Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ SÁU ❖

Thứ bảy, tôi và Dương Khấp rủ nhau đi rạp hát ở cao ốc Lợi Bảo xem vở múa ba lê hiện đại “St. George” của đoàn múa ba lê Đại Tây Dương nước Pháp. Lúc điện thoại cho tôi, anh ta hỏi: “Cậu có dẫn theo bạn gái không?” Tôi nói: “Có đâu mà dẫn. Còn cậu?”. Anh ta không phủ nhận và nói: “Vì muốn lẩn tránh sự buồn chán và căng thẳng của cuộc sống, đây là trò giải trí bắt buộc phải có”.

Xe chúng tôi dừng tại cổng cửa Đông Biên thuộc một khu căn hộ cao cấp đón bạn gái Dương Khấp. Cô tên là Lois, tiếng Anh gọi là “Losi”. Nhìn cô giống như một bông hồng đang nở rộ, khá xinh đẹp và hấp dẫn. Cô mặc chiếc sườn xám màu đỏ, ôm trước ngực một con chó con màu trắng, lông dài xù ra, nó rất ngoan hiền. Lois mang kiếng mát gọng màu tím sậm, đứng đợi chúng tôi ở chỗ ra vào.

Tôi xuống xe, mời Lois ngồi hàng ghế trước, mình ngồi hàng sau. Lois quay mặt đối diện tôi cười thân thiện. Ngực cô đầy đặn, thân hình tròn đều, tràn đầy sức sống. Cô giống như một cây đào chín. Hồi nãy, lúc cúi lưng vào xe, chỗ rãnh xẻ của chiếc sườn xám lộ ra cặp đùi trắng mịn thật lôi cuốn. Lois có sức hấp dẫn của người phụ nữ từng trải, một vóc dáng lịch lãm nhưng khá phóng khoáng. Thân hình ấy đã hấp dẫn một Dương Khấp mới 26 tuổi vừa trẻ lại hư hỏng. Tôi nghĩ cô ta cùng một giuộc với anh chàng đẹp trai để râu là Dương Khấp kia. Dương Khấp đã tìm được một tình yêu dịu ngọt của tuổi trẻ mà lâu nay đã bị mất đi, một thứ tình yêu thời hiện đại của thành phố. Nó đang trở thành một trào lưu về tinh thần với xu hướng thiên về dục vọng, tốc độ, sự nông nổi, tính kịch liệt, và cả sự lén lút...

Gã Dương Khấp chạy xe rất ẩu. Thừa cơ không có cảnh sát, anh ta lạng lách, tăng tốc vượt lên đường cao tốc 3 làn xe. Xe đi vào cầu vượt cổng Kiến Quốc rồi lập tức chạy thẳng về hướng Bắc. Vài phút sau, đã đến đường hẹp Đông Tứ, rẽ qua cầu vượt, hướng về sân thể thao Công Nhân. Dương Khấp tìm một nơi để dừng xe. Bụng tôi đói kêu ùng ục. Chúng tôi vào tiệm thức ăn nhanh khá ngăn nắp và sạch sẽ bên phải khách sạn Á Châu. Tôi gọi món cơm chiên nước dừa, Dương Khấp kêu món canh soup cà kiểu tây và một ổ nhỏ bánh mì tròn. Lois với con chó của cô ăn một tô hủ tíu và thịt lát. Con chó nhỏ rất ngoan hiền, nó biết nghe lời.

“Gọi nó là gì?”, tôi hỏi.

Lois đặt nhẹ thìa xuống. “Nó tên là Mayca. Mayca! Mayca! chào đi nào”.

Con chó quả nhiên dùng ánh mắt thân thiện quan sát tôi, mõm phát ra từng tiếng sủa gâu gâu.

Dương Khấp nheo cặp lông mày. “Cậu đang nghĩ gì vậy?”. Rồi như ảo thuật gia, anh lôi từ trong chiếc cặp xách ra một đóa hồng đưa cho Lois. “Em và đoá hoa, cộng lại là 2 đóa hoa hồng”. Anh quay mặt sang tôi nói: “Kiều Kha, cậu có biết thành phố này, mẹ kiếp, có bao nhiêu con chó cưng không?”.

“Đại khái khoảng hơn 60.000 con”. Tôi nói. “Tôi xem qua một mẩu tin trong báo”.

Mắt anh ta như sáng lên. “Có lẽ tôi phải nhắm vào người nuôi chó để kiếm chút đỉnh. Một buổi “liên hoan thú cưng”. Cậu thấy sao? Người yêu thú cưng cả thành phố này sẽ tụ tập lại, tổ chức bình chọn ra Vua chó đẹp nhất, phát một giải thưởng lớn mười ngàn tệ, nhưng mỗi người tham dự phải nộp lệ phí 20 tệ. Tính toán như vậy, nếu có 10 ngàn người tham gia thì tôi có thể lời được hơn một triệu”.

Lois dường như không cảm thấy hứng thú trước kế hoạch liên hoan thú cưng của anh. Cô cười cợt, thích thú: “Anh này, chuyên tâm làm 2 năm nghiệp vụ trong công ty của anh đi. Chàng trai nhỏ rốt cuộc cũng vẫn là chàng trai nhỏ, chỉ thích nghĩ xàm”.

Chúng tôi ra khỏi tiệm thức ăn nhanh, từ khách sạn Á Châu đi sang phía đối diện, bước đến cổng cao ốc Lợi Bảo màu nâu như hai miếng chocolate hình chữ nhật lớn dựng đứng. Đèn điện đã nổi lên, những chiếc taxi và xe hơi nối đuôi chạy vào bãi đỗ trước mặt cao ốc dưới sự hướng dẫn những bảo vệ. Những nam nữ dáng vẻ đặc biệt, trang điểm tức cười từ trong đi ra. Tiếng nước chảy ào ào trong hồ phun màu theo tiếng nhạc không át nổi tiếng ồn của con người. Càng lúc càng nhiều nam nữ dồn vào đây như những đàn cá nhiệt đới. Vài người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh cũng đứng trước cao ốc và trong đại sảnh, tụ năm tụ bảy nói chuyện. Giờ trình diễn bắt đầu, tất cả mọi người đều dồn tới cửa ra. Tôi nhận thấy giữa những phụ nữ đẹp, Lois vẫn nổi trội hơn tất cả. Làn da cô rất đẹp. Dương Khấp kể cô là một bác sĩ thẩm mỹ, đang kinh doanh một thẩm mỹ viện cùng với chồng. Nghề bác sĩ thẩm mỹ đem lại nhiều lợi ích cho cô. Tôi cho rằng cách một ngày, ít ra cô cũng phải chăm sóc cho toàn bộ làn da của mình một lần.

Rạp chiếu bóng của cao ốc Lợi Bảo là một rạp hiện đại, hiếm có tại Bắc Kinh. Chúng tôi ổn định chỗ ngồi, đèn trên trần lần lượt bật sáng. Ánh đèn của rạp này rất tuyệt, hệ thống đèn trần gồm 20 dãy bóng gắn chằng chịt với nhau tạo ra một thứ ánh sáng êm dịu, kín mít, tầng tầng lớp lớp, phân chia rõ ràng trên sân khấu. Cách đây không lâu, ở đây có tổ chức Đại nhạc hội của một nữ ca sĩ, một ngôi sao sáng của Trung Quốc thập niên 80. Ánh sáng ở đây cộng thêm tiếng hát hoàn thiện đêm đó, dường như khiến tất cả mọi người phải há hốc mồm kinh ngạc. Ánh đèn ở đây còn biến đổi để có thể tạo ra những loại ảo giác như bãi cát, sóng biển, bầu trời xanh, sa mạc, v.v... Cộng với cảnh trí sân khấu, tất cả những thứ đó làm cho tiếng hát của nữ ca sĩ trở nên bé nhỏ, chả thấm vào đâu.

Ánh đèn yếu dần, một đám người trang phục áo quần quái lạ xuất hiện trong tiếng nhạc. Họ từng người, từng người một trong hình hài nguyên thủy bước lên sân khấu xếp thành những đội hình lạ mắt. Kịch múa hiện đại “Saint Geoger’s” của đoàn múa ba lê Pháp bắt đầu.

Tôi không rành về múa ba lê Pháp, cũng không hiểu gì về ba lê hiện đại. Tôi để ý đến mười hai người diễn viên trên sân khấu hình như không nhón chân nhọn lên. Đây là một vở kịch hình như có liên quan đến tôn giáo. Nói tóm lại ánh đèn, cảnh trí, âm nhạc như đưa tôi vào một thời kì hoang dã của những thế kỉ trước. Thời kì mà hổ báo, lang sói với con người cùng chia sẻ thế giới, máu và ánh sáng của Cơ Đốc Giáo còn chưa phổ độ phát dương tới nhiều người. Vở kịch hóa trang theo phong cách nghệ thuật Roma cổ làm cho tôi cảm thấy sợ hãi. Từ thế kỉ XI đến thế kỉ XIII trước công nguyên, ở Châu Âu có một phong trào mang phong cách nghệ thuật cổ Roma thâm nhập vào cách trang trí phù điêu trong tôn giáo và dân gian, cách trang trí của cột trụ và khuôn cửa. Trong ánh đèn yếu ớt là tiếng hò hét của những hình hài lá cây của những thế kỉ trước đây.

Bất chợt, một em bé ngoại quốc phía trước mặt, bên phải tôi la khóc lên, có thể nó sợ.

Tôi thấy Dương Khấp đặt tay trong chỗ xẻ của chiếc sườn xám đang vuốt ve một cách mạnh bạo, và Lois như đang nhập tâm xem kịch nên không thèm ngăn cản. Vở diễn kết thúc. Dương Khấp có vẻ không kìm được sự kích thích, chỉ muốn đưa ngay Lois đi mướn phòng khách sạn Năm Châu ở Thôn Á Vận. Tôi thì chỉ còn nước một mình quay về nhà. Tôi chợt nhớ đến việc Lâm Vi từng nhờ tôi giúp cô họa sĩ lang thang Liễu Thanh Như, cô họa sĩ một bức tranh cũng bán không được ấy. Tôi bèn kéo Dương Khấp đang hấp tấp chui vào chiếc xe màu đen của anh ta ra.

“Tôi có một việc, nhà đối diện tôi có một cô họa sĩ lang thang vẽ rất tốt, cô ấy có một đống tranh trong nhà, sáng mai anh tới mua một bức về xem sao? Đem tiền giúp người nghèo đi”.

Dương Khấp nắm chặt lấy cà vạt của mình nói: “Cô ấy đẹp không?”.

“Khá xinh đẹp đấy, vả lại cô ấy còn giống như người Persitan thắt muời hai cái bím tóc lận”.

“Vậy tốt quá, ngày mai nhất định tớ sẽ đến. Bây giờ tớ phải đi đây”. Anh ta cười quỉ quyệt. “Đừng phí thì giờ của tớ nhé”.

Tôi thả lỏng tay áo ra, anh ta chui vào xe, nổ máy. Lois gật đầu chào tạm biệt. Tôi vỗ nhẹ lên kiếng xe, đuôi đèn sau màu đỏ nhấp nháy và mất dần trong dòng xe chạy. Tôi nghỉ một lát rồi băng qua cao ốc Trung Tâm Cảng Việt qua bên kia đường, đứng ở đó đợi xe taxi.

« Lùi
Tiến »