Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 837 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ BA ❖

Nơi tôi ở là một tiểu khu rất rộng lớn. Cao ốc ở đây sừng sững, đồ sộ, đa số đều trên 20 tầng, chúng đứng đó trong tư thế nghiêm nghị. Những đêm khuya về đến nhà, tôi xuống xe bus bước trên lề đường cao tốc vắng vẻ không một bóng người, bốn bề là những chung cư cao ốc đèn sáng rực rỡ. Dưới bóng đêm, tôi có cảm giác hình như mình đang đến một thành phố của một hành tinh nào đó. Không phải tôi phóng đại lên đâu. Mặc dù lúc đó, sự cô đơn đã tràn ngập trong lòng, nhưng tôi vẫn kinh ngạc trước sự hùng vĩ và rộng lớn của thành phố này. Sự nghiệp viết lách của tôi không thuận lợi lắm. Nguyên nhân chủ yếu là tôi đang tập trung, cố gắng viết một cuốn truyện nhiều tập mang tựa đề: “Cối xay gió của Hà Lan”. Tôi cho rằng nó không phải là một cái tên quá trừu tượng. Tôi nói với nhà xuất bản đã hợp tác với tôi rằng, tôi đã suy nghĩ kỹ về những tố chất mang tính thương mại mà họ đề nghị với tôi, nhưng một khi tôi viết, cuốn tiểu thuyết sẽ được hoàn thành. Nó như một con ngựa hoang vừa giật đứt dây cương, tự nó sẽ điên cuồng lao vào tôi và tôi không thể không cưỡi nó. Tôi sẽ thành công chứ? Không nói trước được. Rốt cuộc tôi muốn thu được cái gì? Tôi nghĩ mãi. Cho tới bây giờ, vẫn chưa có cô nào muốn lấy tôi cả. Tôi sẽ viết về tình yêu lãng mạn. Thoáng nghĩ tới việc này, ý tưởng sáng tác văn học của tôi lại dâng trào, lớn mạnh hẳn lên.

Có tiếng cãi nhau ngoài cửa, tiếng la hét hình như của phụ nữ. Tôi mở cửa ra, trước cửa nhà đối diện, một phụ nữ trung niên đang xô đẩy một cô gái mặc áo Jacket nhung màu đen ra ngoài:

“Cô đi đi, không có tiền đừng hòng ở đây, hãy đi đi!”.

Mắt tôi bỗng rực sáng. Cô gái ấy - chính là cô ca sĩ tôi gặp lần trước trong khách sạn Minh Châu Thái Bình Dương. Hôm ấy do bị cảm nên giọng cô khàn khàn. Hôm nay cô lại mặc chiếc quần jean rất đẹp. Trong khoảnh khắc, tôi phát hiện cô gái có bộ mông nhỏ rất đẹp.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”, Tôi nói.

Hai người ngừng xô đẩy nhau, cùng quay đầu lại nhìn tôi đang đứng dựa vào cạnh cửa. Hình như cô gái nhận thấy tôi rất quen, nhưng cô đã không nhớ ra. Người phụ nữ trung niên ác mồm ác miệng chửi rủa: “Nói như đùa, lần đầu tiên tôi thấy có loại người ở nhà tôi trốn nợ cả tiền thuê. Anh gặp qua loại người này chưa?”.

Tôi hiểu ra “Cô ấy thiếu nợ chị bao nhiêu tiền?”.

“300 đồng. Đã thỏa thuận mỗi tháng trả 300. Cô ta ở đây hơn một tháng rồi, một cắc cũng chưa trả”.

“Để tôi trả.” Tôi quả quyết nói. “Có cần ngay không?”.

Người phụ nữ và cô gái đều ngớ người ra. Người phụ nữ nói: “Tất nhiên, như thế thì cô ta có thể tiếp tục ở lại đây”.

“Vậy thì được rồi.” Tôi quay lưng bước vào nhà, móc 300 đồng giao cho người phụ nữ đó. “Để cô ấy ở lại đây”. Tôi nói .

Người phụ nữ trung niên nhận tiền, buông lỏng vai cô gái ra. Cô gái phân vân và hơi cảm kích nhìn tôi. “Cám ơn anh. Em nhất định sẽ trả lại cho anh”.

“Không cần đâu”. Tôi mỉm cười. “Chúng ta đã gặp nhau rồi, tại khách sạn Minh Châu Thái Bình Dương”.

“Ha,ha”. Cô gái cười. “Em nhớ ra rồi, nhưng hôm đó thật xấu hổ quá. Anh là...”

“Tôi là ký giả, lần đó là do bạn tôi tổ chức”.

Cô gái nhìn tôi, ánh mắt thật hoạt bát, trong sáng và linh động. “Để em thu dọn đồ đạc trước, lát nữa sẽ nói chuyện với anh sau”. Nói xong, cô nhìn người phụ nữ trung niên - bà chủ nhà cười một cái rồi đi vào trong. Người đàn bà đó cầm tiền, liếc nhìn tôi giây lát, rồi hỏi: “Nếu như cô ta lại không nộp tiền thuê nhà, tôi sẽ tìm anh chứ?”

“Thôi được”. Tôi mỉm cười. “Cô ấy nhất định sẽ nộp tiền thuê phòng mà” tôi nói rồi quay về phòng mình...

Tôi tiếp tục viết, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng. Vấn đề là ở đâu đây? Tôi không biết. Tôi nghĩ Vương Sóc nhất định cũng đã trải qua tình trạng này trong lúc viết. Chuông cửa bỗng vang lên, tôi ra mở cửa.

“Hi, chào anh”. Cô gái đứng trước cửa cười hi hí, cô đã thay một bộ váy trắng có bông rất đẹp. “Em có thể vào được không?”

“Mời vào!” Tôi vui vẻ né sang bên cho cô vào. Chợt nghĩ lúc này, căn phòng tôi ở bề bộn quá, đôi tất hôi của tôi ít ra không nên để trên ghế sofa.

“Ồ, tranh của Picasso, em cũng thích ông ta”. Cô ngắm bức tranh tôi treo ở góc phòng. “Đẹp tuyệt! Xe ngựa của Juliet”

“Mời ngồi, cô uống gì không? Ở đây có rất nhiều đồ uống”.

“Vậy cho em xin cốc nước dừa nha, anh có chứ?”. Bộ dạng của cô nhìn tôi thật dễ làm xiêu lòng, cô hít hít cái lỗ mũi nhỏ của mình.

“Có ngay”, tôi mở tủ lạnh rót một ly nước dừa tươi cho cô gái. Tôi rót một ly bia cho mình rồi hớp một miếng.

“Không tệ lắm, em đang nói về căn phòng của anh”. Cô cầm ly lên, hai mắt đảo qua căn phòng một lượt rồi nói: “Anh cũng ở thuê à?”.

“Ồ, người độc thân, quá bề bộn. Nói thật, tôi không biết cách dọn dẹp”.

Tôi nói thật lòng, vừa nói vừa để ý trên góc mắt trái của cô gái có vết sẹo nhỏ hình bán nguyệt, mặc dù nó rất mờ. “Là mướn tạm của người bạn”.

“À, suýt nữa quên giới thiệu với anh...” cô móc ra một tấm danh thiếp, đưa cho tôi “Còn anh, anh tên gì vậy?”.

Tôi cầm tấm danh thiếp, tấm danh thiếp của cô được in rất đặc biệt, đầu dòng là một dãy chữ màu đen: “Một con mèo lang thang trên đường”. Ở giữa là 2 chữ tròn: Lâm Vi. Phía dưới lại không có số điện thoại, địa chỉ và số máy BP, chỉ ghi vài chữ: Lang thang trên đường không nhà cửa .

Tôi cười lên: “Cô mãi mãi trên đường à? Tại sao không ngừng lại? Tôi tên là Kiều Kha, gọi tôi là ông Kiều được rồi”.

Cô uống vài ngụm nước dừa rồi nói: “Anh cũng không lớn tuổi lắm, sao lại gọi bằng ông Kiều?”.

“Thói quen rồi. Bạn tôi đều gọi tôi như vậy. Hôm đó tại khách sạn Thái Bình Dương, lần đầu tiên gặp được em, tự nhiên tôi thấy quen lắm, có lẽ chúng mình đều là người phiêu bạt”. Tôi nói thật lòng.

“Những tháng ngày của anh còn tốt hơn em nhiều”. Cô ngó quanh ngó quẩn, lại ngáp hơi dài. “Em biết làm ký giả là loại người giành ăn giành uống khắp nơi, lại còn nhận được phong bì đỏ. Nói đến ai là chết người đó, ai cũng phải sợ các anh. Nghề ký giả đã trở thành một loại sâu mọt trong xã hội rồi”. Cô hùng hổ nói như muốn hăm dọa tôi.

“Phải chăng đây là quan điểm dung tục của xã hội học sao?”.

Tôi không ngần ngại phản bác, mặc dù tôi cũng chẳng ưa cái nghề này tí nào, nhưng ít ra tôi cũng có quyền bảo vệ danh dự nghề nghiệp.

“Tạm cho rằng như vậy” cô lại ngáp dài giống hệt một con mèo. Rồi cô đứng dậy, tự tiện đi lại trong phòng, tiện tay giở coi những đồ đạc lộn xộn của tôi. Nhìn thấy bức tranh thiếu nữ khỏa thân trên trần nhà, đối diện ngay giường ngủ của tôi, cô ta cười phá lên: “Sex quá. Mỗi lần tỉnh giấc đều ngắm cô gái khỏa thân. Các ký giả đều như vậy sao?”

“Đàn ông độc thân đều như vậy đó”. Tôi nói. “Hãy nói về em đi. Anh muốn biết về em. Tại sao em lại cứ đi suốt trên đường?”.

“Anh hỏi vì thói quen nghề nghiệp?” Cô nghiêng đầu hỏi lại tôi.

“Không, chỉ là sự tò mò của bản thân”.

“Ồ, nhưng... bây giờ em hơi đói. Em muốn vào bếp làm chút gì ăn đã, anh có gì ăn không?”

“Cái gì cũng có”. Tôi nói. “Tất cả đều trong tủ lạnh”.

“Vậy thì hay lắm”. Cô hớn hở. “Xem ra em đang muốn xuất chiêu đây. Kiều Kha, anh hãy đợi mà xem nhé.” Nói xong cô liền xông vào bếp.

Tôi ngồi lại trên ghế, mở tác phẩm của Balzac ra mà tâm trạng cứ loạn tạp. Trong nhà tôi, tự dưng lại tràn ngập hình bóng và âm thanh của một cô gái linh hoạt. Điều đó ít nhiều khiến tay chân tôi bủn rủn. Tôi lật tung đống tạp chí. Tiếng cô gái từ trong bếp nhanh nhẹn vừa hát vừa làm cơm. Chỉ chừng 20 phút, cô đã làm xong ba món, cơm cũng được nấu chín bưng ra. Tôi hơi kinh ngạc.

“Đậu cô ve này được không?”. Cô thích thú hỏi, tôi dường như không thể không nói là ngon.

Tôi nếm thử một chút. “Ngon lắm!”, tôi nói thật lòng rồi khui một chai rượu nho Trương Dung, rót cho mỗi người một ly. “Cạn ly, mừng làm quen!”, tôi nói. Cô gái nhìn tôi rồi uống cạn.

Cô im lặng một lát, đoạn lại hỏi: “Tại sao anh lại trả tiền nhà cho em?”.

Tôi ngẩn ngơ một hồi. “Anh cảm thấy chúng mình cùng một hạng người. Đều cùng trên đường lang thang cả. Anh cũng vậy”.

Cô tỏ vẻ thích lắm: “Chỉ vì điều này?”.

“Đúng. Chỉ vì điều này”.

“Ồ. Em rất cảm động, nhưng nói như vậy hơi chút giả tạo”.

“Em đến thành phố này bao lâu rồi?”, tôi hỏi.

“Bốn tháng”.

“Làm nghề gì kiếm sống?”.

“Ca sĩ đấy. Hàng ngày đi hát cho quán bar, khách sạn, vũ trường, có lúc cũng đi thử giọng thu âm, kiếm tiền nuôi sống bản thân, nếu không thì chết đói. Anh thử qua mùi vị chết đói chưa?”.

“Chưa bao giờ”.

“Được nuôi dưỡng ăn no mặc đẹp?”.

“Không, anh luôn có cơm ăn, nhưng cũng đủ no thôi”.

“Ồ”, cô thở một hơi dài. “Em thì khác. Em sinh ra ở Nam Kinh, chín tuổi học kéo đàn nhị hồ, sau đó học chuyên khoa viết nhạc tại học viện âm nhạc Thượng Hải. Chưa tốt nghiệp, em đã chạy đến Quảng Châu, bắt đầu nghiệp hát tại đó hết nhà hàng này đến nhà hàng kia. Có lần suýt chết đói thật. Trái đất thật tròn, em dạo một vòng, đến được Bắc Kinh. Bắc Kinh đúng là một nơi lý tưởng, em nghĩ có lẽ em sẽ nổi tiếng ở nơi này”.

“Có người nâng đỡ em không?”, tôi hỏi. Tôi biết làm nghề của cô phải có người bao bọc, nâng đỡ, phải bái một người nổi tiếng làm thầy, và còn phải lao vào cuộc, tóm lại phải học những thứ nghệ thuật xã giao mới được.

“Những người như vậy không nhiều, nhưng em cũng đã quen rồi. Em có cảm tưởng rằng thời vận của em đã đến. Anh biết chứ, em đang đóng một bộ phim truyền hình: “Duyên hồng trần” nhiều tập.

“Đạo diễn là Trương Nghệ Mưu phải không?”.

“Không phải”. Nét mặt cô buồn hiu. “Nếu như ông ta là Trương Nghệ Mưu thì hay biết chừng nào, trước nay ông ta không làm đạo diễn phim truyện truyền hình”. Cô vui trở lại. “Anh biết không, trong bộ phim này em đóng vai một minh tinh điện ảnh ở Thượng Hải 30 năm về trước đấy”.

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện. Đồ ăn đã hết sạch. Tôi nhìn chăm chăm vào cô.

“Nói cho anh biết, em đến thành phố này là vì cái gì?”.

“Vì sự thành công, đơn giản như thế. Còn anh thì sao?”.

“Anh?”, tôi ngẩn người hồi lâu. “Anh tự nhiên có chút mơ hồ, anh dự tính kiếm tiền và thành danh dựa vào công việc viết lách, và cưới được một cô vợ tốt nữa. Nếu như đó không phải là ảo vọng”.

“Bấy nhiêu là đủ mệt rồi, thật đấy! Làm nghề viết văn mệt lắm. Thời buổi này chẳng có cô gái khờ nào lại đi yêu một nhà văn”. Cô thông cảm nói: “Anh đang viết cái gì vậy, tác gia?”.

“Một bộ tiểu thuyết dài”.

Cô nhảy lên như một chú nai. “Em muốn xem” cô đi đến trước bàn làm việc, lật xấp bản thảo viết tay. “Em thích tiểu thuyết của Mark Twain lắm”.

Tôi nói: “Thôi nào, anh không thích thế. Em đừng đụng vào chúng”.

Cô ngừng tay, quay đầu nhìn tôi: “Em có quen mấy cha biên tập tạp chí Đương Đại, đó là mấy người có biệt danh Chu Hồng gì đó. Nếu anh viết xong, đưa cho họ xem sao? Không chừng sẽ bán được giá cao, bây giờ cái gì cũng có thể bán ra tiền. Ha ha”.

“Hy vọng là thế”. Tôi nói. “Nếu được, chúng ta ra ngoài đi dạo nha”.

Lúc này trời đã tối, lời đề nghị của tôi được cô chấp thuận. Chúng tôi cùng nhau xuống lầu. Thời tiết mùa hạ ngày một nóng nực. Bước đi trên khu phố rộng lớn, một lần nữa tôi lại cảm thấy ma lực của thành phố khiến tôi sợ hãi, nó giống như một cái lỗ đen nuốt hết toàn bộ ánh sáng, lý tưởng, ảo mộng và thời gian. “Em xem, chúng mình hình như đang ở một thành phố ngoài hành tinh”. Tôi nói.

Cô xoay người, ngắm nhìn những tòa cao ốc và chung cư cao tầng lấp ló ánh đèn. Trên đường rất ít người, hình như chỉ có hai chúng tôi trên con đường vắng. Bốn bề đều đen như mực cùng với những cao ốc. Những chiếc xe hơi chạy như bay trên đường cao tốc, lóe lên một đường cong ánh sáng. Rồi cô hát, khúc nhạc nghe rất hay. Một lát sau, tôi hỏi: “Bài hát gì vậy?”.

“Nỗi niềm của Nữ Oa. Tự em viết đấy, nghe có hay không?”.

“Rất hay”. Tôi nói.

“Cảm ơn”. Ánh mắt cô vụt sáng, có lẽ cô ít khi nghe được những lời khen, lời khích lệ chân thành như vậy. Cô xúc động trước sự khen tặng của tôi. Chúng tôi quay về nhà, cô mở cửa, đứng dựa vào cửa phòng nói với tôi: “Cảm ơn anh, thật lòng đấy, nếu không có anh thì hôm nay em bị đuổi ra ngoài đường rồi. Mấy giờ anh đi ngủ?”.

“Đúng 3 giờ. Tôi quen viết đêm”.

“Thôi được, chúc anh viết cho hay, em phải tranh thủ ngủ sớm”. Cô lại ngáp. “Thôi chúc ngủ ngon nhé, Kiều Kha. 300 đồng đó em sẽ trả cho anh”.

“Không cần đâu”, tôi nói. Cô nhìn tôi, vẫy tay chào rồi bước vào phòng mình. Một lát sau, khi đã quen dần với bóng tối, tôi mới móc chìa khóa mở cửa nhà mình.

« Lùi
Tiến »