Ánh Mắt Đa Tình

Lượt đọc: 314254 | 77 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

- Dắt xe khỏi cổng trường, Như Thủy hoàn toàn bất ngờ khi thấy THái Tuấn đang cười với cô, ngay trước mắt . Nụ cười làm con tim cô nhoi nhói buốt

- Thái Tuấn tới gần Thủy, giọng anh thât. ngọt ngào:

- Em làm bài tốt chứ ?

- Như Thủy ngỡ ngàng và xúc động trước cử chỉ của Tuấn . Ngày trước, mỗi mùa thi cô từ trường ra, đều có ba mẹ đón đợi cô, ân cần chia sẽ những vui buồn cùng cô . Bây giờ cảm giác hạnh phúc, tuyệt vời của một gia đình đã không còn trong cô . Cô dửng dưng trước mọi hoàn cảnh đón đưa chờ đợi . Chính Thanh Trà, hôm nay cũng được dì Út nó từ Canada về, đưa đến phòng thi, rồi đón về ngay từ lúc đó

- Thái Tuấn lo lắng:

- Sao em buồn ? Không trả lời tôi ? Phải vì bài làm không được không ?

- Như Thủy chậm lắc đầu:

- Tôi đang bất ngờ, vì không hiểu sao anh lại đến đây ? Anh nói, công việc của anh bận rộn lắm kia mà

- Thái Tuấn từ tốn:

- Tôi muốn được chia sẽ với em . Sẽ buồn vô cùng, khi bưới khỏi phòng thi, ta vẫn môt. mình với ta

- Tại sao anh biêt'' tôi... chỉ một mình

- Thái Tuấn dịu dàng:

- Vì em đã từng kể . Vì những gì liên quan đến em tôi điều biết . Dĩ nhiên em vẫn còn gia đình, cuộc sống vẫn hơn nhiều người khác . Chỉ ở góc độ nào đó, em đơn độc thôi

- Như Thủy cau mày:

- Anh hơi bị tò mò rồi đấy . Nghề của anh là dệt lụa in vải kia mà

- Thái Tuấn trang nghiêm:

- Lúc này tôi chưa thể giải thích với em . Tôi không muốn em mãi lánh tôi, và muốn mỗi ngày được đón đưa em về

- Như Thủy cuống lên . Cô đã đủ thông minh để hiểu những lời nói của Tuấn là một lời ngỏ khởi đầu cho tình cảm trai gái . Ôi trời ! Tại sao không là Thanh Trà ? Hình như nó cũng rất thích Tuấn ?

- T.ai sao lại là cô chứ ?

- Đôi mắt Tuấn thật sáng, thật nồng nàn khiến Thủy thấy mình như chơi vơi

- Tuấn đề nghị:

- Chúng ta tìm một nơi nào đó để ăn trưa nha . Lúc này, em đừng nghĩ ngợi gì cả . Ráng thi cho tốt môn cuối cùng

- Tự nhiên Như Thủy lại gât. đầu . Cô trèo lên xe Tuấn thât. nhẹ và ngồi cách anh môt. khoảng

- Thái Tuấn ân cần:

- Em nên ngồi xích lại . Anh chạy xe hơi ẩu, nhưng đảm bảo an toàn

- Như Thủy cong môi:

- Đã ẩu, còn an toàn ! Lẻo mép nhất là anh

- Cô cảm thấy mình như bay theo từng cơn gió . Một chút buâng khuâng xen nhẹ . Và bât'' chợt Thủy thấy Huy đứng bên chiếc xe của anh, anh nhìn theo cô, khuôn mặt lặng buồn . Bên Huy có Cẩm Tú đang tíu tít . Anh còn cần gì nữa chứ

- Thái Tuấn tự chọn món ăn cho cô . Anh chăm sóc cô thật ân cần . Hơn cả Cao Cường và Huy

- T.ai sao cô lại đem ba người đàn ông ra so sánh lúc này nhỉ ? Không tự lý giải được . Thủy chỉ biết, là những ý nghĩ chợt đến với cô thôi

- Gần cuối bữa ăn, Như Thủy thấy một cô gái rất đẹp đang săm săm tiến về bàn cô ngồi . Nét mặt cô gái đầy kiêu ngạo

- Em không ngờ, anh lại đến đa6y vào giờ mà lẽ ra anh phải về nhà dùng cơm trưa

- Giọng cô gái vang lên đầy khiêu khích

- Thái Tuấn nhìn lên lạnh lùng:

Là em à ? Đi ăn hay đi theo dõi anh vậy, Vân Phượng ?

- Em không có hứng ăn uống ở những nơi này ? Vân Phượng khinh khỉnh

- Thái Tuấn nhếch môi:

- Tưởng em ăn trưa, anh sẽ mời em một dĩa cơm mà em thích . Còn không thì thôi . Chúng ta về em

- Miệng nói tay Tuấn kéo Như Thủy đứng lên thật nhanh nhưng vẫn dịu dàng

- Vân Phượng tức tối:

- Em muốn anh giải thích . Con nhóc nhà quê này là gì của anh ?

Thái Tuấn trừng mắt:

- Em là mẹ anh à ? Hay vợ ? mà đòi hỏi ra lệnh cho anh . Mai mốt cô ấy thi xong, anh sẽ dẫn về thưa với mẹ anh . Được chưa hả ?

- Như Thủy cuống lên:

- Anh Tuấn ! Đừng làm khó em chứ ?

- Thủy không việc gì phải sợ hãi ? Cô ấy cũng như em thôi . Và anh quyết định chọn em, một cô gái sài gòn đơn giản nhất, anh không chọn Vân Phượng

- Vân Phượng cay cú:

- Anh không cãi lời bác An được đâu . Ngoài em ra, bác không chịu ai là con dâu ca?

- Quay sang Như Thủy, Vân Phượng cười độc:

- Cô còn trẻ lắm . Không hiểu đàn ông bằng tôi đâu . Tốt nhất, cô đừng hoài vọng ở Tuấn

- Như Thủy muốn khoc'':

- Tôi chỉ coi anh ấy như bạn bè . Chị không nên nói lung tung

- Cô quay phắt ra cửa . Nhanh hơn, Thái Tuấn giữ được cô ba°`ng một vòng tay ôm bât'' chợt, mạnh mẽ và nồng mùi thuốc

- Em đừng nghe lời cô ta . Để anh đưa em trở vào trường . Còn cô, biêt'' điều thì về đi . Nếu để tôi điên lên, cô cũng biết kết qủa rồi đó

- Vân Phượng tức tối:

- Tôi khôgn chịu thua anh đa6u . Chờ đấy

Thái Tuấn thở dài:

- Anh xin lỗi . Đã nói những gì không nên nói, nhưng anh ghét sự đeo bám lằng nhằng của cô ta

- Như Thủy nghe một chút hụt hẫng đâu đó trong lòng . Cô ngồi lên xe anh một cách gượng gạo . Cô gái kia nhất định là người yêu của Tuấn ? Vậy sao anh lại kéo cô thành bức bình phong ?

- Chị ấy yêu anh phải không ?

- Giọng cô như gió thoảng

- Thái Tuấn cựa cựa:

- Cô ấy là con gái bạn mẹ anh . Người lớn thích sắp đặt những gì họ muốn mà không cần nghĩ đến hậ qủa

- Chị ấy rất đẹp đấy

- Thái Tuấn nhún vai:

- Anh không quan trọng sắc đẹp hào nhoáng bên ngoài . nếu chỉ đơn thuần lấy vợ vì hình thức, Vân Phượng còn lâu mới bằng các cô bạn mà anh quen . Anh muốn có một người bạn đời phải thât. sự hiểu anh và thông cảm những công việc anh làm . Nhất là người ấy phải dịu hiền, nội trợ giỏi

- Anh hơi bị tham đấy

Nhưng không phải tham tiền, tham bạc hay công danh . Người phụ nữ ấy, nếu chịu khó tìm anh nghĩ mình sẽ có được trong cuộc đời này

- Như Thủy mỉm cười:

- Chúc anh tìm đuoc nguoi trong mộng

- Ngừng xe cách cổng trường vài mét, Thái Tuấn nhìn cô bằng ánh mắt nồng nàn, lời anh ấm và trầm:

- Chúc em thi tốt . Hết giờ anh sẽ đến đón em

Như Thủy chối phắt:

- Khong cần phải thế đâu . Anh nên về với công việc của mình . Thủy không thể đi chơi tối nay đâu

- Cô đi thât. nhanh vào sân trường vẫn còn nhiều ánh nắng . Đằng sau tiếng Thái Tuấn vọng đuổi theo:

- Anh sẽ tới đưa em về với nội

- Ông cặp bước tới ghế đá dước gốc si già . Điểm hẹn của cô và Thanh Trà

- Mắt Như Thủy chớp lia, cô có vẻ bất ngờ khi thấy Huy đang chậm rãi nhả từng hơi thuốc

- Khẽ chép miệng, Thủy cố tự chủ:

Huy hôm nay thay đổi ghê . Thành người lớn có khác

- Huy nhìn Thủy, ánh mắt buồn kinh khủng, vứt điếu thuốc ra xa, Huy khó nhọc:

- Anh ta là ai vậy Thủy ? đó chính là nguyên nhân để Thủy xa lánh tôi phải không ?

Như Thủy cau mày:

- Huy nói nhảm gì vậy ? Tại sao biêt'' trách người ta, mà không tự nhìn lại bản thân ?

- Bản thân à ? Tôi nghĩ tôi vẫn không hề thay đổi tình cảm của mình đối với em

- Nhưng, Huy không đủ nghị lực để chống lại quyết định của mẹ Huy . Trong mắt bác Uyên, tụi Thủy chỉ là đám con nít lộn xộn ?

Huy mím môi:

- Thủy cho Huy cơ hội, thi xong Huy sẽ nói chuyện rõ ràng với mẹ . Huy muốn có Thủy

- Xin lỗi Huy . Tụi mình nên coi nhau là bạn . Cẩm Tú xinh đẹp, gia đình giàu có . Huy đừng đánh đổi

- Như Thủy bước đi chậm rãi

Huy bât. lên:

- Nghĩa là Thủy chọn anh ta ?

- Nếu đúng, Huy cũng đâu có quyền cấm đoán Thủy phải không ? Đến giờ rồi, chúc Huy làm bài tốt

- Huy chẳng thể níu kéo được Thủy . Vì phần lỗi rõ ràng từ phía anh . Thủy đã đúng khi tách khỏi tình cảm của anh . Huy tức giận cho sự bất lực của mình . Tại sao anh không được tự do chọn lựa người vợ cho mình chứ ?

- Cẩm Tú ! Chỉ mới nhắc đến tên cô ta, Huy đã ngán ngẩm . Cuộc đời sao cứ tồn tại những cô gái kiêu kỳ, đỏng đảnh nấp trong chiếc vỏ giàu sang, mà trái tim thì nghèo đến mức tả tơi nhỉ ?...

« Lùi
Tiến »