Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8293 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- IV -

Chàng dừng lại, ngạc nhiên, lần lượt nhìn hai người. Nhưng trước khi chàng đủ thì giờ để nói lên một câu, Amber khóc nấc lên và chạy vào trong phòng ngủ, đóng cửa lại thật mạnh rồi lao mình lên giường.

Amber thả mình cho nỗi tuyệt vọng khôn nguôi. Lúc đó có lẽ là lúc đau khổ nhất trong đời, cô không có một chút ý muốn nào tỏ ra can đảm và tự chủ. Đau khổ thầm lặng không phải là tính chất của cô. Không thấy chàng chạy vào với mình ngay, như cô hy vọng, cô lại càng trở nên cuồng trí hơn, cho đến buồn nôn.

Cuối cùng cô nghe tiếng cửa mở và tiếng bước chân đi vào. Tiếng khóc của cô càng to hơn. “Ôi!” Cô tự nhủ một cách mãnh liệt, “ta muốn chết đi cho rảnh. Ngay lúc này, chàng sẽ phải hối hận”.

Ánh sáng lóe lên trong phòng, chàng đã thắp một cây nến. Cô nghe thấy chàng cởi bỏ áo khoác và đặt mũ xuống. Rồi chàng tháo thanh kiếm, vẫn im lặng. Chán nản cô phải ngẩng mặt lên nhưng vẫn vùi trong hai cánh tay nhìn chàng. Mắt đỏ mọng, mặt sưng phù, cô bèn kêu lên giọng thách thức:

- Thế nào?

- Chào em.

- Ông chỉ nói được với tôi có thế thôi à?

- Tôi còn có thể nói gì hơn được?

- Ít ra ông cũng có thể nói với tôi ông đã đi đâu và đi với ai chứ?

Chàng tháo ca-vát và cởi áo chẽn.

- Đó là công việc của tôi, cô không tin sao?

Cô khẽ kêu lên một tiếng như thể bị đánh. Cô đã hoàn toàn hiến dâng thân mình cho chàng, không một chút dè dặt và chờ đợi ở chàng như vậy. Lúc này cô mới biết chàng không như thế. Sinh hoạt và tác phong của chàng không hề thay đổi. Cô không trông mong được nhiều ở chàng.

- Ôi! - Cô khẽ thốt lên và quay mặt đi.

Chàng im lặng nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên lại gần và ngồi xuống cạnh giường.

- Amber, anh xin lỗi em, anh không muốn tỏ ra vô lễ. Và anh lấy làm tiếc là đã bị buộc phải từ biệt em, đã làm hỏng cả một buổi tối mà em đã biết bao chờ đợi, ở đấy bao nhiêu thú vui. Nhưng thật sự đó là những công việc đứng đắn từ ở nơi xa kêu gọi anh…

Cô nhìn chàng với vẻ hoài nghi, những giọt nước mắt to lăn xuống áo.

- Công việc, có thật không? Công việc loại gì mà một người đàn ông giải quyết với một người đàn bà?

Chàng mỉm cười, cặp mắt dịu dàng và hơi tinh nghịch. Lúc nào cô ta cũng có cảm giác là mình nói không đứng đắn, điều đó làm chàng rất bực mình.

- Để em hiểu được rõ, anh sẽ giải thích hơn là em tưởng: Thực sự là nhà Vua không thể nào làm thỏa mãn hoặc đền bù tất cả những ai đã trung thành với Người… Người cần phải lựa chọn giữa hàng ngàn lời thỉnh cầu, cái nào cũng quan trọng như cái nào. Anh không tin là một người đàn bà, hoặc bất kỳ ai khác, có thể thuyết phục được Hoàng thượng làm việc gì không xứng đáng với Người, nhưng vào lúc cần phải lựa chọn vấn đề nào đó giữa nhiều cái, mà Người thích làm. Vào lúc đó một người đàn bà ở cạnh Người có rất nhiều tác động. Không một ai có ảnh hưởng với Hoàng thượng bằng một người đàn bà tên là Barbara Palmer, bà ta cũng khá tốt để hướng cái ảnh hưởng đó có lợi cho anh…

Barbara Palmer!

Một cảm giác thảm bại hãi hùng đột nhiên tràn ngập lòng cô, vì một người phụ nữ có khả năng làm say đắm một ông vua, tất nhiên phải có sức quyến rũ phi thường. Thế là cô mất hết lòng tin, thất bại và chịu khuất phục bởi sự mê tín là một ông Vua với tất cả các cận thần đều có những đức tính thiêng liêng. Cô vùi đầu vào hai lòng bàn tay. Bruce nói tiếp:

- Ôi! Amber thân mến, anh đề nghị em, không có gì là nghiêm trọng như thế đâu! Người đàn bà đó đã đi qua đây, trông thấy cỗ xe của anh, hỏi anh có ở trong khách sạn không. Có là thằng ngốc mới từ chối. Bà ấy đã giúp anh điều mà anh mong muốn hơn tất cả.

- Gì thế? Lãnh địa của anh phải không?

- Nó đã bị bán đi từ lâu rồi. Ngày nay nếu anh muốn có lại thì cần phải chuộc, nhưng anh không muốn. Nhưng chị ta đã thuyết phục nhà Vua và hoàng thân em Người tổ chức một cuộc hành trình cùng với anh. Anh được thuê với giá là vài ngàn livrơ; hôm qua anh đã nhận được sắc lệnh rồi.

- Về việc gì thế?

- Một bức thư của Hoàng thượng cho phép người mang nó được quyền bắt giữ tất cả những tàu bè của các nước khác. Trường hợp đó anh có thể chiếm lấy những tàu Tây Ban Nha sang Mỹ.

- Anh không đi biển chứ?

- Có, Amber ạ. Anh đã sắm hai chiếc tàu. Và với số tiền mà anh sẽ nhận được của Hoàng thượng và hoàng thân York, anh có thể tậu được ba chiếc nữa. Khi nào trang bị xong và ký giao kèo được với các thủy thủ, anh sẽ căng buồm.

- Ôi Bruce! Anh không được đi đâu cả. Không thể được!

Vẻ sốt ruột hiện trên nét mặt chàng.

- Anh đã nói với em, ở Heathstone là anh sẽ không ở lại lâu tại Luân Đôn. Anh còn hai tháng nữa, có thể hơn thế nữa. Nếu được sớm hơn anh cũng sẽ đi.

- Nhưng tại sao anh không đề nghị một… một… em quên mất Almsbury đã gọi là gì… tóm lại là tiền đã giúp Hoàng thượng trở lại?

Chàng cười, nhưng vẫn hết sức nghiêm túc.

- Nghĩa là, em thấy không, anh không muốn có được những “thứ-mà-em-quên-mất-tên”. Anh cần tiền, nhưng muốn kiếm được phải là do những biện pháp của bản thân anh. Nếu phải quỳ đầu gối những ngày cuối đời anh, anh chẳng thích chút nào.

- Vậy thì anh mang em đi theo với! Ôi em van anh đấy, em sẽ không làm cản trở anh đâu. Xin anh cho em đi theo.

- Không được đâu, Amber ạ! Sinh hoạt trên tàu đối với một người đàn ông cũng đã vất vả lắm rồi, lương thực gớm ghiếc, giá rét, người ta thấy khốn khổ vô cùng và chẳng còn cách nào đi đâu cả. Và nếu em tưởng tượng là em chẳng làm gì trở ngại cả - chàng mỉm cười và liếc nhìn cô một cách có ý nghĩa. - Thôi em ạ, đừng nói đến đấy nữa vô ích.

- Nhưng em sẽ ra sao? Em sẽ làm gì trong khi anh đi vắng. Ôi! Bruce, không có anh em sẽ chết mất!

Cô nhìn chàng cầu khẩn và bám lấy tay chàng như một con chó nhỏ bị bỏ rơi.

- Đó đúng là điều mà anh đã nói với em khi em nài được đến Luân Đôn với anh: Em đã quên rồi sao? Hãy nghe anh, Amber. Em chỉ còn làm được một việc là quay trở về Marygreen càng nhanh càng tốt. Anh sẽ cho em bao nhiêu tiền mà anh có thể. Chúng ta sẽ viện ra một câu chuyện nào đó cho bà cô và ông bác nghe; anh biết là như thế em sẽ chẳng thích đâu, nhưng ngay cả trong làng, một số tiền lớn sẽ kéo theo sự kính trọng. Và sau một thời gian nào đó mọi dư luận sẽ tắt ngấm, em có thể lấy chồng, à rồi hẵng, đợi anh nói hết đã: Anh biết là anh thật đáng trách đã mang em tới đây, anh không cho mục đích của anh là đúng đắn. Anh đã không nghĩ đến em, cũng như em sẽ ra sao và thành thật mà nói, anh đã không quan tâm đến những vấn đề đó. Nhưng anh đã thay đổi và anh không muốn để em ngày càng khổ tâm hơn. Em còn trẻ lắm, thơ ngây và xinh đẹp, những điều đó cộng với lòng nhiệt tình của em với cuộc sống, sẽ chỉ làm hại em thêm. Anh đã không đùa khi anh nói rằng Luân Đôn ăn sống nuốt tươi những cô gái đẹp, thành phố đầy rẫy những quân trộm cướp đủ các loại giang hồ tứ chiếng. Chỉ chưa đầy một phút em sẽ bị đớp gọn. Hãy tin anh, anh biết gì nói nấy, em hãy về nhà đi, nó thích hợp với em hơn.

Ánh mắt Amber lóe lên ánh lửa giận dữ, cô hất cằm lên để trả lời:

- Thưa Ngài nam tước, em không đến nỗi ngây thơ như thế đâu. Em cam đoan với ngài là em cũng biết quan tâm đến lợi ích của em như ai! Và xin ngài đừng tưởng là em không thấy ngài muốn đi đến đâu. Ngài đã chán ngấy em rồi, bây giờ ngài được mụ nhân tình của Vua để mắt tới, và thế là ngài kiếm vài câu chuyện vớ vẩn để bịp em, buộc em phải trở về nhà! Thôi, thôi, ngài không hiểu ngài nói gì đâu! Bác Matt sẽ không để em về nhà, có tiền hay không cũng vậy. Người gác đồng sẽ đem em ra bêu riếu, và mọi người trong làng sẽ phỉ nhổ em và, - cô ngừng lại nước mắt đầm đìa, - không đâu, em không muốn trở về nhà!

Bruce ôm lấy cô và nói:

- Amber thân yêu, đừng khóc nữa. Anh khinh Barbara Palmer như cái quần lót, anh xin thề như vậy. Anh khuyên em ra về là điều thực tế, vì lợi ích của em. Bao giờ anh cũng có ý kiến ấy. Nhưng không phải vì anh đã chán em. Em đáng yêu lắm, làm cho người ta khao khát mà em không thể biết được. Trời! Ai mà có thể chán em được!…

Được bàn tay chàng mơn trớn, Amber dần dần ngừng khóc, cảm xúc dịu dàng, êm ái rạo rực trong lòng, cô rên hừ hừ như con mèo cái:

- Bruce, anh không chán em thật chứ? Em có thể ở lại với anh?

- Nếu em muốn, nhưng anh không có ý kiến nào khác…

- Ôi! Xin anh đừng nói nữa. Em chẳng cần! Muốn xảy ra cho em điều gì thì xảy, miễn là em được ở lại với anh.

Chàng nhẹ nhàng hôn cô và tiếp tục cởi bỏ quần áo trong khi đó Amber nửa quỳ quan sát chàng với vẻ mến phục. Thân hình chàng thật tuyệt diệu: ngực rộng, vai vuông, háng hẹp và đôi chân đẹp, bắp thịt nở nang, nước da sạm nắng. Mỗi một cử chỉ của chàng đều mềm dẻo thoải mái như con thú lừ đừ nhưng tinh ranh sắc sảo. Đi nhanh qua phòng, chàng tắt ngọn nến. Và bỗng nhiên, Amber không thể giữ lâu hơn được mối ngờ vực:

- Bruce, anh đã làm tình với mụ ấy chưa?

Chàng không trả lời nhưng đưa mắt nhìn cô, nửa tức giận, nó tỏ rõ chàng coi câu hỏi đó là thừa, rồi cúi xuống thổi tắt cây nến cuối cùng.

Cuộc sống tiếp tục như thường lệ.

Phần lớn thời gian Bruce không có mặt ở nhà, chàng đến Groom Porter’s Lodge, nơi bọn thanh niên quý phái thường tụ tập để đánh bài hoặc chơi xúc xắc, trừ khi chàng phải trông nom đến đoàn thủy thủ và việc bốc hàng lên tàu. Cũng nhiều khi, cô có biết, chàng đến tham gia các buổi khiêu vũ hoặc tiệc tùng trong triều, hay tại các nhà bạn bè. Nhiều khi Amber cũng ước ao được chàng cho đi theo, nhưng không bao giờ thấy chàng nói đến việc đó, và cô cũng chẳng bao giờ dám đòi hỏi. Vì cô biết rất rõ vực thẳm ngăn cách địa vị xã hội của hai người, tuy nhiên trong những giờ chờ đợi dài đằng đẵng ấy, cô cảm thấy cô đơn, buồn tủi và ghen tuông. Một nỗi lo sợ đến bệnh hoạn với Barbara Palmer và những người phụ nữ khác đè nặng tâm hồn cô.

Almsbury vẫn thường đến thăm họ, khi Bruce không về nhà, anh đưa cô đi ra ngoài chơi.

Một hôm hai người đến xem một cuộc săn bò mộng ở Southwark phía bên kia sông. Amber thò đầu ra ngoài cửa xe, kinh hãi nhìn thấy những cái đầu phất phơ trong gió, ít ra cũng đến hai ba chục, phơi bày trên cầu Luân Đôn, trên đầu những cái cọc dựng lên như một đạo quân ảo tưởng phản chiếu trong một tấm kính. Một lần khác, anh đưa cô đến xem một trận đấu kiếm, trong trận đó một đối thủ bị mất một cái tai, nó rơi lên trên đầu gối của một nữ khán giả.

Họ đến ăn trong những tiệm sang trọng, hai ba lần anh đưa cô đi xem hát. Cô quan tâm đến vở kịch không hơn gì đến một cảm giác mà cô gây ra cho một số khán giả ở tầng dưới. Hai hoặc ba thanh niên lại gần Almsbury, anh không thể làm gì hơn là giới thiệu cô, một số trong họ đưa ra những đề nghị quá đáng. Almsbury bênh vực cô một cách đứng đắn, khẳng định với họ cô không phải là một phụ nữ bình thường, mà là một người có tư cách đức độ. Amber, xấu hổ vì giọng nói quê mùa của mình, hy vọng họ cho mình là một phụ nữ danh giá của hoàng gia, đã sống ẩn dật trong gia đình họ hàng suốt thời gian phái Nghị viện và mới trở lại triều đình.

Nhưng sự kiện đáng chú ý nhất đối với cô là cuộc đến thăm Whitehall.

Whitehall ở về phía tây, ngay trong khúc sông lớn, sau thành phố. Đó là một khu đất rộng, những ngôi nhà bằng gạch đỏ, theo kiểu Tudor; hành lang ngang dọc, có hàng tá những ngôi nhà riêng lẻ trông sang nhau như một mê cung thật sự, hoặc một cái hang thỏ khổng lồ. Hoàng gia ở trong đó với các tùy tùng và cận thần. Lâu đài trông thẳng xuống nước, gần đến nỗi, lúc thủy triều dâng, nhà bếp thường bị lụt. Phía dưới là một phố nhỏ bẩn thỉu của Hoàng lộ, kẹp ở giữa một bên là phần của lâu đài có tên là “Cockpit”, phía bên kia là bức tường của một khu vườn tư nhân.

Whitehall mở cửa cho mọi khách đến. Tất cả những ai đã được giới thiệu với triều đình, hoặc đi với người được vào đều qua được những trạm gác vô tâm. Do đó, khi Amber và Almsbury vào đến “Stone Gallery”, đã chật cứng những người, khó mà đi lại được.

Stone Gallery là một huyết mạch chính của triều đình, một hành lang dài khoảng gần một km, rộng khoảng gần năm mét. Những bức tường được trang trí những bức họa tuyệt đẹp do vua Charles I sưu tầm, vua Charles II tìm cách thu thập lại. Tất cả các cửa dẫn vào các hoàng cung đều được che bằng những tấm dạ màu đỏ chói, có lính gác cầm giáo đứng canh ở mỗi cửa. Đám đông là hỗn hợp những màu sắc lòe loẹt của các bà mặc áo satanh, của những bọn thanh niên vô công rồi nghề, những người làm ăn dáng đi vội vã, lo giải quyết những vấn đề gian nan nhất, những người lính mặc đồng phục, quý tộc nông thôn đi kèm theo những người vợ. Amber dễ dàng nhận thấy những bà này, vì họ mặc quần áo đã lỗi thời, và đàn ông thì đi những đôi ủng mà không một người quý phái nào ưa, ngay cả để cưỡi ngựa cùng với những chiếc mũ rộng vành, kiểu khắc khổ. Amber khinh bỉ những người ở tỉnh này, và lấy làm sung sướng là bộ quần áo không làm lộ gốc tích của mình.

Tuy nhiên cô cũng không được tự tin; cô thì thầm vào tai Almsbury, cặp mắt tròn xoe:

- Trời ơi! Sao mà những người đàn bà này đẹp thế!

- Thế mà không có một người nào dù chỉ đẹp bằng một nửa em!

Cô liền thưởng cho anh một nụ cười biết ơn và luồn cánh tay vào dưới cánh tay của anh. Họ đã trở thành đôi bạn thân, và anh đã chẳng bao giờ đòi hỏi được ngủ với cô, anh còn nói với cô là khi nào cô cần tiền, anh sẽ rất vui lòng được giúp đỡ. Cô có cảm giác là anh rất mê mình.

Đột nhiên một tin bất ngờ, làm kích động mọi người suốt dãy hành lang, mọi cái đầu đều quay lại, kể cả Amber và Almsbury.

- Bà Barbara Palmer đấy!

Amber nhìn như tất cả mọi người. Một người phụ nữ tiến về phía cô, trong khi mọi người giãn ra nhường lối cho nhân vật tuyệt diệu, tóc đỏ hung, nước da trắng ngần. Một bà cung phi, hai kiếm đồng và một em bé da đen đi theo. Kiêu căng và ngạo mạn bước đi, đầu ngẩng cao, không nhìn ai, nhưng hoàn toàn biết rõ cảm giác mình gây ra cho mọi người. Cặp mắt Amber ánh lên niềm giận dữ ghen tuông, tim cô đập mạnh đến độ gần như nghẹt thở. Cô lo sợ là bà ta trông thấy Almsbury, là người quen biết, sẽ dừng lại. Nhưng không, bà cứ đi qua không một cái nhìn.

- Ôi! Sao tôi ghét con mụ ấy đến thế!

Giọng cô gay gắt và đột ngột. Almsbury liền nói:

- Cưng ạ, một ngày kia em sẽ biết, rõ ràng là không thể căm ghét được tất cả đàn bà mà người đàn ông ve vãn. Chỉ thiệt thòi cho em thôi!

Nhưng Amber không thích và không muốn chấp nhận triết lý của Almsbury. Cô bướng bỉnh nói:

- Em chẳng cần! Em căm ghét nó! Em mong nó sẽ mắc phải bệnh đậu mùa.

- Tất nhiên bà ta không thể tránh được đâu.

Sau đó hai người đi đến phòng tiệc tùng, để xem bữa ăn trưa của Vua thường diễn ra vào hồi một giờ các ngày thứ Tư, thứ Sáu và Chủ nhật. Các hành lang đầy những người muốn được xem Vua đi qua, nhưng người không tới, mọi người thất vọng quay về. Amber có rất nhiều cảm xúc ngày mà cô trông thấy vua Charles vào Luân Đôn. Vua là người đàn ông đẹp nhất nước Anh, sau Bruce.

Vào đầu tháng Tám, Amber nhận thấy mình có mang, trước hết vì cô thấy những triệu chứng đầu tiên, cô luôn luôn nghĩ đến nó. Từ nửa tháng nay cô đếm trên đầu ngón tay nhưng chẳng thấy gì xuất hiện cả. Rồi bắt đầu cảm thấy nhoi nhói trong vú. Cô rất muốn được thổ lộ với Bruce, nhưng vẫn ngại vì cho là chàng sẽ không hoan nghênh.

Sáng nào chàng cũng dậy rất sớm, mặc dù về rất khuya. Amber khoác cái áo ngủ, nói chuyện với chàng cho đến lúc ra đi, sau đó cô lại ngủ tiếp. Sáng hôm đó cô ngồi dưới chân giường, đung đưa hai cái chân trần, gài một cái lược sừng vào mớ tóc rối. Bruce đứng bên cạnh chỉ mặc có cái quần đùi, chân đi đôi ủng, đang cạo râu.

Không một ai trong hai người nói câu nào; Amber quan sát chàng. Mỗi khi định mở miệng, tim cô đập mạnh và không đủ can đảm. Đột nhiên cô nói thẳng một mạch:

- Bruce, nếu em sắp có con thì sẽ ra sao?

Chàng giật mình thảng thốt, cắt cả vào da, một giọt máu chảy dưới cằm, anh quay lại hỏi:

- Tại sao em nói thế? Em tin như vậy à?

- Thế anh không nhận thấy gì à?

Cô cảm thấy bối rối lạ lùng.

- Nhận thấy gì kia chứ? Anh cũng chẳng để ý nữa!

Bruce nhíu lông mày lại, mặc dù thái độ khó chịu ấy không phải là với cô, Amber bỗng cảm thấy mình cô đơn kỳ lạ. Bruce bôi một giọt thuốc nước vào chỗ chảy máu, rồi lầu bầu:

- Trời ơi!

Amber nhảy xuống giường chạy lại phía anh:

- Ôi! Bruce! Xin anh đừng giận em!

Chàng lại tiếp tục cạo râu:

- Giận em à? Đó là lỗi tại anh. Anh muốn thận trọng, rồi anh lại quên mất!

Amber nhìn chàng phân vân. Chàng nói về cái gì? Hồi ở Marygreen cô nghe người ta nói, muốn tránh có thai người ta nhổ nước bọt ba lần vào miệng một con ếch, hoặc nuốt nước tiểu của con cừu. Nhưng cô Sarah đã đề phòng, đâu có giảng cho cô biết những kinh nghiệm thực tế ấy.

- Anh đã quên gì kia?

- Lúc này mới nhớ đến thì còn ăn thua gì nữa?

Chàng lau mặt, ném khăn lau qua cái bàn và mặc nốt quần áo vào.

- Trời ơi, Amber! Anh ân hận quá! Câu chuyện này dở lắm.

Amber im lặng một lúc, rồi mới hỏi:

- Anh không thích có con ư?

Cô hỏi với vẻ ngây thơ, nhìn chàng một cách trầm ngâm buồn bã quá, làm cho chàng phải ôm lấy cô, ghì vào trong lòng và âu yếm vuốt tóc cô:

- Có chứ, em thân mến! Tất nhiên là anh thích lắm!

Cặp môi chàng lướt trên trán cô, nhưng chàng có vẻ lo âu và hơi cáu kỉnh.

- Rồi chúng ta sẽ làm gì? - Cô thì thầm.

Nép sát vào người chàng, cô cảm thấy ấm áp, sung sướng và an toàn. Vấn đề đã được giải quyết[2], bởi vì, mặc dầu chàng đã cả quyết rằng chàng không bao giờ lấy cô, và lúc đầu cô tin là thế, còn lúc này cô lại thấy là chàng sẽ thực hiện. Tại sao không? Họ yêu nhau. Trong mấy tuần lễ chung sống với nhau, cô gần như quên mất chàng là một ngài huân tước, còn cô là cháu gái của một người làm ruộng. Điều mà trước kia cho là vô lý thì bây giờ có vẻ hầu như tự nhiên, có lý.

Chàng buông cô ra, hai tay buông thõng, nhìn cô trừng trừng với cặp mắt cứng rắn và tàn nhẫn, cặp mắt xanh biếc của chàng. Chắc chắn là chàng có suy nghĩ đến những điều chàng nói:

- Amber, anh sẽ không lấy em. Anh đã nói với em điều đó ngay từ hồi đầu, và anh không hề nói ra một câu nào làm cho em suy nghĩ trái lại. Anh rất tiếc về điều mới xảy đến, nhưng em biết là có thể, và chắc chắn nữa. Và em nên nhớ rằng chính em muốn đến Luân Đôn chứ không phải tại anh. Anh không muốn bỏ rơi em, anh sẽ làm tất cả những gì anh có để vấn đề được dễ dàng cho em. Anh sẽ cho em tiền để em và đứa bé đủ sinh sống. Nếu em không muốn trở về Marygreen, tốt hơn cả là em nên tìm tại Luân Đôn này một người đàn bà biết chăm sóc phụ nữ có chửa và đẻ con. Tại đây có những nơi rất chắc chắn và không ai thắc mắc chồng em đâu. Một khi đã xong xuôi em sẽ làm gì, tùy em. Với mấy trăm livrơ bằng tiền mặt, một thiếu phụ xinh đẹp như em có thừa khả năng để kiếm một ông chồng khá giả, có thể cả trong giới thượng lưu nữa, nếu em có đủ tinh ranh…

Amber nhìn chàng không chớp mắt. Cơn giận dữ điên cuồng nổi lên, tất cả lòng kiêu hãnh và vui sướng mà cô đã có ý nghĩ sẽ đem lại cho chàng một đứa con, đã đổi chỗ cho sự đau đớn và lòng tự ái bị thương tổn. Giọng nói của chàng làm cho cô đến phát điên, nói một cách lạnh lùng như thể vấn đề yêu một người và có con với người đó, có thể thanh toán với nhau bằng tiền bạc như với bọn thủy thủ trên tàu. Cô gần như căm ghét chàng. Cô kêu lên:

- À? Thì ra anh sẽ cho em tiền để em đi câu lấy một ông chồng quý phái nếu em đủ tinh ranh. Em thèm vào người quý phái của anh! Cả tiền bạc của anh nữa! Cuối cùng là em cũng chẳng thích đứa con của anh nữa! Em vô cùng ân hận là đã gặp anh. Em mong rằng anh sẽ đi đi và không bao giờ em còn gặp anh nữa. Em căm ghét anh!

Hai tay bưng lấy mặt, Amber òa lên khóc.

Bruce im lặng nhìn cô một lúc, rồi đội mũ lên đầu, đi ra. Amber ngẩng đầu lên đuổi theo chàng:

- Anh đi đâu đấy?

- Ra bến tàu.

- Tối nay anh có về không? Trở về nhé, em van anh. Đừng để em phải một mình.

- Có, tối nay anh sẽ cố gắng về sớm.

Giọng của chàng lại đượm một âm điệu ấm áp, dịu dàng và mơn trớn, chàng nói tiếp:

- … Anh biết là em rất khổ tâm và rất ân hận về vấn đề đã xảy ra. Nhưng nó sẽ qua đi thôi, nhanh hơn em tưởng, em sẽ không bị khổ sở hơn nữa đâu. Có một đứa con đối với một người phụ nữ đâu có phải là điều bi thảm…

- Không có gì bi thảm đối với người đàn ông, không. Anh sẽ ra đi và anh sẽ quên hết. Còn em, em không thể đi được! Em không thể quên được. Không bao giờ em có thể quên được. Đối với em sẽ không có gì như thế đâu! Ôi! quỷ nó bắt bọn đàn ông các anh đi!

Càng ngày cô càng thấy không còn gì nghi ngờ nữa: đúng là cô có thai.

Một tuần sau khi xảy ra chuyện thổ lộ với Bruce, lúc tỉnh dậy cô đã bắt đầu thấy buồn nôn. Buồn bã và cáu kỉnh cô có thể khóc được không vì một lý do gì. Bruce về nhà ngày càng khuya hơn và hai người cãi cọ nhau luôn. Amber biết là thái độ cáu kỉnh của mình chỉ làm cho chàng xa lánh hơn, nhưng không thể nào tự chủ được; cô cũng biết rằng muốn nói gì thì nói chẳng làm cho chàng lay chuyển được. Nhưng khi chàng đi cả một ngày và cả một đêm cho mãi đến tối hôm sau mới về, cô hiểu là cần phải chấm dứt ngay những cảnh tượng đó, hoặc là mất chàng ngay trước khi chàng ra đi. Không thể chịu được ý tưởng đó, vì cô vẫn yêu chàng, Amber cố gắng hết sức mình để trở lại vui vẻ và dễ thương mỗi khi chàng có nhà.

Nhưng vắng chàng, cô lại không thể nào hòa được với cuộc sống, vò võ một mình, thì giờ là vô tận, cô thương hại cho bản thân mình. Thủ đô Luân Đôn mà cô đã tới bốn tháng trước đây với chứa chan hy vọng, ngày ấy cô thấy nó vĩ đại biết bao; còn bây giờ, sao mà nó bỉ ổi, đầy đau thương làm vậy! Cô không hề có ý nghĩ, dù nhỏ nhất, cô sẽ làm gì khi Bruce đi rồi và cũng khước từ không nói chuyện với chàng, đẩy lùi thật xa những ý nghĩ đó ra khỏi đầu óc mình. Khi nào ngày đó tới, đối với cô là tận cùng của thế giới, vấn đề gì sẽ xảy ra, cô chẳng cần.

Một buổi sáng ấm áp trung tuần tháng Tám, Amber chơi đùa trong sân với đàn chó con mới đẻ cách đây một tháng, cô quỳ trên thềm, dưới bóng một cây mận nặng trĩu những quả, cô cười và ôm hai con chó con trong khi con chó mẹ vẫy đuôi nhìn đàn con. Ngẩng lên mặt cô bỗng trông thấy Bruce đang nhìn mình, chàng đứng tỳ tay vào cửa sổ phòng ngủ.

Chàng mới ra đi cách đây vài giờ và cô không đợi chàng trước khi trời tối. Cử chỉ đầu tiên của cô là một phản ứng vui mừng, cô đứng lên ra hiệu cho chàng. Bỗng nhiên cô cảm thấy lo sợ ngấm ngầm, ngày càng tăng, đến độ khi tới chân cầu thang, ngước mắt lên bắt gặp cái nhìn của chàng. Cô lập tức hiểu: ngày hôm nay chàng ra đi! Để đẩy lùi câu trả lời, cô hỏi một cách buồn thảm:

- Có gì thế, anh Bruce?

- Gió đã chuyển hướng. Trong một giờ nữa anh sẽ cho tàu căng buồm.

- Căng buồm! Trong một giờ nữa. Nhưng đêm hôm trước, anh mới nói là cũng còn khá lâu kia mà?

- Anh cũng tin là thế. Bọn anh chuẩn bị xong sớm hơn anh tưởng và không còn chờ đợi gì nữa.

Thấy cô đứng lặng đi tại chỗ, anh quay người đi vào buồng, cô đi theo. Trên mặt bàn có một cái hòm nhỏ đóng đinh, đã gần đầy, trong khi đó, cái tủ mà anh vẫn đựng đồ mở toang cửa, trống rỗng. Cầm một chồng áo sơmi trong một ngăn kéo, chàng bỏ nó vào hòm, vừa làm vừa nói:

- Anh không còn nhiều thì giờ, em hãy lắng nghe những điều anh sắp nói đây. Anh để lại cho em những con ngựa và cỗ xe. Người đánh xe lĩnh mỗi năm sáu livrơ và người hầu xe ba livrơ, nhưng em chớ nên thanh toán chúng trước tháng Năm năm sau, nếu không chúng có thể bỏ rơi em đấy. Anh đã thanh toán tất cả các hóa đơn, biên lai để trong ngăn kéo bàn. Còn có cả tên và địa chỉ hai người đàn bà có thể đến giúp em khi cần đến, em nên hỏi họ đòi lương bao nhiêu trước khi mướn. Không nên trả quá ba mươi hoặc bốn mươi livrơ, gồm tất cả.

Thấy Amber nhìn mình kinh hãi vì cái giọng trống rỗng và đột nhiên ấy, Bruce đóng nắp hòm lại, đi nhanh sang phòng bên kia rồi ra hiệu cho một người nào đó, chắc là đang đợi ở lối đi. Ngay sau đó chàng trở lại, đi theo sau là một thanh niên cao lớn có bộ mặt chết treo, một mắt bịt băng, anh ta vác cái hòm lên vai rồi đi ra. Amber vẫn cứ đứng nhìn, đang tìm cách nói gì hoặc để giữ chàng lại, nhưng đầu óc vẫn trống không.

Bruce rút ra từ trong áo chẽn một cái ví da nặng có dây cột và ném nó lên mặt bàn:

- Đây là năm trăm livrơ, đủ để cho em và con tiêu dùng trong vài năm, nếu cần đến. Nhưng anh khuyên em nên gởi nó vào một tiệm kim hoàn. Anh định làm giúp em việc đó nhưng anh không đủ thì giờ. Anh giới thiệu em với tiệm Shadrac Newbold, người ta sẽ trả em sáu phần trăm lãi nếu em gởi đó trong hai mươi ngày, anh đã ghi tên đó trong mảnh giấy này. Nhưng em không được tin tưởng ai khác, nhất là với người hầu gái nếu em có mướn, hoặc không được tin một người lạ nào dù em thấy có thích người ta đến đâu. Bây giờ anh phải đi đây.

Chàng nói rất nhanh, không để cho cô ngắt quãng; rõ ràng là chàng muốn ra đi thật nhanh trước khi xảy ra cơn mưa nước mắt không thể tránh khỏi của Amber. Nhưng chàng đi chưa được ba bước đã bị cô cản lại:

- Anh Bruce, anh cũng không hôn em nữa à?

Chàng lưỡng lự một giây rồi ôm lấy cô, mãnh liệt đột ngột; chứng tỏ chàng không muốn xa cô. Amber bíu lấy chàng, các ngón tay cô ghì chắc vào cánh tay chàng muốn giữ chàng lại, miệng chìa ra một cách khao khát và bộ mặt hằn lên những dòng nước mắt.

- Ôi! Anh Bruce, xin anh đừng đi! Em van anh đấy, đừng bỏ em! Đừng bỏ em, anh ơi!

Nhưng Bruce cương quyết gỡ ra.

- Amber thân yêu! Một ngày kia anh sẽ trở lại, anh sẽ gặp em!

Giọng nói của chàng đã có vẻ năn nỉ, Amber kêu lên như một con thú bị thương, hai tay chới với để bám lấy cánh tay chàng. Cuối cùng chàng nắm lấy hai cổ tay cô, cặp môi họ lại gặp nhau trong một thoáng, và, ngay trước khi cô muốn thực hiện điều đã xảy ra, chàng đã đi, đóng sập cửa lại sau lưng.

Như bị sét đánh, cô nhìn trừng trừng vào cánh cửa đóng, lao tới dùng hai nắm đấm đập vào đó thình thình.

- Anh Bruce ơi!

Cô ngừng phắt lại, lòng tràn ngập nỗi thất vọng hoàn toàn sau khi còn đứng vững một lúc, cặp mắt mở trừng trừng, hai đầu gối cô từ từ khụy xuống, vùi đầu trong hai lòng bàn tay.

« Lùi
Tiến »