Archie Sheridan và Gretchen Lowell #3 Trái Tim Độc Ác

Lượt đọc: 1023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Số 397 Bắc Fargo là ngôi nhà đáng sợ nhất trong số những ngôi nhà trước mắt. Ngôi nhà gỗ cũ kĩ ấy bị bỏ hoang trên một lô đất trống từ lâu đã chuyển thành đồng cỏ giữa chốn đô thị. Mặt amiăng được sơn một màu nâu mà ngay cả khi còn mới cũng làm những người hàng xóm cảm thấy hổ thẹn và mái nhà lợp bằng tấm nhựa đường còn loang lổ rêu phong hơn cả bệnh zona. Tấm gỗ dán kín các cửa sổ. Dòng chữ Tránh xa được phun trên tấm gỗ che kín cửa trước. Nếu Susan muốn tìm kiếm địa điểm cho một bộ phim kinh dị thì cô chẳng cần tìm đâu xa xôi.

Đây hẳn là một trò đùa. Nó quá hoàn hảo.

Susan đậu xe bên lề đường, ngồi trong xe và nghểnh đầu nhìn khắp phố. Bây giờ đã gần trưa, xung quanh chẳng có ai. Trên lô đất đó không còn ngôi nhà nào khác, bãi đậu xe của nhà thờ bên kia đường vắng tanh. Cô suy xét các khả năng. Nếu có một thi thể trong đó thì sao? Cũng có khả năng lắm chứ. Chẳng hạn như mấy đứa sinh viên thừa hơi lẻn vào để tiệc tùng hoặc đọc thơ của Longfellow… thế rồi họ nhìn thấy một gã nghiện hay một kẻ vô gia cư đã chết. Sau đó họ không muốn báo cáo vì tránh gặp rắc rối do xâm phạm trái phép.

Chắc chắn rồi. Điều đó hợp lý đến hoàn hảo.

Hoặc có thể đó là một cái bẫy. Một tít báo Người đưa tín lóe lên trong tâm trí Susan: Một phóng viên dũng cảm bị sát hại sau khi lọt bẫy của Mỹ nhân đoạt mạng. Nhà báo - Susan tự sửa lại vì nhớ tới câu chuyện đùa của Henry.

Susan rút một điếu thuốc ra, châm lửa và nhìn chăm chú căn nhà thêm chút nữa.

Điều này thật nực cười. Cô lo lắng quá rồi. Bỏ qua chuyện này đi, Nancy Drew [5] .

Cô ném điếu thuốc vào làn mưa, vớ lấy cái túi đựng bình xịt hơi cay và ra khỏi xe.

Giả vờ như bạn đang có việc ở đây. Quentin Parker đã dạy cô điều đó. Giả vờ như bạn có việc ở đây và sẽ chẳng ai hỏi bạn đang làm gì. Ông ta luôn mang theo một bảng tài liệu trong xe. Không ai đi hỏi một người đàn ông tay cầm bảng tài liệu, ông ta đã nói vậy.

Susan lục tung cái hộp - nơi cô cất bộ báo động khẩn cấp, rồi lấy ra một chiếc đèn pin cùng sổ ghi chép, cô nhét chúng vào trong túi và mang theo một bảng tài liệu cũ. Nếu có ai đó ở nhà thờ bên kia đường ngó sang thì họ sẽ thấy cô giống một người đang vận động bỏ phiếu, hoặc có thể là người đang thực hiện một cuộc khảo sát. Thưa ngài, trong nhà có bao nhiêu xác chết vậy?

Cô mặc quần jean đen, áo ba lỗ màu đen và đi bốt đế bằng màu đen. Cộng thêm mái tóc tím và bờ môi thoa son đỏ, cô trông giống một người làm việc lại quầy mỹ phẩm MAC hơn là người thực hiện các cuộc khảo sát trực tiếp.

Liệu bây giờ mọi người còn dùng bảng tài liệu khảo sát nữa không nhỉ?

Sải bước tự tin. Đó là một điều khác mà Parker dạy cô. Susan cố gắng sải bước thật tự tin, nhưng đó là một thử thách vì trời mưa khá nặng hạt và cô phải đi qua rất nhiều cỏ dại để tiến về phía trước.

Nhìn gần, ngôi nhà thậm chí còn tồi tệ hơn so với nhìn từ dưới phố. Hiên nhà cùng với cầu thang dẫn lên đó hơi nghiêng sang phải, trong khi cả ngôi nhà lại như hơi nghiêng sang trái. Susan đi vòng một bên qua bãi cỏ cao đến đầu gối. Cô kẹp bảng tài liệu dưới cánh tay. Thật vô nghĩa. Chẳng ai có thể nhìn thấy cô. Phía sau ngôi nhà, cô nhìn thấy thứ mình tìm kiếm - một miếng gỗ dán nằm trên mặt đất trước cửa sổ tầng hầm đã bị vỡ. Bạn không thể ngăn mọi người ra vào những ngôi nhà bỏ hoang. Đặc biệt là ở vùng này.

Susan lấy đèn pin ra khỏi túi, bật nó lên và ngồi xổm xuống gần cửa sổ. Mặt kính bị đập vỡ tan, vì vậy khung cửa không có mảnh vỡ nào nữa. Ánh sáng tự nhiên chiếu qua cửa sổ làm bên dưới hiện ra một mảng sáng hình chữ nhật chứa đầy bê tông và kính vỡ. Susan thò đầu vào, treo mình trên cửa sổ bằng một tay, tay còn lại đưa đèn pin ra xa hết mức có thể. Cô không thấy được nhiều. Ống nước. Ống dẫn. Bê tông. Trông nó rất giống… một tầng hầm.

“Xin chào?” Cô nói với vào bóng tối. “Ở đây có người gọi pizza phải không?”

Âm thanh duy nhất cô nghe thấy là tiếng một chiếc xe buýt đi qua ngã tư kế tiếp. Nếu cửa đã bị vỡ từ trước thì có bị tính là phá hoại và xâm nhập trái phép không nhỉ? Hay chỉ bị coi là xâm nhập thôi? Nếu cô vào đó mà chẳng tìm thấy gì thì cứ thế mà đi thẳng, chẳng bao giờ tiết lộ chuyện này với ai. Susan không thể tin rằng bản thân mình lại thực sự suy xét đến điều này. Và cùng lúc đó, cô cảm thấy rùng mình vì sung sướng. Sáu tháng trước, cô vẫn đang viết những câu chuyện làm cảm động lòng người về động vật trong vườn thú. Nhưng chuyện này thú vị hơn rất nhiều.

“Tôi vào đây”, Susan nói. Cô nhét đèn pin vào túi, đưa hai chân qua cửa sổ và nhảy xuống sàn nhà bên dưới. Những mảnh kính vỡ vụn dưới đôi bốt của cô.

Ngôi nhà thật vắng lặng. Yên tĩnh lạ thường. Không có máy điều hòa trung tâm, không có máy nước nóng, không có tiếng tủ lạnh, không có âm thanh từ những ngôi nhà xung quanh.

Cô lại lấy đèn pin ra và bật nó lên. Đèn pin chiếu sáng vô số bụi bay trong không khí khiến chùm sáng trông như đông đặc lại. Một góc của tầng hầm bị ngập trong vũng nước ngầm thấm qua nền móng. Lon bia, tàn thuốc cùng chai rượu vỡ rơi vãi trên sàn nhà. Thoang thoảng đâu đó mùi nước tiểu.

Susan rùng mình. Đột nhiên cô cảm thấy bữa tiệc sinh nhật của một con voi có vẻ cũng không tệ lắm. Cô khao khát nhìn lên ô cửa sổ mình vừa nhảy qua. Bậu cửa cao ngang cằm. Cô gầy, nhưng không khỏe. Chẳng có cách nào giúp cô tự nhấc mình lên để trèo ra ngoài. Cô đảm bảo là vậy.

Cô bước vài bước do dự và rọi đèn pin lên cầu thang. Có rất nhiều thứ có thể giết chết bạn trong một ngôi nhà: radon, amiăng, nấm mốc độc hại, formaldehyde, carbon monoxide, chì, bọt polyurethane, sợi thủy tinh cách nhiệt. Ngôi nhà này chẳng nguy hiểm hơn những ngôi nhà khác là bao.

“Có ai ở nhà không?” Cô hô lớn. “Tôi đang thu thập chữ ký”, cô nói tiếp. Giọng cô nghe có vẻ giả dối và lo lắng. “Để hợp pháp hóa việc cá độ?”

Không có gì cả.

Cô thấy cái gì đó di chuyển. Chỉ là một ánh sáng lóe lên. Cô giật mình rọi đèn pin sang trái ngay khi thấy bóng lưng của một con chuột chạy vụt qua một lon bia.

Cô đi hết nửa cầu thang chỉ với hai bước chân. Không phải vì cô sợ chuột - cô tự nhủ, chỉ là đột nhiên cô rất vội mà thôi. Cầu thang dẫn lên bếp. Tất cả các cửa sổ đã được che kín, tầng một thậm chí còn tối hơn tầng hầm. Cô biết đó là nhà bếp vì thảm trải sàn rách rưới lỗ chỗ. Có những dấu chân trong lớp bụi phủ trên sàn nhà, có tới hàng chục dấu chân phân bố ngẫu nhiên, như thể đã có một vụ ẩu đả hoặc có người tổ chức nhảy nhót tập thể tại đây.

Trong bếp chẳng còn đồ đạc gì, chỉ còn những ngăn tủ bằng gỗ trống rỗng và những hốc gắn ống dẫn khí hiện rõ trên tường, nơi ấy trước đây từng có một lò nướng. Các bồn rửa chứa đầy lon bia. Không có xác chết nào hết.

Susan kẹp đèn pin vào nách, lấy sổ tay và bút ra khỏi túi. Cô phải giữ đèn pin dưới cằm để nhìn rõ những gì mình đang viết, mặc dù vậy, cô vẫn có thể xoay xở để ghi lại một vài ghi chú. Dấu chân. Lon Miller High Life. Sự ma quái vô cùng. Và cả chuột.

Cô cất cuốn sổ và cây bút, lại cầm đèn pin trong tay rồi đi theo ánh đèn rời khỏi bếp, tiến vào một hành lang tối tăm và đi về phía trước cho đến khi cô bị một tấm ga trải giường chặn lối vào phòng bên cạnh. Tấm vải đã được đóng đinh lên trần nhà và thả xuống sàn như một cánh cửa tạm thời. Thật xuất sắc.

Bệnh do chuột gây ra đã giết chết gần 13.000 người mỗi năm.

Susan nghe thấy tiếng một chiếc xe buýt khác sầm sập lao qua.

Cô cảm thấy bình tĩnh lạ lùng. Tựa như cô đang thấy chính mình trong một bộ phim. Tựa như cô là một trong những cô gái một mình đi vào ngôi nhà ma quái trong khi khán giả che mặt lại và hét lớn để cô đừng làm điều đó. Ngôi nhà trống rỗng. Cô đã làm việc đó. Cô đã bò qua cửa sổ tầng hầm chết tiệt. Cô đã chiến đấu với một con chuột. Đó là một việc làm quả cảm thực sự. Cô sẽ kể chuyện này vào bữa tối trong nhiều tháng nữa.

Cô chỉ cần tìm đường ra mà thôi.

Ánh đèn pin của cô vẽ một vòng tròn vàng trên tấm vải. “Xin chào?” Cô nói. Cô lắng nghe, không mong nghe thấy gì, và rồi, cô từ từ kéo tấm rèm sang một bên và bước vào phòng.

Điều đầu tiên cô nhận thấy là nó sạch sẽ. Không phải sạch sẽ như bình thường. Mà là sạch đến kỳ lạ. Sạch đến phát điên. Ánh đèn pin chiếu xuống sàn gỗ cứng. Những bức tường và trần nhà mang màu trắng mới sơn. Nó có mùi khác lạ. Mùi như chất khử trùng. Giống như ở bệnh viện.

Dạ dày của Susan cuộn nhào khi cô cầm đèn pin soi xung quanh. Không có đồ đạc. Không có bụi bặm. Không có mạng nhện. Kẻ nào từng ngồi xổm ở đó cũng phải là một tên mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế thực sự. Cô lia đèn pin qua cánh cửa trượt mở sang một phòng khác, và dừng lại. Ai đó đã treo một tấm nhựa trong suốt giữa hai phòng. Của hãng Visqueen. Mẹ cô cũng phủ một tấm như vậy trên đống phân ủ.

Cô quên mất mình đang làm gì. Cô quên mất rằng mình đang tìm một lối thoát. Cô di chuyển về phía tấm nhựa, đèn pin trong tay cô nhưng tấm nhựa dày đến mức tia sáng không thể xuyên qua để giúp cô nhìn thấy phía bên kia. Cô cố gắng kéo nó sang một bên nhưng nó được đóng đinh chắc chắn hơn tấm vải trong phòng lớn, cô phải cúi xuống và chui qua khe hở bên dưới chỗ bị đóng chặt.

Cô xoay người, đứng thẳng dậy rồi nhấc đèn pin lên nhìn xung quanh.

Trong này có thứ gì đó.

Nút thắt trong bụng Susan siết lại. “Xin chào?” Cô nói.

Nó nằm dưới một tấm vải che. Có lẽ là một thứ đồ nội thất nào đó. Mọi người thường phủ một tấm vải trắng lên đồ đạc để bảo vệ nó nếu họ đi xa trong thời gian dài. Như những kẻ lắm tiền có tới hai căn nhà trong những năm 20 vậy. Đó không phải là đồ nội thất. Hay là quần áo cũ? Một cái gì đó mà kẻ ngồi xổm kia bỏ lại và có ý định quay trở lại?

Đó không phải là quần áo cũ.

Ai là người đã gọi điện cho cô? Và tại sao hắn lại làm thế?

Gọi cảnh sát đi! Một giọng nói khẽ vang lên trong lòng cô.

Nhưng thay vào đó, cô lại lục túi tìm sổ tay và cây bút.

Cô dùng đèn pin soi quanh vật trên sàn nhà. Bao quanh nó là tám đến mười chiếc đèn pin nhựa lớn màu đỏ trông như những món lễ vật, không có cái nào được bật lên.

Có lẽ chỉ là đồ sửa chữa gì đó.

Đó không phải là đồ sửa chữa.

“Được rồi”, Susan nói. Cô di chuyển về phía trước, cuốn sổ tay và cây bút được kẹp trong một tay, tay kia cầm đèn pin. “Mình sẽ xem thử.” Khi cô đến gần nó, cô bèn quỳ xuống và đầu gối quần jean đè lên cái gì đó ẩm ướt. Cô ngồi tựa lên gót chân và chiếu đèn pin xuống chân. Là máu.

Cô bật dậy. Máu ở mọi nơi. Thứ gì đó được ngâm trong máu. Máu đọng trên sàn nhà, nhớp nháp, sáng bóng dưới ánh đèn pin. Cô mở túi ra, chộp lấy bình xịt thảo dược rồi giơ nó lên, dùng ngón tay trỏ đặt trên vòi phun.

“Ổn chứ hả?” Cô hỏi với giọng nhỏ xíu.

Câu này thật ngu ngốc ngay cả khi chính cô là người nói ra. Chẳng ai chảy máu nhiều như vậy mà vẫn sống được. Đừng nhìn dưới tấm vải. Nhưng cô không kìm được. Cô phải biết. Cô giơ đèn pin lên quá đầu, dùng nó như một cái dùi cui tạm thời, sau đó mang khuôn mặt nhăn nhó, sử dụng bình xịt Mace để gạt tấm vải che kia ra.

Cô quan sát khuôn mặt anh ta, đôi lông mày và đám sẹo mụn bắt mắt, mũi thon, mặt tròn và cằm nhẵn nhụi, tất cả các chi tiết ấy sắp xếp trong não cô tạo thành một khuôn mặt, đó là một chàng trai trạc tuổi cô. Trong tích tắc, cô nghĩ anh ta vẫn ổn, rằng anh ta sẽ bắt đầu cười, rằng đó chỉ là một trò đùa ngu ngốc. Anh ta đang đội một chiếc mũ đồng phục bệnh viện ngớ ngẩn, vì Chúa, một chiếc mũ màu tím có hình con voi hoạt hình, trông như thể anh ta đang mặc một loại trang phục nào đó. Và đôi mắt anh ta mở to. Cô buông hơi thở nén chặt ra thành một luồng thở gấp. Và rồi trí não đã bắt kịp cô.

Đôi mắt không ổn. Mi mắt bị kéo ra quá xa, ánh nhìn bất động của anh ta hầu như khó có thể nhận ra dưới sự đờ đẫn trắng mờ như bị đục thủy tinh thể.

Cô giật lùi lại, ánh đèn pin lập tức dựng lên, xẻ một đường đến bức tường đối diện. Trong một giây, Susan nghĩ rằng cô thấy thứ gì đó. Cô lại cầm đèn pin lên, tia sáng run rẩy cùng tay cô. Quả cầu ánh sáng màu vàng trượt qua tường, và Susan muốn tắt nó đi, muốn nó trở nên tối đen, bởi vì màu đen đặc quánh đáng sợ còn tốt hơn thế này.

Bức tường được sơn màu trắng. Nhưng nó đã được trang trí. Gần như trên mỗi inch của nó đều được ai đó che phủ bằng hàng trăm trái tim màu đỏ vẽ tay.

Rời khỏi ngôi nhà này đi. Giọng nói trong lòng cô hét lên. Nhưng Susan không di chuyển. Cô sẽ không bao giờ quay lại tầng hầm đó.

Cô thò tay vào túi và lần mò tìm điện thoại.

Cô gọi cho tòa soạn trước rồi mới gọi 911.

« Lùi
Tiến »