Trong thời gian ủ mật, Tokue bảo Sentaro hãy ghi lại quá trình chế biến vào sổ tay. Hễ anh trả lời là: “Không sao đâu, cháu nhìn là nhớ mà,” thì bà lại ép anh: “Vậy thì, cậu hãy thử nói đầy đủ các bước làm từ lúc bắt đầu đến bây giờ đi,” không còn cách nào khác, Sentaro đành mở quyển sổ ghi chép ra.
“Cậu chủ thật là người tự tin quá nhỉ!”
“Không, không phải như thế đâu ạ.”
“Bởi vì cậu có tự tin nên mới không muốn ghi chép lại đấy thôi. Làm bánh kẹo rất cần chú ý những thứ nhỏ nhặt như thế này. Nếu không viết ra thì làm sao có thể nhớ được chứ?”
“Vâng.”
Sentaro rụt cổ lại, Tokue đang chỉ anh quá trình từ lúc thay nước ngâm mới.
“Những thứ này, bà học từ đâu ạ?”
“Tôi học từ lâu lắm rồi.”
“Những năm mươi năm mà nhỉ!”
“Khách hàng ở đây, có lẽ cũng nhiều người bằng tuổi với tôi.”
Sentaro lắc đầu.
“Toàn là đám nữ sinh trung học, phổ thông nghịch ngợm thôi ạ. Chúng làm ồn đến nỗi cháu phát bực.”
“À… những đứa trẻ đó…”
Khuôn mặt của Tokue đột nhiên phớt hồng.
“Ồn ào kiểu tụi nhỏ ấy thì có sao đâu cậu.”
“Bởi vì là khách hàng nên cháu mới chịu đựng.”
“Tôi, có thể gặp tụi nhỏ không nhỉ?”
“Không…”
Lời cự tuyệt đã lướt qua trong tâm trí, nhưng Sentaro không tài nào mở miệng được. Tokue chỉ chế biến mứt đậu đỏ thôi, sau khi kết thúc thì bà về, đó là quyết định Sentaro sẽ không thay đổi. Sentaro nghĩ rằng đó là điều anh không thể nhượng bộ được.
Tokue nhìn xuống nồi Sawari, bà dùng sạn gỗ để trộn đậu đỏ đã được ủ mật.
“Vừa đúng lúc nhỉ.”
Bằng sạn gỗ, bà xúc bột đậu ra, xếp trực tiếp lên khăn.
“Xúc ra đây sao?”
“Bởi vì chúng nó vẫn còn đang đổ mồ hôi, làm như thế để hút mồ hôi ra đấy. Có vậy thì khi đã lạnh, chúng sẽ trở thành loại mứt đậu đỏ thật tuyệt vời.”
Cùng với chuyển động của cái sạn gỗ, hơi nước từ mứt đậu đỏ cũng bốc lên. Bề mặt của mứt đậu đỏ trải dài trên tấm khăn tỏa sáng lấp lánh lấp lánh, mùi hương nồng lan tỏa khắp nhà bếp.
“Vấn đề còn lại là vỏ bánh của cậu chủ nướng có hợp với mứt đậu đỏ này không thôi!”
Sentaro dùng muỗng đổ bột làm bánh lên chiếc bàn nướng đã được làm nóng.
Bột làm bánh anh dùng là loại phân chia nguyên liệu theo lối chính thống có tên gọi Sandouwari. Đây là loại duy nhất mà lúc ngài chủ tiệm còn sống đã chỉ dạy anh cách làm rất tường tận. Trứng, đường hạt nhỏ, bột mì. Lần lượt chia đều ba phần này với đơn vị gram bằng nhau rồi trộn lại và nhào. Tuy có thể thêm chút baking soda và mirin, thêm nước để điều tiết độ nhão, nhưng tỷ lệ ba phần bằng nhau không thay đổi trong suốt năm. Vì đây là cách làm không cần lý thuyết, đơn giản, rõ ràng nên nếu đã quen rồi thì bất cứ ai cũng có thể làm được.
Vấn đề nằm ở việc nướng. Chẳng hạn, khác với bánh Imagawayaki dùng khuôn đúc sẵn thì bánh dorayaki sử dụng loại bàn nướng gọi là Hiranabe. Chưa kể, để độ lớn và độ dày của bánh vừa vặn đồng đều nhau, phải nướng bánh sao cho nhịp nhàng. Tất cả thợ nướng bánh đều trông có vẻ đang làm việc rất thư thái, nhưng với những người mới vào nghề, đây là công việc thực sự khó nhọc. Chỉ gia giảm lượng nước một chút thôi là đã có thể dẫn đến sự khác biệt về kích cỡ, và vốn dĩ khi đổ nguyên liệu xuống bàn nướng thì không phải lúc nào cũng có thể nướng ra hình tròn hoàn hảo. Hơn nữa, thật phiền phức nếu như tính toán sai thời điểm lật bánh, bột sẽ bị khét ngay.
Ngày hôm ấy, không biết có phải là do ảnh hưởng của việc lần đầu tiên biết được cách làm mứt đậu đỏ tử tế, hay vì cảm giác căng thẳng do lúc nào Tokue cũng theo sát bên, Sentaro đã nướng nguyên liệu thật thành thục. Chỉ toàn là những chiếc bánh tròn trịa đồng nhất với nhau. Đối với Sentaro, đây là chuyện hiếm có.
Còn mười lăm phút nữa là đến giờ mở cửa tiệm. Hai người bắt đầu làm việc từ lúc hơn sáu giờ sáng một chút, như vậy có nghĩa là khoảng bốn tiếng rưỡi đã trôi qua. Cả Sentaro lẫn Tokue đều duỗi lưng, xoa bóp cánh tay trong lúc ngồi xuống chiếc ghế tròn nơi nhà bếp.
Kẹp mứt đậu đỏ vẫn còn hơi ấm vào trong vỏ bánh mềm mại, đầy đặn vừa mới nướng xong. Nếu là người yêu bánh, đây sẽ là khoảnh khắc khuôn mặt họ giãn ra.
Gật đầu với Tokue, Sentaro cho bánh vào miệng.
Lập tức, hương vị bao phủ quanh mũi, không gian phía sau lưng dần biến mất.
Hoàn toàn khác với mứt đậu đỏ bán sẵn, đây là hương vị của đậu đỏ nguyên chất. Mùi hương bật lên nảy xuống liên hồi như đang nhảy múa. Và có cả chiều sâu nữa. Vị ngọt thanh khiết lan rộng khắp trong đôi má Sentaro.
Hễ nhìn về phía Tokue và mỉm cười với bà, Sentaro lại cắn thêm một miếng. Quả là, rõ ràng anh đã bị rung động. “Thực sự khác biệt bà ạ,” Sentaro xoa má mình.
“Như thế nào hả cậu chủ?”
“Loại mứt đậu đỏ như thế này, lần đầu tiên cháu được ăn.”
“Vậy ư?”
“Cuối cùng thì cháu đã gặp được loại mứt đậu đỏ mình có thể ăn.”
“Hả?”
Đôi mắt Tokue tập trung vào chiếc bánh dorayaki Sentaro ăn dở. Bánh còn dính dấu răng đang được Sentaro nắm chặt trong tay.
“Cậu vừa nói gì thế, cậu chủ?’’
Tokue cũng dừng lại khi còn phân nửa bánh.
“Không có gì ạ, ừm… bà Yoshii.”
“Vâng.”
Tokue để lại bánh dorayaki trên đĩa.
“Thực ra thì cháu hiếm khi nào ăn hết trọn một cái bánh lắm ạ.”
“Hả?”
Tokue há hốc miệng.
“Sao vậy? Lẽ nào, cậu ghét dorayaki?”
Sentaro vội vàng xua tay.
“Không, không phải vậy đâu bà… Ăn thì cũng có ăn đấy ạ, chỉ là, cháu không phải người hảo ngọt.”
“À, vậy thì…”
“Nhưng cháu vẫn nhận ra mứt đậu đỏ bà Yoshii làm rất tuyệt vời. Lần trước cháu cũng nghĩ thế, nhưng mứt đậu đỏ này… nói chung đây là lần đầu cháu gặp mứt đậu đỏ như thế này.”
“Cậu chủ. Cậu ghét đồ ngọt ư?”
Tokue không rời mắt khỏi khuôn mặt Sentaro.
“Không, không phải là cháu ghét ạ, chỉ là, nếu ăn hết cả một chiếc bánh thì… có hơi…”
“Sao vậy, cậu chủ?”
Trong khi giọng Sentaro dần nhỏ đi thì giọng Tokue dần lớn hơn.
“Tại sao, cậu chủ lại… tiệm bánh dorayaki?”
“Ừm… sao vậy nhỉ?”
Hoàn toàn không thể tin được, Tokue tròn xoe mắt.
“À không, vô tình thế nào ấy, cuối cùng cháu lại đứng đây.”
“Vô tình thế nào ấy, nghĩa là…”
“Chuyện riêng của cháu thôi ạ.”
Sentaro lấy chiếc bánh dorayaki còn ăn dở, cắn thêm một miếng.
“Nhưng mà… cái này…”
“Sao cơ? Cậu chủ, cậu là người không rõ ràng gì cả.”
“Chuyện này cháu vừa mới nhận ra thôi, nhưng mà vì mứt đậu đỏ bà Yoshii làm quá ngon, vậy nên vỏ bánh trở thành thứ phụ chỉ để thêm vào thôi nhỉ! Có chút mất cân bằng.”
Tokue nghiêng đầu trầm tư, với tay đưa nốt phần bánh còn lại vào miệng.
“Chà, đúng thật là vậy…”
“Đúng vậy bà nhỉ? Vì mứt đậu đỏ quá ngon nên chỉ có thể cảm nhận được nó thôi. Chuyện kẹp vào vỏ bánh không có ý nghĩa gì cả. Trái lại, dường như còn đang cản trở nó nữa.”
Dẫu nói như thế nhưng trong lồng ngực Sentaro, có tiếng nói khác cất lên bảo “Mày hãy cẩn thận”. Nó đang kêu gào rằng đừng nói thêm về công việc nữa. Nhưng mà, miệng đã lại cử động mất rồi.
“Nếu vỏ bánh ngon thêm chút nữa, đã tốt hơn rồi bà nhỉ…?”
“Thêm chút nữa bằng cách nào hở cậu?”
“Vâng, khó nghĩ thật. Thế nhưng, trước mắt, có mứt đậu đỏ ngon thế này kẹp vào bánh, chắc sẽ giúp tiệm ta bắt đầu khởi sắc từ đây đấy ạ.”
“Dù được khen như thế nhưng cậu chủ à… tôi cảm thấy thật thất vọng. Người không thích đồ ngọt mà lại làm ở tiệm bánh dorayaki.”
“Không phải như thế đâu ạ. Bà nhìn này, cháu đã ăn hết bánh rồi đấy. Chuyện thế này rất hiếm ạ.”
Cố tình cho bà thấy mình vừa mới ăn xong, Sentaro đập tay phủi bụi.
“Tôi thấy tiếc sao đó.”
“Vốn dĩ như thế này rồi bà ạ.”
Khi Sentaro làm điệu bộ cầm chén rượu, Tokue liền nhăn mặt lại.
“Vậy thì, nếu cậu làm ở quán rượu là tốt hơn rồi nhỉ.”
Sentaro không trả lời lại, anh đứng lên mở cửa cuốn.