được không? Biên tập viên chẳng hạn…”

Thế là ngay lập tức, cậu ấy đổi giọng.

“Chuyện đấy thì không được. Tôi không muốn ép họ khi thậm chí chưa biết nội dung thế nào, họ bận lắm. Hơn nữa bọn họ thường ngày đã phải làm việc với không biết bao nhiêu bản thảo chẳng ra gì rồi. Dù sẽ giới thiệu cho ai đi nữa, tôi cũng muốn đọc qua trước một lần. Nếu thấy tôi không đáng tin thì tôi sẽ gửi trả cậu bản thảo ngay cũng được.”

Bị nói như vậy, tôi thật không biết phải đáp lại thế nào.

“Ý tôi không phải vậy. Chỉ là thấy Hidaka vất vả quá nên nghĩ nếu có người khác thì…”

“Tiếc là không có người nào đọc tiểu thuyết của dân nghiệp dư một cách cẩn thận đâu. Đừng lo, tôi sẽ có trách nhiệm đọc cho cậu mà. Tôi hứa.”

“Vậy à, vậy nhờ cậu đấy.” Rồi tôi cúp máy.

Nhưng phải nói là đúng như dự đoán, hai tuần trôi qua cũng không có liên lạc gì từ cậu ấy. Tôi lại gọi điện với tâm lý sẽ bị cáu gắt.

“Tôi đang định gọi điện cho cậu đây.” Cậu ấy nói như vậy. Giọng nói có vẻ lạnh lùng sao đó nên tôi hơi lo lắng.

“Cậu đọc giúp tôi rồi à?”

“Ừm. Mới đọc cách đây không lâu.”

Tôi cố gắng kiềm chế, không hỏi “Vậy tại sao không gọi cho tôi ngay?” mà chỉ thử hỏi về đánh giá tác phẩm, “Cậu thấy sao?”

“Ừm, về chuyện đó…” Cậu ấy im lặng vài giây rồi nói, “Nói qua điện thoại không truyền tải được hết ý. Hay cậu đến nhà tôi? Tôi muốn thong thả bàn bạc với cậu.”

Tôi hơi phân vân trước những lời đó. Bản thân tôi trước hết chỉ muốn hỏi tác phẩm có thú vị hay không. Cảm giác bị quay như chong chóng vậy. Nhưng cậu ấy cố tình mời đến nhà nói chuyện, chứng tỏ đã đọc rất nghiêm túc. Tuy có chút căng thẳng nhưng tôi vẫn nói sẽ đến.

Vậy là chúng tôi đã quyết định hẹn gặp ở nhà cậu ấy. Thời điểm đó, tôi không tài nào dự đoán được, chuyến viếng thăm nhà cậu ấy sẽ gây ảnh hưởng lớn đến cuộc đời tôi sau đó như thế nào.

Thời gian này cậu ấy vừa mới mua căn nhà hiện giờ. Tuy chỗ tiền tiết kiệm từ thời làm nhân viên văn phòng có vẻ cũng khá, nhưng có lẽ phần lớn là nhờ khối tài sản cha cậu ấy để lại. Cha cậu ấy mất hai năm trước đó. May là sau đấy cậu ấy trở thành nhà văn ăn khách, nếu không cảm giác căn nhà đó thật không tương xứng với cậu ấy.

Tôi đem theo chai Scotch làm quà đến thăm nhà cậu ấy.

Hidaka đón tôi trong bộ đồ thể thao. Bên cạnh cậu ấy là Hatsumi.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là tiếng sét ái tình. Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy điều gì đó như một niềm cảm hứng. Nó giống như một kí ức ảo giác. Đương nhiên đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy. Vì vậy, nói chính xác thì có thể đó là cảm giác như gặp được người nào đó đã được định sẵn là sẽ gặp trong đời. Tôi cứ nhìn chằm chằm cô ấy, không thốt lên được lời nào một lúc lâu.

Nhưng có vẻ Hidaka không nhận thấy sự dao động trong lòng tôi. Cậu ấy dặn Hatsumi pha cà phê, còn bản thân thì dẫn tôi đến phòng làm việc.

Tôi đã kì vọng sẽ bắt đầu nói chuyện liên quan đến tác phẩm ngay, nhưng mãi cậu ấy không vào đề tài chính, cứ nói về những sự kiện trên thế giới, rồi hỏi thăm công việc của tôi. Sau khi Hatsumi đem cà phê đến, cậu ta vẫn tiếp tục nói những chuyện chẳng liên quan gì.

Cuối cùng, tôi sốt ruột hỏi. “Vậy tác phẩm của tôi sao rồi? Nếu không được, cậu cứ nói thẳng.”

Thế là vẻ mặt tươi cười nãy giờ biến mất, cuối cùng cậu ấy mới nói cảm tưởng.

“Không phải là tác phẩm tồi. Đề tài xem ra khá tốt là đằng khác.”

“Không tồi, nhưng cũng không tốt… Ý cậu là vậy?”

“Ừm, nói thẳng thì vậy. Vẫn chưa thấy được điểm có thể thu hút độc giả. Đại loại là nguyên liệu thì tốt nhưng phương pháp chế biến sai lầm.”

“Vậy cụ thể điểm nào không được?”

“Ừm, nhân vật không có sức hút. Và tại sao không có sức hút thì có thể do câu chuyện quá gãy gọn.”

“Ý cậu là quá an toàn?”

“Đúng vậy.” Và cậu ấy tiếp tục nói thế này. “Tôi nghĩ là tác phẩm của người nghiệp dư thì tốt. Văn phong ổn, bố cục đầy đủ. Nhưng thiếu sức hấp dẫn nếu là tác phẩm của dân chuyên nghiệp. Chỉ hay thôi thì không thành sản phẩm được.”

Tuy đã chuẩn bị tinh thần ở một mức nào đấy, nhưng tôi vẫn rất thất vọng trước đánh giá của cậu ấy. Nếu có khuyết điểm rõ ràng thì chỉ cần sửa chỗ đó là được, đằng này hay nhưng không có sức hấp dẫn thì tôi không biết phải làm sao. Vì nói cách khác, điều đó có nghĩa “cơ bản là không có tài”.

“Vậy cứ phát huy đề tài này nhưng nghĩ cách viết khác?” Tuy vậy, tôi vẫn không nản lòng, thử hỏi cậu ấy phương án về sau.

Hidaka lắc đầu.

“Cứ bám vào một đề tài thì không tốt. Chuyện về người thợ làm pháo hoa này tạm thời bỏ trắng thì hơn. Nếu không, cậu sẽ lặp lại sai lầm. Tôi khuyên cậu nên viết về đề tài hoàn toàn khác.”

Tôi cảm thấy lời khuyên của cậu ấy vô cùng đúng đắn.

Tôi hỏi cậu ấy liệu có thể đọc giúp tôi lần nữa không nếu tôi viết truyện khác đem đến. Cậu ấy bảo rất sẵn lòng.

Ngay sau đó, tôi đã bắt tay vào viết tác phẩm tiếp theo. Nhưng thực tế không như mong muốn. Tác phẩm đầu tiên tôi đã viết say sưa quên cả trời đất nhưng tác phẩm thứ hai, tôi để ý quá nhiều đến tiểu tiết, có lúc ngồi cả tiếng đồng hồ chỉ để chọn một cách diễn đạt nào đó. Có vẻ nguyên nhân của việc này là do tôi quá bận tâm về độc giả. Tôi bắt đầu viết tác phẩm đầu tiên không với mục đích cho ai đó đọc nhưng với tác phẩm lần này, có một độc giả tên Hidaka. Ở một nghĩa nào đó, việc này khiến tôi trở nên e dè. Một lần nữa tôi ý thức được quan tâm đến độc giả là việc vất vả thế nào. Và có lẽ sự khác biệt giữa nghiệp dư và chuyên nghiệp nằm ở điểm này.

Vì lý do đấy mà tác phẩm thứ hai khá trúc trắc, nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi thường đến nhà Hidaka. Vừa là bạn bè thuở nhỏ, lại cùng chơi với nhau nên chúng tôi lại một lần nữa làm bạn. Tôi đặc biệt thích thú với việc được nghe một nhà văn đương thời trò chuyện, còn Hidaka hẳn cũng có lợi khi được tiếp xúc với người ngoài. Vì cậu ấy từng thổ lộ kể từ khi trở thành nhà văn, cậu ấy có khuynh hướng xa cách với bên ngoài.

Tuy nhiên, phải thú nhận rằng trong lòng tôi, đến chơi nhà Hidaka còn có một ý đồ khác. Tôi rất mong chờ được gặp Hidaka Hatsumi. Cô ấy luôn chào đón tôi bằng nụ cười rạng rỡ. Với tôi, đó là người phụ nữ lý tưởng, cô ấy mặc đồ thường ngày trông đẹp hơn hẳn khi diện những bộ cánh điệu đà. Mà thật ra tôi chưa từng thấy cô ấy mặc trang phục lộng lẫy. Có lẽ khi đó, cô ấy sẽ hóa thân thành một mỹ nữ quyến rũ đến mức khiến người ta phải nín thở. Vì như vậy hợp với Hidaka hơn. Nhưng nói gì thì nói, với tôi, cô ấy vẫn là một người con gái đẹp tràn đầy sức sống.

Một lần nọ, tôi đến thăm mà không báo trước, lấy cớ là có việc ở gần đấy nhưng thật ra vì đột nhiên muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Lúc đó, tình cờ Hidaka vắng nhà nên lẽ ra tôi chỉ chào hỏi một tiếng rồi phải ra về. Vì dù sao ngoài mặt thì người tôi đến gặp là Hidaka.

Nhưng may mắn thay khi Hatsumi giữ tôi lại. Cô ấy nói vừa nướng bánh xong, muốn tôi nếm thử. Tuy ngoài miệng từ chối nhưng trong lòng tôi hoàn toàn không muốn bỏ lỡ cơ hội như trong mơ này, nên đã mặt dày bước vào nhà.

Tôi đã tận hưởng hơn hai tiếng đồng hồ hạnh phúc tột cùng. Tôi trở nên hưng phấn, nói nhiều hơn. Nhưng cô ấy không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn cười khúc khích như một thiếu nữ khiến tôi càng say sưa nói. Tôi nghĩ có lẽ mặt tôi lúc đó đã rất đỏ. Vì đến giờ tôi vẫn còn nhớ cảm giác dễ chịu khi hơi lạnh phả vào mặt sau khi ra về.

Sau đó, tôi vẫn tiếp tục giả vờ đến bàn luận chuyện sáng tác để tới nhà Hidaka thường xuyên, cốt để nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ, đáng yêu của Hatsumi. Có vẻ Hidaka không nhận thấy gì. Thật ra, cậu ấy gặp tôi vì có ý đồ riêng, nhưng sau đó một chút tôi mới được biết.

Cuối cùng, tôi cũng hoàn thành tác phẩm thứ hai. Vì vậy, tôi nhanh chóng nhờ Hidaka đọc và cho biết cảm tưởng, nhưng tiếc là lần này cũng không được tốt đẹp.

“Cảm giác như tiểu thuyết tình cảm tầm thường.” Đó là cảm tưởng của Hidaka. “Truyện về thiếu niên đem lòng yêu người phụ nữ lớn tuổi hơn mình nhiều đến mức phải đem chổi ra quét. Phải có thêm gì đó đặc biệt. Chưa kể nhân vật nữ quan trọng nhất cũng không ổn. Cảm giác không thực. Thấy rõ là tác giả chỉ tưởng tượng trong đầu.”

Phê bình cay nghiệt cũng chỉ đến như vậy. Tôi thực sự sốc, đặc biệt thất vọng với vế sau. Vì nguyên mẫu của nhân vật nữ mà Hidaka cho rằng cảm giác không thực không ai khác, chính là Hatsumi.

Tôi hỏi Hidaka phải chăng tôi không có năng lực để trở thành nhà văn chuyên nghiệp?

Cậu ấy suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Ừm, trường hợp của cậu, đã có nghề nghiệp ổn định rồi nên cần gì vội. Cứ viết như một sở thích, tự nhủ một lúc nào đó tác phẩm sẽ được in thành sách là được.”

Cách nói như vậy không thể gọi là an ủi. Dù là tác phẩm thứ hai nhưng bản thân tôi thấy nó không tệ. Tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc xem mình còn thiếu cái gì. “Anh hãy hăng hái lên.” Lúc này, cả câu nói dịu dàng của Hatsumi cũng không thể trở thành liều thuốc đặc hiệu.

Không biết có phải vì thiếu ngủ nhiều ngày do bị sốc không mà ngay sau đó, tôi đổ bệnh. Tôi bị cảm ngày càng nặng, cuối cùng rơi vào tình trạng ngủ mê man. Lúc này, tôi mới thấm thía cảnh sống độc thân. Thu người trong tấm chăn lạnh lẽo, nỗi buồn khổ bao bọc lấy tôi.

Nhưng hạnh phúc không tưởng đã đến với tôi vào chính lúc đó, chuyện này tôi đã nói với cảnh sát Kaga rồi nhỉ? Đúng vậy. Hatsumi đến tận nhà tôi để thăm bệnh. Khi nhìn thấy cô ấy qua mắt thần ở cửa, tôi cứ ngỡ do sốt cao mà đầu óc mình có vấn đề.

“Tôi nghe chồng nói anh bị cảm, phải nghỉ dạy.” Cô ấy nói vậy. Đúng là cách đó mấy ngày, cậu ấy có gọi điện đến và tôi đã nói mình đang nằm nhà vì bị cảm.

Hatsumi không để ý đến sự cảm kích và ngạc nhiên của tôi, vào bếp chuẩn bị đồ ăn. Cô ấy thậm chí đã mua sẵn nguyên vật liệu đem đến. Đầu óc tôi đờ đẫn. Đương nhiên, không phải vì cơn sốt.

Món xúp rau Hatsumi nấu cho tôi có hương vị thật đặc biệt. Không, thực sự mà nói thì tôi chẳng biết nó có hương vị gì. Việc cô ấy đến thăm tôi, nấu ăn cho tôi đã khiến tôi cảm thấy không thể hạnh phúc hơn.

Rốt cuộc, tôi đã nghỉ dạy ở trường một tuần. Cơ thể tôi vốn không khỏe mạnh từ trước, tôi rất khổ sở khi mỗi lần bị bệnh thì vô cùng khó lành. Nhưng lúc này đây, tôi thực sự biết ơn thể chất ốm yếu đó. Bởi vì nhờ nó mà Hatsumi đã đến thăm tôi những ba lần trong khoảng thời gian này. Lần thứ ba, tôi hỏi cô ấy rằng Hidaka bảo cô ấy đến hay sao.

“Em không nói với chồng về việc này.” Cô ấy trả lời.

“Tại sao?”

“Thì…” Cô ấy chỉ nói vậy rồi không nói gì thêm. Thay vào đó, cô ấy nhờ tôi thế này, “Anh Nonoguchi cũng giữ bí mật chuyện này giúp em được không?”

“Tôi thì không sao nhưng…”

Tôi rất muốn hỏi suy nghĩ của cô ấy nhưng không đủ cứng rắn nói gì hơn.

Sau khi khỏi hẳn, tôi muốn làm gì đó để cảm ơn cô ấy. Vì vậy, tôi quyết định mời cô ấy dùng bữa. Nếu tặng quà, có thể sẽ bị Hidaka phát hiện.

Hatsumi có vẻ do dự một chút nhưng cũng đồng ý. Cô ấy nói vừa đúng dịp có hôm Hidaka đi tìm tư liệu, vắng nhà, đề nghị tôi chọn ngày đó. Tôi không có lý do gì để từ chối.

Chúng tôi dùng bữa tại một tiệm trà có thức ăn nhẹ ở Roppongi. Và đêm đó, cô ấy đến nhà tôi.

Tôi đã giải thích với cảnh sát Kaga về mối quan hệ của chúng tôi là một phút nhất thời. Nay tôi xin phép đính chính ở đây. Chúng tôi yêu nhau từ tận đáy lòng, ít nhất, tình cảm của tôi dành cho cô ấy không hề lông bông. Như cảm giác gặp mặt cô ấy lần đầu tiên vậy, cô ấy là người phụ nữ định mệnh của tôi. Và có thể nói tình yêu nghiêm túc của chúng tôi bắt đầu từ đêm đó.

Nhưng sau khi trải qua thời gian điên cuồng, tôi được nghe một việc đáng ngạc nhiên từ Hatsumi. Đó là về Hidaka.

“Chồng em đang tìm cách bẫy anh Nonoguchi.” Cô ấy nói với vẻ buồn rầu.

“Ý em là sao?”

“Anh ấy đang muốn cản trở việc anh Nonoguchi trở thành nhà văn. Anh ấy muốn anh từ bỏ ý định đó.”

“Vì tiểu thuyết anh viết tệ quá à?”

“Không, không phải vậy. Em nghĩ ngược lại thì có. Có lẽ vì tác phẩm anh Nonoguchi viết hơn hẳn tiểu thuyết của anh ấy nên anh ấy ghen tị.”

“Sao có thể…”

“Ban đầu em cũng không hề nghĩ như vậy. Không, thật ra là không muốn nghĩ. Nhưng nếu vậy thì mới giải thích được những lời nói, hành động kì lạ của anh ấy.”

“Chuyện thế nào?”

“Là lúc anh Nonoguchi gửi tác phẩm đầu tiên đến. Ban đầu, chồng em không có ý định đọc nghiêm túc. Đến mức anh ấy còn nói đại loại như nếu đọc ba cái tiểu thuyết nhảm nhí của dân nghiệp dư thì cảm xúc của mình sẽ bị rối loạn. Anh ấy còn nói cứ đọc sơ sơ rồi nói lấy lệ cho xong chuyện.”

“Hả, chuyện là vậy sao?”

Vừa nghĩ trong bụng sao thật khác với những gì Hidaka nói, tôi vừa hỏi dồn.

“Nhưng bắt đầu đọc rồi thì chồng em như chìm vào tác phẩm. Em rất hiểu anh ấy. Anh ấy tính tình mau chán, chỉ cần cái gì buồn tẻ một chút là dẹp qua một bên ngay. Đằng này anh ấy say sưa đọc như vậy chứng tỏ đã bị hút vào thế giới trong tác phẩm của anh Nonoguchi.”

“Nhưng cậu ấy đã nói tác phẩm đó không ổn đối với dân chuyên.”

“Chính lúc đấy em đã cảm nhận được âm mưu của anh ấy. Trước đó, anh Nonoguchi nhiều lần gọi điện mà chồng em cứ nói dối là chưa đọc. Có lẽ lúc đó anh ấy đang nghĩ cách đối phó. Và chắc chắn kết luận của anh ấy là chê bai tác phẩm để anh từ bỏ ý định trở thành nhà văn. Em đã lấy làm lạ khi thấy anh ấy đọc tác phẩm của anh Nonoguchi say sưa như vậy mà lại nói không thú vị.”

“Chắc do anh là bạn thân từ nhỏ nên cậu ấy mới nhiệt tình đọc?”

Tôi không thể tin lời của cô ấy nên đã nói như vậy. Nhưng cô ấy thẳng thừng phủ định.

“Chồng em không phải người như vậy. Con người đấy không quan tâm bất kì điều gì ngoài việc của bản thân.”

Tôi đã phải rất băn khoăn trước câu khẳng định đó. Thật bất ngờ khi cô ấy nghĩ như vậy về người chồng đã đi đến kết hôn sau một hồi tình yêu say đắm.

Nhưng nghĩ lại, có lẽ chính vì tan vỡ ảo tưởng với chồng như vậy, cô ấy mới ngả về phía tôi. Nghĩ thế, tâm trạng của tôi hơi phức tạp.

Ngoài ra, Hatsumi còn nói cho tôi biết Hidaka đang giậm chân tại chỗ trong việc sáng tác và rất sốt ruột. Cô ấy nói Hidaka không nghĩ ra được đề tài, không biết viết gì, đang trên bờ vực đánh mất tự tin. Chính vì vậy, cậu ấy mới ghen tị với một người nghiệp dư lại cứ liên tục có sáng tác mới là tôi.

“Tóm lại, anh Nonoguchi đừng trao đổi với chồng em về tác phẩm nữa. Anh nên tìm người nào giúp anh nghiêm túc hơn.”

“Nhưng nếu Hidaka không muốn cho anh ra mắt thì chẳng thà nói thẳng anh hãy từ bỏ con đường đó đi, không phải sao? Dù gì cậu ấy cũng đã đọc tác phẩm thứ hai của anh…”

“Anh Nonoguchi không biết con người của chồng em. Chắc chắn anh ấy không nói rõ là để phòng ngừa anh Nonoguchi đi nhờ người khác. Anh ấy kéo dài thời gian, làm cho anh có hi vọng vậy thôi chứ không hề có ý giới thiệu cho nhà xuất bản.” Hatsumi nói với giọng điệu nghiêm khắc không giống cô ấy.

Tôi không thể tin được Hidaka lại giấu trong lòng một ác ý như vậy. Nhưng cũng không nghĩ Hatsumi lại nói năng lung tung.

Tôi bảo trước mắt để theo dõi sự tình thế nào đã. Hatsumi có vẻ sốt ruột trước thái độ đó của tôi.

Tuy nhiên, số lần tôi đến nhà Hidaka sau đó giảm đi là một sự thật. Thật lòng mà nói, tôi sợ phải giáp mặt với Hatsumi trước mặt Hidaka hơn là vì không còn tin tưởng Hidaka. Tôi không tự tin rằng mình có thể vờ như không có gì thay đổi khi nhìn thấy cô ấy. Hidaka là người nhạy bén. Chắc chắn cậu ấy sẽ nhận ra khi có sự thay đổi trong ánh mắt của tôi dành cho cô ấy.

Nhưng tôi thật không chịu đựng nổi khi không được gặp cô ấy mấy ngày liền. Mà gặp nhau bên ngoài thì quá nguy hiểm. Sau khi âm thầm bàn bạc, chúng tôi quyết định Hatsumi sẽ đến nhà tôi. Tôi nghĩ cảnh sát Kaga sẽ hiểu, chung cư tôi ở vắng người qua lại, hầu như không lo bị hàng xóm bắt gặp khi cô ấy lui tới. Với lại, giả sử bị bắt gặp đi nữa, cũng không ai biết mặt cô ấy nên không lo có lời đồn đãi.

Lựa những lúc Hidaka ra ngoài, Hatsumi đến nhà tôi. Cô ấy không ngủ lại nhưng nhiều lần nấu cơm và cùng nhau ăn tối. Những lúc như vậy, cô ấy luôn đeo chiếc tạp dề yêu thích của mình. Đúng vậy. Đó là chiếc tạp dề các anh đã tìm được. Mỗi khi ngắm nhìn cô ấy đeo tạp dề đứng trong bếp, tôi cứ có cảm giác mình thực sự đang có một gia đình mới.

Nhưng ở bên nhau càng hạnh phúc bao nhiêu thì khi chia tay càng đau khổ bấy nhiêu. Mỗi lần đến giờ cô ấy phải ra về, cả hai chúng tôi đều im lặng, tiếc nuối nhìn kim đồng hồ.

Hai, ba ngày thôi cũng được, phải chi chúng tôi có được khoảng thời gian chỉ hai người với nhau thì tuyệt vời biết bao. Chúng tôi thường nói với nhau như vậy. Biết rằng không thể, nhưng vẫn theo đuổi mộng tưởng đầy ma lực.

Và có lần, cơ hội để thực hiện điều đó tìm đến. Hidaka sẽ đi Mỹ công tác một tuần với biên tập viên nên Hatsumi ở nhà một mình.

Tôi đã nghĩ cơ hội thế này sẽ không đến lần thứ hai. Tôi hào hứng nói với Hatsumi về việc chúng tôi sẽ sử dụng khoảng thời gian chỉ có hai người như thế nào. Và cuối cùng chúng tôi quyết định đi du lịch Okinawa, đã đến công ty du lịch đăng kí, thậm chí đã trả tiền. Cho dù chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng có thể cùng đi với tư cách vợ chồng là một việc như trong mơ đối với chúng tôi.

Nhưng rốt cuộc, có thể nói đây là đỉnh điểm hạnh phúc của chúng tôi. Như cậu đã biết, chuyến du lịch Okinawa không thành. Do chuyến đi Mỹ của Hidaka bị hủy. Nghe đâu chuyến đi vốn là vì kế hoạch của một tờ tạp chí nào đó, nhưng ngay trước ngày lên đường kế hoạch bị dừng lại. Tôi không rõ cụ thể thế nào. Nghe nói Hidaka rất thất vọng nhưng chắc chắn không thể bằng được sự thất vọng của chúng tôi.

Vì bị lấy đi những ngày trong mộng đó nên cảm xúc muốn ở bên Hatsumi của tôi càng mạnh mẽ. Vừa mới gặp nhau, tạm biệt cái là lại muốn gặp ngay.

Thế nhưng số lần cô ấy đến chỗ tôi giảm hẳn từ một dạo. Khi nghe lý do, tôi xanh mặt vì lo lắng. Hatsumi nói có lẽ Hidaka đã nhận ra quan hệ giữa hai chúng tôi. Và cô ấy đã nói những lời mà tôi lo sợ hơn cả. Đó là đã đến lúc chúng tôi chia tay.

“Nếu biết được quan hệ của chúng ta, chồng em chắc chắn sẽ trả thù. Em không muốn làm phiền anh.”

“Anh không quan tâm. Nhưng…”

Nhưng tôi không thể làm cô ấy đau khổ. Với tính cách của Hidaka, cậu ta sẽ không dễ dàng đóng dấu vào đơn ly hôn. Có điều, tôi không đành lòng chia tay cô ấy chỉ vì như vậy.

Không biết tôi đã trăn trở biết bao ngày sau đó. Tôi quên cả nghề giáo của mình để nghĩ biện pháp. Và cuối cùng tôi đã quyết định.

Chắc cậu đã hiểu. Mà không, cảnh sát Kaga đã suy luận ra rồi nên không cần phải xác nhận nữa. Tôi quyết tâm giết Hidaka.

Có lẽ khi viết trơn tru, mạch lạc thế này sẽ khiến mọi người có ấn tượng kì dị. Nhưng trên thực tế, tôi cũng không hề do dự mà rất dứt khoát đi đến quyết định này. Nói trắng ra, từ trước khi sự thể thành ra thế này, tôi đã mong Hidaka chết quách đi. Tôi không chấp nhận được việc Hidaka chiếm Hatsumi làm của riêng. Con người ta thật ích kỉ nhỉ. Tôi mới là người chen ngang vậy mà lại nghĩ như thế. Tóm lại vì lý do đấy, tôi đã từng nghĩ đến việc thà rằng mình tự tay giết Hidaka.

Đương nhiên, Hatsumi kịch liệt phản đối kế hoạch đó của tôi. Cô ấy đã khóc lóc, khuyên tôi không được phạm vào tội ác tày trời như thế. Nhưng những giọt nước mắt đó chỉ khiến tôi thêm điên cuồng. Suy nghĩ chỉ còn cách giết Hidaka ngày càng trở nên mạnh mẽ.

“Em không cần nghĩ ngợi gì cả. Đây là việc anh tự mình quyết định. Nếu thất bại, và nếu bị cảnh sát bắt đi chăng nữa, anh nhất định sẽ không để em bị phiền hà.” Tôi đã nói với cô ấy như vậy. Cậu có nói tôi đã đánh mất sự bình tĩnh và năng lực phán đoán, tôi cũng không có lời nào phản bác.

Không biết có phải vì đã hiểu ra quyết tâm đầy cứng rắn của tôi hay vì thấy rõ không còn cách nào khác để hai chúng tôi đến với nhau mà cuối cùng, Hatsumi cũng quyết tâm. Và cô ấy thậm chí còn nói sẽ giúp tôi. Tôi không muốn để cô ấy gặp nguy hiểm, nhưng cô ấy cũng tỏ thái độ mạnh mẽ không muốn để tôi phạm tội một mình.

Và như thế, chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch giết Hidaka. Nói là kế hoạch nhưng không có gì phức tạp. Chúng tôi dự tính dàn cảnh bị trộm.

Và ngày 13 tháng Mười hai đó đã đến.

Nửa đêm, tôi đột nhập vào vườn nhà Hidaka. Trang phục trên người tôi lúc đó như thế nào, hẳn cảnh sát Kaga đã biết. Vâng, quần đen, áo bu dông đen. Lẽ ra tôi phải bịt mặt mới đúng. Nếu làm vậy, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện sau đấy. Nhưng lúc đó tôi đã không nghĩ đến việc bịt mặt.

Đèn phòng làm việc của Hidaka đã tắt. Tôi rón rén đặt tay vào cửa sổ, đẩy sang ngang, cửa sổ không khóa nên mở ra một cách dễ dàng. Tôi nín thở leo vào phòng.

Tôi thấy Hidaka đang nằm trên ghế sofa đặt ở góc phòng. Cậu ấy nằm ngửa, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.

Tôi đã được Hatsumi xác nhận đêm đó Hidaka sẽ ở suốt trong phòng làm việc vì hôm sau là hạn chót nộp bản thảo. Vì vậy, tôi mới chọn đêm đó.

Cũng cần giải thích lý do tại sao cậu ấy có việc cần giải quyết mà vẫn ngủ say. Đó là do Hatsumi đã cho thuốc ngủ vào cơm tối. Chúng tôi đã suy tính đây là loại thuốc ngủ Hidaka thỉnh thoảng dùng, nên nếu có giải phẫu tử thi cũng không bị nghi ngờ. Quan sát trạng thái của Hidaka, tôi xác nhận mọi việc diễn ra đúng kế hoạch. Có lẽ cậu ấy định làm việc nhưng không thể thắng nổi cơn buồn ngủ nên đã nằm ra sofa. Hatsumi đã kiểm tra rồi mới tắt đèn, mở sẵn chốt cửa sổ.

Sau đó, tôi chỉ việc hành động. Tôi run rẩy rút hung khí từ túi áo bu dông ra. Đúng, là con dao đó.

Thật lòng mà nói, tôi muốn chọn cách siết cổ. Đâm bằng dao, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy sợ. Nhưng tôi nghĩ để dàn cảnh bị trộm cho giống thì dùng dao tốt hơn. Vì không lý nào một kẻ định cướp của lại không chuẩn bị hẳn một thứ hung khí cho ra hồn.

Tôi không biết nên đâm vào đâu thì chắc chắn nhất. Rồi nghĩ tóm lại cứ nhằm vào ngực mà đâm. Lúc đó, tôi tháo găng tay đã đeo trước đó để cầm cán dao cho chắc. Tôi nghĩ bụng để xóa dấu vân tay sau cũng được. Và tôi nắm chặt con dao bằng cả hai tay, giơ cao lên đầu.

Đúng lúc đó, một chuyện không thể nào tin được đã xảy ra.

Hidaka mở choàng mắt.

Toàn thân và cả đầu óc tôi như đông cứng. Tôi không nhúc nhích nổi đôi tay cầm dao đã giơ lên cao, cũng không thốt ra được lời nào.

Trái với tình trạng cứng đờ của tôi, Hidaka nhanh chóng ra tay. Khi định thần thì tôi đã bị cậu ấy đè xuống. Con dao cũng đã rời khỏi tay tôi. Tôi không khỏi nhớ đến việc từ nhỏ cậu ấy đã có thần kinh vận động xuất sắc hơn hẳn tôi.

“Cậu có ý gì? Sao lại muốn giết tôi?” Hidaka hỏi. Tôi nhất quyết không trả lời.

Cuối cùng, cậu ấy lớn tiếng gọi Hatsumi. Chẳng bao lâu sau, cô ấy bước vào phòng với gương mặt tái nhợt. Có vẻ cô ấy đã biết ngay chuyện gì xảy ra khi nghe tiếng của Hidaka.

“Gọi cảnh sát đi. Mưu sát bất thành.” Hidaka nói.

Nhưng Hatsumi không nhúc nhích.

“Sao vậy, gọi điện mau lên? Đừng có chần chừ!”

“Anh… người đó là… anh Nonoguchi đấy.”

“Tôi biết. Nhưng đó không phải là lý do để bỏ qua chuyện này. Tên này định giết tôi đấy.”

“Anh, thật ra…”

Có vẻ Hatsumi định thú nhận mình cũng là đồng phạm. Nhưng, Hidaka đã chặn lại.

“Cô đừng nói những chuyện dư thừa.”

Từ câu nói đó tôi đã hiểu ra sự tình. Hidaka đã biết kế hoạch của chúng tôi và giả vờ ngủ, chờ tôi ra tay.

“Này, Nonoguchi!” Cậu ta vừa đè mặt tôi vừa nói. “Có biết luật phòng chống trộm cắp không? Trong đó có viết về phòng vệ chính đáng đấy. Theo đó, nếu lỡ tay giết chết người đột nhập với mục đích phạm tội cũng không bị xét tội. Không thấy tình trạng bây giờ đúng y như vậy sao? Tức là tôi có giết cậu cũng chẳng bị ai nói gì cả.”

Cơ thể tôi run bần bật trước giọng điệu tàn nhẫn đó. Tôi không nghĩ cậu ta sẽ giết tôi, nhưng tôi biết, rồi cậu ta cũng sẽ ra tay trả thù tương xứng.

“Mà thôi, tôi bỏ qua. Tôi cũng chẳng thích thú gì đâu. Nếu vậy thì chỉ còn cách báo cảnh sát, nhưng…” Lúc này, cậu ta liếc nhìn Hatsumi, cười khểnh và chuyển cặp mắt sắc bén đó sang tôi. “Có làm thế tôi cũng chẳng được lợi lộc gì. Lý do cậu muốn giết tôi sao cũng được, với lại, cậu vào tù thì đời tôi cũng chẳng có gì thay đổi.”

Tôi hoàn toàn không hiểu cậu ta muốn nói gì. Chính vì vậy càng thấy rờn rợn.

Cuối cùng cậu ta cũng nới lỏng, thả tôi ra rồi dùng cái khăn có sẵn bên cạnh nhặt con dao bị đánh rơi lên, quấn lại.

“Vui lên đi, hôm nay tôi tha cho cậu. Mau trốn về từ cửa sổ đi.”

Tôi kinh ngạc nhìn mặt Hidaka. Cậu ta cười nhăn nhở.

“Gì vậy? Cái vẻ mặt kinh ngạc đó. Còn không mau đi trước khi tôi thay đổi ý định.”

“Cậu tính làm gì?” Tôi hỏi. Giọng tôi run run thật thảm hại.

“Bây giờ cậu có biết chuyện đấy cũng chẳng ích gì. Thôi, mau đi đi. Nhưng…” Cậu ta cho tôi xem con dao đang cầm trên tay. “Tôi giữ cái này làm vật chứng.”

Tôi đã nghĩ liệu con dao này có thể dùng làm vật chứng không? Dù đúng là có dấu vân tay của tôi trên đó.

Thế là Hidaka lên tiếng như thể đọc được suy nghĩ đó của tôi.

“Đừng quên. Chứng cứ không chỉ có cái này. Còn một thứ khiến cậu nhất định không thể chối tội. Rồi tôi sẽ cho cậu xem.”

Lúc đấy tôi đã không thể nghĩ ra đó là cái gì. Tôi nhìn Hatsumi. Mặt cô ấy trắng bệch, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu. Tôi chưa từng thấy khuôn mặt người nào buồn bã đến vậy. Không, cả về sau cũng không thấy.

Tôi ra về mà không tài nào biết được Hidaka đang nghĩ gì. Không biết bao nhiêu lần tôi đã nghĩ hay cứ thế mà biến mất đi đâu đó. Tôi không làm vậy vì còn bận tâm về Hatsumi.

Sau sự kiện đấy, tôi sống run sợ mỗi ngày. Không lý nào Hidaka lại không trả thù. Không biết chuyện đó sẽ hiện ra với hình thức như thế nào càng khiến tôi sợ hãi hơn.

Đương nhiên tôi không đến nhà Hidaka, cũng không gặp Hatsumi. Nhưng có điện thoại mấy lần.

“Anh ấy hoàn toàn không nhắc gì về chuyện đêm đó. Như thể đã quên mất rồi vậy.”

Tuy cô ấy nói vậy nhưng chắc chắn không có chuyện cậu ta đã quên. Tôi càng thấy rợn người hơn khi nghe nói cậu ta không nhắc đến chuyện đó.

Mấy tháng sau tôi mới biết được đòn trả thù của cậu ta. Tôi biết điều đó ở tiệm sách. Chắc cảnh sát Kaga đã hiểu. Đúng vậy. Tác phẩm mới của Hidaka, Đốm lửa không cháy đã được xuất bản. Đó chính là phần sửa lại từ tiểu thuyết đầu tiên Đốm lửa tròn tôi gửi cậu ta xem.

Tôi cứ ngỡ mình đang nằm mơ thấy ác mộng. Thật không thể nào tin được, không, tôi không muốn tin.

Nghĩ kĩ, có lẽ không có đòn trả thù nào tàn độc hơn thế. Ít nhất, với một người đang muốn trở thành nhà văn như tôi thì đau đớn đến nỗi tưởng như trái tim đã bị xé thành từng mảnh. Có thể nói đó là đòn trả thù tàn nhẫn đáng kinh ngạc mà chỉ Hidaka mới nghĩ ra được.

Với nhà văn, tác phẩm như phân thân của họ. Nói dễ hiểu nhất thì tác phẩm là đứa con. Và tác giả cũng yêu tác phẩm mình tạo nên như bất kì cha mẹ nào trên cõi đời này yêu con cái mình.

Hidaka đã cướp đi tác phẩm đó. Một khi cậu ta đã công bố bằng cái tên của mình thì Đốm lửa không cháy sẽ mãi mãi lưu lại trên văn đàn và trong kí ức của bao người là tác phẩm của Hidaka Kunihiko. Để chống lại điều đó, tôi chỉ còn cách lên tiếng phản đối. Và Hidaka hiểu rõ nhất định tôi sẽ không làm vậy.

Đúng vậy. Dù có lãnh một đòn như vậy, tôi cũng chỉ có thể im lặng mà thôi. Nếu tôi phàn nàn với Hidaka, chắc chắn sẽ bị phản pháo thế này.

“Nếu không muốn vào tù thì hãy im lặng đi.”

Nói cách khác, một khi tố cáo việc Hidaka ăn cắp tác phẩm của mình, tôi cũng sẽ phải thú nhận đã đột nhập vào nhà và định giết cậu ta.

Tôi đã nhiều lần định đến sở cảnh sát để tự thú, đồng thời vạch trần Đốm lửa không cháy là tác phẩm đạo văn Đốm lửa tròn của tôi. Thậm chí trên thực tế, tôi đã từng cầm điện thoại lên để gọi điện cho cảnh sát khu vực.

Nhưng rốt cuộc, tôi đã không thể gọi điện. Đương nhiên tôi sợ mình bị bắt với tội giết người không thành. Nhưng hơn cả là sợ Hatsumi cũng sẽ bị bắt với tư cách đồng phạm. Cảnh sát Nhật rất xuất sắc, nên dù tôi khăng khăng nói rằng chỉ mình tôi làm, họ cũng sẽ chứng minh được nếu không có sự giúp đỡ của cô ấy, tôi khó mà phạm tội. Không, trước đó chắc chắn Hidaka sẽ không bỏ qua cho cô ấy. Dù thế nào đi nữa, hầu như không có hi vọng cô ấy không bị kết tội. Tôi đã sống trong những ngày tuyệt vọng nhưng vẫn không muốn Hatsumi gặp bất hạnh. Cách viết này có lẽ sẽ khiến cảnh sát Kaga cười nhạo nhỉ? Rằng còn ra vẻ gì nữa. Đúng, tôi nghĩ có lẽ khi đó tôi có khuynh hướng yêu bản thân. Nhưng cậu có thể nghĩ giùm tôi rằng nếu tôi không tự yêu mình, làm sao tôi có thể sống qua những ngày khổ sở đó?

Lúc này đây, hình như Hatsumi cũng không tìm ra được lời nào để an ủi tôi. Tuy cô ấy lén Hidaka gọi điện cho tôi nhưng ngoài sự im lặng khó xử, những gì truyền qua đường dây điện thoại chỉ là mấy lời vu vơ u uẩn đến đáng buồn.

“Em không ngờ con người đó lại làm chuyện tồi tệ như vậy. Lấy tác phẩm của anh…”

“Chịu thôi. Chẳng thể làm gì cả.”

“Em thật có lỗi với anh…”

“Không phải tại em. Tất cả do anh quá ngu ngốc. Tự làm tự chịu thôi.”

Đại khái như vậy. Nói chuyện với người mình yêu mà lòng chẳng thấy vui, cũng không thấy tương lai có hi vọng gì. Chỉ có tâm trạng là ngày càng sa sút thê thảm.

Mỉa mai thay, Đốm lửa không cháy được đánh giá cao. Mỗi lần thấy cuốn sách ấy được báo chí đề cập đến, trái tim tôi như bị cào xé. Tác phẩm được khen ngợi thì tôi rất vui. Nhưng ngay sau đó, tôi quay trở lại hiện thực. Thứ được tán dương không phải là tác phẩm của tôi, mà là tác phẩm của Hidaka.

Và cuối cùng, cậu ta không chỉ trở thành đề tài được bàn tán mà còn được một giải thưởng văn học đầy quyền lực. Chắc cậu cũng hiểu được sự tiếc nuối của tôi mỗi lần nhìn thấy cậu ta hãnh diện trên báo chí. Nhiều ngày liên tục, tôi không ngủ được.

Khi tôi đang sống những ngày dằn vặt như vậy thì chuyện xảy ra vào một ngày nọ. Tiếng chuông cửa reo. Nhìn qua mắt thần ở cửa, tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bởi người đang đứng đó là Hidaka Kunihiko. Kể từ ngày đột nhập nhà cậu ta, giờ tôi mới lại gặp ở ngoài đời. Trong khoảnh khắc, tôi đã định vờ như không có nhà. Bị cướp tác phẩm, tôi căm hận vô cùng nhưng vẫn cảm thấy mình thua cậu ta.

Tôi nghĩ có trốn cũng chẳng giải quyết được gì nên mở cửa. Hidaka cười nhạt đứng đó.

“Ngủ à?” Cậu ta hỏi. Có lẽ do thấy tôi mặc pyjama. Hôm đó là chủ nhật.

“Không, đang thức.”

“Vậy à? Cũng mong là không làm phiền cậu lúc ngủ.” Nói vậy rồi cậu ta làm điệu bộ như dòm ngó bên trong phòng. “Gặp chút được không? Tôi có chuyện muốn nói.”

“Cũng được, nhưng phòng ốc không được sạch sẽ lắm.”

“Không sao. Tôi cũng không định rủ chụp hình tạp chí.”

Không biết có phải do nổi tiếng rồi nên cơ hội được chụp hình nhiều lên mà cậu ta nói đùa như vậy không.

“Với lại…” Cậu ta nhìn tôi. “Chẳng phải cậu cũng có nhiều chuyện muốn nói với tôi sao?”

Tôi im lặng.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên ghế sofa ở phòng khách. Hidaka chăm chú nhìn khắp phòng. Tôi cũng lo không biết còn dấu vết gì của Hatsumi không nên hơi sốt ruột. Tạp dề của Hatsumi tôi đã giặt sạch và cất vào tủ.

“Ở một mình mà cũng ngăn nắp đấy chứ?” Một lúc sau, cậu ta nói.

“Vậy sao?”

“Có ai đó đến dọn dẹp giúp à?”

Tôi vô thức nhìn thẳng mặt Hidaka khi nghe câu nói đó. Cậu ta vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt trên môi. Rõ ràng là đang mỉa mai chuyện của tôi và Hatsumi.

“Chuyện muốn nói là gì?” Không chịu nổi cơn khó thở, tôi nói trước.

“Chà, đừng nóng.” Cậu ta hút thuốc và nói về vụ án tham nhũng của một chính trị gia đang là đề tài bàn tán thời gian ấy. Như thể câu giờ để chọc tức tôi và lấy đó làm vui.

Cuối cùng khi tôi sắp đến giới hạn chịu đựng, định gào lên thì cậu ta nói với vẻ tiện thế đang nói chuyện thiên hạ. “Mà này, Đốm lửa không cháy á…”

Bất giác tôi duỗi thẳng lưng. Và chờ những lời nói phát ra từ miệng Hidaka.

“Tuy nói là ngẫu nhiên nhưng có lẽ tôi nên xin lỗi cậu về việc nó lỡ giống với tác phẩm của cậu. Cái tựa là gì nhỉ, tác phẩm đó đó, Đốm lửa tròn… Đúng là cái tựa đó.”

Tôi như không tin vào mắt mình khi nhìn bản mặt thản nhiên của Hidaka lúc nói những lời đấy. Ngẫu nhiên ư? Lỡ giống sao? Nếu thế mà không gọi là đạo văn thì xóa luôn cái từ đó khỏi từ điển đi! Tôi hết sức dằn lòng, không nói ra những lời đó.

Cậu ta tiếp tục nói.

“Nhưng đúng là có những điểm không thể gọi là ngẫu nhiên đơn thuần được. Không thể phủ nhận là tôi đã chịu ảnh hưởng ít nhiều vì lỡ đọc tác phẩm của cậu khi đang tập trung viết Đốm lửa không cháy. Có lẽ có những phần đã ăn sâu trong tiềm thức và hiện lên tác phẩm. Nghe nói mấy nhà soạn nhạc cũng thường vậy. Bản thân không có ý định đó nhưng kết quả lại tạo ra một ca khúc giống với ca khúc đã tồn tại.”

Tôi chẳng nói lời nào, nghe cậu ta lảm nhảm. Tôi lấy làm ngạc nhiên, con người này nghĩ rằng có thể thuyết phục tôi bằng những lời lẽ như vậy thật sao?

“Mà thôi, lần này may mà cậu không khiếu nại gì. Có lẽ suy cho cùng cũng vì chúng ta không phải những người xa lạ, mà đã xây dựng được mối quan hệ gắn bó cho đến nay. Cậu không có những hành vi kích động, mà có thái độ chín chắn như vậy, đối với hai chúng ta đều tốt đẹp.”

Tôi nghĩ tóm lại chuyện cậu ta muốn nói là như thế này, “Cậu không gây ầm ĩ là rất đúng đắn, và từ nay cũng biết điều mà giữ im lặng về chuyện này đi, làm vậy thì tôi cũng không nói gì về vụ giết người bất thành.”

Thế nhưng, ngay sau đó Hidaka đã nói một việc mơ hồ.

“Còn bây giờ, vào vấn đề chính đây.” Cậu ta ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào mặt tôi. “Tác phẩm Đốm lửa không cháy đã ra đời dưới nhiều yếu tố như vậy. Và tác phẩm đó đã được nhiều người đón nhận, đạt cả giải thưởng văn học. Vậy nên tôi cảm thấy để thành công này trở thành một sự ngẫu nhiên chỉ có một lần thì thật vô cùng đáng tiếc.”

Tôi mặt cắt không còn giọt máu. Hidaka lại muốn tiếp tục làm điều tương tự. Cậu ta đang lên kế hoạch coi tác phẩm của tôi làm bản nháp rồi viết ra tác phẩm mới, như đã viết lại Đốm lửa tròn và công bố là Đốm lửa không cháy. Nói mới nhớ, tôi còn gửi cậu ta một tiểu thuyết nữa.

“Lần này định đạo cuốn kia à?” Tôi nói.

Hidaka nhăn mặt.

“Không ngờ cậu lại dùng từ ngữ như thế. Đạo gì chứ.”

“Ở đây chẳng ai nghe thấy, có sao đâu. Dù có nói vòng vo thế nào đi nữa thì đạo là đạo thôi.”

Nhưng cậu ta hoàn toàn bình thản, nói mà chẳng buồn thay đổi sắc mặt.

“Xem ra cậu không hiểu rõ đạo văn là thế nào rồi? Nếu có từ điển Kojien thì tra thử đi. Trong đó có viết thế này, ‘Đạo văn là sử dụng toàn bộ hay một phần tác phẩm của người khác như tác phẩm của mình mà không xin phép.’ Đó, hiểu điều tôi muốn nói chưa? Nếu dùng không xin phép thì là đạo văn. Còn nếu không phải vậy thì không thể nói là đạo văn.”

Trong lòng tôi phản đối rằng Đốm lửa tròn đã bị sử dụng không phép.

“Lại muốn lấy tác phẩm của tôi để viết tiểu thuyết, và không cho tôi phàn nàn sao?”

Cậu ta nhún vai trước câu nói của tôi.

“Xem ra cậu hiểu lầm rồi. Tôi chỉ đem phi vụ làm ăn đến thôi. Đây nhất định là một phi vụ không tồi với cậu đấy.”

“Tôi biết cậu muốn nói gì. Chỉ cần nhắm mắt làm ngơ chuyện đạo văn thì cậu sẽ không báo cảnh sát chuyện đêm đó chứ gì?”

“Đừng tỏ thái độ hằn học như thế. Chẳng phải tôi đã bỏ qua cho cậu chuyện đêm đó rồi sao? Phi vụ tôi nói lạc quan hơn nhiều.”

Trong chuyện này có gì mà lạc quan với bi quan chứ. Tuy nghĩ vậy nhưng tôi tạm thời im lặng nhìn chằm chằm vào miệng cậu ta.

“Nonoguchi này, tôi nghĩ cậu có tài năng để thành nhà văn đấy. Nhưng việc đó và việc có thành nhà văn được hay không lại là hai chuyện khác nhau. Nếu phải nói thêm thì ngay cả việc có thể trở thành nhà văn ăn khách hay không cũng không liên quan gì đến tài năng. Để đi được đến đó, cần phải có vận may đặc biệt. Đó là một thứ rất ảo, ai cũng muốn bắt lấy nhưng không thể nào như ý.”

Mặt Hidaka lúc nói câu này có vài phần nghiêm túc. Cũng có thể vì bản thân cậu ta đã từng có thời kì đau đầu vì sách bán không chạy như mong muốn.

“Cậu nghĩ Đốm lửa không cháy đoạt giải là nhờ nội dung hay? Đương nhiên không thể phủ định điều đó. Nhưng nếu chỉ có vậy thì xin lỗi đi. Để tôi cho ví dụ cụ thể. Nếu người ra cuốn sách đó không phải tôi mà là cậu thì sẽ như thế nào? Chỗ dòng tác giả là tên Nonoguchi Osamu thì sự thể ra sao? Cậu nghĩ sao?”

“Mấy chuyện đó, không thử sao biết?”

“Tôi khẳng định là chẳng nên trò trống gì. Cuốn tiểu thuyết đó sẽ bị người đời phớt lờ thôi. Và cậu chỉ cảm nhận được sự trống rỗng như một hòn đá nhỏ ném vào đại dương mênh mông vậy.”

Cách nói thật khó chịu nhưng tôi không thể phản bác. Tôi cũng có chút ít kiến thức phổ thông về giới xuất bản.

“Ý cậu là vì vậy mà cậu mới công bố dưới tên của mình?” Tôi nói. “Và cho rằng làm như vậy là chính đáng?”

“Ý tôi là với tác phẩm đó thì tác giả là Hidaka Kunihiko tốt hơn tác giả Nonoguchi Osamu. Nếu không, nó sẽ không được người ta đọc nhiều như vậy.”

“Nghe như thể cậu đang ban ơn cho tôi vậy.”

“Đương nhiên tôi không có ý đó. Nhưng tôi chỉ đang nói sự thật thôi. Để được quan tâm, một tác phẩm phải hội đủ rất nhiều điều kiện, nhiều đến phát ốm.”

“Chuyện đó không cần cậu nói tôi cũng biết.”

“Nếu biết thì hi vọng cậu sẽ hiểu việc tôi sắp nói. Tóm lại là thế này. Từ nay về sau, cậu sẽ trở thành nhà văn Hidaka Kunihiko.”

“Cái gì?”

“Đừng tỏ vẻ ngạc nhiên thế chứ. Có gì to tát đâu. Đương nhiên tôi vẫn là Hidaka Kunihiko. Lúc này, chỉ cần nghĩ Hidaka Kunihiko không phải là tên người mà là một thương hiệu để bán sách.”

Cuối cùng tôi đã hiểu cậu ta muốn nói gì.

“Tóm lại cậu muốn tôi thành tác giả ma sao?”

“Cái từ đó nghe ti tiện thế nào ấy nên tôi không thích.” Hidaka gật gù nói tiếp. “Mà thôi, nói cho dễ hiểu thì là vậy.”

Tôi nhìn chằm chằm cậu ta.

“Chuyện đấy mà cậu cũng nói được hay thật.”

“Tôi đâu có nói chuyện gì điên rồ đến thế. Như lúc nãy tôi đã nói, nhất định với cậu đây là chuyện không tệ đâu.”

“Làm gì có chuyện gì tệ hơn chuyện này nữa.”

“Nghe đã. Nếu cậu cung cấp tác phẩm cho tôi, khi ra sách, tôi sẽ trả cậu một phần tư tiền nhuận bút. Vậy mà cậu vẫn thấy tệ sao?”

“Một phần tư? Người viết thực sự mà không nhận được một nửa sao? Điều kiện gì mà tuyệt vời thế?”

“Vậy tôi hỏi, giả sử ra sách bằng tên của cậu, cậu nghĩ bán được cỡ nào? Cậu nghĩ sẽ bán được nhiều hơn một phần tư khi bán với cái tên Hidaka Kunihiko không?”

Bị hỏi ngược như vậy thì tôi không còn lời nào đáp lại. Nếu thực sự ra sách với tên của tôi thì quả thật đừng nói một phần tư mà một phần năm, không, một phần sáu cũng chẳng đạt được.

“Tóm lại…” Tôi nói. “Tôi không có ý định bán linh hồn vì tiền.”

“Cậu từ chối?”

“Còn phải hỏi.”

“Ồ!” Hidaka tỏ vẻ bất ngờ. “Tôi không ngờ cậu từ chối đấy.”

Tôi thấy ớn lạnh với cái giọng nhừa nhựa đó.

Cuối cùng cậu ta thay đổi nét mặt. Ánh gian xảo ẩn sâu trong mắt.

“Tôi chỉ muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp nhưng cậu không thích thì đành chịu. Tôi cũng không thể giữ mãi bộ mặt ngọt ngào được.” Nói rồi Hidaka lấy một gói hình chữ nhật từ trong cặp táp bên cạnh mình ra, đặt lên bàn. “Tôi để cái này lại đây. Tôi về rồi cậu cứ ngồi một mình xem cho kĩ. Tôi sẽ lựa lúc thích hợp liên lạc lại. Mong là lúc đó cậu sẽ thay đổi thái độ.”

“Thứ gì đây?”

“Xem đi rồi biết.” Hidaka đứng dậy.

Sau khi cậu ta ra về, tôi mở cái gói hình chữ nhật đó. Bên trong là một cuốn băng VHS. Thời điểm đấy, tôi vẫn chưa hiểu là chuyện gì. Tôi cho cuốn băng vào đầu máy với linh cảm chẳng lành.

Hẳn cảnh sát Kaga đã biết rồi nhỉ. Hiện lên màn hình là cảnh quay vườn nhà Hidaka. Nhìn dãy số ngày tháng hiển thị ở góc dưới màn hình, tôi bị sốc như thể tim đã đông cứng. Đó chính là ngày tôi định giết Hidaka.

Cuối cùng thì trên màn hình cũng xuất hiện một người đàn ông. Người đó mặc bộ đồ màu đen, tuy đã cố gắng không gây chú ý nhưng mặt mũi thì hiện lên rõ ràng. Thật ngớ ngẩn. Tại sao lúc đó tôi không nghĩ ra việc phải bịt kín mặt chứ?

Ai nhìn cũng thấy rõ người đột nhập là Nonoguchi Osamu. Cái tên ngu ngốc đó không biết đang bị ghi hình, hắn mở cánh cửa sổ hướng ra khu vườn, đột nhập vào phòng làm việc của Hidaka.

Hình ảnh trong cuốn băng chỉ đến đó. Nhưng có thể nói đã đủ để làm chứng cứ. Cho dù tôi có phủ nhận việc giết người không thành thì khi bị hỏi vậy đột nhập vào nhà Hidaka để làm gì, tôi cũng chẳng có câu trả lời.

Sau khi xem cuốn băng, tôi thừ người một lúc lâu. Những lời Hidaka nói vào đêm giết người không thành đó cứ hiện lên trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần.

Đừng quên. Chứng cứ không chỉ có cái này (Con dao tôi dùng làm hung khí). Còn một thứ khiến cậu nhất định không thể chối tội. Hidaka đã nói về cuốn băng này.

Tôi còn đang rối bời không biết làm sao thì điện thoại reo. Hidaka gọi. Đúng thời điểm đến nỗi cứ ngỡ như cậu ta đang theo dõi hành động của tôi.

“Xem chưa?” Cậu ta hỏi. Giọng nói ra chiều thích thú.

“Xem rồi.” Tôi trả lời ngắn gọn.

“Vậy à? Thấy sao?”

“Sao là…” Tôi hỏi việc mình thắc mắc nhất. “Vậy là cậu biết hết?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện đêm đó tôi sẽ… đột nhập vào phòng cậu. Vậy nên cậu mới lắp đặt sẵn máy quay?”

Bên kia đầu dây, cậu ta như bật cười sau câu nói của tôi.

“Làm sao tôi đoán được cậu sẽ đến giết tôi? Chuyện đó có nằm mơ tôi cũng không nghĩ đến.”

“Nhưng…”

“Hay…” Cậu ta cắt ngang lời tôi. “Cậu có nói với ai đó? Là ngày đó, giờ đó sẽ đi giết tôi. Nếu vậy thì tai vách mạch rừng, chuyện đến tai tôi cũng không lạ.”

Tôi nhận ra. Hidaka đang định bắt tôi tự nói ra việc Hatsumi là đồng phạm. Không, nói chính xác là cậu ta biết nhất định tôi sẽ không nói ra chuyện với Hatsumi nên đang giày vò tôi.

Khi tôi im lặng không nói gì, cậu ta nói thế này.

“Lý do lắp đặt máy quay phim là do thời gian đấy, vườn nhà bị quấy phá nhiều nên tôi muốn tìm ra thủ phạm thôi. Cho nên có nằm mơ tôi cũng không ngờ quay được cảnh đó. Giờ thì tôi tháo máy rồi.”

Câu chuyện này thật khó tin nhưng có cự nự cũng chẳng giải quyết được gì.

“Vậy thì sao?” Tôi nói. “Cho tôi xem rồi cậu định bắt tôi làm gì?”

“Việc đó thì cậu đâu có ngốc đến độ bắt tôi phải nói ra chứ. Với lại, tôi quên nói cho cậu biết, cuốn băng đó đương nhiên là tôi sao lại, băng gốc tôi còn giữ đây.”

“Cậu đe dọa tôi như vậy, ép tôi làm tác giả ma thì cũng chẳng có được tác phẩm nào ra hồn đâu.”

Nói rồi tôi mới chợt nghĩ, “Thôi chết!” Vì tôi đã cho cậu ta thấy thái độ bị khuất phục trước sự đe dọa đó. Nhưng sự thật là tôi không có cách nào để chống cự.

“Không, chắc chắn cậu sẽ làm được. Tôi tin như vậy.” Hidaka nói với giọng điệu cầm chắc phần thắng. Có lẽ cậu ta đang cảm thấy cuối cùng cũng chọc thủng được phòng tuyến.

“Tôi sẽ liên lạc lại.” Cậu ta nói rồi cúp máy.

Sau đó không biết bao nhiêu ngày, tôi sống như một bóng ma, hoàn toàn không biết từ giờ trở đi mình sẽ ra sao. Tôi đến trường nhưng đương nhiên không tài nào tập trung giảng bài, có lẽ học sinh cũng phàn nàn nên có lần tôi bị hiệu trưởng gọi lên khiển trách.

Và tình cờ tôi phát hiện ở tiệm sách. Truyện của Hidaka trên một tạp chí tiểu thuyết nọ. Tác phẩm đầu tiên sau khi đạt giải văn học của cậu ta.

Tôi cầm đọc mà tay run bần bật. Sau đó, tôi thấy chóng mặt, suýt xỉu ngay tại nhà sách. Đúng như tôi dự đoán. Tiểu thuyết đó được viết dựa trên bản thảo thứ hai tôi nhờ Hidaka đọc giúp.

Tất cả mọi thứ như đang bắt đầu lăn chuyển theo chiều hướng tôi không thể kiểm soát. Mỗi ngày nhớ lại cái đêm giết người không thành đó, tôi đều sâu sắc cảm nhận mình đã ngu ngốc đến thế nào. Tôi đã nghĩ tới việc trốn đi đâu đó, nhưng không đủ quyết đoán. Cho dù có đi đến một nơi xa xôi để Hidaka không tìm thấy thì cũng không chuyển hộ khẩu được, và làm vậy thì đương nhiên không thể tiếp tục đi dạy như lâu nay. Vậy phải làm gì để sống? Một người sức khỏe ốm yếu như tôi thì không tự tin làm những việc lao động nặng nhọc. Chưa bao giờ tôi thấy đau đớn vì năng lực sống ít ỏi của mình như lúc ấy. Chưa kể, tôi không đành lòng bỏ mặc Hatsumi. Ở bên Hidaka, hằng ngày cô ấy đang sống với tâm trạng thế nào? Mỗi lần nghĩ đến là tôi lại chạnh lòng.

Tác phẩm đầu tiên sau khi đạt giải văn học của Hidaka cũng nhanh chóng được in thành sách và dường như cũng khá ăn khách. Mỗi lần thấy nó trong bảng xếp hạng sách bán chạy, tôi có cảm giác rất phức tạp. Tuy chỉ rất ít thôi, nhưng trong nỗi tiếc nuối vẫn có chút hãnh diện. Và khách quan mà nói về hiện tượng này thì bản thân tôi cũng phần nào điềm tĩnh phân tích được rằng, nếu ghi tên mình trên cuốn sách đã chắc gì bán chạy đến như vậy.

Chừng vài ngày sau đó thì phải, vào Chủ nhật, Hidaka lại đến. Cậu ta không chút e dè, vào phòng tôi và ngồi vào sofa như lần trước.

“Thứ tôi đã hứa.” Nói rồi cậu ta đặt lên bàn một phong bì. Tôi cầm lấy xem thử, trong đó là một cọc tiền. “Hai triệu yên.” Cậu ta nói.

“Nghĩa là sao?”

“Sao trăng gì. Sách bán được nên tôi đem phần cậu đến thôi. Đúng như đã hứa, một phần tư.”

Tôi kinh ngạc nhìn bên trong chiếc phong bì rồi lắc đầu.

“Tôi nhớ mình đã nói không bán linh hồn.”

“Đừng thái quá vậy. Cứ nghĩ là tôi với cậu hợp tác đi. Mà bây giờ không hiếm chuyện đồng sáng tác đâu. Việc cậu nhận thù lao là quyền lợi đương nhiên thôi.”

“Việc cậu đang làm…” Tôi nhìn Hidaka nói. “Như một kẻ cưỡng hiếp rồi đưa tiền mua dâm cho người phụ nữ đó vậy.”

“Khác chứ.”

“Khác chỗ nào?”

“Làm gì có người phụ nữ nào biết mình bị cưỡng hiếp mà chịu để yên. Còn cậu thì không hề động đậy.”

Thật đáng tủi hổ khi tôi không có lời nào đáp trả câu nói đó của Hidaka.

“Tóm lại, tôi không thể nhận số tiền này.” Tôi cố gắng nói và đẩy trả phong bì tiền.

Hidaka chỉ nhìn phong bì mà không đưa tay cầm. Mặc chiếc phong bì nằm nguyên trên bàn, cậu ta nói.

“Thật ra tôi đến để nói chuyện từ giờ trở đi.”

“Chuyện từ giờ trở đi?”

“Cụ thể là về tác phẩm tiếp theo. Đã có chỗ đăng dài kì trên nguyệt san. Tôi muốn bàn bạc với cậu viết tác phẩm như thế nào để đăng ở đó.”

Giọng điệu như thể việc tôi là tác giả ma đã được quyết định. Và hẳn là cậu ta sẽ lập tức lôi chuyện cuốn băng lần trước ra nếu tôi có chút ý định kháng cự.

Tôi lắc đầu.

“Cậu là nhà văn cũng hiểu mà. Với trạng thái tinh thần bây giờ của tôi làm sao có thể nghĩ ra cốt truyện nào chứ. Điều cậu đang ép tôi làm là hoàn toàn không thể cả về thể xác lẫn tinh thần.”

Nhưng cậu ta không nhượng bộ dù chỉ một bước. Cậu ta nói một việc mà tôi không hề nghĩ đến.

“Đúng là ngay bây giờ có đòi cậu viết cũng khó. Nhưng, đưa ra mấy tác phẩm đã viết xong thì không có gì khó, đúng không?”

“Không có tác phẩm nào đã xong cả.”

“Đừng nói dối. Chẳng phải cậu đã viết vài truyện thời làm tạp chí sao?”

“A, cái đó…” Ý tưởng này làm tôi bất ngờ. “Mấy thứ đó không còn đâu.”

“Nói dối.”

“Tôi nói thật. Tôi vứt lâu rồi.”

“Không lý nào. Người viết văn chắc chắn sẽ giữ lại tác phẩm của mình ở đâu đó. Nếu cậu vẫn khăng khăng không có thì tôi đành phải tìm trong nhà cậu vậy. Nói thế thôi chứ chắc không cần lục lọi khắp nơi đâu nhỉ. Kệ sách hoặc hộc bàn. Nhiêu đó là đủ đúng không?” Nói rồi cậu ta đứng dậy, dợm bước vào phòng bên cạnh.

Tôi luống cuống. Vì đúng như cậu ta nói, tôi cất mấy cuốn sổ tập tành sáng tác trên kệ sách.

“Khoan đã!”

“Chịu ngoan ngoãn đưa ra rồi à?”

“… Mấy thứ đó chẳng ích gì đâu. Viết thời còn là sinh viên đấy. Câu văn còn thô, cốt truyện sơ sài. Không thể gọi là tiểu thuyết người lớn viết được.”

“Chuyện đó thì tôi sẽ quyết định. Với lại, tôi không đòi hỏi tác phẩm hoàn thiện. Chỉ cần viên đá thô, tôi sẽ mài nó thành sản phẩm. Đốm lửa không cháy cũng vậy thôi, nhờ tôi thêm thắt công phu mới thành tác phẩm lưu danh trong lịch sử văn học đấy chứ.” Hidaka nói với vẻ tự tin tràn trề. Tôi không thể lý giải được thần kinh của một con người có thể kiêu hãnh như vậy khi đi ăn cắp ý tưởng của người khác.

Dặn Hidaka ngồi chờ ở sofa, tôi vào phòng bên cạnh.

Ngăn trên cùng của kệ sách có xếp tám cuốn vở kẻ ngang cũ. Tôi rút một cuốn từ trong đó ra. Đúng lúc đó, Hidaka thình lình bước vào.

“Tôi đã nói chờ rồi mà!”

Tôi nói vậy nhưng cậu ta chẳng ừ hử gì, giật lấy cuốn sổ từ tay tôi, lật lật xem lướt bên trong. Tiếp theo đó, cậu ta hướng ánh mắt sang kệ sách và ngay lập tức lấy toàn bộ số vở còn lại ra.

“Mánh khóe cỏn con.” Cậu ta cười nhếch mép nói. “Cuốn cậu lấy chỉ có mỗi bản thảo Đốm lửa tròn. Định đưa tôi cái đấy cho xong chuyện sao?”

Tôi bặm môi, cúi đầu.

“Mà sao cũng được, tóm lại để tôi giữ toàn bộ mấy cuốn này.”

“Hidaka.” Tôi ngước mặt lên nói. “Cậu làm vậy mà không thấy xấu hổ sao? Cậu đã cạn kiệt tài năng đến mức phải mượn cả thứ người khác viết thời sinh viên sao?”

Đây là đòn tấn công mạnh mẽ nhất mà tôi có thể làm được vào lúc ấy. Tôi chỉ muốn gây tổn thương cậu ta được chừng nào hay chừng đấy.

Và dường như những lời đó có hiệu quả. Cậu ta trừng tôi với đôi mắt đỏ ngầu và tiến đến nắm cổ áo tôi.

“Không biết nhà văn là người thế nào thì đừng có to mồm!”

“Tôi không biết, nhưng có thể nói lời này. Nếu phải làm đến mức này thì nhà văn đúng là những con người đáng thương!”

“Vậy chứ ai đã có lúc ngưỡng mộ nhà văn?”

“Tôi không còn ngưỡng mộ nữa!”

Tôi nói vậy thì cậu ta thả tay ra. “Vậy là đúng đắn.” Cậu ta bỏ lại một câu đấy và định rời khỏi phòng.

“Khoan đã. Để quên này.” Tôi lấy cái phong bì chứa hai triệu yên và đưa cho cậu ta.

Hidaka nhìn phong bì rồi nhìn mặt tôi, nhún vai cầm lấy.

Sau đó chừng hai, ba tháng trôi qua, truyện dài kì của Hidaka bắt đầu được đăng trên tạp chí nọ. Tôi đọc và phát hiện ra nó được lấy từ một bản thảo trong mấy cuốn vở lần trước. Nhưng lúc này tôi đã bỏ cuộc, hay có thể nói đã chuẩn bị tinh thần ở một mức nhất định nên không sốc lắm. Vì tôi đã từ bỏ ý định trở thành nhà văn, nên thậm chí còn nghĩ dù bằng hình thức nào đi nữa, nếu được độc giả đón nhận câu chuyện mình nghĩ ra thì biết đâu như vậy cũng tốt.

Như lúc trước, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận điện thoại của Hatsumi. Cô ấy không ngừng nói những lời khinh miệt chồng mình và xin lỗi tôi. Thậm chí còn nói thế này.

“Nếu anh Nonoguchi thấy tự thú với cảnh sát về việc đã định giết người tốt hơn, vậy đừng lo nghĩ cho em. Nếu cùng với anh Nonoguchi thì em luôn sẵn sàng chịu phạt bất cứ lúc nào.”

Hatsumi hiểu tôi ngoan ngoãn nghe lời Hidaka là vì không muốn kéo cô ấy vào. Nghe những lời ấy, tôi hạnh phúc đến rơi nước mắt. Tôi cảm nhận được dù không còn gặp mặt, trái tim chúng tôi vẫn kết nối với nhau.

“Em không cần phải suy nghĩ đến mức đấy. Anh sẽ làm gì đó. Chắc chắn sẽ có lối thoát mà.”

“Nhưng, em thấy có lỗi với anh…” Bên kia đầu dây, cô ấy khóc.

Tôi tiếp tục nói những lời an ủi nhưng thật tình tôi không biết từ nay về sau phải làm sao. Nói là chắc chắn sẽ có lối thoát, nhưng tôi cảm nhận được trọn vẹn sự sáo rỗng trong những từ ngữ đó.

Mỗi lần nhớ lại chuyện khi ấy, tôi đau khổ tột cùng vì hối hận. Tại sao lúc đấy tôi không nghe lời cô ấy? Tôi tin rằng nếu hai người tự thú thì cuộc đời sau đó của chúng tôi chắc chắn đã khác hẳn. Ít nhất thì tôi đã không mất đi thứ quý giá nhất trên đời.

Chắc cậu đã hiểu tôi đang nói về việc gì rồi nhỉ? Đúng vậy. Tôi đang nói về cái chết của Hatsumi. Cả đời này tôi không thể quên được cái ngày như một cơn ác mộng ấy.

Tôi biết về vụ tai nạn khi đọc báo. Do cô ấy là vợ của một nhà văn ăn khách nên bài báo có phần lớn hơn những vụ tai nạn giao thông thông thường.

Tôi không biết cảnh sát đã điều tra thế nào, nhưng có vẻ báo chí không hề nghi ngờ việc đó là tai nạn đơn thuần. Sau đó tôi cũng không nghe nói có gì thay đổi về kết luận tai nạn. Nhưng từ khi biết về sự việc này, thì tôi đã biết chắc đó không phải là tai nạn. Cô ấy đã tự mình chấm dứt sinh mạng. Có lẽ tôi không cần phải viết về động cơ.

Nghĩ lại, có lẽ người khiến cô ấy chết là tôi. Nếu tôi không đánh mất lý trí, không đòi giết Hidaka thì đâu xảy ra cớ sự này.

Có lẽ đấy là sự trống rỗng, trong suốt thời gian đó tôi là một người chỉ biết sống vậy thôi. Tôi thậm chí không có cả sức lực để tự sát theo cô ấy. Sức khỏe tôi cũng xấu đi, tôi thường xuyên nghỉ dạy.

Sau cái chết của Hatsumi, Hidaka vẫn tiếp tục công việc, không có gì thay đổi. Ngoài những tiểu thuyết lấy từ bản thảo của tôi, hình như cậu ta cũng công bố tác phẩm tự mình sáng tác. Tôi không rõ tác phẩm nào được đánh giá cao hơn.

Khoảng nửa năm sau cái chết của Hatsumi, tôi nhận được bưu phẩm từ cậu ta. 30 trang giấy A4 được in bằng máy đánh chữ đựng trong một phong bì lớn.

Ban đầu tôi nghĩ đó là tiểu thuyết. Nhưng đọc thử thì tôi hiểu ra đây là một thứ không thể tưởng tượng nổi. Sự kết hợp giữa nhật kí của Hatsumi và lời độc thoại của Hidaka. Phần nhật kí thuật lại kĩ càng quá trình Hatsumi rơi vào mối quan hệ đặc biệt với một người đàn ông tên N (là tôi), rồi cùng nhau âm mưu, lên kế hoạch giết chồng mình. Còn phần độc thoại của Hidaka bình thản miêu tả nỗi u sầu của người chồng không nhận ra được trái tim người vợ đang dần xa cách. Và vụ án giết người không thành đó xảy ra. Có thể nói cho đến đây là sự thật, nhưng từ đó trở về sau thì hoàn toàn là sáng tác của Hidaka. Hatsumi hối hận với sai lầm của mình nên cầu xin chồng tha thứ. Hidaka dành thời gian nói chuyện với cô ấy thật lâu và quyết tâm làm lại từ đầu. Nhưng mọi chuyện vừa mới bắt đầu thì Hatsumi gặp tai nạn giao thông. Thứ truyện kì dị này được kết thúc bằng cảnh đám tang cô ấy. Có thể người đọc sẽ đánh giá đây là một tác phẩm cảm động.

Tôi á khẩu. Nghĩ bụng đây là cái quái gì? Thế rồi tối đó, Hidaka gọi điện đến.

“Đọc chưa?” Cậu ta nói.

“Cậu có ý gì khi viết cái thứ đó?”

“Tôi định tuần sau giao cho biên tập viên. Có lẽ sẽ đăng trên tạp chí phát hành tháng tới.”

“Cậu làm thật sao? Làm vậy chẳng phải sẽ sinh chuyện lớn sao?”

“Có thể lắm.” Hidaka có vẻ rất bình tĩnh. Vì vậy tôi càng thấy ghê sợ.

“Nếu cậu cho đăng thứ này thì tôi sẽ nói toàn bộ sự thật đấy.”

“Nói gì?”

“Còn phải hỏi! Là chuyện cậu đã ăn cắp tác phẩm của tôi.”

“Ồ!” Cậu ta không hề bối rối. “Ai tin mấy chuyện đó hả? Cậu còn chẳng có chứng cứ.”

“Chứng cứ…?”

Tôi giật mình. Hidaka đã cướp đi chỗ vở ghi chép đó, không thể chứng minh việc đạo văn của cậu ta. Và tôi nhận ra. Rằng Hatsumi chết, tức nhân chứng duy nhất đã chết.

“Nhưng…” Hidaka nói. “Phần hồi kí này không nhất thiết phải công bố liền. Tùy tình hình mà tôi có thể hoãn.”

Tôi mơ hồ hiểu ra điều cậu ta muốn nói. Và đúng như dự đoán, cậu ta nói, “50 trang bản thảo. Nếu có tiểu thuyết cỡ đấy thì tôi sẽ giao cho biên tập viên thay vào đó.”

Rốt cuộc mục đích của cậu ta là đây. Cậu ta muốn tạo ra tình thế bắt buộc ép tôi phải trở thành tác giả ma bằng bất cứ giá nào. Và tôi không có cách nào để chống lại. Vì Hatsumi, tôi cũng không thể để cậu ta giao ra cái truyện như thế này.

“Hạn chót là khi nào?” Tôi hỏi.

“Cuối tuần sau.”

“Và đây là lần cuối cùng đấy nhé?”

Nhưng cậu ta không trả lời câu hỏi này của tôi.

“Vậy, khi nào xong liên lạc cho tôi.” Nói rồi cậu ta cúp máy.

Nghiêm khắc mà nói thì hôm đó là ngày tôi chính thức trở thành tác giả ma cho Hidaka. Kể từ đó, tôi viết tổng cộng mười bảy truyện ngắn và ba tiểu thuyết cho cậu ta. Những gì trong đĩa mềm cảnh sát thu được là những tác phẩm đó.

Có lẽ cảnh sát Kaga thấy thật kì lạ đúng không? Có thể cậu nghĩ phải có cách chống đối nào đó chứ? Nói thật lòng thì tôi đã mệt mỏi trong cuộc chiến tâm lý với Hidaka. Tôi dần dần nghĩ rằng chỉ cần nghe lời cậu ta viết tiểu thuyết thì lỗi lầm của tôi và Hatsumi sẽ không bị bại lộ, và như vậy sẽ thoải mái hơn. Và thật kì quái là hai, ba năm trôi qua, mối quan hệ của tôi và Hidaka trở thành mối quan hệ hợp tác tương đối tâm đầu ý hợp.

Có lẽ do bản thân không hứng thú với truyện dành cho trẻ em nên cậu ta đã giới thiệu tôi với nhà xuất bản chuyên làm sách văn học thiếu nhi. Nhưng cũng có thể là do có chút cảm giác tội lỗi với tôi. Có lần cậu ta nói thế này.

“Xong truyện dài lần tới, tôi sẽ giải phóng cho cậu. Giải tán cặp đôi.”

Tôi không tin vào tai mình. “Thật sao?”

“Thật. Có điều, cậu chỉ được viết truyện dành cho trẻ em. Đừng lấn sang sân của tôi. Hiểu chứ?”

Không phải nói quá chứ tôi ngỡ cứ như một giấc mơ. Cuối cùng cũng được tự do.

Sau đó một thời gian tôi mới biết đằng sau sự thay đổi của Hidaka là cuộc hôn nhân với Rie. Họ tính đến chuyện di cư sang Vancouver, và hình như Hidaka cũng định nhân cơ hội đó thanh toán mọi duyên nợ lâu nay.

Có lẽ đôi tân hôn ấy rất mong đợi ngày lên đường, nhưng tôi nghĩ mình còn mong hơn họ.

Và đến ngày hôm đó.

Hôm đó, tôi cầm theo đĩa mềm có chứa bản thảo Cánh cửa băng giá đến nhà Hidaka. Đó là lần cuối cùng tôi giao đĩa mềm trực tiếp cho cậu ta. Sau khi cậu ta đi Canada, chúng tôi sẽ gửi bản thảo bằng fax. Vì tôi không có máy tính để chia sẻ dữ liệu này nọ. Và khi truyện dài kì Cánh cửa băng giá này kết thúc thì mối quan hệ giữa chúng tôi cũng kết thúc.

Nhận đĩa mềm rồi, Hidaka hào hứng nói về căn nhà mới ở Vancouver. Tôi nghe cho có rồi cuối cùng đề cập đến việc của mình.

“Nhân tiện, thứ lúc trước có nói, cậu đã hứa hôm nay sẽ giao cho tôi.”

“Thứ lúc trước đã nói? Là cái gì vậy?” Chắc chắn không quên nhưng cứ phải né tránh như vậy là tính cách của Hidaka.

“Vở ghi chép. Mấy quyển vở lúc trước.”

“Vở?” Cậu ta giả bộ nghiêng đầu, sau đó mới gật gù. “À! Mấy quyển vở đó hả? Suýt nữa thì quên.”

Cậu ta mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra tám quyển vở cũ. Chính xác, đó là những quyển cậu ta đã cướp của tôi.

Tôi ôm chặt mấy quyển vở sau bao năm mới quay lại vào lòng. Vì tôi nghĩ chỉ cần có chúng, tôi có thể chứng minh việc đạo văn của Hidaka, tôi có thể ngang hàng với cậu ta.

“Cậu có vẻ hạnh phúc nhỉ?” Cậu ta nói.

“Ừ thì…”

“Nhưng tôi cũng có nghĩ rồi, mấy quyển vở đó thì có ý nghĩa gì?”

“Ý nghĩa? Đương nhiên là có rồi. Chúng có thể chứng minh nguyên mẫu mấy tiểu thuyết cậu đã công bố là do tôi viết.”

“Vậy sao? Nhưng cũng có thể giải thích ngược lại đấy. Tức cũng có thể cho rằng nội dung trong mấy quyển vở đó là những thứ viết lại khi đọc tác phẩm của tôi.”

“Cái gì…” Tôi thấy sống lưng mình lạnh toát. “Cậu định chối tội như vậy sao?”

“Chối tội ư? Tôi chối tội với ai chứ? Nhưng giả sử cậu cho người thứ ba xem mấy thứ đó, tôi cũng đành nói vậy thôi. Mà người thứ ba sẽ tin ai? Không, tôi không có ý tranh cãi với cậu về chuyện này. Nhưng tôi muốn nói cho cậu biết, nếu cậu cho rằng nhờ lấy lại được mấy quyển vở đấy mà cậu có lợi thế hơn tôi thì đó chỉ là ảo tưởng.”

“Hidaka!” Tôi trừng mắt nhìn cậu ta. “Tôi không làm tác giả ma nữa. Tôi sẽ không vì cậu mà viết…”

“Cánh cửa băng giá là tác phẩm cuối cùng chứ gì? Tôi hiểu mà.”

“Vậy tại sao cậu nói như vậy?”

“Không có lý do gì đặc biệt cả. Tôi chỉ muốn nói quan hệ giữa chúng ta sẽ không có gì thay đổi mà thôi.”

Nhìn Hidaka cười lạnh tanh, tôi đã tin rằng con người này không hề có ý muốn giải phóng tôi. Một lúc nào đó cậu ta sẽ lại tìm đến tôi để lợi dụng khi cần thiết.

“Cuốn băng và con dao ở đâu?” Tôi hỏi.

“Cuốn băng và con dao? Chuyện gì?”

“Đừng có vờ vịt! Là cuốn băng và con dao hôm đó.”

“Tôi bảo quản cẩn thận rồi. Ở nơi chỉ có tôi biết.”

Khi Hidaka nói thì có tiếng gõ cửa. Rie bước vào cho biết Fujio Miyako đến.

Đúng ra đó là người Hidaka không muốn gặp, nhưng cậu ta nói sẽ gặp. Chắc chắn vì muốn đuổi khéo tôi đi.

Tôi giấu cơn tức giận trong lòng, chào Rie và rời khỏi nhà Hidaka từ lối cửa ra vào. Trong ghi chép tôi viết cô ấy tiễn tôi đến tận ngoài cổng, nhưng đúng như cảnh sát Kaga đã chỉ ra, thật ra chỉ đến cửa ra vào.

Ra khỏi cửa, tôi vòng ra vườn và đi về phía phòng làm việc của Hidaka, sau đó nấp dưới cửa sổ lắng nghe cuộc trò chuyện của Hidaka và Fujio Miyako. Đúng như dự đoán, Hidaka tiếp chuyện nhưng lảng tránh vấn đề. Tiểu thuyết Vùng cấm săn bắt mà cô ấy đề cập toàn bộ do tôi viết, nên Hidaka không thể nói được gì cho rõ ràng.

Cuối cùng Fujio Miyako ra về với vẻ mặt bực bội. Không lâu sau đó, Rie cũng rời khỏi nhà. Sau đó nữa, đến lượt Hidaka cũng rời khỏi phòng. Hình như cậu ta đi rửa tay.

Cơ hội ngàn năm có một! Tôi nghĩ bụng. Và quyết định. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sẽ không thể thoát khỏi bàn tay ma của Hidaka.

May mắn là cửa sổ không khóa. Tôi âm thầm lẻn vào, đứng cạnh cửa chờ Hidaka quay lại phòng. Tôi nắm chặt trong tay đồ chặn giấy bằng đồng.

Tôi nghĩ không cần giải thích nhiều về đoạn sau. Ngay khi Hidaka vừa quay về phòng, từ phía sau tôi dứt khoát giáng một đòn vào đầu cậu ta. Cậu ta ngã lăn ra trong tích tắc. Nhưng tôi không rõ đã chết hẳn hay chưa. Do đó để chắc chắn, tôi dùng dây điện thoại siết cổ.

Đoạn sau thì đúng như suy đoán của cảnh sát Kaga. Tôi nghĩ đến việc dùng máy tính của cậu ta để tạo chứng cứ ngoại phạm. Thú thật đó là tiểu xảo tôi đã nghĩ từ trước, để dùng khi viết truyện trinh thám dành cho trẻ em. Cậu cứ cười đi. Đúng như từng con chữ, là cái bẫy để lừa trẻ con đấy.

Thế nhưng tôi vẫn cầu nguyện, mong sao hành vi phạm tội của mình không bị bại lộ. Đồng thời cũng mong sao cho vụ án giết người không thành mấy năm trước cũng không bị phát hiện. Cũng vì nguyện vọng đó mà tôi dặn Rie thông báo ngay cho tôi khi những cuốn băng Hidaka quay được gửi trả từ Canada đến nơi.

Nhưng cảnh sát Kaga đã liên tục khám phá ra những bí mật của tôi. Nói thẳng thì tôi căm thù năng lực suy đoán sắc bén đó. Đương nhiên tôi có ghét cảnh sát Kaga cũng chẳng làm được gì nhỉ.

Tôi đã viết ở đoạn đầu, việc khoét phần sách bên trong cuốn Dạ quang trùng và giấu cuốn băng chứng cứ trong đó quả thật đáng kinh ngạc. Tác phẩm Dạ quang trùng là một trong số ít những tiểu thuyết chính tay Hidaka viết, và cảnh nhân vật chính suýt bị vợ và người tình giết được viết trong đó, không cần nói cũng biết, được lấy từ nguyên mẫu vụ án đêm nọ. Chính vì nhận ra sự trùng hợp giữa nội dung đó với cảnh tôi đột nhập vào nhà từ cửa sổ mà cảnh sát Kaga đã tìm ra chân tướng của vụ án, tôi không khỏi cảm khái sự cố chấp của Hidaka.

Những gì tôi phải thú nhận đã hết. Tôi thực sự muốn giữ bí mật chuyện về Hatsumi nên đã không nói ra động cơ giết người. Xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cậu, nhưng mong cậu hiểu cho tình cảm của tôi.

Bây giờ thì tôi chấp nhận bất cứ hình phạt nào.

« Lùi
Tiến »