Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8399 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XXVII -

Phòng khách của Hoàng hậu đông nghịt những triều thần. Các bà đã lại mặc những bộ quần áo sang trọng nhất: đăng ten, sa tanh có vảy lấp lánh, nhung, màu thạch lựu, màu đỏ thắm, vàng anh thảo, màu mận và đỏ lửa, với cổ hở rộng và cánh tay trần lóng lánh những đồ nữ trang. Hàng trăm ngọn nến đốt sáng trong những đèn treo trên tường, và những người lính cận vệ cầm những bó đuốc cháy sáng. Hoàng thượng ngồi dưới một cái long đình viền nhung đỏ thẫm vạch vàng, đưa tay ra cho mọi người hôn. Ở một đầu phòng các nhạc sĩ đang chờ, họ mặc quần áo bằng thứ vải mỏng có nhiều màu sắc và kết đầy hoa. Không có người ngoại quốc cũng như những khán giả dọc các hành lang, vì bệnh dịch vẫn còn, và số lượng người chết vẫn còn dao động từng tuần. Các bà vừa mới từ Hampton Court trở về.

- Nữ bá tước Castlemaine! - Người môn lại thông báo.

- Nam tước Arlington và phu nhân!

- Huân tước Denham và phu nhân!

- Bá tước Shrewsbury và phu nhân!

Mỗi lần thông báo một danh sách, tất cả mọi cặp mắt đều quay về phía cửa, tiếng xì xào chạy dọc phòng, những cái nhìn được trao đổi đằng sau những cái quạt: người ta nghe thấy những tiếng cười bị nén lại của các bà và thỉnh thoảng lại có tiếng cằn nhằn của các ông.

- Trời ơi! - Một thanh niên đẹp trai nhận xét với bạn đứng cạnh. - Tôi không hiểu tại sao mà ngài Shrewsbury lại còn dám ra mắt công khai nữa! Phu nhân ngài đã ngủ với già nửa những người đàn ông có mặt ở đây, thế mà ngài không hề có một hành động nào để bảo vệ danh dự của ngài.

- Và để làm gì kia chứ? - Anh bạn kia đáp. - Kẻ nào làm cho danh dự của mình phụ thuộc vào danh dự của vợ là một thằng ngốc!

- Nhìn kia! - Một thanh niên hai mươi mốt tuổi xinh xắn nêu lên. - Quận công York lại đang dòm ngó bà Denham kia! Tôi đánh cuộc một trăm livrơ là ngài sẽ ngủ với bà trước ngày thánh George sắp tới!

- Tôi cuộc là không. Ngài lương thiện lắm!

Đột nhiên một sự kiện bất ngờ xảy đến, người môn lại thông báo hai cái tên ít được biết đến: một thành phần mới đang bước vào cái câu lạc bộ nhỏ này.

- Bá tước Radclyffe và phu nhân!

Bá tước Radclyffe? Quỷ nào vậy! Một di tích nào của thế hệ trước chăng? Và bá tước phu nhân, một con ngựa ốm xấu xí già nua ở tuổi bốn mươi lăm và không tán thành những mốt mới cũng mãnh liệt như vợ một nhà tu hành khắc khổ chăng? Tất cả mọi cặp mắt đều quay về phía cửa với một thứ tò mò quá mức. Nhưng sự xuất hiện của vợ chồng bá tước Radclyffe làm cho toàn phòng khách bất ngờ và kinh ngạc. Sao! Một đào hát được trình diện với triều đình à?

- Trời ơi? - Một người quý phái nói. - Kia có phải là Amber St. Clare không?

- Sao? - Một bà bực tức rít lên. - Cái con đào hát ấy… Cái con mụ… Tên gì ấy nhỉ… Đã ở nhà hát Hoàng gia cách đây hai năm có phải không?

- Không thể tha thứ được!

Amber bước lên, đầu ngẩng cao, không nhìn sang phải, sang trái, mà nhìn thẳng trước mắt, về phía Hoàng hậu. Chưa bao giờ cô cảm thấy bị kích động, nóng nảy và sợ hãi như vậy. Suốt ngày cô đã tự nhủ: “Ta đúng là một nữ bá tước. Ta cũng như những người khác, có quyền vào Whitehall. Ta không muốn để bị ngượng ngùng! Họ cũng chỉ là những người đàn ông đàn bà như ta, như tất cả mọi người”. Nhưng thật ra cô tưởng là họ có một bản chất khác, những người ở trong triều này.

Tim đập mạnh đến nỗi làm cho cô phải hổn hển, hai đầu gối run rẩy, hai tai kêu vo vo. Gáy làm cho cô đau. Cô giữ cho mắt mình nhìn thẳng vào cái long đình, nhưng như chỉ trông thấy một thứ sương mù. Cô tiến lên từ từ, các ngón tay run run đặt lên cánh tay Radclyffe, từ từ, suốt dọc cái hành lang vô tận, hai bên là những hàng bộ mặt, về phía ngai vua. Cô lờ mờ thấy những tiếng xì xào, những nụ cười, những cái nháy mắt, sự tức giận, nhưng thực tế là cô không nghe thấy gì và không trông thấy gì hết.

Radclyffe mặc bộ quần áo lộng lẫy. Bộ tóc giả trắng toát, áo bằng gấm đỏ và vàng, quần cộc bằng sa tanh xanh nhạt; đốc gươm nạm những viên đá quý. Mặt ông khắc nghiệt và rắn đanh, cấm mọi bình phẩm về vợ, thách thức mọi người có mặt nhớ lại vợ mình là một đào hát và đề nghị ông chấp nhận. Và trang phục cũng lộng lẫy như những thứ đã có trong phòng. Cô mặc một cái áo dài có đuôi kéo lê bằng dạ vàng, phủ đăng ten vàng. Trên đầu phủ một cái khăn choàng có đính những hạt ngọc.

Cuối cùng hai người đã tới được ngai vàng. Cô phủ phục xuống chào, bá tước quỳ xuống. Lúc môi cô lướt trên bàn tay Hoàng hậu, cô ngước mắt lên và trông thấy Catherine mỉm cười với cô, một nụ cười xinh xinh suy nghĩ đi thẳng đến trái tim. Amber nghĩ bụng: “Người tốt quá nhưng khổ sở, tội nghiệp! Nhưng Người vô tội, ta yêu Người!”

Cô không dám nhìn Charles. Vì ở đây, trong cung đình, xung quanh là cả một bộ máy huy hoàng lộng lẫy đế vương, đó không phải là người đàn ông mà cô đã bí mật gặp ba năm trước đây. Đó là Charles II, và nhờ ơn Thượng Đế, Vua nước Anh, nước Pháp và Ireland. Người đại diện cho toàn bộ sức mạnh và vinh quang của nước Anh và cô kính trọng quỳ xuống trước mặt Người.

Cô từ từ đứng lên, lùi lại và vào chỗ của mình trong đám đông vây quanh ngai vàng. Phải mất một lúc lâu bị choáng váng, rồi dần dần mắt cô mới thấy rõ xung quanh. Liếc nhìn sang phải, cô thấy Buckhurst mỉm cười với cô. Sedley tỏ dấu thân mật qua vai. Đứng ngay trước mặt cô là quận công Buckingham huy hoàng, mặc dù cô không được gặp ngài từ sau cái đêm ở Haymarket, ngài cũng mỉm cười với cô làm cô biết ơn. Còn có nhiều người khác nữa cùng với một số thanh niên vẫn tới buồng thay quần áo của cô ở nhà hát. Bỗng nhiên mắt cô đanh lại, cô vừa bắt gặp cặp mắt của Barbara Palmer. Mụ ta quan sát cô với vẻ suy nghĩ và rắn đanh của con bò sát. Hai người đàn bà nhìn vào tận mặt nhau như vậy trong mấy giây rồi Amber trước tiên quay mặt đi và thờ ơ. Dù sao thì cô cũng đã bắt đầu thực hiện được, ngay cả ở đây, trên cái thiên đàng này, mọi người này không phải là thần cũng như không phải là tiên nữ.

Cuộc giới thiệu đã xong, Vua ra hiệu và âm nhạc nổi lên. Cuộc khiêu vũ được mở đầu theo thường lệ, tham gia có Vua và Hoàng hậu, Quận công và Quận chúa York, Quận công và Quận chúa Monmouth. Cuộc khiêu vũ đó quả là một cuộc phô trương thực sự, chậm chạp, long trọng, đều bằng những điệu bộ đòi hỏi phải mềm dẻo và duyên dáng.

Amber đưa mắt theo dõi Vua một cách hoan hỉ. Cô nghĩ thầm: “Sao mà Vua đẹp thế! Người biết cách đi, đứng! Ôi! Ta tự hỏi không biết có dám đề nghị với Người một bài nhảy không!” Cô biết rằng nghi thức muốn là các bà phải mời Vua nhảy với mình. “Ta tự hỏi không biết Người còn nhớ đến ta không? Chắc là không rồi. Đã ba năm rưỡi rồi, làm sao mà Người còn nhớ được? Trời mới biết đã có biết bao phụ nữ qua đây từ dạo ấy! Ôi! Sao ta muốn nhảy thế, miễn là ta không ở lại đây một mình suốt cả đêm nay!” Trong cơn kích động, cô đã quên mất Radclyffe đang thản nhiên và thầm lặng đứng bên cô.

Khi điệu vũ đã xong, Charles yêu cầu một điệu Đức, trong đó nhiều cặp được nhập cuộc, và lúc phòng đã đông lên, Amber lo lắng chờ đợi, trong bụng thầm cầu nguyện được mời. Cô cảm thấy như là một đứa bé đến dự buổi khiêu vũ đầu tiên, cô đơn và mất hút, cô bắt đầu muốn về thì may thay, ngài Buckhurst đến nghiêng mình trước mặt:

- Xin bà cho tôi được vinh dự nhảy với bà!

Amber giật thót mình nhớ đến chồng và quay lại nhìn ông lo ngại. Nếu ông ta từ chối! Nhưng ông ta cũng nghiêng mình hết sức lịch sự:

- Xin mời!

Amber mỉm cười rạng rỡ với Buckhurst và đặt bàn tay lên cánh tay ông ta. Hai người hòa mình vào các cặp khác. Vua Charles và Barbara dẫn đầu cuộc nhảy, những cặp khác theo sau: tiến lên vài bước, vài bước lùi lại và ngừng một lát. Khúc nhảy đó cho phép người nhảy tha hồ tán tỉnh nhau. Buckhurst mỉm cười với Amber:

- Bà làm thế quái nào mà vào tới đây?

- Thế ông không nghĩ rằng tôi là nữ bá tước à?

- Bà đã bảo với tôi là bà không muốn lại lấy chồng nữa?

Cô nhìn ông láu lỉnh:

- Nhưng tôi đã thay đổi ý kiến rồi. Mong rằng ông không phản đối chứ?

- Tất nhiên là không. Bà không thể tưởng được ở đây mọi người rất mong gặp được một bộ mặt mới. Chúng tôi với nhau đã quá đủ rồi!

- Quá đủ! - Amber kêu lên. - Làm sao mà ông có đủ được?

Nhưng Buckhurst không thể trả lời được, vì hai người đã đi đến đầu phòng bên kia, tới đó phải rời nhau ra, các ông một bên, các bà bên kia. Rồi mỗi cặp lại gặp nhau, đi vài bước rồi lập thành một hình vuông. Sau đó kết thúc vũ khúc. Buckhurst đưa Amber về tới chỗ Radclyffe, cám ơn rồi biến mất. Amber lập tức thấy ông chồng không hài lòng và không thích thấy cô vui chơi, lôi cuốn sự chú ý và bỏ rơi ông. Ông lạnh lùng hỏi:

- Tối nay bà có được vui không?

- Thích lắm ông ạ! - Cô ngập ngừng một lát rồi nói tiếp giọng ngập ngừng - Còn ông?

Nhưng ông không trả lời, vì nhà Vua đã lại gần họ và mỉm cười với cả hai:

- Sao ông khôn thế, lấy được một người vợ tuyệt đẹp! Tối hôm nay ở đây, không một người đàn ông nào không cảm ơn ông. (Radclyffe cúi đầu) Chúng tôi đã chán ngấy chỉ thấy toàn những khuôn mặt cũ, chỉ nói toàn về họ.

Vua Charles mỉm cười với Amber, lúc cô đang say mê chiêm ngưỡng Người, cô thấy rõ sức quyến rũ của Người là do sức lực của thân thể. Đôi mắt đen của Vua gặp cặp mắt của cô, làm Amber choáng váng. Nhưng cô cũng hiểu không kém những người đứng trước mặt mình, trước cả triều đình, vị đại Hoàng Đế Anh đang mỉm cười đầy thiện cảm với cô.

- Lòng nhân đức của bệ hạ thật là cao cả! - Radclyffe nói.

Amber bái chào, lưỡi cứng lại không sao nói lên lời. Cô nhìn Người không chớp. Còn vua Charles, vẻ mặt của Người lúc nào cũng phản lại Người trước một người đàn bà đẹp. Radclyffe quan sát hai người, thản nhiên như một pho tượng.

Charles quay lại nói với Radclyffe:

- Tôi nghe nói, ông vừa mới sưu tầm được một đồ cổ rất hiếm phải không?

Mắt Radclyffe sáng lên, bao giờ cũng vậy khi nói về các bức tranh của ông.

- Tâu bệ hạ, đúng thế. Nhưng nó chưa về tới đây, tôi đang chờ. Nếu được bệ hạ chiếu cố đến, tôi rất lấy làm sung sướng được trình lên bệ hạ.

- Xin cám ơn nhiều, được thế tôi rất sung sướng. Và bây giờ, ông cho phép chứ?

Charles giơ tay cho Amber. Radclyffe cúi đầu thỏa thuận, cả hai liền đi ra xa.

Amber lòng đầy kiêu hãnh. Cô thấy như mình đang bồng bềnh trên một áng mây hồng xán lạn, còn tất cả xung quanh đều chìm trong bóng tối, chiêm ngưỡng mình. Đức Vua đã đến tìm cô, coi thường nghi thức, mời cô nhảy. Trước thanh thiên bạch nhật, trước mặt cả triều đình. Những tuần lễ dài trong cô đơn tẻ nhạt với Radclyffe, sự thèm muốn tàn nhẫn, lòng khinh bỉ, nỗi hận thù của hắn, lập tức tan biến hết. Giá đã được trả, tuy không đến nỗi quá đắt!

Nhà Vua yêu cầu một điệu nhảy dân gian vui: “Tiến lên những kẻ bị cắm sừng!”. Trong khi hai người đứng đầu trong hàng dài, chờ đợi âm nhạc, Vua thì thầm vào tai cô:

- Tôi mong là chồng bà sẽ không vui lòng với sự lựa chọn này. Tôi thấy lão không sẵn sàng được mọc một đôi sừng!

- Tâu bệ hạ, em không biết gì cả ạ!

- Sao! - Charles nói với vẻ bất ngờ nhạo báng. - Lấy chồng đã hai tháng nay rồi mà vẫn còn chung thủy?

Nhưng âm nhạc đã nổi lên làm Vua phải ngừng, vũ khúc nhộn nhịp quá, hai người không kịp nói chuyện. Nhà vua không nói gì thêm nữa, dẫn cô về với Radclyffe, cám ơn họ, và nghiêng mình, biến mất. Amber mệt nhoài vì điệu nhảy, quá xúc động không nói được câu nào. Lúc cô đứng lên sau khi bái chào, cô thấy ngài Buckingham tiến đến.

Cô sung sướng nghĩ bụng: “Trời ơi! Đúng thế thật. Mọi người đã chán ngấy những bộ mặt ấy!”. Cô liếc nhìn vào phòng khách rộng lớn, biết bao nhiêu cặp mắt đang chiếu về phía cô, cảm phục, vui thích và thù địch. Có sao đâu, miễn là chúng chĩa về phía cô. “Đúng! Đêm nay ta là con cừu có năm chân!” Cô nghĩ vậy và chợt nhớ đến một tục ngữ dân gian cổ.

Ai cũng muốn nhảy với cô, York, Rochester, George Etherege, một nhà sáng tác bi kịch dân gian trẻ và đẹp trai, bá tước Arran, bá tước Ossory, Sedley, Talbot, và Henry Jermyn. Tất cả những thành viên trẻ và vui vẻ của triều đình đều ve vãn cô, đều ngợi khen và hẹn hò với cô. Các bà tìm cách phê phán cái áo dài của cô, bộ tóc của cô, điệu bộ cô và đi đến kết luận an ủi là dù sao cô cũng là mới và tiếng tăm đào hát không thể ngăn cản được sự chú ý của giới nam. Đêm đó là đêm đầy vinh quang của Amber!

Giữa niềm hạnh phúc, và kiêu hãnh, bỗng như có một tiếng sét giáng xuống tàn phá. Trong lúc nghỉ, Radclyffe điềm nhiên bảo cô:

- Ta đi về thôi, thưa bà!

Amber đưa mắt ngạc nhiên và phật ý nhìn chồng, vì lúc đó bên cạnh cô là quận công Monmouth và James Hamilton:

- Đã về rồi kia à?

Cô nói với giọng không tin. Monmouth ủng hộ cô ngay:

- Thưa ông, không nên vội thế! Còn sớm mà! Và phu nhân đây còn là trang hoàng của dạ hội.

Radclyffe nghiêng mình, một nụ cười thâm hiểm trên cặp môi mỏng dính:

- Xin phép ngài, tôi không còn trẻ nữa, và đối với tôi thế là khuya lắm rồi!

Monmouth cười, một cái cười vui vẻ, chất phác không làm mếch lòng ai cả:

- Nếu vậy, thưa ông, sao không để phu nhân ở lại? Tôi sẽ thân chinh đưa bà về với một đoàn tùy tùng toàn đàn viôlông và người cầm đuốc!

Amber vội vàng quay lại phía chồng reo lên:

- Phải đấy!

Radclyffe như không nghe thấy, cứng nhắc nói:

- Ngài quận công đùa đó mà thôi! - Rồi nghiêng mình quay lại Amber nói tiếp - xin mời bà đi.

Cặp mắt vàng ánh của Amber rực lửa và, trong một lúc, cô toan từ chối, nhưng rồi lại không dám. Cô bái chào Monmouth và Hamilton, không dám ngẩng mặt lên. Lúc hai vợ chồng dừng lại để cáo từ nhà vua, Amber thất vọng và hổ thẹn đỏ cả mặt, nước mắt chạy quanh.

Cô không nói gì trước khi lên xe. Đi đến King Street, Amber không dằn lòng được nữa; cô hỏi không giấu được vẻ bực tức:

- Tại sao chúng ta về sớm thế?

- Tôi đã già quá rồi, không còn chịu nổi cảnh ồn ào náo nhiệt ấy nữa!

- Đấy không phải là lý do chính! - Amber kêu lên - Và ông cũng đã biết rõ.

Cô tìm cách nhìn vào mặt ông, mặc dù nó đang ở trong bóng tối, vì đường phố không có đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt, như một ngọn nến trông qua một tấm kính bẩn. Radclyffe lạnh lùng đáp:

- Tôi không muốn tranh luận chút nào vấn đề ấy.

- Nhưng tôi muốn! Ông đã lôi tôi về vì thấy tôi vui thích. Thấy một kẻ nào sung sướng, ông không thể chịu được!

- Thưa bà, trái lại. Tôi rất quý hạnh phúc, nhưng tôi không thể chịu được thấy vợ tôi phô trương một cách nhục nhã như vậy.

- Nhục nhã! Có gì phải nhục nhã nào? Tôi chỉ có khiêu vũ, và cười thôi, ông thấy đó có gì là xấu xa? Có thể là trước kia ông cũng đã khiêu vũ và cười, nếu như không bao giờ ông trẻ trung cả.

Cô giận dữ nhìn chồng và quay mặt đi lầu bầu: “Điều đó tôi nghi ngờ lắm!”

- Bà không ngây thơ như bà tưởng đâu. Bà cũng biết rõ như tôi là bọn đàn ông nghĩ gì đêm nay.

Cô nắm chặt hai tay kêu lên:

- Rồi sao nữa? Tất cả những người đàn ông không cùng nghĩ đến một vấn đề như nhau chứ? Cả ông nữa, mặc dù…

Cô dừng lại đột ngột vì thấy chồng quắc mắt nhìn mình đe dọa và độc địa làm cho tiếng nói của cô bị bóp nghẹt trong cổ họng, và cô lặng thinh.

Vài ngày sau, Amber trở về hân hoan và vui vẻ sau một cuộc đi chơi ngắn. Cô cởi bộ áo măng tô và cái bao tay ướt sũng, chạy vào thư viện thấy Radclyffe, sau bốn giờ cô ra đi ông vẫn ngồi ở tư thế cũ, đang viết. Ông ta ngẩng đầu lên:

- Bà đi chơi về vui vẻ chứ?

- Rất tuyệt, thưa ngài! - Cô tiến đến bỏ găng tay ra và nói tiếp - Chúng tôi đã đi qua công viên, và tôi đã gặp ai ông biết không?

- Làm sao mà tôi biết được.

- Hoàng Thượng! Người dạo chơi với cả một đoàn theo sau và tất cả đều như một đàn chó xù bị ướt với những bộ tóc giả nước chảy ròng ròng, - cô phá lên cười - còn Người, lẽ tất nhiên là đội mũ và vẫn sạch sẽ như ông và tôi. Người cho đỗ xe lại và bảo gì tôi, ông có đoán được không?

Radclyffe khẽ mỉm cười, như nghe mà không chú ý, câu chuyện của một đứa bé ngây thơ.

- Tôi chẳng có một ý gì cả.

- Người hỏi thăm về ông và hỏi tại sao không thấy ông vào triều. Người có ý định được gặp ông sớm để được chiêm ngưỡng bức tranh của ông. Henry Bennet phụ trách việc ấy. Nhưng… - đến đây cô ngừng lại để làm cho lời nói của mình thêm phần quan trọng. - Người mời chúng ta đến dự buổi khiêu vũ tại cung hoàng hậu tối nay.

Vừa nói vừa nhìn chồng nhưng rõ ràng là cô không nghĩ đến ông tí nào. Tâm trí cô còn bận nhiều vấn đề tối quan trọng hơn: mặc áo gì, nữ trang gì, mang quạt nào. Làm đầu ra làm sao? Dù thế nào thì chồng cô cũng không dám từ chối một cuộc mời của Hoàng Thượng, và nếu kế hoạch của cô thành công, cô sẽ đè bẹp được chồng ngay, đẩy ông ta về Lime Park sống giữa đống sách vở, tượng và các bức tranh của ông, không còn bao giờ về đến đây để mà quấy rầy cô nữa.

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »