Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 845 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ MƯỜI ❖

Đó là một ngày mưa như trút nước, thành phố kín mít như bị một bức màn giăng. Tôi đứng ngoài ban công lặng lẽ ngắm nhìn cảnh mưa rơi đằng xa. Trời vào thu, tiếng xào xạc lấp đầy hồn tôi. Cuốn tiểu thuyết tôi viết đã hoàn tất. Tôi đã đem nó đến cho người đặt tiền cọc trước ở cửa hàng sách lớn nhất Tây Bắc. Ông ta xem hết cuốn tiểu thuyết của tôi viết gần nửa năm nay, phút chót ông nói: “Phải thêm vào chút nội dung có tính thương mại. Bộ bản thảo này tôi muốn lấy, nhưng anh phải thêm vào 10 ngàn chữ nữa, những chữ có liên quan đến yêu đương tình dục là được rồi. Tôi đặt cọc tiếp 3.000 tệ nữa, có được không?”. Đôi mắt lồi với cái mặt vành vạnh như cái mâm của người Tây Bắc ấy ở lão ta thật không tương xứng. Tôi muốn đấm vào mặt lão, tôi nói: “Mẹ kiếp, thôi được rồi” với một vẻ mất kiên nhẫn. Mẹ kiếp. Đã là thời đại thích theo đuổi và thỏa mãn dục vọng, tôi sẽ viết thêm một chút, miêu tả sự thỏa mãn dục vọng của lũ chó má đó.

Tôi đứng trên sân thượng nhìn mưa tuôn xối xả xuống thành phố. Bỗng máy BP của tôi reo vang. Số điện thoại này tôi chưa hề thấy qua. Tôi xuống tầng trệt gọi điện thoại. “Alô, ai đang gọi tôi vậy?”.

“Là em, Lâm Vi - con mèo lang thang trên đường đây. Em sắp rời khỏi thành phố này rồi, đến tiễn em chứ? Sắp rời xa, em mới hay chỉ có một người bạn là anh thôi”.

“Đang ở đâu vậy?”, tim tôi đập loạn xạ.

“Khách sạn Vương Phủ”, cô cho số phòng mình.

“Anh đến liền”. Tôi nói rồi nhanh chóng cúp điện thoại xuống.

Tôi đón chiếc taxi chạy một mạch hướng Đông Đơn. Bác tài đề cập đến vấn đề giá xăng tăng vọt nhưng chẳng lọt tiếng nào vào tai tôi. Tôi đang nghĩ Lâm Vi cuối cùng cũng phải rời khỏi nơi này, nhưng cô ấy sẽ đi đâu đây?

Xe chạy vào đường Đông Đơn, rồi quẹo vào một con đường nhỏ hẹp, dừng lại cửa khách sạn Vương Phủ. Đây là một khách sạn 3 sao kiến trúc theo phong cách cổ điển. Tôi vội vàng bước vào đại sảnh, chạy thẳng vào thang máy, đi lên đến lầu 6, gõ cửa phòng.

“Mời vào”, Lâm Vi mở cửa, trong phòng rất lộn xộn, xung quanh đều là băng từ, đĩa hát, máy CD, cặp da mở ra, áo quần lộn xộn trên giường. Lâm Vi với vẻ mặt u sầu, cô đã đổi kiểu tóc, cắt rất ngắn giống như một cái hồ lô đội trên đầu.

“Sao thế? Thua kiện rồi thì không muốn ở lại thành phố sao?”, tôi hỏi. Lâm Vi mặc một chiếc quần trắng, ống quần tua rua tơi tả.

Sắc mặt ủ rũ, cô cười gượng: “Không còn cách nào ở lại đây nữa. Gã họ Dương đó làm tổn hại danh tiếng của em. Đây là thế giới của đàn ông chăng? Em phải đi Hồng Kông ngay, tới đài truyền hình vệ tinh Trung Hoa giúp việc cho họ. Em có thể làm người dẫn chương trình mà!” Cô nói. Sau đó lại la rầy con mèo trắng Road làm phiền.

“Chả ai thật lòng với em cả. Đương nhiên, trừ anh ra. Chúng mình là bạn thân, đúng không anh? Anh sẽ không trách hận em chứ? Lần đó em la anh, cảnh anh lấy quần áo rồi ra khỏi nhà khiến em thật hổ thẹn.

Tôi gượng cười. “Không đâu, anh lật coi sổ ghi riêng của em. Nhưng thật ra anh chưa xem được cái gì hết”.

“Vậy thì được rồi”. Cô thở dài. “Em phải thu dọn đồ đạc, giúp em nha”.

Thế là tôi vặn lưng, giúp cô thu dọn đồ đạc. Tôi nhặt được một tấm hình trong cặp da, trên hình chụp cô đứng trước một căn nhà cũ cười, trông thật dễ thương. Tôi biết đó là lúc cô mới đến Bắc Kinh, căn phòng cũ gần Học viện âm nhạc Trung Quốc. Lâm Vi cuối cùng cũng thu dọn xong. “Em sẽ nhớ thành phố này, nó còn có anh, Kiều Kha. Anh thật ga lăng và dễ thương”. Cô nói: “Hãy luôn là một chàng trai dễ thương nhé, hình như anh với thế giới này hoàn toàn xa lạ, không ăn nhập, điều đó giống như “sự nổi giận của thanh niên” Anh Quốc”.

“Anh không giống em, em đã lún vào quá sâu”. Tôi uất ức nói.

“Bộ tiểu thuyết đó viết xong chưa?”, cô nhét chiếc váy đầm vào vali da.

“Viết xong rồi, nhưng nhà xuất bản sách nói phải thêm vào một vạn chữ miêu tả về tình dục. Họ nói là vì tính thương mại. Thời buổi bây giờ cần cái ấy”.

“Vậy anh có viết thêm vào đó không?”.

“Có, anh đã nhận thêm tiền của người ta rồi”.

“Có một vấn đề em không hiểu, có phải là tác giả nhận tiền rồi thì họ biểu viết gì là viết cái ấy?”.

“Không hoàn toàn như vậy đâu”, tôi trầm ngâm do dự. “Nhưng đa số đã như vậy. Em không nghe chuyện Trương Nghệ Mưu bỏ tiền thuê 5 tác giả cùng một lúc viết ra cuốn tiểu thuyết dài “Võ Tắc Thiên” đó sao?”.

“Không, chưa nghe. Em đâu có để ý tới những chuyện như vậy”.

“Trong thời buổi mà kẻ nhiều tiền có giá trị như vậy, làm việc gì cũng đều phải có nó bổ sung. Làm tác giả cũng vậy. Giờ đi được chưa?”, tôi nhắc nhở cô.

“Vâng, đi được rồi. Em muốn nhìn lại thành phố này lần nữa”. Cô chạy ra cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trong cơn mưa xối xả, cô còn có thể thấy được gì đây? Tôi nghĩ. Lâm Vi đứng khoảng 5 phút. Không khí trong phòng hình như đóng băng, một không khí thương đau và xót xa. Bất chợt tôi cảm thấy rất khó chịu.

“Thôi được rồi, đi nào”, Lâm Vi quay lưng lại, nước mắt rưng rưng. Tôi xách chiếc vali da, cô đeo chiếc túi lớn, chúng tôi xuống lầu. Con mèo Road từng bước nhảy theo chúng tôi.

Chúng tôi đến trước cổng khách sạn Vương Phủ. “Ừ, còn Road, em không tiện mang nó theo, Kiều Kha, anh muốn nuôi nó chứ?”, cô gọi Road đến, bế nó lên và đưa cho tôi, vẻ xót xa. “Em nhặt nó ở gần một giỏ rác. Lúc đó, nó cũng lang thang khắp nơi”.

“Thôi được rồi”, cuối cùng tôi cũng nói. Mưa to như trút. Lâm Vi đặt con Road trước ngực tôi, tức thì Road lộ ánh mắt hung dữ. Xe taxi đã đến, Lâm Vi sửa lại đầu tóc.

“Em đi đây”, cô đau khổ rồi lại vui mừng. “Thôi đi nhe”, cô hôn nhanh tôi một cái. Tôi đứng như tượng tại đó rồi xếp gọn hành lý lên xe, cô bước vào xe. Tôi nhìn thấy cô trong xe cứ không ngừng vẫy tay, mãi cho đến khi nước mưa đẩy xa chúng tôi ra, không nhìn thấy nhau nữa.

Tôi ôm con Road đứng đó, được một lát con Road bỗng nổi cơn điên. Nó giận dữ cắn tôi, cào xước một đường máu trên tay tôi rồi nó nhảy xuống, xông ra nước mưa, kêu gào thảm thiết và chạy mất. Thế là nó lại trở thành một con mèo lang thang trên đường lần nữa, tôi nghĩ.

Một ngày đẹp trời, tôi và Dương Khấp ngồi xe đi đến Thông Huyện coi đất. Anh ta mua một miếng đất và tính xây nhà riêng ở đó. Ngồi trong xe khá lâu mà chúng tôi vẫn không nói với nhau chuyện gì. Chúng tôi dường như đều trở nên trầm lặng và từ tốn. Sau cùng tôi nói. “Cô ấy đi rồi”.

“Ai đi rồi?”, mắt anh ta nhìn vào đường cầu vượt trước mặt, hỏi tôi.

“Lâm Vi, một tuần trước cô ấy đã đi rồi, đi đến đài truyền hình vệ tinh Trung Hoa của Hồng Kông, làm phát ngôn viên”.

“Dù sao cũng không làm được gì. Đi xa lại càng tốt. Cậu đã từng muốn sống chung với cô ta sao?”, anh làm ra vẻ buồn cười.

“Hôm nọ tớ lật xem sổ ghi chép của cô ấy, trong cuốn sổ ghi chép kỳ lạ đó viết vào rất nhiều thời gian, địa điểm với tên người. Vì chuyện đó mà cô ấy liền đuổi tớ ra khỏi nhà. Tớ thì không còn cách nào gần cô ấy nữa”.

“Ha, ha”, Anh nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, “có chuyện này tớ cần nói cho cậu biết, đó toàn là... toàn là tên của những người đã từng quan hệ tình dục với cô ấy. Có một ông đạo diễn nổi tiếng ngủ với cô ấy cũng từng phát hiện ra cuốn sổ tay đó. Đạo diễn đó là một gã trăng gió nổi tiếng, cũng ngạc nhiên và kinh tởm, ông ta đặt cho cô ấy biệt hiệu “Bé gái dơ bẩn”. Tớ dám cá với cậu, trong cuốn sổ ghi chép đó có cả tên cậu đấy”. Anh ta cười nhạo tôi. “Biệt hiệu “Bé gái dơ bẩn” nghe hay lắm”.

Tôi làm thinh. Xem ra đó là sự thật. Tôi lặng người hồi lâu rồi nói: “Cậu đã biết về chuyện này... chuyện cuốn sổ tay đó?”.

“Cả giới giải trí ai cũng biết. Cho nên cô ấy không thể ở lại đây”.

Tôi bỗng nhớ đến Liễu Thanh Như. “Vậy Liễu Thanh Như thì sao?”.

Gương mặt Dương Khấp bỗng tươi tỉnh đắc ý. “Con kỹ nữ đó à? Nó bỏ lão Liêu rồi. Cậu đoán xem nó lại lấy ai nữa? Nó lấy tiếp một thi sĩ cách tân ở New York, đồng thời cũng là một họa sĩ. Cô ta thật ghê sợ. Mẹ nó, thật kinh tởm”.

“Dễ sợ quá”, tôi than thở. Tôi nhớ đến ngọn lửa bốc cháy trong mắt cô ấy.

Xe chạy nhanh vào đường cầu vượt Quốc Nghĩa theo hướng Thông Huyện. Hai bên đường, những cao ốc thành phố như chạy ngược về phía sau. Chúng tôi lại im lặng. Khi xe chạy đến Bát Vương Văn, tôi như cảm thấy có một chiếc ô tô Honda màu xanh bám theo chúng tôi. Từ sau kiếng chiếu hậu, tôi nhìn thấy gã chạy xe đeo kiếng đen. Lát sau tôi nói: “Dương Khấp, có người theo dõi tụi mình”.

“Vậy hả?”, anh có vẻ không tin, quay đầu lại xem. “Chiếc Honda màu xanh kia có phải không?”. “Ừ đúng đó. Hồi này cậu có qua lại với bọn giang hồ không?”. Tôi lo lắng hỏi vì biết hồi này anh ta nợ khá nhiều tiền.

“Không đâu, tớ không bao giờ qua lại với bọn lưu manh côn đồ cả”. Chiếc xe đó cứ bám sát chúng tôi. Chúng tôi chạy nhanh cỡ nào, nó cũng chạy nhanh cỡ đó, như bóng rượt đuổi theo hình. “Mẹ kiếp, nó theo chúng mình thiệt”. Dương Khấp bẻ vô lăng, xe phóng nhanh, rẽ qua một con đường nhựa của thôn Nga Cầu. Chiếc Honda đó vẫn bám sát theo sau.

“À, tớ hiểu rồi, đó là chồng của Lois, một tay buôn sợi dệt. Anh ta muốn giết cậu đấy”. Tôi nói với Dương Khấp. Xe chúng tôi chạy đến bên bờ sông Thông Huệ, ở đây toàn là nông thôn, trang trại không có đường chạy. Động cơ chiếc Landcuiser của Dương Khấp chịu không nổi phát ra tiếng rú lớn. Xe quẹo sang hướng Đông, chạy bạt mạng bám theo bờ sông Thông Huệ đi về phía đông mà thoát. Xe như lăn trên đá làm tôi chảy chồm chồm, nghiêng ngả. Chiếc Honda vẫn bám theo. Động cơ xe Dương Khấp gầm lên rồi tắt ngấm. Thôi thế là hết. Tôi nghĩ.

Chúng tôi vội xuống xe. Chiếc Honda phóng thẳng đến trong gió bụi. Tôi kéo tay Dương Khấp, chạy bạt mạng thẳng xuống mấy thôn làng đằng xa. Tôi và Dương Khấp lẩn vào một chuồng heo, mấy con heo trắng kêu ực ực. Chiếc Honda dừng lại sau chiếc Landcuiser, một gã đàn ông bước xuống tay cầm súng săn. Hắn đập bể kiếng chiếu hậu bên trái xe Dương Khấp, rồi nhắm vào bánh xe bắn một phát. Chúng tôi nghe thấy cả tiếng hơi bánh xe xì ra. Gã đó nhìn theo hướng chúng tôi một hồi, không phát hiện thấy gì mới leo lên xe, rồi trong gió bụi, lại men theo bờ sông mà bỏ đi.

Tôi và Dương Khấp hồn vía đều bay lên mây. Tôi nói: “Đây là cái giá phải trả cho việc dụ dỗ Lois. Xém chút nữa cậu chết rồi”.

Dương Khấp đau thương cúi mặt. “Tớ nói rồi, là cô ấy dụ dỗ tớ đấy. Má nó, chiếc xe toi rồi.” Anh khóc nức nở. “Sao tớ lại chết trên tay đàn bà vậy?”. Chúng tôi rời chuồng heo, thận trọng đi đến chiếc Landcuiser.

« Lùi
Tiến »