Amber mở cửa, leo lên bước hai bậc một, cô đang vội vàng muốn ngắm mình trong gương, tin chắc là mình đã thay đổi nhiều lắm. Lên tới thềm thì cánh cửa vụt mở mạnh, Morgan xuất hiện. Ánh sáng chiếu từ phía sau anh nên Amber không thể nhìn thấy vẻ mặt anh; nhưng qua giọng nói, cô biết anh đang lên cơn giận dữ. Anh hét lên:
- Bà từ đâu về? Bây giờ đã hai giờ sáng rồi!
Amber đứng sững lại, bất ngờ, nhìn thẳng vào mặt anh làm như anh là một kẻ quấy rầy xa lạ. Hất cằm lên một cách ngạo mạn, đi qua trước mặt anh cô không thèm nói một lời, anh nắm lấy tay cô kéo lại. Mắt anh lóe lên nguy hiểm, cô biết là cơn ghen của anh đã bùng dậy.
- Trả lời đi, đồ khốn kiếp! Cuộc trình diễn đã tan từ lúc mười một giờ! Cô làm gì từ đó đến giờ?
Trong một lúc khá lâu hai người đối mặt nhau, cuối cùng Amber bĩu môi kêu:
- Ái! Anh làm em đau quá!
Mặt anh giãn ra, sau một lát do dự, anh bỏ cô ra. Nhưng lúc cô lùi lại, một cái túi nặng từ trong bao tay rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Chỉ nghe tiếng kêu ấy cũng đủ biết là tiền. Cả hai người đều cúi xuống, khi Amber ngẩng đầu lên, cô thấy mặt anh đỏ bừng giận dữ, các mạch máu cổ phồng lên. Anh khẽ nói:
- Đồ con đĩ!
Đột nhiên anh nắm lấy hai vai cô, lắc mỗi lúc một mạnh cho đến lúc cô gần như muốn xỉu. Anh hét lên:
- Thằng nào? Cô đã ngủ với thằng nào? Nói ngay, không tôi vặn cổ bây giờ!
- Đừng anh! - Cô nói giọng van nài - nhưng khi anh vừa bỏ cô ra, tỉnh lại đến lượt cô nổi giận, nói thẳng vào mặt anh - Tôi ngủ với Hoàng Thượng. Thế đấy, anh bảo sao nào?
Vừa nói cô vừa xoa gáy. Anh sững sờ nhìn cô một lúc lâu, mắt trợn trừng, trước còn hồ nghi, rồi dần dần từng mức một, cô thấy hi vọng và lòng tin tắt dần trong anh. Anh nói qua hơi thở:
- Không đúng sự thực! Tôi không tin cô!
Cô đưa tay lên đầu, sửa lại bộ tóc bị xộc xệch, với một nụ cười tàn ác và bề trên:
- Thật à!
Nhưng anh đã tin, cô hiểu.
Không nói thêm một lời, anh quay đi, lấy cái áo khoác và thanh gươm đi ngang qua phòng. Trước khi đi ra, anh còn ném lại một cái nhìn đầy khinh bỉ và ghê tởm. Cô lạnh lùng dướn cặp lông mày lên đương đầu lại. Và, khi cánh cửa đã đóng lại rất mạnh, cô búng đầu ngón tay, nhẹ nhàng quay gót đi và chạy đến cái gương trong buồng ngủ.
Một người đàn bà vừa mới tình ái với Vua, chắc hẳn là không thể giống những kẻ phàm tục. Cô gần như chờ đợi thấy một ánh hào quang quanh đầu. Cô thất vọng vì điều đó không xảy ra, trừ có bộ tóc xộc xệch và những quầng đen trên mắt.
Cô tự nói với mình một cách đắc thắng: “Nhưng ta không phải như trước nữa. Bây giờ ta đã là một nhân vật quan trọng rồi! Ta đã được ngủ với Vua kia mà!”
Sáng hôm sau Amber đuổi Nan ra ngoài vì chị ta định đánh thức cô dậy, nằm sấp trên giường, cô tuyên bố là ngủ cho đã và người ta sẽ bỏ qua cho cô trong buổi diễn tập. Lúc tỉnh dậy thì đã trưa, cô ngáp, vươn vai và vứt những tấm chăn dày làm cô nóng nực đến khó chịu. Đột nhiên cô vớ lấy cái túi và dốc nó xuống gối để đếm lại số tiền bên trong.
Năm mươi livrơ, năm mươi livrơ làm tặng phẩm về một vinh dự lớn lao nhất có thể đem đến cho một người đàn bà như cô.
Trước khi đến nhà hát, cô mang số tiền đó gửi vào tiệm kim hoàn, do đó mãi đến hai giờ cô mới tới nhà hát.
Như cô đã đoán trước, tin cô đến làm chấn động: tất cả phụ nữ đều đồng thanh lên tiếng. Beck chạy lại ôm chầm lấy cô:
- Amber! Chúng tôi cứ tưởng bà sẽ không đến nữa! Nào, mau lên, kể cho chúng tôi nghe đi, chúng tôi muốn biết đến chết được! Người thế nào?
- Người cho bao nhiêu?
- Người nói gì?
- Người làm gì?
- Có khác với những người đàn ông khác không?
Đây là lần đầu tiên vua Charles cho đi tìm một nữ diễn viên, tình cảm của họ chứa đựng ghen tị cá nhân và tự hào nghề nghiệp. Nhưng họ đều tò mò.
Amber không để họ phải nài ép, trả lời tất cả các câu hỏi. Trước tiên cô tả căn phòng Edward Progers nơi cô được đón tiếp: Vua xuất hiện trong bộ quần áo ngủ bằng gấm, những con chó con mới đẻ nằm ngủ cạnh mẹ chúng trên một cái gối bằng nhung cạnh ngọn lửa. Cô kể cho họ nghe là Vua cũng tốt, cũng đáng yêu, cũng lịch thiệp như thể cô là bà lớn ở đỉnh cao nhất. Nhưng cô không nói thêm là suýt ngất vì sợ và cho mọi người biết là Người đã cho cô ít ra là một nghìn livrơ.
Sau cùng Beck hỏi trong lúc bà Scroggs giúp cô cởi quần áo:
- Khi nào thì bà lại trở lại đấy?
- Ô! Tôi nghĩ là cũng sớm thôi! Có thể là tuần lễ sau.
Cô cảm thấy đầy tự tin, vì, mặc dù mới ở với Người có một giờ, lúc ra về cô có cảm giác là, trong tất cả các phụ nữ, cô là người được Người thích hơn cả. Cô cũng không hề nghĩ là những phụ nữ khác cũng có thể có cùng một cảm giác ấy.
- Thế nào, vậy là lúc xong rồi bà mới đến hả?
Đó là tiếng nói của Tom Killigrew, lạnh lùng và chua chát lúc ông rẽ đám đông tiến lại gần chỗ cô. Amber ngạc nhiên nhìn ông và mỉm cười. Cô sẵn sàng cư xử như thường ngày, mặc dù tình hình của cô đã thay đổi, trong mọi trường hợp cho đến khi cô thấy chắc chắn hơn những người sau cô.
- Tôi đến hơi chậm một chút, - cô vừa đáp vừa chui đầu vào trong cái áo bà Scroggs đưa cho.
- Buổi diễn tập sáng nay hình như bà không đến thì phải?
Cô luồn cánh tay vào ống tay áo, bà Scroggs kéo đầu cô lại xuất hiện, cô đáp:
- Không! Nhưng chẳng hề gì cả. Tôi đã đóng vai đó hàng chục lần rồi, thuộc lầu, không cần phải diễn tập làm gì.
- Xin phép bà St. Clare, tôi là người quyết định lợi ích của buổi diễn tập. Tôi đã điều vai của bà sang bà Beck rồi, tôi tin chắc rằng bà có thể không cần diễn tập, mà đóng tốt vai trò của một gái điếm!…
Có tiếng cười nhạo. Amber liếc nhanh mắt nhìn Beck và thấy một ánh đắc thắng ranh mãnh trên bộ mặt chị ta. Cô toan nói rằng cô đóng vai của mình hoặc không đóng vai nào cả, nhưng sự thận trọng đã ngăn cô lại:
- Nhưng tôi biết rất rõ vai của tôi. Tôi đã thuộc lòng nó không cần diễn tập! Còn vai kia chỉ là một vai rất phụ.
- Có thể thế lắm, thưa bà! Nhưng những ai còn quan tâm đến chỗ khác nhiều hơn, cần phải bằng lòng với những vai phụ hoặc là không làm gì nữa!
Ông bầu quan sát xung quanh, những bộ mặt tươi cười hả hê sốt sắng, khó giấu được một niềm vui láu lỉnh, ông nói tiếp:
- … Và tất cả các bà nên nhớ lấy câu tôi vừa nói, trong trường hợp những người muốn hướng tới những đỉnh cao. Xin chào các bà!
Ông ta ra khỏi phòng.
Amber rất bực. Làm sao mà ông ta lại dám đối xử với mình như vậy? Nhưng cô tự an ủi là sẽ bắt ông ta phải trả giá một ngày kia. Ta sẽ cho rút môn bài của hắn, và đuổi hắn ra khỏi nhà hát, ta sẽ làm thế! Nhưng trước mặt những người khác cô đành chỉ khẽ nhún vai và bĩu môi nói:
- Chà! Điều đó thì làm gì được tôi nào! Ai thèm ở lại làm diễn viên?
Nhưng sau đó mấy ngày, vua lại cho gọi, nhưng cũng chưa làm dịu được nỗi bất hạnh của Amber. Cô đã tiếp tục đóng những vai rất tầm thường, và chờ đợi được mời một lần nữa. Không ai để cho cô quên là đang chờ được gọi tiếp. Những người phụ nữ khác, những diễn viên, những người hâm mộ lúc này đã tới phòng thay quần áo, châm chọc cô một cách xỏ xiên. Mỗi ngày họ lại trở nên hỗn xược hơn, và Amber chỉ còn biết trả lời bằng một cái cười gượng gạo hoặc tuôn ra vài câu nói hỗn, cô trở nên nản lòng, thất vọng và đau khổ. Cô tự nhủ, sau tất cả những lời huênh hoang cô sẽ chết vì xấu hổ nếu không được vua lại vời.
Mặc dù trong những ngày đầu của cơn ngây ngất cô đã tuyên bố là không thèm để ý đến Morgan nữa, bây giờ cô lại thấy nhớ anh. Một tuần lễ sau khi hai người bất hòa, Beck kể cho cô nghe là anh mới tặng một nhẫn kim cương cho bà Norris ở nhà hát đối địch, vẫn theo lời Beck, anh đã hứa sẽ sắm sửa cho bà ta nhà cửa đàng hoàng.
- Thật chứ? Tại sao lại kể cho tôi nghe? Mặc kệ anh ta muốn rắc kim cương cho tất cả những con ngỗng cái ở Whetstone Park thì cứ việc!
Tất cả cái đó chỉ là những lời nói khiêu khích. Dần dần cô nhận ra Morgan rất cần thiết cho hạnh phúc của mình hơn cô tưởng. Anh đã che chở cho cô chống lại bao nỗi bực mình. Ví dụ như bọn tự phụ nhãi ranh lê la trong hậu trường không bao giờ dám quấy rầy cô như chúng thường làm. Cô bỗng cảm thấy mình bị rơi vào một thế giới khắc nghiệt và trống rỗng, bị căm ghét và họ chỉ muốn làm hại cô. Ở đó không có lòng tốt và tình cảm, tất cả đều vui mừng trước nỗi đau khổ của cô, đều tán thưởng những nỗi nhục nhã của cô, đều châm chọc nỗi bực dọc của cô không giấu giếm được.
Cô tự oán trách việc đã quen biết Bruce Carlton để đến Luân Đôn.
Tuy vậy Nan vẫn cứ lạc quan, ngay cả mười ngày sau. Chị ta chỉ biết có một lý do: vua bận nhiều việc quá không có nhiều thì giờ để nghĩ đến bà chủ của mình.
- Thưa bà! - Nan nói, - việc chi mà phải như thế! Vua thì cũng phải có thời gian chứ!
Nhưng Amber không nghe mọi điều khuyên nhủ. Nằm sâu trong ghế bành gần ngọn lửa, cô thì thầm:
- Ôi! Đó chỉ là những lời hão huyền. Nan, em cũng biết rõ như chị, nếu Vua thích, đã cho người đến tìm rồi
Ngồi trên chiếc ghế bên cạnh Amber, Nan đang thêu những bông hoa trên một tấm vải satanh màu xanh tái, chị dùng nó để may chiếc váy trong cho chủ. Chị khẽ thở dài, không trả lời và đến lượt mình, chị cũng đã bắt đầu cảm thấy thất vọng. Nhưng mấy phút sau nghe có tiếng gõ cửa, chị đứng phắt dậy và reo lên một cách đắc thắng:
- Đó, nhà vua đấy!
Amber cho rằng đó là một người nào đó hâm mộ mình, hoặc lại là Hart và Kynaston và cô chỉ nghiêng mắt nhìn qua lưng ghế. Lúc Nan ra mở cửa, Amber thấy một thiếu niên mặc chế phục đầy tớ, cậu ta hỏi:
- Bà St. Clare?
- Chính tôi đây!
Cô chồm dậy và lao ra cửa.
- Cậu hỏi gì?
- Thưa bà, ông Progers sai tôi đến. Chủ tôi xin gửi lời trân trọng chào bà và xin bà cho biết bà có thể tới nhà ông chủ tôi để đợi vào hồi mười một giờ rưỡi đêm nay được không ạ.
Đó là sự thôi thúc của Hoàng Thượng!
- Được! Chắc chắn là tôi sẽ đến!
Cầm lấy một đồng tiền để trên mặt bàn, cô cho cậu bé và khi cậu ta đi rồi cô nhảy lên bá lấy cổ Nan reo lên:
- Ôi Nan! Người yêu ta. Người nhớ đến ta! Em có thể tin được không? Tối nay ta sẽ tới hoàng cung.
Cô đột nhiên dừng lại, cứng đơ người chào và nói: “Bà St. Clare? Chủ tôi gửi lời chào bà trân trọng và xin bà cho biết bà…”
Cô đi mấy bước nhảy trong phòng, cười thỏa mãn. Nhưng giữa một bước dập chân, cô đứng đột ngột, vẻ trịnh trọng:
- Ta mặc gì nhỉ?
Họ trao đổi với nhau sôi nổi, rồi kéo nhau sang buồng ngủ. Đồng hồ trên lò sưởi điểm chín giờ.
Lần này, hơn bao giờ hết, cô tin chắc là mình đã làm Người vừa lòng, một phần tính e lệ và lòng tôn kính đã biến đi, họ cười nói như những người bạn cũ; cô tự nhủ thầm: đó là một chàng trai hấp dẫn nhất mà cô đã gặp kể từ khi biết Bruce Carlton. Lúc cô ra về, như lần đầu tiên, Người nói:
- Chào em thân mến! Cầu chúa phù hộ cho em!
Cùng với lời chào nhà vua vỗ nhẹ lên mông cô và tặng một túi tiền đầy nữa. Nhưng lúc xe của cô chưa tới chỗ ngoặt đầu phố, một nhóm người cưỡi ngựa từ trong bóng tối lao ra. Trước khi Amber biết được việc gì xảy ra, thì Tempest đã bị ném xuống xe và Jeremiah nằm sóng soài dưới đất. Những con ngựa hí lên chồm hai chân trước. Amber còn chưa hiểu chuyện gì thì cửa xe đã bật tung, một người đàn ông lạ đeo mặt nạ nắm lấy tay kéo cô ra khỏi xe. Amber kêu lên, vùng vẫy tuy hiểu rằng có chống cự cũng vô ích. Người lạ mặt lay cô một cách tàn nhẫn và nói:
- Bà hãy im đi! Tôi sẽ không làm gì để bà phải đau đớn. Tôi chỉ cần cái túi tiền mà Hoàng Thượng vừa trao cho.
Amber tìm cách đạp hắn để bỏ chạy. Nhưng lúc cô cúi xuống để cắn vào tay hắn, hắn đẩy rất mạnh làm cô ngã ngửa xuống sàn xe và cô trông thấy, dưới ánh trăng, lấp lánh họng một khẩu súng ngắn.
- Đưa cho tôi cái túi kia, nếu không tôi sẽ giết. Tôi không có thì giờ!
Amber vẫn cứ lưỡng lự, hi vọng mơ hồ một sự cứu trợ từ bên ngoài, nhưng trông thấy khẩu súng, cô đành phải rút túi tiền ra ném cho tên cướp, hắn bắt lấy và cúi đầu chào. Nhưng trước khi cánh cửa xe đóng lại, cô nghe thấy một tiếng cười của một phụ nữ đắc thắng và một giọng nói vang lên:
- Rất cám ơn bà. Đức ông sẽ đánh giá cao lòng từ thiện của bà, tôi xin hứa là số tiền này sẽ được sử dụng vào việc có ích.
Cánh cửa xe đóng sầm lại và cô có thể nghe thấy tiếng vó ngựa phi như điên về phía hoàng cung.
Amber lặng người đi một lát, hoang mang: “Cái giọng này ta đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải!” Đột nhiên cô nhớ lại: “Giọng nói sắc sảo, khiêu khích, cùng là tiếng cười mà trước kia cô đã nghe thấy vào một buổi chiều trước cửa tiệm Hoàng Mạch… Đó là Barbara Palmer!”
Đó là lần cuối cùng của Amber tới Whitehall.
Nhà Vua như tất cả mọi người đều biết, yêu chuộng hòa bình và thích yên tĩnh, không gì có thể chiếm đoạt được của Người những thứ đó hơn là giọng lưỡi rắn độc của một người đàn bà ghen. May thay cho Amber, người ta nói đức Vua đã tuyên bố là người rất yêu mến bà St. Clare, nhưng chưa đến nỗi phải hy sinh mọi thú vui của Người. Chính điều này đã cứu Amber. Sau vài ngày tấn công cô kịch liệt, các “bạn” của cô mệt mỏi bỏ đi tìm một nạn nhân khác. Khoảng mười lăm ngày sau, cuộc sống trở lại bình thường. Tất cả mọi người, trừ Amber, đã quên là nhà Vua có vời đến cô.
Cô không quên và không tìm cách quên. Cô căm giận Barbara Palmer và quyết phục thù. Cô tự hứa: một ngày kia ta sẽ làm cho nó phải ân hận là đã sinh ra trên đời. Ta sẽ tìm cách hạ nó, dù đó là hành động cuối cùng của ta trên trái đất này. Cô thích thú tưởng tượng đến những đòn trả thù.
Một buổi tối cô phải tiếp đến hàng chục khách đàn ông và đàn bà. Họ ra về, cô cảm thấy lẻ loi,cô độc. Mặt bàn đầy bát đĩa, vỏ trái cây và những con bài bị xé. Không khí nặng mùi thuốc lá, bàn ghế lộn xộn.
Nan đang bắt đầu dọn dẹp, Amber đứng trước lò sưởi, váy vén lên để sưởi ấm hai cẳng chân, chợt có tiếng gõ cửa mạnh. Cả hai đều giật mình, nhìn nhau. Amber lo lắng chờ đợi, Nan ra mở cửa. Phải chăng… Phải chăng…?
Đại úy Morgan bước vào, cái áo khoác kị sĩ to tướng vắt trên vai, tay cầm mũ. Anh nhìn khắp phòng. Amber nhìn anh, năn nỉ với vẻ một đứa bé biết lỗi của mình. Cô quên là đã có lúc hi vọng, và chờ đợi sứ giả của Vua. Cô chạy lại, hai tay ôm lấy cổ anh:
- Morgan anh!
- Em Amber!
Anh nhấc bổng cô lên, hôn lên mặt, lên cổ cô và thốt lên tiếng cười giống như tiếng nấc:
- Trời! Gặp được em anh mừng biết bao!
Anh để cô xuống, nhưng vẫn ôm chặt cô trong tay, vuốt tóc cô anh nói tiếp:
- … Kho báu của anh! Anh không thể nào xa em được. Anh yêu em. Trời! Anh yêu em biết bao!
Nước mắt anh chạy quanh, Nan đứng sau anh vẻ xúc động vừa cười vừa khóc. Cả hai người đều quay lại nhìn chị và đột nhiên phá lên cười.
- Anh yêu! Vào đi chứ! Anh đóng cửa lại đi! Ôi! Có anh, em sung sướng biết bao! Sao! Anh đứng bên ngoài đợi mọi người ra về à? - Thấy anh gật đầu cô nói tiếp: - Nhưng anh đều biết họ cả mà! Tại sao anh không vào? Thật là đơn giản! Bên ngoài trời rất lạnh.
Anh lưỡng lự:
- Vì anh chưa dám tin chắc là em có để anh vào không?
- Ôi! Anh Morgan!
Cô cảm thấy xấu hổ nhìn anh, lần đầu tiên Amber nhận thấy anh tốt biết bao, độ lượng và dịu dàng, những giọt nước mắt lăn xuống gò má cô.
- Em yêu dấu! Sao em khóc! Trái lại, hôm nay phải là ngày vui mừng chứ! Em hãy nhìn cái này này…
Anh rút trong túi ra một cái hộp nhỏ, đưa cho cô.
Amber đỡ lấy từ từ mở ra. Nan cúi xuống để nom được rõ hơn. Khi cái nắp được mở ra, cả hai người phụ nữ đều rú lên vui mừng: đó là một viên hoàng ngọc tuyệt đẹp đặt trong một trái tim vàng gắn vào cái dây bằng vàng. Amber ngước lên phân vân vì món nữ trang đó chắc chắn rất đắt, cô nhẹ nhàng nói:
- Ôi! Anh Morgan, tuyệt quá… nhưng…
Anh phác một cử chỉ xua tan mọi nỗi lo ngại vẩn vơ của cô:
- Gần đây anh gặp khá nhiều may mắn trong chơi xúc xắc. Nan này, tôi cũng có quà cho chị đấy!
Nan mở cái hộp, thấy một đôi hoa tai bằng vàng có gắn những viên ngọc rất xinh. Chị vui mừng kiễng trên đầu ngón chân để hôn anh, vì anh cao hơn chị trên một piê, rồi chị đỏ mặt bỏ chạy vào trong phòng ngủ. Morgan gọi:
- Nan này! Bà chủ của chị và tôi rất cần được ở trong đó - Anh ôm Amber đi về phía cửa buồng ngủ - Xin lỗi Nan, chị đi ngủ chỗ khác! Đây là cơ hội đặc biệt!
Ngày tháng trôi đi nhanh, Amber sung sướng được nhiều người biết đến, cô cảm thấy mình rất nổi tiếng. Mùa đông lạnh một cách bất thường, tháng chạp, giêng và hai đều có tuyết và băng giá; nhưng rồi tuyết tan kéo theo bùn lầy và những mầm non của mùa xuân. Killigrew lại giao cho cô đóng những vai chính, cô rất bận với những bài học hát, bài nhảy và đàn ghi ta.
Đoàn diễn viên vào diễn trong triều, khi có vua Charles tới xem, Amber trông thấy Người chỉ đôi lúc ban cho cô một nụ cười. Theo dư luận đồn đại, Amber biết được là vua đã ít chú ý đến bà Castlemaine mà đang say mê Stewart. Tuy nhiên, Vua vẫn chưa thuyết phục được những mối lo ngại của người đẹp. Một số người cho rằng Stewart là một con ngốc, trái lại một số khác cho là một người khôn khéo, đã chinh phục được trái tim khinh bạc của Vua, điều đó không còn nghi ngờ nữa. Đối với Amber, Vua say mê ai cũng mặc, miễn không phải là Barbara Palmer.
Vào giữa tháng hai, Amber một lần nữa thấy mình có mang. Sau khi dè dặt báo tin cho Morgan, cuối cùng cô phải đi tìm bà Fagg, bà cho cô một liều thuốc. Amber uống thấy khó chịu, phải nằm mất gần một tuần lễ. Morgan như phát điên khi hay tin này và yêu cầu cô phải kết hôn với anh ngay.
- Amber, tại sao em không đồng ý? Em nói là em yêu anh kia mà?
- Anh Morgan, em yêu anh, nhưng…
- Nhưng sao?
- Nếu Luke…
- Hắn không trở về nữa đâu, em cũng đã biết rõ như anh. Vả lại nếu điều đó xảy ra, cũng chẳng có gì quan trọng cả. Anh có thể hoặc giết hắn, hoặc nhờ một người nào đó trong triều hủy bỏ cuộc hôn nhân đó. Gì thế Amber? Cuối cùng anh có cảm tưởng là em bắt anh phải chờ đợi với hi vọng Vua lại cho vời em đến. Có đúng thế không?
Cô ngồi trên giường, xanh xao, ốm yếu và thất vọng, mắt nhìn vào chốn hư không.
- Không, anh Morgan ạ, không phải thế đâu. Anh biết đấy.
Cô nói dối, vì cô vẫn hi vọng; tuy vậy cô cũng tự xác định là nếu cô không lấy Morgan, trong tương lai cô sẽ phải hối hận. Dù phải rời bỏ sân khấu cô cũng chẳng cần, làm diễn viên đến nay đã được một năm rưỡi rồi mà cô chưa thấy mình thu được gì. Sinh nhật lần thứ mười chín của cô đã được một tháng, ngày tháng cứ trôi đi. Tương lai của cô…? Cô yêu Morgan, đó là sự thật, nhưng hình ảnh Bruce Carlton cùng những tham vọng về một cuộc sống vinh quang và sôi động luôn thôi thúc cô.
Cô nói tiếp:
- Anh hãy để cho em suy nghĩ vài ngày nữa, anh ạ.
Con trai cô sắp lên hai vào ngày 5 tháng 4 này, ngày đó không được tự do, cô sẽ đến thăm con vào ngày mùng một và mang cho con những món quà mà cô đã mua.
Cô đi vào lúc bảy giờ, trời vẫn còn tối. Từ trên các mái nhà, những giọt nước mưa đêm vẫn còn nhỏ. Morgan âu yếm hôn cô và nói:
- Mười hai giờ nữa mới được gặp em. Chúc em đi đường may mắn và hôn hộ anh chú nhỏ nhé!
- Sao! Cám ơn anh!
Niềm sung sướng ánh lên trong mắt Amber, nói chung Morgan không biết những chuyến đi ấy, anh làm ra vẻ không biết cô có đứa con; nhưng từ khi cô có vẻ đồng ý lấy anh, chắc là anh đã quyết định phải có thái độ tốt với cậu con riêng tương lai.
Sau khi hôn lại cô một lần nữa, anh giơ tay ra hiệu thân ái với Nan và đi ra. Amber nhẹ nhàng đóng cửa lại, đứng tựa lưng vào tường, mỉm cười:
- Nan ạ! Có lẽ tôi sắp lấy anh ấy đấy!
- Trời ơi! Thế là đúng quá rồi, thưa bà! Em chưa thấy một người đàn ông nào tốt và đẹp trai hơn ông ấy. Ông yêu bà quá chừng làm cho em phải đau khổ thay cho ông. Em biết ngay là cuối cùng rồi thế nào bà cũng bằng lòng!
- Phải, - cô thú nhận. - Tôi tin là tôi sẽ được sung sướng; nhưng…
- Nhưng sao kia ạ?
- Nhưng sẽ chỉ có thế!
Nan nhìn Amber vẻ xa lạ, chị không thể nào hiểu nổi:
- Trời ơi! Thưa bà, bà còn muốn ai khác nữa kia ạ?
Một lát sau thầy giáo dạy hát đến, sau đó đến thầy dạy nhảy điệu mơnuyê, một điệu mới của Pháp đang làm quần chúng say mê. Trong lúc đó Jeremiah đi đi lại lại trong phòng, chuyển nước nóng vào để bà chủ tắm. Amber tự nhủ, như thường lệ, cuộc sống thật tuyệt diệu, cô còn chưa muốn rời bỏ bồn tắm đầy bọt xà phòng vì nó thú vị quá, bỗng có tiếng gõ cửa. Cô vội bảo với Nan:
- Ra nói tôi không có nhà.
Cô không muốn ai quấy rầy mình trong khi đang trù tính mọi kế hoạch.
Một lát sau Nan trở lại nói:
- Thưa bà, đó là ngài Almsbury!
- Ồ tốt lắm, mời ngài vào!
Suốt vụ thu vừa qua Almsbury không ở lại lâu trong thành phố nhưng lại vừa mới xuất hiện cho kỳ họp mùa xuân của Quốc hội; anh vẫn thường lại thăm cô luôn, mặc dầu anh chưa bao giờ cho cô tiền. Nhưng Amber không quan tâm, vì cô rất mến anh. Cô hỏi tiếp:
- Ngài đi một mình thôi chứ?
- Thưa không, cùng đi với một người nữa.
Mắt Nan trợn tròn đầy ý nghĩa, vì chị ta lúc nào cũng bị những người đàn ông làm cho xúc động.
- Đưa các ông ấy vào phòng khách. Tôi sẽ xong ngay thôi.
Cô đứng lên và lấy khăn lau mình. Từ buồng bên cạnh vẳng đến tiếng đàn ông: thỉnh thoảng Nan lại tặc lưỡi hoặc phá lên cười vui vẻ, Amber luồn người vào trong một cái áo ngủ bằng satanh xanh, cài một cái lược lên bộ tóc còn ướt, đi đôi giày vải vàng, rồi tiến về phía phòng khách. Mở cho ngực áo hở to ra nữa, cô mở cửa buồng.
Almsbury đang đứng tựa người vào trước lò sưởi đang mỉm cười với Nan và Bruce Carlton.