Ánh Ban Mai

Lượt đọc: 306430 | 217 Đánh giá: 8,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

- B ây giờ biết sự thật về anh ta , em định sẽ làm gì nữa ?

Ban Mai lắc đầu :

- Không làm gì cả . Vì anh ấy là ai đi nữa , thì tụi em vẫn vậy , đâu có gì ràng buộc để cuộc đời em đảo lộn.

- Anh không tin em bình thản , nhìn thái độ của em nãy giờ anh biết.

Ban Mai hơi cụp mắt xuống , khuôn mặt trở nên đăm chiêu xa vắng :

- Em đang bị tổn thương đó chứ , anh không hiểu được cảm giác bị hẫng đâu , giống như mình tỉnh mộng vậy.

Định nhìn cô chăm chú :

- Tỉnh mộng ?

- Vâng , tỉnh mộng và chua chát . Cứ tưởng người ta thật lòng với mình , nhưng không phải . Người ta chỉ ban bố cho mình , va xem là người để giải trí.

Cô ngừng lại , cười để giấu đi nước mắt lưng tròng.

- Lúc trước là anh , bây giờ là người đó . Hai người khiến em phải nhìn lại mình , có lẽ em không đáng được tôn trọng , nên ai tốt với em cũng chỉ cho vui.

- Anh không hề đối với em như vậy.

- Nếu thật lòng với em , thì anh đã không dễ dàng bị Phù Dung quyến rũ.

Cô ngừng lại quẹt nước mắt và lại cười :

- Nhưng em đã không nói để trách anh đâu , chuyện đó qua rồi.

- Em nghĩ gì về anh , Ban Mai ? Anh muốn nghe em nói thật , dù sự thật đó làm anh đau.

Ban Mai nói thờ ơ :

- Anh biết để làm gì ?

- Anh rất muốn biết , lúc trước và bây giờ vẫn vậy.

- Không còn tin vào tình yêu , không còn tôn trọng anh.

Định lặng thinh , như hiểu sự thật là sẽ như vậy . Những gì anh đã làm , có nói hay giải thích đều là vô nghĩa . Và Ban Mai cũng không phải mẫu người thích sống ảo tưởng.

Biết điều đó , nhưng anh vẫn nói :

- Em có thể không tôn trọng anh , nhưng hãy tin vào tình yêu . Trước kia anh yêu em , ngay trong lúc vướng víu Phù Dung anh vẫn yêu em và bây giờ cũng vậy.

- Cám ơn anh.

- Anh biết lúc này em không còn quan tâm chuyện đó , và anh cũng không còn mặt mũi nào để nói yêu em . Nhưng vì em mất lòng tin ở tình cảm , nên anh buộc phải nói.

Ban Mai im lặng nghe . Nét mặt vẫn không thay đổi . Cô đang thất vọng vì hai lần bị lừa dối , cho nên dù tin Định vẫn yêu quý mình , cô vẫn không thấy mình ấm áp hơn lên.

Định hơi cắn môi , như suy nghĩ cân nhắc . Rồi anh nói một cách chậm rãi , lừng khừng , như chán vì chính điều mình nói ra :

- Khi chia tay với Phù Dung , anh không buồn ghét cô ta , mà ghét chính bản thân mình . Không ngờ trong đời , có lúc mình thiếu sáng suốt như vậy.

Nhớ lại buổi tối "đụng" với Phù Dung ở vũ trường , Ban Mai hỏi tò mò :

- Cuối cùng thì nó không có thai thật à ? Hay là đã phá bỏ ? Xin lỗi , em hỏi vì muốn biết điều em nghĩ có đúng không , chứ không thọc vào chuyện riêng tư của anh.

- Không hề có chuyện đó . Nhưng đến lúc xem cuộc băng về cô ta , anh mới bừng tỉnh . Và đã buộc cô ta nói thật.

Tự nhiên Ban Mai cười . Không phải cười vì đáng đời Định mà vì mình nghĩ ra được tính gian xảo tột cùng của Phù Dung.

Cô trầm ngâm nói , điệu bộ vô tình giống như bà cụ :

- Em thấy tiếc cho nó , thông minh và linh hoạt như vậy , tại sao không sử dụng điều kiện đó để tiến thân , ganh đua với em làm gì , em có đáng gì mà phải cực trí tìm cách tiêu diệt em.

- Anh không biết , có thể cô ta có lý do riêng.

- Bây giờ nó gần như mất tất cả , không còn ai mời diễn thời trang . Bạn bè điều đề phòng và xa lánh . Nó chỉ còn đất ở lĩnh vực điện ảnh , hy vọng em sẽ không là đối thủ của nó.

- Không đạo diễn nào muốn mời Phù Dung tham gia phim của họ , họ sợ gặp rắc rối.

- Còn anh ?

- Anh tránh tuyệt đối , không phải trả thù , mà vì biết sợ.

Anh chợt ngừng lại , khoát tay :

- Bỏ tất cả đi Ban Mai , anh muốn gặp em vì chuyện quan trọng hơn.

- Anh muốn nói gì ?

- Anh sắp quay bộ phim mới , em có bằng lòng vào vai chính trong bộ phim này không ? Trừ phi em muốn tránh mặt anh.

Ban Mai mỉm cười :

- Em không quan trọng chuyện riêng tư nữa đâu , trước đây quả thật em sợ cả nghe tên anh , bây giờ thì hết rồi.

- Em có cách nói anh thấy đau lắm.

- Em không cố ý đâu.

- Anh biết , em không cần ngần ngại với anh . Thậm chí anh mong là em cố ý làm anh đau , vì vậy chứng tỏ em còn một cái gì đó...

- Đừng nhác chuyện đó nữa anh ạ . À , chừng nào bắt đầu quay hả anh ?

- Anh chưa biết . Anh chỉ mới nghiên cứu xong kịch bản , đang chọn vai cho nhân vật . Có lẽ khoảng tháng sau.

Ban Mai cười tư lự :

- Đây là lần đầu tiên em tham gia phim của anh , hy vọng là sẽ không có gì rắc rối.

Định nhìn cô hơi lâu :

- Có lẽ Lãng Vân không hài lòng khi em làm việc với anh.

- Chị ấy không thành kiến vậy đâu.

Cô cầm ly lên , uống một ngụm , rồi đặt ly xuống.

- Bây giờ em về , anh còn nói chuyện gì nữa không ?

- Không , nhưng sẽ gặp em thường xuyên mà , có gì trao đổi sau.

- Dạ.

Ban Mai đứng lên , đẩy cửa đi ra trước , rồi cô ra thẳng ngoài xe chờ anh.

Định đưa cô về , anh bỏ cô xuống ở cổng rồi đi ngay . Ban Mai cũng không muốn mời anh vào nhà . Trước kia , anh như người trong gia đình , nhưng bây giờ đã khác . Cô biết mẹ cô sẽ không vui khi gặp anh.

Ban Mai lên phòng mình , cô buông chiếc giỏ xuống giường , rồi ngồi thẫn thờ quên mất cả chuyện thay đồ . Diễn biến khi đi đám tang cứ lần lượt trở lại trong đầu cô . Khắc khoải nhất là khi cô thấy Trường . Nhớ cái nhìn không có hồn của anh , và rồi cảm giác mình là con ngốc khơi dậy mãnh liệt , khiến cô cắn răng , nhắm tít mắt không dám nghĩ tới.

Bây giờ có nhiều thời gian suy nghĩ , cô mới giận thấm thía . Trường đã gây cho cô nỗi đau âm ỉ . Không phải là sự phản bội , nên cô không có cảm giác thất tình , mà là cảm giác bẽ bàng , vì mình là con rối trong mắt người ta . Trong khi mình cứ yên trí người ta yêu mến mình.

Ban Mai cắn môi để đừng khóc . Nhưng rồi lòng cứ dội lên những cơn buồn muốn giải thoát . Và cô quơ lấy chiếc gối , úp mặt xuống khóc một mình.

Với cô , đời như một chuỗi ngày buồn . Chuyện này chưa xong thì đến chuyện khác . Lần này thì là sự sụp đổ không có gì cứu vãn nổi.

Tối nay , cô đến nhà Định lấy lịch quay cho bộ phim mới . Về đến nhà thì thấy mọi người đang tập trung trong phòng khách . Thái độ ai cũng khác lạ . Mẹ gục đầu trên thành salon , khóc như mưa . Chị Lãng Vân lầm lì như chết lặng . Mà kỳ lạ nhất là ba . Cứ ngồi cúi đầu , dáng điệu của người đang gánh trên vai tội lỗi , mặc cảm . Đến mức không dám nhìn vợ con.

Ban Mai đến ngồi xuống cạnh mẹ , giọng lo lắng :

- Có chuyện gì với nhà mình vậy mẹ ?

Bà Công lắc đầu không nói được . Lãng Vân chợt đứng dậy , kéo Ban Mai đi lên :

- Để ba mẹ nói chuyện , mình về phòng đi Mai.

Ban Mai ngơ ngác đi theo Lãng Vân . Khi còn hai chị em trong phòng , cô hỏi dồn :

- Chuyện gì vậy chị ? Sao nhà mình kỳ vậy ? Sao mẹ khóc vậy ?

Lãng Vân ngồi bừa xuống sàn , môi mím lại như hằn học :

- Mẹ khóc là còn nhẹ lắm , nếu là người khác , không chừng nhà cửa tan hoang rồi.

Ban Mai ngồi phịch xuống bên cạnh Lãng Vân :

- Nhưng mà chuyện gì mới được , sao vậy chị ?

Lãng Vân nhìn Ban Mai trừng trừng :

- Em có biết nhỏ Phù Dung đó là ai không ? Là con riêng của ba đó . Ba đã lừa lọc mẹ suốt mấy chục năm , vậy mà nhà mình vẫn không biết gì hết.

- Chị nói cái gì thế ?

Ban Mai lạc giọng hỏi lại , chính cô cũng thấy lạ vì giọng nói của mình . Nhưng Lãng Vân thì không hoang mang như cô , giọng cô đầy phẫn nộ.

- Lúc nãy nó đến đây nói huỵch toẹt hết rồi , nó muốn nhìn nhà mình tan nát , và nó đã được như ý muốn.

Ban Mai nghiến răng . Đến lượt cô như phát điên lên , cô nói như hét :

- Sao nó cứ đeo ám ảnh nhà mình hoài vậy ? Nó có phải là nghiệp chướng của gia đình mình không ?

- Em biết nó trân tráo đến mức nào không ? Nó đến tự nhận là con riêng của ba và nói hết chuyện dan díu giữa ba mình va mẹ nó ngày trước , nó...

Ban Mai hấp tấp ngắt lời :

- Những chuyện tày trời như vậy , tại sao không biết giấu đi , tại sao dám nói ra ? Phải biết xấu hổ chứ.

- Mẹ con họ kkhông phải là người biết xấu hổ . Nó muốn phá hoại gia đình mình , làm cho mẹ và chị em mình nhục nhã.

- Trời ơi ! - Ban Mai rên rỉ tuyệt vọng.

- Chị không ngờ ba như vậy , vậy mà chị tưởng ba đạo mạo lắm , mẫu mực lắm . Bây giờ... mặt mũi nào ba dám nhìn mẹ nữa chứ.

Ban Mai không nói gì được , nỗi phẫn nộ làm cô điếng cả người . Phù Dung thật là quá quắt . Lần thứ nhất cô ta xen vào phá hoại tình yêu của cô . Tai họa đó còn là nỗi khổ của mọi người trong gia đình . Vậy mà cô ta không chịu dừng lại , còn muốn thẳng tay quậy cho tan nát hạnh phúc gia đình cô , kéo cả mẹ vào cuộc.

Tại sao nó không biết dừng lại , tại sao cứ muốn tiêu diệt người khác . Nhìn bao nhiêu người phải đau khổ nói mới chịu hay sao ?

Cô quay lại nhìn Lãng Vân :

- Lúc đó ba phản ứng thế nào chị ?

- Ba đuổi nó về , và... thật là mất dạy , nó ra giữa sân là ầm lên , rằng ba có vợ bé và nhẫn tâm bỏ rơi chính con của ba . Lúc đó mẹ quẫn trí lên vì xấu hổ , mẹ đập đầu vào tường , chị phải khó khăn lắm mới kéo ra được.

- Vậy là nhà mình ầm ĩ lên , người ta bu lại xem chứ gì ?

- Chứ gì nữa . Nó muốn như vậy mà.

- Trời ơi ! Thật là... thật không còn gì để nói nữa.

- Lúc đó , ba cũng mất bình tĩnh , ba lôi nó nó vô nàh đập thẳng tay , chị thấy ba tức đến có thể giết nó , nhưng chị không muốn nhìn tới , con đó đến sư tử cũng không làm nó chết được.

- Chẳng lẽ ba đánh cả nó ?

- Chị không hiểu ông ấy nghĩ gì . Ông ấy ném bình hoa vào đầu nó thể là nó ôm mắt là ầm ĩ , thật không giống ai cả.

- Tới mức độ đó lận sao ? Rồi sao nữa chị ?

- Lúc đó mẹ nó mới ra mặt , không biết bà ta nấp ở đâu đó , hình như bà ta đưa nó tới bệnh viện , chị không muốn tìm hiểu chuyện của họ . Lo giữ mẹ còn không xong đây , mẹ cứ muốn đập đầu vào tường làm chị rối lên.

Ban Mai thở dài , cô đã hình dung được cảnh náo loạn lúc nãy . Thế là gia đình gương mẫu của cô trở thành trò cười cho hàng xóm . Thật là xấu hổ.

Ban Mai ngồi im . Vừa tức Phù Dung , vừa đau đớn khi phát hiện ba còn có một gia đình khác . Chuyện nào cũng khiến người ta nổi giận . Và cô đứng bật dậy , rồi lại quăng mình xuống giường :

- Em muốn chết đi cho rồi . Sao đủ thứ chuyện thế này chứ ?

Vừa lúc đó , bên phòng ông bà Công có tiếng đồi rơi loảng xoảng . Hình như bây giờ bà mới bắt đầu phản ứng . Tiếng la thét cùng đồ vật rơi khiến thần kinh hai chị em muốn đứt tung . Lãng Vân đập tay xuống bàn :

- Chị đi đây , ở nhà chắc chị điên lên mất.

Cô đứng dậy , lao đến phía bàn lấy chiếc giỏ rồi lao xuống cầu thang.

Ban Mai đứng giữa phòng , chính cô cũng muốn hóa điên vì cơn lốc xoáy này . Rồi cô cũng khoác balô lên vai , tức tưởi đi ra khỏi nhà.

Cô đi bộ ra đường , cảm thấy thống khổ hơn bao giờ . Muốn kêu trời , muốn la thét , nhưng không thể làm được những cái đó . Mà cũng không biết mình phải làm gì , đi đâu để giải tỏa sự cuồng loạn.

Ban Mai rẻ bừa vào một quán cà phê . Vừa ngồi xuống , cô đã lấy máy gọi Trường . Cô làm điều đó theo quán tính và máy móc . Thế nhưng trong khi nghe tiếng chuông reo , cô mới sực tỉnh nhớ ra . Và tự động tắt máy.

Nhớ đến Trường , khổ lại chồng khổ . Chuyện nào cũng làm cô bị dồn nén uất ức , thế là cô bật khóc.

Khi cô tiếp viên đặt ly nước xuống bàn , cô ta không khỏi tò mò nhìn cô khác cứ gục đầu xuống , tay bụm miệng . Tiếng nhạc trong quán cũng không át được tiếng khóc của cô ta . Một cách khóc rất lạ , cứ dồn dập từng cơn . Đến nỗi chuông điện thoại reo gần một bên mà cô ta cũng không nghe.

Cô tiếp viên đập nhẹ tay xuống bàn :

- Chị Ơi ! Hình như là điện thoại của chị đó.

Ban Mai ngẩng lên :

- Cám ơn chị.

Cô quẹt nước mắt , loay hoay mở balô lấy máy ;

- Alô.

Trong máy , giọng Trường vang lên.

- Có chuyện gì vậy Ban Mai ?

Thật giống như Trường trước kia , mỗi lần trả lời máy của cô , thì y như rằng , câu hỏi đầu tiên của anh là "có chuyện gì" . Ban Mai lắc đầu như có anh ở đó.

- Không có chuyện gì hết , tại em gọi lộn số thôi , không có gì cả.

- Em đang ở nhà hay ở quán nước vậy ?

- Sao anh hỏi vậy ?

- Anh nghe tiếng nhạc.

- Em đang ngồi trong quán.

- Với ai ?

- Một mình thôi.

- Anh hỏi lại lần nữa , chuyện gì xảy ra với em phải không ?

- Không có đâu , thôi chào anh nghe.

- Khoan tắt máy , Ban Mai . Em ở quán nào vậy ?

Ban Mai nói chỗ của mình , rồi nhận ra mình đã làm không đúng . Cô lại lắc đầu :

- Thật ra , em chỉ gọi lộn số thôi , em không quấy rầy anh đâu , xin lỗi anh.

Rồi cô cất máy . Không ngờ Trường lại gọi cho cô . Giọng anh có vẻ khô khan , mất hẳn sự ấm áp , vui vẻ trước đây . Tâm trạng cô đang không vui , bây giờ nói chuyện xong càng thấy khốn khổ . Cô hối hận vô cùng khi đã để đầu óc lơ mơ mà gọi anh.

Ban Mai ngồi rúc trong góc , không buồn đụng đến ly nước trước mặt . Chưa bao giờ cô cảm thấy chán đời như vậy.

Cô ngồi gục đầu buồn rầu . Trong quán người ta đi ra đi vào . Ai cũng như rất bình thản . Chỉ mình cô có vẻ khác người , vì cách lẻ loi chán đời , đến nỗi lâu lâu có người quay lại nhìn cô . Ban Mai không để ý điều đó , cũng không thấy Trường đang từ ngoài đi vào . Anh nhìn xung quanh tìm , rồi đi thẳng về phía bàn cô.

Nghe tiếng kéo ghế , Ban Mai ngẩng lên , cô bàng hoàng ngồi nhìn Trường , không tin là anh đến đây . Nhưng không biết hỏi gì , và cô cứ ngồi yên ngó anh chăm chăm.

Trường gọi nước xong , xoay hẳn người qua phía cô :

- Sao giờ này em còn ở đây , lại ngồi một mình , em đang buồn phải không ?

Tự nhiên Ban Mai lắc đầu . Bây giờ cô thật sự không muốn nói chuyện của mình . Khoảng cách quá xa đã xóa hết ảo tưởng về anh . Chỉ còn lại chút tự trọng phải giữa . Chính điều đó làm cô không muốn nói chuyện.

Trường nhìn cô chăm chú , và kiên nhẫn chờ cô nói . Nhưng thấy vẻ im lặng kín đáo đó , anh buộc lòng phải hỏi tiếp :

- Có chuyện gì vậy , Ban Mai ?

- Không có gì cả.

- Em khóc vì chuyện gì , đừng giấu anh.

Ban Mai hơi nhích tới nhìn Trường :

- Sao anh biết em khóc ?

- Em đang khóc khi gọi anh phải không ? Cho nên anh phải tới.

Ban Mai quay nhìn ra chỗ khác . Khi gặp Trường rồi , cô thấy chuyện gia đình mình không còn chi phối như lúc nãy nữa , cô lặng lẽ nhìn anh , rồi nói lạnh lẽo :

- Đến lúc dự đám tang , em mới hiểu tại sao anh không hề nói về anh . Và cũng đến tận lúc đó , em mới hiểu là anh coi em như con ngốc.

Trong mắt Trường lóe lên một vẻ ngạc nhiên :

- Em muốn nói chuyện gì ?

- Trước đây em không biết anh thuộc thế giới cao xa hơn thế giới của em . Anh có tấy cả nên thích cái gì khác lạ . Và anh thấy chơi với em có thể giải trí được , phải không ?

- Anh cấm Ban Mai nói như vậy.

Ban Mai cười lạnh lẽo :

- Anh đã không thành thật với em , có phải vì thấy em không xứng đáng không ? Vì em không đáng để anh nghiêm chỉnh . Nếu em không phát hiện ra , thì nah sẽ không bao giờ cho em biết anh là ai , phải không ?

- Chuyện anh là ai không quan trọng.

- Không . Với em thì nó rất quan trọng . Nếu biết về thân thế anh , có lẽ em đã thận trọng hơn.

- Tại sao điều đó làm em thận trọng ?

Ban Mai không trả lời , cô chỉ đăm đăm nói theo ý nghĩ của mình :

- Lúc biết anh đã có người yêu , em cảm thấy bị hẫng lắm . Anh chẳng bao giờ kể về người yêu với em , điều đó em hiểu được . Nhưng khi anh không thật lòng với em , thì em cảm thấy bị xúc phạm.

- Tại sao , Ban Mai ?

Ban Mai nhìn đi chỗ khác , giọng xa lạ :

- Có một lần em xem một bộ phim , trong đó nhân vật nam là người thành đạt , còn nhân vật nữ chỉ là cô sinh viên mới ra trường . Anh làm cho cô ta ảo tưởng vì những cử chỉ săn sóc . Và cô ta thật lòng tin tưởng người đàn ông đó quý mến mình . Nhưng sau đó thì mới biết không phải.

Trường chăm chú nhìn cô , đôi mắt nheo lại một cách khó hiểu . Nhưng vẫn không lên tiếng , có vẻ như anh đang muốn tìm hiểu Ban Mai nói gì . Còn cô không nhận thấy gì khác , cô nói tiếp một cách đau đớn :

- Sau đó mới biết , anh ta chỉ hạ cố ban ơn . Và vì thấy cô gái dễ thương , nên anh ta quen cho vui.

- Rồi sao nữa ?

- Đến khi thấy mình đã đi xa , anh ta vội dừng lại , và cho cô gái nghỉ việc , để tránh rắc rối về sau.

Nói đến đó , cô ngước lên nhìn anh :

- Lúc xem phim , em thấy tội cho ảo tưởng của cô ta . Nhưng khi rơi vào cảnh tương tự thì em lại thấy bị xúc phạm.

Trường trầm ngâm :

- Không ngờ em nghĩ xa như vậy.

- Có lẽ anh không hiểu được tâm trạnh khi gây ra cho em , bởi vì anh luôn ở tư thế ban ơn , anh đâu cần biết người khác vui buồn ra sao.

- Anh không ngờ , có một ngày Ban Mai quay lại tránh né anh.

- Chỉ có anh là được quyền tránh thôi phải không ? Anh tự cho mình quyền quyết định mối quan hệ , thích thì anh cho tiếp tục , không thích thì chủ động cắt , em chỉ có thể thụ động chịu thôi.

Cô ngừng nói và nhìn Trường một cách ấm ức :

- Sao anh không nghĩ em cũng có lòng tự trọng của em.

Trường điềm tĩnh nhìn cô :

- Anh không nghĩ , vì anh không làm gì xúc phạm Ban Mai . Giữa anh và em mà cũng có chuyện xâm phạm tự trọng của nhau sao ?

- Có người nói với em , cách xử sự như vậy là không thành thật.

- Người đó là ai vậy ? Ai đủ thân để hiểu được chuyện của anh với Ban Mai ?

Ban Mai trả lời thẳng thắn :

- Lúc em phát hiện ra anh , thì cũng là lúc anh Định nhận ra rằng , trước đó em không biết anh là ai.

Trường gật gật đầu :

- Anh nhớ rồi , lúc đó thấy hai người nhìn anh , anh hiểu em rất ngạc nhiên . Cả anh cũng lạ lùng vì em ngạc nhiên như vậy.

- Điều làm em buồn nhất là những gì anh ấy phân tích đều đúng như ý nghĩ của em.

- Và em muốn tin anh ta hơn là tin anh , phải không Ban Mai ?

- Em tin vào những gì em cảm nhận , và em đã cảm nhận được ra , lúc trước anh coi em như con ngốc , anh có biết cảm giác đó ra sao không ?

- Em đã nhạy cảm một cách lệch lạc , còn anh thì chưa bao giờ có chuyện quen biết với em là giải trí . Thật ra , anh không rảnh rang đến mức phung phí thời giờ như vậy.

- Vậy tại sao anh không nói anh là ai ?

- Lúc đầu thì anh không nói được , vì mọi chuyện xảy ra đột ngột quá , anh xoay trở không kịp.

- Rốt cuộc anh cũng không chịu nói điều cốt yếu , để người khác biết về thân thế mình , khó khăn đến vậy sao ?

Nói đến đó , cô lại nhìn anh đầy trách móc :

- Lúc em kể với anh những nhận xét của bạn em , anh còn thừa nhận gật đầu . Có phải lúc đó anh cười thầm em không ? Và anh nghĩ em là con ngốc.

- Tại sao Ban Mai cứ gán ghép anh như vậy ? Anh tôn trọng em và chưa bao giờ nghĩ em ngốc.

Ban Mai kêu lên :

- Thế lúc đó , anh nghĩ gì ? Em thì thật thà hết mức với anh , còn anh thì thản nhiên giấu giếm . Bây giờ nhớ lại , em cảm thấy mình lố bịch vô cùng.

- Sao em cứ tự gán cho mình ý nghĩ không nên có , anh không thích nghe như vậy.

- Đó là việc của anh.

Trường cười khẽ :

- Lần đầu tiên em nói ngang với anh , giận anh đến mức không cần sợ anh buồn sao ?

- Anh không thèm hạ mình buồn vì một người như em đâu . Tại em không ngang hàng với anh , em biết điều đó lắm.

- Thôi được , cho là anh và em có địa vì chênh lệc , vậy thì sao ? Vậy thì không thể nói chuyện với nhau được , hay là kkhông bình thường về tình cảm ? Ban Mai muốn anh phải làm sao ?

- Điều em muốn là sự thật lòng . Còn ngoài ra , anh là ai , em không quan tâm lắm . Vì anh là con một gia đình giàu có , nên anh tự cho phép đùa cợt với em , em không đồng ý như vậy . Còn anh có cuộc sống thế nào thì không liên quan tới em.

Trường gật gật đầu rồi nhận xét với vẻ phật lòng :

- Ban Mai cư xử với anh khác trước nhiều.

Tự nhiên Ban Mai buồn hẳn đi :

- Tại vì anh thay đổi mà , lúc anh tuyên bố chia tay với em , em bị hẫng ghê gớm . Thật tình em nghĩ sẽ không gặp anh nữa , không ngờ tối nay anh đến.

- Thời gia này gia đình anh xảy ra nhiều chuyện lắm . Còn em , anh muốn biết em gặp chuyện gì ?

Ban Mai lắc đầu :

- Cũng có , nhưng không quan trọng.

- Nếu không buồn thì em đã không gọi điện cho anh , nói đi . Chuyện gì vậy ? Đừng làm anh lo.

Ban Mai vẫn cương quyết lắc đầu :

- Anh sắp cưới chị Lan , còn để ý lo chuyện của em làm gì , lúc một thân một mình thì khác , bây giờ anh chỉ có thể lo chuyện chị ấy thôi , em nghĩ như vậy , nên em không liên lạc với anh đấy.

Trường cô đăm đăm :

- Em nghĩ anh và em sẽ không còn gì nữa , hoàn toàn chấm dứt tất cả à ?

- Anh đã nói như vậy mà , và hoàn cảnh như vậy thì còn làm gì khác được , nên em coi như chuyện đã qua . Em thật tình không ngờ tối nay anh đến tìm em . Em ngạc nhiên lắm.

- Em có muốn như vậy không ?

Ban Mai cười gượng :

- Muốn hay không thì cũng đâu làm được gì , anh là người chủ động mà.

Gương mặt cô trở nên tư lự , xa vời hẳn đi :

- Lúc em vô thăm ba anh ở bệnh viện , em hoàn toàn vô tư , em chỉ muốn chia sẻ với anh . Nhưng đến lúc anh bảo anh đính hôn , anh tỏ vẻ khó chịu khi gặp em... lúc đó em bị hẫng lắm.

Cô nhắm kín mắt lại :

- Sau này nhớ lại , em lại rùng mình , cảm thấy mình quá lố bịch . Nếu anh nói trước thì em đã không đến thăm ba anh.

- Vậy ngoài cảm giác lố bịch , em còn nghĩ gì nữa không ?

Ban Mai nói khẽ :

- Còn chứ , còn cảm giác tỉnh mộng.

- Tỉnh mộng ?

- Vâng . Trước kia em cứ nghĩ anh thật lòng quý mến em , lúc đó em buồn như bị mất một cái gì đó cần thiết . Nhưng đến lúc phát hiện thân thế anh , em thật sự bị tổn thương.

Trường không nói gì , chỉ im lặng lấy hộp thuốc trong áo , rút một điếu rồi quăng hộp xuống bàn . Cử chỉ anh có vẻ muốn ở lại lâu hơn . Và câu chuyện sẽ kéo dài.

Quả nhiên , anh trở lại chuyện lúc nãy , như nhất quyết không bỏ qua . Anh nói bằng giọng chậm rãi quan tâm thật sự :

- Chuyện gì làm em phải lang thang ngoài đường giờ này ? Em đâu phải là người hay đi chơi đêm . Có gì xảy ra vậy ?

"Anh ấy cứ nhất định phải biết chuyện của mình" . Ban Mai nghĩ thầm và cô trả lời đơn giản :

- Cũng chẳng có gì , lúc tối Phù Dung đến nhà em , kể với mẹ rằng nó là con riêng của ba . Cả nhà em thật sự bị chấn động.

Trường nghiêng người qua , nâng mặt cô lên :

- Chuyện như vậy mà bảo không có gì à ? Vì là anh bây giờ , nên em không nói , nếu là trước kia thì khác rồi phải không ?

- Em không biết - Ban Mai nói nhỏ.

- Vậy em nghĩ gì về ba em ? Về cuộc sống sắp tới.

- Em muốn bỏ nhà đi , không muốn gặp ba em nữa . Em có cảm tưởng đó là người nào khác , chứ kkhông phải là người mà em kính trọng , như vậy làm sao sống trong nhà được . Chị Vân cũng bỏ đi rồi.

- Còn em , định đi đâu ?

- Em không biết , lúc nãy căng thẳng quá , nên em bỏ đi , giờ cũng không muốn về . Ba khủng bố đến mức mẹ cứ muốn đập đầu mà chết , làm sao em chấp nhận được.

Trường cười nhẹ :

- Phù Dung đã muốn chia rẽ gia đình em , chẳng lẽ em muốn giúp cô ta thành công ?

- Anh nói cái gì ? - Ban Mai mở lớn mắt nhìn anh.

- Thật ra , nếu mẹ và chị em đồng ý tha thứ thì mọi chuyện sẽ trở lại êm đẹp . Tha thứ không phải là chuyện dễ , nhưng nếu ai cũng muốn trả thú thì chuyện sẽ càng tệ hại hơn.

- Ba lừa dối gia đình suốt thời gian dài như vậy , liệu có đáng tha thứ không ? Thật không thể tưởng tượng ba lại có một gia đình khác , song song với gia đình em.

Nói đến đó , cô lại thấy phẫn nộ lên :

- Bây giờ em mới hiểu , tại sao mỗi lần chị Vân muốn quậy Phù Dung , ba đều cản , đều bảo bỏ qua . Thì ra ba che chờ cho nó , vì nó là con của ba.

Càng nói , càng thấy tức , nước mắt cô tuôn xuống mặt , giọng hấp tấp :

- Ba chỉ có thể có một trong hai đứa con , nếu nó là con ba thì em sẽ là người dưng , em thà chết chứ không chịu làm chị em với nó đâu.

Trường gật đầu :

- Đã mâu thuẫn đến mức như vậy , thì không thể xem nhau là chị em được . Vấn đề là em cư xử thế nào , để gia đình đừng bị đổ vỡ . Anh nghĩ ba em cũng khổ tâm lắm.

- Em không tin , nếu khổ thì ba đã không có vợ khác.

Trường mỉm cười :

- Nhiều khi lỡ gây ra nên người ta đau khổ vì không dàn xếp được . Từ trước giờ , gia đình em sống hạnh phúc , điều đó chứng tỏ là ba em luôn có trách nhiệm . Ông ấy không muốn làm đổ vỡ , em đừng quậy lên cho nó tan nát.

- Em có nói là quậy đâu.

- Bỏ nhà đi cũng là hình thức đập đổ đó . Nghe lời anh đi , về nhà như bình thường . Và khuyên mẹ em cố tha thứ . Từ từ cơn giận cũng lắng xuống thôi.

Ban Mai ngồi im nhìn Trường . Anh nói chuyện nghe nhẹ tênh . Thậm chí nãy giờ còn cười hai lần . Lạ thật , anh luôn làm cho những chuyện khinh khủhng trở nên nhẹ nhàng . Trả sự việc về đúng với bản chất của nó . Trong khi cô thì muốn quẫn trí lên . Chợt nhiên , cô cũng thấy vấn đề kém trầm trọng đi . Thậm chí không hiểu nổi tại sao mới đây , mình còn thấy bầu trời như sụp đổ , nghĩ tới chuyện nào cũng thấy bi đát . Bây giờ không biết chị Vân đang ở đâu.

Thốt nhiên , cô sợ điếng lên :

- Em phải về ngay , sợ mẹ em chết mất.

- Có ba em ở nhà , ông ấy không để chuyện đó xảy ra đâu.

Ban Mai thở nhẹ rồi lo lắng :

- Không biết chị Vân có chịu về nhà không . Chị ấy phản ứng dữ dội lắm.

- Nếu mẹ em và Lãng Vân quá khích , thì em bình tĩnh khuyên hai người . Nếu ai cũng khích như nhau thì chuyện sẽ tệ hại thêm thôi.

- Có lẽ em phải làm như vậy thôi.

- Em về ngay đi , dù sao cũng quá khuya rồi . Em nhìn đi , người ta sắp dọn quán đó.

Anh gọi tính tiền , rồi kéo ghế cho Ban Mai bước ra . Cả hai đi ra sân . Quả thật , trong sân chỉ còn duy nhất xe của Trường . Lần đầu tiên Ban Mai đến quán mà ra về sau cùng như vậy.

Trường đưa Ban Mai về . Ngồi phía sau anh , tự nhiên cô thấy buồn . Có lẽ đây là lần cuối cùng . Mai mốt anh đám cưới rồi , chẳng có lý do gì để gặp nhau nữa . Người đâu gặp gỡ làm chi...

Con đường trước nhà cô đèn sáng hiu hắt . Nhà nào cũng tắt đèn , cả nhà cô cũng vậy . Không biết chị Vân đã về chưa.

Bất ngờ , anh kéo cô vào lòng , im lặng ôm cô trong tay , rồi nhẹ nhàng cúi xuống áp môi lên trán cô . Cái hôn cũng nhẹ nhàng , như mọi cử chỉ của anh nãy giờ . Và khi làm tất cả những điều đó , anh lặng lẽ khác thường , như không thể nói được ý nghĩ của mình.

Ban Mai ngẩn người vì đột ngột . Cô ngước lên cố nhìn mặt Trường nhưng tối quá

nên cô không thấy nét mặt anh đang thế nào . Mà chính cô cũng không nói được gì.

Rồi cô cảm thấy mình được buông ra , giọng Trường xa vắng khác lạ.

- Em vô nhà đi.

- Vâng.

Ban Mai chỉ biết làm theo lời anh . Khi cô khóa cửa , anh vẫn đứng lặng yên không vội đi . Đến lúc cô vào nhà rồi , anh vẫn cứ còn đứng đó.

Ban Mai đi lên phòng mà cảm thấy xao xuyến kỳ lạ . Cử chỉ lạ lùng của Trường làm cô không phân biệt nổi đó là tình cảm gì . Cô chỉ hiểu được rằng , hôm nay anh rất lạ.

Chẳng lẽ Trường còn một điều gì đó riêng tư , một điều gì đó trong cuộc sống riêng của mình , mà cô không hiểu được . Cô chợt nhận ra cô và anh không hề bình đẳng . Anh biết tất cả về cô . Còn đời tư của anh thì cô chẳng biết được gì . Ngay cả ý nghĩ của anh , cũng không biết được . Toàn là thụ động.

Nghĩ về cuộc nói chuyện lúc nãy , cô vẫn còn thấy ấm ức . Rốt cuộc Trường cũng không chịu giải thích thái độ của anh . Đã muốn dứt khoát thì cô ra sao mặc cô , tại sao quan tâm làm gì . Cứ như muốn đùa cợt vậy .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang