“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình xuất sắc hơn một chuyên viên tạo mẫu tóc bình thường, giờ chẳng qua là thỉnh thoảng xuất hiện trên tivi thôi, nhưng tôi mong muốn điều mà công chúng nhìn thấy chỉ là kỹ thuật và những linh cảm thiết kế, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng mái tóc của khách hàng để thể hiện cái tôi của mình. Điều quan trọng nhất là khiến cho khách hàng hài lòng, chỉ có vậy mà thôi. Nói thật một câu, tôi cũng chẳng thích cách dùng từ ‘siêu hạng’ này đâu. Theo tôi, các chuyên viên tạo mẫu tóc cũng giống như đầu bếp vậy, đều không nên lộ mặt quá nhiều.”
Aoe vừa thao thao bất tuyệt, vừa cố ý để ống kính máy quay hướng vào mé bên trái của mình. Anh ta đã thỏa thuận từ trước, lúc chụp ảnh cũng phải chụp dưới góc độ này. Bản thân anh ta không thấy có gì khác, nhưng Mifuyu nói, chụp như vậy mới có hiệu quả tốt nhất.
Nữ phóng viên phụ trách phỏng vấn vừa ghi chép vừa gật đầu. Nghe nói bài phỏng vấn này sẽ đăng lên tạp chí phụ nữ số tháng sau, tiêu đề hình như là “Phỏng vấn độc quyền chuyên viên tạo mẫu tóc siêu hạng Aoe Shinichirou”.
Aoe không thạo ăn nói lắm, nói chuyện với khách hàng còn đỡ, nhưng thảo luận cụ thể về một chủ đề nào đấy thì anh ta cực kỳ kém, song Mifuyu bảo anh ta không được từ chối các hoạt động như thế, lên tivi cũng vậy.
“Thời buổi này, chỉ có mặt hàng nào nổi bật mới bán đi được, nơi nào đông người thì người ta mới kéo đến. Nói tóm lại, không chiếm hạng đầu thì không ổn đâu, dùng thủ đoạn gì cũng phải nổi tiếng cho bằng được. Kiểu cửa tiệm tầm thường nhắm vào đại chúng giờ không thể sống nổi nữa rồi, chỉ có trong thời kỳ kinh tế bong bóng, dân chúng có điều kiện sống xa xỉ thì loại đó mới được chấp nhận.” Đây là chủ trương nhất quán của Mifuyu.
Cô còn nói, cũng không thể lộ mặt quá nhiều, như vậy sẽ làm mất tính thần bí. Cần phải để lại cho người ta ấn tượng rằng mình chẳng hề muốn lộ mặt, chỉ vì các nguyên nhân khác nhau mà bất đắc dĩ mới phải làm vậy thôi. Cô dặn dò Aoe, khi được phỏng vấn, nhất thiết phải kèm theo sắc thái này trong các câu trả lời của mình.
Kẻ không giỏi ăn nói như Aoe không thể nào nắm bắt được sắc thái ngôn ngữ vi diệu như vậy, thông thường, Mifuyu đều chuẩn bị sẵn câu trả lời cho anh ta từ trước. Vừa nãy, anh ta cũng chỉ đọc thuộc lòng những gì cô viết cho mà thôi.
“Anh bận rộn như vậy mà vẫn nhận lời phỏng vấn, thật cảm ơn anh quá.” Cô phóng viên hài lòng nói, “Khi đọc những người khác phỏng vấn anh, tôi đã cảm nhận được, anh Aoe có tư duy rất rành mạch rõ ràng. Hôm nay tôi lại cảm nhận được điều này thêm lần nữa rồi.”
“Cô quá khen.” Aoe thầm nắc nỏm, trả lời ngắn gọn. Mifuyu từng nhắc nhở anh ta, nếu không biết phải đối đáp thế nào thì cố gắng trả lời vừa ngắn gọn vừa mập mờ cho qua.
Sau khi phóng viên và thợ chụp ảnh ra về, Aoe ngồi hút thuốc trong phòng nghỉ, một nhân viên thực tập đột nhiên bước vào, mặt lộ rõ vẻ khó xử. “Thưa thầy, có cảnh sát đến.”
“Cảnh sát?” Aoe chau mày, “Đến làm cái gì?”
Trong đầu Aoe lại hiện lên những ký ức không lấy gì làm vui vẻ... vụ Nakano Ami bị côn đồ tấn công. Chẳng lẽ cảnh sát lại muốn hỏi về vụ đó?
Anh ta ra ngoài cửa tiệm, trông thấy ở ghế nghỉ có một người đàn ông trông hoàn toàn không ăn nhập gì với khung cảnh xung quanh. Người này chừng khoảng bốn tư bốn lăm tuổi, đầu tóc râu ria rậm rì, bộ vest đen lấm lem bẩn thỉu, không đeo cả cà vạt, sơ mi mở cúc hở cả ngực. Mặc dù người này khép hờ hai mắt, nhưng từ đằng xa Aoe đã thấy tròng mắt ông ta không ngừng chuyển động. Hai người khách nữ đang chờ đến lượt có lẽ cảm thấy gã này quá đáng sợ, nên đều tránh ra thật xa, tỏ vẻ chán ngán ra mặt. Aoe thầm nhủ, thế này sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh salon tóc mất.
Người đàn ông trông thấy anh ta, bèn đứng dậy bước tới, nở một nụ cười trông mà phát khiếp. “Anh là anh Aoe? Anh bận rộn thế này mà còn làm phiền, thành thật xin lỗi.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Muốn hỏi anh chút chuyện, có thể xin anh một chút thời gian không? Mười phút thôi, năm phút cũng được.”
“Bây giờ à?” Aoe không hề che giấu vẻ khó chịu.
“Xong ngay thôi mà.” Người đàn ông vẫn cười, tựa như một gã thợ săn đang liếm môi nhìn con mồi.
Aoe đưa mắt nhìn quanh, người đàn ông trông đến phát khiếp này rõ ràng đã thu hút sự chú ý của nhân viên cửa tiệm. Anh ta thở dài một tiếng. “Được rồi, mười phút thôi đấy nhé.”
“Cảm ơn anh.” Ông ta cúi đầu cảm ơn. Thái độ lịch sự quá thể đáng ấy khiến người ta sởn hết cả da gà.
Cửa tiệm Mon Ami 2 nằm ở Omotesando, mới khai trương hồi tháng Mười hai năm ngoái, hiện nay mỗi tuần Aoe đều dành hai ngày ở chi nhánh bên này. Viên cảnh sát chắc hẳn đã biết trước chuyện này.
“Vào những cửa tiệm kiểu này làm tôi thấy rất căng thẳng, xung quanh toàn là các cô gái trẻ.” Sau khi gọi đồ uống ở quán cà phê gần đó, viên cảnh sát nói. Ông ta tự xưng mình là Kato ở Sở cảnh sát.
“Anh có chuyện gì?” Aoe cảm giác được gương mặt mình cứng đờ ra.
“Cuối năm ngoái đã mở được tiệm thứ hai, phát triển nhanh thật. Tuổi trẻ tài cao thật đấy, quả không hổ danh là chuyên viên tạo mẫu tóc siêu hạng.”
“Cho hỏi...” Aoe nhìn đồng hồ đeo tay, muốn tỏ ý rằng mình không có nhiều thời gian.
“Quyết định mở cửa tiệm ở đây, cũng là ý của cô Shinkai phải không?”
Aoe nhất thời chẳng hiểu gì. Anh ta không ngờ sẽ nghe thấy tên Mifuyu trong hoàn cảnh này.
“À, tôi nói nhầm, giờ không phải cô Shinkai nữa, mà phải gọi là bà Akimura mới đúng.”
“Không, chúng tôi vẫn gọi cô ấy là Shinkai.”
“Ừm. Đó vẫn là người có ảnh hưởng nhiều nhất đến công việc kinh doanh của salon tóc phải không?”
“Chuyện này thì...”
Ông ta đã biết tên Shinkai, hẳn cũng đã tìm hiểu về tình hình kinh doanh của Mon Ami rồi. “Ông muốn hỏi chuyện về Shinkai à?”
“Ừm, coi như vậy đi, cũng muốn tìm hiểu từ nhiều phía.” Kato rút bao thuốc lá màu đỏ ra, “Anh và cô Shinkai có thường gặp nhau để bàn chuyện làm ăn không?”
“Ờ thì, cũng có lúc. Cho hỏi, ông đang điều tra vụ án nào vậy? Có liên quan gì đến Shinkai?”
Kato gật gật đầu đầy ẩn ý, châm điếu thuốc lá đang ngậm trên miệng, từ tốn hít vào một hơi. “Chuyện này giờ vẫn chưa thể nói được, đây là bí mật phá án, nói lung tung gây phiền phức cho anh thì không hay.”
“Nhưng thế này khiến tôi không được thoải mái lắm.”
“Anh quen biết với cô Shinkai trong trường hợp nào?” Kato dường như không nghe thấy Aoe nói gì, lại hỏi tiếp.
“Cô ấy chủ động làm quen với tôi, bảo là đang tính khỏi nghiệp thế này, hỏi xem tôi có muốn làm chung không.”
“Trước đó không hề có qua lại gì à?”
“Cô ấy là khách của cửa tiệm nơi tôi làm việc trước đây. Nghe nói cô ấy đã đi rất nhiều cửa tiệm khác nhau để lựa chọn nhân tài.”
“Chuyện này xảy ra vào thời điểm nào nhỉ?”
“Không lâu trước khi mở tiệm, chắc là khoảng ba bốn năm trước.”
“Ừm.” Kato hút thuốc, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê, “Có bạn gái không?”
“Hả? Ông nói gì?”
“Bạn gái ấy. Anh đẹp trai, lại được hâm mộ, chắc hẳn là được rất nhiều cô gái theo đuổi.”
Bấy giờ Aoe mới hiểu ra đối phương đang nói về mình, song không hiểu ông ta có mục đích gì, bèn trả lời qua quýt: “Hiện giờ thì không.”
“Ý anh là trước đó từng có? Mở tiệm xong thì chia tay?”
“Sao ông hỏi những chuyện này? Có liên quan gì hả?”
Thấy Aoe đã cao giọng lên, Kato vung vẩy điếu thuốc đang kẹp trên tay. “Chỉ xuất phát từ hứng thú thôi. Anh thấy đấy, vẫn hay nghe nói những người làm nghệ thuật bị ép phải chia tay với người yêu thuở ban đầu trước khi ra mắt công chứng. Cô Shinkai phải chăng đã từng chỉ thị cho anh làm như vậy?”
“Không hề.”
“Ừm, chúng ta đổi chủ đề khác nhé, anh có biết gì về quá khứ của cô Shinkai không?”
“Quá khứ?” Aoe chau mày, những câu hỏi của viên cảnh sát này cứ nhảy qua nhảy lại không biết đâu mà lần. “Biết một chút ít, ví dụ cô ấy từng làm ở Hanaya chẳng hạn.”
Viên cảnh sát lắc đầu: “Trước đó nữa thì sao?”
“Trước đó?”
“Ví dụ như trước khi làm ở Hanaya thì làm gì, anh đã bao giờ nghe cô ấy kể chưa?”
Aoe nhún vai: “Chuyện từ thời xa lắc xa lơ, tôi không biết.”
“Anh cũng không rõ lắm về quá khứ của cô Shinkai nhỉ?”
“Ông này hỏi lạ thật. Quá khứ của cô ấy có vấn đề gì chứ?”
Kato không trả lời mà dụi đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, cầm tờ hóa đơn lên. “Anh đang bận rộn mà quấy rầy thế này, thật không phải. À, đúng rồi...” Ông nhìn vào ngực Aoe, “Hôm nay anh không đeo à?”
“Hả?”
“Mặt dây chuyền ấy? Chạm hình đầu lâu và hoa hồng. Nghe nói lúc trước anh thích đeo lắm.”
Aoe giật thót mình, vô thức đưa tay lên chỗ ngực áo.
“Tôi có nghe nói rồi, lần đó đúng là mắc vạ, nghe nói suýt nữa thì anh bị coi như nghi can rồi.”
Aoe muốn nuốt nước bọt, nhưng trong miệng lại khô không khốc.
“Cái mặt dây chuyền suýt nữa khiến anh rơi vào vòng lao lý, cuối cùng lại cứu anh một phen. Mấy người bên đồn cảnh sát Tamagawa bực bội lắm đấy, không ngờ lại gặp phải trường hợp ngẫu nhiên như vậy.”
“Ngẫu nhiên...”
“Ở hiện trường đánh rơi một mặt dây chuyền giống hệt như cái anh thích đeo phải không? Vả lại, theo như đồn cảnh sát Tamagawa điều tra được, thứ đó không phải mua đâu cũng được nhé, nghe nói phải sang Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha mới nhập hàng về được. Đồ hiếm như vậy lại trùng hợp rơi ở hiện trường, chỉ có thể nói là một sự ngẫu nhiên hiếm thấy thôi.”
Rốt cuộc Aoe đã hiểu ra, mục đích thực sự của viên cảnh sát là gọi lại chủ đề này. Tại sao đến giờ ông ta lại muốn lôi chuyện này ra nhắc lại? Có một điều anh ta có thể tin chắc, viên cảnh sát đang quan sát phản ứng của mình. Tuyệt đối không thể lộ vẻ kinh hoảng hay luống cuống, song Aoe cũng không làm cách nào ngăn được cơ thể mình nóng dần lên.
“Nghe nói có người ở đồn cảnh sát Tamagawa còn nghi ngờ anh ngay từ đầu đã có hai mặt dây chuyền. Một cái cố ý đánh rơi để chuẩn bị sau này làm chứng cứ ngoại phạm, cái còn lại thì để rơi ở hiện trường.”
“Vớ vẩn thật đấy! Tại sao tôi phải làm thế chứ?”
“Đúng vậy, anh chẳng có lý do gì để làm thế cả. Nếu không muốn bị nghi ngờ thì chẳng việc gì phải đánh rơi nó ở hiện trường cả. Sự ngẫu nhiên này quả là ngoài sức tưởng tượng, đến nỗi cả cảnh sát cũng đưa ra những giả thiết vớ vẩn như vậy đấy.”
Đó là đối thủ cạnh tranh cố ý bày ra để hãm hại tôi... Aoe muốn nói thế. Nhưng nếu nói ra, anh ta buộc phải thừa nhận mặt dây chuyền đánh rơi ở hiện trường là của mình.
“Bên đồn Tamagawa cũng đã điều tra cẩn thận nhà hàng mà anh để quên sợi dây chuyền, vì họ nghi ngờ hai bên thống nhất lời khai từ trước. Kết quả, cảnh sát không phát hiện ra điểm nào khả nghi, cũng không hề có dấu hiệu nhà hàng bị mua chuộc.”
“Tôi không bao giờ làm thế cả.” Aoe trừng mắt lên nhìn viên cảnh sát. Mifuyu cũng đã nói, cô không mua chuộc người ở nhà hàng. Đến thời điểm này, ngay cả Aoe cũng không biết rốt cuộc cô dùng cách gì, song cô đã quả quyết như vậy thì không thể sai được.
“Thật là không thể nào tin nổi.” Rốt cuộc Kato cũng đứng lên, “Mặt dây chuyền đó vẫn ở nhà anh chứ?” Nghe giọng điệu của Kato cứ như thể, nếu vẫn còn ở nhà thì mong rằng Aoe có thể lấy cho ông xem thử.
Aoe lắc đầu: “Vứt đi rồi.”
“Ủa, tại sao?”
“Thứ đó gọi lên cho tôi nhũng ký ức không vui, vả lại, tôi cũng chán đeo nó rồi.”
“Vậy à? Tôi lại thấy đó là vật mang đến cho anh sự may mắn đấy.” Ánh mắt sắc bén của Kato nhìn thẳng vào Aoe, “Có phải lại là cô Shinkai bảo anh vứt nó đi không?”
“Gì hả...”
“Đùa anh thôi.” Kato vừa cười vừa đi về phía bàn thu ngân.
.2.
Quả nhiên không phải anh ta... Chia tay với Aoe, Kato vừa đi về phía ngã tư Omotesando vừa nhủ thầm trong bụng.
Một kẻ nhu nhược thế này không thể nào trở thành đồng phạm với Shinkai Mifuyu được.
Chỉ chứng minh rằng cô ta đã thế vào chỗ Shinkai Mifuyu thực sự trong trận động đất Hanshin Awaji thì không bao giờ đủ để truy ra trách nhiệm của cô ta, nhất thiết phải chứng thực được cô ta có một tên đồng phạm cùng đứng đằng sau các sự kiện liên quan. Vì vậy, người đầu tiên Kato chú ý đến là Aoe Shinichirou.
Aoe là cộng sự của Mifuyu trong công việc, đây đã là sự thật được công khai. Quan hệ của hai người này rất có thể không chỉ là hợp tác làm ăn bề ngoài, mà còn âm thầm đồng mưu trong bóng tối nữa.
Trước khi đến gặp Aoe, Kato đã thực hiện một số điều tra. Aoe thành công sau khi bắt tay với Mifuyu mở ra salon tóc Mon Ami, hiện nay đã đứng trong hàng ngũ những chuyên viên tạo mẫu tóc hàng đầu, là nhân vật được nhiều bên tranh giành. Có điều, anh ta không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Qua những tin đồn truyền miệng, ông biết được Aoe Shinichirou suýt chút nữa bị coi là nghi can trong vụ án nữ nhân viên của tiệm anh ta bị cưỡng hiếp.
Kato đã điều tra rất kỹ về vụ án này. Thái độ của cảnh sát đồn Tamagawa khá lãnh đạm, nhưng họ cũng không hề do dự cho ông xem hồ sơ vụ án khi đó.
Nội dung vụ án và quá trình điều tra đã làm Kato chú ý. Theo tình hình lúc bấy giờ, Aoe bị nghi ngờ là chuyện không có gì phải bàn cãi, thế nhưng, ngay sau đó sự việc lại có biến chuyển 180 độ. Mặt dây chuyền mà Aoe một mực khẳng định là đã đánh mất từ trước được tìm thấy ở một nơi khác. Cảnh sát tra ra Aoe đã đánh mất mặt dây chuyền trước khi vụ án xảy ra, sự nghi ngờ đối với anh ta lập tức được tẩy sạch.
Cảnh sát đồn Tamagawa suy đoán, có lẽ có người cố ý hãm hại Aoe. Kato cũng đồng tình với quan điểm này, nhưng suy luận của ông không hề giống với những người kia. Ông cho rằng người hãm hại Aoe không phải kẻ thù của anh ta, mà chính là người hợp tác làm ăn.
Chính mặt dây chuyền hình đầu lâu và hoa hồng kia khiến ông nảy sinh ra ý nghĩ này.
Như ông đã nói với Aoe, thật khó mà tưởng tượng loại mặt dây chuyền đặc biệt như vậy lại trùng hợp xuất hiện đến hai cái trong cùng một vụ án. Thông thường, người ta sẽ suy đoán rằng, kẻ nào đó muốn hãm hại Aoe đã mua được một cái ở nơi nào đó. Mặt dây chuyền đặc biệt như thế sao có thể dễ dàng mua được như vậy chứ?
Kato từng hỏi ý kiến chuyên gia trong ngành gia công đồ trang sức, đồng thời cho xem tấm ảnh mượn được của đồn cảnh sát Tamagawa, hỏi xem muốn làm một cái giống như vậy có phức tạp hay không. Người đó nói, nếu gặp thợ có tay nghề thì một ngày là làm xong, nhưng nếu muốn làm giống y đúc, cần phải có tay nghề tương đối cao.
Người có tay nghề gia công kim loại cao... từ khóa này đã xuất hiện lần thứ ba rồi. Không cần phải nói, lần đầu tiên là trong vụ bom thối ở Hanaya, trong thiết bị phát tán khí độc có dấu vết của một người thợ gia công lành nghề. Lần thứ hai là lúc ông đến Blue Snow, các nhân viên cũng đánh giá như vậy đối với các sản phẩm mẫu bày trong tủ quầy.
Người đặt bẫy Aoe chắc chắn là Mifuyu, ông không nghĩ ra đáp án nào khác.
Nếu dựng lên câu chuyện này từ đầu, nội dung sẽ như sau:
Đầu tiên, Mifuyu ra lệnh cho đồng bọn lấy cắp mặt dây chuyền hình đầu lâu và hoa hồng trong nhà Aoe, đồng thời yêu cầu hắn chế ra một bản sao giống hệt. Sau đó, Mifuyu cầm bản sao này đến nhà hàng, có lẽ tên đồng bọn kia cũng đi cùng, trong ghi chép của nhà hàng sẽ lưu lại họ tên người đặt bàn và số người dùng bữa. Sau khi lẳng lặng dùng bữa xong, Mifuyu cố ý đánh rơi mặt dây chuyền bản sao kia lại nhà hàng, người của nhà hàng sẽ giữ lại, coi như đồ thất lạc của khách.
Khi công việc chuẩn bị như trên đã xong, tên đồng bọn kia lại tiếp tục hành động. Theo chỉ thị của Mifuyu, hắn ta tấn công cô nhân viên Nakano Ami của Mon Ami. Bấy giờ, tên này hẳn đã xịt lên mình thứ nước hoa thường ngày Aoe vẫn dùng. Khi chắc chắn Nakano Ami đã hôn mê bất tỉnh, tên này liền bỏ mặt dây chuyền lại hiện trường.
Chi tiết có lẽ có sai lệch phần nào, song về tổng thể, hẳn là vụ này được tiến hành theo các bước như trên. Vậy thì có thể hiểu được, tại sao Aoe có thể nắm bắt đúng thời cơ mà đến nhà hàng kia tìm lại mặt dây chuyền. Nghe nói, Aoe đã giải thích với cảnh sát ở đồn Tamagawa rằng: “Nghĩ nát óc để tìm nơi đánh rơi mặt dây chuyền kia, cuối cùng cũng nhớ ra cái nhà hàng đó.” Nhưng theo lẽ thường, vật yêu thích như vậy bị mất, anh ta phải phát hiện từ sớm mới đúng. Kato đoán là anh ta nhận được chỉ thị của Mifuyu, bảo rằng cứ coi như đánh rơi ở nhà hàng đó, mau đến mà lấy.
Vấn đề là, tại sao Mifuyu phải đặt bẫy hãm hại người hợp tác làm ăn với mình là Aoe? Kato cũng không thể nào suy luận chi tiết hơn, nhưng ông có thể hình dung được một điều.
Cố ý hãm hại anh ta, rồi chìa bàn tay ra cứu vớt trong lúc anh ta đang khốn khó... sách lược hại người xong rồi đứng ra làm người tốt này sẽ có hiệu quả như thế nào?
Sự phục tùng tuyệt đối của Aoe Shinichirou. Chắc chắn Aoe sẽ cảm thấy Mifuyu nắm được điểm yếu trí mạng của mình, đồng thời qua đây biết được cô ta có khả năng lớn lao chừng nào. Đảm bảo, tự đáy lòng mình anh ta sẽ nghĩ, không bao giờ có thể phản bội người phụ nữ này được.
Kato nghĩ, có khả năng lúc đó Aoe muốn chia tay với Mifuyu. Khi biết anh ta đã quyết, Mifuyu không chọn cách dọa nạt mà muốn mua chuộc lòng người, từ đó để anh ta biết được cô ta quan trọng đến nhường nào. Người đàn bà ấy chắc chắn có thể làm được điều này.
Theo cách suy luận này, đồng bọn của Mifuyu không thể là Aoe. Sau khi gặp Aoe, Kato lại càng tự tin hơn với suy luận của mình. Có lẽ Aoe là con rối bị Mifuyu điều khiển, nhưng chỉ trên phương diện công việc mà thôi. Cho dù không tính đến điều kiện phải có tay nghề gia công kim loại, anh ta cũng chẳng có bản lĩnh giúp cô ta phạm tội.
Kỳ thực, Kato đến gặp Aoe còn có một mục đích khác lớn hơn.
Lúc nãy, ông cũng đã thử dò hỏi Aoe về quá khứ của Shinkai Mifuyu, song ông cũng không hề chờ đợi kết quả gì lớn, mục đích của ông chỉ để Aoe kể chuyện ngày hôm nay với Mifuyu. Như thế, cô ta sẽ biết, có một viên cảnh sát tên là Kato đang đi khắp nơi điều tra về quá khứ của mình, không biết lúc ấy cô ta sẽ có cách đối phó như thế nào.
Muốn vạch trần thân phận thực sự của Mifuyu, con đường ngắn nhất chính là tìm ra đồng bọn của cô ta trước. Bao giờ tên đồng bọn ẩn nấp phía sau tấm màn ấy mới hành động đây?
Nhìn lại những sự kiện đã xảy ra trước đó, Kato có thể dễ dàng đưa ra đáp án: khi xuất hiện kẻ nào gây bất lợi đối với Mifuyu, ví dụ nhu Hamanaka, Soga, thậm chí là Aoe, cô ta đều sử dụng chiêu này.
Cô ta sẽ lập kế hoạch đối phó với tên cảnh sát phiền phức này như thế nào đây nhỉ? Nghĩ tới đây, toàn thân Kato đều run lên, không phải vì ông sợ hãi, mà là vì chờ mong đến khoảnh khắc mình có thể bóc trần bộ mặt thật của cô ả xấu xa đó.
.3.
Trong ảnh, Yorie đeo kính râm màu tím nhạt, mặc bộ vest trắng ngà, Masaya đứng bên cạnh cũng khoác một chiếc jacket màu trắng bên ngoài áo len xám.
Bối cảnh là sảnh lớn một khách sạn nổi tiếng Tokyo. Một tấm ảnh khác chụp lại lưng Yorie lúc lấy phòng, cả cảnh hai người vào thang máy cũng bị chụp lại.
“Mặc dù chụp trộm, nhưng cũng nét ra phết.” Mifuyu thỏa mãn mỉm cười.
Như mọi lần, hai người gặp mặt ở một quán ăn gia đình.
Có lẽ không muốn để nhân viên quán ăn trông thấy mặt, cô chọn chỗ ngồi xoay lưng về phía họ.
“Anh hoàn toàn không biết là bị người khác chụp lén đấy,” Masaya nói.
“Nếu báo trước với anh, anh lại cứ mải nghĩ đến máy ảnh, hành động sẽ thiếu tự nhiên. Thế thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Mifuyu, ảnh này là em chụp à?”
“Tất nhiên, em đâu thể nhờ thám tử điều tra đường đi nước bước của Yorie chứ.”
Thứ Hai tuần trước, Mifuyu hỏi Masaya xem buổi hẹn lần sau là vào lúc nào, Masaya mới hiểu được ý đồ của cô.
“Em đã thuận lợi nắm thóp được người đó rồi.” Masaya cầm cốc cà phê lên, “Bằng chứng chị ta có quan hệ với trai trẻ khi chồng đi công tác... thế này, Yorie có ghê gớm mấy cũng không làm gì được nữa.”
“Vốn em nghĩ thế này là xong xuôi mọi chuyện rồi, nhưng thật đáng tiếc, cảm giác vẫn còn thiếu một bước nữa.”
Câu nói của Mifuyu khiến Masaya bỏ ly cà phê đã đưa lên đến khóe miệng xuống. “Tại sao?”
“Đây không phải bằng chứng có tính chất quyết định.”
“Còn thiếu gì nữa? Hai người cùng vào khách sạn, lại có cả ảnh thuê phòng nữa.”
Mifuyu lắc đầu. “Hoàn toàn có thể thoái thác được, chẳng hạn như nói chị ta ở khách sạn một mình, chỉ nhờ anh mang đồ lên phòng hộ thôi. Hoặc không thì khăng khăng phủ nhận luôn chuyện thuê phòng, bảo là chỉ ra quầy lễ tân hỏi chút chuyện, không hề làm thủ tục nhận phòng gì cả.”
“Thế chẳng quá khiên cưỡng à?”
“Có khiên cưỡng hay không cũng được, miễn là có thể phân trần thì không thể nói đây là bằng chứng có tính chất quyết định được. Em cần là cần bằng chứng khiến chị ta không thể không thừa nhận chuyện mình ngoại tình.”
“Em muốn anh làm gì? Không phải muốn anh chụp lại cảnh làm tình đấy chứ?” Masaya trọn mắt lên nhìn Mifuyu.
Dường như nghĩ rằng Masaya đang nói đùa, cô hơi đong đưa bờ vai, mỉm cười nói: “Nếu đăng lên mạng, hẳn là đám biến thái sẽ thích lắm cho mà xem.”
“Anh nói nghiêm túc đấy.”
“Anh chẳng cần làm gì cả, chỉ cần hẹn hò với chị ta, rồi vào khách sạn là được rồi.”
“Anh chẳng vào đấy rồi còn gì?”
“Khách sạn kiểu này không được.” Mifuyu gõ đầu ngón tay lên tấm ảnh, “Có đem ra kiện tụng thì những tấm ảnh ra vào khách sạn bình thường này cũng không được nhận định là bằng chứng ngoại tình.”
“Ý em là...”
Mifuyu đảo mắt nhìn xung quanh. “Chốt lại là khách sạn tình nhân.”
Masaya chau mày, lắc đầu: “Không tiện lắm đâu.”
“Tại sao?”
“Chị ta,” Masaya hạ thấp giọng xuống, “sao chị ta có thể vào khách sạn tình nhân chứ?”
“Thế thì phải xem tài của anh rồi, xem có rủ được chị ta đi hay không.”
“Anh không giỏi đến thế, đừng đánh giá anh cao quá.”
“Em không đánh giá cao anh. Chẳng phải là anh đã hoàn toàn nắm giữ được trái tim người đàn bà đó đúng như em kỳ vọng rồi đấy sao? Em thấy anh rất giỏi, Masaya, kể cả anh muốn đi làm trai bao, chắc chắn cũng làm được.”
Giọng điệu Mifuyu không thể nhận ra được là cô đang nghiêm túc hay đùa cợt.
Masaya nhìn thẳng vào mặt cô. “Anh chán lắm rồi, chuyện này hãy dừng ở đây đi, có những tấm ảnh này là đủ rồi. Dù không thể thắng kiện, thì cũng có hiệu quả khiến Yorie im lặng.”
“Chỉ là để đề phòng thôi.”
Masaya lắc đầu: “Em muốn nắm thóp Yorie là vì chị ta đi khắp nơi điều tra quan hệ giữa em và Hamanaka, lại còn nghi em có người đàn ông nào khác. Nhưng theo anh quan sát, chị ta không hề nghi ngờ em, sau này cũng không cần lo lắng chuyện đó nữa đâu.”
“Cái đó thì chẳng biết được, không thể sơ suất.”
“Chẳng lẽ là còn lý do nào khác?”
“Lý do nào khác? Anh ám chỉ điều gì?”
Ví dụ như thân phận thực sự của em, em không phải là Shinkai Mifuyu thật... Masaya nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng dấy lên những nghi vấn ấy.
Mifuyu không né tránh ánh mắt của anh. “Nói tóm lại, chị ta muốn đuổi em ra khỏi nhà Akimura, có lẽ chị ta sẽ không từ thủ đoạn nào, em làm vậy là để đề phòng đến lúc đó thôi.”
“Thực sự chỉ vì thế thôi sao?”
“Anh nghĩ là còn vì cái gì nữa?” Mifuyu trợn mắt lên.
Masaya ngoảnh mặt đi. Anh không thể nhìn thẳng vào mắt cô.
Rốt cuộc em là ai... câu hỏi này đã tràn lên đến tận cổ họng, nhưng rồi lại bị anh nuốt ngược trở vào.
“Anh và chị ta làm như thế nào vậy?” Mifuyu hỏi.
Nhất thời, Masaya cũng không hiểu, anh ta chăm chú nhìn cô, hỏi: “Ý em là gì?”
“Thì là,” cô ngoảnh đầu liếc ra phía sau một cái, sau đó ghé mặt lại sát gương mặt Masaya, “lúc làm tình có dùng bao cao su không?”
Masaya giật thót lên, thân hình bất giác ngả về phía sau.
“Nói cái gì vậy! Làm thế, nếu như...” Masaya trợn tròn mắt lên, anh đột nhiên hiểu ra Mifuyu muốn nói gì, “Em... em muốn anh khiến chị ta mang bầu hả?”
“Chị ta hơn năm mươi rồi, chắc là không dễ đâu.”
“Này, em đang đùa phải không?”
“Em nghiêm túc đấy.” Vẻ mặt Mifuyu bỗng trở nên hết sức lạnh lùng, thậm chí khiến Masaya không rét mà run.
Masaya lắc đầu. “Cũng chỉ có em mới nghĩ ra được.”
Anh vươn tay cầm bao thuốc trên bàn, nhưng chưa với được thì bàn tay Mifuyu đã đưa ra, đặt lên tay anh. Lòng bàn tay cô âm ấm.
“Em cũng biết đang yêu cầu anh quá mức, nhưng nếu không có bằng chứng tuyệt đối, em thực không thể yên tâm được. Em không tin bất cứ điều gì cả. Ngoài anh ra, trên đời này em không tin được ai hết, nên đành phải nhờ vả anh thôi.”
“Thế...” Anh muốn nói, thế tại sao không nói sự thật cho anh biết? Tại sao không nói với anh, em không phải là Shinkai Mifuyu? Tại sao không cho anh biết thân phận thực sự của em?
Nhưng anh không thốt nên lời, một khi nhắc đến chuyện này, quan hệ của anh và Mifuyu sẽ lập tức tan vỡ.
“Sao rồi?” Mifuyu nghiêng đầu hỏi.
“Không, không có gì.” Masaya lắc đầu, “Không thoải mái lắm. Nói thật, chuyện này anh thậm chí còn không muốn nghĩ đến nữa, không ngờ lại muốn anh làm chị ta có bầu...”
“Có vẻ yêu cầu của em hơi quá đáng rồi.” Mifuyu cầm tờ hóa đơn trên bàn lên, “Đi nào, tìm chỗ nào điều chỉnh lại tâm trạng đi.”
Mấy chục phút sau, hai người đến một khách sạn ở Daiba, hình như Mifuyu đã dùng tên Masaya để đặt trước. Vừa vào phòng, hai người lập tức ôm chầm lấy nhau. Masaya tham lam vuốt ve thân thể lõa lồ mềm mại của Mifuyu, dùng toàn bộ thân thể cảm nhận cảm giác mê hồn từ làn da cô.
Xong xuôi, Masaya vuốt ve mái tóc mềm mại của Mifuyu, nhớ lại tình cảnh khi ở bên Yorie. Hai người đã quan hệ bốn lần, lần đầu tiên là ấn tượng sâu sắc nhất.
Lúc vào phòng ngủ của Yorie, chị ta đã khẩn cầu Masaya đừng bật đèn, chị ta ngượng ngùng không muốn Masaya nhìn thấy thân thể mình. Masaya đồng ý. Anh cũng lo, khi nhìn thấy thân thể lõa lồ của Yorie, có lẽ mình sẽ không thể nào lên giường với chị ta được nữa.
Có điều, cảm giác tiếp xúc trong bóng tối cũng không tệ như anh vẫn tưởng tượng. Khi mắt đã thích ứng với bóng tối, anh đánh giá lại thân thể Yorie một lần nữa, nói rằng cơ thể vẫn chưa xuống cấp thì là dối lòng, ngực cũng không còn được căng tròn, nhưng nhìn chung không hề khó coi.
Phát hiện ra Masaya đang nhìn mình, Yorie vội vàng đắp chăn lên, khẽ nói: “Đừng nhìn,” sau đó xoay người đi. Bộ dạng chị ta chẳng khác nào một thiếu nữ không có kinh nghiệm, lúc làm tình, chị ta cũng hầu như không cất tiếng, cơ thể cứng đờ ra.
“Với người như tôi... có dễ chịu không?” Yorie hỏi. Chị ta không hỏi “được không”, cũng không hỏi “cảm giác thế nào”, mà lựa chọn dùng từ “dễ chịu”. Masaya cảm nhận được sự thẹn thùng của Yorie.
“Tôi vui lắm.”
Nghe Masaya nói thế, Yorie trở mình quay người lại, hai tay vòng ôm lấy cổ anh.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Mifuyu nằm trong vòng tay Masaya hỏi.
“Không, không nghĩ gì cả...”
Thấy anh ú ớ, cô mím môi cười khúc khích. “Em biết, anh đang nghĩ đến chị ta.” Cô đặt tay lên ngực Masaya, “Anh đang nghĩ đến Yorie, nghĩ đến chuyện làm tình với chị ta.”
Masaya chau mày: “Đừng nói lung tung.”
“Tức giận làm gì chứ. Tại em không tốt, việc này em biết chứ. Em bắt anh làm chuyện đó với người mình không thích, lại còn già như vậy, em thấy có lỗi lắm.”
“Đã bảo là không nghĩ rồi mà, em nhiều lời quá.” Masaya bỏ bàn tay cô ra khỏi ngực mình, quay người về phía tủ táp luy đầu giường, rút trong bao ra một điếu thuốc rồi châm lửa. Anh giả bộ không vui, đồng thời cũng rùng mình trước khả năng quan sát nhạy bén của Mifuyu.
Cô chầm chậm ngồi thẳng dậy, kéo chăn len quấn quanh người, bờ vai lộ ra ngoài ánh lên trơn bóng. “Hôm qua, Aoe kể với em một chuyện rất lạ.”
Masaya phun ngụm khói đã hít vào buồng phổi ra ngoài.
“Cảnh sát đến gặp anh ta. Anh còn nhớ tay Kato ở Sở cảnh sát không?”
“Ông ta hả?” Masaya giật mình, “Ông ta làm gì?”
“Nghe Aoe nói, ông ta điều tra lại vụ con bé học việc ở salon tóc bị tấn công. Kỳ lạ lắm phải không? Đến giờ rồi còn gì.”
Masaya dập tắt điếu thuốc còn một đoạn rất dài. “Ông ta phát hiện ra chuyện gì vậy?”
“Hình như nghi ngờ cái mặt dây chuyền hình đầu lâu và hoa hồng, em đoán là ông ta biết vụ đó khi điều tra các thứ xung quanh em. Ông ta hình như vẫn còn nghi ngờ gì đó về vụ bom thối ở Hanaya, mấu chốt là...” Mifuyu hơi rụt cằm lại, nhìn đăm đăm vào Masaya, “Soga mất tích...”
Masaya ngoảnh mặt đi, ngậm một điếu thuốc. Anh không muốn để Mifuyu suy đoán dựa trên nét mặt mình.
Sự việc xảy ra ở Kyoto lóe lên trong tâm trí anh. Kato đã biết Mifuyu là người giả mạo, chính vì thế, ông ta mới đến chỗ Aoe để thăm dò.
“Dù thế nào, nếu cứ để mặc tay cảnh sát đó làm bừa, thì cũng không phải chuyện tốt với chúng ta.”
Masaya ngoảnh đầu lại: “Em muốn thế nào?”
“Thế nên em mới tìm anh bàn chuyện này.”
“Mifuyu, em không định...”
“Tay cảnh sát đó,” Mifuyu ngắt lời anh, “đã nhìn ra được đằng sau em có một người đàn ông, ông ta đã đoán ra người đàn ông đó là kẻ đồng phạm. Kể cả vụ bom thối ở Hanaya, ông ta cũng giải thích theo cách này. Tuy nhiên, không cần để ý đến vụ án ấy làm gì, ngay cả Kato cũng chẳng hứng thú với một vụ án không có người chết đâu. Vấn đề là ở chỗ Soga.”
Masaya hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Tàn thuốc mỗi lúc một dài hơn, anh vội gảy vào gạt tàn.
“Ông ta cho rằng Soga đã bị giết. Dĩ nhiên, ông ta không có bằng chứng, nhưng nếu ông ta cứ suy luận như vậy, rồi lại còn đi khắp nơi tìm kẻ đồng bọn của em, rõ ràng là rất nguy hiểm cho hai chúng ta.”
“Nhưng...”
“Hiện giờ ông ta chỉ hành động một mình, trong Sở cảnh sát cũng chỉ có mình ông ta theo dõi em chằm chằm, ra tay vào lúc này vẫn còn kịp.”
Đầu điếu thuốc hơi rung lên, Masaya ý thức được ngón tay mình đang run rẩy.
Kato quả thực là một mối phiền phức, kết quả sẽ như thế nào? Những chuyện sau đó gần như không thể đoán biết, nhưng chắc chắn là Masaya và Mifuyu đều sẽ bị hủy hoại.
Chẳng lẽ phải lặp lại chuyện đó lần nữa?
Vừa nghĩ tới đây, sâu trong tâm trí anh đột nhiên tràn ra một tầng mây đen dày đặc, trong chớp mắt đã che phủ toàn bộ mọi suy nghĩ của anh, đồng thời, cảm giác buồn nôn cũng trào lên dữ dội. Anh nghiến chặt răng, cố chịu đựng cơn quặn thắt nơi dạ dày, dùng đầu ngón tay trỏ dập tắt điếu thuốc.
“Sao thế?” Mifuyu đặt bàn tay lên vai anh, Masaya lẳng lặng lắc đầu, giơ bàn tay vừa bỏ điếu thuốc xuống lên bụm miệng.
Dường như Mifuyu đã nhận ra, cô vòng tay ôm chặt Masaya từ phía sau, tựa như muốn bao bọc lấy anh. Tấm lưng lạnh toát vì đổ mồ hôi của anh cảm nhận được hơi ấm từ làn da cô.
“Em sẽ không bao giờ để anh làm chuyện đó nữa.” Cô thì thầm bên tai anh, “Em không bao giờ muốn thấy anh đau khổ như thế nữa.”
Masaya liên tục hít thở sâu, chờ cơn đau đớn đột nhiên ùa đến từ từ lắng xuống. “Anh...” Anh thở hổn hển, “Vì hạnh phúc của hai ta, việc gì anh cũng làm được, bất kể là chuyện gì, hay bao nhiêu lần. Nếu thực sự có thể hạnh phúc...”
Mifuyu vuốt ve đầu Masaya: “Chắc chắn là được.”
Masaya ngoảnh đầu lại nhìn cô: “Thật không?”
“Em tin là thế. Vì vậy, Masaya, anh cũng phải tin tưởng.” Đôi mắt Mifuyu đầy vẻ chân thành, đỏ ửng lên, li ti vằn máu, lại đã hơi ươn ướt.
“Anh biết, anh cũng tin là thế. Nhưng em phải thề với anh, em không được phản bội anh, tuyệt đối không!”
“Em sẽ không phản bội, em thề.” Mifuyu nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ gật đầu.
.4.
Cuốn sổ để khách tham quan ký tên đã gần như kín chỗ trong ngày đầu tiên. Yorie nghĩ, giá chuẩn bị cuốn sổ to hơn thì tốt, nhưng nếu còn nhiều chỗ trống quá sẽ lại khiến người ta có ấn tượng triển lãm chẳng đông đảo gì, mà Mifune Kozo nghe nói phải chuẩn bị hai cuốn sổ, hẳn cũng sẽ rất vui.
Yorie nhìn đồng hồ, hơn sáu giờ rưỡi tối, bảy giờ là triển lãm đóng cửa. ơ khu vực nói chuyện nằm giữa hội trường, Mifune đang chuyện trò sôi nổi với ông chủ của gallery.
Yorie rời khỏi bàn tiếp tân, đi tới một góc hội trường. Tuy đây là triển lãm cá nhân của Mifune, nhưng cũng trưng bày cả một số tác phẩm của học trò ông. Mifune nói là cho mọi người cơ hội ra với công chúng, song mọi người ở lớp học đều hiểu rõ, nguyên nhân chính là vì ông không đủ tác phẩm để tổ chức triển lãm cá nhân.
Tổng cộng có mười bảy tác phẩm của học trò, ba món trong đó là do Yorie làm ra, một cái bát ăn điểm tâm, hai món kia là chén uống trà làm bằng bàn xoay.
Chị ta cầm chén trà do mình làm lên. Màu men trắng ngà. Ban đầu, chị ta định làm màu nhạt hơn, nhưng lúc nung xong thì màu men lại đậm hơn dự kiến. Mặc dù vậy, Yorie vẫn thích hình dạng của cái chén này, lúc cầm lên bằng cả hai tav, cảm giác như nó có thể hoàn toàn hòa làm một với bàn tay vậy. Chị ta bắt đầu nghĩ lan man, nếu dùng chén này uống trà...
Lúc đặt chén trà xuống, ánh mắt Yorie chuyển sang bình rượu bày bên cạnh. Đây là tác phẩm duy nhất của Masaya trưng bày tại triển lãm. Anh mới học làm gốm không bao lâu, nhưng đã dùng bàn xoay giỏi hơn tất cả mọi người. Yorie hiểu được tại sao Mifune lại chọn tác phẩm này đầu tiên. Khác với các loại chén trà, bình rượu có phần cổ bình thanh mảnh hơn phần thân không phải là thứ mà người mới học có thể làm được.
“Vì tôi thích uống rượu.” Trước mắt hiện lên hình ảnh Masaya vừa nói, vừa ngượng ngùng đẩy bàn xoay, Yorie cảm giác cơ thể mình đang nóng dần từ bên trong. Dạo gần đây, gần như ngày nào họ cũng gặp nhau. Dù vậy, chị ta vẫn muốn nhìn thấy gương mặt Masaya, muốn nghe thấy giọng anh.
Yorie cũng tự thấy mình đã ngần này tuổi rồi, chẳng có lý nào lại đi yêu một người đàn ông trẻ hơn mình cả chục tuổi. Không phải chị ta không biết xử lý tình cảm thế nào, chị ta cũng không nóng lòng gì cả. Điều này cực kỳ nguy hiểm, cũng vô cùng phiền phức, nhưng khi ở giữa vòng xoáy ấy, chị ta quả thực rất vui sướng.
Không hoàn toàn chỉ vì chị ta nhớ ra mình vẫn là một người đàn bà. Xét trên ý nghĩa này, phần “đàn bà” ấy bao lâu nay vẫn luôn ở sâu trong đáy lòng Yorie, chị ta vẫn luôn đợi chờ có người gõ lên cánh cửa ấy. Nhưng chị ta cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, ngày đó có thể sẽ không bao giờ tới. Chờ đợi và từ bỏ, hai suy nghĩ ấy vẫn luôn giữ một thế thăng bằng tuyệt diệu, cứ thế cứ thế, tuổi tác chị ta ngày một lớn hơn.
Lúc mới gặp Masaya, Yorie chưa từng nghĩ anh ta sẽ trở thành người gõ cánh cửa đó. Đúng là chị ta cảm thấy Masaya là một thanh niên xuất sắc, nhưng trước đây, chị ta cũng có cảm giác như thế với những người khác. Điểm khác biệt là, anh phát ra tín hiệu muốn lại gần cánh cửa đó.
Yorie không muốn tự mình mở cánh cửa ấy ra, chị ta sợ làm thế mình sẽ đánh mất rất nhiều thứ. Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng, song chị ta lại lựa chọn cách ở bên trong cánh cửa mà chờ đợi. Rất có thể, cuối cùng Masaya sẽ đi lướt qua trước cửa, nhưng chị ta lại không thể nào tự mình đến gần nó được. Vì vậy, ngày hôm đó khi anh đột nhiên gõ cửa, ý niệm tự kiềm chế bản thân hoàn toàn không có đất nảy mầm trong tâm trí chị ta, Yorie chỉ còn biết ngơ ngác nhìn anh bước vào.
Ngần này tuổi đầu rồi mà còn mê trai trẻ... có lúc chị ta cũng tự phân tích bản thân, từ đó xác nhận rằng mình vẫn giữ được sự tỉnh táo. Chị ta hiểu rõ, trạng thái này không thể nào kéo dài được mãi mãi, song cũng muốn thỏa thuê hưởng thụ thời khắc ngắn ngủi trước khi tỉnh khỏi cơn mơ này, dẫu chỉ là thêm một giây một phút. Nhưng cũng chính vì thế, khát khao không muốn sau này phải nuối tiếc gì càng thêm mãnh liệt, chị ta muốn đắp đầy mỗi giờ mỗi phút mỗi giây ở bên Masaya, làm bất cứ điều gì vì anh...
“Làm ơn cho hỏi...”
Đột nhiên nghe thấy có người cất tiếng, Yorie giật nảy mình. Mé sau bên phải chị ta có một người đàn ông đang đứng, râu ria xồm xoàm, trông chừng bốn mấy tuổi, cũng mặc vest, đeo cà vạt, nhưng Yorie cảm thấy ông ta toát lên vẻ quê kệch, không phải vì người này lùn một mẩu, mà có lẽ vì ông ta đang trợn mắt lên nhìn mình.
“Chị Kurata Yorie?”
“Đúng thế.”
Người đàn ông chìa ra một tấm danh thiếp. Yorie xem xong, hơi chau mày lại, không hiểu người của Sở cảnh sát đến tìm mình vì cớ gì.
“Tôi có thể hỏi chị chút chuyện không ạ?” Viên cảnh sát tên Kato hỏi.
“Được, nhưng tôi không thể rời khỏi đây trước bảy giờ.”
“Vậy thì nói chuyện ở đây luôn cũng được.” Kato bước tới phía trước tác phẩm trưng bày. Có lẽ ông ta muốn giả bộ làm một người khách vừa mới đến trước khi hội trường đóng cửa. “Đẹp thật đấy. Kể cả là tác phẩm của các học trò thì cũng đủ ra thị trường. Cho hỏi, chị học làm gốm được lâu chưa?”
“Một năm.”
“Ồ? Một năm mà đã làm đẹp thế này rồi cơ à.” Kato ngắm nhìn bát ăn điểm tâm mà Yorie nặn, rồi vươn tay về phía bình rượu bên cạnh, “Cái này cũng rất đẹp, có phải do người giàu kinh nghiệm làm ra không?”
Yorie mỉm cười. Tác phẩm của Masaya được khen ngại khiến chị ta rất vui. “Anh ấy mới học gần đây thôi.”
“Thật sao?” Kato có vẻ rất kinh ngạc, ông nhìn chằm chằm bình rượu, rồi đặt nó về chỗ cũ, “Trên đời này đúng là có người khéo tay thiên bẩm.”
“Anh ấy là một thợ thủ công.”
“Thợ thủ công?”
“Vốn anh ấy làm gia công kim loại, chế tạo các linh kiện rất nhỏ, cũng không thể nói là người nghiệp dư được.”
“Ồ, ra là vậy.” Kato gật đầu, lại nhìn về phía bình rượu. Nhìn nghiêng, gương mặt ông có vẻ hết sức nghiêm túc, Yorie bắt đầu thấy hơi là lạ.
“Anh muốn hỏi gì vậy?”
“À, xin lỗi.” Kato dường như giật mình sực tỉnh, “Là thế này, tôi đang điều tra vụ bom thối xảy ra ở Hanaya năm 1995.”
“Ồ, chuyện đó à,” đương nhiên, Yorie có biết, “vẫn còn điều tra ư?”
“Mấy chuyện vụn vặt thôi, vì đến giờ vẫn chưa giải quyết được.” Viên cảnh sát gãi đầu, cười đáp.
“Tôi tưởng đã thành án thối rồi...”
“Chị nghĩ thế cũng là lẽ đương nhiên thôi, tổ điều tra đã bị giải tán từ lâu rồi. Lúc đó, vì mới xảy ra vụ hơi độc trong ga tàu điện ngầm, cấp trên đặc biệt coi trọng, nhưng...”
“Anh muốn hỏi tôi chuyện gì?”
“Không biết chị có còn nhớ không, lúc bấy giờ đã xảy ra một chuyện, chính là vụ tên biến thái chuyên bám đuôi ấy. Nghi phạm chính là người phụ trách tầng đá quý, họ Hamanaka.”
“Tôi có nghe nói, nhưng không biết rõ chi tiết. Chẳng phải đã nói là vụ này với vụ bám đuôi không liên quan gì à?”
“Ý kiến này là chủ đạo, nhưng vẫn chưa thể đoán định được.”
“Nhưng...”
“Trong những cô gái bị Hamanaka bám đuôi, có một người tên là Shinkai Mifuyu. Qua điều tra, chúng tôi phát hiện ông ta từng bám đuôi rất nhiều cô gái, nhưng bản thân Hamanaka lại chỉ thừa nhận hành vi đối với Shinkai Mifuyu. Vả lại, ông ta còn khăng khăng nói Shinkai là tình nhân của ông ta.”
Yorie đưa mắt quan sát xung quanh, chị ta muốn xác nhận xem đoạn đối thoại vừa rồi có bị người nào khác nghe thấy hay không, cũng may bên cạnh họ không có người nào. “Tôi lấy làm khó hiểu, tại sao đến giờ lại lôi chuyện cũ ra nhắc lại vậy?”
“Tôi rất hiểu tâm trạng của chị. Nghe nói, cô Shinkai Mifuyu này hiện giờ là em dâu của chị, cũng chính là phu nhân của chủ tịch Akimura, nhưng chính vì thế tôi mới đến đây để hỏi chị. Gia tộc Akimura, bao gồm cả chị hẳn đều đã biết một loạt những sự kiện đó, song vẫn chào đón cô ta về làm phu nhân chủ tịch. Phải chăng, nhà Akimura đã tiến hành điều tra rồi?”
“Tất nhiên, chúng tôi đã thực hiện một loạt điều tra, có điều, cuối cùng vẫn là do em trai tôi quyết định, những người xung quanh nếu can thiệp quá sâu...”
“Chị nói đã điều tra, vậy đã điều tra đến mức độ nào rồi? Có phải cũng đã điều tra tường tận về quá khứ của cô Shinkai?”
“Tại sao tôi phải nói với anh những chuyện này?”
“Vì những thông tin này rất quan trọng. Cứ coi như do tình thế bắt buộc đi, nghi phạm của vụ án kia đã thú nhận rằng cô ta là tình nhân của hắn, cảnh sát chúng tôi đương nhiên sẽ để ý.”
“Anh... Kato phải không?” Yorie hít thở sâu, ưỡn ngực lên với viên cảnh sát, cằm hơi so lại: “Không biết anh có hiểu rõ mình đang nói gì không? Kể cả anh có lấy danh nghĩa điều tra vụ án chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ việc anh phỉ báng phu nhân của chủ tịch Hanaya được. Nếu anh làm chúng tôi nổi cáu lên, chúng tôi có thể yêu cầu cấp trên cảnh cáo anh đấy.”
Yorie trừng mắt lên nhìn Kato, nhưng ông hoàn toàn không lộ vẻ e sợ, ngược lại còn dửng dưng quan sát chị ta nổi cáu. Thấy dáng vẻ ấy, Yorie đột nhiên cảm thấy hơi bất an, thầm nhủ có lẽ mình đã rơi vào bẫy của người này mất rồi.
“Xin lỗi, đứng nói chuyện thế này hơi quá đáng rồi, mong chị rộng lượng bỏ quá cho.” Trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt, Kato lễ độ nói lời xin lỗi.
“Chị Kurata, đến giờ rồi.” Phía sau có người gọi tên Yorie, đó là Yamamoto Sumiko, người cùng phụ trách tiếp khách với chị ta. Bình thường, hai người cũng không hợp nhau lắm, nhưng hôm nay, Yamamoto lại cứu Yorie một bàn.
“Vâng, tôi đi luôn đây.” Yorie nói với chị ta.
Yamamoto Sumiko lần lượt nhìn Kato và Yorie: “Anh là bạn chị Kurata à?”
“Tôi có việc liên quan tới Hanaya. Cũng đến lúc tôi phải về rồi.” Kato đáp.
“Anh có vừa mắt món nào không?”
“Nhiều lắm, đặc biệt là món này.” Kato cầm bình rượu lên.
“Ồ, cái này à.” Vẻ mặt Yamamoto như thể đã đoán trước được tình huống này, “Tác phẩm của anh Mizuhara. Anh ấy là do chị Kurata khai quật được đấy, loáng cái đã vượt qua hết chúng tôi rồi.”
Yorie ngại chị ta nói quá nhiều, nhưng Yamamoto vẫn cứ cười hì hì, không hề có ý bỏ đi.
“Chị Kurata khai quật à?” Kato hỏi.
“Hình như anh ấy đã có hứng thú với nghệ thuật làm gốm, tôi chỉ mời anh ấy tham gia lớp học thôi.”
“Nghe nói anh này vốn là thợ thủ công, có thể thấy trình độ của người thợ thủ công Edo đã thể hiện ra ở đây rồi.” Kato nhìn đồng hồ, dường như muốn chào tạm biệt.
Nhưng ông chưa kịp cất lời, Yamamoto Sumiko đã đính chính: “Anh Mizuhara không phải người Tokyo, là người vùng Kansai.”
“Kansai? Osaka à?” Kato hỏi Yorie.
“Nghe nói là ở Kobe.” Yorie đáp.
“Kobe...ừm.” Kato lại hướng ánh mắt về phía bình rượu, nhìn chằm chằm không chớp vào tấm biển đề chữ “Mizuhara Masaya”. Một lúc sau, ông cúi đầu xin lỗi vì đã làm phiền, rồi đi về phía cửa ra.
.5.
Nghe nói viên cảnh sát Kato kia xuất hiện ở triển lãm cá nhân, Masaya xém chút nữa thì đánh rơi ly rượu trên tay xuống đất. Rượu vang đỏ trong ly dập dềnh hơi sánh ra, làm ướt cả bàn tay anh, Masaya vội liếm sạch sẽ. Nếu để rượu rớt lên áo choàng tắm màu trắng thì sẽ rất nổi, cũng may mà không bị dính vào.
“Sao cảnh sát lại đến?” Anh dè dặt hỏi.
“Tôi cũng không rõ lắm, chẳng lẽ bây giờ vẫn còn điều tra vụ bom thối ấy à?” Chị ta nghiêng đầu.
“Ông ta hỏi gì mình đấy?”
“Thì chuyện vụ bom thối ấy thôi. Mà nói một cách chính xác là,” chị ta nhìn ra ngoài cửa sổ, “hỏi chuyện về Mifuyu.”
“... chuyện gì vậy?”
“Nói vắn tắt thì, viên cảnh sát ấy cũng chú ý đến những điểm mà lâu nay tôi vẫn chú ý.”
Nghe Yorie kể, Kato dò hỏi xem nhà Akimura đã điều tra đến mức độ nào về thân thế và quá khứ của Shinkai Mifuyu. “Tôi bảo với Kato chúng tôi đã điều tra cẩn thận rồi, nhưng ông ta hình như vẫn nghi ngờ.” Yorie vươn tay cầm ly rượu trên bàn.
Hai người đang ở trong một phòng khách sạn cách Roppongi không xa lắm. Đây là lần đầu tiên họ bí mật gặp nhau ở chỗ này, Yorie luôn là người quyết định địa điểm gặp mặt.
“Vốn tôi đã không muốn tiếp tục truy cứu quá khứ của Mifuyu nữa, nhưng cảnh sát tìm đến tận cửa thế này, tôi lại bắt đầu để tâm rồi, dù như thế mình sẽ bị phê bình.” Yorie nhấp một ngụm rượu vang, mỉm cười ngước nhìn lên. Căn phòng khá u ám, nhưng vẫn thấy được phần ngực lộ ra ở chỗ hai vạt áo choàng tắm của chị ta ho ửng hồng.
Masaya đoán được nguyên nhân Kato xuất hiện ở chỗ Yorie. Viên cảnh sát đó đã biết Mifuyu là kẻ giả mạo. Chính vì vậy, ông ta mới cảm thấy không thể tin nổi, tại sao gia tộc Akimura tiếng tăm lừng lẫy như thế lại không phát hiện ra điều gì, còn rước cô ta về làm vợ của người đứng đầu gia tộc?
Masaya nghĩ, không thể bỏ mặc tay cảnh sát kia muốn làm gì thì làm nữa rồi. Nghe Mifuyu kể, ông ta cũng đã tới cả chỗ gã chuyên viên tạo mẫu tóc Aoe Shinichirou thăm dò tình hình. Kato đang truy về quá khứ của cô, muốn lột mặt nạ cô.
Masaya không biết bộ mặt thật của Mifuyu là gì, nhưng anh vẫn quyết định sẽ bảo vệ cô. Đồng thời, anh còn ngấm ngầm có cảm giác tự phụ: chỉ có mình mới đủ tư cách biết được bộ mặt thật của cô ấy.
Anh thầm nghĩ, nhất định phải tìm cách điều tra ra thân phận của Mifuyu trước Kato. Không thể truy hỏi cô được, làm như vậy sẽ dẫn đến quan hệ rạn nứt. Kể cả khi tra được thân phận của cô, Masaya cũng vẫn muốn giữ im lặng, cho tới khi nào cô thực lòng bộc bạch với mình.
Nhưng có cách nào để tra ra được thân phận thực sự của Mifuyu không? Cô phủ lên mặt mình bao nhiêu lớp vải, mỗi lớp đều không dễ gì gỡ ra được.
“Sao thế? Sao lại ngẩn người ra vậy? Tôi vừa nói gì làm mình giận à?” Yorie thấp thỏm nhìn gương mặt anh.
Masaya gượng cười uống cạn ly rượu vang. “Mình có biết người nào có quan hệ riêng mà tương đối thân thiết với Mifuyu không?”
Yorie tỏ vẻ ngạc nhiên: “Để làm gì?”
“Nếu có người như thế, có lẽ viên cảnh sát Kato kia sẽ tìm đến gặp.”
“Ừm, có lẽ là có, nhưng tôi cũng không rõ lắm, chẳng hiểu cô ta qua lại với hạng người nào nữa...” Yorie đặt tay phải lên trán, hơi nghiêng đầu đi, lát sau, dường như chị ta đã sực nhớ ra gì đó, liền ngoảnh mặt sang phía Masaya. “Không biết là quan hệ thân thiết đến mức độ nào, nhưng trong đám nhân viên ở Hanaya, hình như có người có quan hệ cá nhân với cô ta.”
“Đồng nghiệp hồi cô ta còn làm việc ở đấy à?”
“Chắc là không, nghe nói người đó nhờ quan hệ với Mifuyu nên mới được vào làm ở Hanaya.”
“Ồ...”
Mifuyu chưa bao giờ kể chuyện này, Masaya cũng không biết còn có người nào khác thân thiết với Mifuyu đến mức độ ấy.
“Lúc trước có nghe em trai tôi nhắc đến. Thấy bảo giờ cô ta vẫn đang làm ở tầng một của Hanaya, hình như chồng cô ta bị mất tích thì phải.”
“Mất tích?” Một tín hiệu lóe lên trong óc Masaya.
“Đúng vậy, bốc hơi luôn.”
“Mình có biết tên người đó không?” Masaya thấy tim mình đập nhanh hẳn lên.
“Người đó hình như là...” Yorie đặt ngón tay lên miệng, “Soga. Ừ, chắc là không sai được đâu.”
“Soga...”
“Sao vậy?”
“À, không có gì đâu, họ tên gì cũng chẳng quan trọng.” Masaya miễn cưỡng rặn ra một nụ cười, đổ rượu vang vào ly rượu trống không. Anh biết, gương mặt mình đã cứng đờ ra, đành gắng sức lấp liếm cho qua.
Rõ ràng, đó chính là vợ của Soga Takamichi.
Chẳng lẽ Mifuyu đã giúp vợ của Soga tìm việc làm? Anh chưa bao giờ nghe nói chuyện này. Tại sao Mifuyu lại làm như vậy? Soga Takamichi là kẻ đã đe dọa Masaya, là kẻ nắm giữ bí mật mà anh không thể để cho bất cứ người nào biết được. Chính vì vậy, anh mới đưa ra quyết định rùng mình ấy.
“Mình làm sao thế?”
“Không, không có gì.” Anh đưa tay che miệng, hòng giấu đi cảm xúc lộ ra trên mặt, “Hình như hơi say rồi.”
“Đúng là hiếm thấy, không ngờ mình lại say rượu.” Yorie đứng dậy, bước tới bên cạnh, vòng tay qua cổ Masaya, vuốt ve má anh, “Đi nằm một lúc đi.”
Masaya mặc nguyên áo choàng ngủ nằm xuống giường,
Yorie cũng sấn tới bên cạnh. Cứ thế, hai người ngủ đến sáng sớm, vậy là coi như kết thúc cuộc hẹn hò, hầu hết thời gian họ không làm tình với nhau, Yorie dường như cũng không cảm thấy có gì không tự nhiên.
“Có thể đi gặp cái người họ Soga đó không?” Masaya hỏi.
“Ủa? Tại sao?”
“Dò hỏi người đó về Mifuyu, có lẽ cô ta biết về quá khứ của Mifuyu.”
“Mình chẳng đã nói không cho tôi điều tra Mifuyu nữa còn gì?”
“Đúng là tôi nói thế, nhưng mình vẫn để ý chuyện ấy nên tôi cảm thấy tốt nhất là có thể giúp mình tháo gỡ mối tâm tư này. Đi hẳn một chuyến đến Kyoto điều tra thì quả có hơi quá đà, nhưng tìm bạn của Mifuyu thì cũng được. với lại, chuyện cảnh sát đến hỏi thăm như thế cứ khiến tôi thấy không yên tâm được.”
“Ừ...” Ngón tay Yorie di chuyển trên ngực Masaya như thể đang chơi đàn piano, “Tôi biết rồi. Thế thì mai chúng ta đến Hanaya. Cô Soga ấy lúc nào chẳng ở trong tiệm, nếu chỉ muốn gặp mặt nói dăm ba câu thì khi nào cũng được.”
“Cố gắng đừng để cô ta ngờ vực gì.”
“Ừ phải, cô ta mà nói lăng nhăng trước mặt Mifuyu thì lại phiền phức ra.” Yorie lại nằm xuống, ngón tay vẫn nhảy nhót trên ngực Masaya như lúc nãy, “Cảm ơn mình, xem ra mình thực lòng muốn giúp tôi.”
“Vì tôi đã khiến mình thêm bao nhiêu điều phiền phức.”
“Đã bảo là đừng nói kiểu ấy nữa còn gì?” Yorie véo vào ngực anh một cái.
Masaya vuốt tóc chị ta, trong đầu lại bắt đầu suy tính xem nên hỏi vợ của Soga Takamichi những vấn đề nào.
Hôm sau, hai người ăn một bữa gộp chung cả bữa sáng lẫn bữa trưa, rồi bắt tắc xi đến Ginza. Masaya thấy hơi nhức đầu vì tối qua ngủ không ngon. Từ khi anh nghe được chuyện vợ của Soga, những ký ức đau đớn lại phun trào lên tầng bề mặt ý thức. Đồng thời, cảm giác nghi hoặc đối với Mifuyu cũng càng lúc càng nặng nề.
Hai người xuống tắc xi ở đường Harumi, tòa nhà toát lên vẻ thanh nhã của Hanaya tọa lạc ở đối diện bên kia đường, Masaya đi theo Yorie vào bên trong. Quầy đồ trang sức và bao gói ở tầng một chật kín khách nữ.
Masaya ý thức được cơ thể mình đang cứng đờ ra, cảm giác căng thẳng khi ấy lại dâng tràn trong tâm trí.
Bốn năm trước, anh đã mặc một bộ đồ không hề nổi bật đi vào cửa tiệm này, tay xách theo một túi giấy... một cái túi giấy có in logo của Hanaya, bên trong là quả bóng chứa NaCLO hypophotphit và axit sunfuric, còn cả một thiết bị sử dụng nam châm điện. Đó là tác phẩm mà anh lấy làm tự hào, anh đã sử dụng máy móc trong xưởng Fukuta chế ra thứ này, cấu tạo vận dụng nguyên lý bình thông nhau cực kỳ đơn giản nhưng vẫn đảm bảo vận hành suôn sẻ.
Cho đến thời điểm này, Masaya vẫn cảm thấy nghi hoặc về vụ việc lần đó: thật sự cần thiết phải tạo ra sự kiện đó hay sao?
Yorie vừa đi tới gần quầy bao gói, một phụ nữ trung tuổi vóc người thấp nhỏ đã cuống cuồng chạy đến, vẻ mặt gần như sợ hãi. “Chị Kurata.” Mặt người phụ nữ đỏ bừng lên: “Hôm nay là...” Xem chừng, chị ta biết được thân phận của Yorie.
“Tôi có việc ở gần đây, tiện ghé qua xem sao. Ở lớp nghệ thuật gốm có việc cần bàn.” Yorie vừa nói vừa đưa mắt về phía Masaya, “Triển lãm cá nhân của thầy giáo chúng tôi tuần trước tổ chức ở cái gallery gần đây đấy.”
“Ồ.” Người phụ nữ trung niên nhìn Masaya, rồi lại quay sang Yorie, “Nếu chị cần tìm thứ gì, tôi có thể giúp ạ.”
“Không cần mất công vậy đâu, thi thoảng tôi cũng muốn lượn lờ một chút thôi.”
“Tôi hiểu rồi ạ. Có việc gì, chị cứ gọi tôi một tiếng là được.”
“Cảm ơn. với lại, đừng báo với bên trên chuyện tôi ghé qua đây nhé, không cậu em trai tôi lại trách móc tôi rỗi việc đến cửa tiệm quấy rầy.”
“Vâng, vâng ạ, tôi biết rồi.” Người phụ nữ trung niên cung kính cúi đầu.
Yorie bỏ lại nữ nhân viên vẫn đang đứng bất động tại đó, một mình đi qua các dãy tủ quầy. Masaya chỉ lẳng lặng bước theo sau.
“Mình vừa xuất hiện một cái, bầu không khí trong cửa tiệm đã khác ngay.” Masaya thì thầm.
Yorie mỉm cười. “Mình tưởng tượng được bình thường em trai tôi làm bộ làm tịch như thế nào rồi đấy.”
Giây lát sau, Yorie dừng chân, nhìn về phía trước. Một nhân viên nữ đang di chuyển các túi xách treo trên giá. Người này trông khoảng ba mươi tuổi, vóc dáng gầy nhỏ, mái tóc nhuộm màu nâu buộc ra phía sau.
“Cô ta đấy à?” Masaya hỏi.
“Ừm, chắc là đúng rồi, có đeo cả biển tên kia kìa.”
Masaya liếc nhìn lên ngực người nhân viên nữ, trên tấm biển hình vuông có đề chữ “Soga”.
Yorie bước tới bên cạnh cô ta. Vợ Soga dừng tay lại, gương mặt lập tức nở ra nụ cười chào đón.
“Cô là Soga phải không?”
Nghe thấy câu hỏi của Yorie, cô ta ngơ ngác đáp: “À, vâng ạ.”
“Có nghe em dâu tôi nhắc đến cô, thế nào, đã quen việc chưa?”
“Chuyện đó, xin hỏi...” Soga dường như không biết người phụ nữ trước mặt mình là ai.
“Tôi là Kurata, chị gái của Akimura.”
Vợ Soga tức thì trợn tròn mắt lên.
“Đừng căng thẳng, tôi không liên quan gì tới Hanaya đâu, hôm nay cũng chỉ là đến lớp nghệ thuật gốm tiện thể ghé qua xem chút thôi. Đây là anh Mizuhara học cùng lớp tôi.” Yorie mỉm cười với cô. Masaya cũng học theo, mỉm cười gật đầu.
“À, vậy ạ, thế, tôi, Mifuyu... à không, phu nhân ngài chủ tịch Akimura rất quan tâm đến tôi, thật tình tôi không biết phải bày tỏ lòng biết ơn thế nào nữa.” Vợ của Soga lắp ba lắp bắp nói.
Yorie chậm rãi gật đầu. “Giờ cô thế nào rồi? Có tin tức gì của chồng cô không?”
Vẻ u sầu tức thì lan ra gương mặt người phụ nữ. “Vẫn chưa có ạ...”
“Cảnh sát cũng không liên hệ gì với cô à?”
“Thỉnh thoảng thôi ạ. Nếu phát hiện ra thi thể nào không rõ thân phận, họ sẽ liên lạc với tôi, nhưng lần nào cũng toàn là người khác.”
“Chậc... nếu không phải là người khác thì gay rồi.”
“Nhưng mà,” cô cụp mắt xuống, “nói thật với chị, tôi đã không còn hy vọng gì nữa rồi. Lâu như vậy mà vẫn không tìm được tung tích, việc này không bình thường chút nào.”
“Không được nói thế, chưa đến phút cuối cùng, quyết không được từ bỏ hy vọng. Nếu vẫn chưa tìm được, chứng tỏ rằng vẫn có khả năng anh ta đang ẩn trốn ở nơi nào đó.”
Vợ Soga không gật đầu, chỉ mím chặt môi, nặn ra một nụ cười ủ ê. Có vẻ như cô đã nghe đến phát ngấy những lời an ủi kiểu này rồi.
Trông thấy bộ dạng này của cô, nghe giọng nói của cô, đều khiến Masaya cảm thấy dằn vặt. Cô là người vô tội, anh không hề muốn cô phải chịu đựng đau khổ. Anh nghĩ, có lẽ Mifuyu cũng nghĩ thế, muốn giúp người đàn bà đột nhiên mất chồng này nên mới tìm việc cho cô. Mifuyu đã tiếp cận vợ của Soga bằng cách nào nhỉ?
Yorie đã thay anh nêu lên nghi vấn trong lòng. “Tôi cũng chưa nghe Mifuyu nói kỹ bao giờ, cô và cô ấy là gì với nhau nhỉ?”
Vợ Soga tựa như đang sắp xếp lại các dòng suy nghĩ trong đầu, sau đó đáp: “Cha Mifuyu là cấp trên cũ của chồng tôi.”
Masaya hít vào một hơi, sém chút nữa thì bật kêu thành tiếng.
“Ồ, cha của cô ấy à? Nói thế là cô đã quen Mifuyu từ lâu lắm rồi?”
“Không ạ, vì chồng tôi mất tích, nên tôi mới gặp Mifuyu.
Vốn dĩ chồng tôi đã hẹn gặp cô ấy, nhưng lại không đi, rồi cứ thế biến mất.”
“Hả?” Yorie lộ vẻ kinh ngạc thật sự, xem chừng chị ta cũng không ngờ Mifuyu lại liên quan mật thiết với vụ mất tích của Soga như thế, nhưng sự kinh ngạc của Yorie hoàn toàn không thể bì được cơn sốc mà Masaya đang hứng chịu.
“Cho hỏi, hai người đó sao lại hẹn gặp nhau?” Anh không kìm được lên tiếng. Mặc dù cũng biết, mình chõ miệng vào như vậy rất không bình thường, song quả thực anh không thể giữ im lặng được nữa.
Không ngoài dự đoán, vẻ nghi hoặc lộ ra trong ánh mắt đối phương. Yorie bèn nói: “Tôi cũng đang định hỏi câu này, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Nghe nói là muốn giao lại cho cô ấy tấm ảnh chụp hồi trước.”
“Ảnh chụp?”
“Ảnh chụp chung của Mifuyu và cha mẹ. Chồng tôi tình cờ phát hiện được trong công ty, anh ấy đã tìm đủ mọi cách để trả lại cho Mifuyu. Anh ấy nói, Mifuyu đã mất cha mẹ trong trận động đất Hanshin Awaji đó, các thứ kiểu như album ảnh chắc chắn cũng bị hủy hoại hết cả rồi.”
“Ừm.” Yorie gật đầu, chừng như đã hiểu, “Vì vậy, sau vụ mất tích của anh nhà, cô và Mifuyu đã quen nhau.”
“Vâng. Chỉ có vậy thôi, thế mà cô ấy đã giúp tôi tìm việc làm, thực lòng tôi rất biết ơn.”
“Thường ngày cô có hay gặp Mifuyu không?”
“Gần đây hầu như không gặp. Cô ấy bận quá mà, cũng không phải cùng tầng lớp với hạng người như tôi...”
“Chắc là còn phải chăm lo cho ông em bừa bãi kia của tôi.” Yorie ngoảnh mặt đi, vẻ mặt chị ta như thể đang nói, xem ra cũng chẳng hỏi ra được chuyện gì.
Masaya lẳng lặng gật đầu, chỉ một hành động này thôi mà anh đã phải dốc hết toàn bộ sức lực, từng cơn sóng cuồn cuộn trào lên trong lòng. Anh có hàng đống câu hỏi, thực chỉ muốn túm lấy hai vai vợ của Soga mà hỏi cho rõ ràng.
“Quấy rầy cô trong giờ làm việc thế này thật ngại quá. Tuy rất đau khổ, nhưng cô vẫn phải cố gắng vượt qua nhé.” Yorie nói với vợ Soga.
“Cảm ơn chị, nhờ chị thay tôi chuyển lời hỏi thăm Mifuyu.” Cô cúi đầu đáp.
“Có vẻ lại công tới một chuyến rồi.” Lúc đi khỏi quầy hàng, Yorie thì thầm nói, “Có điều, lúc trước tôi không biết chuyện này, coi như cũng có chút thu hoạch.”
“Đúng thế.”
“Sao vậy? Mặt mũi làm sao mà sa sầm thế?”
“Không, không có gì đâu, lại nhớ đến trận động đất Hanshin Awaji thôi.”
“Ồ, vụ ấy có liên quan gì đến mình đâu.”
Ra khỏi Hanaya, Yorie đi dọc theo đường Chuo. “Vẫn chưa đói lắm, hay là kiếm quán nào uống trà nhé.”
“Ừ... à, nhưng mà,” Masaya nhìn đồng hồ. “Tôi muốn tranh thủ tiện đường đến một chỗ này. Thật ngại quá, hôm nay tôi xin phép về trước nhé.”
“Hứ? Chuyện gì vậy?” Chị ta hỏi với vẻ trách móc.
“Cũng không phải chuyện quan trọng gì, nhưng tôi muốn xử lý cho xong trong ngày hôm nay.”
“Ồ, vậy liên lạc sau nhé.”
Masaya vẫy tay với Yorie đang mỉm cười, xoay người bước đi. Anh rẽ vào chỗ ngoặt đầu tiên, rồi quay vòng lại, len lén quan sát Yorie.
Yorie vẫy một chiếc tắc xi. Khi xác nhận chị ta đã lên xe đi khỏi, Masaya mới quay ngược lại con đường lúc nãy. Khỏi cần phải nói, anh muốn đến Hanaya.
Vào trong tiệm, Masaya bắt đầu tìm vợ của Soga. Cô đang tiếp một người khách nữ xem túi xách, anh đứng ở cách đó không xa quan sát một lúc.
Yorie có lẽ sẽ biết được chuyện này, có lẽ chị ta sẽ chất vấn Masaya tại sao lại nói dối, tại sao lại hỏi vợ của Soga những chuyện đó. Anh chưa nghĩ đến việc phải giải thích thế nào. Muốn ra sao thì ra, ngay bây giờ anh cần gặp vợ của Soga để xác nhận lại một số chuyện. Điều này còn quan trọng hơn cả mối quan hệ với Yorie. Nói cho chính xác, có lẽ gặp lại Yorie cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Đợi người khách nữ kia đi khỏi, Masaya bước lại gần vợ của Soga. Cô cũng đã chú ý đến Masaya, ngạc nhiên tròn mắt lên, “Anh quên thứ gì ạ?”
“Không, tôi muốn hỏi chị chút chuyện thôi.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Ồ...”
“Trước khi mất tích, chồng chị từng đi Kobe hay Nishimiya phải không?”
“Chuyện này thì,” vợ Soga nghi hoặc gật đầu, “tròn một năm sau trận động đất, anh ấy đã đi Nishimiya. Tôi vừa nói khi nãy đó, anh ấy muốn trả lại tấm ảnh cho con gái trưởng phòng Shinkai, nên đã đến đó để tìm địa chỉ của Mifuyu.”
“Thế lần đó có tìm được địa chỉ của cô ấy không?” Masaya biết rõ là không thể, nhưng vẫn cứ hỏi.
Vợ Soga lắc đầu, “Không. Trở về Tokyo, anh ấy lại đi hỏi han khắp nơi, rốt cuộc thì cũng liên lạc được.”
“Sau đó liền quyết định gặp mặt ngay... rồi mất tích?”
“Đúng thế. Trước đó cũng từng hẹn gặp một lần rồi, nhưng đến chỗ hẹn lại đột nhiên nhận được điện thoại của Mifuyu, nói là cô ấy có việc gấp không thể đi được, nên mới hẹn sang mấy ngày sau.”
Đến chỗ hẹn lại nhận được điện thoại?!
Cảnh tượng khi ấy hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Masaya. Quán cà phê đó tên là Keikadou, khi ấy Masaya đang ở quán đối diện bên kia đường, giương to cặp mắt ra để xác định thân phận của kẻ tống tiền, Mifuyu là người đi gọi điện thoại.
“Cho tôi hỏi một câu cuối cùng. Trước khi mất tích, có phải chồng chị đã gửi thư cho người nào đó?” Masaya vừa hỏi vừa nhớ lại nội dung của lá thư đe dọa kia.
“Thư? Làm gì có, theo như tôi biết thì không có...”
“Tôi biết rồi. Thật xin lỗi vì quấy rầy chị trong giờ làm việc.”
“Cho hỏi, những gì tôi nói vừa nãy có vấn đề gì ạ? Có phải chị Kurata thấy gì không ổn không?” Có vẻ cô tưởng rằng Yorie nhờ Masaya quay lại hỏi thêm.
“Không có gì, chị quên chuyện này đi nhé.” Masaya nói xong liền quay người rời đi.
Ra khỏi Hanaya, Masaya bước đi trên đường Chuo, gắng hết sức bình ổn lại tâm trạng rối bời, cảnh tượng xung quanh hoàn toàn không hề lọt vào tầm mắt anh. Lúc định thần lại, Masaya phát hiện mình đã đến trước cửa quán cà phê Keikadou. Anh đưa mắt nhìn quán đối diện, băng qua đường cái rồi đi vào trong. Vị trí hôm đó anh ngồi với Mifuyu vừa hay lại còn trống, anh ngồi vào đó, nhìn chằm chằm sang phía quán cà phê Keikadou bên kia đường, giống hệt như ngày hôm đó.
Những lời vợ Soga nói rất hợp tình hợp lý, không có vẻ gì là bịa đặt. Masaya đang phải đối mặt với một sự thật mà anh không hề muốn chấp nhận, nhưng dường như, anh đã không thể trốn tránh được nữa.
Có khi nào người viết thư đe dọa ấy lại là Mifuyu? Quả thực, cô có thể làm ra việc ấy. Còn tấm ảnh dùng để đe dọa anh? Tấm ảnh Masaya đang định đập chết cậu Toshirou ấy, hình như được in ra từ băng video. Khi đó, đúng là có một cuộn băng mà em họ anh là Sakiko đã tìm đủ mọi cách để lấy về tay, trong đó có hình ảnh Masaya trước lúc đập chết cậu mình, nhưng không quay được cảnh anh giết người.
Nhưng mà, có thể dùng máy tính để chỉnh sửa hình ảnh, có lẽ người gửi thư đã sửa hình Masaya đứng đó thành dáng vẻ anh đang vung vũ khí lên chuẩn bị hành hung. Tấm ảnh gửi đến rất nhòe, không đòi hỏi kỹ thuật xử lý cao lắm. Mifuyu biết dùng máy tính, không biết cô học ở đâu, nhưng Masaya biết cô sử dụng khá thành thạo.
Cuốn băng gốc đã bị Masaya xử lý, nhưng người đầu tiên lấy được nó là Mifuyu, không thể đảm bảo rằng trước khi giao lại cho Masaya, cô không sao lại một bản.
Anh nhớ lại bức thư đe dọa thứ hai. Trong bức thư đó, kẻ đe dọa đề nghị gặp mặt trực tiếp, địa điểm là quán cà phê Keikadou. Nhưng nghĩ kỹ lại, việc này thật quá kỳ quặc, tại sao đối phương không ra lệnh cho anh chuyển tiền qua tài khoản ngân hàng giống như lần đầu tiên?
Nếu toàn bộ sự việc này là do Mifuyu một tay sắp đặt thì sẽ trở nên hợp logic. Mục đích của cô là khiến Soga Takamichi trở thành kẻ đe dọa tống tiền. Nguyên nhân rất rõ ràng: để Masaya giết chết Soga.
Masaya rời khỏi quán mà chẳng đụng đến cốc cà phê đã gọi. Anh đi lang thang trên đường phố Ginza, chẳng nhìn thứ gì, tâm tư đã bay ngược trở về quá khứ xa xôi.
Tại sao Mifuyu lại chọn mình? Câu hỏi này nổi lên ở tầng trên cùng của ý thức. Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp cô, đó chính là buổi sáng sớm hôm trận thiên tai khủng khiếp ấy xảy ra.
Vừa sát hại ông cậu xong, Masaya ngay tức khắc nhận ra trước mặt mình có một cô gái trẻ đang đứng. Cả đời này anh cũng không thể nào quên được vẻ mặt của cô lúc ấy... tựa như tận mắt chứng kiến cảnh tượng thê thảm ở chốn địa ngục vậy.
Masaya chuẩn bị tâm lý rằng cô sẽ báo cảnh sát, nhưng cô lại không làm thế. Chắc chắn cô đã chứng kiến toàn bộ quá trình giết người, nhưng cô lại không nói với bất kỳ ai. mới đầu, Masaya còn tưởng cô mất trí nhớ hoặc ý thức hỗn loạn cực độ vì bị sốc nặng do cha mẹ cùng lúc qua đời, song sự thật hoàn toàn không phải như vậy. Bề ngoài, cô giống như bị thảm họa đốn gục, nhưng trong đầu lại đã trù tính một kế hoạch hết sức chặt chẽ.
Bước đầu tiên, chính là lợi dụng trận động đất này để hoàn toàn trở thành một người khác.
Masaya có thể nhớ rõ mồn một khoảnh khắc cô biến thành Shinkai Mifuyu. Trong nhà thi đấu thể thao tối tăm, các xác chết liên tục được khiêng vào. Trong đó, có xác của một cặp vợ chồng già, cô ở ngay bên cạnh họ. Lúc cảnh sát hỏi, cô trả lời rằng: tôi tên là Shinkai Mifuyu.
Đó là khỏi đầu của quá trình cô trở thành Shinkai Mifuyu. Từ thời điểm ấy, cô đã tự biên tự diễn một vả kịch liều lĩnh và không thể quay đầu, nhưng Mifuyu không định diễn một mình. Để thực hiện khát vọng lớn lao của mình, cô cần một đồng bọn.
Bước thứ hai của kế hoạch, chính là vun đắp nên một tên đồng bọn đáng tin cậy, một đồng bọn có thể dâng cả tính mạng cho cô. Cô đã phát hiện ra một người thích hợp trong những kẻ gặp nạn - Masaya.
Những chuyện xảy ra sau trận động đất ùa về trong óc Masaya. Mifuyu suýt nữa bị bọn xấu cưỡng hiếp, anh đã cứu cô. Chuyện đó chắc không phải do cô cố ý sắp xếp, nhưng chắc chắn cũng là một nhân tố quyết định để cô chọn Masaya làm bạn diễn với mình. Sau đó, Sakiko xuất hiện, cô ta và chồng muốn bắt chẹt Masaya lấy tiền. Mifuyu đã cứu anh, khi ấy, chắc hẳn trong đầu cô đã cơ bản hình thành nên một con đường cho tương lai.
Nhìn vào kết quả, tầm nhìn của Mifuyu thực sự rất chính xác. Ngay bản thân Masaya cũng cảm thấy, mình quả là một tên đồng bọn trung thành. Bắt đầu từ cái bẫy lợi dụng vụ đặt bom thối ở Hanaya để hãm hại Hamanaka, biến ông ta thành tên biến thái cuồng theo dõi, anh đã liên tiếp hoàn thành các chỉ thị của cô. Thế nhưng, anh làm vậy không phải vì muốn bảo vệ lớp mặt nạ của Mifuyu, mà chỉ vì yêu, vì “hạnh phúc của hai người” mà cô luôn nhắc đến, ngoài ra không có lý do nào khác. Chính vì thế, anh mới phải chạy trốn cái quá khứ khủng khiếp kia. Lá thư đe dọa của kẻ tự xưng là Yonekura Toshirou, cảm giác như bàn tay đen tối từ trong quá khứ vươn đến vậy.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi trên con đường ở trong bóng tối. Dẫu cho bốn phía xung quanh sáng rực như ban ngày, cũng chỉ là ánh sáng không chân thực mà thôi. Về điểm này, chúng ta sớm đã chấp nhận rồi còn gì.” Những lời Mifuyu nói có sức thuyết phục mạnh mẽ, có thể nói là ma lực. Chỉ cần cô nói ra, dù đó là sự việc khủng khiếp đến chừng nào, dường như cũng trở thành con đường duy nhất không thể trốn tránh.
Họ điều tra được thân phận thực sự của kẻ tống tiền, một người tên là Soga Takamichi. Đêm hôm đó, cô đến phòng Masaya điềm đạm trình bày kế hoạch của mình. Anh chỉ lẳng lặng lắng nghe. Giờ nghĩ lại, khi ấy cứ như đã bị cô thôi miên.
Vậy là, cái ngày ác mộng mà hễ nghĩ tới anh lại sởn hết cả tóc gáy kia đã đến.
Hôm ấy, Masaya ở trong một khách sạn tại khu Hibiya, vừa hút thuốc một mình trong phòng, vừa vểnh tai lên lắng nghe động tĩnh. Người đặt phòng là Mifuyu, đồng thời cô còn đặt một căn phòng khác ở ngay bên cạnh, cũng là phòng đơn.
Kim đồng hồ sắp chỉ đến 7 giờ. Masaya cảm thấy tim mình đang đập dữ dội, hít thở sâu thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được. Hễ nghĩ đến việc sắp phải làm, anh không thể nào giữ bình tĩnh nổi.
Bên kia có tiếng lạch cạch khe khẽ. Masaya dập thuốc lá, mở cửa phòng, liếc nhìn phòng bên cạnh. Cửa phòng đã đóng chặt, mà ô trạng thái nãy giờ vẫn báo hiệu cửa khóa, giờ đã thành mở.
Rốt cuộc cũng đến thời điểm rồi, anh lại hít thở sâu lần nữa.
Mifuyu nói: “Em sẽ gọi Soga ra ngoài, tốt nhất là chọn một khách sạn nào trong thành phố, càng lớn càng tốt.”
“Lấy lý do gì?” Masaya hỏi.
Mifuyu khẽ cười. “Chuyện này ấy à, tùy tiện bịa ra một cái là được thôi, quá đơn giản.”
Giờ nghĩ lại, quả là rất đơn giản, vì Soga rất mong gặp được Mifuyu. Hôm ấy, hai người đã hẹn gặp nhau ở quán cà phê Keikadou, muốn gọi anh ta đến khách sạn thật dễ như trở bàn tay, chỉ cần bảo mình muốn đổi địa điểm gặp mặt là được.
Nhưng lúc đó, Masaya hoàn toàn không hề biết gì. Khi phát hiện Soga quả thực đã đến phòng bên cạnh, anh còn lấy làm khâm phục Mifuyu giỏi giang.
Lát sau, điện thoại đổ chuông. Cuộc gọi từ bên ngoài, hiển nhiên, người gọi là Mifuyu.
“Soga đâu?” Cô hỏi ngắn gọn.
“Vừa vào phòng.”
“Rốt cuộc cũng đến lúc rồi.”
“Ừ.” Masaya hạ giọng đáp, cảm xúc tiêu cực thấm đẫm trong giọng nói.
“Masaya, không thể do dự được đâu.” Mifuyu dường như đã nhìn thấu nội tâm anh, “Lúc cần làm thì buộc phải làm thôi. Chúng ta sống được đến ngày hôm nay, chính là vì hành động quyết đoán đó.”
“Anh biết, anh không do dự.”
“Không sao chứ? Em có thể tin tưởng anh không?”
“Cứ giao cho anh đi.”
“Em biết rồi, vậy mọi thứ làm theo kế hoạch nhé.”
“Ừ, theo kế hoạch.”
Dập máy xuống, Masaya lại cầm ống nghe lên, bấm số “0” để gọi ra ngoài, rồi bấm dãy số chép trên mảnh giấy để trên mặt bàn. Đó là số máy nhắn tin.
Chiếc máy nhắn tin đó được giấu bên dưới tủ táp luy đầu giường phòng bên cạnh. Máy nhắn tin sẽ không đổ chuông, cũng không rung, mà khởi động thiết bị gắn vào nó. Thiết bị ấy có thể phát tán chất khí gây mê, nguyên lý tương đồng với chiếc đặt ở Hanaya.
Kết thúc cuộc gọi, Masaya nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay, mười phút sau, anh lại cầm điện thoại lên. Lần này, anh bấm số gọi sang phòng bên cạnh, tiếng chuông lập tức vang lên. Nếu Soga nghe máy, kế hoạch sẽ ngừng lại.
Nhưng chuông điện thoại cứ kêu mãi, sau mười mấy hồi chuông, Masaya gác máy.
Anh mở cái túi để ở mép giường, lấy ra mặt nạ phòng độc và dây phơi quần áo, sau đó cầm hai tấm thẻ khóa phòng trên bàn lên, một tấm là khóa phòng này, tấm còn lại là phòng bên cạnh.
Anh mở cửa phòng, quan sát động tĩnh trong hành lang, bốn bề không một bóng người. Anh nhanh nhẹn ra khỏi phòng, tới trước cửa phòng bên cạnh, đeo mặt nạ phòng độc lên rồi dùng thẻ mở cửa. Mặt nạ này cũng do Mifuyu chuẩn bị sẵn từ trước.
“Sau vụ bom thối lần đó, công ty quyết định để trong cửa hàng mấy chiếc mặt nạ phòng độc. Giờ mọi người cũng quên mất là bỏ ở đâu rồi, thiếu một cái cũng chẳng ai để ý đâu, dùng xong trả lại chỗ cũ là được.” Mifuyu nói thản nhiên như không.
Masaya quan sát cảnh tượng trong phòng qua mặt nạ. Soga Takamichi nằm sấp ở mép giường, lon cà phê rơi lăn lóc bên cạnh, vẫn chưa mở ra.
Masaya nhìn bên dưới tủ đầu giường, trong đó có giấu một hộp giấy nhỏ. Anh kéo hộp giấy ra, mở nắp, trông thấy hai lọ nhỏ được nối với nhau bằng ống mềm. Masaya rút ống mềm ra, như vậy sẽ khiến phản ứng hóa học ngừng lại, ngăn khí gây mê tiếp tục phát tán ra xung quanh. Sau đó, anh đẩy cửa phòng tắm, bật quạt thông gió lên.
Masaya cúi đầu nhìn Soga. Lưng Soga đang phập phồng theo nhịp thở, trông như người say rượu.
Masaya từng hỏi Mifuyu: “Không dùng khí gây mê mà dùng luôn hơi độc gây chết người có được không?”
“Thực ra cũng có cách, sử dụng kali cyanide. Trộn ammonium cyanide với axit sunfuric là có thể tạo ra khí độc chết người. Nhưng làm vậy quá nguy hiểm, chỉ cần có một chút xíu lọt qua khe cửa, người đi qua tình cờ ngửi phải cũng sẽ ngất xỉu tại trận. Tốt nhất là dùng loại khí khiến hắn ta ngủ lịm đi trước, như thế mới an toàn.”
Cách giải thích của cô rất có sức thuyết phục, song Masaya lại lấy làm bất ngờ, sao cô biết được những điều này?
Masaya dùng dây phơi quần áo quấn vào cổ Soga đang nằm úp sấp mặt, hai tay nắm hai đầu dây. Toàn thân anh bắt đầu run rẩy, bên dưới tấm mặt nạ phòng độc có tiếng hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Nhất quyết không được do dự! Dường như nghe thấy tiếng Mifuyu bên tai. Masaya nhắm mắt, dồn sức vào hai cánh tay, dùng toàn bộ sức lực siết chặt sợi dây. Cơ thể Soga tức khắc cong lên, nhưng anh ta vẫn chưa hồi phục ý thức, có vẻ như chỉ là một phản xạ của cơ thể.
Masaya không nhớ mình đã siết bao lâu, nhưng trên tay có cảm giác thứ gì đó đứt phụt. Anh buông tay ra. Soga đã biến thành một dạng vật chất đơn thuần, hoàn toàn không còn dấu hiệu hô hấp gì nữa. Để cho chắc ăn, Masaya còn sờ tay vào động mạch cổ của anh ta, không thấy mạch đập.
Đã chết.
Đây là lần thứ hai Masaya giết người, nhưng cảm giác kinh khủng vượt xa lần đầu tiên. Lần đầu tiên, anh nhất thời kích động, lại ở trong hoàn cảnh bất thường, phi hiện thực, nên mới có hành vi khác thường như vậy. Song lần này thì khác, tất thảy đều đã được lên kế hoạch, sắp đặt từng đường đi nước bước, hành động theo kế hoạch, kết quả chính là thêm một cái xác ở trước mặt. Vì vậy, ý thức “mình đã giết người” mạnh mẽ hơn lần đầu tiên gấp bội phần. Ý nghĩ rằng mình đã làm một việc không thể cứu vãn, không thể nào quay đầu lại được nữa nhanh chóng lớn lên trong tâm thức anh, lớn hơn dự tính vô số lần.
Masaya không thể ở lại đó thêm một giây phút nào nữa. Lẽ ra anh vẫn còn việc phải làm, vả lại việc ấy còn cực kỳ quan trọng, nếu không làm cho sớm sẽ không đủ thời gian, nhưng anh thậm chí còn không cởi mặt nạ phòng độc đã ra khỏi gian phòng đó, dùng bàn tay run rẩy mở cửa phòng mình, xộc thẳng vào trong rồi nằm vật luôn ra giường. Tim anh đập như điên dại, đến nỗi lồng ngực đau nhói lên, hơi thở gấp gáp. Mấy phút sau, anh mới nhận ra mình vẫn còn đeo mặt nạ phòng độc.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên làm anh suýt chút nữa thì bắn ra khỏi giường. Masaya không nén được rên lên một tiếng, lẩy bẩy bước đến bên cạnh điện thoại. Tấm gương gắn trên tường phản chiếu gương mặt tái mét của anh.
Người gọi điện đến là Mifuyu. “Quả nhiên anh đã trở lại bên này.”
“Quả nhiên?”
“Em đoán anh sẽ cuống lên mà, vì vậy... làm xong chưa?”
“Ừm,” Masaya nói như đang rên rỉ, “làm rồi.”
“Ừ. Sau đó vẫn còn một việc nữa.”
“Anh nghỉ ngơi một lát rồi sẽ làm nốt.”
“Ừ, vậy cũng được. Buổi tối nhiều thời gian, lát nữa em cũng qua đấy.”
“Anh biết rồi.”
Sau khi dập máy, Masaya lại nhìn vào trong túi xách. Bên trong để các loại dao đủ kích cỡ lớn nhỏ, còn có cả cưa gấp. Vừa nghĩ đến việc sắp phải làm, anh lại thấy xây xẩm hết cả mặt mày.
Nhưng lúc này không thể ngất được. Masaya xách túi đựng các loại dao và dụng cụ, nhổm đứng lên đi ra phía cửa, cảm giác bước chân mình nặng trịch.
Anh lại vào gian phòng sát vách, xác Soga vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy.
Masaya tóm lấy gót chân anh ta, bắt đầu ra sức kéo. Cũng may là Soga không cao lớn, chắc nặng không đến bảy mươi cân, kéo xác anh ta vào phòng tắm cũng không tốn sức lắm, việc tiếp theo mới cần tiêu hao nhiều thể lực.
Masaya đảo mắt một vòng trong phòng tắm, lấy khăn tắm và khăn bông ra, rồi mang hết cả các thứ như dầu gội, dầu xả, xà phòng ra bên ngoài. Tấm màn tắm không gỡ xuống được, anh đành buộc tạm lên thanh treo, sau đó dùng túi ni lông mình mang theo bọc kỹ lại. Xong xuôi, trong phòng tắm giờ chỉ còn lại xác của Soga Takamichi. Masaya bắt đầu cởi bỏ quần áo, khi chỉ còn lại độc chiếc quần đùi, anh đội mũ tắm, đi găng tay phẫu thuật vào.
Masaya nhớ lại, Mifuyu từng hỏi anh đã xem phim Nụ hôn trước khi chết* hay chưa, anh trả lời là chưa, cô liền nói, nhất định phải xem. “Diễn viên đóng nam chính rất đẹp trai, tên là Matt Dillon. Cảnh anh ta xử lý xác chết chắc sẽ có giá trị tham khảo đấy.”
Tên tiếng Anh là A Kiss Before Dying, một bộ phim hình sự sản xuất năm 1991 của Đạo diễn James Dearden.
“Có cảnh xử lý xác chết à?”
Nếu có thật thì quá khủng khiếp. Mifuyu lắc đầu. “Sao mà có được chứ? Nhưng có thể tham khảo, để hiểu nhân vật chính làm như thế nào.”
Vậy là, Masaya đã xem phim Nụ hôn trước khi chết, quả là có giá trị tham khảo thật, khiến anh nắm được tương đối các điểm chủ yếu khi xử lý xác chết trong phòng tắm khách sạn. Cởi hết quần áo chỉ mặc quần đùi, đội mũ tắm... những chi tiết này đều là anh học được từ trên phim.
Nhưng đúng như Mifuyu đã nói, trong phim không có cảnh xẻ xác máu me be bét, mà chỉ đưa ra ám chỉ. Vì vậy, Masaya đành mò mẫm thực hiện hành vi tàn khốc cực độ này.
Anh đem quần áo của mình cất ra bên ngoài phòng tắm, sau đó mang dao và cái thớt bằng nhựa trong túi vào.
Trước tiên, anh dùng kéo cắt vải cắt áo Soga từ hốc nách, sau đó lại cắt quần từ chỗ ống chân. Anh để cái xác nằm thẳng trên sàn, kê cánh tay lên mặt thớt, rồi cầm con dao chặt xương lên. Anh mua con dao này ở hàng bách hóa chỗ Kappabashi, lưỡi dao mới tinh phát ra ánh sáng lành lạnh khiến người ta sản cả gai ốc.
Làn da trắng bệch của cái xác lộ ra từ vết cắt của chiếc áo lại một lần nữa nhắc nhở Masaya, đây là thân thể của một người mới đây thôi vẫn còn sống sờ sờ. Anh nhận ra ngón tay mình đang run rẩy.
Nhưng vào lúc này không thể do dự, đã không còn lối quay đầu nữa rồi, bất cứ giá nào cũng phải xử lý cái xác trong đêm nay.
Masaya liên tục hít thở sâu, sau đó nắm chặt cán dao bằng cả hai tay, dồn hết sức chặt xuống...
•••
Dạ dày Masaya đột nhiên co thắt dữ dội. Đang đi trên đường lớn ở khu Ginza, anh bất chấp tất cả chạy xuống bậc thang đi xuống đường hầm. Anh muốn tìm nhà vệ sinh nhưng không thấy. Không còn cách nào khác, anh đành ngồi xổm đằng sau một cây cột, vừa bỏ bàn tay khỏi miệng, dịch vị liền phun trào ra, cùng lúc đó, phần bụng dưới cũng nhói đau dữ dội.
Dứt cơn nôn mửa, Masaya vịn tay vào cột đứng dậy, nhưng đã không còn sức bước đi nữa. Anh thẫn thờ đứng nhìn đống chất dịch tỏa ra mùi tanh tưởi.
Đã lâu lắm không nôn trận nào dữ dội thế này. Bấy lâu nay anh vẫn luôn cố gắng không nhớ lại cái đêm bi kịch ấy. Mặc dù không thể nào quên được, song anh vẫn cố gắng xua cảnh tượng ấy ra khỏi tâm trí mình, nhưng giờ thì không thể không nhớ lại. Tất cả đều là Mifuyu gạt anh làm, cần phải hồi tưởng lại một lượt để kiểm chứng xem cái bẫy này rốt cuộc tinh vi đến nhường nào.
Việc xẻ xác chết tốn nhiều thể lực và thời gian hơn dự kiến, cần nhất là tinh thần và sự nhẫn nại vượt quá sức tưởng tượng. Giữa chừng, Masaya đã suýt ngất xỉu mấy lần, những muốn vứt bỏ hết tất cả mà bỏ chạy ra ngoài. Nhưng mỗi lần, anh đều tự nói với chính mình, nếu không hoàn thành chuyện này, anh và Mifuyu sẽ không bao giờ có được hạnh phúc. Nếu anh bị bắt vì tội mưu sát, Mifuyu cũng sẽ thành đồng phạm. Anh không ngừng khích lệ bản thân: nhất định không được để cô gặp phải điều bất hạnh.
Masaya sử dụng các mảnh ni lông đã chuẩn bị trước bó chặt từng khúc thi thể lại, rồi quấn thêm băng dính.
Khi hai cái bọc hình thù quái dị xuất hiện trước mặt, Masaya lập tức ngồi phệt xuống sàn nhà, cảm giác như cả thể lực lẫn tinh thần đều đã cạn kiệt. Anh không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa, tinh thần hồ như đã thoát ly khỏi thể xác.
Tiếng gõ cửa làm anh định thần lại, hơn nữa còn là tiếng gõ cửa phòng tắm.
“Masaya? Ở trong đó hả?” Người lên tiếng là Mifuyu.
“À... anh đây.” Anh rên rỉ đáp.
“Cái xác đâu?”
Masaya nghe vậy mới đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Nhà tắm đã bị máu nhuộm đỏ, những thứ bẩn thỉu bắn tung tóe khắp nơi. Khắp người anh cũng dính dấp đầy máu và mồ hôi. Anh soi gương, trong gương là một bộ mặt mà ngay chính bản thân anh cũng không nhận ra nổi: xấu xí, méo mó, ánh mắt đục ngầu, đờ đẫn. Trên bộ mặt ấy, dính đầy những vết máu kỳ dị trông như bị nổi mề đay.
“Này, anh Masaya...” Mifuyu lại cất tiếng gọi.
“Đợi chút.”
“Thế nào rồi anh? Không sao chứ?”
“Không có gì.” Masaya miễn cưỡng rặn ra câu trả lời, “Cái xác... đã bọc bằng ni lông rồi.”
“Cần em giúp gì không?”
“Đừng mở cửa vội. Trong này nhầy nhụa lắm, phải rửa đi đã.”
“Để em giúp.”
“Không cần, để anh làm một mình, em ra giường ngồi đợi anh đi.” Masaya không muốn để cô trông thấy cảnh tượng thê thảm ấy. Quan trọng hơn nữa, anh không muốn cô trông thấy bộ dạng của mình lúc này.
“Kinh thế cơ à?”
“Ừ, giống như trong phim Nụ hôn trước khi chết ấy.” Cảnh tượng trong phim không thế nào so sánh với ở đây, Masaya muốn Mifuyu yên tâm nên mới nói vậy.
“Thế à... đúng là Matt Dillon cũng đã xử lý hiện trường.”
“Thế nên, em đợi anh một chút.”
“Vâng, em biết rồi, anh có thuốc tẩy chưa?”
“Có rồi.”
Masaya bóp thuốc tẩy ra miếng bọt biển mang theo, bắt đầu chùi rửa phòng tắm. Nếu không làm cho nhanh, máu sẽ đông cứng lại. Máu bắn tóe vào rất nhiều chỗ mà anh không ngờ đến, nên tốn nhiều thời gian hơn dự kiến.
Xong xuôi mọi việc, Masaya mở cửa phòng tắm. Mifuyu đang ngồi trên giường trông thấy phần thân dưới của anh liền kinh ngạc ngẩn người ra: quần đùi của anh đã bị máu nhuộm đỏ choét.
“Rốt cuộc cũng xong rồi.”
“... khổ thân anh.” Mifuyu gật đầu, “Nghỉ ngơi một chút đi.”
“Anh cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng giờ mà nằm xuống sợ là không dậy nổi nữa. Anh muốn làm một mạch cho xong, vả lại, chắc cũng không còn nhiều thời gian nữa đâu.”
“Vâng...” Mifuyu đưa mắt sang phía chiếc đồng hồ để trên tủ táp luy đầu giường, đã hơn 2 giờ sáng.
Trong góc phòng có hai chiếc va li du lịch, đều là loại cỡ lớn, thoạt nhìn đã biết không phải đồ mới.
“Em mua ở cửa hàng đồ cũ giảm giá đấy, trả bằng tiền mặt, không để lại dấu vết gì đâu.”
“Xe thì sao?”
“Ở bãi đậu xe dưới lòng đất.” Mifuyu đặt chìa khóa xe xuống bên cạnh mình.
Masaya đã thuê chiếc xe ấy từ sáng sớm, đó là một chiếc xe màu trắng chở được cả hàng lẫn người. Xe con bình thường không thể nhét vừa hai chiếc va li cỡ đại.
Việc nhét xác chết vào va li cũng do Masaya một mình hoàn thành. Mifuyu định giúp một tay, nhưng anh từ chối, anh không muốn bàn tay cô bị nhơ nhuốc vì những việc bẩn thỉu thế này.
Nhồi nhét xong xuôi, anh tắm rửa sạch sẽ, mặc lại quần áo. Tắm rửa ở nơi vừa xẻ xác người, trong lòng anh quả thực rất khó chịu, nhưng dẫu sao cũng còn hơn là cả người nhớp nháp toàn máu và mồ hôi.
Cả hai cái va li đều có bánh xe ở đáy. Hai người rời khỏi phòng, kéo va li bước trên hành lang. Đêm đã khuya nên họ không cần lo bị người ta trông thấy, mà kể cả có bị trông thấy thì thoạt nhìn hai người cũng chẳng khác gì một cặp tình nhân bình thường, ngoại trừ sắc mặt tái nhợt dị thường ra, không có điểm nào là không tự nhiên cả.
Hai người xuống bãi đỗ xe ngầm, nhét va li vào xe, rồi ngồi lên, nổ máy. Lúc phóng xe trên đường trong đêm tối, cả hai đều lặng thinh không nói một lời.
“Anh bạn trẻ, anh sao vậy?”
Masaya liếc nhìn sang bên cạnh, một người đàn ông mặc áo xám đang đứng đó, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên, mái tóc hoa râm để dài thượt, buộc ra phía sau đầu, bộ râu hình như cũng đã lâu lắm rồi chưa cạo. Xem chừng, bộ đồ màu xám của ông ta cũng là do ở bẩn quá mà đổi cả màu sắc.
“Không có gì.” Masaya lắc đầu.
“Trông cậu nôn ghê quá, ban ngày ban mặt đã uống rượu rồi à?”
Người đàn ông vô gia cư đó hình như còn muốn nói gì đó, Masaya quay người, loạng choạng bước đi, nhưng anh chẳng biết đi đâu, đành tạm thời quay về chỗ ở. Anh thầm nhủ, về chỗ ấy, mình làm sao sống tiếp bây giờ?
Mifuyu từng nói, loại người như chúng ta muốn nắm bắt được hạnh phúc, không thể dùng cách thức thông thường được. Masaya cũng đồng quan điểm với cô. Anh đã giết người, không thể nào sống cuộc sống như người bình thường một cách đàng hoàng được. Vì vậy, lần nào anh cũng không thể làm trái đề nghị của Mifuyu - hãm hại Hamanaka, cho Aoe vào tròng, sát hại Soga.
Vì hai chúng ta... rốt cuộc Masaya cũng nhận ra, chỉ có mình anh nghĩ vậy. Điều Mifuyu khát khao chỉ là sự thành công của cá nhân cô mà thôi. Che giấu thân phận, mạo danh người khác, trở thành kẻ chiến thắng trong đời, đó mới là dã tâm của cô. Để thực hiện điều đó, cô sẽ bất chấp thủ đoạn, không ngại lợi dụng bất cứ người nào.
Gương mặt Masaya hiện lên một nụ cười tự giễu. Chẳng có gì to tát cả, cũng giống như người khác bị hãm hại vậy thôi, anh cũng chỉ là bị cô lừa gạt, bị cô trêu cợt, thậm chí còn giúp cô giết người. Anh đã nôn ngập cả chân, vậy mà vẫn kiên trì cắt xẻ cái xác đó ra, kết quả là từ đó không thể nào ăn thịt và cá được nữa.
Masaya tiếp tục bước đi trong đường hầm, cảnh tượng bốn phía xung quanh chẳng có gì lọt vào trong tầm mắt anh, anh vừa đi vừa lẩm bẩm một mình.
Đột nhiên, chân vướng phải thứ gì đó, Masaya ngã lăn ra đất, nằm bất động. Cảm giác lạnh lẽo từ sàn xi măng thấm đẫm khắp thân thể.
Mifuyu, em đã khiến anh giết Soga! Em tưởng rằng mình không làm gì à? Không, em cũng đã giết người! Em đã giết anh! Giết chết linh hồn anh!