Đổ chỗ rượu vang còn lại vào hai chiếc ly, chai rượu đã rỗng không. Takaharu nâng ly lên. “Cạn một ly cuối cùng nhé.”
Dường như nhận ra được ý đồ của anh ta, Shinkai Mifuyu cũng mỉm cười nâng ly rượu lên. Hai chiếc ly chạm vào nhau khẽ kêu lanh canh.
Takaharu nhấm một ngụm rượu vang, hít vào một hơi, cảm nhận mùi thơm của rượu vang và hoa. Bậu cửa sổ được trang trí bằng hoa tươi, bên ngoài là cảnh đêm phồn hoa của Tokyo. nơi này là nhà hàng Pháp nằm trên tầng cao nhất của khách sạn. Nghe nói đầu bếp chính ở đây từng nhiều lần giành được huy chương ở Pháp, có vẻ không phải chỉ là quảng cáo suông, bữa ăn đêm nay đã đủ để chứng minh điều ấy.
“Nhìn nét mặt anh cứ như rốt cuộc cũng trút được gánh nặng ấy.” Mifuyu mỉm cười.
“Tôi không thể phủ nhận, quả là thở phào nhẹ nhõm. Làm việc với người phụ nữ tinh quái như cô đây, không thế lơi lỏng phút nào.”
“Tôi mà tinh quái?”
“Dĩ nhiên, bị gương mặt xinh đẹp của cô quyến rũ, người ta sẽ vô thức làm ra những điều bất lợi cho mình, ký tên đóng dấu vào bản hợp đồng có lợi cho phía các cô.”
“Tôi không nghĩ lần hợp tác này lại bất lợi cho Hanaya.” Mifuyu lườm anh ta một cái, đương nhiên, ánh mắt cô không hề có vẻ thù địch.
“Tôi lúc nào cũng phải hết sức cẩn trọng, đề phòng bị cô mê hoặc thành thử mới mệt mỏi rã rời. Chính vì thế, mùi vị của rượu vang mới trở nên đặc biệt như vậy.”
“Tôi mới là người căng thẳng đây này, không ngờ lại có thể hoàn thành được một vụ giao dịch lớn đến thế.”
“Không ngờ cô cũng có thể nói ra những lời khiêm tốn như thế, tôi thật sự rất ngạc nhiên đấy. Cô chỉ nhấc tay một cái đã làm được chuyện khiến cả giới trang sức đá quý phải trố mắt, chẳng lẽ cô cũng biết căng thẳng hay sao?”
“Tôi cũng là người bình thường thôi mà.” Cô đưa ly rượu lên môi. Có vẻ cô đã hạn chế thoa son để ăn uống, nhưng đôi môi cô vẫn tươi tắn.
“Lúc trông thấy chiếc nhẫn cô mang đến, tôi thật sự rất ngạc nhiên. Người bình thường không thể nào nghĩ ra được, mà không, phải nói đó là sáng tạo xưa nay chưa từng có mới đúng. Quả không hổ là phụ nữ.”
“Cảm ơn.” Cô cũng hơi cúi đầu trịnh trọng nói lời cảm tạ.
“Điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa, là cách cô mang theo chiếc nhẫn ấy đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã gặp đủ loại người không hẹn trước mà cứ thế nhào thẳng đến như những thương gia cứng rắn hoặc những nhà thiết kế không tự biết mình là ai..., nhưng đợi ở trong thang máy dành riêng cho nhân viên để gặp tôi thì cô là người đầu tiên đó.”
“Tôi nghĩ đó là nơi mà giám đốc Akimura chắc chắn sẽ xuất hiện, vả lại còn không thể dễ dàng bỏ chạy nên quyết định chọn chỗ đó. Khi ấy thật là thất lễ quá.”
“Cô từng làm việc trong cửa hàng của tôi, thảo nào nắm được phạm vi hoạt động của tôi ở mức độ nhất định. Phục cô thật đấy. Có điều, cũng là một kinh nghiệm rất thú vị, lần đầu tiên tôi bị người ta chặn ở trong thang máy đấy, chắc cũng là lần cuối cùng.”
“Tôi cũng hy vọng đó là lần cuối cùng.” Cô lại nhoẻn cười.
Chuyện xảy ra chừng bốn tháng trước. Takaharu muốn về phòng giám đốc, liền vào trong thang máy, không ngờ ở bên trong đã có một cô gái mình không quen biết. Thang máy vừa mới khỏi động, cô gái liền đề nghị anh ta xem tác phẩm của mình. Takaharu còn chưa kịp trả lời, cô đã mở hộp ra trước mặt anh ta.
Takaharu vốn định nói, cô có chặn tôi ở đây cũng không có tác dụng gì, nhưng vừa trông thấy những chiếc nhẫn trong hộp, anh ta liền nuốt ngay lời lại.
Trong hộp có mấy kiểu mẫu anh ta chưa từng thấy bao giờ, trong đó nổi bật nhất là chiếc nhẫn gắn đá quý theo lối lập thể, bên dưới ruby có kim cương, hai viên saphire xếp ở phía trên và phía dưới. Anh ta bị kiểu mẫu này thu hút, muốn xác nhận xem các loại đá quý được gắn lên đó bằng cách nào.
“Anh có hứng thú không?” Cô hỏi.
“Một chút.” Takaharu trả lời.
Takaharu mời cô vào phòng giám đốc, sau đó cầm điện thoại nội bộ lên. Song cô lại nói: “Anh hãy tự mình xem trước đã.”
Anh ta vốn định gọi nhân viên thạo về đá quý và kim loại quý lên, nhưng cô đã nhận ra. Takaharu lấy làm khó xử, vì anh ta gọi nhân viên lên thực ra còn có một mục đích khác. Song ngay cả ý đồ này cũng bị cô nhìn thấu. Cô mỉm cười nói: “Anh có gọi nhân viên kỹ thuật lên, bảo họ ghi nhớ cấu tạo của các mẫu thiết kế này cũng chẳng được tích sự gì đâu. Ngoại trừ chúng tôi, không ai có thể tạo ra loại sản phẩm này, một trăm phần trăm không thể.”
“Ý cô là gì?”
“Chúng tôi đã đệ đơn đăng ký độc quyền cấu tạo này, đồng thời đã triển lãm công khai. Đơn đăng ký được phê duyệt chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
Thực lòng, đấy là thời điểm Takaharu kinh ngạc nhất. Có rất nhiều người đến giới thiệu mẫu thiết kế, nhưng chưa từng có ai đi đăng ký độc quyền trước rồi mới mang đến cả.
“Hy vọng anh có thể xem xét kỹ lưỡng tác phẩm của chúng tôi trên cơ sở đã hiểu được điều này.” Mifuyu lại mở chiếc hộp ra lần nữa.
Lúc nhìn thấy tác phẩm của cô, trực giác của Takaharu đã tin chắc rằng những thứ này có thể trở thành sản phẩm thương mại. “Mục đích của cô là gì?”
“Nói một cách đơn giản, chính là hợp tác về mặt kinh doanh và kỹ thuật. Tôi cho rằng có mấy cách như sau: thứ nhất, sản phẩm do chúng tôi sản xuất, Hanaya phụ trách tiêu thụ; thứ hai, chúng tôi chuyển nhượng quyền sở hữu kỹ thuật của mẫu thiết kế này, Hanaya sản xuất và cách tân. Dù là hình thức nào, mong rằng các sản phẩm trong phạm vi hợp tác kinh doanh đều dùng một nhãn hiệu mới.”
Trên tấm danh thiếp cô chìa ra có in dòng chữ “Blue Snow - Chủ tịch Shinkai Mifuyu”.
Hôm đó, Mifuyu để lại mấy sản phẩm mẫu rồi ra về. Takaharu triệu tập các nhân viên thân tín của mình lại, để bọn họ xem xét. Họ hoàn toàn nhất trí về hai điểm. Một, đây là những mẫu thiết kế hoàn toàn mới mẻ, chắc chắn sẽ bán chạy; hai, hợp tác kinh doanh với một công ty không rõ nội tình bên trong quả có hơi mạo hiểm. Cả hai điểm này đều đã nằm trong dự liệu của Takaharu.
Trước tiên, họ tiến hành điều tra về tình trạng đăng ký độc quyền, biết được khả năng sản phẩm này được phê duyệt là rất cao. Nếu muốn kiến nghị, nhất thiết phải chứng minh được đã tồn tại sản phẩm tương tự trước khi thông báo độc quyền được công khai.
Vẫn có mấy nhân viên kiên trì phản đối, nhưng Takaharu quyết định dựa vào trực giác đánh cược một ván. Anh ta quyết định gặp Shinkai Mifuyu, lúc đó đã là mười ngày sau khi hai người gặp nhau lần đầu tiên.
“Cô vẫn chưa nói cho tôi biết.” Takaharu vừa uống cà phê vừa nói.
“Gì cơ ạ?”
“Những sản phẩm mẫu mà cô cho tôi xem lúc đầu là do ai làm? Thoạt tiên tôi tưởng là cô, nhưng nói chuyện mấy lần mới phát hiện hóa ra không phải. Tôi nghe nói hiện Blue Snow có năm nhân viên kỹ thuật, nhưng hình như đều mới tuyển dụng gần đây. Tôi rất muốn biết người tạo ra hàng mẫu kia là ai.”
“Tại sao? Ai làm mà chẳng được? Chỉ cần biết được cấu tạo, những người có kỹ thuật nhất định đều có thể làm được.”
“Tất nhiên, giờ thì ai cũng có thể làm, vì vừa có kỹ thuật lại có cả hiện vật nữa, nhưng lúc cô nghĩ ra thiết kế đó, chắc chắn là chẳng có thứ gì cả. Muốn biến thiết kế trong đầu cô thành hiện vật, tôi nghĩ là tương đối khó khăn, có giành được đăng ký độc quyền hay không chủ yếu là ở phần này. Cô không có kỹ thuật làm đồ trang sức, vậy nên chắc chắn đã có người giúp cô hoàn thành chúng. Nói hơi cực đoan một chút, việc giành được đăng ký độc quyền chính là công lao của người phía sau cô. Vậy nên tôi mới muốn biết người này đang ở đâu, làm gì.”
Takaharu nhớ đến nét mặt những nhân viên kỹ thuật sau khi xem sản phẩm mẫu. Bọn họ kinh ngạc trầm trồ trước sự sáng tạo độc đáo đó, nhưng điều khiến họ sững sờ hơn cả, chính là phương pháp sử dụng để sắp đặt đá quý theo kiểu lập thể.
Một người trong số họ đã nói một câu khiến Takaharu ấn tượng sâu sắc: “Thứ này chắc không phải do người chuyên chế tác đồ trang sức làm ra.”
Câu này quá bất ngờ, Takaharu vội hỏi anh ta nói vậy nghĩa là sao.
“Tôi thấy đúng là làm rất tốt, nhưng lại quá tốn công vào những chỗ đơn giản. Những kỹ thuật mà người chỉ cần học qua lớp hướng dẫn chế tác đồ trang sức nghiệp dư cũng hiểu thì người này lại không biết, nhưng những chỗ phức tạp lại được làm một cách hoàn mỹ. Nói thế này cho dễ hiểu, đây là một món thập cẩm các loại kỹ thuật thủ công.” Nhân viên kỹ thuật đó giải thích.
“Từ giờ trở đi chúng ta đã là đối tác của nhau rồi, tôi cũng có quyền được biết chuyện này chứ nhỉ?”
Mifuyu mỉm cười, không hiểu cớ gì lại hướng ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ. Trên ô cửa kính phản chiếu đôi mắt to tròn.
“Người làm ra thứ này,” cô chậm rãi cất tiếng, “là một công nhân bình thường có thể gặp được ở bất cứ xưởng cơ khí nhỏ nào. Anh ta không phải chuyên gia làm đồ trang sức, nghề chính là gia công kim loại.”
Quả nhiên, Takaharu thầm nghĩ, xem ra tay kỹ thuật viên kia không nhìn lầm.
“Anh ấy đã không còn trên thế gian này nữa rồi.”
“Gì hả?”
Mifuyu ngoảnh đầu lại nhìn Takaharu. “Anh ấy là bạn của bố tôi, tôi đã nhờ anh ấy làm giúp mình những món hàng mẫu được đón nhận đó. Như anh biết đấy, tôi không có kiến thức về phương diện chế tác trang sức, chỉ biết cùng anh ấy lần mò từng chút một rồi định ra phương án thiết kế thôi.”
“Cô nói anh ấy đã qua đời, có phải là gặp tai nạn gì không?”
Cô nhìn thẳng vào anh ta, lắc đầu. “Động đất, chính là trận động đất Hanshin Awaji đó. Sự việc quá đỗi bi thảm, không thể nào nói một cách hời hợt là tai nạn được.”
Takaharu chau mày, gật gật đầu. Anh ta biết Mifuyu cũng trải qua trận động đất ấy. “Nghe nói trận động đất đó đã cướp đi mạng sống của rất nhiều nhân tài ưu tú, xem ra trong số ấy bao gồm cả người này.”
Mifuyu cúi đầu, đặt tay lên cốc cà phê, nhưng lại không cầm lên.
“Chắc đã gọi ra quá khứ đau buồn của cô rồi. Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện nhé.” Takaharu hơi giơ tay lên, gọi nhân viên phục vụ đến.
Cùng tầng cũng có quán rượu, nhưng hai người quyết định đi thang máy xuống tầng hầm. Quán rượu ở đó rất nổi tiếng, bên trong có chỗ ngồi ngăn riêng dành cho khách VIP, nhưng hai người chỉ ngồi ở quầy bar, vì Mifuyu muốn như vậy.
“Tối nay nhiều cặp tình nhân thật, có phải vì sắp đến Giáng sinh không nhỉ?” Takaharu ngoảnh đầu liếc nhìn, “Bình thường đa phần là các doanh nhân vừa mới họp hành xong.”
“Anh Akimura lần nào cũng ngồi ở chỗ dành cho VIP, có lẽ chẳng bao giờ chú ý đến sự tồn tại của các cặp tình nhân.”
“Không. Đừng nhìn tôi vậy mà tưởng lầm, tôi rất thích quan sát người ta, đi đâu cũng ngó nghiêng.” Anh ta chầm chậm xoay cổ, sau đó bật cười, “Những người bên cạnh sẽ nghĩ thế nào về chúng ta nhỉ?”
“Không rõ nữa.”
“Tuy rằng hỏi tuổi phụ nữ là rất bất lịch sự, nhưng chắc có lẽ tôi và cô cách nhau khoảng mười lăm tuổi, à không, có thể là hai mươi tuổi.”
Mifuyu bật cười khúc khích. “Đừng lấy lòng tôi như vậy chứ. Nếu tôi và anh Akimura cách nhau hai mươi tuổi, thế thì chẳng phải tôi thành ra con bé hai chục tuổi đầu à?”
“Tôi năm nay bốn lăm tuổi. Nhìn vẻ ngoài cô cũng chỉ hai bốn hai lăm, nhưng nom biểu hiện già dặn của cô, không thể không cho rằng cô đã tích lũy nhiều kinh nghiệm sống hơn thế, vì vậy tôi mới đoán cô nhỏ hơn tôi mười lăm tuổi.”
“Anh cứ đoán đi.”
“Hai người tuổi tác cách nhau như vậy, ở trong mắt người đòi sẽ là như thế nào nhỉ? Bảo là bố và con gái thì lại gần quá, bảo là anh trai em gái, thì lại cách nhau xa quá. Cấp trên và cấp dưới? Giáo viên và học sinh?”
“Dù là quan hệ gì cũng không thể ở chỗ thế này uống rượu đúng không, vả lại còn chỉ có mỗi hai người.”
“Thế tức là quan hệ của hai người này không bình thường rồi. Vả lại, người đàn ông còn có vợ có con, cũng tức là quan hệ ngoại tình.” Nói tới đây, anh ta đưa ngón tay cái trỏ trỏ qua vai, “Chúng ta có thể đánh cược, ở đây cứ ba người thì sẽ có một người nghĩ như thế.”
“Không phải vậy chứ?”
“Sự thật là thế đấy. Con người mà, ai chẳng thích suy đoán lung tung. Có điều, bọn họ nghĩ thế cũng không phải hoàn toàn sai.
Mifuyu im lặng nghiêng đầu, tựa hồ không hiểu ý tứ thật sự của anh ta.
“Họ đã nhầm ở hai điểm: một là họ cho rằng tôi đã có vợ có con, hai là họ cho rằng chúng ta rời quán rượu sẽ đi khách sạn thuê phòng. Nhưng ngoài ra thì về cơ bản không sai, ít nhất, bọn họ coi như đã nhìn ra được tâm trạng của tôi.”
Tựa như sực hiểu ý anh ta, nét mặt Mifuyu nghiêm túc hẳn. Cô ngồi thẳng người dậy, mặt hướng về phía quầy bar.
“Việc ký hợp đồng hợp tác kinh doanh đến ngày hôm nay là xong rồi, nhưng sau này, vì công việc, chắc chắn chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều, có lẽ cũng sẽ cùng ăn cơm uống rượu giống hôm nay. Khi đó, mục đích của tôi không chỉ dừng lại ở công việc nữa. bởi lẽ đó, tôi muốn nói trước với cô. Nếu cô không muốn tiếp nhận tôi, mong rằng cô có thể nói rõ, sau này tôi sẽ không nhắc lại chuyện này nữa, cũng sẽ chú ý không để cô phải băn khoăn bất cứ điều gì.”
Những lời này anh ta đã nghĩ sẵn từ hôm qua. Dù thế nào, Takaharu cũng không thể nói những lời như kiểu mong muốn đi đến hôn nhân, nhưng nếu không thẳng thắn thừa nhận tình cảm của mình, sự việc sẽ không thể tiến triển. Đây là chủ trương nhất quán xưa nay của anh ta.
Mifuyu hít sâu một hơi, liếm môi, quay lại nhìn anh ta. “Tôi thật sự rất kinh ngạc.”
“Vậy sao? Cô trông không có vẻ gì là quá kinh ngạc cả.”
“Lúc kinh ngạc thật sự, lại không thể để ý thay đổi nét mặt đâu. Chẳng lẽ anh đang nói đùa để khiến tôi phải kinh ngạc hay sao? Nếu thật là vậy, lẽ ra tôi nên phản ứng mạnh hơn một chút mới phải.”
“Cô quả là một phụ nữ sắc sảo.” Takaharu đưa ly rượu lên sát miệng, cười nhăn nhó, “Hờ hững nói lảng sang chuyện khác, thực ra lại đang nhanh chóng tính toán xem trong trường hợp này nên trả lời thế nào mới là thỏa đáng nhất.”
Lần này đến lượt Mifuyu cười nhăn nhó, đôi môi ánh lên lấp lánh.
“Anh nói cứ như tôi là một phụ nữ xấu vậy.”
“Xin chớ hiểu lầm, tôi lại thích điểm này ở cô. Đến giờ tôi vẫn chưa lập gia đình, lý do chỉ có một, chính là chưa gặp được người phụ nữ thông minh. Trong những phụ nữ tôi từng gặp, cô là người thông minh xuất chúng nhất, phụ nữ thông minh thì sắc sảo. Tất nhiên, nếu đổi một góc nhìn khác, cũng có thể hiểu nhầm cô là một phụ nữ xấu.”
Mifuyu hơi nghiêng đầu, sau đó tay chống cằm nhìn anh ta. “Anh đang khen tôi phải không? Biết đâu nếu tôi coi là thật, anh sẽ lại coi thường tôi, cho rằng đây mới đúng là một ả đàn bà ngu ngốc trăm phần trăm.”
“Thôi đánh trống lảng được rồi, có thể cho tôi một câu trả lời không?” Takaharu nhìn thẳng vào mắt cô.
Mifuyu rút bàn tay chống cằm trả về, hai tay vắt chéo nhau trên đầu gối, ngón tay đeo hai chiếc nhẫn thiết kế độc đáo mà cô lấy làm tự hào. “Tôi hiểu tình cảm của anh, thật sự tôi rất lấy làm vinh hạnh.”
“Lấy làm vinh hạnh... cảm giác như đằng sau sẽ có từ ngữ chuyển ý.”
“Ừm, cho phép tôi nối vào phía sau một chữ ‘nhưng’, mong anh cũng đứng ở vị trí của tôi mà nghĩ thử, tôi hoàn toàn không có chuẩn bị gì về tâm lý cả. Tâm ý của anh tôi đã hiểu, ở lớp nghĩa này tôi có thể chấp nhận, nhưng nếu bắt tôi trả lời ngay lập tức thì thật là làm khó nhau quá.”
“Không có hy vọng gì sao?”
“Cách nói này đâu có hợp với anh.”
Takaharu cũng cảm thấy ngại ngùng. Quả đúng là vậy.
“Nói thật lòng, tôi hơi lúng túng. Giờ nghe lời bày tỏ của anh Akimura chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến việc sau này chúng ta gặp lại nhau. Nhưng nếu lần nào gặp nhau anh cũng bắt tôi trả lời thì đấy lại là việc khác.”
Takaharu bật cười khe khẽ. “Nói như thế, tức là muốn bảo lưu thái độ trong một khoảng thời gian?”
“Ừm, anh hiểu như vậy cũng được ạ.”
“Tốt quá, dù đầu sắp lìa khỏi cổ rồi, cũng vẫn còn có hy vọng.” Takaharu lại nâng ly cocktail lên, “Vậy tôi tự mình nâng ly chúc mừng trước một mình nhé.”
“Có phải anh cảm thấy tôi là một ả đàn bà tự cao hay không?”
“Tự cao? Tại sao chứ?”
“Nghe được lời bày tỏ của giám đốc Hanaya nổi tiếng lẫy lừng, không ngờ lại chẳng mừng rỡ nhảy cẫng lên, quả là kỳ lạ.”
Takaharu mỉm cười lắc đầu. “Tôi thừa nhận mình rất tự tin, tôi cũng thừa nhận, có nhiều lúc trước mắt người khác tôi sẽ tỏ ra rất hài hước, nhưng đó chỉ là phương diện công việc thôi. Lúc gặp phải người phụ nữ thông tuệ thật sự, tôi lại chẳng biết nên làm gì, không hiểu phải làm sao mới nắm bắt được trái tim của cô.”
“Cho tôi một ly cocktail.” Mifuyu nói với nhân viên phục vụ, sau đó mỉm cười với Takaharu, “Nói thật, trong đầu tôi lúc này chỉ toàn công việc thôi. Để thực hiện giấc mơ, tôi có rất nhiều điều cần suy nghĩ, hoặc có thể nói là buộc phải suy nghĩ.”
“Giấc mơ... giấc mơ của cô cụ thể là gì vậy?”
“Một hai câu chẳng thể nào nói rõ được, nhưng nếu miễn cưỡng phải nói ra,” cô khẽ hạ cằm xuống, nhìn xéo lên trên, “có lẽ... là theo đuổi cái đẹp.”
“Nói vậy thì mơ hồ quá.”
“Bất cứ ai cũng đều theo đuổi cái đẹp, nhiều người còn không tiếc phung phí tiền của vào việc này, nhiệm vụ của tôi chính là cung cấp cái đẹp cho những người đó. Đương nhiên, chỉ riêng cái đẹp thôi cũng đã có rất nhiều loại hình đa dạng. Có người cho rằng đá quý đẹp, cũng có người cho rằng kiểu tóc đẹp. Tôi nghĩ, cũng có rất nhiều phụ nữ theo đuổi cái đẹp của nhan sắc, tôi mong rằng có thể thỏa mãn tất cả những ước vọng của họ.”
“Cô cũng đã bước đầu có được thành công trong ngành thẩm mỹ rồi. Tôi hỏi thêm một câu nữa, bản phác thảo giấc mơ của cô trông như thế nào? Chẳng lẽ cô muốn nắm trong tay mọi ngành nghề có liên quan đến cái đẹp?”
Mifuyu xua tay. Đúng lúc này, nhân viên phục vụ đặt ly cocktail xuống trước mặt cô. Cô cầm ly rượu lên, nói: “Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ cuồng vọng đến mức ấy. Giấc mơ mà tôi phác ra trong đầu là thế này: đầu tiên có một đường hầm, có lối vào và lối ra. Ở chỗ lối vào có một cô gái, bề ngoài không đáng yêu lắm, không trang điểm, quần áo cũng không có phong cách. Nhưng trên tay cô ấy có một chút tiền, có lẽ là đi làm thêm hay gì đó để dành được. Cô ấy cầm số tiền đó đi vào đường hầm. Một lúc sau, cô gái từ trong đường hầm đi ra đã được trang điểm xinh đẹp, kiểu tóc cũng rất phù hợp. Một thời gian sau, cô ấy lại đến, mang nhiều tiền hơn lần trước. Cô ấy đã trở nên xinh đẹp, vì vậy kiếm được công việc thu nhập cao hơn. Cô ấy lại đi vào đường hầm, lúc đi ra, so với lần trước lại càng...”
“Đẹp hơn.” Takaharu và cô đồng thanh nói.
“Có lẽ là mặc một bộ đồ hợp người hơn, hay là đeo thêm trang sức?”
“Hoặc đã giảm béo, cũng có thể là thực hiện liệu trình chăm sóc da.”
“Phẫu thuật chỉnh hình?”
“Cũng có thể.” Mifuyu gật đầu, “Mỗi lần từ trong đường hầm đi ra đều trở nên đẹp hơn.”
“Đường hầm ma thuật này chính là giấc mơ của cô?”
“Cũng có thể tạm nói như vậy.”
“Nếu thế, cô chỉ thỏa mãn nhu cầu của phụ nữ, còn mặc kệ đàn ông ư?”
“Tôi nghĩ, xét về mặt kết quả thì cũng đã thỏa mãn được nhu cầu của đàn ông rồi. Bọn họ chỉ cần đợi ở lối ra đường hầm là xong, những người phụ nữ trở nên xinh đẹp sẽ lần lượt lần lượt đi ra.”
“Cô nghĩ rằng sự theo đuổi của đàn ông đối với cái đẹp, đơn thuần chỉ là sự theo đuổi những người phụ nữ đẹp thôi sao?”
“Tôi chắc chắn một trăm phần trăm.” Mifuyu quả quyết nói, “Chẳng phải thế hay sao?”
Takaharu không phản bác, mà hơi dịch người về phía sau, cố ý đánh giá cô từ đầu đến chân, còn đưa một điếu thuốc lên miệng, châm lửa.
“Sao vậy?”
“Nếu đứng thế thật, bản thân những người phụ nữ trở nên xinh đẹp trong đường hầm ma thuật ấy đã trở thành sản phẩm thương mại mà cô tạo ra.”
“Nói là sản phẩm thương mại không biết có chính xác hay không, nhưng có thể nói là tôi cung cấp vẻ đẹp khiến họ tràn trề tự tin trước mặt đàn ông.”
Takaharu tiếp tục hút thuốc, khói mờ tỏa ra xung quanh. “Những chiếc nhẫn mẫu mà cô cho tôi xem lúc đầu đều rất đẹp, nhưng nếu nói theo cách của cô, cô đã trưng ra với tôi một sản phẩm mẫu còn đặc sắc hơn bội phần.”
“Gì thế nhỉ?” Mifuyu chớp chớp mắt.
“Chính bản thân cô.” Anh ta cầm ly rượu lên, chìa tới trước mặt cô.
Mifuyu khoe hàm răng trắng muốt, nhấm một ngụm cocktail.
.2.
Trông thấy Mizuhara Masaya đã lâu lắm mới đến quán ăn cơm, Yuuko giật nảy mình. Anh thay đổi quá nhiều, thậm chí cô còn không nhận ra ngay được. Hai gò má vốn hơi gầy giờ càng thêm hóp lại, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt trông rất tệ, và nhất là vẻ mặt u uất nặng nề.
“Anh sao vậy?” Yuuko quên cả đưa khăn bông cho anh.
“Sao vậy là sao?” Anh ngước đôi mắt trũng sâu lên nhìn cô.
“Anh không được khỏe à?”
“Không... không có gì.” Giọng anh nghe chẳng có chút sức lực nào.
“Thế thì tốt... dạo này anh không đến, em còn lo không biết có phải anh bị ốm không nữa. Thật là không sao chứ? Công việc bận quá đúng không?”
Chẳng hiểu vì sao, Masaya cười nhạt. “Người thi thoảng mới gặp như cô mà cũng lo lắng cho tôi, kỳ lạ thật.”
“Anh nói vậy là sao?”
“Không có gì.” Anh hướng ánh mắt lên tấm bảng đen treo trên tường, nơi có viết thực đơn. “Cho một đĩa rau củ hỗn hợp và trứng gà rán, cả bia nữa.”
“Chỉ thế thôi à? Không ăn cơm phần à?”
“Hôm nay thì thôi đi.” Anh bắt đầu xem chương trình đặc biệt nhân dịp cuối năm trên tivi.
Yuuko bưng bia và đĩa đồ ăn khai vị lên, Masaya lắng lặng uống bia, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn tivi. Sau khi món chính được đưa lên, thái độ của anh cũng không thay đổi.
Trong gần một tiếng, Masaya uống hết hai chai bia lớn, không gọi thêm đồ ăn.
“Hôm nay không lấy đồ ăn đêm à?” Lúc tính tiền, cô hỏi khẽ.
“Không.”
“Nhưng anh đã ăn gì đâu.”
“Không muốn ăn.” Anh ta lấy ra một tờ giấy bạc 5000 yên.
Yuuko không tìm tiền trả lại ngay, mà đưa cho anh một tờ giấy và một cái bút bi. “Cho em biết địa chỉ nhà anh được không? Em muốn gửi thiệp mừng năm mới.”
“Cho tôi hả?” Anh có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đón lấy cây bút. Chữ anh khá đẹp. Yuuko từng nghe một người khách nói rằng, những thợ thủ công trình độ cao viết chữ cũng đẹp.
Viết địa chỉ xong, anh nhận tiền trả lại, đi thẳng ra khỏi tiệm ăn.
Tiệm ăn Okada đóng cửa lúc 12 giờ. Sau khi người khách cuối cùng ra về, Yuuko bắt đầu làm cơm nắm. Bà Satoko kinh ngạc hỏi cô đang làm gì vậy.
“Chốc nữa con đến nhà bạn.”
“Hả? Muộn thế rồi mà.”
“Con biết rồi.”
Có lẽ vì Yuuko thường xuyên ở tiệm ăn đỡ đần đến tận khuya nên ban đêm cô có ra ngoài chơi bố mẹ cũng không quản lý chặt chẽ lắm. Vả lại, nhóm bạn bè mà cô qua lại chủ yếu là bạn chơi từ nhỏ tới lớn cùng khu phố hoặc bạn cùng lớp, xưa nay cô không bao giờ đến những nơi xa lạ.
Nhưng đêm nay, chỗ mà cô muốn đi lại không phải nhà bạn, trong túi áo khoác của cô là mảnh giấy lúc nãy Mizuhara Masaya viết địa chỉ.
Lần theo số nhà trên địa chỉ, cô tìm đến một khu căn hộ hai tầng cũ kỹ. Lan can cầu thang đã gỉ hoen, Yuuko lên cầu thang, tìm được số phòng, rồi nhấn chuông cửa.
Cửa mở, gương mặt gầy guộc của Masaya hiện ra. Yuuko cúi đầu chào anh. Masaya chớp chớp mắt mấy cái. “Yuuko, muộn như vậy rồi...”
“Em mang đồ ăn đến.” Cô giơ cái túi giấy đang xách trên tay lên.
“Mang đến cho tôi hả?”
“Trông anh cứ như thiếu dinh dưỡng ấy, em lo anh không ăn uống tử tế.” Nói tới đây, cô nhận ra vẻ nghi hoặc trên gương mặt Masaya, “Có phải em đang quấy rầy anh không?”
“Không đâu, chỉ là tôi hơi kinh ngạc thôi.”
“Đúng vậy, không báo trước mà đã đến thế này, em xin lỗi ạ.” Yuuko đưa cái túi giấy về phía trước, “Nếu không chê thì anh ăn một chút đi nhé.”
Masaya do dự chìa tay ra, nhưng trước khi nhận túi giấy, anh lại đưa mắt nhìn Yuuko.
“Bên ngoài lạnh không? Hay là vào ngồi một lát, tôi pha trà cho cô uống?”
Cô cũng hiểu, Masaya rất do dự mới thốt ra lời mời này, hẳn là đã nghĩ kỹ việc để một cô gái trẻ vào nhà có ý nghĩa như thế nào.
Yuuko chưa kịp trả lời, anh đã nói: “Muộn quá rồi, không ổn lắm. Để tôi đưa cô về thì hơn.”
“Đợi đã.” Cô luống cuống nói, “có thể vào một lúc cũng được mà.”
“Vậy hả?”
“Dạ.” Cô gật đầu.
“Ừm. Trong nhà bừa bộn lắm, thôi... mời cô vào.” Masaya mở rộng cánh cửa ra.
Vừa vào phòng, Yuuko tức khắc cảm giác được một luồng hơi lạnh. Không phải do nhiệt độ, bên ngoài có lẽ lạnh hon, cô trông thấy cả ánh sáng đỏ phát ra từ lò sưởi điện trong phòng, nhưng sau lưng quả thực là lạnh toát.
Masaya lấy nệm ngồi ra. Trên bàn nhỏ để cái gạt tàn đầy đầu mẩu thuốc lá, lon bia rỗng và túi đựng đậu phộng, chiếc tivi 14 inch đang phát những đoạn đặc sắc nhất trong các cuộc thi đấu thể thao năm nay.
Yuuko ngồi ngay ngắn trên nệm, đưa mắt nhìn quanh trong phòng. Tuy Masaya là đàn ông sống một mình, nhưng nhà cửa thu dọn cũng khá sạch sẽ. Nói cho đúng hơn, trong nhà chẳng có gì mà bày biện cả, cô cảm thấy nơi này thiếu hơi thở của cuộc sống.
“Anh đang làm gì vậy ạ?”
“Chẳng làm gì cả.” Masaya vừa đặt bình nước lên bếp ga vừa trả lời. “Đang xem tivi.”
“Bình thường cũng thế ạ?”
“Ừ, đi làm, ăn cơm, ngủ, vậy thôi.”
“Anh Masaya này, người nhà của anh đâu?”
“Chưa kể với cô à? Trước trận động đất Hanshin Awaji, bố tôi đã tự sát, giờ chỉ còn một mình tôi thôi.”
“Ồ...” Yuuko cảm thấy mình đã hỏi điều không nên hỏi, “Em xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi.” Masaya rốt cuộc cũng lộ ra hàm răng trắng bóng. Đã lâu lắm rồi Yuuko không thấy anh cười.
“Thế, anh đón năm mới cũng chỉ có một mình à?”
“Gần như vậy, không có gì đặc biệt. Năm mới hay không với tôi cũng thế cả thôi.”
“Anh không về Kansai thăm bạn bè trước kia à?”
Masaya bật cười. “Có muốn về thì ở đó cũng chẳng còn nhà nữa rồi. Bạn bè thì... mấy năm không liên lạc rồi, không biết bọn họ đang làm gì nữa.”
Thấy ánh mắt ngơ ngẩn xa xăm thoáng lộ ra trong khoảnh khắc ấy, Yuuko có cảm giác anh rất muốn trở về, chỉ là, có nguyên nhân gì đó khiến anh không thể trở về được.
“À, nếu anh không có việc gì, đầu năm mới đi đền thờ với em được không? Dạo gần đây em không đến đó, đột nhiên lại muốn đến.”
“Hả? Cũng được.”
“Đến chỗ chùa Senso nhé. Chắc là sẽ đông đúc lắm, nhưng thế mới có không khí của năm mới chứ. Anh đã đi chùa Senso bao giờ chưa?”
“Chưa, tôi chưa.”
“Quyết định vậy nhé. Ngày mùng ba em đi lúc nào cũng được.”
Nước đã sôi. Masaya đứng dậy, bắt đầu pha trà trong ấm. Hai chén trà này là một đôi, điều này khiến tâm trạng Yuuko thấp thỏm không yên, nhưng cô quyết định không nghĩ sâu hơn.
“Cô đã có lòng mang đồ ăn ngon đến cho tôi, vậy chúng ta cùng ăn một chút nhé.” Lúc mang trà ra, Masaya nói.
“Vâng. Anh nếm thử đi, toàn là món đặc biệt của quán nhà em đấy. Chắc anh đều đã ăn rồi.”
“Đồ ăn của quán Okada là ngon nhất rồi, tay nghề của ông chủ là nhất.” Masaya cầm đôi đũa dùng một lần lên.
“Cảm ơn anh. Nếu bố em nghe thấy hẳn là sẽ vui lắm.”
Masaya đưa đũa về phía món rau chân vịt lạnh, sau đó thử thêm món trứng gà rán và rau củ hầm. Mỗi lần ăn một miếng, anh đều tấm tắc: “Quả là ngon thật.”
“À, bao giờ thì đi thăm đền nhỉ?” Yuuko ngước mắt nhìn Masaya. Anh đang lẳng lặng gắp thức ăn vào miệng. “Anh này.” Yuuko định hỏi lại lần nữa, anh đã cất lời.
“Không hẹn trước với cô được.”
“Ủa... có chuyện gì ạ?” Cô thầm nhủ, vừa nãy còn nói là không có việc gì cơ mà.
“Đôi khi đột nhiên lại có việc.”
“Vậy thì chịu rồi. Anh gọi điện thoại cho em là được, mình có thể đổi thời gian hẹn mà.”
“Ừm. Nhưng tôi vẫn không thể hẹn với cô được. Tôi, tôi không quen như vậy, thật ngại quá, cô mời người khác đi vậy.”
Yuuko cúi đầu. Cô nghĩ Masaya không muốn đi thăm đền với mình, có cảm giác lòng tự tôn bị tổn thương.
Masaya vẫn đang ăn món rau củ hầm. Yuuko nhận ra vẫn còn một hộp chưa mở ra. “Em mang cả cá sống nữa đấy.”
“Gì hả?” Không hiểu sao, sắc mặt Masaya trở nên đáng sợ.
“Cá ngừ. Bố em cũng rất vừa ý đấy, bảo là hôm nay nhập được đợt cá rất tươi ngon.” Yuuko mở hộp, đưa tới trước mặt anh.
Sắc mặt Masaya sa sầm lại. Trông thấy những miếng cá sống, anh chau mày, nhìn lảng đi chỗ khác.
“Sao vậy anh?”
“Không có gì...”
Yuuko mang cả đĩa nhỏ, nước tương và mù tạt đến, cô bày những thứ này ra trước mặt anh.
Masaya hít sâu một hơi, chầm chậm đưa đôi đũa lại gần chỗ cá ngừ. Anh gắp một miếng, chấm vào nước tương, nhìn chằm chằm hồi lâu rồi mới cho vào miệng.
“Ngon không ạ? Bố em nói hiếm khi nào mua được cá ngon thế...” Cô đột nhiên im bặt. Masaya trông có vẻ không ổn lắm. Sắc mặt anh trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch, mồ hôi túa ra đầm đìa. Liền sau đó, anh bụm chặt miệng, đứng dậy chạy vào trong bếp.
Yuuko ngẩn người ra nhìn Masaya đang nôn mửa không ngừng bên bồn nước, một lúc sau cô mới định thần lại được, vội vàng chạy lại sau lưng anh. “Anh không sao chứ? Sao vậy ạ?”
Nôn xong, Masaya vẫn thở hồng hộc. “Tôi xin lỗi, không sao đâu.”
“Anh còn nói là không sao nữa...”
Masaya không ngoảnh lại, lắc lắc đầu. “Không phải do cá ngừ, nhưng chắc tôi không ăn được nữa rồi, cô dọn giúp đi vậy.”
“Ưm, vâng.” Yuuko thu dọn hộp thức ăn. Trước đó, cô đã ăn thử một miếng, hình như không bị biến chất, mùi vị vẫn rất tươi ngon.
Masaya xối nước cho sạch bồn rửa, rồi súc miệng đi súc miệng lại, lấy khăn bông lau khô miệng xong mới quay lại. Anh điều hòa hơi thở, hai vai liên tục nhô lên hạ xuống. “Xin lỗi, cô đã cất công mang cho tôi, thế mà lại...”
“Không sao... rốt cuộc là do đâu thế ạ? Hình như cá không bị biến chất.”
“Không phải tại cá ngừ. Nguyên nhân là ở tôi.”
“Nguyên nhân... gì vậy ạ?”
Masaya không trả lời, anh lại cầm đũa lên vươn về phía món rau, thế nhưng, có lẽ do đã không còn cảm giác muốn ăn, bàn tay anh ngừng lại giữa chừng, đoạn buông đũa xuống. “Thực ngại quá, cô có thể mang về được không?”
“Ồ, được ạ, em xin lỗi.” Yuuko cuống quýt thu dọn. Cô rất lúng túng, lại bắt đầu thấy bất an, ngờ rằng mình đã làm chuyện gì thừa thãi.
“Đồ ăn của cô mang đến đều rất ngon, cá ngừ... chắc là cũng rất ngon.”
“Anh Masaya, có phải anh không được khỏe không ạ?” Yuuko hỏi.
Masaya vươn tay lấy bao thuốc, nhưng nhìn gương mặt nhăn nhó của anh, có thể thấy thuốc lá cũng chẳng ngon lành gì.
“Anh Masaya...”
“Tôi không sao,” anh đanh mặt lại. “Chỉ là dạ dày không ổn lắm, đừng để tâm.”
“Đi khám bác sĩ xem thế nào?”
“Mấy ngày nữa tôi đi.”
Yuuko ý thức được sự việc không phải như vậy. Nếu chỉ là dạ dày không ổn thì sẽ không như thế. Anh đang che giấu điều gì?
Ngón tay kẹp điếu thuốc của Masaya run run, sắc mặt vẫn trắng nhợt.
“Tay anh...”
“Không sao.” Anh muốn giấu bàn tay cầm điếu thuốc đi.
“À, anh Masaya...”
“Phiền quá đi, cô cứ mặc xác tôi!”
Yuuko đờ ra không thể nhúc nhích, như bị đông cứng lại. Bầu không khí căng thẳng nặng nề đến độ khiến người ta không thở nổi. “Em biết rồi, em về đây. Em xin lỗi, toàn làm những chuyện thừa thãi.”
Yuuko cầm chiếc túi giấy đứng lên. Masaya ngồi khoanh chân bất động. Khói thuốc chầm chậm lượn vòng quanh.
Cô đang định đi giày thì liếc thấy cái đĩa nhỏ rơi bên cạnh Masaya. Đĩa là của cô mang đến, lúc nãy khi chạy vào bếp anh va phải khiến nó rơi xuống đất.
Cô bước lại nhẹ nhàng nhặt đĩa lên. Nước tương bên trong đã bắn ra tung tóe, cô lấy khăn giấy ở bên cạnh lau sạch sẽ.
Đột nhiên, cánh tay Masaya vươn ra, chụp lấy cổ tay Yuuko. Cô không kìm được kêu lên kinh hãi, đang định hỏi anh làm gì, thì một lực kéo mạnh mẽ ập đến. Yuuko bị kéo ngã vật ra chiếu tatami, Masaya bổ nhào lên người cô.
“Đừng làm vậy, đừng mà!”
Miệng Yuuko bị miệng anh bịt chặt. Liền sau đó, bàn tay anh đã thô lỗ thọc sâu vào trong áo len của cô.
Mặc dầu đầu óc trống rỗng, Yuuko vẫn ra sức vùng vẫy. Nhân lúc miệng Masaya vừa rời ra trong giây lát, cô cắn mạnh vào môi anh.
Sức Masaya yếu dần. Cô đẩy anh ra, dùng cả tay lẫn chân lao ra bên ngoài, xách đôi giày thể thao để ở cạnh cửa, chạy chân trần ra khỏi phòng, tới tận ngoài đường cái mới đi vào.
Về đến nhà, Yuuko vẫn không thể bình tĩnh lại. Cô không ngờ rằng Masaya lại làm chuyện như thế. Nếu thái độ của anh dịu dàng hơn, chắc chắn cô đã để yên cho anh rồi. Sao anh phải thô bạo thế? Chẳng lẽ cảm thấy cô gái này có ý với mình thì không coi cô ta ra gì nữa sao?
Điều khiến Yuuko bị sốc không phải hành vi của anh, mà là bởi cô đã thấy một bộ mặt khác của Masaya. Đêm hôm đó, cô trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Yuuko buồn bã mất hai ba ngày, một ý nghĩ khác dần dần phình to trong tâm trí cô. So với hành vi của Masaya ngày hôm ấy, Yuuko để ý đến sự thay đổi trước đó của anh hơn. Phải chăng đã có chuyện gì không hay xảy ra với anh? Có lẽ anh làm vậy với cô chỉ là để quên đi chuyện kia, hoặc là anh đang gắng sức phát ra tín hiệu cầu cứu. Cô thậm chí còn bắt đầu thấy ân hận vì khi ấy mình không hỏi rõ duyên cớ đã bỏ chạy.
Đêm giao thừa mấy ngày sau, quán ăn Okada vẫn mở cửa bình thường, đóng cửa sau khi chương trình liên hoan ca nhạc tất niên của đài NHK kết thúc đã trở thành thông lệ hằng năm.
Yuuko bận rộn giao đồ ăn bên ngoài. Quán Okada nhận mấy đơn đặt hàng bữa ăn cuối năm, phải đưa đồ ăn đến cho vài vị khách đặc biệt.
Chiều tối, khi quay về quán ăn, cô phát hiện trên bàn ăn còn trống để một cái túi giấy quen thuộc, chắc chắn là cái túi để ở nhà Masaya. Lúc đó cô cuống cả lên, quên luôn hộp thức ăn ở căn hộ của anh. Sau đấy, cô nhớ ra ngay, nhưng không cách nào quay lại lấy được, còn đang rầu rĩ vì chuyện này.
“Mẹ à, đây là...”
“Ồ, anh thợ vóc người cao ráo hay đến nhà mình ăn mang đến đấy, bảo là anh ta mượn của con.”
“Lúc nào thế ạ?”
“Vừa mới rồi.”
Yuuko xoay người lao ra cửa, chạy thật nhanh trên con đường tới nhà Masaya.
Chẳng mấy chốc, phía trước xuất hiện một bóng người cao lớn mặc áo chống rét màu xanh lá cây, tay thọc vào túi áo, đang lững thững đi về phía trước.
“Anh Masaya.”
Nghe thấy tiếng gọi, anh đứng lại, chầm chậm quay đầu, đôi mắt đờ đẫn trông thấy cô liền trợn to ra: “Yuuko...”
Cô chạy tới bên cạnh anh, song lại không biết nên nói gì. Cô bắt đầu tự hỏi: Tại sao mình lại đuổi theo?
“Lần trước, thật sự xin lỗi cô,” Masaya nói, “tôi không biết lúc đó mình bị sao nữa. Chắc hẳn là cô giận lắm.”
“Không giận, mà kinh ngạc nhiều hơn.”
“Tôi nghĩ chắc chắn là thế rồi.” Masaya cúi người thật thấp, “Tôi xin lỗi.”
“À, có phải đã xảy ra chuyện gì không ạ? Nếu không ngại, anh cứ nói với em.”
Masaya mỉm cười. “Cảm ơn. Yuuko, chỉ có mình cô nói những lời này với tôi thôi, cô thật tốt bụng.”
“Anh đừng coi người ta như trẻ con mãi thế,” cô trợn tròn mắt, “em đang lo lắng cho anh mà.”
Sắc mặt Masaya lập tức nghiêm túc hẳn. Anh nheo mắt lại, né tránh ánh mắt Yuuko, dường như đang nhìn thứ gì đó lóa mắt lắm. “Tốt nhất cô đừng dính líu gì đến tôi, tôi không phải loại người tử tế gì đâu.”
“Sao lại thế được? Em tin là mình không nhìn nhầm người.”
Masaya cúi đầu xuống nhìn Yuuko, ánh mắt đầy vẻ chân thành. “Nếu tôi đã giết người, cô sẽ thế nào? Có còn tin tôi không?”
Yuuko nín thở, nhìn chằm chằm vào mắt anh, tim đập thình thịch.
Masaya khẽ cười. “Đùa với cô thôi, bị lừa rồi hả? Yuuko, trình độ nhìn người của cô vẫn còn non lắm.”
Masaya đi tiếp. Yuuko đuổi theo. “Mong anh nói cho em biết một chuyện này thôi. Mấy hôm trước anh như thế, vì đó là em, hay chỉ là để thỏa mãn, với ai cũng thế cả?”
Masaya dừng bước, nhíu mày lại. “Sao lại hỏi chuyện này?”
“Nếu câu trả lời là vế sau, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Anh nói rõ cho em đi, là thế nào?”
Masaya chớp mắt, tránh né ánh mắt của cô, rồi đột nhiên thở dài một tiếng. “Vừa nãy tôi nói rồi, chính tôi cũng không biết lúc đó mình bị sao nữa, dù là ai cũng thế cả thôi.”
“Anh nói dối...” Cô lắc đầu, “Anh gạt em!”
“Yuuko, tha thứ cho tôi, sau này đừng dính líu gì với tôi nữa.” Masaya đi tiếp, tựa như đang dùng tấm lưng của mình để nói, đừng đi theo tôi.
.3.
Bên cạnh Ougioohashi ở khu Adachi phát hiện một xác nam giới chết không rõ nguyên nhân, bị nhét vào cốp sau một chiếc xe hơi bỏ đi. Cái xác hoàn toàn lõa lồ, gương mặt và dấu vân tay đều bị hủy hoại, trên cổ có dấu vết bị siết. Chiếc xe là đồ ăn trộm.
Việc cần kíp trước mắt của đội điều tra là xác định nhân thân người chết. Cảnh sát lấy khu vực Tokyo làm trung tâm, tiến hành điều tra lại các trường hợp bỏ nhà ra đi hoặc mất tích mới báo án trong thời gian gần đây. Manh mối duy nhất chỉ là dấu vết điều trị nha khoa.
Kato Wataru ở tổ của Mukai trong đội điều tra cũng tham gia vào công tác này. Từ lâu ông đã chán ngấy công việc trinh sát đơn điệu này rồi, tuy là nhiệm vụ định mức được chỉ định, nhưng hầu như ông chỉ ngồi trong quán cà phê giết thời gian.
Tối hôm đó, ông cũng chẳng buồn điều tra nghiêm túc gì đã trở về phòng cảnh sát. Ông không về trụ sở, vì không muốn nhìn thấy gương mặt đanh lại của đội trưởng Mukai.
Kato đi tới chỗ ngồi, thấy tay đồng nghiệp trẻ Nishizaki đang rạp người trên bàn viết gì đó, chắc lại là báo cáo. Mấy hôm trước, đã phát hiện một người mất tích rất giống với xác chết nam giới kia, nhưng sau khi qua máy tính phân tích, lại phát hiện đó không phải cùng một người.
“Sếp lại nổi cáu lên rồi, bảo anh không chịu làm việc nghiêm túc.” Nishizaki ngẩng đầu lên cười.
“Mặc xác ông ấy. Vô lý lắm, thời đại thông tin rồi mà còn phải đi khắp nơi hỏi han này nọ, quá là hoang đường.” Kato ngồi xuống ghế, kéo kéo chiếc cà vạt.
“Thẩm tra kỹ càng, không được bỏ sót là hợp lý nhất, đây vốn là chủ trương nhất quán của các sếp mà.”
“Bọn họ chỉ muốn cái công trạng ‘đã điều tra toàn bộ’ thôi. Nếu phát hiện có sơ sót trong điều tra sẽ bị truy cứu trách nhiệm mà. Chính vì mấy người đấy cứ tính toán chuyện này, nên mới bị bọn người xấu lợi dụng sơ hở. Bọn chúng đã thành thạo máy tính rồi, còn đám cảnh sát chúng ta đến giờ vẫn đang dùng bàn tính gảy tay.”
Nishizaki cười nhăn nhó đứng lên, có vẻ muốn đi vệ sinh.
Kato châm thuốc lá, xoay xoay cổ, khớp xương kêu lên răng rắc.
Lúc điếu thuốc cháy được chừng hai phân, ánh mắt ông bất chợt dừng lại trên bàn của Nishizaki ở bên cạnh, trên đó để tờ báo cáo mới viết được một nửa.
Kato cầm bản báo cáo lên, đọc lướt qua một lượt. Đó là biên bản ghi chép cuộc nói chuyện với vợ một người mất tích tên Soga Takamichi, chính là trường hợp mấy hôm trước đã được xác nhận không liên quan gì đến vụ án này. Kato thầm nhủ, cái thứ này lẽ ra chẳng cần phải tốn công viết.
Kato hững hờ xem lướt qua nội dung báo cáo, ánh mắt đột nhiên dừng lại, sau đó trợn tròn mắt lên, đọc thật kỹ rồi lại đọc lại từ đầu thêm một lượt nữa.
Lúc này, Nishizaki quay lại. “Sao thế ạ?”
“Đây là cái gì?”
“À... lần trước làm rộn hết cả lên, lại còn phiền cả đến bên phòng giám định, thế nên tôi muốn tổng kết lại một chút.”
“Tôi không hỏi cậu chuyện đó. Người phụ nữ xuất hiện trong này, cậu đã gặp chưa?”
“Người phụ nữ?”
“Ừ, ngày hôm đó Soga Takamichi đi gặp con gái của cấp trên cũ. Chính là người phụ nữ này.”
“À, anh muốn nói đến người mà anh ta đã hẹn gặp ở quán cà phê chứ gì, tên là gì ấy nhỉ?”
“Shinkai, Shinkai Mifuyu. Tôi hỏi cậu đã gặp cô ta chưa?”
Nishizaki hoang mang lắc đầu, tựa hồ không hiểu sao Kato lại đột nhiên hưng phấn như thế. “Chưa, vì không biết người chết có phải Soga Takamichi hay không. Kết quả đã chứng thực là không phải.”
“Cái cô Shinkai Mifuyu, liệu có phải chính là người phụ nữ đó không nhỉ?”
“Người nào?”
“Nghe thấy cái tên Shinkai Mifuyu, cậu không nhớ ra chuyện gì à? Cái tên này không thường gặp cho lắm.”
“Không. Tôi cũng cảm thấy đây là một cái tên hiếm gặp... ai vậy nhỉ?”
“Vụ bom thối ở Hanaya, cậu quên rồi à?”
“Hanaya hả? Vụ ấy thì còn nhớ.” Nishizaki chợt biến sắc mặt, trợn mắt há hốc miệng ra, “A, Shinkai... đúng rồi, kẻ bám đuôi...”
“Hamanaka.” Kato lục lọi trong trí nhớ, “Kẻ bám đuôi ấy họ Hamanaka, là người phụ trách tầng ở Hanaya. Ông ta nói Shinkai Mifuyu là tình nhân của mình.”
“Tôi nhớ ra rồi. Người phụ nữ đó rất ghê gớm, từ đầu đến cuối kiên quyết phủ nhận quan hệ với Hamanaka. Kato, lúc đó anh cảm thấy cô ta nói dối nhỉ.”
“Cái cô Shinkai Mifuyu này,” Kato chỉ bản báo cáo của Nishizaki, “liệu có phải là người phụ nữ đó không?”
“Không rõ nữa.” Nishizaki nghiêng đầu, “Cái tên này rất hiếm gặp, có lẽ không phải là trùng tên họ. Lúc nãy vừa mới nói rồi đó, vốn định điều tra rõ thân phận người chết xong rồi mới... đây cũng là chỉ thị của các sếp.”
“Chuyện này thì chẳng sao, tôi hiểu.” Kato đặt báo cáo lên bàn của Nishizaki, lại châm một điếu thuốc nữa.
“Nếu là cùng một người, anh cảm thấy có gì đáng nghi không?”
“Không, cũng không phải là có điểm gì đáng nghi.”
“Nhưng nhìn mặt anh, rõ ràng là rất để tâm. Kato, lúc ấy anh đã có một suy đoán rất táo bạo còn gì? Anh nói có hai tên bám đuôi, kẻ theo dõi Shinkai Mifuyu và người quấy nhiễu những nhân viên nữ khác trong cửa hàng không phải là một, kẻ bám đuôi thứ hai kia chính là thủ phạm của vụ bom thối... tôi cảm thấy rất có lý.”
“Viết tiểu thuyết thì được, nhưng không thể khiến các sếp chấp nhận.”
Kato nhớ lại tình hình lúc đó. Mặc dù hơi đặc biệt, nhưng ông rất tự tin với suy luận của mình. Nếu cấp trên có thể chấp nhận quan điểm của ông mà phái người điều tra đến cùng, chắc chắn sẽ tìm ra được chứng cứ. Nhưng cấp trên chỉ tập trung vào Hamanaka, cuối cùng đã lọt vào giữa một mê cung.
Kato nhớ rất rõ gương mặt Shinkai Mifuyu, đặc biệt là đôi mắt của cô, đến nay hình ảnh đôi mắt ấy vẫn còn in sâu trong óc ông. Lúc bị cô nhìn chằm chằm, người ta sẽ có một cảm giác bất an không thể gọi tên, cơ hồ cả người đều bị hút vào trong đó vậy. Hễ hồi tưởng về ánh mắt ấy của cô, là cảm giác đó lại xuất hiện.
Người phụ nữ đó lại xuất hiện rồi...
Chắc chắn là một sự ngẫu nhiên. Người làm cảnh sát hình sự, tất nhiên sẽ gặp phải chuyện này. Mỗi lần phá án, đều phải gặp mặt rất nhiều người, tuy rằng các vụ án hoàn toàn khác nhau, song sau mấy năm có thể sẽ lại tìm đến cùng một người để điều tra. Tình huống này, bản thân ông cũng từng gặp phải rồi.
Nhưng người phụ nữ tên Shinkai Mifuyu đó... Kato cho rằng không thể coi là ngẫu nhiên được. Trong vụ án ở Hanaya, cô ta cũng ở một vị thế hết sức nhạy cảm, còn lần này người hẹn gặp cô ta lại mất tích.
Ông định thần lại, chợt nhận ra Nishizaki đang nhìn mình với ánh mắt lo lắng, bèn cười nhăn nhó, búng tàn thuốc lá đi.
“Tôi bị sao vậy nhỉ? Người chết không phải là Soga Takamichi, dù có liên can gì với Shinkai Mifuyu đi chăng nữa, chúng ta cũng chẳng thể làm gì được.”
Nishizaki dường như đã nhìn ra được ý đồ của Kato, không nói không rằng, chỉ nhếch mép lên cười.
Hai ngày sau, thân phận của cái xác cạnh Ougioohashi đã được tra rõ. Tại một bệnh viện nha khoa ở khu Mitaka phát hiện ra một bệnh án hoàn toàn trùng khớp với tình trạng của người bệnh, đó là ông chủ một xưởng in nhỏ, không bao lâu sau, vợ ông ta và tình nhân đã bị bắt vì nghi giết người.
Những chuyện này đều không liên can gì đến Shinkai Mifuyu.
.4.
Kyoko đang ăn sáng với con gái Haruka như thường lệ, thì điện thoại đổ chuông. Người có phản ứng trước không phải Kyoko, mà là Haruka. Con bé dừng đũa, liếc mắt nhìn điện thoại. Ánh mắt đó đã không đơn thuần là mong đợi nữa, mà còn chứa đựng cả vẻ khẩn thiết bi thương, liền sau đó, hai mẹ con nhìn nhau. Tình huống này đã lặp đi lặp lại vô số lần gần một năm nay. Kyoko nhìn con gái mỉm cười khe khẽ lắc đầu, ý như đang nói... không phải, chắc chắn là không phải. Cô cố gắng giảm thiểu sự thất vọng của con gái xuống mức thấp nhất, đồng thời cũng xây dựng cho mình một hàng rào phòng ngự.
Kyoko cầm ống nghe lên. “A lô, đây là nhà Soga.”
“A lô, tôi là Morikawa.” Một giọng nam rất lưu loát vang lên, “Đối với các gia đình có học sinh tiểu học, đây là tin cực kỳ tốt lành. Xin lỗi, cho tôi hỏi nhà chị có đang thực hiện hình thức giáo dục tiếng Anh nào đó cho con trẻ không?”
“Giáo dục tiếng Anh?”
“Đúng thế. Nếu hiện nay vẫn chưa làm, chị nhất định nên thử một lần. Không phải kiểu ngồi trước bàn học truyền thống đâu...” Người ở đầu dây bên kia thao thao bất tuyệt.
“Nhà tôi không dùng đâu, không có tiền.”
“Phí tổn không nhiều đâu ạ. Nếu chị chưa hiểu rõ, tôi có thể đến tận nhà giải thích rõ ràng cho chị được không ạ?”
Kyoko lại nói “Không cần” một lần nữa, sau đó dập máy. Dạo gần đây, những cuộc điện thoại kiểu này rất nhiều, người thì môi giới bán nhà, người thì bán đất xây mộ, còn cả đề nghị đầu tư. Thật không hiểu nổi làm cách nào mà họ biết được số điện thoại nhà nữa.
Định thần lại, Kyoko đột nhiên nhận ra Haruka đang chăm chú nhìn mình với ánh mắt buồn bã. Kyoko lắc đầu. Con bé cúi gằm mặt xuống, lại chậm rãi ăn tiếp bữa sáng, vẻ u uất ấy của nó không thể chỉ miêu tả bằng một từ “thất vọng” được. Chỉ riêng việc làm con bé hụt hẫng như thế, đã đủ để cô rủa đám người chẳng để ý gì người khác, cứ gọi điện thoại bán hàng bừa bãi ấy là bọn tội ác chất chồng rồi.
Kyoko an ủi con gái đang ủ rũ một lúc, cuối cùng cũng tiễn được nó đi học. Sau đấy, cô thu dọn qua loa đống bát đũa, chuẩn bị ra ngoài. Kyoko chỉ trang điểm lấy lệ, khoác lên người bộ vest giản dị mua đại hạ giá, đứng trước gương một lát cho có, thế nhưng tâm trạng vẫn chẳng tốt lên tẹo nào. Nỗi u uất và cảm giác thê lương trống rỗng khuấy đảo tâm trí cô.
Giờ này năm ngoái, Kyoko nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ ra nông nỗi này. Thời điểm ấy là đỉnh điểm của hạnh phúc. Haruka sắp vào lớp một, Kyoko rất phấn khởi, còn rủ bạn đi cùng để chọn quần áo cho con mặc lúc nhập học, khi đó, người bạn còn rất hâm mộ cô vì có tiền mua hàng hiệu cao cấp. Cô nhìn mình trong gương rồi thở dài cảm thán, mới chỉ có một năm, sao lại thay đổi nhiều đến thế? Trông cô như thể già đi mười tuổi, gương mặt hoàn toàn chẳng còn chút sức sống nào.
Đã gần một năm kể từ ngày cơn ác mộng đó xảy ra.
Không, cơn ác mộng ấy vẫn còn đang tiếp diễn. Ngày hôm đó, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với người chồng vẫn đi làm như thường lệ của cô? Đến giờ, cô vẫn chưa có câu trả lời. Cô đã chuẩn bị tâm lý rằng chồng mình không còn sống trên đời này nữa, sống đến giờ cô vẫn còn chút hy vọng mong manh, có lẽ một ngày nào đó anh sẽ đột nhiên trở về. Không chỉ Haruka, mà chính bản thân cô mỗi lần điện thoại đổ chuông, lại nghĩ không biết đấy có phải là điện thoại của Takamichi hay không.
Cô bắt đầu đi làm từ mùa thu năm ngoái, trước đó thì dùng tiền tiết kiệm Takamichi để lại để chi trả các khoản phí thường ngày. Nhưng họ còn phải trả tiền nhà, đặc biệt là vào tháng có tiền thưởng, khoản tiền phải trả khá lớn, trong khi số tiền tiết kiệm đã giảm xuống nhanh chóng, đến mức không cho phép cô cứ ở nhà đợi chồng mãi như vậy nữa.
Công ty xử lý Takamichi như một trường hợp nghỉ việc. Sau khi tính cả số ngày phép được hưởng lương mà anh chưa hưởng hết, cô nhận được khoảng một tháng tiền lương, tiền thưởng mùa hè năm ngoái cũng được phát một phần. Lúc cầm số tiền này, Kyoko mới thấm thìa có người chồng biết kiếm tiền về nuôi gia đình là điều may mắn nhường nào. Đồng thời, cô cũng chìm trong nỗi sợ “sau này sẽ không còn gì đảm bảo nữa”.
Cô cố gắng không nghĩ đến số tiền bảo hiểm nhân thọ. Nếu nhận được tiền bảo hiểm, cuộc sống của hai mẹ con quả thực sẽ thoải mái hơn nhiều, cũng không cần phải lo lắng về tiền nhà nữa. Nhưng nếu muốn lấy được số tiền ấy, dĩ nhiên cần phải xác nhận Takamichi đã tử vong. Kyoko sợ hãi trước suy nghĩ rằng mình sẽ mong chờ sớm ngày tìm thấy xác chồng.
Công việc đầu tiên Kyoko tìm được là làm nhân viên phục vụ tại một quán ăn gia đình ở Ogikubo. Dù không muốn làm việc ở nơi có thể bị người quen trông thấy, nhưng cô cũng chẳng thể kén chọn được nữa. Sau mấy lần đi phỏng vấn cô đã hiểu ra, tuổi như cô, lại thêm việc đã có con, muốn tìm được việc làm thực sự không phải chuyện dễ. Hồi trước, Takamichi từng phàn nàn: “Nền kinh tế sa sút còn nghiêm trọng hơn chính phủ nghĩ nhiều. Chẳng bao lâu nữa, cả nước Nhật sẽ toàn là người thất nghiệp mất thôi.” Giờ đây, Kyoko đã cảm nhận được sâu sắc và đau đớn ý nghĩa của câu nói này.
Cô làm việc ở quán ăn gia đình ấy đến tháng Một năm nay, từ tháng Hai, cô bán túi xách và ví tại một cửa hàng kinh doanh đồ trang sức đá quý ở Ginza. Ở đây có thể bị rất nhiều người trông thấy, còn nguy hiểm hơn làm ở quán ăn, nhưng cô đã không còn xấu hổ nữa, vì cô không còn là nhân viên phục vụ trong quán ăn, mặc đồng phục giống hệt như các cô gái trẻ nữa. Ai đeo đồ mua từ cửa tiệm này, giá trị con người dường như cũng nâng cao lên một bậc, có thể nói, làm việc ở đây là một điều đáng để tự hào. Kyoko vốn cũng rất thích túi xách và các đồ phụ kiện nhỏ, lúc đi làm trông thấy những thứ đó, cô sẽ cảm thấy vui vẻ. Điều quan trọng nhất là thu nhập cao, nếu cứ tiếp tục làm việc ở đây, cô sẽ có thể duy trì cuộc sống của mình và Haruka. Cũng may mà quen biết với người đó... tự đáy lòng, Kyoko biết ơn người đã giúp cô có được công việc này.
Nhưng rốt cuộc Takamichi đã đi đâu?
Khi anh vừa mất tích, Kyoko đã dò hỏi tất cả bạn bè thân thiết của chồng, lục tìm hết cả đống thiệp chúc mừng năm mới và sổ điện thoại, gọi điện cho cả những người bình thường không qua lại gì để hỏi xem họ gần đây có gặp chồng mình hay không. Thoạt đầu, cô còn không muốn để người khác biết chuyện chồng mình mất tích, nhưng về sau cũng chẳng buồn để tâm điều ấy nữa.
Đồng nghiệp của Takamichi cũng giúp đỡ nhiều, hỏi han kỹ càng về trạng thái của Takamichi trước khi mất tích, đồng thời báo kết quả cho cô. Nhưng kết luận của những cuộc điều tra này là, dù thế nào Takamichi cũng không có lý do gì để biến mất cả. Lúc đó, anh đang phụ trách mấy công việc, tiến triển đều rất thuận lợi, tuần sau còn ký kết một hợp đồng lớn nữa.
Kyoko cho rằng, nguyên nhân khả dĩ nhất là do phụ nữ. Cô từng nghe người ta nói rằng nếu đàn ông có hành vi khác thường, phía sau nhất định có bàn tay của người đàn bà. Cô cũng nghĩ như vậy. Những người quen thân vót Takamichi một mực khẳng định không thể nào có chuyện đó, nhưng Kyoko không tin tưởng lắm. Cô dò hỏi bạn bè Takamichi họ tên những người phụ nữ từng qua lại với anh, tìm đủ mọi cách tra ra được cách thức liên lạc với họ, rồi bất chấp tất cả gọi điện thoại cho họ. Không ai vui vẻ khi đột nhiên nhận được một cuộc gọi như thế, tất cả bọn họ đều trả lời lạnh lùng, có người còn đùng đùng nổi giận trong điện thoại. Kyoko cảm thấy cảnh ngộ của mình thật thê thảm, nhưng đồng thời đổi lại đã lấy được niềm tin với chồng: trước khi mất tích, anh tuyệt đối không có nhân tình.
Hiện giờ, mỗi ngày Kyoko đều chờ đợi thông báo phát hiện ra người chết có đặc điểm tương đồng với chồng mình. Một tháng trước, ở quận Adachi phát hiện ra một người chết như thế, cô còn đến cả Sở cảnh sát thành phố, đồng thời chuẩn bị sẵn tư tưởng bị hỏi han đủ loại tình tiết cụ thể, nhưng rốt cuộc họ lại chứng minh đó là xác của người khác. Nghe nói, mấy ngày trước kẻ gây án đã bị bắt, hình như là vợ người chết và nhân tình của cô ta, tình tiết cụ thể thế nào thì không rõ. Trước khi sự việc Takamichi được làm rõ, cô luôn cố gắng tránh né những bài báo có liên quan đến án giết người.
Lúc biết được người chết là người khác, một cảm giác rất phức tạp cuồn cuộn trào lên trong tâm trí cô. Quả tình, cô đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, cô cũng khát khao nhận được một kết quả rõ ràng. Khi chợt nhận ra mình lại có thứ cảm giác gần như là thất vọng ấy, Kyoko không kìm được thần người ra, bắt đầu căm giận và trách móc chính mình.
Với Kyoko, thời gian làm việc ở cửa hàng là những khoảnh khắc ngắn ngủi mà cô có thể tạm thời gạt những suy nghĩ về người chồng ra khỏi bề mặt ý thức. Dù vậy, mấy lần nhác thấy có ai đó giống với Takamichi đi ngang trước cửa hàng, cô liền quên béng người khách trước mặt, xông thẳng ra ngoài, biết là đã nhận lầm người song cô cũng không sao điều khiển được cơ thể của chính mình. Cô đã kể chuyện của mình cho các đồng nghiệp, thoạt đầu, mọi người đều cảm thấy hơi rờn rợn.
Kyoko làm việc đến 6 giờ, thu dọn xong xuôi, tới lúc ra khỏi cửa hàng thì đã 6 giờ 30. Trước khi về nhà, cô ghé qua nhà bố mẹ đẻ. Bố mẹ cùng với anh trai và chị dâu cô sống trong một căn nhà riêng bằng gỗ cũ kỹ. Khi đi làm, Kyoko gửi Haruka ở đó.
Đón con gái về tới căn hộ chung cư nhà mình, Kyoko thấy trước cửa nhà có một người đàn ông đang đứng. Người này để râu tua tủa cả trên cằm lẫn dưới mũi, tóc tai dài thượt, không đeo cà vạt, thoạt trông không giống như dân công sở bình thường, ánh mắt lại rất sắc bén. Ông ta nhìn chằm chằm vào hai mẹ con, Kyoko chợt thấy chân mình mềm nhũn ra.
Lúc cô cúi đầu lấy chìa khóa trong túi xách, người đàn ông lên tiếng hỏi: “Chị là chị Soga?”
Nghe thấy giọng nói thấp trầm đó, Kyoko nãy giờ vẫn nơm nớp lo người này sẽ bắt chuyện bất giác rùng mình một cái. “Vâng ạ...” Cô run giọng trả lời, kéo Haruka ra phía sau lưng.
“Thật ngại quá, muộn như vậy còn đến quấy rầy chị, tôi sợ ban ngày chị không có nhà.”
“Ông là ai ạ?”
“Tôi ở sở cảnh sát.” Người đàn ông rút thẻ ra, “Tôi là Kato.”
“Cảnh sát...” Kyoko nghĩ rốt cuộc đã tìm được chồng, hoặc không thì phát hiện ra cái xác nào thân phận không rõ, lại có những đặc điểm tương tự như Takamichi.
Kato vội vàng xòe hai bàn tay ra, đề phòng cô hiểu lầm. “Vẫn chưa phát hiện ra anh nhà. Tôi chỉ muốn hỏi chị chút việc nhỏ, nên mới mạo muội đến nhà.”
“Ông muốn hỏi gì ạ?”
“Một vài việc khi chồng chị mất tích.”
“Vâng...” Cô thầm nhủ, sự việc đã đến thế này rồi, còn gì để hỏi nữa đây?
“Tôi biết chị đã kể lại tình hình lúc đó cho đồng nghiệp của tôi rồi, mấy ngày trước, chị cũng đã hết sức hợp tác trong vụ án ở quận Adachi, nhưng những điều tôi hỏi hôm nay hơi khác với những chuyện kia, nên muốn nói trực tiếp với chị.” Viên cảnh sát liếc nhìn Haruka nấp sau lưng Kyoko, mỉm cười với con bé, “Việc này không phải dăm ba câu mà nói hết được, tôi sẽ cố gắng không làm mất quá nhiều thời gian của chị.”
Kyoko đã hiểu, xem chừng không thể đứng ở đây mà nói chuyện được.
“Vậy xin mời ông vào nhà.” Bất đắc dĩ, Kyoko đành nói.
Cô chưa từng cho đàn ông lạ bước vào nhà. Nếu người này là cảnh sát rởm, đột nhiên lộ mặt là kẻ cướp, hai mẹ con sẽ không thế chống cự được... Kyoko vừa pha trà, vừa nhủ thầm trong đầu, cũng may, người đàn ông dường như không hề thay đổi thái độ.
Như Kato đã nói, các câu hỏi của ông ta tập trung vào khoảng thời gian trước và sau khi Takamichi mất tích, đặc biệt hỏi rất kỹ về chi tiết Takamichi và Shinkai Mifuyu đã hẹn gặp nhau. Gặp mặt có chuyện gì? Làm sao lại quen biết với Shinkai Mifuyu? Sau khi Takamichi mất tích, cô có liên hệ gì với Mifuyu không? Ông ta hỏi những vấn đề này hết sức cặn kẽ, Kyoko không hiểu vì mục đích gì.
“Cho hỏi, cô Shinkai có chuyện gì à?” Lúc tiễn Kato, Kyoko đứng trước cửa hỏi.
“Không có gì,” Kato mỉm cười xua tay, “tôi chỉ muốn nắm rõ tình huống một cách chi tiết nhất thôi. Làm phiền chị rồi.”
Tiễn viên cảnh sát đi rồi, Kyoko vẫn không sao hiểu nổi. Việc chồng cô mất tích không có quan hệ trực tiếp gì đến Shinkai Mifuyu, người này rốt cuộc muốn biết chuyện gì?
Cô do dự không biết có nên báo cho Mifuyu biết chuyện này hay không. Mifuyu là ân nhân của cô, chính cô ấy đã giới thiệu cho cô công việc hiện tại.
Có lẽ sẽ khiến Mifuyu bực mình... Kyoko quyết định không nói ra thì hơn.
.5.
Hiện trường là bờ biển ở khu cảng, hải âu chao liệng trên bầu trời, ga Hinode ở ngay mé bên trái.
Người chết là một phụ nữ trẻ, bị vứt ở ven đường, do tài xế xe tải đi ngang qua phát hiện, chưa rõ nguyên nhân tử vong.
Đồn cảnh sát địa phương cấp tốc báo lên sở, sở nghe giải thích vắn tắt, cấp tốc quyết định điều người đi xem xét. Kato thầm nghĩ, mấy cái “cấp tốc” trùng lên nhau, vậy là rơi ngay xuống đầu mình, thật đen đủi.
Ông đang hút thuốc thì Nishizaki quay lại, mỉm cười. “Họ bảo chúng ta vất vả rồi, có vẻ như đang mong chúng ta về cho sớm.”
“Chắc chắn rồi. Chuyện nhỏ thế này mà còn để người của sở ra mặt, bọn họ cũng chẳng đẹp mặt gì.”
Hai người trèo lên xe của Nishizaki đang đậu ven đường.
Căn hộ Kato thuê ở Oomori, cồn Nishizaki thì ở Kamata, xa hơn một chút. Chỉ cần ra đến Daiichi Keihin, là có thể đi thẳng một mạch. Kato suy đoán, cấp trên điều động hai người họ, có lẽ chỉ vì họ tiện đường đi tới hiện trường, mà Nishizaki còn có ô tô. Ngoài ra, hai người đều độc thân, nửa đêm bị gọi đi cũng không phải lo người nhà bực mình.
“Chúng ta ăn bát mì ở đây rồi quay về nhé.” Kato hất hất cằm về phía tấm biển bên tay trái.
“Được đấy.” Nishizaki tích cực hưởng ứng. Hai người làm lâu đã quen, kể cả trông thấy xác chết cũng không ảnh hưởng đến vị giác.
Họ dừng xe lại ven đường, đi vào quán mì ramen mở cửa đến tận năm giờ sáng.
Ăn được một phần ba bát mì với nước tương, Kato dừng đũa. “Nói chuyện về Shinkai Mifuyu một chút được không?”
“Shinkai?” Nishizaki ngạc nhiên, “À, người phụ nữ đó hả. Đương nhiên là được, anh vẫn cảm thấy có vấn đề ở đâu à?”
“Quả phụ ở Asagaya ấy... à không phải, chính là người mà chồng mất tích ấy, tôi đã đến gặp.”
“Hở?” Nishizaki ngửa người ra sau, “Có vẻ như anh thật sự coi trọng chuyện này. Tại sao vậy?”
“Không phải trùng tên họ, quả nhiên chính là cái cô Shinkai Mifuyu đó.”
“Vậy thì sao chứ? Kato, anh cũng nói có thể đây là ngẫu nhiên mà?”
“Duy chỉ có người phụ nữ ấy khiến tôi cảm thấy chuyện này tuyệt không đơn giản như thế.”
“Chẳng lẽ vì cô ta quá quyến rũ, nên bấy lâu nay anh vẫn không thể nào quên được?”
Nishizaki muốn đùa một chút, song Kato không hề nở nụ cười, ông dùng đũa cắm vào miếng thịt mỏng tang.
“Cậu đoán xem giờ người phụ nữ ấy đang làm gì nào? Đừng ngạc nhiên, bây giờ cô ta đã thành bà chủ của hai công ty rồi đấy.”
Nishizaki nhất thời không biết nên trả lời thế nào, bèn chiêu ngụm nước cho trôi thức ăn trong miệng xuống. “Tình hình kinh tế sa sút thế này, không ngờ lại có người tháo vát đến vậy.”
“Một salon tóc, giờ đang có chuyên viên tạo mẫu tóc cực kỳ được hâm mộ, làm ăn rất phát đạt. Một công ty nữa cậu biết là gì không? Sản xuất và tiêu thụ trang sức, vả lại, nghe nói còn đang hợp tác kinh doanh với Hanaya nữa.”
“Ồ…” Nishizaki dùng đũa ngoáy mì trong bát, “Thật chẳng biết nên nói gì. Tôi không rõ chuyện này là bình thường, hay là cực kỳ hiếm thấy nữa.”
“Sao mà bình thường được chứ? Mới hai năm trước, cô ta chỉ là một nhân viên bán hàng bình thường, lại còn là nạn nhân trong trận động đất Hanshin Awaji, khi ấy, duy trì được cuộc sống đã chẳng dễ dàng gì rồi. Tại sao giờ cô ta lại nắm trong tay một chuyên viên tạo mẫu tóc siêu hạng gì đó, còn có thể triển khai hợp tác kinh doanh với Hanaya được chứ?”
“Thì người ta đã làm được rồi, còn nói được gì nữa? Trên đời này quả tình có một số nhân vật giỏi giang tháo vát, không giống như người bình thường.”
“Vấn đề chính là ở đây.” Kato cầm đũa chỉ vào Nishizaki, “Chính vì loại phụ nữ không giống như người bình thường này lại tình cờ liên quan đến hai vụ án, nên mới khiến người ta cảm thấy không ổn. Tôi có cảm giác đằng sau chắc chắn còn có bí ẩn chi đây.”
Nishizaki vừa ăn mì vừa cười nhăn nhó: “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, vả lại, cái tay... Soga kia, chính là tay viên chức mất tích ở Asagaya ấy, rốt cuộc có được tính là vụ án hay không giờ vẫn còn khó nói lắm.”
“Một người đàn ông đã mất tích, tất nhiên là vụ án rồi.”
“Tôi không thể nào hiểu nổi cảm giác này.” Nishizaki bưng bát mì lên, nghiêng đầu, “Kato, dù có liên quan đi chăng nữa, nhưng Shinkai vốn đã hẹn gặp Soga từ trước, cuối cùng cũng không đợi được anh ta mà. Anh cho rằng cô ta đang nói dối sao?”
“Tôi không nói vậy.”
“E là chỉ tình cờ dính dáng đến thôi.” Nishizaki bắt đầu húp nước mì.
Kato không muốn nói tiếp nữa. Giải thích kiểu gì cũng rất khó khiến cho người khác hiểu được suy nghĩ vốn đã không rành mạch trong đầu mình.
Soga Kyoko nói Shinkai Mifuyu giới thiệu cho cô ta công việc ở Hanaya, Kato cũng cảm thấy chuyện này rất đáng ngờ. Đối với Shinkai Mifuyu, Soga Kyoko chỉ là vợ của người muốn trao lại cho cô ta một tấm ảnh gia đình, trước khi Soga mất tích, hai người họ cũng chưa từng gặp nhau. Tuy nói rằng Soga là cấp dưới của người cha đã quá cố của Shinkai Mifuyu, nhưng quan hệ ở mức độ đó, liệu cô ta có giới thiệu công việc cho không?
Kato nhờ người quen ở đồn cảnh sát Suginami lấy được hồ sơ liên quan đến vụ việc Soga Takamichi mất tích. Đồn cảnh sát Suginami điều tra vụ này khá qua quýt, chỉ hỏi han Shinkai Mifuyu và các đồng nghiệp của Soga lấy lệ, nhưng họ từng đến quán cà phê mà Shinkai Mifuyu và Soga đã hẹn gặp để điều tra. Nhân viên quán cà phê xác nhận, quả thực đã gặp một người phụ nữ trông giống như cô ta.
Sau khi ra khỏi tiệm mì, Kato gần như không nói lời nào. Nishizaki cũng không chủ động bắt chuyện, có lẽ anh chàng hiểu lầm rằng việc mình không hưởng ứng chuyện Shinkai Mifuyu đã khiến cho Kato bực bội.
Chiều hôm sau, Kato ngồi trong quán cà phê ở khu Kojimachi. Hơn ba giờ chiều, một người đàn ông béo ú mặc Âu phục xuất hiện. trời lạnh nhưng trên trán người đó lại lấm tấm mồ hôi, tay cầm một phong bì lớn màu nâu sậm... đó chính là dấu hiệu đã hẹn trước. Kato đứng lên, gật đầu chào người mới đến.
“Ông Kato phải không ạ?” Người kia hỏi.
“Vâng. Mạo muội hẹn gặp thế này, thật xin lỗi anh.”
“Không có gì. Nếu là chuyện của Soga, tôi sẽ gắng hỗ trợ hết sức. Tối qua tôi đã gọi điện báo cho vợ anh ấy, cô ấy vui lắm, nói là rốt cuộc cảnh sát cũng bắt đầu hành động rồi.”
Người này là Sugawara, đồng nghiệp của Soga Takamichi. Theo lời Kyoko, anh ta là người thân nhất với Takamichi.
Trước tiên, Kato yêu cầu anh ta kể về tình hình trước khi Soga Takamichi mất tích.
“Chắc ông cũng nghe vợ anh ấy nói rồi, công việc rất thuận lợi, tuần sau đó có một vụ làm ăn lớn, bận rộn lắm. Những lúc nói chuyện, bọn tôi hoàn toàn không nhận ra anh ấy có gì khác thường cả. Nói chung là không thể tưởng tượng được rằng anh ấy lại bỏ nhà ra đi, bốc hơi khỏi thế giới này như thế.”
Anh ta mở to cặp mắt híp, có thể nhìn ra được đây không phải những lời đối đáp cho có, mà anh ta thực sự nghĩ như vậy.
“Anh Sugawara này, hôm đó, lúc rời khỏi công ty anh có nói chuyện với anh Soga không?”
“Có. Hiếm khi thấy anh ấy thu dọn đồ đạc định về sớm, tôi bèn hỏi anh ấy xem có việc gì không, Soga bảo là có hẹn. Chỉ vậy thôi.”
“Lúc đó khoảng mấy giờ?”
“Ừm, không nhớ rõ lắm, chắc là hơn 6 giờ, gần 6 giờ 30 gì đó. Hồi anh ấy vừa mới biến mất, vợ anh ấy cũng hỏi câu y như vậy, tôi nhớ là đã trả lời như thế.”
Quả thực, Kato cũng từng nghe Soga Kyoko nói vậy.
“Anh Sugawara này, anh có biết một cô gái tên là Shinkai Mifuyu không?”
Sugawara gật đầu. “Nghe vợ Soga nói, cô này là người có hẹn với Soga, con gái ông Shinkai hồi trước làm việc trong công ty chúng tôi.”
“Anh có thể nói về người tên Shinkai này không, bố của Shinkai Mifuyu ấy?”
“Soga lúc nào cũng nói anh ấy được trưởng phòng Shinkai quan tâm rất nhiều.” Sugawara so cằm lại gật gật đầu, vừa làm vậy, cái cằm anh ta liền biến thành cằm chẻ, “Vì vậy, khi biết tin trưởng phòng Shinkai đã qua đời trong trận động đất đó, Soga rất đau lòng. Hình như khoảng một năm sau khi trận động đất xảy ra, gặp dịp đi công tác tại trụ sở chính ở Osaka, anh ấy nói là sẽ tiện thể đến Kobe xem thế nào.”
“Một năm sau khi trận động đất xảy ra... tức là năm ngoái.”
“Ồ, chắc vậy đó. Chậc, đứng rồi, đúng rồi, mới chưa được một năm thôi mà cảm giác như là chuyện từ lâu lắm rồi ấy.”
“Nghe vợ anh Soga nói, anh ta tốn rất nhiều thời gian mà không tìm được chỗ ở của Shinkai Mifuyu, nhưng nếu họ đã hẹn gặp nhau thì chắc là đã tìm được bằng cách nào đó rồi, ngay cả vợ anh ta cũng không rõ quá trình cụ thể thế nào. Anh Sugawara, anh có nghe nói được gì không?”
“Tôi cũng chưa từng nghe nói về những chi tiết này.” Sugawara đanh mặt lại, “Chỉ nhiều lần nghe anh ấy nói, muốn trao lại cho con gái trưởng phòng Shinkai tấm ảnh cũ của ông ấy thôi.”
“Anh đã xem tấm ảnh ấy chưa?”
“Chưa. Tôi chưa thấy bao giờ. Soga là người rất đàng hoàng. Anh ấy cảm thấy không nên tùy tiện đưa ảnh của ân nhân cho người khác xem.”
Kato gật đầu, nghe nói Soga thậm chí còn không muốn để vợ mình xem tấm ảnh đó. Kyoko nói, cô ta cũng chỉ thấy có một lần, đó là một tấm ảnh gia đình cực kỳ bình thường. Ấn tượng của Kyoko với Mifuyu không sâu lắm, giờ đã không còn nhớ rõ tấm ảnh trông như thế nào nữa rồi.
“Anh Sugawara này, anh đã gặp cha của cô Shinkai Mifuyu bao giờ chưa?”
“Chưa, tôi vẫn luôn làm việc ở Tokyo, trưởng phòng Shinkai công tác tại trụ sở chính ở Osaka. Soga nói, anh ấy được ông ấy quan tâm săn sóc rất nhiều vào giai đoạn đó.”
“Có ai biết nhiều về Shinkai... ý tôi là trưởng phòng Shinkai không? Tôi muốn hỏi chút chuyện.”
“Những người tuổi tác tương đương với tôi từng làm việc ở Osaka chắc đều biết trưởng phòng Shinkai cả.” Anh mắt Sugawara lộ vẻ đề phòng, “Sao anh lại muốn hỏi chuyện về trưởng phòng Shinkai? Tôi cho rằng chuyện này không có can hệ gì với việc anh Soga mất tích cả.”
Kato thầm nghĩ, quả nhiên hơi quá đà rồi. Ông nở một nụ cười.
“Là thế này, sau đây tôi định đi gặp cô Shinkai Mifuyu, muốn tìm hiểu trước một số thông tin nền thôi.”
“Ồ...” Vẻ nghi hoặc trên gương mặt Sugawara vẫn không biến mất, “Nếu chỉ vì chuyện này, tôi nghĩ tốt nhất là đừng nên điều tra quá sâu về chuyện của trưởng phòng Shinkai.”
“Ý của anh là...”
“Tôi cũng chỉ nghe Soga kể lại thôi, không rõ tình hình cụ thể cho lắm.” Sugawara vươn người ra phía trước, tựa như không muốn để những người xung quanh nghe thấy, “Mấy năm trước, công ty chúng tôi xảy ra vấn đề, trưởng phòng Shinkai đã phải nhận trách nhiệm và từ chức.”
“Ồ, vấn đề?”
“Nghe Soga kể, trách nhiệm cũng không hoàn toàn thuộc về trưởng phòng Shinkai, chuyện này tạm thời không nói vội. Vì có nguồn cơn như vậy nên tôi nghĩ mọi người chẳng ai muốn công khai nhắc đến ông ấy đâu.”
Kato mỉm cười: “Bảo là công khai thì hơi quá, chỉ cần nói riêng với tôi thôi là được.”
Sugawara cũng cười, nhưng nụ cười ấy rõ ràng là miễn cưỡng. “Ông Kato là cảnh sát, nói với cảnh sát có khác gì công khai đâu chứ?”
“Ồ, tôi hiểu rồi.”
“Vì vậy, chuyện này tôi xin thứ lỗi. Những chuyện khác, tôi sẽ gắng sức hỗ trợ ông.”
“Cảm ơn anh nhiều. Để tôi thanh toán.” Kato vươn tay ra cầm tờ hóa đơn.
“Khỏi cần, số tiền thuế này, ông cứ dùng làm chi phí tìm kiếm Soga thì hơn.” Sugawara vừa nói vừa giật lấy tờ hóa đơn, đi về phía quầy thu ngân.
Sugawara phát hiện ra điều cảnh sát quan tâm không phải vụ mất tích của Soga, mà là vấn đề của công ty mình nên mới không vui. Kato len lén nhún vai một cái.
Ra khỏi quán cà phê, Kato lên xe điện ngầm, đi tuyến Yurakucho đến ga Ginza Itchome, đi dọc theo đại lộ Chuo. Không lâu sau, bên tay phải ông xuất hiện tấm biển “Keikadou”, đây chính là quán cà phê mà Soga Takamichi và Shinkai Mifuyu đã hẹn gặp nhau.
Sugawara nói, Soga rời khỏi công ty ở Kojimachi lúc khoảng 6 giờ 30 tối. Giờ hẹn với Shinkai Mifuyu là 7 giờ, có thể đoán được hôm đó Soga đã đi tuyến đường giống như ông vừa đi hôm nay, thế nhưng Soga lại không xuất hiện tại quán cà phê Keikadou. Trên một tuyến đường đơn giản thế này, không thể có chuyện một người đàn ông trưởng thành lại bị bắt cóc được.
Nếu đã không thể nào bị bắt cóc, vậy tức là Soga đã đến một nơi khác theo ý nguyện của mình. Lẽ nào anh ta có việc gì khác? Giờ hẹn sắp đến, dù bất thình lình được ai đấy mời đi hay đột nhiên có việc gấp, thì cũng nên gọi điện thoại báo cho Shinkai Mifuyu mới đúng.
Nhưng nếu là Shinkai Mifuyu gọi điện cho anh ta thì sao?
Giả thiết rằng Shinkai Mifuyu nói muốn đổi địa điểm gặp mặt, vậy sẽ thế nào? Chắc hẳn Soga sẽ không nghi ngờ gì mà đi đến chỗ đó, dù là ở đâu chăng nữa. Kể cả không phải ở Ginza, mà là ngoài ngoại ô vắng vẻ cực kỳ thuận tiện cho việc bắt cóc.
Người có thể đạo diễn vụ mất tích của Soga Takamichi chỉ có Shinkai Mifuyu, Kato hoàn toàn tin chắc điều này.
Còn một vấn đề nữa. Trong trường hợp Mifuyu gọi Soga đến nơi khác, chỉ dựa vào sức một người phụ nữ thì không thể ra tay được, vả lại, khi đó đúng là cô ta đang có mặt ở quán cà phê Keikadou. Chẳng lẽ có đồng phạm?
Nhưng nếu không có chứng cứ, mà chỉ để lập suy luận thì có bao nhiêu giả thiết cũng chẳng ý nghĩa gì. bởi vậy, Kato mới muốn đào sâu thêm một bước vào mối quan hệ giữa Soga Takamichi và Shinkai Mifuyu. Nếu chỉ là một người đàn ông muốn đưa cho mình tấm ảnh gia đình, hẳn cô ta không cần thiết phải làm cho anh ta biến mất.
Đi qua quán cà phê Keikadou được một quãng, cửa hàng Hanaya liền xuất hiện trong tầm mắt, Kato bước vào trong, để ý tránh Soga Kyoko làm việc ở tầng một, đi lên cầu thang cuốn.
Nhân viên ở tầng ba gần như không thay đổi gì nhiều so với hai năm trước, chỉ là không thấy bóng dáng của Hatakeyama Akiko, người bị tên cuồng bám đuôi quấy rối nghiêm trọng nhất khi ấy đâu nữa.
Sakuragi, người từng ngất xỉu vì bom thối đang đi quanh cửa hàng kiểm tra. Anh ta đã béo hơn hai năm trước khá nhiều, song trông có vẻ uy nghiêm hơn.
Kato vừa đi tới, Sakuragi đã nhận ra ngay tắp lự. Mặc dù kinh ngạc ra mặt, anh ta vẫn nở nụ cười nhã nhặn. “Lâu lắm rồi không gặp, lần trước đã khiến ông vất vả nhiều.” Anh ta cúi mái đầu được chải phẳng phiu bóng loáng.
“Vừa hay có việc ở gần đây, bảo là tiện thể thì hơi khiên cưỡng, nhưng tôi cũng muốn hỏi thăm tình hình về sau thế nào.”
“Ồ, mời ông qua bên này.” Sakuragi dẫn Kato đến bên cạnh bàn phía trong. Xem chừng, anh ta không muốn nói chuyện này trước mặt khách hàng.
Kato chỉ muốn hỏi chuyện của Shinkai Mifuyu, nhưng để che giấu ý đồ, trước tiên ông bắt đầu hỏi về những nhân viên khác trong cửa hàng, thí dụ như tình hình gần đây thế nào, có bị di chứng gì sau khi bị quấy nhiễu hay không, rồi lại làm ra vẻ tình cờ hỏi xem họ có người thân nào không. Sakuragi nói, không thấy xuất hiện tình trạng dị thường nữa, cảm giác như mấy nhân viên nữ kia đã quên sạch chuyện đó rồi. Hatakeyama Akiko được chuyển đến chi nhánh ở Yokohama, nhưng việc điều động này không liên can gì đến vụ việc kia cả.
Kato giả bộ vô ý hỏi đến tình hình của Shinkai Mifuyu. Ông biết rằng từ lâu cô ta đã nghỉ việc, tự lập công ty riêng, nhưng khi nghe Sakuragi nhắc chuyện này, ông vẫn làm ra vẻ như thể lần đầu tiên nghe được.
“Ghê gớm thật. Giờ cô ấy còn hợp tác kinh doanh với Hanaya nữa, lúc gặp nhau, tôi toàn phải dùng kính ngữ đây.” Sakuragi cười khổ.
“Trẻ thế mà giỏi thật đấy. Cô ấy còn độc thân, hay đã có người yêu rồi?” Kato làm bộ thoải mái, cố ý nở một nụ cười đầy vẻ háo sắc.
Nhưng Sakuragi lại trở nên nghiêm túc bất ngờ, anh ta đặt ngón tay trỏ lên miệng. “Ở chỗ chúng tôi, cấm không được nói những chuyện liên quan đến cô ấy, mong ông cũng đừng hỏi những nhân viên khác về chuyện này. Nếu có tin đồn lan ra thì phiền phức lắm đó.”
“Sao vậy?”
“Ông là cảnh sát nên tôi nói thẳng luôn, nghe nói là cô ấy sắp kết hôn, nhưng đối tượng không phải người bình thường đâu. Chuyện này chỉ có một số ít người biết thôi, ông nhất định phải giữ kín đấy nhé.” Mào đầu cả một tràng dài như thế, Sakuragi mới nói ra người kia là ai.
Biết được người đó hóa ra là giám đốc của Hanaya, Kato ngẩn người ngạc nhiên.
.6.
Tắc xi chạy đến đại lộ Aoyama. Kato nói cho tài xế biết tuyến đường cụ thể, lúc gần đến Omotesando thì ông xuống xe. Sau khi xác nhận lại địa chỉ, ông vừa bước đi vừa ngẩng đầu nhìn những tòa nhà cao tầng san sát nhau.
Kato dừng lại trước một tòa nhà màu xám bạc. Tấm biển kim loại đặt bên ngoài tòa nhà cho biết bên trong có mấy công ty khác nhau, Blue Snow nằm ở tầng bốn.
Kato vào thang máy, lên tầng bốn.
Lối vào của công ty Blue Snow có một cánh cửa bằng kính. Văn phòng hình như kiêm luôn phòng trưng bày, có thể thấy bên trong đặt mấy tủ bày hàng. Kato bước vào trong. Đối diện với các tủ trưng bày là bàn làm việc, có bảy nhân viên, toàn bộ đều là nữ.
“Kính chào quý khách.” Cô gái tóc dài ngồi phía trước mỉm cười chào hỏi, nhìn bề ngoài cô này trông cũng chỉ tầm hai mươi tuổi.
Kato lấy danh thiếp ra. “Tôi muốn gặp cô Shinkai.”
Cô nhân viên tiếp tân nhìn thấy chức danh trên tấm danh thiếp, lập tức tròn mắt lên hỏi: “Ông có hẹn trước không ạ?’
“Không. Chỉ cần nói với cô Shinkai, tôi là người phụ trách điều tra vụ việc xảy ra ở Hanaya hai năm trước, cô ấy sẽ hiểu.”
Cô gái dường như hơi do dự, nói một câu “Xin ông đợi giây lát”, rồi biến mất phía sau cánh cửa bên trong.
Trong lúc chờ đợi, Kato quan sát tủ trưng bày bên cạnh. Trong tủ để các loại nhẫn trang sức, có vẻ không phải để bán, mà chỉ dùng giới thiệu sản phẩm. Kato chẳng hiểu gì về kim loại quý cả. Mấy ngày trước, qua Sakuragi, ông biết được sản phẩm của công ty này đã vận dụng một loại kỹ thuật rất đặc biệt.
“Ông có thích món nào không ạ?” Cô gái bên cạnh hỏi.
“Đẹp thật.” Ông nhìn tủ trưng bày nói, “Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy nhẫn có kết cấu hai tầng đá quý thế này đấy.”
“Đây là sản phẩm độc quyền của công ty chúng tôi.” Cô gái tự hào giới thiệu.
“Cái này thì sao?” Kato chỉ vào chiếc nhẫn được đặt riêng trong một chiếc hộp. Hình như chỉ có mình nó là khác hẳn những chiếc nhẫn khác, cảm giác phần kim loại hết sức kiên cố.
“Đây là sản phẩm mẫu mà chị Shinkai tạo ra từ thuở ban đầu, có thể nói, nó là khởi điểm của công ty chúng tôi.”
“Tạo ra? Cô ấy tự làm à?”
“Không ạ, nghe nói người làm ra chiếc nhẫn này là một thợ thủ công có quan hệ thân thiết với chị ấy, không phải người trong ngành, mà chỉ là một thợ thủ công bình thường làm nghề gia công kim loại thôi, chị Shinkai nhờ anh ta làm hộ, tay nghề người này rất cao, nghe nói cả bên Hanaya cũng phải trầm trồ kinh ngạc.”
“Ồ.”
Kato vốn chẳng hứng thú gì với chủ đề này, nhưng phần nào đó trong câu chuyện lại khiến ông thoáng bồn chồn. Ông còn chưa kịp nghĩ ra đó là gì, cánh cửa bên trong đã bật mở, cô gái trẻ lúc nãy trở ra: “Dưới hầm ngầm tòa nhà này có một quán tên là Capella, giám đốc mời ông xuống đó đợi chị ấy.”
Nơi được chỉ định không phải quán cà phê, mà là một nhà hàng Ý. Ông vừa bước vào, liền có một người đàn ông mặc đồng phục đen xuất hiện, hỏi ông có phải Kato không? Kato ngạc nhiên gật đầu. Người này liền dẫn ông tới một bàn ở phía bên trong. Xem ra, Shinkai Mifuyu đã sắp đặt đâu ra đó.
“Ông muốn uống gì không ạ?”
“Không, tạm thời chưa cần. Cho tôi mượn cái gạt tàn.”
“Vâng ạ.”
Shinkai Mifuyu xuất hiện khi điếu thuốc cháy được một nửa. Khoảnh khắc trông thấy cô ta, Kato thậm chí còn quên cả cúi đầu chào. Cô ta đã thay đổi, mặc dù chỉ khoác trên người bộ vest màu xám giản dị, nhưng toàn thân Shinkai Mifuyu lại toát lên một phong thái cao quý, thần sắc rạng ngời, có vẻ đầy tự tin. Kato thầm nhủ, nếu tình cờ gặp ở nơi nào khác, có lẽ mình cũng chẳng nhận ra nổi.
“Điều tra viên Kato, đã lâu rồi không gặp.” Mifuyu mỉm cười, ngồi xuống ghế đối diện.
“Đã lâu không gặp. Thật sự xin lỗi vì đã đến làm phiền lúc cô đang làm việc thế này.”
“Không có gì. Ông dùng cơm trưa chưa nhỉ? Nếu không ngại thì ăn cùng với tôi nhé.” Đôi mắt to tròn của Mifuyu lấp lánh một thứ ánh sáng mê hoặc.
Kato vội tránh ánh mắt ấy. “Thôi khỏi, tôi chỉ muốn hỏi cô mấy việc thôi, uống cốc cà phê là được rồi.”
“Vậy cho tôi một cà phê thêm kem bơ nhé.” Mifuyu gọi người đàn ông mặc đồng phục màu đen tới, gọi cà phê.
Kato có cảm giác đang bị người phụ nữ này dắt mũi. Nếu nói ngược lại thì là, cô ta đang muốn dắt mũi ông, ắt hẳn phải có ý đồ gì đó.
“Cô giành được thành công lớn như vậy, thật khiến người khác phải kinh ngạc.”
“Chưa thể gọi là thành công được, tất cả còn phải xem sự phát triển về sau này, cũng có nhiều người nói là tôi quá liều lĩnh đấy.”
“Chẳng phải là tiệm trang sức đá quý và salon tóc đều rất thành công đó sao?”
“Trước mắt là thế, nhưng vẫn chưa thể chủ quan được. Ông cứ tự nhiên hút thuốc, tôi không ngại đâu.”
“Vậy tôi không khách sáo nữa.” Ông châm điếu thuốc thứ hai, chầm chậm rít mấy hơi, rồi lại đưa mắt nhìn Shinkai Mifuyu. Cô vẫn sở hữu ánh mắt hút hồn người khác.
“Chuyện là thế này, tôi đang điều tra vụ mất tích của Soga Takamichi.”
Mifuyu trợn tròn mắt. “Ông Kato phụ trách vụ này ạ?”
“Chưa thể nói là phụ trách, chỉ giúp một tay thôi.”
Mifuyu gật đầu. “Thật may mắn quá, phen này Kyoko có được hậu thuẫn mạnh mẽ rồi. Nói vậy, hôm nay ông Kato đến là vì chuyện này ư?”
“Vâng.”
“Thế thì đúng là không kịp ăn cơm rồi.”
Cà phê đã được mang lên, cô uống một ngụm. Đôi môi vẫn mê hồn người ta như thế.
“Nghe nói cô đã hẹn gặp anh Soga, hình như anh Soga cầm một tấm ảnh cô chụp chung với bố mẹ.”
“Vâng. Tôi rất hối hận, nếu chỉ đưa ảnh cho tôi thì anh ấy gửi qua đường bưu điện cũng được rồi.”
“Tại sao cô lại hối hận?”
“Tôi nghĩ, nếu không phải vì hẹn gặp tôi, hôm ấy anh Soga chắc chắn sẽ đi thẳng về nhà, có lẽ đã không xảy ra chuyện thế kia.”
“Cô có cho rằng anh Soga đã bị cuốn vào chuyện gì đó?”
“Chưa bao giờ tôi nghĩ vậy.”
“Đã bao giờ nghe bố cô nhắc đến anh Soga chưa? Soga là cấp dưới của ông ấy.”
Mifuyu lắc đầu. “Bố tôi chưa bao giờ nói chuyện ở công ty, hình như ông không có nhiều hồi ức đẹp về nơi ấy.”
Dường như Mifuyu đang nói về vấn đề mà Sugawara từng nhắc đến.
“Cô có thể cung cấp manh mối gì về vụ việc anh Soga mất tích hay không? Anh ta có từng nói câu nào khiến cô cảm thấy kỳ lạ hay không?”
“Vừa nãy tôi đã nói rồi, trước khi anh Soga hẹn gặp để giao lại tấm ảnh cho tôi, chúng tôi không có bất cứ liên hệ gì. Cho dù yêu cầu tôi cung cấp manh mối...”
“Nghe kể rằng anh Soga phải tốn rất nhiều công sức mới tìm thấy cô. Rốt cuộc anh ta đã dùng cách gì mới tra ra được địa chỉ liên lạc của cô vậy?”
“Tôi cũng lấy làm tò mò về chuyện này, vốn định lúc gặp mặt sẽ hỏi anh ấy.”
Mifuyu đáp không chút do dự, Kato không thể nào phân biệt được là thật hay giả.
“Địa điểm hẹn gặp là quán cà phê Keikadou ở Ginza, đây là do cô chỉ định?”
“Đúng vậy.”
“Tại sao lại chọn nơi ấy?”
“Tôi thấy chỗ đó dễ tìm. Có vấn đề gì không ạ?”
“Không có gì, chỉ là cẩn thận hỏi lại một lượt thôi.”
Kato lại hỏi thêm mấy câu lặt vặt không quan trọng khác. Vốn dĩ, ông cũng không mong thu được thông tin gì hữu ích từ chỗ Mifuyu, hôm nay ông đến, chỉ là muốn quan sát phản ứng của cô thông qua tiếp xúc mà thôi.
Kato kết thúc việc đặt câu hỏi một cách chừng mực, ra khỏi nhà hàng. Dường như ông đã nắm bắt được thứ gì đó, nhưng hiện tại, ngay cả đường nét mơ hồ của nó cũng vẫn chưa hiện ra.
Ra khỏi tòa nhà, trước khi vẫy tắc xi, ông ngoảnh đầu lại nhìn thêm một lần nữa. Đúng lúc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu ông.
Thợ thủ công có tay nghề cao siêu!
Trong vụ bom thối lần đó, phòng Nghiên cứu khoa học điều tra cũng đưa ra kết luận như vậy về thiết bị phát tán khí độc, nói rằng thứ đó là do một người chuyên nghề gia công kim loại làm ra.
Ông đang định sắp xếp lại mạch suy nghĩ thì điện thoại di động trước ngực đổ chuông. Kato bực bội rút máy ra. Đúng như ông đoán, quả nhiên là Nishizaki gọi tới, báo có vụ án xảy ra, bảo ông cấp tốc quay về.
Phen này lại phải tối mắt tối mũi vì mấy việc chán chết kia rồi. Kato nghiêng đầu, giơ tay lên vẫy một chiếc tắc xi đang rảnh khách.