Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8437 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XLVII -

Cả tuần lễ tiếp theo, Amber đau khổ và lo lắng, cầu mong được gặp Bruce bằng bất cứ giá nào.

Không sao gặp được chàng, cô sai một người hầu đi nghe tin tức về chàng và thái độ của chàng. Cô trở nên cáu kỉnh, nổi giận!

- Cái thằng ăn hại ấy chẳng làm được việc gì? Đi đã hơn hai giờ rồi mà vẫn mất hút. Phải cho nó ăn gậy.

Một lát sau nghe có tiếng gọi, cô vội nhào ra ngoài:

- Thế nào? Anh có được việc gì cho tôi không?

- Bẩm bà lớn, con rất lấy làm tiếc, ở lâu đài Almsbury người ta nói với con là Chúa công đã ra bến cảng. (Đoàn tàu của Bruce đã làm hai cuộc hành trình đi và về Mỹ từ tháng Tám năm ngoái, chàng đang bận trang bị cho chuyến đi thứ ba. Vì vậy chúng sẽ ghé lại một bến cảng của Pháp và hai vợ chồng Carlton sẽ xuống tàu ở đấy cùng với những đồ đạc họ dự kiến mua ở Paris). Nhưng lúc con đến đấy, Chúa công không còn ở đấy nữa. Người ta nói là ngài ra tiệm ăn trưa với một người lái buôn, không ai biết bao giờ thì Chúa công về.

Amber cúi nhìn xuống, đặt một bàn tay lên sau gáy, tuyệt vọng, cay đắng. Người đầy tớ nói thêm:

- Nhưng Carlton phu nhân có ở nhà.

- Rồi sao nữa? - Amber kêu lên - Điều đó ích lợi gì cho ta! Thôi cút, đừng quấy rầy ta nữa.

Tên hầu kính cẩn cúi chào rồi ra đi, Amber đã quay lưng lại, mải mê với những suy tính cá nhân. Cô đã quyết định phải được gặp chàng bằng bất cứ cách nào, và không chịu dừng lại dù chàng không muốn. Đột nhiên những câu nói: “Carlton phu nhân có ở nhà!” như làm cô tỉnh hẳn.

Cô búng các đầu ngón tay rồi lao ra ngoài gọi:

- Nan, cho chuẩn bị xe! Chị đi thăm Carlton phu nhân.

Nan sững sờ nhìn chủ, Amber tức giận đập tay và nói tiếp:

- Đừng có mà đứng đấy há hốc cái miệng ra! Đi làm ngay!

- Nhưng thưa bà! - Nan kháng nghị, - em vừa mới cho người đánh xe về.

- Vậy thì cho ngươi đi gọi hắn lại ngay, hôm nay còn làm việc cho tôi.

Amber vội vã đi lấy bao tay, găng, mặt nạ và quạt rồi đi ngay. Susanna từ phòng trẻ chạy lại vì vừa được tin mẹ đến, Amber buộc phải cúi xuống hôn vội con và nói với con là cô phải đi. Susanna năn nỉ được đi theo, nhưng trước sự từ chối của mẹ, em khóc toáng lên:

- Con muốn đi cơ!

- Con không được đi, đừng có hỗn! Im ngay nếu không mẹ cho con cái tát bây giờ!

Susanna im bặt và giương cặp mắt kinh ngạc, đầy trách móc nhìn mẹ làm Amber phải hối hận. Cô vội quỳ xuống ôm lấy con, âu yếm hôn con và hứa với con là tối nay sẽ đến. Susanna mắt còn ướt đẫm, mỉm cười khi mẹ từ biệt em.

Nhưng khi Amber đã vào tới lối đi và ngồi đợi Corinna, cô bắt đầu hối hận, nếu Bruce về thấy cô, chàng sẽ nổi giận và như vậy chẳng thu xếp được việc gì. Ý nghĩ chạm trán với người đàn bà thù địch ấy làm cô toát mồ hôi; người cô giá lạnh, chân tay tê buốt… Cánh cửa mở, Corinna bước vào, nàng hơi ngạc nhiên khi thấy Amber. Nhưng Corinna điềm tĩnh chào, lễ phép cám ơn cuộc viếng thăm, rồi mời cô vào phòng khách.

Amber do dự đứng lên toan cáo lỗi, định chạy trốn, nhưng khi Corinna đi về phía phòng khách, cô liền đi theo. Corinna mặc áo dài lụa màu hồng và xanh dịu. Bộ tóc dày bỏ xõa xuống hai vai, có đính hai hoặc ba hình củ; trước ngực gài nhành hoa duyên dáng.

Amber nghĩ thầm: “Ôi! Sao ta ghét nó thế! Ta căm thù nó! Ta khinh bỉ nó! Ta muốn trông thấy nó chết!”

Mặc dù thái độ dịu hiền, có giáo dục hoàn hảo, Corinna rõ ràng chẳng ưa gì người khách không mời mà đến này. Corinna đã nói dối Bruce là mình không tin là chàng vẫn tiếp tục gặp gỡ Amber, chỉ sự có mặt của người phụ nữ này với cặp mắt màu hổ phách, bộ tóc màu mật, đã đủ làm cho nàng ghê tởm. Cuối cùng Corinna phải tin là chừng nào cả hai người còn sống thì không một ai được yên ổn. Hai cặp mắt đối chọi nhau một lúc, như hai kẻ tử thù.

Amber liền tuyên bố hết sức tự nhiên:

- Thưa bà, ông Almsbury có nói với tôi là hai ông bà sắp xuống tàu?

- Vâng, càng sớm càng tốt.

- Tôi nghĩ là bà sẽ rất sung sướng được rời bỏ Luân Đôn phải không ạ?

Amber không đến đây để nói lên những câu cầu kỳ, để mỉm cười đạo đức giả, để thốt ra những lời ám chỉ mờ ám. Cặp mắt có dính vảy nhỏ lấp lánh của cô rắn đanh và sáng chói, tàn nhẫn như mắt một con mèo đang rình mồi.

Corinna không một chút bối rối, tự tin nhìn trả lại Amber.

- Thưa bà, rất sung sướng. Nhưng không với những lý do mà bà tưởng tượng.

- Tôi không hiểu bà muốn nói gì?

- Tôi lấy làm tiếc. Tôi nghĩ là bà hiểu lắm.

Amber giương móng vuốt của mình ra. Cô nghĩ thầm: “Ôi! Cái con đĩ này! Mi phải trả giá đắt! Ta biết cách làm cho mi phải toát mồ hôi!”.

- Thưa bà, tôi thấy bà có vẻ tự hào lắm… đối với một người đàn bà có chồng không trung thành!

Đôi mắt Corinna mở to vẻ hoài nghi, im lặng một lúc rồi bình tĩnh trả lời:

- Thưa bà, mục đích bà đến đây để làm gì?

Amber nghiêng người về phía trước, siết chặt đôi găng trong tay, cặp mắt hé mở, giọng thô bạo và châm chọc:

- Tôi đến để nói với bà một vấn đề, là mặc dù bà cũng có thể đã nghĩ đến, là chàng vẫn còn yêu tôi. Và chàng sẽ yêu tôi mãi mãi!

Câu trả lời lạnh lùng của Corinna làm Amber phải kinh ngạc:

- Xin bà cứ tin như thế, nếu bà thích!

Amber chồm dậy vượt thật nhanh khoảng cách vài bước giữa hai người.

- Xin bà đừng có ngu ngốc nữa! Bà không muốn tin tôi, bởi vì bà sợ. Không bao giờ chàng không đến thăm tôi! - Amber tỏ ra nguy hiểm - Chúng tôi gặp nhau hai ba lần mỗi tuần trong một ngôi nhà cho thuê ở Magpie. Mỗi khi mà bà tưởng là chàng đi săn hoặc đi xem hát, là chàng đến với tôi! Và những đêm mà bà tưởng chàng ngủ trong Cung điện, là chàng ngủ với tôi!

Amber thấy mặt Corinna tái đi, cô nghĩ thầm một cách hung ác: “Đó! Thế là thấm rồi!” Đó là mục đích mà Amber đến đây: để quấy rối Corinna, làm cho Corinna bị xúc phạm ở điểm đa cảm nhất, bị nhục nhã bởi dẫn chứng lòng không trung thành của Bruce. Cô muốn trông thấy Corinna phải lảo đảo, phải run rẩy. Cô muốn được ngắm nghía một người đàn bà bị khuất phục như bản thân cô đã bị. Cô hỏi tiếp:

- Thế nào! Bà nghĩ thế nào?

Corinna nhìn Amber với một thứ ghê tởm đầy kinh hoàng:

- Tôi không tin là bà không còn một chút ý thức nào về danh dự!

Amber cười gằn một cách thô bỉ, cô không nhận thức được là trông cô lúc đó xấu xa đến mức nào:

- Danh dự à! Danh dự là gì? Một cái bù nhìn cho lũ chim sẻ, có thế thôi! Nếu bà biết là chúng tôi thấy bà rất là lố bịch trong những tháng gần đây, cũng vì thế mà cuống họng chúng tôi đã phải nóng bỏng. Ồ bà cứ bình tĩnh, chàng cũng cười với tôi!

Corinna đứng lên lạnh lùng nói:

- Thưa bà, tôi chưa bao giờ thấy một người đàn bà vô giáo dục như bà. Tôi sẵn sàng tin là bà xuất thân từ hè phố, nên nói năng và hành động đúng như thế. Tôi chỉ lấy làm ngạc nhiên là tại sao bà lại sinh ra một đứa con trai như Bruce!

Amber miệng há hốc, hoàn toàn bị bất ngờ. Bruce Carlton chưa bao giờ nói với cô là Corinna đã biết bé Bruce là con cô. Vậy là Corinna đã biết! Và chưa hề hé môi với một ai, không từ chối nuôi dạy bé và có vẻ yêu bé một cách thành thật như con đẻ.

Trời ơi! Người đàn bà này còn ngu ngốc hơn cô tưởng.

- Vậy là bà đã biết nó là con tôi! Nếu vậy, bây giờ bà đã biết rồi, và tôi tự hỏi không biết bà có được hài lòng nghĩ rằng một ngày kia con trai tôi trở thành ngài Carlton, tất cả những gì mà chồng bà có sẽ thuộc về con trai tôi chứ không về con bà. Bà nghĩ thế nào về việc đó? Ê, bà có đến nỗi đạo đức thượng lưu một cách quái gở để mà thản nhiên trước việc đó?

- Bà cũng biết rõ rằng điều đó không thể được chừng nào mà nó còn chưa được công nhận chính thức.

Lúc này hai người đàn bà đứng sát nhau, gườm gườm nhìn nhau thủ thế. Amber muốn túm lấy tóc Corinna và cào nát cái mặt kia ra, hủy hoại cái sắc đẹp và ngay cả cuộc sống kia nữa. Một cảm tình mà cô cũng không sao hiểu được đã giữ cô lại.

- Yêu cầu bà ra khỏi ngay nơi này!

Corinna nói, đôi môi cứng ngắc vì tức giận cử động rất khó khăn.

Amber phá lên cười, tiếng cười điên dại, ồn ào và kích động:

- Hãy nghe kìa! Được, tôi sẽ đi, nhưng sẽ không bao giờ tôi đi xa bà!

Bằng một cử chỉ vội vàng, cô thu thập các đồ riêng và quay lại một lần nữa để đối chọi với Corinna. Cô không tự kiềm chế được nữa, chân tay run rẩy, và gần như vô tri giác thốt lên những lời mà cô suy nghĩ đã từ lâu:

- Bà cũng sắp sinh có phải không? Vậy bà nghĩ đến tôi. Trừ phi bà không tưởng tượng là chàng sẽ ở lại như một con chó trung thành bên giường bà cho đến khi…

Mắt Corinna từ từ nhắm lại, ngay lúc đó có tiếng đàn ông, tàn nhẫn và giận dữ vang lên trong phòng.

- Amber!

Cô quay lại, Bruce đang tiến lại cô, như người khổng lồ trong cơn tức giận. Cô dừng lại một lát định chạy trốn, nhưng chàng đã nắm lấy vai cô, còn tay kia tát cho cô một cái thật mạnh. Mắt cô hoa lên, rồi đột nhiên nhận thấy mặt chàng ngay trên mặt mình, cô hiểu ngay là chàng đã nổi xung đến mức có thể giết cô.

Phản ứng của cô rất nhanh, một phần do sợ hãi, do linh tính tự vệ, và cũng còn do cô đã ngoài mọi vòng kiểm soát. Như một con thú hoang, cô vùng vẫy, kêu gào, cào cắn, phun ra những câu chửi tục tĩu. Lúc đó lòng mong muốn trả thù của cô đã đến cực điểm, có thể giết chết chàng, vì cô đã phải chịu đựng biết bao đau khổ do chàng gây ra, vì lòng ghen hận thù đối với Corinna. Do đó gần như cô đã trở thành một con thú điên xấu xa, nguy hiểm, yêu quái.

Bruce đã định thần lại. Chàng chỉ muốn đưa cô trở lại lý trí, nhưng cơn cuồng nộ đã làm tăng sức lực của cô lên gấp bội nên chàng khó mà kìm được cô. Chàng cố làm cô hiểu:

- Amber! Amber! Hãy tỉnh lại nào, vì tình yêu Chúa!

Một bên mặt của chàng đã bị cào cấu chảy máu, bộ tóc giả và cái mũ bị rơi xuống đất. Áo của Amber cũng bị rách, tóc xổ tung. Corinna nhìn hai người, kinh hoàng cổ tắc nghẹn không nói nên lời, sợ hãi và bị nhục.

Đột nhiên Bruce túm lấy tóc Amber giật thật mạnh ra phía sau làm gáy cô kêu răng rắc. Cô kêu lên đau đớn, cô nắm lấy tay đấm thật mạnh vào giữa mặt chàng. Mắt Bruce nảy lửa, hai bàn tay chàng nắm lấy cổ Amber xiết chặt, làm mặt của Amber biến thành đỏ sẫm. Cô vùng vẫy điên cuồng, nhưng lưỡi cô đã thè ra, miệng méo xệch, mắt lồi ra, không kêu được nữa. Corinna vội lao đến:

- Bruce! Bruce! Anh giết chết bà ấy mất!

Chàng như không nghe thấy, nhưng Corinna ôm chặt lấy người chàng và đấm liên hồi, cuối cùng chàng phải bỏ ra.

Amber đổ sụp xuống đất như một khối thịt. Với một vẻ ghê tởm mênh mông, đối với Amber cũng như đối với mình, Bruce quay đi, giơ hai bàn tay lên, các ngón tay vẫn còn cong và nhìn chúng như chúng không phải của mình. Corinna quan sát chàng, dịu dàng, với một lòng thương hại có cái gì như của tình mẫu tử.

Cuối cùng Corinna nói với giọng hết sức dịu hiền:

- Anh Bruce, em thấy là ta nên cho mời bà đỡ. Em thấy đau liên tiếp rồi…

Bruce ngơ ngác nhìn vợ, rồi từ từ chàng định thần lại được:

- Ôi! Em đau lắm rồi à, Corinna?

Giọng chàng hối hận sâu xa. Bỗng nhiên chàng bế vợ lên, đưa sang buồng khác. Máu ở áo sơmi và áo ngắn của chàng đã dây sang áo và má của Corinna. Chàng do dự chùi nó rồi chạy nhanh ra khỏi phòng. Amber nằm ngất lịm trên sàn dần dần tỉnh lại, cô cảm giác như được nằm trên một cái giường lớn ấm áp và vững vàng, cô cố kéo chăn đắp lên mình. Khá lâu cô mới hiểu được là mình đang ở đâu và việc gì đã xảy ra. Mạch hai bên thái dương đập mạnh, cổ họng cô đau đớn, người choáng váng. Amber từ từ đứng xuống đất, cứ đứng như vậy, đầu cúi xuống, như bị treo vào một cái móc.

Bruce bước vào. Cô ngẩng lên, chàng đứng lại một lúc bên cạnh cô, khẽ nói, giữa hai hàm răng rít lại:

- Cô đi đi. Ra khỏi nơi đây!

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »