Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8365 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XV -

Ngôi nhà Dangerfield nằm trong khu quý tộc cổ thuộc Blackfriars và được xây dựng hai mươi năm trước đây trên mảnh đất của một khách sạn lớn hồi thế kỷ XIV. Nó trải ra thành hình chữ H với hai cái sân, phía trước và phía sau. Tòa nhà cao bốn tầng và có tầng thượng, tầng trệt và tầng ngầm dưới đất dùng làm phòng làm việc và cửa hàng. Nhà xây bằng gạch đỏ, cân đối, nhiều cửa sổ với những ô kính nhỏ, nhiều lò sưởi. Ở góc Shoemaker Row, đối diện với Greed Lane, hàng rào sắt nhọn vây xung quanh. Ở những cổng ra vào lớn đều có người đứng gác suốt đêm ngày.

Xuống xe, trước tiên là những cầu thang kép dẫn lên lối đi chính của gác ba, Amber trố mắt ngạc nhiên.

Ngôi nhà lớn, đồ sộ, vĩ đại hơn cô tưởng. Hai trăm ngàn livrơ quả là một món tiền kếch sù hơn cô nghĩ. Cho đến lúc này cô mới chỉ coi Dangerfield như một ông già nhân hậu mà cô có thể bịp, nhưng lúc này do ảnh hưởng của ngôi nhà, cô cảm thấy hoang mang… sắp phải chạm trán với gia đình ông. Cũng mong muốn như ông, là được đón tiếp niềm nở.

Lúc họ dừng lại một lát bên ngoài, dưới trời mưa bụi tháng Hai, khi Samuel đang phân công bọn đầy tớ ra bốc dỡ hành lý thì một cửa sổ ở tầng ba mở ra và một người phụ nữ xuất hiện:

- Ba! Ba đã về rồi! Chúng con buồn quá vì ba đi vắng nhà lâu lắm rồi! Ba có khỏe không?

Chị ta nói mà không nhìn, hoặc làm ra vẻ không nhìn thấy một người đàn bà đứng bên cạnh ba mình.

Amber ngước mắt tò mò nhìn lên nghĩ thầm: “Chắc là Lettice”. Cô đã nghe nhiều đến Lettice, đến những người con khác nữa, nhưng nhất là về Lettice. Lettice lấy chồng đã từ mấy năm nay, sau khi mẹ chết đã trở về Blackfriars cùng với chồng con để quản lý nhà cửa. Không có chủ ý, Samuel đã tả con gái ông như một người phụ nữ quả cảm và có tính chỉ huy, làm cho Amber có ác cảm. Lúc này, Lettice không biết đến cô, coi cô không hơn gì một người con gái bụi đời.

- Ba khỏe lắm, - Samuel nói và rõ ràng là ông thấy bực mình về đứa con gái mất dạy của mình. - Thế còn cháu thế nào?

- Hai tuần qua nó lớn lắm, đúng là hình ảnh của John!

- Xuống đây Lettice, ba muốn gặp con ngay bây giờ.

Sau khi đã lạnh lùng liếc nhanh Amber, Lettice liền đóng cửa lại và biến ngay. Amber, Samuel theo sau là Nan và Tansy, trèo lên cầu thang, cánh cửa được mở ngay do một người da đen khổng lồ mặc một bộ chế phục đầy tớ rất đẹp. Mọi người đi vào một phòng lớn từ đó đi vào các phòng khác. Hai cái cầu thang rộng bằng gỗ chạm trổ, trên tường treo những tấm thảm. Không có gì là phù phiếm cả; một cảm giác bảo tồn quân bình toát lên từ cái ghế đẩu nhỏ bọc nhung hoặc từ một góc nhỏ chạm trổ. Thoạt nhìn người ta thấy ngay những người ở trong ngôi nhà này là những người điềm đạm và có học thức.

Họ rẽ sang trái và bước vào một phòng khách dài đến hơn trăm mươi piê, Samuel bực mình thấy ngay là mình đã mắc một sai lầm không suy tính. Vì trên lò sưởi treo một bức chân dung của ông và người vợ thứ nhất cách đây đã vài chục năm. Nó có ở đây đã từ lâu và ông đã quên. Nhưng Amber ngắm nhìn khuôn mặt quả cảm, mực thước và khô khan của bà Dangerfield đệ nhất, liền hiểu ngay tại sao sự chinh phục của ông Samuel lại khá dễ dàng, nhưng cô tự hỏi không biết gia đình ông có thấy như thế không.

Có những tiếng bước chân đằng sau, Amber quay lại, một hình dáng rất giống người đàn bà trong ảnh đang tiến lại phía mình. Trong một giây, cái nhìn của Lettice xoáy vào mắt của Amber, một cái nhìn sắc gọn và dữ tợn như dò hỏi, lên án, rồi quay về phía cha. Amber nhìn chị ta bao quát, có lẽ chị ta không biết cách ăn mặc, quá già dặn với cái tuổi ba mươi hai. Lettice mặc một cái áo dài đúng như kiểu mà Killigrew cho các nữ diễn viên mặc để đóng vai kẻ khắc khổ đạo đức giả, chỉ là một tấm vải đen tuyền, không có sóng, không trang điểm, với một cái cổ áo to tướng, măng sét trắng. Tóc chị ta màu đỏ hung sáng, núp dưới một cái mũ trùm hồ bột có dây; chị không đeo một đồ trang sức nào trừ một cái nhẫn có chạm kim cương. Amber đã cho mình là giản dị, bỗng thấy mình lòe loẹt, sáng ngời.

Samuel nắm cánh tay Amber:

- Em thân mến, xin giới thiệu đây là Lettice, con gái lớn của anh. Và Lettice, đây là vợ của ba.

Lettice kêu lên nghẹn ngào, mặt tái mét đi. Sau khi làm lễ Amber đã gợi ý với Samuel nên viết một bức thư báo tin cho gia đình biết trước khi họ về. Nhưng ông ta lại muốn dành bất ngờ cho gia đình, ông cho là thú vị.

Lettice câm lặng nhìn cha. Lúc sau chị ta quay lại nhìn Amber, với vẻ mặt hốt hoảng. Chị ta cũng nhận ra điều đó nhưng không sao cưỡng được; phản ứng bất ngờ của con gái làm cho Samuel bực mình. Amber đã chuẩn bị trước, mỉm cười và khẽ chào.

Một lúc sau Lettice mới mở được miệng:

- Vợ của ba? Nhưng ba… - chị đưa tay lên trán - Ba đã cưới rồi à? Nhưng trong những bức thư của ba… chúng con không… Ôi! Con bực mình lắm, con…

Chị ta quá thành thật, quá xúc động gần như đau đớn nên niềm kiêu hãnh lạnh lùng của Samuel tan biến, ông liền nắm lấy tay con gái.

- Con ạ, ba biết đây là một sự bất ngờ thực sự. Nhưng ba tin vào con để giúp ba nói với các em con. Hãy nhìn ba nào! Cười lên con, ba rất sung sướng và mong muốn rằng tất cả các con đều ủng hộ ba.

Lettice giấu mặt vào vai cha, cứ đứng như vậy một lúc lâu. Amber sốt ruột bực bội chờ đợi cơn mưa nước mắt. Nhưng cuối cùng Lettice đứng thẳng lên, hôn cha và mỉm cười:

- Con rất vui lòng thấy ba được sung sướng, thưa ba! - Chị vội quay đi - con đi chuẩn bị bữa ăn sáng.

Nói xong chị chạy biến.

Amber nhìn Samuel, thấy ông có vẻ lạ lùng và suy nghĩ nhìn theo con gái. Cô luồn bàn tay vào dưới cánh tay ông:

- Ôi! Samuel, con anh nó không thích em, không muốn cuộc hôn nhân này.

Ông quay lại nhìn cô thú nhận, dù trước đây ông không chấp nhận khả năng đó:

- Có thể. Nhưng Lettice lúc nào cũng hoảng sợ tất cả những gì là mới mẻ, mặc dù vào loại nào. Hãy chờ cho con nó hiểu em. Rồi nó sẽ mến em, không ai có thể cưỡng được điều đó.

- Ôi! Samuel, em mong như thế lắm. Em muốn tất cả bọn chúng đều yêu em. Em sẽ làm tất cả để được chúng quý mến.

Hai người đi lên phòng riêng, ở vào cánh tây nam của ngôi nhà, trông xuống sân sau và vườn. Phòng của họ là một dãy những buồng thông sang nhau, bày biện cùng một kiểu như những phòng còn lại của ngôi nhà. Chỗ nào cũng có những kỷ niệm về người vợ thứ nhất của Samuel, một bức chân dung khác trên lò sưởi, một cái tủ, hẳn là để đựng quần áo của bà ta và chắc là vẫn còn. Tất cả đều thấm nhiễm nhân cách của bà, Amber có cảm tưởng như bà vẫn còn đây và cô định bụng sẽ phải thay đổi một chút nơi đây.

Đúng giờ, đồng hồ vừa đánh một tiếng, Samuel và Amber bước vào phòng ăn. Trong phòng đã có đủ các nhân vật trong gia đình có mặt ở nhà. Khoảng ba mươi người đứng xung quanh một cái bàn lớn, có vài đứa trẻ, (theo thường lệ vẫn ăn trong phòng trẻ). Những gia đình đông đúc không phải là hiếm trong giới quý tộc giàu sang, bởi vì ở đó trẻ con không bị chết yểu cùng tỷ lệ với trẻ con nhà nghèo, những người vợ hoàn toàn nhàn hạ nên không cần phải đề phòng có con; đó là cách thức hiện hành của các bà lớn ở Whitehall và ở Covent Garden.

Lúc Amber và Samuel bước qua ngưỡng cửa, một đứa bé lớn tiếng hỏi:

- Mẹ ơi, đó là bà vợ ông đấy hả?

Mẹ nó phát một cái vào đít, sau đó lại xoa ngay để nó khỏi khóc.

Samuel không để ý đến việc đó và bắt đầu giới thiệu. Mỗi người, khi thấy gọi đến tên, đều tiến lại gần, cúi đầu nếu là đàn ông, làm một bái lễ hoặc hôn lên má Amber, nếu là đàn bà.

Những đứa trẻ cùng chào, đôi mắt mở to. Chỉ nhìn thấy chúng tò mò và sợ hãi cũng đủ hiểu chúng đã được những người lớn nói cho biết trước về tin ông Dangerfield lấy vợ.

Nhìn chung thấy mọi người đều tốt. Khuôn mặt tầm thường của Lettice nổi bật nhất. Có người con trai cả, cũng tên là Samuel, cùng với vợ và sáu đứa con, chồng của Lettice, tên là John Beckford cùng với tám đứa con; người con trai thứ hai tên là Robert, góa vợ cùng với hai con; con trai thứ ba, John cũng sống trong nhà với vợ và năm con, cả ba anh em cùng làm việc giúp bố. Rồi đến một cô con gái vừa mới về, sống ở nhà bên cạnh cùng với các con. Sau đó đến James cùng với vợ và hai con. Và để kết thúc ba cô con gái 15, 13, và 12 tuổi. Còn có những con khác, một sống ở nước ngoài, một học luật, một ở trường Oxford. Trong số con gái, một sống ở nông thôn, và một có mang lần đầu nên không về tham dự được. Amber nghĩ thầm:

“Trời ơi! Nhiều người như thế để mà chia nhau một cái gia tài! Và bây giờ lại thêm một người nữa!”

Tất cả mọi người đều được lệnh gọi là “bà”. Samuel chưa dám để lộ tên họ của vợ mình.

Sau đó là một đám đầy tớ bước vào phòng mang những cái mâm to bằng bạc đựng đầy thức ăn bốc khói nghi ngút thơm tho. Phòng ăn cũng trang trọng như những phòng khác trong nhà. Những chiếc ghế ngồi đều giải thảm, các bộ đồ bạc bày trong tủ buýp phê to bằng gỗ sồi chạm trổ, làm Amber ngạc nhiên mở tròn đôi mắt. Họ uống rượu bằng ly pha lê và ăn trong cái đĩa dẹt. Tuy nhiên, ở giữa những cảnh tráng lệ đó, họ lại mặc những bộ quần áo tầm thường không cầu kỳ, đen xám hoặc xanh thẫm, với những cái cổ áo trắng như những chú chim sẻ. Ruy băng, đăng ten, khuy giả, phấn và nốt ruồi đều bị cấm. Amber trong bộ áo bình thường bằng nhung đen cổ đăng ten, cô cảm thấy mình quá lộng lẫy, trông cô lộng lẫy thật sự. Cô chờ thái độ thù địch, không lấy thế làm ngạc nhiên, vì theo pháp luật nước Anh, một phần ba gia tài của người chồng thuộc về người vợ góa, có khi còn hơn nếu có một đứa con, đó cũng là ý định của Amber.

Nhưng mối ác cảm của họ còn có những lý do khác. Trước hết, họ không ưa Amber vì bố họ đã lấy cô, xuất phát từ đó, trong nhiều tình huống khác nhau, họ không thể có ý nghĩ tốt về cô. Mặc dù những cố gắng của cô, đối với họ vẫn rất xa lạ, rất khác nhau với ý nghĩa không tốt.

Sắc đẹp của cô, ngay cả khi không tô điểm, cũng đã quá rực rỡ đối với họ. Những người phụ nữ tin rằng cô không dịu dàng, không ngây thơ như cô có vẻ, tuy không bình luận, họ đều nhận thấy cô đẹp một cách nhục dục. Một người phụ nữ đứng đắn không có những cái nhìn xiên, và không mặc những quần áo hở hang. Tên của cô, họ thấy chướng vô cùng, họ đều có những cái tên cổ kính: Katherine, Lettice, Philadelphia, Susan.

Amber, tuy không muốn gì hơn là làm vui lòng gia đình nhà chồng, nhưng những khởi xướng của cô đều bị hiểu lầm và chỉ trích.

Tủ áo của cô đã treo đầy ắp, thế mà cô vẫn không ngừng mua những thứ mới, áo trí thức, áo măng tô cổ lông thú, bít tất lụa hàng lá, quạt, giày, bao tay và găng tay. Trong nhiều tuần lễ liền, chưa hề thấy cô xuất hiện trong bộ quần áo đã mặc rồi. Và cô đeo những đồ nữ trang, ngọc thạch, kim cương một cách vô tư như chúng chỉ là những đồ thủy tinh tầm thường. Bức chân dung của cô hơi mỉm cười trong một bộ áo đăng ten vàng thay chỗ cho bức của bà vợ thứ nhất của Samuel trong phòng khách. Phòng ngủ, nơi đó đã ra đời rất nhiều chú bé, được thay đổi hoàn toàn; những tấm rèm bằng gấm đỏ thêu vàng được treo ở các cửa sổ và ở giường ngủ. Một cái lò sưởi bằng cẩm thạch đen thay cho cái cũ; những tấm kính của Venice, những cái tủ và những bình phong sơn mài thay thế cho bộ đồ cổ kính bằng gỗ sến, rất Anh.

Nhưng họ rất có thể tha thứ cho cô những thứ ngông đó nếu không có cái tình yêu mà cha họ biểu thị một cách vô liêm sỉ với cô. Vì, một khi đã lấy chồng, Amber có nhiều biện pháp khác để nhen nhóm ngọn lửa trong lòng người chồng già của mình. Cô hiểu rõ rằng quyền lực chính của cô là ở nơi tuổi trẻ, sắc đẹp, ở cái thân thể hấp dẫn của mình, những đức tính mà người vợ cả của Samuel không hề có, và chúng phù hợp với một ả nhân tình hơn là với người vợ chính thức của ông. Và vì cô muốn có một đứa con để buộc ông chặt hơn nữa, cô không ngần ngại gì mà không kích thích thật mạnh các giác quan của ông. Ông chểnh mảng mọi công việc làm ăn để được ở bên cô, ông sụt cân, mặc dù cố gắng giữ thể diện trước mọi người trong gia đình, cặp mắt của ông cũng phản lại ông mỗi khi ông nhìn cô. Mọi người nhận thấy hết, hơn cả họ thú nhận với nhau, và lòng căm thù của họ chỉ ngày càng tăng.

Nhưng Amber hoàn toàn biết họ nghĩ gì, cũng chẳng thèm quan tâm đến. Ông Samuel hoàn toàn tin cậy cô là vô tội, là nạn nhân của số phận đã đẩy cô vào nơi đây, hoàn toàn xa lạ với sân khấu, cô đã bước ra khỏi nơi đó không một vết nhơ về tinh thần cũng như về thể xác. Ông điên vì cô với lòng chân thành tuyệt đối đến độ không ai dám bình phẩm vợ ông trước mặt ông, ngay cả bằng những lời bóng gió. Và, vì lòng tự hào của gia đình và vì tình yêu đối với bố, họ còn đi đến bảo vệ cô chống lại những người ngoài. Bởi vì, không thể tránh được, tiếng đồn đã lan đi trong số những người bạn và thân thuộc của họ là lão già Samuel Dangerfield, đã lấy làm vợ một đào hát có điều tiếng đáng nghi ngờ. Họ bảo vệ với một lòng tin đến độ Amber được các bà quả phụ khắc nghiệt nhất ở Luân Đôn tiếp đón.

Tuy nhiên, nếu tất cả gia đình đều thấy chướng tai gai mắt vì xấu hổ, vì phải kết họ, dù chỉ là thông gia, với một đào hát cũ, thì có một thành viên trong gia đình lại thấy vấn đề đó là hấp dẫn và đáng phấn khởi nhất. Đó là Jemima, một cô gái mười lăm tuổi, là người bạn độc nhất của Amber. Cô bé giản dị quá, trong trắng quá nên không thấy được trong cuộc hôn nhân mới của cha mình có vấn đề gì khác ngoài việc đem vào trong gia đình một phụ nữ mới. Và người phụ nữ đó ăn mặc và có hành vi đúng như Jemima muốn mình cũng được ăn mặc và hành động như thế. Cô bé đã quấy nhiễu Amber nhiều giờ liền để được nghe những câu chuyện về nhà hát, các ông nói những gì, bà Castlemaine như thế nào khi bà ngồi trong ghế lô của hoàng gia, người ta cảm thấy thế nào khi bị hàng ngàn cặp mắt chĩa vào mình. Và cô bé cũng muốn biết có thực những diễn viên và phụ nữ bỏ đi không, như Lettice đã nói. Jemima cũng tự hỏi nghĩa đúng của “phụ nữ bỏ đi” là thế nào, tuy có xấu xa nhưng cũng hay ho và hấp dẫn!

Amber chỉ trả lời một phần những câu hỏi của Jemima. Cô diễn tả cho cô gái con chồng tất cả những khía cạnh tươi vui, màu sắc, tinh nghịch của sân khấu và của triều đình, cô cố ý quên những cảnh tượng mà cô hiểu rất rõ. Đối với Jemima, những ông đẹp trai, những bà đẹp gái là những người đáng phục, bởi vì họ mặc quần áo sang trọng, họ có những điệu bộ tuyệt vời và những chức tước cao sang. Nếu bị vỡ mộng hẳn cô bé phải sầu thảm lắm.

Và cho Lettice muốn nói gì thì nói, cô bé bắt đầu bắt chước bà mẹ ghẻ. Cô bé dám mặc quần áo hở hang hơn một chút, cặp môi đỏ hơn, người bắt đầu toát ra một mùi nước hoa, tóc bắt đầu quăn thành từng mớ và vén lên ở sau gáy, trang điểm thêm những ruy băng. Amber khuyến khích cô bé hoàn toàn do ác ý. Cuối cùng Jemima trưng diện thêm mấy cái nốt ruồi.

Một hôm Lettice bảo với em gái khi thấy cô bé xuống phòng ăn trong một bộ áo bằng sa tanh, cánh tay rộng và phồng làm hở vai và cổ:

- Em Jemima này! Chị nói thật đấy, lúc này trông em đã bắt đầu giống một kẻ đãng trí rồi đó!

- Đâu có! - Jemima nhẹ nhàng nói, - trông em rất giống như một bà thì đúng hơn!

- Chị không thể tưởng tượng được em gái chị lại phấn son!

Nhưng Sam đã luồn cánh tay ôm ngang cái thân thể gọn ghẽ của Jemima và nói:

- Lettice, xin em hãy để cho cô bé này yên! Dù sao thì em nó có đặt thêm vài cái nốt ruồi nữa, nó càng xinh thêm như một bông hoa.

Lettice mắt lườm người anh cả với vẻ khinh khỉnh và châm biếm:

- Anh có biết em nó đã học đòi được của ai không?

Jemima vội nhiệt thành bênh vực bà mẹ ghẻ:

- Nếu chị muốn nói là em đã học được của bà, rất đúng! Nhưng chị nói với cái giọng ấy mà cha nghe thấy thì không nên đâu!

Lettice khẽ thở dài, lắc đầu:

- Không biết họ nhà Dangerfield chúng ta sẽ đi đến đâu, nếu những kiến thức của một đào hát tầm thường…

- Chị nói “đào hát tầm thường” là nghĩa thế nào? - Jemima kêu lên. - Bà không tầm thường đâu! Đó là một bà danh giá! Có nguồn gốc cao quý hơn họ Dangerfield chúng ta, nếu chị cho phép! Nhưng cha bà, một hiệp sĩ nếu chị muốn biết, đã đuổi bà đi vì bà đã lấy một người mà ông không thích. Và, khi chồng bà chết, bà không có một đồng xu nào. Tom Killigrew (chủ nhà hát) đã gặp bà ngoài phố và ngỏ ý muốn mướn bà làm diễn viên. Bà đã đồng ý để khỏi chết đói. Nhưng đến khi cha chồng bà chết, bà được thừa hưởng một số tiền, bà đã rút lui và sống ẩn dật ở Tunbridge. Thế nào, làm sao mà cả hai anh chị đều mỉm cười?

Sam vội lấy lại vẻ đứng đắn, theo ý kiến anh, không nên để cho em gái anh biết sự thật về người đàn bà mà nó khâm phục là ai.

- Bà đã kể cho cha nghe như vậy có phải không?

- Vâng! Nhưng anh tin chứ, anh Sam! Ôi! Chị Lettice, chị làm em phát sốt lên đây này!

Nói xong cô bé vội vã quay đi và xốc váy chạy thẳng lên cầu thang. Lettice nhận thấy cô bé đã hoàn thành những chiếc bít tất lụa màu tro. Sam và Lettice nhìn nhau:

- Em có nghĩ là cha thực sự tin vào câu chuyện dựng đứng ấy không? - Sam hỏi.

- Chắc là có, - Lettice thở dài đáp - nếu như cha nghĩ là chúng ta không…, mà thôi, không nên để cho cha biết. Em không hiểu vấn đề gì đã làm cha thay đổi nhanh như vậy, nhưng đó là một thực tế, cần phải giấu những tình cảm thật của chúng ta vì tình yêu cha. Bởi vì lúc nào chúng ta cũng yêu cha, mặc dù… mặc dù…

Lettice vội vàng quay mặt đi và Sam nắm chặt lấy cánh tay chị trước khi chị đi ra. Cùng lúc đó Samuel và Amber bước vào phòng, cùng đi có Jemima vẻ đắc thắng, bàn tay luồn vào cánh tay của bà mẹ ghẻ.

Đến tháng Sáu, Amber vẫn chưa thấy mình có mang, cô bắt đầu thực sự lo lắng. Vì cô biết Samuel rất thích có một đứa con, nhất là, theo cô, để biện bạch cho cuộc hôn nhân cho chính ông và cho mọi người trong gia đình ông. Và cô cũng muốn có. Ông đã sửa đổi lại bản di chúc với thể thức trao cho cô một phần ba gia tài một cách hợp pháp, nhưng cô nghĩ thầm rằng đứa con sẽ thúc giục ông cho thêm nữa. Tình cảm ông trở nên lố bịch về vấn đề đứa con, nếu người ta nghĩ đến người vợ thứ nhất đã cho ông mười tám đứa con. Biết là không khí thù địch luôn luôn bao phủ quanh mình, cô nghĩ rằng một đứa con sẽ che chở cho cô tốt hơn tất cả các thứ khác.

Amber choàng cái áo tơi, mặt che mạng, đến hỏi ý kiến già nửa số bà đỡ, thầy thuốc và lang băm ở Luân Đôn. Cô có một tủ thuốc đầy, dầu, thuốc dán, thuốc sắc, và việc điều trị bằng những thứ thuốc đó đã chiếm của cô mất nhiều thời gian. Chế độ ăn uống của Samuel gồm phần lớn là sò huyết, là trứng cá ướp, gan gia cầm, nhưng thực tế vẫn chẳng kết quả gì, cô vẫn không có mang. Cuối cùng cô đến thăm một thầy tướng số, khi trở về cô yên tâm vì thầy tiên đoán cô sắp có mang.

Vào một ngày cuối tháng Sáu nóng nực, Amber cùng với Jemima đi chơi cửa hàng hoàng gia về. Cả hai vào trong buồng của Amber để uống nước giải khát. Phố xá bụi bậm, những đám đông chen chúc làm cho hai người mệt nhoài. Trong nhà rất nhiều ruồi, mặc dù Tansy được giao việc xua đuổi, chúng vẫn vo ve khắp nơi. Amber ném xuống mặt bàn găng, quạt, mũ, rồi nới coócxê ra nằm ườn lên một cái ghế dài.

Jemima không quan tâm đến cái nóng bức bằng cuộc phiêu lưu vừa mới xảy ra cho hai người. Bởi vì có hai chàng diện rất sang đã ngăn bà mẹ ghẻ của cô bé lại giữa lối đi trong cửa hàng, nói với bà, với độ trơ trẽn đáng yêu, giới thiệu họ với “cô bé đáng yêu duyên dáng có cặp mắt xanh kia”, nghĩa là với Jemima. Một trong hai chàng đã hôn cô lên má và mời cô đi chơi một vòng trong công viên.

- Bà nghĩ xem. - Jemima kêu lên khoan khoái, - ông Sidney đã nói rằng sau khi gặp em, ngày hôm đó là nóng bỏng nhất đối với ông. - Cô cười và uống một ngụm, - chưa bao giờ em được thấy những ông sang trọng như thế. Còn ông kia, đại tá Hamilton là tình nhân của bà Castlemaine, có phải không ạ?

Cô bé rất hãnh diện đã được một ông có danh vọng chú ý đến. Barbara có một danh tiếng đến nỗi trở thành một thứ thần thoại, ngay cả đối với những cô bé ngây thơ có giáo dục tốt như Jemima.

- Người ta nói thế, - Amber uể oải trả lời.

- Tất nhiên rồi, bà có lý do để phủ nhận. Tuy vậy họ đều có vẻ rất dễ thương và rất tốt. Em tin chắc là chúng ta sẽ được vui vẻ.

Amber trao đổi một cái nhìn láu cá với Nan. Cô bắt đầu cởi quần áo và trả lời:

- Tất nhiên rồi!

Nhà Dangerfield tiếp nhiều khách, nhất là từ khi Samuel muốn giới thiệu cô vợ trẻ và đẹp của ông, một trong những trò giải trí của Amber là thay đổi quần áo luôn. Jemima nói mắt không nhìn mẹ ghẻ, nhưng lại nhìn vào gương và suy nghĩ:

- Bà có biết không, em nghĩ rằng có một người yêu hẳn là thú vị lắm! Nhưng người đó phải là quý phái. Em rất ghét những người thường dân. Tất cả các quý bà trong triều đều có người yêu, có phải không?

- Tôi cũng cho là phần lớn các bà ấy. Nhưng Jemima này, thành thực mà nói, tôi cho là Lettice không thích nghe em nói thế đâu.

- Mặc chị Lettice muốn nghĩ gì thì nghĩ, chị ấy thì biết quái gì? Chị ấy chỉ biết có anh John Beckford, đã lấy anh ấy. Nhưng bà không như chị ấy. Bà biết tất cả, em có thể nói với bà mà không sợ bà mắng là phù phiếm. Những người chồng bao giờ cũng là những người đến là chán, những nhà quý phái không bao giờ có vẻ có vợ, phải không nào?

- Không, chừng nào mà họ chiếm được… chừng nào mà họ có thể tránh được, - Amber vội chữa.

- Thế tại sao?

- Ôi! Họ cho là họ mất tiếng là người văn minh. Thôi, Jemima! Em nói mà chả nghĩ gì cả! Tôi nghĩ là em sắp lấy Joseph Cuttle.

Jemima có vẻ giận dữ:

- Joseph Cuttle! Bà phải nhìn thấy hắn đã! Bà hãy nhớ lại hắn đã ở đây thứ Tư vừa rồi. Hàm răng nhô ra, đôi cẳng khẳng khiu và mặt đầy mụn! Em ghét hắn quá chừng! Em không lấy hắn đâu! Mặc họ muốn nói gì thì nói! Em không…

- Thôi, - Amber giọng hòa giải - tôi không tin là cha em bắt em phải lấy người mà em ghét.

- Ba em bảo em sẽ phải lấy hắn! Điều đó đã được quyết định từ mấy năm nay rồi. Nhưng, ôi! Em không muốn thế! - Cô bé vội quỳ xuống trước mặt mẹ ghẻ đang vuốt ve một con mèo, và kêu lên - bà Amber, bà nói gì ba em cũng phải nghe, xin bà làm sao để ông hứa sẽ không bắt em phải lấy Joseph Cuttle, bà nhé! Ôi! Em van bà đấy!

- Nhưng Jemima! - Amber phản kháng - Em không nên nói như vậy. Ba em không làm tất cả những gì tôi nói đâu.

Amber biết là Samuel sẽ khó chịu thấy gia đình cho là mình bám gấu váy phụ nữ, cô nói tiếp:

- Nhưng để rồi chị sẽ nói cho.

- Ôi! Chỉ cần bà nói cho em một tiếng! Bởi vì em không muốn lấy hắn. Em không muốn… Bà biết không, Amber… em đã yêu rồi!

Amber tỏ vẻ đủ xúc động:

- Thật không! Anh ấy tốt chứ?

- Ôi! - Jemima thở dài hăng hái - một chàng trai đẹp chưa từng thấy. Người anh cao lớn, bộ tóc đen và cặp mắt, em không còn biết được là màu gì nữa, nhưng khi chàng nhìn em, em cảm thấy mình buồn cười quá! Ôi! Bà Amber, chàng tuyệt lắm! Là tất cả những gì mà em chiêm ngưỡng nhất trên thế gian này. - Jemima trở nên mơ màng, nói tiếp - Lúc này chàng không có ở đây, không ở Luân Đôn; nhưng em tin là chàng sắp trở về. Em đã đợi chàng từ mười ba tháng một tuần nay, không bao giờ em yêu một người nào khác.

Amber thấy hay hay, vì lòng nhiệt thành của Jemima có vẻ trẻ con:

- Như vậy, Jemima này, chị mong là chàng sẽ trở về với em. Chàng có biết là em đợi chàng không?

- Ồ, không! Chàng cũng không biết là có em nữa. Em chỉ mới trông thấy chàng có hai lần thôi, chàng đến ăn bữa tối, và lần khác em đi với Sam và Bob tới thăm những chiếc tàu của chàng trước khi chàng lên đường đi châu Mỹ.

- Đi sang châu Mỹ à! Người đó là ai? Tên là gì?

Jemima ngạc nhiên nhìn Amber:

- Nếu em nói, bà có hứa sẽ không cho ai biết chứ? Họ sẽ nhạo báng em. Đó là một người quý phái, tên là Carlton. Ô! Sao thế? Bà cũng biết chàng à?

Những âm thanh phát ra từ miệng cô bé thật tàn nhẫn làm ngạt thở như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào giữa mặt Amber, cô bực với mình vì đã tự để lộ vẻ sợ hãi. Cô nghĩ thầm: “Tại sao? Con nhóc này đối với chàng thì có nghĩa lý gì? Nó mới chỉ là một đứa bé con. Hơn nữa, còn xa nó mới xinh đẹp bằng mình. Hay là ta lầm chăng?” Cặp mắt Amber vội phủ trùm lên khuôn mặt của Jemima và cô thấy ở đó một mối đe dọa cho hạnh phúc của mình. “Mình kỳ cục thật, không biết có nên hoàn toàn tin vào lời nói của con bé này không?”

Vài giây trôi qua, Amber điềm nhiên trả lời:

- Ồ, chị cho là đã gặp anh ta ở nhà hát. Nhưng làm sao mà anh ta lại đến đây ăn cơm, và em lại đến thăm tàu biển?

- Ngài có quan hệ buôn bán với ba, em không biết rõ về vấn đề gì.

Amber nhíu cặp lông mày:

- Samuel có quan hệ với bọn cướp biển à?

- Không phải là cướp biển! Chỉ là tàu ô thôi, hai vấn đề khác hẳn. Chính nhờ bọn tàu ô mà nước Anh chúng ta mới có sức mạnh trên mặt biển, hải quân của Hoàng thượng sẽ chẳng làm nên trò trống gì nếu không có bọn tàu ô.

- Jemima, em nói cứ như là một nhà buôn chính cống ấy - Amber giọng chua chát, nhưng cô định thần lại ngay, gượng cười nói tiếp. - Vậy là em đã yêu một chàng quý tộc, chị thật tâm cầu mong cho chàng chóng trở về nước Anh với em.

- Ồ, em cũng thế! Dù có phải mất gì em cũng sẵn sàng để được gặp lại chàng. Bà biết không, năm ngoái, nhân dịp lễ Halloween[13], chúng em đã làm một cái bánh. Anne đã mơ màng đến William, và chị đã trở thành vợ của anh ấy. Còn em; em đã mơ đến ngài Bruce Carlton! Ôi! Amber, bà có nghĩ rằng chàng có thể yêu được em không? Bà có nghĩ rằng một ngày kia chàng sẽ lấy em không?

- Tại sao không? - Amber chua chát nói - Em có của hồi môn khá đấy chứ! - vừa nói xong cô đã hối hận và vội nói thêm - bọn đàn ông luôn nghĩ đến điều đó, em cũng biết đấy!

Một giờ sau Amber đã nuốt lời hứa, vì Samuel đến gặp cô và cô không thể cưỡng được ý định của mình muốn nói đến Bruce. Cô bắt đầu một cách ngây thơ:

- Ngày hôm nay ở cửa hàng hoàng gia, em nghe thấy người ta nói rằng bọn Hòa Lan đã tuyên bố với Hoàng thượng là hạm đội của chúng chỉ dành riêng để bảo vệ đường vận tải buôn bán của chúng mà thôi, và Hoàng thượng đã nổi giận nghĩ rằng chúng tưởng Người khá đần độn để nuốt câu chuyện đó.

Samuel đang thay quần áo, cười nói:

- Câu chuyện nói láo khá buồn cười: Hạm đội Hòa Lan chỉ có một mục đích là đuổi quân Anh ra khỏi mặt biển. Chúng đã cướp tàu của chúng ta, đánh bại quân ta ở Đông Ấn, treo cổ St. George dưới cờ của chúng, đã đưa ra những bức mật thư chống lại chúng ta và làm nhiều việc khác nữa, trừ việc dám tấn công chúng ta.

- Nhưng chúng ta cũng đã tung ra những bức thư chống lại chúng từ khi Hoàng thượng phục hồi, có phải không?

- Dù sao thì chúng ta cũng xem như không biết gì, những bức thư đó thường là để chống lại bọn Tây Ban Nha, dù sao chúng ta cũng đã bắt giữ bọn Hòa Lan. Vả lại như vậy cũng đáng. Nhưng làm sao mà em biết rõ như vậy, em yêu?

Ông có vẻ thú vị thấy vợ thảo luận đến những vấn đề đứng đắn như vậy.

- Em đã nói chuyện với Jemima.

- Với Jemima? Hẳn là con bé biết nhiều tin mới?

- Chắc thế, nhất là về bọn tàu ô. Nó còn nói với em là anh cũng có quan hệ với bọn chúng.

- Phải, với ba bốn người. Nhưng anh không biết là Jemima nó quan tâm đến công việc của anh như vậy.

Ông mỉm cười, hai tay đút túi và ngắm vợ.

- Nó quan tâm không phải đến công việc của anh đâu, đến bọn tàu ô thì đúng hơn.

- Ồ, đúng đấy! Con bé quỷ quái thật. Anh cho là có lẽ nó đã mê ngài Carlton.

- Làm sao mà anh nghĩ thế?

- Chẳng có gì là khó hiểu. Carlton đã đến đây ăn cơm, cách đây khoảng một năm. Con bé đã không thể nuốt được một miếng và chỉ nói đến chuyện ấy trong nhiều ngày. Nó nên bỏ ý nghĩ đó thì hơn.

- Nó có ý đợi Carlton trở về.

- Điên! Ngài cũng không biết có nó nữa! Ngài thuộc vào một trong những hệ gia đình cổ kính nhất nước Anh, và đã kiếm được một tài sản lớn lao. Không bao giờ ngài nghĩ đến chuyện lấy con gái một nhà buôn.

Samuel không có một ảo tưởng nào quan hệ với giới quý tộc. Gia đình ông thuộc tầng lớp mới, mới có tiền tài và quyền thế từ hai đời nay; không có thói chuộng mốt, ông không nghĩ đến việc quý tộc hóa như nhiều kẻ khác, nhằm giữ phẩm chất của mình. Ông nói tiếp:

- … Dù ngài có bằng lòng nó, tôi cũng không muốn cho nó lấy ngài Carlton. Về người đàn ông thì anh mến phục ngài; còn là người chồng của con gái tôi thì tôi không nghĩ đến. Không, Jemima sẽ lấy Joseph Cuttle, nó phải vứt bỏ ngay tư tưởng đó khỏi đầu óc nó thì hơn. Chúng tôi đã làm việc với nhau từ nhiều năm nay, chúng ta sẽ gây dựng cho con gái một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Để rồi anh sẽ bảo nó.

- Ôi! Em van anh đấy! Xin đừng làm thế. Em đã hứa với nó là không nói gì với anh cả. Nhưng em thấy hình như anh cũng đã nắm được vấn đề này. Để em thuyết phục nó.

- Anh không đòi hỏi gì hơn. Con nó tin em hơn tất cả mọi người khác - ông mỉm cười và giơ cánh tay ra cho cô - anh không muốn ép buộc nó nhưng biết rằng như thế còn hơn đối với nó và tất cả chúng ta. Thằng đó còn trẻ và rất mê nó, điềm tĩnh và chịu khó, đó là loại người đàn ông thích hợp với nó.

- Đúng vậy, nhưng bọn con gái chúng dốt lắm.

Hai người ra khỏi buồng, rất tự nhiên Amber hỏi:

- Đến bao giờ thì ngài Carlton sẽ về đến Luân Đôn này?

- Anh không biết. Để làm gì?

- Ôi! Em chỉ nghĩ là nên làm lễ thành hôn trước khi con bé nó gặp lại người ta. Nếu không, có trời mới biết được điều ngu ngốc gì sẽ xảy đến cho nó.

- Ý kiến đó hay lắm em ạ! Ngày mai anh sẽ đón công chứng viên. Em quý hóa quá, đã quan tâm đến gia đình anh như vậy.

Amber mỉm cười khiêm tốn.

Trong số khách tối hôm nay có cả Joseph Cuttle. Amber đã gặp anh ta, nhưng không nhớ. Đó là một thanh niên cao lớn, mười tám tuổi, vụng về. Cử chỉ nặng nề và lúng túng như lúc nào cũng muốn chạy trốn. Thật là buồn cười khi nghĩ rằng cô bé Jemima xinh đẹp lấy một ông chồng ngượng nghịu như vậy.

Amber đến tìm anh ta, lúc đầu anh ta có vẻ thẹn thùng, cô biết cách làm thân với anh ta ngay, anh bắt đầu nói về nỗi buồn của mình và nhờ cô giúp đỡ. Cô hứa với anh và khôn khéo nói rằng Jemima yêu anh nhiều hơn là vẻ ngoài, vì thẹn thùng e lệ nên không bày tỏ tình cảm được. Một lần Amber bắt gặp cặp mắt Jemima nhìn mình, kinh ngạc và không bằng lòng. Một lúc sau, lấy cớ nhức đầu, Jemima rút lui vào phòng mình.

Sáng sớm hôm sau Jemima lao vào phòng Amber, trong khi Amber còn đang trong giường lông chim, ngắm cái trướng treo trước màn bằng sa tanh. Từ lâu Amber đã tha lỗi cho Bruce cái tội đã giết chết đại uý Morgan, và tin chắc là đối với cô chàng cũng thế. Từ khi Jemima nói với cô về chàng cô cảm thấy gần chàng hơn với hi vọng sẽ được gặp lại chàng không lâu nữa. Sự xuất hiện bất ngờ của Jemima làm Amber bừng tỉnh.

- Trời! Jemima, có gì xảy ra vậy?

- Bà Amber! Làm sao mà bà lại có thể tươi vui với cái tên Joseph Cuttle đáng tởm như vậy?

- Jemima, nói chung thì chị không thấy hắn quá ngộ đâu. Đó là một thanh niên tốt, đầy nhiệt tâm, và yêu quý em.

- Em thèm vào! Hắn xấu xa, đần độn, em ghét hắn lắm! Và bà đã hứa giúp em cơ mà! - Jemima khóc.

- Thôi nín đi em! Chị sẽ giúp em hết sức mình. Nhưng cha em đã đề nghị chị giúp hắn, chị không thể từ chối được.

- Bà làm được nếu bà muốn, - Jemima van nài và lau nước mắt. - Chị Lettice bảo là bà nói gì cha em cũng làm theo ngay như con khỉ thông thái ấy.

Amber cố nhịn cười và nghiêm giọng nói:

- Lettice lầm đấy thôi! Jemima, em không nên nói thế. Nhưng em cứ yên tâm, chị sẽ cố gắng giúp em.

Jemima liền mỉm cười, những giọt nước mắt của cô bé như thoảng qua và không để lại một dấu vết gì:

- Ôi! Xin cảm ơn quá! Em biết là bà không bao giờ nỡ chống lại em. Khi nào ngài Carlton trở về, bà cũng sẽ giúp em nhé!

- Tất nhiên rồi, Jemima! Chị sẽ cố gắng.

Amber đi qua sân đằng trước để ra xe, đột nhiên dừng lại trước một cỗ xe đậu rất gần đấy. Đó là của Almsbury. Almsbury không có quan hệ công việc với Samuel. Vậy có nghĩa là Bruce đã trở về. Ngay lúc này, chàng phải đang ở trong nhà với Samuel.

Cô đứng im lặng phân vân, rồi quay người lại, chạy trở về. Trước đây, Amber mới chỉ ba bốn lần đi vào phòng làm việc của Samuel. Các nhân viên nhìn cô ngạc nhiên và tò mò lúc thấy cô đi vào phòng riêng của ông. Không nghĩ xem mình nên nói gì và làm gì, cô cứ mở cửa…

Căn phòng lớn, bày biện rất đẹp, đồ bằng gỗ sến chạm trổ, những bức rèm lớn bằng nhung sẫm, các bức tường ghép và rất nhiều cây nến sáng rực trong những đèn đồng bóng loáng. Samuel và Bruce Carlton đang đứng trước một tấm bản đồ thế giới mới, nếu Samuel trực diện với cô thì Bruce quay lưng lại. Chàng khoác một cái áo măng tô mới, loại tu sĩ, dài đến đầu gối, may bằng gấm xanh sẫm và vàng kim với một cái đai bằng sa tanh quấn quanh người, thắt lưng đeo gươm. Dưới vành mũ rộng thấy bộ tóc giả rất giống tóc thật của chàng, chỉ những tiểu chủ mới để những mớ tóc trên vai.

Amber nghĩ thầm: “Ngay cả lưng chàng cũng khác với những người đàn ông khác”. Tim cô đập mạnh như muốn ngạt thở. “Ta sắp ngất rồi!” Cô thất vọng thì thầm. “Ta sắp làm một việc gì ghê gớm lắm đây, làm cho ta lố bịch”.

Đứng trên ngưỡng cửa phòng, tay để lên nắm đấm, cô nói:

- Anh Samuel, em xin lỗi! Em tưởng chỉ có mình anh!

- Em cứ vào đi! Đây là ngài Carlton mà anh đã có dịp nói với em. Thưa ngài Carlton, xin giới thiệu đây là vợ tôi.

Bruce quay lại và cặp mắt anh lộ vẻ trước là ngạc nhiên, sau là vui thú. “Cô!” - Chàng hình như muốn nói - “Cô đấy à! Cô lấy một ông chồng lái buôn già đạo mạo!”

Và Amber cũng thấy chàng chưa quên lần chia tay cuối cùng, mãnh liệt và bi thảm.

Nhưng chàng chỉ ngả mũ và trịnh trọng chào:

- Xin chào bà!

- Ngài Carlton vừa mới từ bên Mỹ trở về cùng với các tàu của ngài, và còn thêm một số khác nữa. - Samuel mỉm cười nói thêm, - vì các thương gia rất hãnh diện về những tàu ô của họ, rất biết ơn.

Với một cảm giác khó chịu, Amber bực mình:

- Thế thì tuyệt quá! Anh Samuel, em chỉ muốn đến nói với anh là trưa nay em không về ăn cơm đâu vì có việc bận. - Cô liếc nhìn Bruce, một cái nhìn nhanh và không chắc chắn rồi nói tiếp. - Thưa ngài Carlton, có thể tối nay ngài đến ăn với chúng tôi không? Tôi tin chắc là ngài sẽ có rất nhiều câu chuyện lý thú kể chúng tôi nghe.

Chàng lại cúi đầu, mỉm cười:

- Tôi e rằng những câu chuyện phiêu lưu trên biển cả của chúng tôi sẽ làm cho các bà không thích đâu nhưng tôi rất vui lòng đến tối nay, thưa bà Dangerfield. Xin vô cùng cảm tạ.

Amber mỉm cười nhìn nhanh hai người rồi bước ra đóng mạnh cửa. Cô đi hết sức nhanh qua sân, sợ hai chân không còn mang nổi mình nữa, rồi leo vội lên xe và buông mình xuống ghế, nhắm mắt lại.

Nan rất kích động, cầm lấy tay chủ hỏi:

- Thưa bà có phải chàng không?

- Phải, - Amber khẽ thều thào đáp - chàng đấy!

Nửa giờ sau cô đã tới nhà Almsbury và Emily vui vẻ đón tiếp cô. Cả hai đều lên phòng trẻ.

- Bà đến thật là tốt quá! Chúng tôi mới ra thành phố ở, chừng được mười lăm ngày và chúng tôi đã tìm cách liên lạc với bà, nhưng đến nhà hát, người ta chỉ cho biết bà mới làm lễ thành hôn và không biết địa chỉ của bà. Ngài Carlton đã về đây, đang ở với chúng tôi.

- Vâng, tôi có biết. Tôi đã gặp ngài trong phòng làm việc của chồng tôi. Bà có biết ngài có về ăn trưa không?

- Tôi không rõ. Tôi thấy hình như ngài có hẹn hò ở đâu đó với John.

Hai người đã tới phòng trẻ và thấy trẻ con đang ngồi trước bát xúp của chúng. Từ tháng Chín năm trước chưa được gặp con, Amber vô cùng sung sướng, như được bù lại phần nào về sự thiếu thốn đó. Bruce là một đứa trẻ rất đẹp, vui và khỏe mạnh đáng yêu, bộ tóc đen xoăn thành từng búi, cặp mắt xanh. Cô bế con lên tay, cười sung sướng trong lúc nó hôn, làm mặt cô đầy cháo và nhét cái thìa vào tóc mẹ. Cậu bé lớn tiếng tuyên bố:

- Ba cũng có ở đây đấy, mẹ ạ! Cô Emily đã đem con ra Luân Đôn để gặp ba.

Amber nói, hơi điểm chút ghen tuông:

- Ôi! Con có biết ba về không?

- Anh ấy đã viết thư cho John, - Emily giải thích - ngỏ ý muốn gặp con.

- Anh ấy chưa lấy vợ chứ?

Đó là câu hỏi mà Amber đã đặt ra với một niềm lo sợ mỗi lần Bruce trở về, cô không thể nào tưởng tượng được một người đàn ông lại có thể lấy vợ trong cái xứ sở man rợ và hoang vắng bên kia đại dương.

- Chưa! - Emily đáp.

Amber ngồi xuống cùng với con; hai đứa con trai của Emily cũng lại chơi. Vừa đùa vừa nói chuyện với con, Amber tìm ra cách để hỏi Emily vài câu:

- Kỳ này bố cháu ở lại đây bao lâu?

- Hình như vào khoảng một tháng. Anh ấy đang tìm cách đăng ký các tàu của anh vào hải quân.

- Hải quân? Nhưng chiến tranh đã tuyên bố đâu?

- Chưa, nhưng tôi cho là cũng sắp rồi. Dù sao thì đó mới chỉ là những lời đồn đại trong triều.

- Nhưng anh ấy làm thế để làm gì? Không khéo thì mất hết.

Emily có vẻ hơi ngạc nhiên:

- Sao! Nhưng anh ấy muốn thế lắm đấy! Nước Anh sẽ phải cần đến tất cả các tàu và tất cả những thủy thủ có kinh nghiệm. Rất nhiều tàu ô khác nhau sẽ như vậy…

Cùng lúc đó Bruce xuất hiện trên ngưỡng cửa phòng và tiến đến mọi người. Trong lúc Amber còn câm lặng và lúng túng thì Bruce con đã giằng từ tay mẹ ra chạy lại với bố và được bố bế đặt lên vai. Lúc này chàng đã đứng trước mặt cô và mỉm cười nói:

- Anh biết là thế nào em cũng lại đây.

« Lùi
Tiến »