Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8360 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XII -

Một giờ sau Bruce đến tìm Amber.

Chàng đi vào rất nhanh khi Nan vừa mới mở cánh cửa; bộ mặt chàng tối sầm khi thấy Amber từ trong phòng ngủ chạy ra.

- Anh Bruce, có gì xảy ra thế?

Chàng đưa cho cô một tờ giấy gập làm bốn, dấu gắn xi đã mở:

- Cô đọc đi! Người ta vừa mới mang đến nhà Almsbury cho tôi đấy!

Amber cầm lấy, đọc:

“Thưa ông. Ông vừa mới làm nhục tôi, một cái nhục mà không một người thượng lưu nào có thể chấp nhận được của một người khác. Ngày mai tôi sẽ gặp ông vào lúc năm giờ sáng ở Marrowbone, nơi Tyburn gặp đường cái. Ông mang gươm theo. Nếu không tôi sẵn sàng gặp ông sớm nhất mà ông có tin cho tôi biết. Chào ông.

Đại úy Morgan”

Nét chữ như bị cạo và ngòi bút đã để chảy mực nhiều chỗ, làm bẩn cả trang giấy.

Trong cơn tức giận, Morgan đã quên mất cả một số thủ tục trong trận đọ gươm, vì theo tập quán, việc chọn vũ khí và địa điểm đấu thuộc người bị thách thức. Anh cũng không nói gì về người làm chứng, một hoặc hai, thường do hai địch thủ chọn, theo một cái mốt của Pháp, nó đã làm cho trên một người bị toi mạng.

Amber đưa trả bức thư, hỏi:

- Thế nào?

- Thế nào! Cô chỉ nói có thế thôi à? Amber, cô phải biết rằng anh ấy sẽ mất chức và sẽ buộc phải đi đày. Và cũng có thể là anh ấy sẽ không trở về được nữa! Nếu cô không lo đến điều gì sẽ xảy đến cho anh ấy, thì ít ra cô cũng phải lo đến tương lai cho cô chứ! Tối nay cô sẽ gặp anh ấy và nói cho anh ấy biết là cuộc chạm trán ấy là lố bịch và phi lý.

Amber sững sờ, thấy mình bị xúc phạm, vì rõ ràng là chàng không hiểu chính cô là nguyên nhân gây ra cuộc đấu gươm ấy. Lòng tự ái bị thương tổn, cô tìm cách xúc phạm đến chàng để trả đũa, cô nhếch mép cười chế giễu:

- Ông làm tôi ngạc nhiên quá, thưa ngài Carlton!

Bruce nhìn cô và nheo mắt lại:

- Cô nói thế là nghĩa thế nào?

Amber khẽ nhún vai đáp:

- Tôi không ngờ một cuộc đấu gươm lại làm ông bối rối đến như vậy. Tôi tưởng rằng một tên cướp biển cũng biết tự vệ như một người đàn ông khác chứ?

Nan kêu lên và đưa tay lên che miệng, như muốn ngăn câu nói của chủ lại. Nhưng nét mặt Bruce tỏ vẻ khinh bỉ, bực mình:

- Tôi không sợ một cuộc đọ gươm và cô cũng đã biết rõ rồi. Nhưng tôi không muốn đấu với một người chỉ vì một lý do không chính đáng.

- Nếu ngài nói về tôi, thưa ngài Carlton, Morgan cho đó là một lý do chính đáng rồi.

- Cô hãy nói cho anh ấy biết cô đã có một đứa con với tôi, rồi cô sẽ thấy anh ấy xử trí ra sao.

- Anh ấy biết rồi và muốn đấu với ông. Dù sao thì tôi cũng chẳng biết anh ấy đã đi đâu rồi. Nếu ông không muốn đấu với anh ấy, ông chỉ việc xin lỗi anh ấy.

Cô quay lưng đi, nhưng cô không để lộ một nét sợ hãi trên mặt mình. Không nói một câu, Bruce quay gót ra khỏi buồng, cái áo khoác dài của chàng phất phơ sau lưng.

- Ôi, thưa bà! - Nan thất vọng kêu lên - Sao bà lại làm thế?

- Tôi không cần. Ông ấy tưởng tôi phải chạy theo van nài đấy!

- Nhưng không phải vì ông ấy sợ đâu. Bà cũng biết rõ rồi!

Bực mình, Amber đá vào một chiếc ghế đẩu và đi vào trong phòng ngủ đóng sầm cửa lại. Cô đi đi lại lại trong phòng, bực mình với Bruce, với Morgan, với bản thân, với tất cả mọi người. “Quỷ nó bắt hết bọn đàn ông đi!” Cô tức giận nghĩ vậy và ném bỏ quần áo ra tứ phía, lên giường nằm, mặc dù cô biết là không thể nào ngủ được. Một giờ sau, lúc Nan vào, Amber vẫn còn thức, quay mình bên này lại sang bên kia, nhưng cơn giận của cô đã qua và nỗi lo lắng lại đến. Viễn cảnh của cuộc đấu gươm không làm cô bối rối, vì mặc dù đã bị luật pháp cấm đoán, nó vẫn hàng ngày diễn ra, và bọn thanh niên xốc nổi đấu với nhau chỉ vì một lý do cỏn con.

Vậy là Amber không sợ họ đấu với nhau. Thực tế là cô lại thấy tự đắc và gần như thỏa mãn, hoặc ít ra cũng đã được như vậy nếu thái độ của Bruce kém miệt thị hơn, vì cuộc đấu gươm thường không gây ra tử vong, và dừng lại khi có đổ máu. Nhưng cô lo sợ về hậu quả của nó đối với mình.

Nếu lần này Morgan không tha lỗi cho cô? Nếu anh ấy bị rời khỏi đất nước để không bao giờ trở về được nữa? Vậy cô sẽ ra sao? Cô không còn một ảo tưởng gì về số phận dành cho một người phụ nữ ở trong thành phố Luân Đôn vào thời kỳ phục hưng. Cô biết là mình có nhiều hy vọng tìm được một người đàn ông yêu cô, như Morgan. Vì tình yêu chân chính không phải là cái mốt của thời đại và, không có nó, một người đàn ông không có trách nhiệm và người đàn bà không quyền hạn.

“Vậy ta phải có ý kiến gì chứ! Cô bực mình tự hỏi. Ta có Morgan, và ta cũng có cả Bruce, thế mà bây giờ…”

Nhưng rồi cơn giận dữ của cô lại đổ lên đầu Bruce. Quỷ nó tha chàng đi! Bao giờ chàng cũng chỉ làm cho ta đau buồn. Nghe thấy bước chân rón rén của Nan trong bóng tối, cô nói:

- Nan, nếu em cần thì đốt một ngọn nến lên; chị không tài nào ngủ được.

Nan đi sang phòng bên rồi trở về với ngọn đèn nến đã thắp, và đốt thêm mấy ngọn nữa treo ở tường, còn Amber thì lùa sâu hai bàn tay vào mớ tóc của mình.

- Trời ơi! Nan ơi! Chị phải làm gì bây giờ?

Nan đang cởi quần áo, nói qua tiếng thở dài:

- Thưa bà, nói thật ra, em chẳng biết làm thế nào. Chúng ta đang ở trong một đường hầm không lối thoát.

Cả hai nhìn nhau bối rối. Cuối cùng Nan tắt nến rồi nằm xuống bên cạnh chủ cùng nhau nói chuyện, không một ai buồn ngủ cả. Mãi rồi Nan cũng nhắm được mắt còn Amber vẫn tiếp tục cựa quậy: cô nghe thấy người tuần đêm đi qua hàng giờ: một giờ, hai giờ, ba giờ… Ta không thể nằm đây hàng giờ để cuộc đời bị đe dọa, cô tự nhủ và đến khi cô nghe thấy tiếng: “Thưa các ông các bà, cầu trời phù hộ cho mọi người một ngày tốt lành! Đã quá ba giờ rồi và buổi sáng sẽ đẹp trời!” Cô tung chăn lên và lay Nan dậy:

- Nan! Dậy đi! Đứng lên! Chị đi đến Marrowbone đây!

- Trời ơi! Thưa bà, thế mà em cứ tưởng cháy nhà!

Amber mặc quần áo rất nhanh, nhưng cẩn thận, cô nhận thức thấy mình sắp đi đến một giai đoạn bi thảm nhất trong đời và cô muốn được chuẩn bị kỹ. Cô trang điểm bộ mặt, đặt vài cái nốt ruồi, chải tóc và để cho nó rủ xuống thành từng mớ trên vai.

Trong lúc Jeremiah đi thuê bốn con ngựa cưỡi, Amber uống một chút cà phê do Tansy pha, cảm thấy ngon. Lúc Jeremiah trở về thì đã quá bốn giờ, họ lên đường ngay, Amber và Nan, kèm sau là Jeremiah và Tempest. Trời đã bắt đầu sáng, nhưng sương mù dày đặc che lấp cả hình dáng những ngôi nhà, những cây cối, rất khó nhìn. Amber bực mình vì độ ẩm sẽ làm hư mất bộ áo đang mặc.

Nhưng rồi cô thôi ngay không nghĩ đến vẻ ngoài của mình nữa, càng đi, cô càng thấy lo lắng thêm.

Họ phải đi mất hai mươi phút mới tới được chỗ dòng suối Tyburn chảy dưới một cái cầu đá nhỏ, về phía đông lờ mờ nhận thấy có một nhóm người và ngựa, nửa lấp mình trong một bụi cây. Lập tức cho quay ngựa lại, Amber tiến đến chỗ đó. Chẳng bao lâu cô đã phân biệt được Bruce và Morgan, Almsbury, đại tá Dillon mà cô biết qua, còn hai ông nữa, có lẽ là thầy thuốc. Chỉ một mình Bruce và Morgan đã bỏ áo khoác để cho thấy họ không mang áo giáp.

Thấy có tiếng vó ngựa, tất cả đều quay lại, những cuộc hội họp như vậy bị cản trở không phải là hiếm. Nhưng, khi Amber ghì cương lại thì họ hiểu ngay. Bruce quay mặt đi, nhưng không đủ nhanh để giấu vẻ bực bội chán ngán lộ trên nét mặt chàng. Còn Morgan trái lại, hãi hùng nhìn cô. Cô kêu lên:

- Ôi! Anh Morgan yêu quý! Cám ơn trời, em đã tới được kịp thời! Anh không nên đánh nhau, không nên, anh Morgan! Vì tình yêu em, xin anh đừng đánh nhau!

Liếc nhanh mắt, cô thấy Bruce đang nhìn mình với nụ cười nửa miệng. Tức đến phát điên, cô tìm cách xúc phạm chàng:

- Anh không có một lý do gì để mà đấu gươm cả, anh Morgan! Em có thiết gì đến hắn hơn chú Cuội trên mặt trăng đâu!

“Thế đó!” Cô tự nhủ một cách man rợ và ném cho chàng một cái nhìn thù hằn mà chàng đối phó lại bằng sự khinh miệt lạnh lùng.

Nhưng khi cô nhìn lại Morgan thì anh ta đã hoàn toàn lấy lại được bình tĩnh, rất tự chủ, không dấu hiệu nào còn lại của cơn giận đến điên cuồng đã ám ảnh anh. Mải miết với những ý nghĩ riêng của mình, Amber làm sao hiểu được cái bề ngoài điềm tĩnh ấy giấu giếm một quyết định chết người, căng thẳng đến rung lên như lưỡi thép mỏng anh đang cầm trong tay. Mù quáng, cô tưởng có thể đưa anh đến đâu tùy ý. Anh nói:

- Amber, em không nên đến đây. Vị trí của người phụ nữ không phải là ở đấu trường. Em về nhà đi!

Anh quay lưng, đi về phía những người kia.

- Morgan! - Cô kêu lên, thật sự lo lắng.

Vì Jeremiah vừa giúp cô xuống ngựa, cô vội chạy ngay đến nắm lấy cánh tay anh, nói tiếp:

- Morgan! Em không muốn anh đánh nhau. Em không muốn đâu! Anh nghe thấy chưa?

Không nhìn, không trả lời, anh gỡ tay cô ra và tiếp tục đi. Amber không chịu, nhưng Almsbury can thiệp vào và giữ cô lại:

- Thôi nào, về đi em! Em làm trở ngại mọi người ở đây.

- Nhưng em không thể để cho họ đánh nhau.

- Amber, vì tình yêu Chúa! - Almsbury quát lên - cô phải đứng lại đây, không được nhúc nhích nữa!

Chán ngán, Amber đứng lại, im lặng. Bruce và Morgan đã rút kiếm ra và nói nhỏ với Almsbury và người sĩ quan kia. Cuối cùng Almsbury nhún vai và rút lui. Dillon cầm một cái khăn tay trắng và đánh dấu vị trí của mỗi đấu thủ. Almsbury cau lông mày lại.

- Gì thế? - Amber lo lắng hỏi. - Việc gì đã xảy ra thế?

- Bruce muốn rằng đợt đổ máu đầu tiên sẽ được người ta coi như là sự việc được thanh toán, nhưng anh chàng quý phái vô địch của cô sẽ chỉ tuyên bố thỏa mãn khi một trong hai đấu thủ phải chết.

- Chết! Nhưng anh ấy hoàn toàn điên rồ! Không thể thế được. Tôi không cho phép anh ấy được thế!

Cô toan lao lên:

- Morgan!

Nhưng Almsbury vội nắm được cánh tay cô giữ lại.

- Đứng lại, đồ ngốc! Đấu kiếm có phải là trò chơi trẻ con đâu! Câm ngay mồm đi, nếu không tôi tống cổ về nhà bây giờ. Cô không có việc gì làm ở đây cả!

Thất vọng, cô tuân theo và giữ hoàn toàn lặng yên. Hai đấu thủ đã đứng đối diện nhau, rất vững vàng, bắt chéo hai thanh kiếm và đại tá Dillon giơ cái khăn tay trên đầu họ.

- Chuẩn bị - Morgan và Bruce cùng nói.

- Chuẩn bị!

Đại tá Dillon hạ cái khăn tay xuống.

Cả hai đều nhanh nhẹn, dẻo dai, uyển chuyển, những tay gươm ngoại hạng. Theo kiểu Anh thì chém hơn là đâm như kiểu Pháp; và cả hai ở tầm cỡ không để cho nhau lợi dụng được. Tuy nhiên Morgan chiến đấu một cách điên cuồng; rõ ràng anh có ý định giết hoặc bị giết, trong khi đó thì Bruce giữ thế thủ bảo vệ mình chứ không tìm cách làm cho địch thủ bị thương.

Amber không rời mắt khỏi hai người. Cổ họng cô khô lại và ngón tay cô vò nát cái áo đang mặc. Nhưng tất cả nỗi lo lắng của cô là dồn cho Bruce, cô hầu như không biết đến địch thủ của chàng. Và khi mũi kiếm của Morgan xiên vào cánh tay phải của Bruce ngay gần vai làm cho một dòng máu vọt ra, cô kêu lên một tiếng và lao lên. Almsbury kịp thời giữ cô lại.

Bruce đã hạ thanh kiếm xuống, và Morgan không tận dụng lợi thế, cũng bắt chước như vậy. Máu chảy thành rãnh dọc theo cánh tay Bruce, làm đỏ cả áo sơ mi của chàng, cảnh tượng đó làm cho Amber kinh hoàng và hối hận. Cô rên lên:

- Ôi! Anh Bruce, anh bị thương rồi!

Morgan nghiến răng lại, nhưng Bruce làm ra vẻ không nghe thấy gì, chàng bảo với Morgan:

- Như thế này là ông thỏa mãn rồi chứ?

Tiếng kêu của Amber càng làm anh tức giận hơn. Morgan trả lời qua kẽ răng:

- Tôi chỉ có thể thỏa mãn được với cái chết của ông.

Amber kêu lên khiếp đảm làm cho mọi người phải quay lại nhìn cô, nhưng Almsbury đã đặt bàn tay anh lên miệng cô và đẩy mạnh:

- Nếu cô không im đi, cô sẽ làm cho anh ấy bối rối và sẽ bị giết.

Cuộc đấu lại tiếp tục; lần này không còn nghi ngờ gì nữa, Bruce đấu một cách nghiêm chỉnh và không giữ thế thủ nữa. Trong vài phút hai thanh gươm giao nhau và không một ai tận dụng được cả.

Rồi bỗng nhiên lại giao nhau và ghìm nhau. Trong một lúc rất lâu, hai đấu thủ đọ sức nhau, mồ hôi đầm đìa trên trán, mặt họ đanh lại. Cuối cùng, nhanh như chớp địch thủ không thể lường trước được, Bruce giằng thanh kiếm ra và cắm nó vào ngực Morgan, sâu đến nỗi mũi kiếm thòi ra phía sau lưng. Rồi chàng rút nó ra đỏ lòm những máu.

Morgan đứng lặng đi một lúc như bị sét đánh rồi từ từ phục xuống. Các thầy thuốc lao đến, Amber cùng chạy đến rồi quỳ xuống bên cạnh cái thân thể đang nằm bất động trên cỏ. Cổ họng bị thắt lại vì kinh hoàng, không gọi lên được tên anh, nhưng cô ôm đầu anh lên ghì vào ngực mình. Bỗng nhiên cô thốt ra một tiếng nấc đau khổ và dòng nước mắt chảy dài xuống má, cô rên lên:

- Ôi! Morgan, Morgan anh yêu dấu! Nói đi anh. Nói đi anh, em van anh đấy!

Cô phủ lên trán, lên thái dương, lên mi mắt anh những cái hôn nồng thắm.

Đằng sau cô, Bruce lấy cái khăn tay của Almsbury lau gươm rồi tra vào vỏ, cài thắt lưng lại. Theo tập quán thì thanh gươm của kẻ bại trận thuộc về người thắng trận, nhưng chàng không hề có một cử chỉ để chiếm lấy nó, những ngón tay của Morgan còn nắm chặt lấy đốc gươm. Người thầy thuốc của Bruce xé cái áo sơ mi ra để băng vết thương trong khi Bruce hai tay để lên háng quan sát nạn nhân của mình. Bộ mặt chàng ảm đạm, đắng cay, không có vẻ gì của kẻ chiến thắng.

Morgan cựa quậy như để tránh đau đớn, mặc dù anh ho và nhổ ra máu, vết thương của anh rất ít chảy máu. Amber khóc lóc thảm thiết, hôn lên mặt, vuốt tóc anh.

- Morgan, anh yêu dấu! Anh hãy nhìn em! Nói với em đi!

Cuối cùng anh mở mắt ra từ từ, nhìn thấy cô, anh phát một nụ cười yếu ớt:

- Amber, anh xấu hổ quá, em đã chứng kiến cuộc bại trận của anh.

- Ồ, anh Morgan! Điều đó có nghĩa lý gì đối với em! Em chỉ nghĩ đến anh thôi. Anh có đau lắm không?

Một rung động nhẹ trên mặt anh, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh, nhưng nét mặt đã giãn ra, anh ngước nhìn Amber:

- Không Amber ạ! Không đau lắm! Anh…

Nhưng anh ngừng lại để nhổ ra một cục máu to, nhắm mắt và đưa tay lên cổ họng như để ngăn dòng máu. Bruce mặc cái áo chẽn mà Almsbury đưa cho, nhìn Morgan một lần cuối cùng rồi cầm áo khoác lên, cùng với Almsbury và người thầy thuốc của mình, chàng tiến lại chỗ để ngựa.

Amber bỗng nhiên nhận thấy chàng ra đi. Cô liền nhìn thật nhanh vào Morgan, anh bình thản, hai mắt nhắm. Sau một chút lưỡng lự, cô khẽ đặt đầu anh xuống cỏ, rồi vội vàng đứng lên và chạy theo Bruce, khẽ gọi chàng sao cho Morgan không nghe thấy:

- Anh Bruce!

Bruce quay lại nhìn Amber, vẻ ngờ vực và bực bội. Chàng nói qua kẽ răng nghiến chặt, các góc mép run lên vì giận dữ:

- Ở đằng ấy có người đang chết, cô hãy quay lại với người ta!

Amber ngỡ ngàng nhìn Bruce một lúc, không thể nào tin được sự khinh bỉ và ghê tởm mà cô đọc thấy trên mắt chàng. Từ rất xa cô nghe thấy tiếng Morgan gọi tên mình. Một cơn giận dữ mù quáng tràn dâng trong cô, và, không suy nghĩ, cô giơ thẳng cánh tay tát một cái thật mạnh vào giữa mặt Bruce Carlton. Cô trông thấy cặp mắt chàng rực sáng khi bàn tay cô tới mặt chàng, nhưng cô đã chạy đi, đến quỳ xuống bên cạnh Morgan. Lúc này cặp mắt anh mở to, nhưng chúng đã bất động không còn nhìn thấy gì nữa; không còn thần sắc, anh vừa mới trút hơi thở cuối cùng. Và bàn tay anh đang nắm chặt, như muốn đưa lên mắt, một bức hình nhỏ của Amber mà cô đã tặng anh hồi năm ngoái.

« Lùi
Tiến »