Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8431 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XLIV -

Cái trại nhỏ bên cạnh một cái hồ tí hon trong công viên Hyde Park mà giới thượng lưu đều đến để uống một cốc giải khát vào mùa hè, hoặc nếu trời lạnh, một cốc rượu nóng. Sắp đến Nôen, một chiều hoàng hôn xám xịt của Luân Đôn, dù thời tiết xấu cho một cuộc đi chơi bằng ngựa, vẫn có rất nhiều xe ngựa mạ vàng chờ ở bên ngoài công viên.

Phía bên trong, lò than cháy sáng trong phòng lớn tường lát gỗ, Amber mặc một áo măng tô có mũ nhung trùm màu đỏ rực viền lông chuột, tay cầm một cốc rượu còn tay kia cái bao tay bằng lông chuột, cô đứng trước lò sưởi nói chuyện với đại tá Hamilton, bá tước Arran và George Etherege.

Cô nói sôi nổi, nhưng cặp mắt không rời khung cửa, mỗi khi nó đóng mở cô đều biết ai ra vào. Bỗng nhiên bà Middleton uể oải xuất hiện, theo sau là Almsbury. Amber không chút lưỡng lự, cáo lỗi ba ông rồi tiến thẳng đến những người mới vào:

- Almsbury, em cần gặp anh! Em đã tìm anh khắp nơi.

Almsbury nghiêng mình trước bà Middleton:

- Xin bà tha lỗi cho một chút nhé!

- Ồ, thưa ông, chính tôi mới phải xin lỗi ông. Tôi đã trông thấy ông Middleton vừa ra hiệu cho tôi, tôi mới chợt nhớ ra là ông ta đã yêu cầu tôi đến đây có việc cần gặp, thế mà tôi quên mất!

Nói xong bà liền chạy đi không thèm nhìn Amber, cô hoàn toàn như không nhận thấy sự có mặt của bà.

- Ta lại đằng này, em không muốn bị hàng chục cái tai nghe được câu chuyện của chúng ta.

Hai người đi qua phòng đến một góc nhỏ yên tĩnh cạnh cửa sổ. Amber liền nổ luôn không cần mào đầu:

- Xin cho em biết việc gì đã xảy ra thế? Đã mười lăm ngày nay em chưa hề gặp được chàng. Em đã viết thư, không thấy trả lời! Em nói với chàng ở phòng khách, và chàng đã coi em như một kẻ xa lạ! Em đề nghị chàng đến thăm em, chàng không đến! Anh Almsbury, xin anh cho em biết việc gì đã xảy ra? Em phát điên lên mất!

Almsbury thở dài:

- Bà Castlemaine đã đưa cho vợ chàng xem bài thơ châm biếm của Rochester đã viết về em…

- Ồ, việc đó em biết rồi! - Amber, giọng khinh khỉnh. - Nhưng tại sao chàng lại đối xử với em như vậy?

- Vì việc đó đó!

Amber nhìn anh không tin:

- Em không tin anh! - Hai người im lặng một lúc rồi Amber nói thêm - Nhưng đó không phải là lý do duy nhất, vì Corinna đã biết rồi! Còn có vấn đề khác nữa chứ!

- Không!

- Anh có ý định làm cho em phải tin. Chàng đối xử với em như vậy chỉ vì Corinna đã yêu cầu phải không?

- Corinna không yêu cầu gì cả, chính chàng đã quyết định lấy. Amber, anh cần phải nói sự thật với em thì hơn. Bruce không muốn gặp em một mình nữa.

- Chàng đã nói với anh thế à? - Giọng nói của cô chỉ còn là một tiếng thì thào.

- Phải! Chàng đã quyết tâm lắm rồi.

Amber như tuyệt vọng, cô đặt cốc rượu lên thành cửa sổ và đứng sững, mắt nhìn xa xăm trống rỗng. Rồi bỗng nhiên cô định thần lại:

- Anh có biết chàng ở đâu không?

- Không.

Hai mắt cô hơi nhắm lại:

- Anh nói dối! Anh biết! Và anh sẽ nói cho em biết! Ôi! Almsbury, xin anh nói cho em biết. Anh biết là em yêu chàng biết chừng nào! Chỉ cần em nhìn thấy chàng và nói được với chàng. Em sẽ làm cho chàng hiểu tất cả cái đó chỉ là lố bịch. Em van anh. Almsbury! Chàng sắp ra đi rồi, và có thể là không bao giờ em còn được gặp lại chàng nữa. Em cần phải được gặp chàng trong khi chàng còn ở đây.

Almsbury lưỡng lự một lúc khá lâu, rồi cuối cùng anh bỗng gật đầu nói:

- Nào, lại đây!

Lúc đi ngang qua bà Middleton, anh dừng lại để nói với bà vài câu, nhưng bà lắc đầu và quay lưng lại. Almsbury nhún vai.

Ban ngày trời lạnh, bùn rắn và trơn phủ một lớp băng mỏng. Cả hai người chui vào trong cỗ xe khổng lồ mạ vàng của Amber do tám ngựa kéo. Người đánh xe và tám người hầu xe đều mặc chế phục bằng nhung đỏ, tay cầm một cái gậy trắng có một quả cam ở đầu tượng trưng cho sự giải nhiệt, chạy trước xe để thông báo xe đến. Chính cỗ xe cũng được phủ bằng nhung đỏ có đính những vạch vàng.

Almsbury ra lệnh cho người đánh xe và lên ngồi cạnh Amber.

- Chàng hiện đang ở trong hiệu sách, phố Ave Mary.- Anh đưa mắt nhìn xung quanh rồi huýt gió nói tiếp - Trời! Amber, em mua cỗ xe này bao giờ thế?

- Năm ngoái, anh đã thấy nó rồi.

Cô trả lời vắn tắt, không chú ý đến câu mình nói; vì còn đang bận tâm chuẩn bị những câu sẽ nói với Bruce, làm sao thuyết phục được chàng là chàng lầm. Mấy phút sau Almsbury mới lại nói:

- Có bao giờ em thấy hối hận không?

- Hối hận sao?

- Hối hận là đã rời bỏ nông thôn để tới Luân Đôn.

- Tại sao? Anh hãy nhìn xem em đã trở thành gì rồi!

- Và em hãy nghĩ xem em đã có được như thế nào? Châm ngôn có câu: “Không kẻ nào tới được những đỉnh cao chỉ bằng những bậc thang không khí!”. Em biết chứ?

- Không!

- Em đã dùng một cầu thang đầy gió phải không?

- Rồi sau sao nữa? Vâng, em đã làm nhiều việc mà em không thích, nhưng đã qua rồi và em đã tới đúng nơi mà em muốn đến. Em đã có vai vế rồi, Almsbury! Nếu em ở lại Marygreen và em đã lấy một tá điền nào để nuôi dạy con cái và làm bếp, thì bây giờ em sẽ ra sao? Vợ một tá điền, như biết bao kẻ khác, và không một ai biết là có em nữa. Còn bây giờ thì, hãy nhìn em xem, em đã giàu có, đã là quận chúa và một ngày kia, con trai em sẽ là quận công… Hối hận! Trời ơi! Almsbury!

Almsbury mỉm cười:

- Amber, anh rất quý em. Em là một cô gái giang hồ có tính toán nhưng không có nguyên tắc!

- Ê! - Amber vặn lại, - vì em xuất phát từ con số không!

- Em có sắc đẹp và sức quyến rũ.

- Trên đời này thiếu gì phụ nữ có những thứ đó, nhưng họ đã không là quận chúa, xin bảo đảm với anh như vậy.

- Đúng thế em yêu ạ! Sự khác nhau là ở chỗ em sẵn sàng làm tất cả để có được những điều em mong muốn nhưng không quá lo lắng đến những việc gì sẽ xảy đến cho em trên chặng đường đi.

- Trời ơi! - Amber sốt ruột kêu lên. - Sao hôm nay anh khó chịu thế! - Rồi đột nhiên cô thò đầu ra ngoài cửa xe kêu người đánh xe - Nhanh nữa lên!

Khi tới nơi, Almsbury dẫn cô đến một cái sân, xung quanh có những ngôi nhà mới xây bằng gạch đỏ và chỉ lên một cái biển:

- Anh ấy ở trong hiệu này.

Xúc động quá không kịp cám ơn, Amber xốc váy chạy vào trong sân. Bên ngoài trời đã tối, hiệu sách chỉ hơi có chút ánh sáng. Người ta ngửi thấy mùi bụi, mực in, da và mỡ cháy. Amber đưa mắt nhìn xung quanh và định bước vào cuối phòng thì một ông già mỉm cười đi tới và hỏi cô muốn gì. Cô hỏi rất khẽ để Bruce khỏi nghe thấy:

- Ngài Carlton có đây không?

- Thưa bà có.

Cô để một ngón tay lên môi:

- Ngài đang đợi tôi! - Cô lục trong bao tay lấy ra một đồng ghi-nê đặt vào tay ông già. - Chúng tôi không muốn bị ai làm phiền.

Ông già cúi đầu, đưa mắt lén nhìn vào trong phòng và mỉm cười:

- Thưa bà, tất nhiên là thế!

Ông hoan hỉ thấy nhà mình được dùng làm nơi hò hẹn cho Chúa công và con người xinh đẹp này. Amber đi vào phía cửa cuối phòng, mở nó ra, bước vào và nhẹ nhàng đóng nó lại. Bruce, đầu đội mũ, vai khoác áo măng tô đang xem một cuốn sách, lưng quay ra phía cửa. Amber ngừng lại tựa lưng vào cánh cửa, vì tim cô đập quá mạnh và cảm thấy kiệt sức. Cô hoảng sợ về điều chàng sắp nói hoặc sắp làm khi nhìn thấy cô. Không quay đầu lại, Bruce hỏi:

- Bản thảo này của Carew, làm sao mà ông tìm thấy?

Không thấy trả lời, chàng quay đầu lại thấy cô. Bẽn lẽn, Amber mỉm cười và khẽ bái chào:

- Xin chào chúa công!

- Thế nào!

Bruce đặt bản viết xuống bàn.

- Em không cho anh là một con mọt sách!

Mắt nửa nhắm nửa mở, Bruce hỏi:

- Làm thế quái nào mà cô đến đây được?

Amber chạy lại chàng:

- Anh Bruce, em cần phải được gặp anh! Em van anh đừng giận em. Xin cho em biết sự việc gì đã xảy ra? Tại sao anh cứ tránh em?

Bruce khẽ chau mày, nhưng không quay đi:

- Tôi không biết làm thế nào thoát ra được mà không gây gổ.

- Không gây gổ! Em đã nghe thấy anh nói câu ấy hàng trăm lần rồi! Anh, mà cuộc sống đã trải qua hàng trăm trận chiến đấu!

Chàng mỉm cười:

- Không chống lại phụ nữ.

- Ôi! Em không đến để mà gây gổ với anh đâu. Anh Bruce, em xin hứa như vậy. Nhưng anh cần phải nói với em sự việc gì đã xảy ra! Một hôm anh đã lại thăm em và chúng ta đã vui sướng, thế mà hôm sau anh đã không thèm nói với em nữa. Tại sao?

Amber giơ tay lên vẻ van nài.

- Amber, cô đã biết rồi, việc gì phải giả vờ nữa!

- Almsbury đã nói với em, nhưng em không tin, em vẫn chưa tin anh ấy! Đàn ông các anh đã cho vợ dắt mũi như vậy sao?

Bruce ngồi lên mặt bàn, để một chân lên ghế.

- Corinna không phải là loại đàn bà nắm mũi chồng dắt đi. Tự thân tôi quyết định lấy, lý do tôi thấy không thể giải thích cho cô rõ được.

- Tại sao không? - Amber bị xúc phạm hỏi. - Em cũng có thể hiểu được như bất kỳ ai. Ôi! Anh Bruce, anh cần phải nói với em. Em cần phải biết. Em có quyền được biết!

Bruce hít một hơi thật sâu:

- Được! Như thế này, tôi cho là cô đã biết là Castlemaine đã đưa ra cho Corinna xem bài thơ châm biếm. Nhưng Corinna xác định đã biết từ lâu chúng ta là nhân tình của nhau. Nàng đã đau khổ trong những tuần lễ gần đây, hơn chúng ta tưởng; vấn đề ngoại tình đối với chúng ta có thể không phải là một tội lỗi lớn, nhưng đối với Corinna thì không như vậy. Cô thấy đấy, Corinna rất ngây thơ và yêu tôi, tôi không muốn làm cho nàng phải đau khổ hơn những điều tôi đã gây ra cho nàng.

- Thế còn em? - Amber kêu lên. - Em còn yêu anh nhiều hơn Corinna! Trời ơi! Hình như em cũng biết thế nào là đau khổ! Trừ phi làm cho em đau khổ anh cũng chẳng cần quan tâm đến!

- Tất nhiên là có chứ, Amber! Nhưng có một sự khác nhau.

- Khác nhau nào?

- Corinna là vợ anh, sẽ cùng chung sống với anh suốt đời. Trong mấy tháng nữa anh sẽ rời bỏ nước Anh và sẽ không trở lại nữa, những cuộc hành trình đối với anh thế là hết rồi. Cuộc sống của em là ở đây, còn anh ở bên Mỹ. Lần này, khi anh ra đi, chúng ta sẽ không còn bao giờ gặp nhau nữa.

- Chúng ta sẽ không còn bao giờ gặp nhau nữa?

Cặp mắt nâu của Amber có dính vảy nhỏ lấp lánh, lo lắng nhìn Bruce và cặp môi hé mở như để thoát ra câu than: “Không bao giờ nữa…”. Almsbury đã nói với cô như vậy trước đây một giờ, nhưng lúc này khác hẳn, từ cửa miệng chàng. Cô nhận thức được sự tàn nhẫn của vấn đề:

- … Không, không bao giờ, anh Bruce! Ôi! Anh yêu của em, anh không thể làm như thế đối với em được. Em cần đến anh hơn Corinna, em yêu anh hơn Corinna! Nếu suốt cuộc đời còn lại của anh là thuộc về Corinna, xin anh hãy cho em một chút lúc này. Corinna sẽ không biết được và sẽ không vì thế mà đau lòng. Anh không thể nào ở lại Luân Đôn trong suốt sáu tháng sắp tới mà không gặp em. Em sẽ vì thế mà chết mất! Ôi, anh Bruce! Anh không thể như thế được! Anh không thể như thế được!

Amber lao vào chàng, hai nắm tay bé nhỏ đấm thùm thụp vào chàng và khóc nức nở, thảm thiết, tuyệt vọng.

Một lúc lâu Bruce, hai tay buông thõng, không sờ vào người Amber, nhưng cuối cùng anh ghì lấy cô, môi anh háo hức tìm môi cô.

- Ôi! Nhóc con lắm điều này! Rồi một ngày kia anh sẽ quên em, một ngày kia…

Bruce thuê một căn hộ trong một nhà cho thuê ở Magpie, cách cung điện khoảng một dặm, tại một khu phố cổ đã thoát khỏi ngọn lửa. Họ có hai phòng lớn, bày biện rất đẹp theo kiểu kiến trúc lộng lẫy và nặng nề của thế kỷ trước. Một tuần lễ họ gặp nhau vài ba lần, thường là sau buổi trưa, đôi khi vào buổi chiều, Amber đã hứa là Corinna sẽ không bao giờ biết tí gì nên họ hết sức thận trọng, giữ bí mật tuyệt đối. Nếu họ gặp nhau vào buổi trưa, cô đi khỏi Whitehall trong bộ quần áo của chính cô và trong cỗ xe của mình, đến một tiệm ăn, thay đổi quần áo khác và cho Nan mặc quần áo của cô và đeo mặt nạ ra về bằng cửa chính; còn cô mặc quần áo cải trang đi ra bằng lối khác. Buổi tối ra về cô dùng một cái thuyền hoặc một cỗ xe ngựa thuê và có John đi kèm. Dù chịu vất vả hơn cần thiết, cô lấy thế làm hạnh phúc và thích thú.

Một hôm, đầu cô đội một bộ tóc giả, mặc áo dài đến tận bắp chân, hai cánh tay áo vén lên, quấn tròn trong một cái khăn choàng đen để chống lạnh và cắp một cái mẹt đựng một ít hoa quả. Lần khác cô biến thành một bà trưởng giả khắc khổ, mặc áo dài đen cổ trắng và một cái mũ trùm nhỏ trên đầu, nhưng cô không thích bộ quần áo đó nên đã vùi nó vào trong một cái ngăn kéo để mặc một bộ đồ khác. Cô lại cải trang thành một cậu con trai mặc áo chẽn bằng nhung, đội bộ tóc giả bằng chỉ, với một thanh gươm đeo lủng lẳng bên sườn, cái mũ đội sụp xuống tận mắt, khoác cái áo ngắn trên vai.

Những cải trang đó đều làm hai người thích thú, Bruce bật cười thấy điệu bộ của các vai cô đóng.

Amber sắm vai của mình rất giỏi, nhiều khi gặp những người quen, họ không phát hiện ra cô. Một lần có bọn con trai tìm cách kéo Amber vào một tiệm nhảy. Bận khác cô thoát khỏi đích thân vua đi lang thang trên bờ sông cùng với Buckingham và Arlington. Ba người đàn ông quay lại nhìn người phụ nữ đeo mặt nạ đang vén váy xuống thuyền và một trong bọn họ huýt sáo miệng, có lẽ Charles hoặc quận công, vì không bao giờ Arlington huýt sáo một người đàn bà.

Đôi khi Bruce mang con trai đi cùng và Amber cũng đem theo con gái. Như vậy họ đã có được những bữa ăn vui vẻ, cả bốn người quần tụ thành một gia đình ấm cúng, có lúc họ còn mời cả một nhạc sĩ hát rong lên giúp vui trong bữa ăn. Bọn trẻ con lấy thế làm vui sướng. Bruce cố gắng giải thích cho con trai tại sao không nên nói với Corinna về những cuộc sum họp đó; và Susanna cũng có thể để tiết lộ do một vài nhận xét thơ ngây, vì em không gặp được ai là người để ý đến việc đó, trừ có vua, nhưng Charles không phải là người đàn ông thích can thiệp vào những câu chuyện tình cảm của nhân tình mình.

Đến đầu tháng Ba, Amber dọn đến nhà ở mới, lâu đài Ravenspur, mặc dù chưa xong hẳn. Gạch màu đỏ tươi, khói của Luân Đôn chưa làm xỉn lại. Cỏ ngoài thềm còn héo hon, hàng bạch dương mới được trồng; các cây giẻ tây, bạch phong còn rất non; các hàng rào thủy tùng và hoa hồng còn rất nhỏ chưa gọt tỉa được. Tuy nhiên đó cũng là lâu đài lộng lẫy. Amber rất hãnh diện.

Cô đưa Bruce đến, cho xem phòng tắm, một loại phòng độc nhất Luân Đôn, sàn và tường bằng đá đen, rèm bằng sa tanh xanh, ghế tựa và ghế bành mạ vàng, bồn tắm rộng đến nỗi người ta có thể bơi trong đó. Một cách tự hào, cô nhấn mạnh là tất cả các phụ tùng trong nhà đều bằng bạc, từ cái xô đến những cái kéo, cắt tim đèn. Cô giải thích cho Bruce biết là mấy trăm tấm gương đều đóng khung bạc, đều được nhập trái phép từ Venice, cô đưa cho chàng xem bộ sưu tập dị thường về bát đĩa bằng vàng, bạc, bày biện trong nhiều tủ buýp phê lớn ở phòng ăn.

- Anh thấy thế nào? - Giọng Amber trong vắt, cặp mắt sáng ngời đắc thắng. - Em đánh cuộc là anh không thể nào có được những thứ này bên Mỹ!

- Không. Anh không có những thứ này.

- Và anh sẽ không bao giờ có cả.

Chàng nhún vai nhưng không tranh luận. Một lúc sau Amber ngạc nhiên khi nghe chàng hỏi:

- Em giàu lắm phải không?

- Ồ! Một cách ghê gớm! Em có thể có tất cả!

Cô nói thêm là mình còn có tất cả số tiền cho chịu.

- Em có nắm được toàn bộ số tiền đặt lấy lãi không. Newbold có nói với anh là phải khó khăn lắm em mới đặt tiền cho ông ta. Em có thấy là nên thận trọng, để riêng ra một món tiền, vài ba nghìn livrơ chẳng hạn, không sờ đến nó?

Amber ngạc nhiên, nhạo báng:

- Vì sao? Em không cần phải lo lắng đến những vấn đề đó. Tiền lúc nào em cũng có thừa!

- Nhưng em thân mến ạ! Em sẽ không còn trẻ như thế này mãi mãi.

Amber nhìn chàng vẻ hãi hùng và tức giận. Bởi vì, nếu ý nghĩ về những năm tháng trôi đi đã gây cho cô nỗi khiếp sợ, nếu sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của cô không còn xa nữa, cô chưa bao giờ nghĩ rằng chàng có thể nhận thấy cô già đi. Theo cô, đối với Bruce Carlton, cô không bao giờ được quá tuổi mười sáu. Do đó trên suốt dọc đường đi, cô trầm ngâm suy nghĩ, và vừa về đến nhà cô đã lao ngay vào trước gương.

Amber tự phân tích mình trong một lúc lâu, nghiên cứu một cách tàn nhẫn nước da, bộ tóc, hàm răng, và cuối cùng tự xác nhận mình còn trẻ. Nước da vẫn còn tươi mát, bộ tóc vẫn dày và bóng, khuôn mặt còn xinh đẹp như thời kỳ ở Marygreen. Tuy nhiên có một sự thay đổi mà cô khó nhận thức được.

Mặc dù bộ mặt cô còn thoát được tuổi tác, nhưng nó vẫn mang những dấu vết của một cuộc sống giàu sang, đầy đủ và mãnh liệt. Cặp mắt vẫn nồng nàn, say sưa trước đây, có thể còn tăng thêm. Mặc dù những năm tháng đã trôi qua, chúng vẫn không làm giảm được lòng tin và sự nhiệt thành của cô. Trong cô như có một cái gì không thể phá hủy được.

Bỏ gương, Amber đứng lên, đi nhanh vào buồng thay quần áo trước bữa ăn tối. Những ý nghĩ một ngày kia sẽ già, sắc đẹp sẽ tàn tạ, không rời khỏi tâm trí cô. Cô cố đẩy nó ra, nhưng nó cứ len lỏi vào, là kẻ thù thâm hiểm và tàn nhẫn của cô.

Buổi dạ hội đầu tiên Amber tổ chức ở lâu đài Ravenspur làm cô tốn kém gần năm nghìn livrơ. Cô mời hàng mấy trăm khách, tất cả đều đến, cộng thêm nhiều người không mời cũng tự đến.

Các món ăn ngon, do không biết bao nhiêu phục vụ viên mặc chế phục đều trẻ và đẹp. Rượu sâm-banh và buốc-gông đựng trong những chậu bằng bạc. Mặc dù có mặt Hoàng thượng, nhiều ngài uống quá chén. Lâu đài vang tiếng nhạc, tiếng cười, nói. Trong khi một số khách khiêu vũ, số khác đánh bạc hoặc túm tụm nhau náo nhiệt quanh và đánh thò lò.

Vua Charles và Hoàng hậu Catherine đều đến tham dự cùng với các triều thần danh tiếng. Jacob Hill và Moll Davis đưa ra một số vũ nữ khỏa thân của bà Bennet. Nhưng cái đinh của dạ hội là sự xuất hiện của một cô gái trẻ mà từ mấy tháng nay đã làm thành phố phải chú ý và triều đình phải thú vị vì cô ta bắt chước y hệt Castlemaine và xuất hiện khá muộn trong bộ quần áo giống hệt của Barbara. Amber đã mua một trong những người hầu gái của quận chúa và thuê bà Rouvière may một bộ áo y hệt của bà ta. Barbara giận dữ cảm thấy bị làm nhục, cầu cứu vua trừng trị kẻ lăng nhục ấy, hoặc ít ra cũng đuổi nhân vật đó đi. Nhưng Charles thấy trò chơi đó rất ngộ nghĩnh nên từ chối không can thiệp.

Riêng Barbara Palmer, vợ chồng Carlton và một số người nữa ra về khá sớm.

Đến ba giờ sáng, bữa điểm tâm được dọn ra, cũng đầy đủ như bữa tối, đến sáu giờ sáng những người ở lại sau cùng lao vào tranh cướp những chiếc gối. Hai chàng trai đẹp đẽ còn rút cả gươm vì quá khích đe dọa chém nhau trong phòng khách. Vua đã ra về, nhưng Amber can thiệp và các bạn của họ phải đưa họ ra ngoài đường để thanh toán với nhau. Cuối cùng Amber kiệt sức nhưng sung sướng, lên phòng ngủ rộng lớn đầy màu sắc.

Mọi người đều cảm thấy đã từ nhiều tháng nay chưa được dự một dạ hội nào thành công như vậy.

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »